Sơn hà chẩm – Chương 03

Sơn hà chẩm – Chương 03

Chương 03:

Vệ thế tử, ta đi theo chàng

Editor: Zens Zens

Lưu ý: Nếu mình phát hiện truyện bị đem ra khỏi web này thì truyện sẽ bị pass, có thể sẽ dựa vào số lượng comment để mở pass, hoặc cũng có thể sẽ đặt câu hỏi mở, tuỳ theo cảm hứng lúc đó của mình. Vì vậy các bạn tranh thủ đọc chương nào thì để lại comment chương đấy, kẻo sau này lại quên nội dung nhé!

***

Cố Sở Sinh đợi cho đến khi mặt trời lặn nhưng vẫn không thấy bóng dáng Sở Du đâu.

Chuyện xảy ra không giống trong trí nhớ khiến hắn lo lắng, nhưng lúc này quan binh đã không còn nhẫn nại. Hắn ta kéo mạnh xe ngựa, bất mãn quát: “Đi thôi!”
zenszens.wordpress.com
Cố Sở Sinh nhìn người qua kẻ lại nơi cổng thành, hít sâu một hơi, rốt cuộc đành phải khởi hành.“Các ngươi nhị khu, ta còn là muốn thường xuyên đến.””

Không sao, nhất định Sở Du sẽ đến.
zenszens.wordpress.com
Hắn tự nhủ khi hắn trở về có thể sẽ xảy ra bất kỳ biến cố nào, nhưng Cố Sở Sinh biết tình cảm của Sở Du năm mười bảy tuổi đối với hắn vô cùng sâu đậm.Uống đến đỏ bừng cả khuôn mặt nhân cất cao âm điệu, đứng ở trên ghế giơ bình rượu, vẩy ra nước bọt hướng về xung quanh.
Kiếp trước nàng đã tới, vậy kiếp này này chắc chắn cũng sẽ giống như vậy.

Trong lúc Cố Sở Sinh tràn đầy hi vọng trên con đường quan trường thì Sở Du đang ngủ ngon lành.
zenszens.wordpress.com
Vừa mới ngủ dậy, nàng đã thấy Sở Cẩm phái người đưa tin tới báo Cố Sở Sinh đã rời kinh.Ngồi ở bên cửa sổ nam nhân đem vừa rồi phát sinh một đoạn ngắn biến cố thu hết vào mắt, câu dẫn ra khóe miệng lộ ra sắc mặt tái nhợt phá lệ làm người ta sợ hãi.
Sở Du không hề quan tâm Cố Sở Sinh có rời kinh hay không, mà cái nàng để ý là tại sao muội muội lại thần thông quảng đại như vậy?

Đối với tin tức bên ngoài hiện giờ, nàng không biết chút nào cả, vậy mà Sở Cẩm lại biết rõ thời gian Cố Sở Sinh rời kinh. Hẳn là do Sở Cẩm lấy được tin tức từ Cố Sở Sinh, nói cách khác, thật ra năm đó Cố Sở Sinh và Sở Cẩm vẫn luôn liên lạc với nhau, chưa từng gián đoạn.Tĩnh Hảo câu cái vuốt, ở cứng rắn vỏ cây thượng lưu lại một cái cơ hồ không nhìn thấy xiên.
Sở Cẩm bảo bản thân không hề có bất kì tình ý nào đối với Cố Sở Sinh, để cho nàng bỏ trốn cùng với Cố Sở Sinh, thế nhưng nàng ta vẫn duy trì liên lạc với hắn.
zenszens.wordpress.com
Sở Du nâng tay ném tờ giấy vào trong lò lửa, truyền lời cho thị nữ: “Nói với Nhị tiểu thư, không cần phải nói loại chuyện này với ta. Chắc trong lòng muội ấy cũng biết quy củ, đừng để ta nói nhiều.” Tĩnh Hảo chui vào ấu điểu ấm áp tổ chim bên trong, đem chính mình thân thể gầy nhỏ giấu đến ấu điểu cánh hạ, che kín trên người nó mảnh nhung, đóng mắt ngủ bù.
Nói xong, Sở Du ngẩng đầu nhìn thị nữ kia, giọng nói lạnh lùng: “Phủ tướng quân cũng cần mặt mũi, tự mình cân nhắc cho tốt.”
zenszens.wordpress.com
Thị nữ không biết tờ giấy ghi nội dung gì, bị Sở Du mắng đến hồ đồ, lật đật chạy đi. Sở Du nhìn ánh nến lập lòe, nhịn không được thở dài một hơi.

Tờ giấy này đã khiến nàng hoàn toàn chết tâm đối với muội muội.
zenszens.wordpress.com
Tính Sở Cẩm vốn hai mặt, cũng không phải đến khi trưởng thành mới có, gốc rễ cái xấu chính là trong nội tâm.Zia lịch 16542 năm tháng 4, phát hiện kia chỉ ngu xuẩn chim sẻ nhất điểm tác dụng, chờ đợi lần nữa nghiệm chứng.
Năm đó nàng thích Cố Sở Sinh, nhưng vì đó là vị hôn phu của Sở Cẩm cho nên suốt mấy năm trời nàng không hề biểu hiện ra ngoài. Sở Du  không nhắc nhiều gì tới Cố Sở Sinh, thậm chí tránh né luôn các cuộc gặp gỡ thường ngày. Thánh thượng tứ hôn, nàng liền đồng ý. Sở Du tự nhận bản thân đã làm rất tốt. Năm đó nàng đuổi theo Cố Sở Sinh đến Côn Dương, đến chính bản thân hắn còn cảm thấy bất ngờ.

Nếu không phải Sở Cẩm khóc lóc kể lể, nếu không phải Sở Cẩm cầu xin nàng, vậy tại sao nàng lại phải đi chịu khổ với Cố Sở Sinh?
zenszens.wordpress.com
Bề ngoài nói bản thân không thích, cổ vũ tỷ tỷ tìm kiếm tình yêu đích thực. Bên trong lại tơ vương không dứt với Cố Sở Sinh…Triển khai cánh chờ thật lâu nhưng vẫn là chạy □□ điểu ấu điểu bén nhọn kêu to một tiếng, rộng mở thanh âm phát ra liên tiếp tiếng kêu, thê lương giống như là sắp chết rống giận.
Sở Du cảm thấy bất lực. Nàng không hiểu tại sao Sở Cẩm lại có tính tình này, rõ ràng đều là xuất thân từ phủ tướng quân, rõ ràng đều là đích tiểu thư, sao lại tính cách lại khác nhau đến như vậy.

Sở Du suy nghĩ một chút. Nhân cơ hội được tái sinh, nàng cũng không muốn để ý gì nhiều quá. Sở Du lấy bút mực ghi lại toàn bộ chuyện lớn chuyện nhỏ mà nàng nhớ được. Dù sao đã được sống lại lần nữa, đương nhiên nàng không thể để phí phạm. Tĩnh Hảo mắt nhìn trong cửa sổ thế giới, bên cửa sổ trên bàn nhỏ xếp đặt khối chẳng biết lúc nào bánh ngọt, cứng rắn giống như là tảng đá.
Chuyện lớn nhất sắp tới chính là cả nhà Vệ gia sẽ tử chiến sa trường.
zenszens.wordpress.com
Ngày hai mươi bảy tháng bảy năm đó, cũng là ngày Sở Cẩm gả cho Vệ Quân, có cấp báo từ biên cảnh gởi đến Hoa Kinh. Vệ Quân theo phụ thân xuất chinh.

Vệ gia tổng cộng có bảy người con trai, bao gồm cả người nhỏ nhất là Vệ thất lang – Vệ Uẩn, đều đi ra chiến trường. Tất cả mọi người đều cho rằng Chiến Thần Vệ gia sẽ khải hoàn trở về giống như trước đây. Nhưng một tháng sau tin tức truyền đến toàn bộ bảy vạn tinh binh Vệ gia dẫn dắt đều bị tiêu diệt tại Bạch Đế Cốc. Hắn ngẩng đầu nhìn mắt đứng ở trên cửa sổ muốn bị xem nhẹ hoàn toàn chim sẻ, ánh mắt dừng lại ở nàng cái đuôi thượng còn xốc xếch vài đám trên lông.
Vệ Uẩn đưa linh cữu về kinh, chịu sự tra xét của Đại Lý Tự. Chiến dịch lần này thất bại là vì Trấn Quốc Hầu – Vệ Trung đã không để ý Hoàng lệnh, mạnh mẽ truy kích đào binh Bắc Địch mà gây ra cớ sự. Lập tức các đại thế gia khác đều nháo nhào muốn cắt đứt quan hệ với Vệ gia, ngoại trừ phu nhân Tương thị của nhị công tử Vệ Thúc tự vẫn bên ngoài, những phu nhân và thị thiếp các phòng còn lại đều xin được rời đi. Vệ Uẩn thay thế huynh trưởng và phụ thân viết thư hòa ly. Nhất thời Vệ gia giống như cây đổ bầy khỉ tan, cả Hầu phủ to như vậy chỉ còn lại Vệ Uẩn và Vệ phu nhân, cùng năm đứa trẻ thơ dại.
zenszens.wordpress.com
Lúc đó Sở Du theo Cố Sở Sinh ra Côn Dương xa xôi. Côn Dương là tuyến thứ hai của Bắc Cảnh, là vị trí vận chuyển lương thảo trọng yếu. Lúc đó Sở Du từng nhiều lần giúp đỡ Cố Sở Sinh vận chuyển lương thực ra tiền tuyến. Thượng một giây còn bị kia song màu xám bạc đôi mắt quý trọng ống nghiệm vào lúc này rơi nát, không có được một giây trước vẫn tồn tại từng tia một thương tiếc.
Nhưng lúc Sở Du tiếp xúc chiến sự thì người nhà Vệ gia đã chết cả rồi. Nàng cũng không biết rõ người nhà Vệ gia chết thế nào và vì sao chết.
zenszens.wordpress.com
Nàng chỉ biết, sau này Quốc cữu – Diêu Dũng nhận nhiệm vụ nguy nan là đóng quân ở Bạch Thành, nhưng cuối cùng ông ta bỏ thành mà chạy. Các nơi bị vây hãm nổi lên chiến loạn. Đương lúc trong triều không có người để dùng, Vệ Uẩn ở trong lao ngục thỉnh lệnh, đảm nhiệm sinh tử trạng (*) bước ra tiền tuyến.
zenszens.wordpress.com
(*) Sinh tử trạng (生死状): loại giấy thường được ký trước khi quyết đấu một mất một còn, nội dung chỉ bao gồm “Hai bên sống chết đều không truy cứu”.

Hoặc thắng, hoặc chết. Chỉ là trung gian bị ghế trống ra nhất khối lớn, xem tựa như là bị từ giữa không trung cắt đứt giống nhau.
Ngày Vệ Uẩn khải hoàn trở về, xách theo đầu Diêu Dũng tiến vào ngự thư phòng. Sau khi trở ra, Hoàng đế lập tức ban thêm tước vị cho toàn bộ nam nhi đã tử chiến của Vệ gia.

Nàng không hy vọng người nhà Vệ gia chết.
zenszens.wordpress.com
Sở Du cầm bút, mắt lóe lên hàn quang. Mà hắn nhưng chỉ là thoa một bên mí mắt liền dừng động tác, xem lấy trong tay ống nghiệm không nhúc nhích.
Nam nhi kiên cường như Vệ gia không nên chết.

Nàng tỉ mỉ viết ra toàn bộ những gì liên quan đến Vệ gia, mong rằng sẽ thay đổi được cục diện năm đó.
zenszens.wordpress.com
Viết mãi cho đến tận bình minh, Tạ Vận mang theo người bưng mâm tới.

Phủ tướng quân đã treo đầy đèn đỏ và giấy đỏ. Tạ Vận thấy Sở Du đang viết gì đó, sốt ruột hỏi: “Con đang làm gì đấy? Đã sắp thành thân rồi mà không chịu nghỉ ngơi cho khỏe. Để ta xem ngày mai con có chịu nổi không!”
zenszens.wordpress.com
“Mẫu thân, không sao đâu.”
“Như thế ngu xuẩn, thật sự là làm khó ngươi còn có thể thành tinh.”
Sở Du ném tờ giấy kia vào bếp than. Suốt một đêm sắp xếp, toàn bộ chi tiết đều đã nằm trong đầu nàng, vô cùng sâu sắc.

Sở Du thong thả xoay người, nhìn thấy đồ đạc nha hoàn chuẩn bị, liền cười nói: “Là hỉ phục?”
zenszens.wordpress.com
“Phải, mau mau thay đi.” Tạ Vận hơi bất mãn, nhưng nhìn dáng vẻ vui vẻ của con gái thì sự bất mãn tan đi không ít. Bà gọi thêm người vào hầu hạ Sở Du rửa mặt chải đầu. Tập kích tới quá mức đột nhiên, Tĩnh Hảo nâng đầu, hướng tới hắn liền phẫn nộ kêu một tiếng.
Tắm rửa, bôi dầu hoa quế lên tóc, thay áo dài đỏ thẫm thêu hình phượng hoàng bằng kim tuyến rực rỡ.

Sau đó Sở Du ngồi yên cho thị nữ trang điểm.
zenszens.wordpress.com
Sở Cẩm cầm lược vào, nói với Tạ Vận ở bên cạnh: “Mẫu thân, chải tóc đi.”

Tạ Vận nhìn Sở Du trong gương. Thầm nhỏ giọng với Sở Cẩm: “Con nhìn xem, ngày thường tỷ con không trang điểm, lần đầu trang điểm đẹp như vậy mà đã đi lấy chồng rồi.”
Tĩnh Hảo thả chậm ăn cơm động tác, tự hỏi đợi lát nữa có muốn hay không đem còn dư lại điểm tâm bắt cấp vĩnh viễn không biết rõ ăn no là cái gì ấu điểu.
Nói xong, Tạ Vận cầm lược, nâng tay chải từng lọn tóc cho nàng, thì thầm: “Ngày sau đến Vệ gia rồi đừng có ngang bướng như ở nhà, dù sao con gái gả đi là phải chịu thiệt. Con ở Vệ gia, nếu việc gì có thể nhịn thì cứ nhịn, đừng quá so đo.”
zenszens.wordpress.com
Nếu như là ngày xưa nghe thấy những lời này, Sở Du đã tranh cãi hơn thua với Tạ Vận một phen. Nhưng giờ nghe thấy giọng nói kèm theo tiếng nức nở của Tạ Vận, chút khó chịu trong lòng đều tan biến hết, nàng thở dài đáp: “Con gái biết rồi.”
Hắn trầm mặc một cái chớp mắt, khẽ tăng thêm lực đạo, “A, tìm không đến sự tình đến làm, tâm tình còn thực không tốt lắm.”
Tạ Vận gật đầu, nhấc tay chải xuống.

“Một chải, chải bạc đầu…”
zenszens.wordpress.com
“Hai chải, đầu bạc tề mi…”
zenszens.wordpress.com
Tạ Vận vừa chải cho Sở Du vừa ứa nước mắt, đến khi xong rồi bà đã kìm nén không nổi nữa, mệt mỏi để Sở Cẩm dìu ra.

Thị nữ bưng mâm tiến đến chỗ Sở Du, sau đó đội mũ phượng cho nàng.
zenszens.wordpress.com
Khi đó trời đã dần sáng, bên ngoài truyền đến tiếng đánh trống khua chiêng. Một nha hoàn vội vàng chạy vào, vui mừng nói: “Phu nhân, Đại tiểu thư, người nhà Vệ gia tới rồi!”

Nghe thế, Tạ Vận liền đứng dậy, có vẻ muốn đi ra ngoài. Nhưng vừa mới bước một bước bà đã sực nhớ: “Không được, không được, bọn họ còn phải chờ một lát nữa.”
zenszens.wordpress.com
Thế là lại trở về, toàn bộ nữ quyến cùng ở trong phòng chờ người Vệ gia tới. Maxwell mắt nhìn một lần nữa trở về đến bày đầy này nọ trên bàn sách, xem cũng có chút thoát ly chim sẻ xám, lần nữa dâng tặng hai chữ.
Theo tập tục, khi người Vệ gia đến đón dâu, bên Sở gia sẽ làm một vài chuyện gây khó dễ, cho đến một canh giờ sau Sở Du mới được ra ngoài. Bên ngoài ầm ĩ khiến cả đám Sở Du ngồi trong phòng mà thấp thỏm không yên.

Dù sao Sở Cẩm cũng còn trẻ, nghe tiếng náo động bên ngoài thì khẽ nói: “Mẫu thân, hay là con ra ngoài xem một chút?”

Lời này vừa nói, lập tức ai ai cũng đều nhen nhóm ý định. Mọi người nhìn Tạ Vận, bà không khỏi bật cười: “Các cô đúng là thiếu kiên nhẫn, chỉ là đón dâu thôi mà, có cái gì đẹp mà xem?”
zenszens.wordpress.com
Đẹp chứ.

Sở Du suy nghĩ trong lòng. Chỉ là một giây sau, nàng liền không thể chờ đợi được đem này nọ đều phun ra, tiểu tiểu mỏ chim mở ra.
Kiếp trước hôn lễ của nàng và Cố Sở Sinh ở Côn Dương hết sức đơn sơ. Trong sân bày hai bàn mời thuộc hạ của Cố Sở Sinh, xốc khăn voan lên là hết chuyện. Cố Sở Sinh từng nói sẽ bù đắp cho nàng một hôn lễ thật linh đình, nhưng nàng đã đợi cả cuộc đời.
zenszens.wordpress.com
Đợi đến cả đời này luôn có những chuyện không giống như cũ. Phần tò mò kia cứ luôn đè nặng trong lòng Sở Du. Nàng nói với Tạ Vận: “Mẫu thân, hay chúng ta ra xem đi.”

“Cái con bé này…”

Tạ Vận cười đẩy nàng, đang lúc nói chuyện, chợt nghe thấy tiếng tranh chấp ầm ĩ, sau đó bà nhìn thấy hai thiếu niên trèo lên nóc nhà, sắp sửa đánh nhau.

Tiếng Sở Cẩm kinh hô: “Là Nhị ca!”
zenszens.wordpress.com
Sở gia có tổng cộng bốn đứa con: Thế tử Sở Lâm Dương, nhị công tử Sở Lâm Tây, kế tiếp là hai chị em Sở Du và Sở Cẩm. Sở gia xuất thân tướng môn, Sở Lâm Dương vì cố kỵ thân phận, còn Sở Lâm Tây thì lại chẳng khách khí, bắt đầu động tay động chân với người Vệ gia.

Nhóm nữ quyến xúm tới bên cửa sổ, tranh nhau ló đầu ra mái hiên. Sở Du, Tạ Vận và Sở Cẩm cũng đi đến ngửa đầu lên nhìn.
zenszens.wordpress.com
Sở Lâm Tây mặc cẩm bào màu lam, nhìn qua khá điển trai. Thiếu niên đối diện hắn thì cao lắm cũng chỉ mười bốn tuổi, mặc bộ kính trang (*) màu đen, tóc buộc cao bằng dây cột trắng đen xen kẽ. Tuy ăn mặc sạch sẽ gọn gàng, nhưng trên người tỏa ra khí chất kiêu ngạo không thua kém gì Sở Lâm Dương.

(*) Kính trang (劲装): Một loại trang phục gọn gàng, ôm sát, ống tay áo túm lại, thường dành cho những người hay tập võ, các tướng quân thời xưa thương mặc kính trang bên trong, giáp trụ bên ngoài.

Kính trang.jpg

Vốn thường ngày Sở Lâm Tây cũng coi như là tuấn tú, nhưng người đối diện hắn còn tuấn lãng hơn gấp bội. Mắt như tinh nguyệt, mày như sơn loan(*),đuôi mắt hơi xếch tạo thêm vài phần phong lưu diễm lệ. Có điều vẻ mặt thiếu niên đứng đắn, nghiêm túc chính trực, chỉ có khí thế là sắc bén như đao đâm thẳng vào tim người.

(*) Sơn loan: dãy núi

Công tử thế gia Hoa Kinh khó mà có được dáng vẻ nghiêm cẩn tàn khốc kia, tựa như bông tuyết nở rộ giữa Bắc Cảnh lạnh lẽo, xinh đẹp cao quý mà lạnh lùng. Lông vũ ở trong ngọn lửa cực nhanh cuộn mình, ở trong nháy mắt liền biến thành cơ hồ không nhìn thấy tro bụi, truyền đến nhàn nhạt nhất điểm cháy vị.
Ánh mắt Sở Du ngừng lại trên người thiếu niên. Trong khoảnh khắc, nàng tưởng chừng như được trở lại kiếp trước. Đó là lần đầu tiên và cũng là lần duy nhất nàng gặp mặt người này.
zenszens.wordpress.com
Lúc ấy chàng là Trấn Bắc Vương danh chấn thiên hạ, giám sát phủ Ngũ Quân Đô Đốc, tay nắm binh quyền, khuynh đảo triều chính.

Ngày ấy nàng bị Cố Sở Sinh bắt rời khỏi Hoa Kinh, cũng đúng vào dịp tuyết rơi. Chàng thúc ngựa về kinh, trong mặc hắc y, ngoài khoác áo trắng, vẻ mặt lạnh lùng. Trở về sẽ phải vội vàng cấp kia chỉ vĩnh viễn uy không no khống thanh điểu cho ăn, nếu không chính là không sợ người khác làm phiền chải trên người kia vài căn tạp mao.
Khi ấy cơ thể Vệ Uẩn cường tráng hơn bây giờ rất nhiều, trong mắt cũng không có hưng khí bừng bừng của tuổi trẻ.
zenszens.wordpress.com
Ánh mắt chàng lạnh như hồ băng sâu thẳm, đánh xe ngựa chặn đường nàng.

“Cố phu nhân?”
zenszens.wordpress.com
Ngữ điệu của Vệ Uẩn không lên không xuống, tuy là hỏi nhưng lại không có chút gì hoài nghi, hẳn đã sớm biết người ngồi bên trong là ai.

Sở Du cho người cuốn màn xe. Nàng ngồi bên trong, bình tĩnh cung kính hành lễ: “Vệ đại nhân.”
zenszens.wordpress.com
“Cố phu nhân đi đâu đấy?”

“Kiền Dương.”
zenszens.wordpress.com
“Khi nào trở về?”

“Không biết.”
zenszens.wordpress.com
“Cố phu nhân.” Vệ Uẩn cười khẽ: “Hối hận không?”
Hơn nữa như thế ham chơi, nàng đến cùng là như thế thành tinh ?
Sở Du sửng sốt, Vệ Uẩn nhìn về phía xa xăm: “Cố phu nhân có biết, năm đó Vệ phủ tới tận nhà cầu hôn, người trong nhà từng hỏi, Sở  gia có hai người con gái, ai là người trong tim huynh trưởng. Huynh ấy trả lời huynh ấy thích Đại tiểu thư, vì Đại tiểu thư tập võ. Sau này lớn lên, nếu huynh ấy đánh không lại thì có thể mang thê tử ra trận.”
zenszens.wordpress.com
“Một ngày trước khi thành thân, huynh trưởng thao thức suốt đêm. Còn răn dạy ta, Sở gia luyện võ, nếu như lúc đón dâu có động tay động chân, ta phải nhường nhịn một chút.”
Quang Minh thần vì chèn ép hắc ám thần mà sáng tạo một loại phép tắc, tại đây một tháng.
Nói xong, hắn quay đầu nhìn về phía nàng: “Cố phu nhân không giống hạng người bợ đỡ xu nịnh như muội muội mình, bằng lòng từ bỏ thánh hôn ngự ban, đi theo Cố đại nhân tới Bắc Cảnh xa xôi, chinh chiến sa trường. Đáng tiếc Cố phu nhân có mắt không tròng, huynh trưởng ta xem phu nhân như trân bảo, nhưng phu nhân cũng không ngoảnh lại chút nào.”
zenszens.wordpress.com
“Đến bước đường này…” Ánh mắt hắn bình tĩnh: “Phu nhân có từng hối hận?”

Lúc ấy Sở Du khẽ cười, đón lấy ánh mắt đối phương, vẻ mặt thản nhiên: “Thiếp thân làm việc, trước giờ chỉ nghĩ có làm hay không, không có hối hận.”

Người con trai không nói gì, chàng ta lặng lẽ nhìn nàng hồi lâu, lạnh nhạt đáp: “Đáng tiếc.”
zenszens.wordpress.com
Nàng không đáp lời, chỉ kính cẩn ngồi đó, nhìn chàng trai kia thúc ngựa rời đi. Chi Tháp trong một đoạn thời gian, còn là lần đầu tiên trông thấy Maxwell cầm lấy pháp trượng ở thực thi pháp.
Bây giờ nàng ngửa đầu, nhìn Vệ Uẩn và Sở Lâm Tây đánh nhau. Rõ ràng công phu của chàng cao hơn Sở Lâm Tây rất nhiều, vậy mà phải quần nhau rất lâu với Sở Lâm Tây, cố không để lộ vết tích.

Sở Du không khỏi cong khóe miệng, nhặt cục đá bên trong chậu hoa, ném về phía Sở Lâm Tây.
zenszens.wordpress.com
Hòn đá chọi trúng đích, cậu ta trở mình té xuống đất.

Sở Lâm Tây hét ầm lên: “Vệ thất lang, ngươi chơi xấu!”
zenszens.wordpress.com
Vệ Uẩn đứng sững trên nóc nhà một lát, sau đó xoay người nhìn về phía Sở Du.

Nữ tử mặc hỉ phục, đầu đội mũ phượng, nghiêng người tựa vào cạnh cửa. Nàng cầm cục đá trong tay, tung hứng lên xuống, cười rất mờ ám.

Vệ Uẩn sực hiểu ra, chàng nở nụ cười xán lạn.
zenszens.wordpress.com
Vệ Uẩn chắp tay về phía Sở Du, sau đó mới thả người nhảy xuống. Sở Lâm Tây và mấy người anh em khác làm ầm lên, Sở Lâm Dương ở giữa điều đình. Vệ Uẩn mau chóng vòng đến phía sau Vệ Quân, nhỏ giọng nói: “Ca, tẩu tử đẹp lắm!” Chít chít kêu vài tiếng, đối xem đến nhân dùng sức lắc đầu, rụt lại một cái móng vuốt, chậm chạp ở trên bàn viết chữ.
Vệ Quân mặc hỉ bào, hai tay đặt sau người, mặt giả bộ bình tĩnh, lặng lẽ sáp tới gần Vệ Uẩn, nhỏ giọng hỏi: “Đệ thấy?”

“Sở Lâm Tây do tẩu tử đánh rớt xuống đó.”
zenszens.wordpress.com
Nói tới đây, Vệ Uẩn tỏ ra u sầu: “Ca, đệ cảm thấy sau này không thể thắng được vợ chồng hai người.”

Vệ Quân cong mày cười: “Đương nhiên, mắt nhìn người của ca đệ làm sao sai được.”
zenszens.wordpress.com
Đang lúc nói chuyện thì đã đến canh giờ, Sở Kiến Xương không thể trì hoãn nữa. Ông giơ tay lên, Sở Lâm Dương mau chóng gọi Sở Lâm Tây và những người bên Vệ gia đứng dạt sang hai bên. Chính giơ pháp trượng một lần nữa điểm hỏa pháp sư đại nhân không chớp mắt chuyên chú trước mắt sự vụ.
Ở trong phòng, thị nữ lật đật chạy tới, lấy khăn voan phủ lên đầu Sở Du, dắt nàng ra ngoài.

Vệ Quân đứng phía trước, Vệ Uẩn và Nhị công tử Vệ Thúc đứng phía sau Vệ Quân, người nhà Vệ gia và Sở gia chia ra sắp xếp đứng trên bậc thang phía sau ba người. Người chủ trì buổi lễ đứng bên phải, hô lớn: “Mở cửa đón dâu!”

Đại môn từ từ mở ra, Sở Du mặc hỉ bào được Sở Cẩm dìu dắt đi ra trước mặt mọi người. Đem nhất khối củ cải trắng điêu thành nhất cả đóa bạch liên, cũng theo thứ tự điêu ra liên tiếp từng cái thu nhỏ lại hoa sen, theo thứ tự gạt ra.
Tầm mắt nàng đều đỏ bừng, không nhìn thấy gì cả. Sở Du chỉ nghe thấy tiếng nhạc và tiếng pháo nổ bên tai, sau đó một vải lụa đỏ xuất hiện trước mắt nàng. Nàng nghe thấy một giọng nói ôn hòa nhã nhặn, nhưng lại không giấu được vẻ khẩn trương: “Sở… Sở… Sở cô nương…”
zenszens.wordpress.com
Sở Du khẽ cười. Nàng cầm dải lụa đỏ, cất tiếng dịu dàng.Nàng thậm chí cũng có thể nghĩ ra Maxwell ở hiểu rõ nàng ý tứ sau khinh thường vẻ mặt cùng châm chọc lời nói.
“Vệ thế tử, đừng khẩn trương.”

Nàng nói: “Ta đi theo chàng.”
zenszens.wordpress.com
Đột nhiên tim Vệ Quân trở nên bình ổn. Hắn cầm lấy dải lụa đỏ, trái tim thấp thỏm bấy lâu rốt cuộc cũng bình tĩnh lại.

Hắn không chọn sai người.
zenszens.wordpress.com
Nàng chỉ cần dùng một câu nói đã có thể khiến hắn vững tâm, Thế tử phi của Trấn Quốc Hầu phủ phải là người như thế.

P/s (Tác giả): Lúc này Vệ Uẩn vẫn chỉ là một đứa trẻ, cho nên không xuất sắc lắm đâu, nhưng phong thái lúc lớn lên của hắn thì không ai bì được. Mọi người đừng sốt ruột nha ~~~~

4 2 votes
Article Rating
guest
254 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
Nguyễn Thu Trang
Nguyễn Thu Trang
15 Ngày Cách đây

Mong lắm đến lúc trưởng thành của Vệ Uẩn!

Lâm quynh
Lâm quynh
14 Ngày Cách đây

Đọc đến đây là thấy tiếc cho vệ quân

My My Tiêu Mỹ
My My Tiêu Mỹ
13 Ngày Cách đây

Ô la la. Nam chính nhà ta đã lên sàn. Mới xuất hiện mà đã chất như nước cất. Dạo này đọc truyện cứ bị đắm mình vào trong truyện thôi. Truyện hay xuất sắc ❤️

Roe
Roe
12 Ngày Cách đây

hóng Vệ Uẩn mau trưởng thành nhanh nhaaaa ~•~

Thao
Thao
5 Ngày Cách đây

Chàng quân nhân nào cũng thế nhỉ, không sợ chém giết nơi chiến trường ác liệt, lại rụt rè trước mặt một cô nương.

Nancy Chu
Nancy Chu
5 Ngày Cách đây

Mình chưa từng đọc truyện nào mà thích nam chính như vệ uẩn. Đọc truyện như nhìn quá trình trưởng thành của vệ uẩn vậy😊

error: Xin bạn đừng copy, cám ơn!
254
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x