Sơn hà chẩm – Chương 05

Sơn hà chẩm – Chương 05

Chương 05:

Cả nhà Vệ gia, chỉ có đệ trở về!

Editor: Zens Zens

P/s (Zens Zens): Các bạn có thể đăng ký nhận thông báo chương mới theo bài viết này của mình nhé: https://zenszens.com/2019/02/24/huong-dan-dang-ky-nhan-thong-bao/

Lưu ý: Nếu mình phát hiện truyện bị đem ra khỏi web này thì truyện sẽ bị pass, có thể sẽ dựa vào số lượng comment để mở pass, hoặc cũng có thể sẽ đặt câu hỏi mở, tuỳ theo cảm hứng lúc đó của mình. Vì vậy các bạn tranh thủ đọc chương nào thì để lại comment chương đấy, kẻo sau này lại quên nội dung nhé!

***

Vệ Quân xuất hiện, tất cả mọi người đều có hơi lúng túng. Dù sao bị thê tử đuổi theo chẳng phải chuyện vẻ vang gì.

Sở Du nhìn Vệ Quân, chàng trai trước mặt thanh tú ôn nhã giống như trong tưởng tượng của nàng. Hắn càng giống một thư sinh, không giống võ tướng.

Bộ dạng Vệ Quân bình thường, thua kém Vệ Uẩn lúc trưởng thành nhiều, nhưng lại khiến Sở Du thấy thích. Trong lúc đại khái nghe thấy có người hỏi hắn lời nói, hắn phản xạ có điều kiện hồi hỏi một câu, “Cái gì?”
Nàng lẳng lặng nhìn hắn, nắm dây cương nói: “Phu quân còn nhớ đã hứa hẹn gì với ta không?”zenszens.wordpress.com

Vệ Quân không nói, Sở Du thúc ngựa tới phía trước Vệ Quân, nâng tay phủ khăn voan lên đầu, hơi nghiêng người về phía trước.

“Thế tử từng hứa sẽ trở về vén khăn voan cho ta.” Người đại diện cam chịu nàng đến đây kết giao ý nguyện, là nhận định sau lưng nàng có chỗ dựa.
Người xung quanh nghe thấy thế đều sững sờ. Ngón tay Vệ Quân hơi run, hắn nhìn nữ tử mãnh liệt như lửa trước mặt, tim dường như đập lỗi một nhịp.zenszens.wordpress.com

Vốn chỉ là lời mai mối, vốn chỉ là trách nhiệm, nhưng trong một giây lát này, bỗng dưng xuất hiện vài gợn sóng.

Hắn nâng tay lên, vô cùng cẩn thận vén khăn voan của Sở Du lên từng chút một. Lô Trạch không kiên nhẫn mà đem màn hình nhất đắp, “Hành , trận tiếp theo muốn bắt đầu , đi quay phim.”
Sở Du rũ mắt. Khi ánh sáng lại xuất hiện một lần nữa, nàng ngước lên nhìn hắn.

Đôi mắt như chứa đựng xuân thủy, nàng cười xán lạn. zenszens.wordpress.com

“Phu quân.” Nàng nhẹ nhàng mở miệng: “Cuộc đời sau này của thiếp thân đều gắn chặt với phu quân.” Văn Anh nhướn mày, “Plato thức yêu đương, ngươi cảm thấy đâu?”
Vệ Quân không nói gì, tim đập như trống bỏi.

Sở Du ngồi thẳng người, bĩnh tĩnh nói: “Thiếp thân nguyện theo phu quân xuất chinh.”

“Không được.” Nhưng về sau vì bò lên trên, nàng quăng cái này tương lai ảnh đế bạn trai, ôm lên lộng lẫy ảnh tổng tài bắp đùi.
Vệ Trung mở miệng trước tiên: “Vệ gia ta tuyệt đối không có đạo lý để nữ tử lên chiến trường.”zenszens.wordpress.com

Vệ gia không thiếu thê tử xuất thân con nhà tướng, nhưng quả thực chưa có vị nào theo phu quân ra chiến trường cả.

Sở Du còn muốn tranh cãi: “Phụ thân, thuở nhỏ con đã từng tập võ, trước đây cũng từng theo phụ thân con xuất chinh…” Ta xem nàng hồng kia bộ kịch, xuy, cùng ngươi so với kém xa !”
“Đó là Sở gia.” Vệ Trung cau mày, ngẫm nghĩ, khẩu khí dịu xuống: “A Du, ta có thể hiểu tâm tình muốn che chở Quân Nhi của con, nhưng nam nhi có sa trường của nam nhi, nữ tử cũng có nội trạch của nữ tử. Nếu con thực lòng nghĩ tới Quân Nhi thì hãy trở về giúp đỡ mẫu thân con xử lý chuyện trong nhà, ngoan ngoãn chờ Quân Nhi trở về.”zenszens.wordpress.com

Sở Du cũng đã sớm biết chuyện Vệ Trung là người mang chủ nghĩa đại nam tử rất nặng. Nàng nhìn thoáng qua vẻ mặt của tướng sĩ, cho dù là Vệ Quân cũng sẽ không đồng ý dẫn nàng theo. Chờ bọn họ cùng nhau kẹp đến oa nhi đương nhiên cao hứng phi thường, la ngữ vi quay đầu nói chuyện, không cẩn thận thân đến hắn
Nàng đã sớm đoán được kết quả này, nhưng cũng chỉ muốn thử một lần xem sao. Thế là nàng hít sâu một hơi, ngước mắt nhìn Vệ Quân: “Đành vậy, ta sẽ chờ phu quân trở về.”zenszens.wordpress.com

“Nàng yên tâm…” Vệ Quân cảm động trong lòng, giọng nói cũng không khống chế được mà khàn khàn. Hắn biết chiến trường hung hiểm cỡ nào, trước giờ vẫn không cảm thấy gì, có điều hôm nay lại có hơi bất an. Hắn cúi đầu nói: “Nhất định ta sẽ bình an trở về.” Nàng hai tay dán ở trên cửa sổ thủy tinh, nhìn chằm chằm bên trong một cái hùng oa nhi không chớp mắt.
“Vâng.” Sở Du gật đầu, nghiêm túc nhìn hắn: “Vậy chàng nhớ cho kỹ, ta ở nhà chờ chàng, nhất định phải biết tự bảo vệ bản thân. Cố gắng lấy thủ là chính, giặc cùng đường đừng truy.”

Vệ Quân hơi khó hiểu ngẩn người, Sở Du nhìn theo hắn, mở miệng lần nữa: “Đồng ý với ta, dù cho chuyện gì xảy ra, quân đội Vệ gia cũng tuyệt đối sẽ không truy kích tàn binh.” Mặc kệ xem bao nhiêu thứ, hắn cũng sẽ vô điều kiện đối tràn trề thiên phú cùng linh khí nàng đầu hàng.
“Phụ thân sẽ không làm chuyện lỗ mãng.”

Vệ Quân đã bình tĩnh lại, cười nói: “Nàng không cần lo nhiều.” zenszens.wordpress.com

“Chàng thề đi.” Sở Du bắt lấy tay áo, nhỏ giọng ép buộc hắn: “Nếu như trong trận chiến này, phụ thân chàng truy kích tàn binh, chàng nhất định phải ngăn cản.”

Vệ Quân hơi bất đắc dĩ, chỉ cho rằng Sở Du lo lắng quá độ. Hắn giơ tay lên nói: “Được rồi, ta thề, tuyệt đối sẽ không để phụ thân truy kích tàn binh.” Nàng đồng tử hơi co lại, vừa khẩn trương lại hưng phấn. Đáng tiếc nhấc lên thời điểm, oa nhi lại rớt xuống.
Nghe được lời này Sở Du mới yên lòng, nàng buông tay áo Vệ Quân ra, cười nói: “Được, ta chờ chàng trở về.”

Nói xong, Sở Du dứt khoát tránh đường, nói với Vệ Trung: “Hầu gia, làm phiền rồi.”zenszens.wordpress.com

Vẻ mặt Vệ Trung nhu hòa, cảm thấy con trai mình đã cưới được một thê tử toàn tâm toàn ý với hắn, ông vô cùng hài lòng. Mới tỉnh có một nửa đầu óc xuất diễn đang suy nghĩ: Này chính là nàng chọn lựa gương nguyên nhân đi.
Ông gật đầu, nói với Vệ Uẩn: “Tiểu Thất, con đưa tẩu tử trở về đi.”

Nói xong, ông không chờ Vệ Uẩn trả lời mà đã lên đường khởi hành. zenszens.wordpress.com

Sở Du nhìn Vệ Quân đi xa, hỉ phục trên người của hắn vẫn còn chưa thay, ở trong hàng ngũ vô cùng nổi bật. Vệ Uẩn nhìn theo quân đội Vệ gia rời đi, chờ khi đi xa rồi mới nói: “Tẩu tử, về thôi.” Nàng cảm giác được hắn vi khẽ mở ra môi hai góc hướng lên nhếch lên, sau đó – – hung hăng hôn nàng.
Lần này trong giọng nói của chàng đã không còn sự đùa giỡn như thường ngày mà lại mang thêm vài phần kính trọng.

Sở Du quay đầu nhìn hắn, ánh mắt thiếu niên trong suốt nhu hòa. Nàng bình tĩnh nói: “Đuổi theo đi, ta không cần đệ đưa.”

“Tẩu tử…” Mới tỉnh ngẩn ra, “Cùng này không quan hệ, ta chỉ là…”
“Đệ đi một vòng rồi lại đuổi theo bọn họ thì lãng phí quá nhiều thời gian. Lúc lên tiền tuyến còn cần tiêu hao thể lực, đừng lãng phí vào chuyện này.”

Vệ Uẩn hơi do dự. Sở Du nhìn về phương hướng Vệ Quân đi xa. zenszens.wordpress.com

Những gì có thể làm, nàng đã làm hết rồi. Vệ Quân đã đồng ý với nàng sẽ không truy kích tàn bình, hẳn là sẽ không sao… Không phải đâu, hắn như thế nào khi phụ nàng thành cái này bộ dáng ?
Nói thế nhưng tóm lại nàng vẫn còn lo lắng, tuy rằng chỉ mới gặp mặt chóng vánh nhưng nàng rất hài lòng đối với Vệ Quân. Người này cho dù không hợp làm vợ chồng thì làm bằng hữu cũng rất thích.

Nàng xoay qua nhìn Vệ Uẩn. Năm đó Vệ Uẩn sống sót, hẳn là có cách của mình. Nàng nghiêm túc nhìn hắn, nói: “Vệ Uẩn, đồng ý với ta một chuyện.” zenszens.wordpress.com

“Tẩu tử cứ phân phó.” Cảnh báo đồng dạng tiếng chuông phút chốc vang lên, Văn Anh ổn định tâm tình sau tiếp lên.
Vệ Uẩn nhìn ánh mắt đầy kỳ vọng của Sở Du thì vô thức mở miệng, ngay cả làm cái gì cũng không hỏi. Lời nói của Sở Du mang theo thỉnh cầu: “Hãy che chở ca ca đệ thật tốt, mọi người nhất định phải bình an trở về.”

Nếu thật sự có chuyện ngoài ý muốn, vậy ít nhất… đừng để chỉ còn một mình thiếu niên mười bốn tuổi này trở về, đơn độc nghênh đón tương lai gió tanh mưa máu phía trước.

Vệ Uẩn nghe nói thế thì ngẩn người, sau đó cười. “Ân? Này là cái chân nhân tú đi.” Văn Anh hồi tưởng một cái, “Còn giống như rất hồng .”
“Tẩu tử yên tâm.” Trong giọng nói của chàng tràn đầy tự hào: “Người đừng thấy nhìn đại ca giống thư sinh mà lầm, thật ra ca ca rất mạnh đấy.”

Sở Du còn muốn nói gì đó, Vệ Uẩn liền nhanh nhảu nói: “Bất quá trên chiến trường, đệ nhất định sẽ bảo vệ đại ca thật tốt, huynh ấy mà mất sợi tóc nào, đệ xin đem đầu tới gặp!”zenszens.wordpress.com

Vệ Uẩn vỗ ngực cam đoan, rõ ràng là vô cùng tin tưởng ca ca mình. Bây giờ nhìn lại, ngươi đã đem hắn thu phục ?” Tiếng nói mang cười, có vài phần trêu chọc ý tứ.
Sở Du buồn cười nhưng vẫn còn lo lắng.

Nàng ngẫm nghĩ, cuối cùng nói: “Đi đi, nhưng nhớ rõ…” Sắc mặt nàng lạnh xuống: “Lần này Vệ gia lấy thủ thành là chính, giặc cùng đường đừng truy.”

Vệ Uẩn gật đầu qua loa, chàng thúc ngựa đi được vài bước thì lại không nhịn được quay đầu nhìn Sở Du: “Tẩu tử, tại sao lại muốn nhấn mạnh chuyện này lần nữa?” zenszens.wordpress.com

Vệ Uẩn nhạy bén, Vệ Quân cảm thấy Sở Du chỉ là lo lắng quá độ, nhưng trực giác Vệ Uẩn lại cảm thấy có gì đó không đúng lắm.
zenszens.wordpress.com
Sở Du không có sở trường nói dối, nàng im lặng một lát rồi chậm chạp nói: “Ta mơ thấy ác mộng.”

“Trong giấc mơ… các người truy kích tàn binh mà bại tại Bạch Đế Cốc. Cả nhà Vệ gia… chỉ còn đệ trở về.”

Nghe nói thế, trong khoảnh khắc sắc mặt Vệ Uẩn trở nên lạnh lùng. zenszens.wordpress.com
Trước khi xuất chinh mà nói những lời này, rõ là điềm xấu. Chàng hơi tức giận, nhưng vẻ mặt nàng đã ngăn chàng lại. Nhớ tới này bộ kịch trung nam chính đối nữ chính xưng hô, nàng ôm cảm giác vi diệu điểm đi vào.
Thần sắc nàng nhuốm đầy bi thương, giống như chuyện này đã thật sự xảy ra vậy. Thế là lời phản bác kia nghẹn lại giữa cổ họng, chàng cứng ngắc nói: “Giấc mộng đều trái ngược, tẩu tử đừng nghĩ vớ vẩn.” zenszens.wordpress.com
Dứt lời, chàng lập tức xoay người đuổi theo phụ thân và huynh trưởng của mình.

Chàng ngẫu nhiên quay đầu. Trên bình nguyên trải dài thẳng tắp đến chân trời, phía sau nữ tử là tường thành sừng sững. Trời đã dần chuyển sang màu vàng úa của mùa thu, nữ tử áo đỏ cưỡi ngựa, tách biệt ra khỏi sắc vàng khô héo của miền hoang dã.  Mới tỉnh định là một nhà cấp năm sao nhà hàng, phong cách cao, tránh cho bị fan phát hiện bao vây chặn đánh khả năng.
Nàng vừa giống như đưa tiễn, lại giống như đợi chờ.

Khuôn mặt gầy, đường nét rõ ràng, mắt nhỏ dài, ẩn chứa sự điềm tĩnh. zenszens.wordpress.com
Cuộc đời này của chàng đã từng gặp vô số nữ tử nhưng chưa bao giờ gặp một người đẹp đến chấn động lòng người, như đập thẳng vào mắt, đâm thẳng vào tim như vậy.

Sau khi đưa tiễn người cuối cùng của quân đội Vệ gia, Sở Du thúc ngựa trở về Vệ phủ. Này lời nói dùng ở Trâu Vệ Đông trên người, xác thực có vài phần thích hợp.
Lúc trở lại, quản gia thấy nàng về, vội lo lắng nói: “Thiếu phu nhân, ngài đã về rồi. Phu nhân cho gọi ngài tới gặp mặt.”

“Thật ngại quá.” Sở Du gật đầu, xoay người xuống ngựa, nói với quản gia: “Xin ông nói với phu nhân một tiếng, ta sẽ qua ngay.”
zenszens.wordpress.com
Vốn quản gia đang rất bất mãn với Sở Du, chưa bao giờ ông thấy tân nương tử nào khác người như vậy. Nhưng thái độ nhận lỗi của Sở Du thành khẩn, trong lòng ông cũng thư thái không ít, cung kính nói: “Thiếu phu nhân yên tâm, ngài đi rửa mặt trước đi.” Đúng vậy, này nhân chính là Trâu Vệ Đông, lộng lẫy ảnh tổng tài, nàng – – kim chủ đại nhân.
Nói xong, quản gia sắp xếp người dẫn Sở Du trở lại phòng ngủ. Sở Du giản dị đã quen, chỉ thay chiếc váy dài màu xanh lam xong thì lập tức theo hạ nhân tới phòng Vệ phu nhân.

Vệ phu nhân tên là Liễu Tuyết Dương, là thê tử của Vệ Trung, mẹ đẻ của Vệ Quân và Vệ Uẩn. zenszens.wordpress.com

Bảy người con trai của Vệ gia, có hai người gồm Thế tử Vệ Quân và lão Thất Vệ Uẩn là con vợ cả. Còn lại năm người thì lão Nhị Vệ Thúc, lão Ngũ Vệ Nhã, lão Tam Vệ Tần là con của Nhị phòng Lương thị sinh ra; , lão tứ Vệ Phong, lão Lục Vệ Vinh đều là con của Tam phòng Vương thị sinh ra. Mới tỉnh sớm đã nhìn thấy nàng , chính vẫy tay với nàng đâu, Trâu Vệ Đông trông thấy hắn cử động không khỏi xoay người
Liễu Tuyết Dương xuất thân con nhà thư hương, vì cơ thể không được tốt nên không quản lý sự vụ. Còn lão phu nhân Tần thị là mẹ của Vệ Trung thì mặc kệ sự đời, chỉ để ý mấy chuyện lớn trong nhà. Thế là chuyện nội gia liền rơi xuống tay nhị phòng là Lương thị. zenszens.wordpress.com

Trước khi gả vào Vệ gia, Tạ Vận đã dặn dò kĩ lưỡng mọi chuyện trong nhà Vệ gia. Lúc nói tới Liễu Tuyết Dương, bà chỉ dặn: “Vị phu nhân này tính tình yếu đuối, lỗ tai mềm(*), cũng không có quá khó ở, con không cần để ý, ngược lại phải hết sức lấy lòng quản sự là Lương thị.”

(*) Lỗ tai mềm (耳根子软) : chỉ người thiếu quyết đoán, dễ bị lung lay bởi lời nói của kẻ khác, dễ mủi lòng, hay bị lừa gạt.

Cô dâu lấy lòng mẹ chồng là đạo lý sinh tồn ở hậu viện. Cả đời Tạ Vận tính toán kinh doanh, cho nên cũng dạy Sở Du y như vậy. Hắn nêu ví dụ hai bộ diễn đều là Chu Bùi tác phẩm tiêu biểu, ngụ ý, lại rõ ràng không có .
Từ nhỏ Sở Du đã lớn lên bên cạnh Sở Kiến Xương cho nên cũng không được Tạ Vận yêu thích mấy. zenszens.wordpress.com

Liễu Tuyết Dương là mẹ chồng nàng, là đại phu nhân chân chính của Vệ gia. Nếu nàng kính trọng Lương thị, vậy thì càng phải kính trọng gấp bội đối với Liễu Tuyết Dương. zenszens.wordpress.com

Huống chi, ai nói Liễu Tuyết Dương yếu đuối? chọn trúng nhất thất thiên lý mã. Cho nên, hắn đã từng là Văn Anh kim chủ, nhưng bây giờ là Chu Bùi chỗ dựa vững chắc.
Năm đó, sau khi Vệ Uẩn bị bắt vào ngục, binh lính niêm phong Vệ phủ nhục nhã lên đầu nữ quyến Vệ gia. Một số người bỏ đi hoặc trốn chạy, Lương thị cuốn tiền tài biến mất tăm, người trinh liệt nhất là Tưởng thị – thê tử của Vệ Thúc lại lựa chọn phương án tự sát. Duy còn lại Đại phu nhân là trực tiếp xách đao giết người, cho nên bị binh lính ngộ sát mà chết, kinh động đến thánh thượng.

Tuy nói là liều mình đấu tranh là hành vi ngu xuẩn nhưng một nữ tử mềm yếu, xuất thân từ dòng dõi thư hương lại có thể rút kiếm giết người. Ai có thể nói bà yếu đuối? Trên thực tế, cùng hắn hợp tác nhân là mới tỉnh ca ca, hắn chịu tới hàn huyên, cũng là xem ở đối phương trên mặt mũi mà thôi.
Đối với Liễu Tuyết Dương, trong lòng Sở Du có tán thưởng và kính trọng. Nàng chính trang lại y phục, cung kính đứng trước cửa Liễu Tuyết Dương, chờ hạ nhân vào thưa bẩm. zenszens.wordpress.com

Lát sau, hạ nhân đưa Sở Du vào trong phòng. Sở Du không ngẩng đầu, sau khi vào cửa liền cẩn thận hướng về phía sập(*) hành lễ, cung kính nói: “Con dâu ra mắt mẫu thân.”

(*) Sập: một loại giường nhỏ, dùng để ngồi ăn cỗ, đánh cờ, uống trài tiếp khách  hoặc để nằm ngủ.

Sập.jpg

Bên trên truyền đến giọng nữ hơi yếu ớt: “Nhìn qua cũng nữ tử biết quy củ, nhưng sao lại làm chuyện vô lý như vậy chứ?” Mà trước chống lại nàng nhân cũng đột nhiên phản bội.
Sở Du không nói gì, Liễu Tuyết Dương được người dìu đứng lên.

Bà vừa động đậy đã ho khan, thị nữ bên cạnh quen thuộc trình khăn lên cho Liễu Tuyết Dương. Sau một hồi ho nhẹ, bà nhìn về phía Sở Du, bất đắc dĩ nói: “Thân là tướng môn, có chiến sự là chuyện bình thường. Ta biết ngay ngày tân hôn mà gặp chiến sự là rất oan ức cho con, nhưng đây là số mệnh của nữ nhân Vệ gia. Binh sĩ Vệ gia bảo gia vệ quốc, ta không thể chinh chiến sa trường đền đáp quốc gia thì phải ngoan ngoãn ở nhà, chờ đợi trượng phu trở về, không thể vì ích kỷ bản thân mà ngăn đón trượng phu ra tiền tuyến, con có hiểu không?” zenszens.wordpress.com
Nghe thấy lời này, Sở Du biết ý của Liễu Tuyết Dương chắc là nghĩ nàng đi ngăn cản Vệ Quân, không cho hắn ra chiến trường. Văn Anh bị nhân viên làm việc mang tới bổn thành một tòa vườn bách thú.
Thế là Sở Du nói tiếp: “Mẫu thân nói phải, chỉ là con dâu nghĩ, bản thân mình có võ nghệ, muốn đi theo thế tử ra tiền tuyến giúp đỡ phần nào.”

Nghe xong, trên mặt Liễu Tuyết Dương hòa hoãn rất nhiều. Bà thở dài: “Là ta đã hiểu lầm, thật khó cho phần tâm tư này của con. Bất quá đánh giặc là chuyện của nam nhân, thân là nữ tử chỉ cần an ổn trong nhà, khai chi tán nghiêp mới là bổn phận.” zenszens.wordpress.com

Nói xong, bà vẫy tay, một nữ nhân tuổi tác không kém Liễu Tuyết Dương tiến lên, nâng một cái hộp lên trước mặt Sở Du. Nhưng này phần không kiên nhẫn, nếu không phải là hiểu biết hắn, cùng hắn thân cận nhân, quả quyết nghe không hiểu.
“Đây là quà gặp mặt.” Giọng nói Liễu Tuyết Dương ôn hòa rất nhiều, ánh mắt nhìn Sở Du mang theo tình cảm dịu dàng: “Con đã vào cửa Vệ gia, hãy chăm sóc Thừa Ngôn thật tốt, ta sẽ không bạc đãi con.”

Thừa Ngôn là tên tự của Vệ Quân. Đến nay Vệ Quân đã hai mươi tư tuổi, chỉ vì hôn ước với Sở gia cho nên vẫn luôn chờ Sở Du đến cập kê. Sở Du ngưng lời, thành tâm thành ý nói: “Mẫu thân yên tâm.” zenszens.wordpress.com

Liễu Tuyết Dương đánh giá Sở Du, nhìn Sở Du cúi mắt hồi lâu, rồi cuộc nói: “Đi nghỉ ngơi đi.” Không cứu đi, dù sao cũng là Diệp gia nữ nhi, bọn họ hai nhà quan hệ cũng cũng không tệ, vạn nhất liền như vậy chết làm sao bây giờ?
Sở Du lên tiếng trả lời, cung kính cáo lui.

Chờ đi ra tới ngoài, nàng đứng ngoài sân vườn Vệ gia, thở phào nhẹ nhõm.
zenszens.wordpress.com
Nàng lấy ngọc bội trong tay ra, nhớ tới Vệ Quân.
zenszens.wordpress.com
Người này là người tốt. Lúc này Diệp Trần ở hệ thống liều mạng triệu hồi hạ, cuối cùng có chút tỉnh.
Nàng chầm chậm nghĩ…
zenszens.wordpress.com
Cuộc đời này nhất định sẽ tốt hơn.

97
Leave a Reply

avatar
90 Số lượng chủ đề bình luận
7 Số lượng phản hồi cho các chủ đề bình luận
0 Người theo dõi
 
Bình luận được phản hồi nhiều nhất
Chủ đề bình luận sôi nổi nhất
87 Các tác giả bình luận
BubuTrangSarahHải GiangDo Do Những người bình luận gần đây
Diễm
Khách
Diễm

Kiếp trước Vệ gia cũng tan nhà nát cửa, chẳng sung sướng gì, tiếc là kiếp này k cứu được Vệ Quân, k thì Vệ Uẩn làm sao làm nam chính

PTH
Khách
PTH

Cảnh vén khăn đẹp quá. Like bạn Du!

Khuê
Khách
Khuê

Vệ Quân là người tốt, thật đáng tiếc, kiếp này phúc mỏng.

Thư Chansoo
Khách
Thư Chansoo

Đọc mà mâu thuẫn ghê, biết nam chính là Vệ Uẩn nhưng nhen nhói lại muốn là Vệ Quân

Thủy Nguyệt
Khách
Thủy Nguyệt

14 tuổi đã gặp được tình yêu sét đánh

Do Do
Khách
Do Do

Cách hành văn hay quá, nhẹ nhàng, chậm rãi câu cú chắn chắn ♥️ Đọc thấy hợp vô cùng thanks editor nhe

Hải Giang
Khách
Hải Giang

Đoạn vén khăn thật sự rất đẹp, đong đầy thâm tình

Sarah
Khách
Sarah

😀 hi vọng zenszens dịch tiếp, không bỏ con giữa chợ nhé.

Trang
Khách
Trang

Truyện hay

Bubu
Khách
Bubu

Thương cho một nhà vệ gia

error: Xin bạn đừng copy, cám ơn!