Sơn hà chẩm – Chương 02

Sơn hà chẩm – Chương 02

Chương 02:

Sở Du, Cố đại nhân đang chờ tỷ cùng bỏ trốn đấy!

Editor: Zens Zens

Đăng ký nhận thông báo chương mới: Link

Quy định đọc truyện trên website: Link

Facebook Zens Zens: Link

***

Sở Du nhảy ra làm nũng bất thình lình khiến Sở Kiến Xương hơi sốc. Phản ứng đầu tiên của ông là: chẳng lẽ con bé quỳ tới điên luôn rồi?

Dù sao từ nhỏ Sở Du đã tập võ với ông, cho nên không giống với các cô nương nhà khác. Trước giờ nàng không hề nhăn nhăn nhó nhó, khóc lóc sướt mướt thế này.

Nàng thích Cố Sở Sinh nên cái gì tốt cũng đều cho hắn. Tần Vương mưu phản, Cố gia vì ra mặt nói giúp mà bị hoạch tội. Những người xung quanh tránh còn không kịp, vậy mà người sắp xuất giá như nàng lại đi đưa thư đưa tiền cho Cố Sở Sinh, đã vậy lại còn đòi trốn theo hắn đến biên cảnh.
Mà của nàng tính cách đặc điểm! Như thế nào khả năng tùy tùy tiện tiện kết hôn!
Đúng là gan lớn tày trời mà.

Nhưng cũng may là nha hoàn bên người nàng đã báo cho Sở Kiến Xương, kịp thời ngăn cản Sở Du chuẩn bị bỏ trốn, không để nàng phạm sai lầm to lớn.

Nhớ tới chuyện này, Sở Kiến Xương lại sầm mặt, lạnh giọng nói: “Nghĩ kỹ chưa? Chưa nghĩ xong thì quỳ tiếp.”

“Nghĩ kỹ rồi!”

Sở Du biết Sở Kiến Xương đang hỏi về chuyện gì.
zenszens.wordpress.com
Nàng nhớ lại, hẳn bây giờ là lúc nàng mười lăm tuổi.

Tháng chín vừa tròn mười lăm tuổi, nàng được Hoàng thượng tứ hôn, gả cho thế tử Vệ Quân của phủ Trấn Quốc Hầu. Hôn sự vừa định, tam môi lục sính, ngày thành thân đã gần kề. Kết quả đúng lúc này, Tần Vương bị bắt vì tội mưu phản, phụ thân Cố Sở Sinh từng chịu ơn Tần Vương phi nên nói giúp gia quyến Tần Vương gia vài câu, dẫn đến thánh nộ(*). Phụ thân Cố Sở Sinh bị chém đầu, còn hắn vừa mới bước vào triều đình đã bị liên lụy. Hắn bị biếm tới biên cảnh, từ một Cử nhân Hàn Lâm biến thành một Huyện lệnh cửu phẩm.

(*) Thánh nộ: Thánh thượng phẫn nộ

Biết được chuyện này, nàng lo lắng trong lòng. Đúng lúc Sở Cẩm đến khóc lóc kể lể, bảo rằng không muốn đi cùng Cố Sở Sinh tới biên cảnh chịu khổ. Thế là hai tỷ muội hợp kế, giúp Sở Du bỏ trốn theo Cố Sở Sinh. Chờ Sở Du chạy đi thì Sở gia cũng bó tay, đành để Sở Cẩm gả tới phủ Trấn Quốc Hầu.Tần Trà:“Địa cung đầy, nhân liền sân ga giai thượng, luôn luôn vị trí .”

Sở Cẩm cũng là Đích nữ, có điều không phải là Đích trưởng nữ. Không giống với Sở Du hay giơ đao múa kiếm, nàng vẫn luôn đi theo Tạ Vận học văn làm thơ, hơn nữa dung mạo diễm lệ, là ứng cử viên chính thê của hơn phân nửa công tử Hoa Kinh ngày nhớ đêm mong. Với quan hệ của Sở gia và Vệ gia, dù có gả Sở Cẩm qua thì cũng sẽ không nói gì.

Hai người tính kế xong xuôi, gọi gã sai vặt báo tin cho Cố Sở Sinh trước, bảo hắn tới ngày đó ra ngoại thành chờ. Sắp tới giờ hẹn, không ngờ đúng lúc nàng leo tường bị Sở Kiến Xương bắt gặp.
zenszens.wordpress.com
Năm đó sau khi bị bắt, nàng đã bị phạt quỳ suốt cả đêm. Nhờ Sở Cẩm thuyết phục Tạ Vận mang nàng về phòng, sau đó lén thả nàng ra, cho nên Sở Du mới có cơ hội ra roi thúc ngựa đuổi theo Cố Sở Sinh.

Nhưng Sở Du lúc này sẽ tuyệt đối sẽ không chạy. Nàng quả quyết với Sở Kiến Xương: “Con không chạy, con sẽ ngoan ngoãn chờ gả cho Vệ thế tử!”

Sở Kiến Xương nghi ngờ, liếc mắt nhìn Sở Du một cái, không hiểu tại sao Sở Du lại đột ngột đổi ý. Ông đang cân nhắc có phải nàng tính lừa ông không.

Nhưng trước giờ con gái nhà ông luôn thẳng tính, lừa ai chứ nhất định sẽ không lừa người nhà. Ngẫm nghĩ một lúc, nhìn vào đôi mắt sáng ngời và gương mặt tái nhợt của Sở Du, Sở Kiến Xương đau lòng, vội xua tay nói: “Thôi thôi, đi nghỉ trước đi. Từ giờ sắp tới thành thân rồi, đừng có suy nghĩ sai lệch nữa. Dù gì Cố Sở Sinh đã đi rồi. Con đấy! Hãy từ bỏ đi là vừa.”

“Dạ.” Sở Du gật đầu. Sở Cẩm tiến tới bên cạnh nâng nàng dậy. Sở Du run run, vô thức muốn rút tay về nhưng cố khống chế lại.

Sở Kiến Xương thấy Sở Du cúi đầu thì cho rằng nàng buồn. Ông thở dài, vỗ bả vai nàng, nói: “Vệ thế tử tốt hơn Cố Sở Sinh nhiều, con gặp rồi sẽ biết. Chung quy tình cảm cũng do lâu ngày phát sinh. Con đừng chống đối nữa, cha sẽ không làm hại con.”
“Xác định là minh xà sao?”
“Con biết rồi.”

Sở Du thật lòng thật dạ gật đầu.

Vệ thế tử – Vệ Quân và toàn bộ Vệ gia đều là đấng nam nhi kiên cường bảo vệ quốc gia. Kẻ lúc nào cũng giở thủ đoạn như Cố Sở Sinh thì làm sao có thể so sánh được?

Nàng muốn bồi dưỡng tình cảm với Vệ Quân một chút, nhưng có lẽ không có cơ hội.

Sở Du nghĩ đến vận mệnh của Vệ gia, cảm thấy tiếc hận.

Thấy Sở Du không có tinh thần, Sở Kiến Xương xua tay, để Tạ Vận và Sở Cẩm dìu nàng về.

Trên suốt đường đi, Tạ Vận vẫn luôn lựa lời khuyên can nàng. Đại ý là muốn nàng chết tâm đối với Cố Sở Sinh. Tóm lại, làm cha làm mẹ chỉ mong con gái mình được hạnh phúc.

Sở Du không nói gì, chỉ lẳng lặng lắng nghe.
zenszens.wordpress.com
Tuy rằng những việc người mẫu thân này làm lúc sau có hơi hoang đường, thiên vị Sở Cẩm, nhưng nói chung vẫn thật lòng đối đãi với nàng.

Có điều lòng bàn tay là thịt, mu bàn tay cũng là thịt, sẽ có chỗ dày chỗ mỏng.

Nàng im lặng, để Sở Cẩm dìu đến phòng ngủ. Sau khi được hạ nhân hầu hạ rửa mặt chải đầu, nàng nằm trên giường chuẩn bị ngủ.

Trong một ngày xảy ra quá nhiều chuyện, nàng muốn dưỡng sức, sau đó sắp xếp kế hoạch đường đi nước bước cho tương lai.Trẻ tuổi ma tộc khóe miệng hơi hơi nhếch lên đến, chiết khởi một cái xa hoa.
Trước đây nàng vẫn cho rằng, con đường mình chọn là ở bên cạnh Cố Sở Sinh. Nhưng giờ đây khi có một sự lựa chọn hoàn toàn mới, nàng cảm giác hơi lúng túng.

Mới vừa chợp mắt một lát, nàng đã nghe thấy giọng nói của Sở Cẩm.

Sở Cẩm bưng thuốc vào, cho hạ nhân lui xuống, sau đó đi tới trước mặt Sở Du. Nàng ta bỏ chén thuốc xuống, ngồi bên giường, ôn hòa gọi: “Tỷ tỷ.”

Sở Du chậm rãi mở mắt ra, nhìn thấy vẻ mặt lo âu của Sở Cẩm: “Tỷ tỷ, tỷ ổn không?”

Vẻ mặt này không giống giả bộ, tâm Sở Du thoáng có chút mềm lòng, nhịn không được suy nghĩ. Có lẽ năm Sở Cẩm mười lăm tuổi, vẫn còn dịu dàng đối với người tỷ tỷ này.
zenszens.wordpress.com
Thấy Sở Du không đáp, Sở Cẩm đến gần nàng, nhỏ giọng: “Tỷ tỷ, Cố đại ca cho người đến nói với muội, huynh ấy vẫn đang chờ tỷ.”

Nghe thấy thế, Sở Du ngẩng phắt đầu dậy, nhìn Sở Cẩm khó tin.

Cố Sở Sinh đợi nàng?

Không thể nào.

Năm đó Cố Sở Sinh vốn không thèm để ý tới nàng. Sau khi nhận được thư, thậm chí hắn còn ra roi thức ngựa chạy khỏi Hoa Kinh trước nửa ngày, làm thế nào bây giờ lại chờ nàng?

Đã xảy ra sai sót gì rồi chăng?

Nàng nhìn chằm chằm Sở Cẩm, suy nghĩ một lát liền hiểu.

Cố Sở Sinh không thể nói như vậy được. Hẳn là do Sở Cẩm cố ý nói nói vậy nhằm thắp lên hy vong cho Sở Du, khiến nàng mau mau bỏ trốn để nàng ta có thể leo lên vị trí thế tử phi của phủ Trấn Quốc Hầu.

Kiếp trước nàng ta không nói vậy là vì không cần Sở Cẩm cho nàng hy vọng thì nàng cũng đã lựa chọn ra đi không ngoảnh đầu lại.

Nhưng kiếp này, nàng đã nói thẳng với Sở Kiến Xương sẽ gả đến Vệ phủ.Nàng giơ tay lên, ngưng tụ sở hữu tử khí trực tiếp áp chế thật lớn ma pháp trận, nàng mặt không chút thay đổi lạnh lùng phun ra hai chữ.

Sở Du buồn cười, quả nhiên từ trước tới nay cô muội muội này lúc nào cũng nghĩ đến lợi ích của mình trước tiên.

Nhưng ý cười sắp tới miệng bị nàng kiềm lại, nghiêm mặt, nhíu mày nói: “Muội đừng bao giờ nói những lời như thế với tỷ nữa.”

“Tỷ tỷ?”. Sở Cẩm kinh ngạc, trong mắt ẩn giấu tia bối rối. Sở Du bình thản nói: “Tỷ suy nghĩ kỹ rồi, hôn sự giữa tỷ và phủ Trấn Quốc Hầu là do Thánh thượng ngự ban. Nếu tỷ đào hôn, e rằng Vệ gia sẽ thấy Sở gia không cho họ mặt mũi. Thánh thượng không nói, nhưng dù sao cũng là phạm tội khi quân, chắc chắn trong lòng Vệ gia sẽ oán hận.”

Chuyện suy tàn của Sở gia sau này cũng không hẳn không liên quan tới chuyện này.

Mặc dù không lâu sau trai tráng cả nhà Vệ gia đều tử chiến sa trường, nhưng để lại một Sát Thần Vệ Uẩn.

Thiếu niên mười bốn tuổi đã tung hoành sa trường, mười sáu tuổi diệt Bắc Địch báo thù cho anh và cha.
zenszens.wordpress.com
Sau này trong triều chính là thiên hạ của văn Cố võ Vệ. Vệ Uẩn là người có thù tất báo, ân oán phân minh. Năm đó ai đối tốt với hắn, hắn sẽ dũng tuyền tương báo(*). Ai đối xử tệ với hắn, hắn sẽ không tha một người.

(*) Trong câu “Tích thủy chi ân, đương dũng tuyền tương báo” (滴水之恩,当涌泉相): Ơn bằng giọt nước, cũng xem như suối mà đáp đền.

Sở gia thay mận đổi đào, gả Sở Cẩm cho Vệ Quân. Sở Cẩm giậu đổ bìm leo bỏ mặc Vệ gia, khi đi còn bày tỏ thái độ khinh thường, khiến lão nhân gia bệnh nặng một trận. Tất cả việc này, Vệ Uẩn đều ghi nhớ hết. Sau này khi hắn một bước lên mây liền trả hết lên người Sở Kiến Xương.

Nếu không phải Cố Sở Sinh còn quan tâm ít nhiều đến Sở gia thì sao Sở Kiến Xương có thể yên ổn mà cáo lão hồi hương?

Nghĩ tới thủ đoạn của Vệ Uẩn, Sở Du cảm thấy khiếp sợ. Nàng dùng tay trái đè lại tay phải mình, hướng mắt về phía Sở Cẩm, giọng nói đầy sầu muộn: “Muội muội, chúng ta không thể vì hạnh phúc cá nhân mà bỏ mặc gia tộc không lo.”

Sở Cẩm bị lời nói cứng rắn của Sở Du mà nghẹn nửa ngày, gượng cười: “Tỷ tỷ nói phải. A Cẩm nghĩ, lấy hạnh phúc của cuộc đời tỷ đổi lấy hạnh phúc của gia tộc, A Cẩm vẫn cảm thấy rất đau lòng. Nếu có thể chịu khổ thay tỷ thì A Cẩm cũng bằng lòng.”Hắn dùng bả vai đụng phải một chút Âm Âm, Âm Âm không tình nguyện bổ sung.

Đi Vệ gia chịu khổ?

Ai chẳng biết bây giờ Vệ gia như mặt trời ban trưa, chiếm được thánh sủng. Từ khi khai quốc đến nay, nhiều thế hệ Vệ gia trung liệt, tam công tứ hầu cao môn (*), gia giáo chuẩn mực. Con cháu trong nhà sinh ra đều là người tài đức. Cho dù Vệ thế tử không phải là người ưu tú nhất nhưng chắc chắn không để Sở Cẩm chịu thiệt.

(*) Tam công: ba chức quan cao nhất, gồm thái sư, thái phó, thái bảo

(*) Tứ hầu: không tra ra, chắc là 4 chức hầu.

(*) Cao môn: nhà quyền quý, nhà cao cửa rộng.

Cho nên, tính ra mối hôn sự này là Sở gia trèo cao.

Để thuyết phục nàng, cái gì Sở Cẩm cũng nói cho được.Tiếng nói cũng mang theo một cỗ tử khàn khàn dày, hắn hỏi,“Kết hôn không phải thực bình thường?”

Nhớ đến sau này Vệ gia hi sinh, lại thêm nghe thấy lời nói của Sở Cẩm, trong lòng của Sở Du không vui, nghiêm mặt nói: “Cả nhà Vệ gia trung liệt, vì nước đầu rơi máu chảy, có thể gả cho Vệ thế tử đã là phúc phận của tỷ. Chẳng qua trước đây mờ mắt, nhưng nay đã tỉnh ngộ, muội đừng nói những lời như thế nữa. Nếu như còn để tỷ nghe thấy, đừng trách tỷ trở mặt!”

Sở Cẩm bị lời nói của Sở Du làm á khẩu, không nói được lời nào. Nhìn thấy bộ mặt chính trực ấy, quả thực Sở Cẩm còn định nhắc nàng nhớ, tối hôm qua nàng còn đang âm mưu bỏ trốn thế nào kìa.
zenszens.wordpress.com
Nhưng trong lòng nàng ta biết uy lực dũng mãnh của người tỷ tỷ này, dù tâm tư đơn giản, nhưng một khi đã quyết định thì sẽ không bao giờ thay đổi. Nếu còn nói tới nói lui, nàng động tay động chân một cái cũng đủ khiến nàng ta lãnh đủ.

Thế là Sở Cẩm bấm bụng cười: “Tỷ tỷ nghĩ được như vậy thì tốt quá. Muội thấy chắc tỷ đã mệt rồi, thuốc đặt ở đây. A Cẩm xin cáo lui.”

Sở Du gật đầu, nhắm mắt lại, không nói gì nữa.

Sở Cẩm cung kính lui xuống, khi ra tới đình viện thì thần sắc trở nên âm lãnh.

Nàng siết chặt tay.Nàng nghĩ nghĩ, mới vừa rồi Trường Hi cho nàng ăn một ít ức chế tề, nàng xác định hiện tại

Giờ này mà Sở Du còn không chịu bỏ trốn, chẳng lẽ nàng thật sự phải gả cho Cố Sở Sinh hay sao?!

Không được, nàng tuyệt đối không thể gả cho Cố Sở Sinh.

Nếu không làm được Thế tử phi, vậy tuyệt đối nàng cũng không theo Cố Sở Sinh đến biên cảnh. Cho dù từ Huyện lệnh cửu phẩm thăng chức trở lại, chỉ e tuổi xuân đẹp đẽ nhất của nàng đã phải chôn vùi trong gió lạnh Bắc Cảnh.

Sở Cẩm âm thầm tính toán trong lòng.

Mà lúc này, Cố Sở Sinh đang ở trong xe ngựa ngoài cổng thành, lẳng lặng đọc công báo(*) mới nhất.

(*) Công báo (邸报): là một dạng báo chí tin tức, chuyên dùng cho triều đình thông báo công văn và tin tức chính trị, xuất hiện sớm nhất vào thời nhà Hán.

Hắn bị nhiễm phong hàn, vừa xem vừa khẽ ho khan.
zenszens.wordpress.com
Phụ thân qua đời, hắn bị liên lụy biếm chức. Đột ngột từ một thiên chi kiêu tử rơi xuống trần ai, tất cả đều cho rằng hắn sẽ vô cùng chật vật, nhưng không ngờ thiếu niên này lại bày ra dáng vẻ thong dong khác xa người thường.

Dường như hắn đang lặng lẽ chờ ai đó, không chút hoang mang.

Quan binh bên cạnh có hơi không kiên nhẫn, gọi: “Cố công tử, phải đi rồi.”Hắn ôn hòa nhìn chăm chú vào Tần Trà, cười đến ánh mặt trời lại xán lạn.

Cố Sở Sinh giương mắt nhìn cổng thành một cái, lại liếc nhìn gã sai vặt.

Gã sai vặt nhanh nhẹn tiến lên, dúi cho quan binh một lượng bạc, cười lấy lòng: “Đại nhân chờ một lát nữa nhé, nhanh thôi mà.”

“Chậm nhất là đợi đến lúc mặt trời lặn.” Quan binh nhíu máy: “Không thể kéo dài hơn.”

Nghe thế, Cố Sở Sinh nhíu mày.

Mặt trời lặn…

Hắn nhớ kiếp trước Sở Du cũng đuổi theo vào khoảng thời gian này. Có lẽ… hắn sẽ đợi được.Duy đặc trà v: Không cần quan tâm ta kết hôn, tìm được nàng ta lập tức đi lĩnh giấy đăng ký kết hôn.

Nhớ đến cái tên này, hắn đau khổ nhắm hai mắt lại.

Người ngoài đều cho rằng hắn không hề sợ khi phải đối mặt với chuyện xảy ra của gia tộc, nhưng thật ra không phải.

Khi còn niên thiếu, lúc gặp phải tình cảnh này, quả thực hắn rất hoảng loạn và cam chịu. Trong cơn mưa đêm, là cô nương ấy đã đánh xe ngựa đến, dùng kiếm vén rèm xe ra, cao giọng nói: “Chàng đừng sợ, ta tới đưa chàng.” Câu nói đó đã tiếp cho hắn toàn bộ dũng khí.

Khi còn trẻ không nhận ra nội tâm mông lung của bản thân, chỉ cho là hắn ghét nàng cả người mồ hôi bẩn thỉu, không thích nàng phóng túng, chán ghét nàng chuyện trò vui vẻ với đám quân sĩ trong binh doanh.

Nàng đuổi, hắn chạy. Hắn vẫn luôn cho rằng cô nương trong lòng mình là người hoàn mỹ thuần khiết như Sở Cẩm vậy.

Cho đến khi Sở Du chết trước mặt hắn.

Nhớ lại lúc đó, Cố Sở Sinh cảm thấy trái tim như bị bóp nghẹn. Hắn nhắm mắt lại, từ từ bình ổn hô hấp đau đớn.Sau đó không ngừng xâm nhập, thật mỏng mũi kiếm mỗi tiến một phần, chói mắt máu tươi liền càng nhiều vài phần

Lúc Sở Du chết, tình yêu của hắn với nàng mới bắt đầu.

Sau khi chết mới biết, tự đánh xe dầm mưa đưa người gian nan cỡ nào. Thế mới biết năm đó hắn chán ghét là bởi vì hắn ghen tị, sợ hãi thứ tình cảm không tên, là sự bài xích đối với thái độ ngượng ngùng thuở thiếu thời.

Khoảng thời gian nàng ra đi càng lâu, càng dài, tình cảm của hắn đối với nàng càng cố chấp, đậm sâu.

Cho đến giây phút chết dưới kiếm Vệ Uẩn, hắn mới có cảm giác được giải thoát.

Lúc tỉnh lại, biết mình trở về năm mười bảy tuổi, hắn mừng như điên.

Tốt quá.
zenszens.wordpress.com
Hắn mở mắt ra, khóe mắt cong cong.

Hắn vẫn có thể gặp lại một Sở Du còn sống ngay trước mắt.

Giờ đây…

Chắc chắn hắn sẽ ở bên cạnh nàng mãi mãi.

4.7 37 votes
Article Rating
guest
591 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
hna200694
hna200694
1 Tháng Cách đây

ồ ồ a Cố này cũg trọg sih à. còn ai nữa ta. mog nam chính quá đi.có vẻ nam chíh nhỏ tuổi hơn nữ chíh nhỉ…

Van Nguyen
Van Nguyen
1 Tháng Cách đây

Cố Sở sinh cũng song trùng sinh à? Kiếp này thành trà xanh rồi! Có ko giữ mất đừng tìm

phchxx
phchxx
1 Tháng Cách đây

hic cầu mong SC đừng làm gì quá đáng (:

nguyenhanh
nguyenhanh
1 Tháng Cách đây

Có ko giữ mất đừng tìm. Đau tim quá

Trí tâm
Trí tâm
1 Tháng Cách đây

Cố tra nam kết hợp sở trà xanh một đôi cẩu nam nữ quá hợp lý luôn ý. Mới tý tuổi mà suy nghĩ cao thâm ghê. T 14 tuổi còn chơi 5 10

Huong
Huong
1 Tháng Cách đây

Thực ra kiểu ông Cố này là mất đi mới tiếc, mới thấy trân trọng người vợ tào khang, haizz

Nguyễn Ánh
Nguyễn Ánh
1 Tháng Cách đây

Mong chờ đoạn ngược nam :)))
Cảm ơn b editor

Leotiger4424
Leotiger4424
1 Tháng Cách đây

Lần đầu đọc truyện của nhà bạn, bạn edit rất mượt mà, cảm ơn bạn nhiều. Trọng sinh cả nam và nữ mà ko thuộc về nhau rất thích luôn, đáng đời nam chính

Phương Trần
Phương Trần
1 Tháng Cách đây

Lần đầu đọc truyện thẤy cả 2 trọng sinh

Cdtv
Cdtv
1 Tháng Cách đây

Nam phụ mất rồi mới thấy hối tiếc,mong nam 9 lên sàn ^^

591
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x
error: Alert: Content is protected !!