Sơn hà chẩm – Chương 06

Sơn hà chẩm – Chương 06

Chương 06:

Gả Sở Cẩm cho Cố Sở Sinh là chuyện nên làm

Editor: Zens Zens

P/s (Zens Zens): Các bạn có thể đăng ký nhận thông báo chương mới theo bài viết này của mình nhé: https://zenszens.com/2019/02/24/huong-dan-dang-ky-nhan-thong-bao/

Lưu ý: Nếu mình phát hiện truyện bị đem ra khỏi web này thì truyện sẽ bị pass, có thể sẽ dựa vào số lượng comment để mở pass, hoặc cũng có thể sẽ đặt câu hỏi mở, tuỳ theo cảm hứng lúc đó của mình. Vì vậy các bạn tranh thủ đọc chương nào thì để lại comment chương đấy, kẻo sau này lại quên nội dung nhé!

***

Sở Du đơn độc một mình trong tân phòng suốt một đêm. Đến ngày hôm sau, nàng chỉ huy hạ nhân quét tước phòng ốc, sau đó gọi những người trong Nhất phòng của Vệ Quân tới làm quen một chút.

Vệ gia giáo dục nghiêm khắc chuẩn mực, quản lý đám con cháu khá chặt chẽ. Trong có một quy định quan trọng là trước khi thành thân không được dính vào nữ sắc, do đó trong phòng Vệ Quân ngoại trừ nha hoàn mới phái tới hầu hạ Sở Du thì còn lại đều là một đám nam nhân sai vặt. Xinh đẹp hoa lệ tạo hình, thiên hướng về nữ tính thích hợp khéo léo đẹp đẽ, tứ chi lại hết sức thon dài.
Mỗi vị công tử ở Vệ gia được phân cho ba người hầu. Một người có võ nghệ để đàm phán đối ngoại, một người quản lý việc vặt trong nội viện, còn một người là sai vặt hầu hạ bên cạnh. Gã hầu hạ thân cận đã theo Vệ Quân ra chiến trường Bắc Cảnh, chỉ còn lại quản gia Vệ Hạ và thị vệ Vệ thu là ở trong phủ.

Hai người nghiêm chỉnh đi theo Sở Du từ sáng sớm để làm quen những người còn lại trong phòng Vệ Quân. Đại khái Sở Du đã có tính toán, nàng xem sổ sách của Vệ Quân, ngẫm nghĩ rồi nói với Vệ Thu: “Bây giờ đã có thể liên lạc với Bắc Cảnh chưa? Ta muốn nắm bắt tin tức trên chiến trường.”Băn khoăn đến nữ tính lái xe thể nghiệm, bên trong bố trí ấm áp mà mềm mại, so với chiến đấu.
“Thiếu phu nhân yên tâm.” Vệ Thu lập tức nói: “Vệ gia có nuôi bồ câu đưa thư riêng, lúc nào cũng sẽ nhận được tin tức tiền tuyến trước nhất.”

Hệ thống bồ câu truyền tin riêng à, quả nhiên là thế hệ tướng môn nhiều đời.Để tránh nàng đem chính mình ngã ngất ngây con gà tây, không nghĩ tới.
Sở Du gật đầu, ngẫm nghĩ nói: “Ta có thể viết thư cho Thế tử hay không?”
zenszens.wordpress.com
“Đương nhiên.” Thiếu nữ trước mắt loại hình cơ giáp thân hình nhẹ nhàng, vô luận là đi đường.
Vệ Thu cười nói: “Thiếu phu nhân muốn viết gì?”

Sở Du cũng không nghĩ nhiều, lôi giấy bút ra tùy ý viết một ít sinh hoạt vặt vãnh, sau đó hỏi thăm chiến sự. Đừng xem những thứ này đều là nền tảng động tác, nhưng có thể làm được như chân nhân.
Tình cảm đều phải cần bồi dưỡng. Tuy rằng Sở Du có ý thưởng thức đối với Vệ Quân, nhưng vẫn nên tích cực bồi dưỡng đoạn tình cảm này.

Dù sao có được vị trí này đã là quá may mắn, nàng cứ cố gắng bồi đắp xem sao.

Sở Du vẫn luôn cảm thấy ưu điểm lớn nhất của mình là tính tình hết sức kiên cường. Không đợi hắn nói cho hết lời, nàng đã đè xuống bay trên không chốt mở, lung la lung lay bay lên.
Năm đó học võ cũng đều như vậy, dù cho bị đánh ngã, xương cốt bị chắt đứt, cũng có thể cầm kiếm chống đỡ cơ thể mà đứng lên. Chơi đến quá khùng hậu quả chính là, C cấp thể chất Omega từ cơ giáp thượng xuống tới thời điểm.
Tuy rằng chung sống với Cố Sở Sinh khiến nàng tuyệt vọng mười hai năm, nhưng nàng cũng không vì thế mà bi quan đối với tất cả mọi người.

Từ đầu đến cuối nàng vẫn luôn tin tưởng trên đời này có người đáng giá để đối đãi thật lòng. Hắn đè ép một lời cơn tức đều không phát ra được, nhưng ôn nhu xa cách mặt nạ hiển nhiên đã bị hái xuống.
Nàng viết thư xong rồi gởi đi. Đến buổi chiều, Sở Du đi bái phỏng các vị công tử phòng khác.
zenszens.wordpress.com
Vệ gia có bảy người con trai, ngoại trừ con vợ cả là Vệ Quân và Vệ Uẩn chưa cưới vợ thì năm vị khác đều đã cưới vợ sinh con. Bởi vì xuất thân thứ xuất nên phần lớn thê tử họ đều là thứ nữ của thế gia. Nhưng lại dài lớn một chút, bởi vì giới tính kém tiếp nhận bất đồng giáo dục, hai người cũng làm bất hòa.
Đối với nữ quyến của các phòng, Sở Du không nhớ nhiều lắm. Nàng chỉ nhớ Nhị phòng Tương thị tự vẫn, còn những người khác thì cầu xin rời đi, vứt con lại cho một mình Vệ Uẩn nuôi lớn.

Lúc Sở Du bái phỏng, nàng cố ý quan sát những đứa trẻ kia. Đứa nhỏ và đứa lớn cũng không cách tuổi nhau mấy, lớn nhất là con của Nhị công tử Vệ Thúc mới sáu tuổi, ít nhất là con của Lục công tử mới hai tuổi, đi còn chưa vững. Truyện cổ tích đồng dạng mở đầu, Cyrillic vừa nghe liền không có hứng thú, cắt đứt nàng nói.
Ngày thướng mấy đứa trẻ thường chơi trong sân, đánh nhau ầm ĩ, tình cảm cũng không tệ. Sở Du nắm rõ tính tình của từng đứa trẻ và phu nhân các phòng, nắm sơ qua tình hình trên dưới Vệ gia.

Những thiếu phu nhân của Vệ gia này không quan tâm mọi chuyện mấy, hoặc là hết lòng nhớ nhung trượng phu như Tương thị, hoặc là đem tâm tư đặt lên trang sức, quần áo, bài lá. Thành viên Vệ phủ đông đúc, gia nghiệp khổng lò, không ai phải chịu uất ức, cho nên rất hòa thuận. Nàng biểu hiện không khỏi nhượng hắn dự đoán, nàng đã huấn luyện một đoạn thời gian rất dài.
Trước nay Vệ gia cũng chỉ có duy nhất một quản sự, đó là Nhị phu nhân Lương thị, cũng là kẻ mà tương lai cuỗm sạch hơn phân nửa gia tài Vệ gia, trốn đi biệt tích.

… Chuyện Vệ gia bị một thiếp phòng quét sạch của cải không chỉ khiến cho Vệ gia bị quý tộc Hoa Kinh dè bỉu đàm tiếu mấy năm trời, quan trọng hơn là vì không có tiền nên đã khiến cho con đường làm quan của Vệ Uẩn trở nên vô cùng gian nan.
zenszens.wordpress.com
Sở Du vừa nghĩ tới chiến trường, rồi lại bận tâm nội vụ, cho nên đêm ngủ rất ít.

Đợi đến hôm sau đã tới ngày lại mặt. Sở Du tới chỗ Liễu Tuyết Dương thăm hỏi từ sớm, sau đó mới thông báo cho bà thời điểm lại mặt. Đến khi được chấp thuận, nàng gọi người chuẩn bị xe ngựa ra ngoài. Xác thực, ở vừa mới như vậy cục diện hạ, như không nhân suất xuất thủ trước, chỉ sợ còn muốn giằng co một hồi lâu.
Đi chưa được bao xa, bỗng một thị nữ đã chạy ra ngăn trở Sở Du, do dự nói: “Thiếu phu nhân hình như chưa thông bẩm cho Nhị phu nhân thì phải?”

Nghe thấy lời này, Sở Du liếc mắt nhìn thị nữ một cái. Đây là nha hoàn mà Vệ gia đã phái tới hầu hạ nàng. Trước nay việc nội vụ đều do Lương thị khống chế, cho nên thị nữ này cũng là người của bà ta, lời nàng ta nói cũng là đang nhắc nhở nàng. Đinh Giải Di lại ở nàng nghiêng người trong nháy mắt, từ kia nửa cái hình dáng trung phát giác quen thuộc bộ dáng.
Sở Du khẽ mỉm cười: “Ngươi tên gì?”

Hôm qua làm quen quá nhiều người, nhất thời nàng cũng quên mất. Thị nữ kia lui bước, cung kính đáp: “Nô tì là Xuân Nhi.”

“À, Xuân Nhi.” Hai người khác vẻ mặt đều ngưng ngưng tụ, phát hiện như nàng đã nói.
Sở Du gật đầu, sau đó nói: “Vậy ngươi vào thông bẩm cho Nhị phu nhân đi.”

Xuân Nhi thấy Sở Du chịu ăn mềm, trên mặt lộ ra tươi cười, làm cái lễ rồi cáo lui. Chờ nàng ta đi mất, Sở Du mới nói với người hầu bên cạnh: “Đi thôi.”

Người hầu ngẩn người, chần chờ nói: “Xuân Nhi tỷ…” Lại một lần nữa nhanh chóng mạnh mẽ công kích sau đó, tiểu nam hài trên người hào quang lóe lên.
“Chẳng lẽ lại có đạo lý ta phải chờ một nha hoàn à? Thân là nha hoàn bên cạnh, chủ nhân muốn xuất môn mà lại còn chạy lung tung, ta là chủ nhân hay nàng ta là chủ nhân?!”
zenszens.wordpress.com
Sở Du lạnh mặt: “Đi!” Bọn họ còn lấy uy lực cường đại hơn công kích, nhượng hắn vô lực chống đỡ, không thể không tiếp nhận bọn họ khi dễ.
Nghe thế, trong chớp mắt người hầu hiểu được, Xuân Nhi xong đời rồi.

Hắn nào dám dính tới chuyện này? Xuân Nhi là nha hoàn nhất đẳng, hắn chỉ là mã phu đánh xe ngựa, hắn chẳng muốn xía vào chuyện nội trạch này chút nào. Thế là hắn ta giả bộ không biết cái gì hết, thúc ngựa rời đi. Quá nhiều công kích chọc giận hắn, làm hắn phát ra một tiếng không thuộc về nhân loại rống giận!
Chờ khi Xuân Nhi thông bẩm Lương thị xong xuôi, đang hớn hở chạy ra sau thì phát hiện Sở Du đã đi mất. Nàng ta mở to mắt, hỏi thị vệ canh cửa: “Thiếu phu nhân đâu rồi?” Nhưng mà đáp lại nàng mệnh lệnh giống nhau lời nói , là nhất đạo gào thét mà đến pháp thuật.
“Thiếu phu nhân đi rồi, sao cô vẫn còn ở đây?”

Thị vệ nhíu mày. Vừa nghe thấy lời này, trongchớp mắt sắc mặt Xuân Nhi trắng bệt. Nàng ta biết mình đã chọc giận Sở Du rồi. Hắn đau nhức đến nheo lại con mắt.
Mà Sở Du ngồi trong xe ngựa lại đang cân nhắc trong lòng. Lần này nàng bận rộn việc cưới gả, cho nên nha hoàn hồi môn đều do Tạ Vận sắp xếp. Nàng đã quen dùng hai nha hoàn có dáng dấp xinh đẹp là Trường Nguyệt và Vãn Nguyệt. Nhưng Tạ Vận lo lắng hai người sẽ có suy nghĩ không an phận đối với Vệ Quân cho nên mới đổi hai nha hoàn có dung mạo tầm thường. Tuy nhiên hai người đó Sở Du lại dùng không quen, mang với không mang cũng như nhau. Bởi thế trong lần lại mặt này, nàng muốn xem xét tình hình trong nhà thế nào rồi mới đưa Trường Nguyệt và Vãn Nguyệt theo. Đúng lúc này, đột nhiên một cái trát bím tóc tiểu cô nương chạy đến, che trước mặt hắn.
Phủ tướng quân và Vệ gia cách nhau nửa thành, Sở Du đi được nửa canh giờ thì mới tới nơi. Nhưng lúc này vẫn là buổi sáng, dựa theo thói quen của Sở gia thì chắc hẳn vừa mới ăn sáng xong.
zenszens.wordpress.com
Vì không ngờ nàng tới sớm như vậy cho nên Sở Kiến Xương, Sở Lâm Dương, Sở Lâm Tây đã ra ngoài chưa kịp trở về, trong nhà chỉ còn lại nữ quyến. Sở Du cũng không sốt ruột, nàng có cả một ngày về thăm nhà, dù thế nào cũng sẽ gặp được phụ thân và các huynh. Hắn sự nhẫn nại kinh người, cho đến có huyết từ trong ánh mắt chảy xuống, mới đột nhiên như sư tử vậy gầm nhẹ một tiếng.
Nàng được nha hoàn dẫn vào phòng. Tạ Vận, Sở Cẩm và hai vị tẩu tử đang đợi nàng.

Đại tẩu Tạ Thuần là đích nữ của Tạ gia, do Tạ Vận nhìn lớn lên, cũng tính là bà con với Sở Lâm Dương, tính tình nữ tử này cũng khá dịu dàng nhàn tĩnh. Thấy Sở Du tới, nàng ấy cũng không tỏ vẻ gì nhiều, từ chỗ ngồi bên cạnh Tạ Vận đứng dậy theo, cười cười với Sở Du, không hề bắt được lỗi nào. Từ hắn thả ra hỏa cầu một khắc kia bắt đầu, hắn mẫu thân liền không gặp.
Nhị tẩu Diêu Đào, là thữ nữ của Diêu gia nhưng lại khá được lão phu nhân yêu quý. Diêu gia có xuất thân thương hộ, vì gia đình có công chứ vốn không được coi là thế gia. Nhưng nay thiên tử muốn lấy Diêu gia để trấn áp thế lực các thế gia danh môn. Thậm chí sau khi lập nữ nhi Diêu gia làm hoàng hậu, địa vị gia tộc họ đã trở nên to lớn không gì sánh bằng.

Lúc Diêu Đào vừa mới gả vào đây thì khá hoạt bát lanh lợi, nhưng sau khi Diêu gia phất lên thì bắt đầu sinh kiêu, càng ngày càng làm việc bừa bãi. Phong Ly nhẹ thở phì phò, ánh mắt sớm đã từ ngây thơ mờ mịt khôi phục thành thành thục khắc sâu.
Nàng ta và Tạ Thuần đứng phía sau Tạ Vận, chờ Sở Du tiến vào. Sở Du vái lễ xong, Tạ Vận mau mau dìu Sở Du vào, đỏ mắt nói: “Lâu như thế mới trở về, có phải Vệ gia bắt nạt con không? Có phải là người Vệ gia khó sống chung không?”

“Mẫu thân, sao lại nói lời này?”. Diêu Đào khẽ bật cười: “Đại cô (*) vừa mới gả qua thì phu quân đã ra chiến trường rồi. Nàng ấy ở Vệ gia một mình thì đương nhiên có rất nhiều việc cần phải xử lý, sao có thể nói là Vệ gia khó sống chung? Mà dù có khó sống chúng đi nữa, chỉ e đại cô sẽ không nói đâu.”
zenszens.wordpress.com
(*) Đại cô: Cách gọi chị cả hoặc em gái lớn của chồng.

Trong đêm tân hôn mà trượng phu đã phải ra chiến trường, cho dù đối với người nữ tử nào thì chuyện này cũng không mấy dễ chịu. Vì vậy Diêu Đào cố ý lấy chuyện này ra đâm chọt. Bí mật không muốn người biết bị nhân biết, chỉ có giết cái này nhân hắn có thể yên tâm.
Sở Du biết là Diêu Đào đang châm biếm nàng, nàng và nàng ta vẫn luôn không hợp. Diêu Đào là thứ nữ, không vừa mắt đích nữ là nàng, mà Sở Du thì cũng không vừa mắt nàng ta. Diêu Đào là người ruột để ngoài da, Sở Du thì lại thẳng tính có gì nói nấy, cho nên trước đây hai người thường kết thù kết oán, nói chuyện không hề mảy may che giấu.

Dù sao đã sống mười hai năm, Sở Du cũng biết ngụy trang bề ngoài ít nhiều, nhưng đối mặt với người như Diêu Đào, nàng lại không muốn giả vờ như thế. Tuy nhiên vừa định mở miệng phản bác, đột nhiên nàng nghĩ có khi nào chính vì không biết che giấu bản tính như thế cho nên Tạ Vận luôn cảm giác nàng sẽ không bao giờ bị bắt nạt, cho nên mọi chuyện đều nhất nhất che chở cho Sở Cẩm.

Vậy là Sở Du cười cười, trong mắt ẩn chứa tia ảm đảm, cúi đầu, khàn giọng đáp: “Nhị tẩu đừng nói thế.” Luận trời sinh tư chất, hắn mới là được trời ưu ái, chớ nhìn hắn ở trong mộng cảnh hội thụ yêu thú chỗ bắt nạt.
Tính tình Sở Du trước giờ luôn nóng nảy, đột nhiên lại biến thành thế này khiến Tạ Vận đau lòng khôn nguôi, thấy con gái mà buồn thấu tâm can.
zenszens.wordpress.com
Diêu Đào sợ tới mức đứng hình, nhất thời không khỏi nghĩ lại. Sở Du biểu hiện thế này, chẳng lẽ nàng ta hơi quá đáng rồi sao? Bởi vì này ma đạo tam đại phái chi nhất Xích Tiêu Cung chủ nhân bất quá là kết đan kỳ.
Tạ Vận tức giận đỏ cả mắt, rống lên với Diêu Đào: “Về phòng con đi! Ai lại đi nói chuyện với em chồng mình như thế?”

Bị Tạ Vận quát, chút ân hận ban nãy của nàng ta cũng vứt hết ra sau đầu. Nàng ta hừ một tiếng: “Con nói thật thì đã sao? Cảm thấy Vệ gia cao quá khó trèo, nhưng mà có trèo được rồi thì cũng chẳng khác gì quả…”

“Diêu Đào!” Nhưng là nửa tấc xa, hắn nhưng lại vô pháp ra tay. Nàng ở trong cơn bóng đè theo như lời nói.
Tạ Vận rống lớn tiếng: “Con biến về phòng ngay cho ta!”

“Mẫu thân đừng tức giận.” Sở Cẩm thở dài, nhìn về phía Diêu Đào: “Nhị tẩu cũng đừng hơn thua với mẫu thân, là do tỷ tỷ hơi mẩn cảm mới khiến mẫu thân sốt ruột, tẩu đừng trách, về nghỉ ngơi đi.” Hắn mỗi lần tỉnh mộng lúc đều thống hận chính mình dừng bước không tiến, mặc người khi dễ.
Sở Cẩm nói ra lời này, lập tức đổ hết toàn bộ sai lầm lên người Sở Du, tư thái hết sức tự nhiên đứng đắn. Trước giờ quan hệ giữa Diêu Đào và Sở Cẩm luôn tốt đẹp, nàng ta nghe thấy lời của Sở Cẩm thì trong lòng thoải mái phần nào, hừ một tiếng rồi xoay người bỏ đi.

Trong phòng chỉ còn lại Sở Du và Sở Cẩm. Mặt Sở Du không biểu hiện gì, dựa theo tính tình khi xưa của nàng hẳn là lúc này đã vỗ bàn nhảy dựng lên, gặng hỏi Sở Cẩm coi thế nào là “mẫn cảm” hả? Hắn dần dần minh bạch này cái gian phòng là một cái học đường, mà bọn họ học tập nội dung đặc biệt cổ quái.
Không cần nghĩ cũng biết Sở Cẩm sẽ nói bản thân làm vậy chỉ vì trấn an Diêu Đào, bảo nàng rộng rãi chút, đừng quá hẹp hòi.

Tóm lại tâng bốc cũng là Sở Du mang, thiệt cũng là Sở Du chịu.
zenszens.wordpress.com
Sở dĩ Sở Cẩm dám làm thế không phải là do chắc chắn Tạ Vận sẽ thiên vị nàng ta hay sao. Còn Sở Du với tư cách là tỷ tỷ, tuy rằng là kẻ đanh đá không chịu thiệt, nhưng cũng là một ngưởi nặng tình thân. Thiếu nữ biểu hiện ngay từ đầu cũng không xuất sắc, nàng trẻ trung non nớt, không bằng những người khác được trời ưu ái.
Năm đó Sở Du là vậy, nhưng Sở Du bây giờ đã không còn như trước.

Sở Du trầm mặc nhấp trà, vì nàng không có làm ầm lên nên không khí cũng yên tĩnh lại. Một lát sau Tạ Vận sực nhớ ra, thầm oán Sở Cẩm: “Vừa rồi rõ ràng là thê tử lão Nhị chỉ trích A Du trước, tại sao con lại nói là lỗi do tỷ tỷ mình chứ?”

“Đây chỉ là kế thích ứng, dù sao tỷ tỷ về nhà lại mặt, không nên làm ầm ĩ.”

Sở Cẩm dìu Tạ Vận ngồi xuống, rót trà cho bà. Nhiệt độ ấm nóng khiến trong lòng Tạ Vận thoải mái ít nhiều. Sáng ngời gương soi sáng ra nàng bộ dáng, nàng cúi đầu mím môi cười, liền là thiếu nữ bộ dáng, nàng làm càn cười khẽ.
Bà quay đầu, nhìn về phía đại nữ nhi vẫn im lặng nãy giờ: “Nàng ta đi rồi cũng tốt, mẹ con ta có thể từ từ trò chuyện. Con nói thật với mẫu thân đi, có phải ở Vệ gia chịu khổ hay không?”

“Không có.” Sở Du cười cười, trên mặt lộ ra một chút dịu dàng, niềm vui đó không phải là giả. Nàng đề cập tới Vệ Quân: “A Quân rất tốt, con rất thích.”

Tạ Vận yên lòng, gật đầu nói: “Con thấy tốt là được. Giờ con cũng đã gả đi rồi, có lẽ đã đến lúc ta nên bận tâm đến hôn sự của A Cẩm.” Nàng cũng thành công biến thành những người kia trong suy nghĩ nữ thần.
Nói xong, Tạ Vận dừng mắt trên người Sở Du: “Hôn sự của A Cẩm…”
zenszens.wordpress.com
Bà chưa nói xong thì Sở Du đã hiểu ý của Tạ Vận. Hắn nghe thấy các nữ nhân ở trong đáy lòng nghị luận nàng trong ngoài bất nhất, trong nhà nghèo khó.
Dù sao Cố gia cũng đã nghèo túng đến mức này, Tạ Vận không muốn để Sở Cẩm gả cho Cố Sở Sinh, hơn nữa Sở Cẩm cũng không muốn. Nhưng nàng không có ý để Sở Cẩm đạt được ý nguyện. Nàng đưa lưng về phía hắn không động, giọng nói bình tĩnh, tựa hồ vẫn không có tức giận.
Thế là nàng gật đầu, nghiêm túc nói: “Đã đến lúc thương lượng hôn kỳ với Cố gia rồi.” zenszens.wordpress.com

[Vở kịch nhỏ]

Vệ Uẩn: “Không gặp được tẩu tử 1 chương: thật tịch mịch.”

Vệ Quân: “Không gặp được vợ 1 chương: thật buồn bã.”

Cố Sở Sinh: “Các người làm ta không gặp được vợ trước 4 chương thì sao hả?”

Sở Cẩm: “Ta không muốn gặp tỷ tỷ mình, không muốn tí nào.”

[Phân tích về Cố Sở Sinh]

Về thông tin mười hai năm của Sở Du và Cố Sở Sinh thật ra có rất nhiều chuyện, nhưng tôi cố gắng hết sức chọn lọc ra để viết ở chương 1, cho nên có lẽ sự chuyển biến của Cố Sở Sinh không được biểu hiện rõ ràng.

Trên thực tế, tình cảm của Cố Sở Sinh đối với Sở Du là: khi còn trẻ thích Sở Du, nhưng Cố Sở Sinh là kẻ kiêu ngạo, hắn bài xích việc đối mặt với một Sở Du mạnh mẽ, cho nên luôn nghĩ mình thích Sở Cẩm. Sau khi trở về Hoa Kinh, Sở Du ghen tuông nên thất thố, luôn tranh chấp với Cố Sở Sinh, thái độ mạnh mẽ này đã khiến Cố Sở Sinh càng thêm bài xích, tống nàng đi xa. Nhưng kỳ thật sáu năm đó Cố Sở Sinh vẫn luôn nhớ mong nàng, chỉ là tên Cố Sở Sinh này lạnh lùng thành thói, ích kỷ thành quen, hắn không biết thế nào là trả giá, cũng không biết thế nào là mất đi người yêu. Lúc Sở Du rời khỏi Hoa Kinh, dù sao nàng vẫn là thê tử của hắn cho nên trước giờ Cố Sở Sinh không hề cảm nhận được việc mất đi Sở Du.
zenszens.wordpress.com
Cho đến khi Sở Du chết, rốt cuộc Cố Sở Sinh đã mất đi nàng vĩnh viễn thì thì hắn mới dùng khoảng thời gian mười mấy năm để thừa nhận bản thân đã thực sự thích nàng.

Cho nên, chuyển biến tình cảm này không phải là đột ngột, chỉ là tương đối phức tạp. rất khó mà cho người đọc hoàn toàn hiểu rõ nhân vật trong một hai chương. Truyện này là nước chảy thành sông, không có chuyện xoay chuyển tình cảm đột ngột. Vì vậy đừng lo lắng tác giả cố ý khắc họa nhân vật để thỏa mãn nội dung truyện.

 

131
Leave a Reply

avatar
121 Số lượng chủ đề bình luận
10 Số lượng phản hồi cho các chủ đề bình luận
2 Người theo dõi
 
Bình luận được phản hồi nhiều nhất
Chủ đề bình luận sôi nổi nhất
116 Các tác giả bình luận
Cookiecheese0705jennyNaNaCao Thị Thu HàLinh nguyễn Những người bình luận gần đây
Hạnh Lê
Khách
Hạnh Lê

Thiệt là tâm kế…..

Aloha!!
Khách
Aloha!!

Nói sao thì nói. Mình vẫn thấy việc Sở sinh đột ngột nhận ra yêu Sở Du có chút kỳ cục. Ko hợp với diễn biến tâm lý truyện. Nhưng dù sao cũng ko phải trọng tăm nên bỏ qua đc. Ko sao

Amano Yuri
Khách
Amano Yuri

nên để tra nam tiện nữ ở chung vs nhau là đc nhất
vẫn luôn thích 1 nu9 có tính cách lạc quan như vậy, những truyện trọng sinh lúc nào cũng phải báo thù, rồi oán hận này nọ đọc riết chán
nu9 có thể buông bỏ quá khứ mà bắt đầu tương lai mới là điều rất ít gặp trong thể loại trọng sinh

Nhi
Khách
Nhi

Đúng rồi lúc đầu cũng lo truyện bị theo motip nhưng càng đọc càng hay, cực thích tính cách dám yêu dám buông bỏ của nữ chính.

NoNa
Khách
NoNa

Cùng là tỷ muội với nhau mà sao lại đặt tâm cơ..hơi quan ngại cho bạn Sở Cẩm..

Linh Nguyễn
Khách
Linh Nguyễn

Này… là pha chút gia đấu phớ hơm?

Celine
Khách
Celine

Mình vẫn k thích được bạn cố sở sinh , đáng lắm

Kaa
Khách
Kaa

Đọc truyện ngược nam phụ kiểu này đã gì đâu

Phuong
Khách
Phuong

Sở Cẩm có chịu lấy Cố sở Sinh không,.

Thu Hằng
Khách
Thu Hằng

Mong là Sở Cầm về với Sở SinhTT

Trang Moon
Khách
Trang Moon

Cố Sở Sinh tra như vậy, đáng đời! Hợp với Sở Cẩm quá ấy chứ

error: Xin bạn đừng copy, cám ơn!