Sơn hà chẩm – Chương 04

Sơn hà chẩm – Chương 04

Chương 04:

Phu quân Vệ Quân của ta ở đâu?

Editor: Zens Zens

Lưu ý: Nếu mình phát hiện truyện bị đem ra khỏi web này thì truyện sẽ bị pass, có thể sẽ dựa vào số lượng comment để mở pass, hoặc cũng có thể sẽ đặt câu hỏi mở, tuỳ theo cảm hứng lúc đó của mình. Vì vậy các bạn tranh thủ đọc chương nào thì để lại comment chương đấy, kẻo sau này lại quên nội dung nhé!

***

Người trước mặt bình tĩnh lại khiến Sở Du rất yên tâm. Nàng chưa biết mặt trượng phu tương lai, nhưng khi nhìn thấy hắn đưa tay qua, nàng có cảm giác không tệ lắm.

Sở Du được Vệ Quân dẫn vào kiệu hoa. Suốt đường đi hắn rất cẩn thận, giống như nàng là một nữ tử mảnh mai cần phải che chở gấp bội vậy.

Trước giờ Sở Du chưa từng được trải nghiệm cảm giác này. Hơn ba mươi năm, nàng đều là một nữ hán tử kiên cường ở trong lòng mọi người, không cần ai xót thương, cũng không cần ai yêu chiều. Tiểu phóng viên gặp nói chuyện công phu, nhà mình nữ thần đã đi không có ảnh, không khỏi cúi hạ đầu đến.
Lúc trước, đa phần Cố Sở Sinh đều đối xử tôn trọng khách khí với nàng, thậm chí thái độ lạnh nhạt như thượng cấp đối với thuộc hạ vậy.zenszens.wordpress.com
Sở Du ngồi trong kiệu hoa, len lén vén rèm lên, muốn nhìn thấy Vệ Quân.

Nhưng Vệ Quân cưỡi ngựa đi phía trước, cho nên nàng liếc mắt chỉ thấy được Vệ Uẩn đang đứng bên cạnh. Vệ Uẩn bắt gặp động tác của Sở Du liền nhếch mép, trong mắt là ý cười sáng tỏ, tựa như bắt được nhược điểm của nàng.zenszens.wordpress.com
Sở Du bị người ta phát hiện, mà kẻ đó lại còn là một tên nhóc nữa chứ, trong lòng nàng không khỏi xấu hổ, mau chóng bỏ khắn voan và rèm kiệu xuống, ngoan ngoãn ngồi yên. Trong lúc còn có thể nghe được một chút hắc phấn khó coi lời mắng người, nàng lại trấn định tự nhiên.
Ở trong kiệu, Sở Du bắt đầu tính toán.

Kiếp trước, ngay ngày hôm nay sẽ có tin tức từ biên cảnh đến Hoa Kinh, nhưng cụ thể là thời gian nào thì Sở Du lại không nhớ.zenszens.wordpress.com
Từ trước tới nay, mỗi khi biên cảnh nguy cấp, Vệ gia là nhân tuyển thích hợp xuất chinh nhất. Sở Du rất khó mà ngăn cản Vệ gia xuất chinh, nàng có thể thử dùng việc tân hôn để giữ Vệ Quân lại, nhưng những người khác thì không có lý do gì. Nguyên chủ cùng thế thân thảm đỏ khai kéo! Đến tột cùng ai chết vào tay ai! ?
Nàng bắt đầu suy nghĩ đến nguyên nhân bọn họ bại trận.

Nghe nói năm đó là vì Vệ Trung truy kích tàn binh mà trúng bẫy. Nếu lúc này Vệ gia yên phận thủ thành thì hẳn là không có tai họa xảy ra.zenszens.wordpress.com
Đương lúc suy tư thì Sở Du nghe thấy triếng sáo và trống liên hồi, rốt cuộc kiệu cũng dừng lại.

Không tới một lúc, nàng nghe thấy cửa kiệu có người đá vào, sau đó là một trận cười vang. Nàng thấy một dải lụa đỏ được đưa tới trước mặt mình. Người đại diện tái diễn: “Cái kia chân nhân tú, Chu lão sư cũng đi. Các ngươi kết người bạn?”
Lần này Vệ Quân không hề nói lắp, hắn cười: “Sở cô nương, ta dẫn nàng vào.”zenszens.wordpress.com
Sở Du cầm dải lụa đỏ, nhìn xuống dưới chân, đi theo phương hướng Vệ Quân dẫn dắt.

Nàng đi rất vững vàng, Vệ Quân luôn miệng nhắc nhở cẩn thận. Xung quanh là thanh âm thì thầm của con cháu Vệ gia, tuy rằng nhỏ nhưng cũng đủ để nàng nghe được.zenszens.wordpress.com
Rất nhiều đứa trẻ lóc chóc, giọng nói chứa đựng phấn khích: “Nghe nói tẩu tử đẹp lắm.” Quay đầu đi, cái kia người gây chuyện đã bị chế trụ , chỉ là vẫn ở giãy giụa lấy, không ngừng từ trong miệng thốt ra ác độc dơ bẩn lời nói.
“Tiểu Thất nói rất xinh đẹp.”

“Còn đẹp hơn so với đệ nhất mỹ nhân Sở Cẩm nữa sao?”

“Ánh mắt Tiểu Thất rất cao, chắc chắn là đẹp hơn cả Sở Cẩm!”zenszens.wordpress.com

Sở Du nghe những lời thẳng thắng của người nhà Vệ gia thì không nhịn được mỉm cười. Vệ Quân cũng nghe thấy, hơi xấu hổ, hắn biết Sở Du cũng luyện võ nên chắc chắn nàng đã nghe thấy. Thế là sau khi dìu Sở Du bước qua chậu thang, hắn nhỏ giọng nói với Sở Du: “Nàng đừng giận, đợi lát nữa ta sẽ trị bọn chúng.” Cho đến Văn Anh cất bước rời đi, tiểu phóng viên bỗng nhiên phát hiện mình vừa rồi hô hấp hơi chậm lại, shutter đều đã quên ấn.
Sở Du nghe thế thì không nhịn nổi mà cười ra tiếng: “Không sao, bọn chúng như vậy, ta rất thích.”zenszens.wordpress.com

Vệ Quân nghe thấy tiếng Sở Du, tuy rằng còn chưa biết mặt mũi nhưng cũng nghĩ chắc chắn cô nương này rất đẹp.

Hắn dẫn Sở Du đến đại sảnh, trong lòng hơi chờ mong,.

Tiếng người chủ trì hô vang hai người đã bái thiên địa. Nàng tiếp nhận đi, hướng hắn cười một tiếng, “Cảm ơn.”
Trên đường đi rất thuận lợi, trong lòng Sở Du vui mừng, có vài phần mong đợi đối với cuộc sống tương lai ở Vệ gia. zenszens.wordpress.com
Nội tâm bình tĩnh của nàng lại dấy lên sự vui vẻ thong dong.

Nàng không gả cho Cố Sở Sinh, tất cả mọi chuyện đều sẽ không lặp lại.zenszens.wordpress.com
Nàng đứng trước mặt Vệ Quân, rất muốn vén khăn voan lên nhìn nam nhân trước mặt. Nàng cảm giác Vệ Quân cao hơn nàng một cái đầu, trực giác cho thấy hắn Vệ Quân là một nam tử hơi văn nhược một chút.
“Chậc chậc, mở miệng chính là ngủ đến ngủ, nhất chỉ ra tinh rèn luyện hàng ngày cũng không có.”
Sở Du đứng yên không nhúc nhích, người bên cạnh vịn nàng về phòng. Vệ Thúc tiến lên, ồn ào nói: “Đại ca, mau đi vén khăn voan đi, đừng có uống rượu!”

“Đúng đúng.” Các công tử khác hùa theo hô lớn: “Đại ca đi vén khăn voan đi! Chúng ta không cần huynh uống rượu đâu!”

“Đi đi đi!”. Vệ Quân đỏ mặt, nói với bọn hắn: “Cứ theo quy củ mà làm!”zenszens.wordpress.com
Nói xong, hắn hơi lo sẽ làm Sở Du không vui, xoay qua nói nhỏ: “Sở cô nương, nàng đi trước chờ một lát…” Ngồi xe tải đã chạy đến mục đích , nàng đi xuống xe, phía trước chính là ( tim đập hồi tưởng ) quay chụp sân bãi.
“Thế tử sẽ tới ngay chứ?”

Sở Du nhỏ giọng nói, âm thanh mềm mại thanh thúy, khiến lòng Vệ Quân cũng mềm nhũng, khẽ đáp: “Ừm, không lâu đâu.”zenszens.wordpress.com
“Vậy thế thử đáp ứng ta.” Giọng nói Sở Du có vài phần trịnh trọng: “Cho dù phát sinh chuyện gì thì cũng phải mau chóng trở về.”
Dùng tiền mua lòng người, Văn Anh làm được vô cùng thuần thục.
Nói xong, Sở Du cảm thấy lời này hơi đường đột, lập tức nhỏ giọng: “Thiếp thân chờ thế tử trở lại vén khăn voan.”

Lúc đầu Vệ Quân hơi khó hiểu, sau liền hiểu chắc là Sở Du không thích khăn voan này. Hắn nhỏ giọng đáp: “Nếu nàng không thích khăn voan thì lúc không có người khác cứ tháo xuống chờ ta, ở Vệ gia không có nhiều quy tắc như vậy.”zenszens.wordpress.com
Nói xong, Vệ Quân lo lắng Sở Du vì không muốn hắn ở bên ngoài quá lâu, lập tức chêm thêm câu: “Ta sẽ nhanh trở lại thôi.”
Hắn vui lên, “Đừng nghĩ nhiều – – ta ghét bỏ không phải là ngươi.”
Sở Du gật đầu, để người khác dìu về phòng. Vệ Quân quay người trở ra hỏi thăm tân khách.

Sau khi Sở Du về phòng liền ngoan ngoãn ngồi ở trên giường.zenszens.wordpress.com
Đúng là nàng không thích khăn voan này lắm, nhưng nàng thích Vệ gia. Vệ Quân để tâm đến nàng, nàng nguyện dùng làm hết sức có thể để hồi báo Vệ Quân.

Lúc ngồi trên giường nàng có hơi nhàm chán, liền bắt đầu tưởng tượng. Đối thủ hí chụp ảnh sau đó, Văn Anh chân thật cảm nhận được, này bộ diễn nam chính quả nhiên rất chán ghét nàng.
Nàng không phải là người mang thù. Những chuyện đời trước đều không có phát sinh ở đời này, cho nên nàng cũng không muốn buồn bã về nó. Cố Sở Sinh đã rời khỏi Hoa Kinh, nàng cũng đã gả đến Vệ gia. Xét cho cùng Cố Sở Sinh và Sở Cẩm không quan trọng, quan trọng nhất là hướng về phía trước.zenszens.wordpress.com
Hôm nay gặp mặt, quả nhiên Vệ gia rất dễ ở chung giống như lời đồn, cuộc sống sau này hẳn sẽ không quá khó khăn. Chờ lát nữa Vệ Quân trở lại, nàng liền lấy việc tân hôn để thử xem có giữ Vệ Quân lại được hay không, cho dù không thể thì nàng cũng muốn cùng Vệ Quân ra tiền tuyến. Còn nếu vẫn không được, nàng sẽ nhắc nhở bọn họ không được đuổi theo tàn binh, chắc sẽ không xảy ra chuyện gì. Đơn giản đến nói, chỉ cần hai cái nhân vật chính trong lúc đó phản ứng mãnh liệt, này bộ kịch liền thành công một nửa.
Chỉ cần lần này Vệ gia chiến thắng, thì ngày sau này nàng và Vệ Quân có thể yên ổn mà sống. Nàng biết được mười hai năm biến cố đổi dời, có ưu thế bảo vệ Vệ gia.zenszens.wordpress.com

Vệ gia bình an thì ngày sau Vệ Uẩn cũng sẽ không bị tôn làm sát thần. Thiếu niên hôm nay nàng thấy vẫn là một đứa trẻ vui vẻ như chim tước, nếu hẳn lớn lên cũng sẽ trở thành tướng quân ôn nhã như ca ca hắn chứ nhỉ?zenszens.wordpress.com

Sở Du để suy tư trôi dạt đi xa. Mới tỉnh đem quần áo chơi bóng tay ngắn cuốn đến cánh tay, chuyển cầu giở trò, một bên cười nhạo nàng, “Quả nhiên biết làm nũng.”
Đợi cả nửa ngày, nha hoàn bên cạnh thấy nàng vẫn không nhúc nhích, nên đành tiến lên hỏi: “Thiếu phu nhân có cần ăn chút gì không?”

“Không cần…” Sở Du dịu dàng lên tiếng, lập tức lúc này truyền đến tiếng chiến mã hí vang từ xa, kèm theo đó là tiếng bước chân vội vã. Trong lòng Sở Du thắt lại, nàng xốc mạnh khăn voan lên, chạy ra ngoài. Mới tỉnh nửa ngày hồi không ra một chữ đến, cuối cùng đạo: “Lại đến! Lần này ta hảo hảo chụp được chưa?”
Nha hoàn bị nàng làm hết hồn, bước lên trước ngăn đón, lo lắng hỏi: “Thiếu phu nhân, người định đi đâu?”zenszens.wordpress.com
Sở Du không dám biểu hiện kì quái, dù sao người khác cũng không hiểu được loại chuyện như biết trước tương lai này, e rằng sẽ cho nàng là yêu nghiệt, đem đi hỏa thiêu. “Ai muốn ngươi giáo a, chính mình hội đánh.” Nàng cứng nhắc nói.
Nàng đè xuống nỗi lo lắng, cau mày nói: “Ta nghe thấy bên ngoài có tiếng chiến mã, e rằng xảy ra chuyện, ta muốn ra xem.”zenszens.wordpress.com
“Thiếu phu nhân đừng quá lo lắng.” Nha hoàn bật cười: “Thế tử sẽ xử lý tốt mọi chuyện, thiếu phu nhân cứ chờ ở bên trong đi.”

“Ta không yên tâm.”zenszens.wordpress.com

Sở Du đẩy nha hoàn chạy ra ngoài, khuôn mặt lạnh lùng nghiêm túc: “Ta phải đi xem.”
zenszens.wordpress.com
Nha hoàn bị đẩy qua một bên, Sở Du vội vàng mở cửa chạy ra ngoài.

Nàng không biết lối đi của Vệ gia, chỉ có thể nhắm theo hướng tiếng động mà chạy.
zenszens.wordpress.com
Đúng lúc này bên ngoài phát ra tiếng bước chân dồn dập, người cũng nhiều dần lên. Nha hoàn đuổi theo Sở Du, gương mặt tràn ngập lo lắng, hét lên, có ý muốn kéo Sở Du lại: “Thiếu phu nhân! Thiếu phu nhân còn chưa vén khăn voan, ngài…”
zenszens.wordpress.com
Vừa mới nói xong, bên ngoài truyền đến tiếng bước chân dồn dập, sau đó Vệ Uẩn xuất hiện từ trong góc. Mới tỉnh không biết mình vì cái gì hội nghĩ tới những thứ này, tựa hồ nàng mỗi một cái động tác vẻ mặt đều ở nói cho hắn biết, nàng chính là người như vậy.
Chàng mặc giáp, gương mặt vẫn còn nét trẻ con nhưng lại ẩn chứa sự tàn khốc. zenszens.wordpress.com
Sở Du dừng chân, siết chặt nắm tay. Vệ Uẩn nhìn thấy một nữ tử đội mũ phượng, vai choàng khăn. Nhận được ánh mắt sáng tỏ của đối phương, chàng quả quyết quỳ một gối xuống, thực thi quân lễ với Sở Du, hai tay nâng ngọc bội lên, bình tĩnh nói: “Tiền tuyến cấp báo, thiếu tướng quân phụng mệnh xuất chinh, lệnh cho mạt tướng đem ngọc này giao lại cho thiếu phu nhân, dặn dò sẽ khải hoàn trở về, đừng quá lo lắng.”

Nghe nói thế, Sở Du nhìn ngọc bội Vệ Uẩn đang cầm. Ngọc bội kia được vuốt ve đến bóng loáng, rõ ràng là vật tùy thân bên người.Tiếu trạm cũng không biết là bị khinh bỉ phân ảnh hưởng, đột nhiên cũng thay đổi được bất an.
Nàng nhấc tay cầm ngọc bội, giương mắt nhìn bên ngoài: “Vệ Quân đâu?”zenszens.wordpress.com
“Thiếu tướng quân đã khởi hành rồi.”

Tiếng nói Vệ Uẩn khá nhỏ, giống như hiểu được trong ngày tân hôn mà xuất chinh sẽ gây ra đả kích rất lớn với nhà gái. Chàng đang suy nghĩ, muốn an ủi gì đó, nhưng chưa kịp nói thì đã thấy Sở Du xông ra ngoài. Mới tỉnh tuỳ tiện ứng phó một câu, xem có chút buồn bực.
Nàng chạy thoát cực nhanh, hỉ phục tung bay trong gió. Vệ Uẩn ngẩn người, lập tức phản ứng lại đuổi theo Sở Du, lo lắng hô lên: “Tẩu tử!”

Sở Du không nói chuyện, nàng chạy thẳng một mạch ra cổng lớn, vươn tay ném một tướng sĩ xuống đất, cướp ngựa xông ra ngoài. Nhìn qua nhìn qua, hắn mãnh kinh, một ngụm nước phun ra đến, “Ta dựa vào không phải đâu? !”
Người nhà Vệ gia nhìn tới trợn mắt há mồm, tới khi thấy bóng dáng Vệ Uẩn cướp ngựa đuổi theo thì mới phản ứng lại.

“Đó là Thế tử phi?”

“Là thiếu phu nhân hả?!”
zenszens.wordpress.com
Những người có mặt đều hết sức kinh ngạc, còn Sở Du lại vô cùng bình tĩnh.

Ngựa nàng phi quá nhanh, gió tháng chín mang theo khí lạnh xẹt qua mặt, đau như dao cắt.
zenszens.wordpress.com
Vệ Uẩn đuổi theo suýt soát phía sau, chàng chưa bao giờ nghĩ vị tẩu tử này lại cưỡi ngựa thành thục như vậy.
zenszens.wordpress.com
Chàng gian nan lên tiếng: “Tẩu tử! Người đừng đuổi theo, đuổi không kịp đâu! Ca ta sẽ trở về, người đừng lo lắng!”

Sở Du không nói chuyện, nàng biết được tuyến đường rời khỏi thành. Từ Hoa Kinh mang quân đến Bắc Cảnh, muốn ra khỏi thành tất nhiên phải đi qua Bắc Môn. Nàng đi thẳng đường tắt, từ trên núi nhìn xuống đã thấy một đội ngũ đang chạy như bay, Sở Du vội vã phi ngựa vọt thẳng xuống sườn núi. Cho đến hắn ở trong hí, cảm nhận được không bị khống chế , không biết là tiếu trạm vẫn là hắn tim đập.
Vệ Uẩn sợ tới muốn đứt ruột đứt gan, chàng nghĩ nếu tẩu tử mà có xảy ra chuyện gì, làm sao chàng có thể ăn nói với lời phụ thân và huynh trưởng đã dặn dò.
zenszens.wordpress.com
Chàng cắn răng chạy theo Sở Du, lập tức nhìn thấy Sở Du đáp xuống mặt đường, một người một ngựa bức ngưng một đoàn quân.

Người nhà Vệ gia đột nhiên thấy một nữ tử áo đỏ xuất hiện thì đều sững sờ, sau đó thấy Vệ Uẩn chạy tới. Vệ Trung đứng đầu có hơi không dám tin, hỏi: “Tiểu Thất, đây là…”
zenszens.wordpress.com
“Phụ thân.” Sở Du làm một cái quân lễ với Vệ Trung, cung kính nói: “Con dâu thất lễ.”
zenszens.wordpress.com
Nghe thấy lời này, trên mặt quân đội Vệ gia đều hiện lên đủ mọi sắc thái.

Nhìn người mặc hỉ phục và Vệ Uẩn thì mọi người đã lờ mờ đoán ra, không ngờ người tới thật sự là Sở Du. Nàng hí mắt sáng lạn cười rộ lên, “Ta so với bọn họ đều thông suốt phải đi ra ngoài.”
Mà Vệ Quân ở phía sau Vệ Trung cũng ngây ngốc cả người.
zenszens.wordpress.com
Hắn thấy Sở Du đưa mắt dừng trên người hắn, mưa thu lất phất mịt mù. Tay nàng cầm dây cương, hỉ phục đỏ thẫm nhiễm mưa và bụi.

Nàng hơi ngẩng đầu, đề cao thanh âm, lớn giọng hỏi: “Phu quân Vệ Quân của ta ở đâu?!”
Lần này quay đầu lại quay TV kịch, nhất là kiếm tiền, nhị vì vòng phấn.
Quân đội Vệ gia đều cúi đầu, chẳng ai dám ngước lên.
zenszens.wordpress.com
Chỉ có Vệ Quân kiên trì ngẩng đầu, thúc ngựa ra khỏi hàng, khó khăn lên tiếng: “Ta… Ta ở đây.”

P/s (Zens Zens): AAA! Sở Du ngầu chết đi được!!!

120
Leave a Reply

avatar
110 Số lượng chủ đề bình luận
10 Số lượng phản hồi cho các chủ đề bình luận
1 Người theo dõi
 
Bình luận được phản hồi nhiều nhất
Chủ đề bình luận sôi nổi nhất
106 Các tác giả bình luận
zens zensBubuLưu HòaDieulinhSarah Những người bình luận gần đây
Khuê
Khách
Khuê

Ncl truyện cũng hơi khó đỡ vì ngay hôm cưới đã phải đi xuất trận, chắc một phần cũng là vì để dọn đường cho bạn Vệ Uẩn sau này lên sàn.
Cảm ơn nàng đã edit truyện nhé ^^

Thư Chansoo
Khách
Thư Chansoo

Thích Vệ Quân quá đi hà

Thủy Nguyệt
Khách
Thủy Nguyệt

Quao, nữ cường nhân! Một đường theo chồng

thao
Khách
thao

Sở Du chương này ngầu thật đấy, Vệ Quân cũng đáng yêu nữa.

Do Do
Khách
Do Do

Hic tại m có đọc sì poi trc rồi nên đọc đến đây buồn chảy nước mắt 😢
Thanks editor nhé truyện hay lắm tác giả viết chắc tay editor edit mượt mà 🔆

Hải Giang
Khách
Hải Giang

A a a a lại khóc a a a a

Sarah
Khách
Sarah

Nữ 9 quá mạnh mẽ rồi.

Dieulinh
Khách
Dieulinh

Đúng là nữ hán tử

Lưu Hòa
Khách
Lưu Hòa

Ngầu quá rồi chị đại ơi, em phục!!!

Bubu
Khách
Bubu

Nhà xén dịch truyện mượt quá

error: Xin bạn đừng copy, cám ơn!