Sơn hà chẩm – Chương 07

Sơn hà chẩm – Chương 07

Chương 07:

Giờ đây, ta sẽ che chở muội bình an

Editor: Zens Zens

P/s (Zens Zens): Các bạn có thể đăng ký nhận thông báo chương mới theo bài viết này của mình nhé: https://zenszens.com/2019/02/24/huong-dan-dang-ky-nhan-thong-bao/

Lưu ý: Nếu mình phát hiện truyện bị đem ra khỏi web này thì truyện sẽ bị pass, có thể sẽ dựa vào số lượng comment để mở pass, hoặc cũng có thể sẽ đặt câu hỏi mở, tuỳ theo cảm hứng lúc đó của mình. Vì vậy các bạn tranh thủ đọc chương nào thì để lại comment chương đấy, kẻo sau này lại quên nội dung nhé!

***

Nghe nói thế, sắc mặt Sở Cẩm lập tức vô cùng khó coi. Nàng ta đã từng khóc lóc kể lể cho Sở Du tâm tư của mình, thế mà đến giờ Sở Du vẫn còn muốn nghị hôn với Cố gia, vậy là Sở Du đã không muốn lo cho nàng nữa rồi.

Tạ Vận nghe thế thì cho rằng Sở Du không hiểu được ý của bà, thở dài nói: “Bây giờ Cố gia đã như thế, sao có thể để A Cẩm đi chịu khổ? Ý của mẹ là, con đã gả vào Vệ gia, chi bằng quan sát xem Vệ gia có ai thích hợp hay không?”
zenszens.wordpress.com
Giờ đây trong nhà Vệ gia chỉ còn lại Vệ Uẩn là chưa thành thân. Vệ Uẩn đã mười bốn tuổi, nam tử mười lăm mười bảy là đã có thể đính hôn. Nay Sở Cẩm chỉ vừa mười lăm, chờ Vệ Uẩn một hai năm thì vẫn còn chấp nhận được. Hắn nguyên bản không có hướng này cái phương hướng nghĩ tới, trải qua nàng nhắc tới.
Có điều Vệ Uẩn tốt như vậy, sao Sở Du có thể để muội muội mình đi gây họa cho người ta? Thế là nàng lộ vẻ khó xử: “Chuyện này, e là phụ thân sẽ không chịu.”
zenszens.wordpress.com
Sở Kiến Xương trọng lời hứa, đã đáp ứng Cố gia thì dù Cố gia như thế nào, ông vẫn sẽ không đổi ý. Nàng đối hắn thời điểm, thường thấy nhất vẻ mặt liền làm làm việc chung bộ dáng, dạng này dáng.
Tạ Vận nghe nói tới Sở Kiến Xương thì lại thức giận: “Ông ta! Tỷ muội hai đứa không cần để ý Lão ngưu kia, có ta chịu trách nhiệm, không cần sợ! A Du, hôn sự của A Cẩm…” Nhưng đợi nàng thật sự đi đến hắn bên cạnh, hắn rất khó lại một lần nữa đem nàng cùng.
Đang lúc nói chuyện thì ngoài cửa truyền đến tiếng cười của Sở Kiến Xương. Sở Kiến Xương đưa hai anh em Sở Lâm Dương và Sở Lâm Tây đi vào. Sở Du mau mau đứng lên hành lễ, Sở Kiến Xương nhìn thấy Sở Du thì cao hứng, vỗ vai nàng: “Tinh thần không tệ!”
zenszens.wordpress.com
Sở Du và Sở Cẩm là hai chị em gái. Thuở nhỏ Sở Du luôn đi theo bên cạnh Sở Kiến Xương và Sở Lâm Dương. Trước năm mười tuổi, nàng đều lớn lên ở biên cảnh. Sở Kiến Xương không biết cách dạy con gái cho nên cứ nuôi theo kiểu giống Sở Lâm Dương. Còn Sở Cẩm thì vẫn ở lại Hoa Kinh với Tạ Vận, cho nên tuy là chị em ruột nhưng tính tình hai người lại khác nhau, thái độ đối đãi của cha mẹ cũng khác nhau nốt. Hắn nghĩ, vừa vặn nhân cơ hội nhìn một chút đối phương là hạng người gì, biết người biết ta.
Sở Cẩm hay khóc, dễ đa cảm, làm cho Sở Kiến Xương không dám mắng cũng không dám la. Nhưng Sở Du thì ngược lại, trong lòng Sở Kiến Xương, nữ nhi nhà mình với đại nhi tử không khác nhau là mấy.

Sở Du bị bàn tay rắn chắc vỗ mạnh một cái, nhưng sắc mặt nàng vẫn bình tĩnh, cười nói: “Hôm nay phụ thân về sớm.” Ninh Kiêu nếu như không phải là tính tình không hảo, ở giao tế phương diện kém một đường, vô luận.
“Biết con tới…” Sở Kiến Xương ngồi xuống ghế. Sở Cẩm rót trà cho ông, Sở Kiến Xương uống trà rồi nói: “… Ta lập tức đưa huynh trưởng con về đây.”
zenszens.wordpress.com
“A Du.” Sở Lâm Dương thở dài một hơi, trong mắt ẩn chứa sự bất đắc dĩ: “Uất ức cho muội rồi.” Hắn hôm nay ở Văn Anh nhắc nhở hạ không có đeo tai nghe, lại xuyên mũ trùm đầu áo.
Hắn cũng xuất thân võ tướng, đương nhiên biết cái khó của Vệ Quân nên chẳng thể nào trách được, chỉ là đau lòng khi biết muội muội phải gả cho kẻ có cuộc sống cũng như mình. Là hắn quá nhạy cảm sao, vì cái gì hắn tổng cảm giác đối phương còn có tiếp theo câu.
Tình cảm của Sở Lâm Dương và Sở Du rất tốt, từ nhỏ hắn đã chăm sóc nàng. Đáng tiếc kiếp trước Sở Lâm Dương mất sớm, chứ không thì Sở Du cũng không rơi vào thảm cảnh như vậy.

Sở Du nghe thấy đại ca thở dài, lập tức biết là hắn đau lòng nàng, trong lòng vừa chua xót lại vừa ấm áp, ôn hòa nói: “Có thể gả đến Vệ gia là ước mơ của bao nhiêu nữ nhi Hoa Kinh, trong lòng A Du rất vui.” Nàng không ngăn cản còn hảo, hắn chỉ là làm một chút diễn, nàng này cản lại.
Thấy muội muội không buồn bã như hắn tưởng tượng, Sở Lâm Dương cũng yên tâm phần nào. Sở Lâm Tây thò người qua, hỏi Tạ Vận: “Mẫu thân, lúc nãy mọi người nói gì thế?” Nàng vừa rồi bởi vì ngăn trở đứng ở trước mặt hắn, trước mắt nói xong lời nói liền xoay người.
Trước mặt Sở Kiến Xương, Tạ Vận hơi khó xử, cũng không thể trơ mặt mà đề cập đến chuyện tìm nhà mai mối cho Sở Cẩm.
zenszens.wordpress.com
Sở Cẩm mím môi, không nói lời nào. Sở Du lại làm bộ như không hiểu gì, cười nói: “Đang nói về hôn sự của A Cẩm.”

“Cũng đúng.” Sở Kiến Xương gật đầu: “A Cẩm và Cố Sở Sinh đã đến tuổi hôn phối, lúc trước đã nói là chờ con xuất giá thì sắp xếp cho A Cẩm và hắn. Ta sẽ cho người gửi thư đến Cố Sở Sinh. Nay nhà họ Cố gặp rủi ro, thằng bé Cố Sở Sinh lại là đứa kiêu ngạo, chắc hẳn lo lắng nên không chịu chủ động nhắc đến hôn phối.” Hắn vai diễn nhân vật là nhất tính cách thuần khiết trẻ con nhân, là đoạt vị trong hoàng tử không có nhất sức cạnh tranh một cái.
Nói xong, Sở Kiến Xương xoay về phía Sở Lâm Dương nói: “Lâm Dương, chuyện này con…”
zenszens.wordpress.com
“Phụ thân!” Trước đây, hắn ánh mắt đều còn có vẻ do dự, chờ bại lộ ở trước mắt mọi người một khắc.
Sở Cẩm không nhịn được nữa. Dù sao hôn nhân của nàng là đại sự, cho dù trước giờ nàng luôn nhẫn nại nhưng đến nay đã không thể nhẫn nại được nữa rồi.

Nàng quỳ “bịch” xuống trước mặt Sở Kiến Xương, chẳng mấy chốc đỏ mắt, vừa khóc vừa nói: “Phụ thân, con không lấy chồng, con không muốn gả!”
zenszens.wordpress.com
Sở Kiến Xương sững người, ông rất sợ nữ nhân khóc. Trước đây mỗi lần Tạ Vận khóc là ông chẳng biết làm sao cả. Bây giờ thấy Sở Cẩm khóc thì đầu ông lại loạn cào cào, kiên trì hỏi: “Con đừng quỳ, thế này là sao? Chẳng phải trước đây con rất vừa lòng hôn sự này hay sao?” Thiếu niên hăng hái Cửu hoàng tử, vui cười tức giận mắng đều là tùy tính, tính cách khoe khoang.
Sở Cẩm không nói lời nào, cúi đầu xuống lắc lia lịa.
zenszens.wordpress.com
Sở Kiến Xương truy vấn: “Rốt cuộc là sao? Cố Sở Sinh thì sao?”

Sở Cẩm khàn tiếng, rốt cuộc mở miệng: “Sở Cẩm không muốn đoạt người yêu của tỷ tỷ.” Trong kịch, huynh trưởng bởi vì hắn một câu nói kia mà cảm thấy chấn động.
Sở Du đang ngậm một búng trà, nghe nói thế thì phun hết cả ra.
zenszens.wordpress.com
Nàng nghĩ trăm ngàn lý do, nhưng không ngờ tới Sở Cẩm lại muốn kéo nàng xuống nước. Về sau, Cửu hoàng tử rút khỏi này tràng quyền mưu đấu tranh, kia cũng không phải là gặp.
Sở Kiến Xương nhìn về phía nàng, Sở Du vội vàng xua tay: “Con không có, không có. Con thực sự không có ý gì với Cố Sở Sinh.”
zenszens.wordpress.com
Nhưng lời nói này không có sức thuyết phục, dù sao mới mấy hôm trước thôi nàng còn náo loạn muốn bỏ trốn với Cố Sở Sinh. Cho nên không phải là bởi vì người khác thiện, hắn mới hiểu được tha thứ.
Sở Kiến Xương do dự, Sở Cẩm khóc lóc kể: “Cố đại ca và tỷ tỷ tâm đầu ý hợp, cho dù không thể bên nhau nhưng A Cẩm cũng không muốn bị kẹp giữa hai người…”
zenszens.wordpress.com
Sở Kiến Xương không nói gì. Sở Lâm Tây có hơi động lòng, mở miệng: “Cố Sở Sinh thích Sở Du, trong lòng A Cẩm đương nhiên không dễ chịu. Đến nay Cố gia đã như vậy, Cố Sở Sinh bất nghĩa trước…” Trong phòng thay quần áo không khí yên tĩnh, Chu Châu lời nói truyền lại đến mỗi người trong lỗ tai.
Sở Du đem bát trà đặt một bên, nghe Sở Cẩm hất nước bẩn lên đầu Cố Sở Sinh. Nàng cầm khăn tay đặt ở khóe môi, chậm rãi mở miệng: “A Cẩm, tâm tư này của muội cũng quá lớn rồi.”
zenszens.wordpress.com
Nghe thấy nàng mở miệng, tất cả mọi người đều quay lại nhìn. Sở Du cười tít mắt nhìn nàng ta: “Không muốn đi Cố gia chịu khổ thì cứ nói thẳng, cần gì phải nói chuyện vòng vo như vậy?”

“Tỷ tỷ, lời này…” Nhưng Chu Châu biểu diễn đầy đủ chứng minh hắn không giống người thường, hắn ở tống nghệ.
Vẻ mặt Sở Cẩm ngỡ ngàng, dường như không biết nàng đang nói cái gì.
zenszens.wordpress.com
Sở Du thở dài, trên mặt lộ ra thương cảm: “Tỷ có ý tứ đối với Cố Sở Sinh hay không, trong lòng muội không rõ hay sao? Trước đây ta không thích võ tướng, chỉ thích quan văn. Sở dĩ muốn bỏ trốn với Cố Sở Sinh cũng là vì muội nói với ta, muội không muốn theo Cố Sở Sinh đi Côn Dương chịu khổ. Tỷ thương muội từ nhỏ đến lớn ăn sung mặc sướng, nếu gả qua đó thì phải làm sao?”
zenszens.wordpress.com
Nghe như thế trong lòng Sở Kiến Xương chợt động. Nhưng khoảng cách nàng cùng hắn nói định ký hợp đồng hợp đồng thời gian bất quá ngắn ngủi vài ngà.
Sở Cẩm lớn lên ăn sung mặc sướng, Sở Du lại theo ông màn trời chiếu đất. Sở Cẩm không muốn chịu khổ, vậy Sở Du phải lãnh đủ.

“Tỷ thay muội gả đi cũng không có gì, dù sao Cố Sở Sinh cũng là quan văn, Sở gia chúng ta lại không vi phạm hôn ước. Dù sao muội vẫn muốn vào được thế gia quyền quý, gả qua Vệ gia tất sẽ hạnh phúc. Có điều Cố Sở Sinh chướng mắt tỷ, tỷ tặng tiền và thư bỏ trốn đều bị người ta trả về hết, còn nói là cả đời này chỉ thích một mình muội. Muội xem đi, tâm ý Cố Sở Sinh với muội có trời xanh chứng giám mà.” Chu Châu ngẩn ra, mím môi thấp “Ân” thanh, chợt lại đem đầu thấp đi xuống.
Nói xong, Sở Du lộ ra chút đồng tình: “Bây giờ tỷ đã gả vào nhà Vệ gia. Hôn ước của Sở gia và Cố gia không thể hủy, nhân phẩm Cố Sở Sinh đứng đắn, tướng mạo ngay thẳng, tiền đồ vô lượng. Tuy là một quan văn, không có khí khái anh hùng, nhưng cũng là người không có tỳ vết, không quá trở ngại. Từ nhỏ hắn đã thích muội rồi, nhất định muội sẽ hạnh phúc thôi. Muội cứ gả cho hắn đi!”
zenszens.wordpress.com
Sở Du tiến lên phía trước, nâng tay lau nước mắt cho Sở Cẩm: “Đừng khóc, nhé?”

Lời này nói ra khiến mọi người đều hiểu rõ ngọn nguồn. Sắc mặt Sở Kiến Xương không tốt, nghẹn hết nửa ngày mới hét lên: “Ta đã bảo trước giờ Sở Du không có giao du gì với Cố Sở Sinh, vậy mà tại sao đột nhiên muốn bỏ trốn. Sở Cẩm, ai dạy con tham phú phụ bần, nịnh nọt ton hót như vậy hả?” Hắn cho là mình cá nhân dưới làm điều chỉnh không có ai sẽ biết, cùng thường ngày mỗi một lần đều đồng dạng.
Sở Kiến Xương vẫn nhất mực tin tưởng Sở Du, đừng nói là lúc trước thư từ Cố Sở Sinh trả lại đã nói rõ là thích Sở Cẩm, cho dù là không có thì Sở Kiến Xương cũng sẽ không nghi ngờ Sở Du. Hắn trông thấy đối phương người đại diện liền đứng ở trước mặt mình, dùng ánh mắt tán thưởng nhìn mình.
Nghe thấy lời của Sở Kiến Xương, Sở Cẩm dứt khoát bất chấp tất cả, gào khóc: “Con là một nữ nhi, lập gia đình là chuyện cả đời, tình hình Cố gia bây giờ thế nào chẳng lẽ người không biết? Người để cho đại tỷ gả vào Vệ gia, còn con gả cho Cố Sở Sinh, đây là thiên vị cỡ nào chứ?! Đại tỷ có thể làm Thế tử phi, còn còn lại phải gả cho Cửu phẩm Huyện lệnh. Phụ thân, đều là hài tử của người, người…”
zenszens.wordpress.com
“Sở Cẩm!” Có thiên phú nhân lúc nào cũng quá đơn giản liền được đến người khác cả đời theo đuổi năng lực.
Sở Kiến Xương bị Sở Cẩm chọc tức, quát lớn: “Con nói năng bậy bạ gì đó?!”

“Người xem trọng Cố Sở Sinh, vậy sao không bảo đại tỷ gả cho hắn mà bảo con chứ?!” Đều nhượng hắn trái tim sinh ra một loại no bụng trướng mà tràn đầy tâm tình.
Sở Cẩm không giấu nổi phẫn hận trong mắt: “Con không lấy chồng! Cho dù chết cũng không gả!”
zenszens.wordpress.com
“Hỗn láo!” Chụp ảnh sau, ghi chép tại trường quay bản đánh hạ, hắn quen thuộc chạy ở ống kính trong lúc đó.
Sở Kiến Xương vỗ bàn đứng lên, hung hăng quát: “Tống nó vào phật đường cho ta, không tỉnh ngộ thì đừng hòng ra ngoài!”

Nói xong, hạ nhân lập tức bước lên kéo Sở Cẩm xuống, Tạ Vận còn muốn nói gì nhưng đã bị ánh mắt Sở Kiến Xương bức lui. Tạ Vận e sợ, toàn bộ lời muốn nói đều nuốt xuống, đau lòng mở mắt nhìn Sở Cẩm bị kéo xuống dưới.
zenszens.wordpress.com
Chờ Sở Cẩm đi rồi, Sở Du ở lại ăn cơm. Sở Kiến Xương cũng rất mệt mỏi, nói hai câu hàn huyên với Sở Du rồi đi ngủ. Hắn ngưng mắt nhìn phía trước nhân, lặng im mấy giây sau, gật đầu một cái: “Rất lợi hại.”
Sở Du nhìn thấy trời đã tối, nhân tiện gọi Trường Nguyệt và Vãn Nguyệt tới nói với Tạ Vận: “Mẫu thân, con mang theo hai nha hoàn này trở về luôn.”

Tạ Vận cau mày, nhìn hai cô nương đứng phía sau Sở Du. Phong Ly bỗng nhiên bước chân dừng lại, đổi phương hướng.
Cả hai người đứng phía sau Sở Du có vóc người yểu điệu cao gầy, một tú lệ, một dịu dàng, vô cùng xuất chúng.
zenszens.wordpress.com
Tạ Vận hơi bất an: “Bộ dạng nha hoàn của hồi môn này không ổn lắm…”
zenszens.wordpress.com
“Ở bên kia con không có người dùng.” Sở Du thở dài: “Nha hoàn bên kia tài mạo xuất chúng nhiều lắm, nhưng đến nha hoàn thông phòng mà Vệ Thế tử cũng không có, có thể cho thấy chàng là người có nhân phẩm đứng đắn, ngay thẳng. Từ nhỏ con đã quen dùng Trường Nguyệt và Vãn Nguyệt, các nàng lại có chút võ nghệ, đi theo con giúp được khá nhiều.” Chu Châu cơ hồ là lập tức liền phát giác được nàng vẻ mặt, trong lòng hắn nhất đốn.
Nghe lời này Tạ Vận cũng yên lòng, nhìn thấy sắc mặt Sở Du lo lắng, bà cũng không nỡ, đành nói: “Được rồi.”
zenszens.wordpress.com
Sở Du xin được hai nha hoàn xong cáo biệt rời đi. Tạ Vận đưa Sở Du đến cửa, trước khi nàng lên xe, bà không nhịn được nói: “Chuyện của A Cẩm, con vẫn nên giúp đỡ một chút.” Nếu như nói hắn trước kia vì chính mình định ra giảm cân kế hoạch là một loại thống khổ.
Sở Du gật đầu, thở dài: “Mẫu thân yên tâm, mặc dù muội ấy không hiểu chuyện, nhưng con vẫn sẽ giúp. Bất quá không thể là Vệ gia được, ánh mắt Vệ gia cao, Vệ Uẩn lại là công tử được sủng ái, e là chỉ có công chúa mới với tới được. Con sẽ xem xét các thế gia khác, nếu có người thích hợp sẽ để tâm giùm A Cẩm.”

Nghe nói Vệ Uẩn muốn lấy công chúa thì Tạ Vận cũng chặt đứt tâm tư, tranh với ai chứ không thể tranh với công chúa. Hắn vốn chính là dễ dàng béo thể chất, còn không quản được chính mình miệng, không trách.
Bà ngẩng đầu, liếc mắt nhìn Sở Du một cái, trong lòng vô cùng cảm kích: “Trước đây ta còn thấy con không hiểu chuyện, bây giờ thì… A Du, con trưởng thành rồi.”
zenszens.wordpress.com
Vẻ mặt Sở Du cứng đờ, lời này khiến nàng không nhịn được nhớ tới những chuyện mẫu thân đã làm ở kiếp trước. Mặc dù hắn không hội trộm ăn, nhưng hắn nóng rực ánh mắt nhìn chăm chú Văn Anh mở phân nửa phóng.
Nàng nhắm mắt lại, lắc đầu khẽ thở dài, chui vào xe ngựa.
zenszens.wordpress.com
Xe ngựa rung lắc, Trường Nguyệt và Vãn Nguyệt ngồi hai bên. Hồi lâu sau, Trường Nguyệt bưng trà cho Sở Du, nhỏ giọng hỏi: “Đại tiểu thư thực sự tính tìm nhà chồng cho Nhị tiểu thư sao?” Đi qua hết lần này đến lần khác xác nhận, Chu Châu mặc dù còn trong lòng còn có do dự.
Xưa nay nàng ấy không thích Sở Cẩm, nhưng nói cho Sở Du thì Sở Du chỉ bảo là do nàng đa nghi, cho nên Trường Nguyệt chỉ có thể nhịn xuống.
zenszens.wordpress.com
Sở Du cười cười, đương nhiên không thể để Sở Cẩm gả cho Cố Sở Sinh. Sau này Cố Sở Sinh là nhân vật rất đáng sợ, không cẩn thận thì sẽ lên như diều gặp gió rồi sao? Nàng hôm nay bởi vì bồi chạy, đặc biệt xuyên vận động áo, cùng nàng bình thường có.
Sở Du suy tư, ánh mắt di chuyển lên mặt Trường Nguyệt, nghe thấy Trường Nguyệt nói xấu Sở Cẩm, trong lòng nàng chợt hiện lên bất an.
zenszens.wordpress.com
Kiếp trước, Trường Nguyệt chỉ vị lỡ miệng mà bị Sở Cẩm phạt trượng đến chết.

Sở Du nhìn Trường Nguyệt, đột nhiên nhớ lại những năm tháng ấy.
zenszens.wordpress.com
Năm đó trời đông giá rét, nàng quỳ gối trước thư phòng của Cố Sở Sinh, cách đó không xa là tiếng chửi mắng của Trường Nguyệt.
zenszens.wordpress.com
Nàng nghe từng tiếng gậy đánh lên người Trường Nguyệt, càng cố liều mạng dập đầu với Cố Sở Sinh. Hắn ngồi xem tài liệu, một bên lại xuất thần nghĩ nàng nói lời nói, vận động sau đó khô cạn nhượng.
Trên chiến trường, nàng bị tổn thương cơ thể, khó mà sinh nở. Đại phu nói võ công nàng luyện có liên quan đến chuyện này, vì để mang thai nên Cố Sở Sinh đã phế đi võ công của Sở Du. Nhưng mà đang ở mười giây đồng hồ sau đó, hắn từ trong mạch suy nghĩ đột nhiên hồi thần lại.
Lúc ấy, Cố Sở Sinh cưới Sở Cẩm làm trắc thất (*), cho Sở Cẩm chưởng quản nội trạch. Nàng ta lấy lý do Trường Nguyệt không chịu quản giáo mà phạt trượng, Sở Du chỉ có thể bất lực quỳ lạy như thế.

(*) Trắc thất: vợ bé

Thật ra trước giờ nàng chưa từng hối hận. Yêu vương sớm liền chọn xong người thừa kế, thập cửu có trở lại cổ huyết mạch, đợi một thời gian.
Yêu Cố Sở Sinh, vì Cố Sở Sinh mà làm mọi chuyện, nàng đều không hối hận. Đường là nàng tự chọn, vì vậy nàng dồn hết sức lực để yêu một người, cho đến khi không còn yêu nữa, nàng sẽ ung dung rời đi.
zenszens.wordpress.com
Nhưng trong phút chốc bất lực đó, khi Trường Nguyệt bị đánh, rốt cuộc nàng đã hối hận. Nhưng mà cho dù hắn dù thế nào tránh né, vẫn trốn không thoát
Yêu một người là chuyện của một mình nàng, không nên vì thế mà liên lụy đến bất cứ ai. Nàng phun ra nhất đạo cột nước, ở không trung đột nhiên kết thành băng, nện ở hắn lão đại dưa thượng.
Và nàng đã khóc lóc cầu xin hắn.
zenszens.wordpress.com
“Cố Sở Sinh, thiếp sai rồi.” Nàng nói: “Hãy thả Trường Nguyệt, thả Trường Nguyệt đi. Thiếp chấp nhận hòa ly, nhường vị trí chính thê cho Sở Cẩm, thiếp sẽ mang Trường Nguyệt và Vãn Nguyệt rời khỏi, không quấn lấy chàng nữa. Là thiếp sai rồi…” Thập cửu dị thường cảnh giác, hắn không có nghe nàng lời nói, như cũ ở tường băng trung mạnh mẽ đâm tới.
“Xin lỗi, thích chàng là lỗi của thiếp, chàng thả thiếp đi đi.”
zenszens.wordpress.com
“Thả thiếp đi đi…” Thần thức đối thoại sinh ra một cái gai kích, hắn mãnh dừng lại , hắn lắc lắc đuôi, có vài phần nghi hoặc.
Nàng khóc lóc dập đầu, trán đập lên mặt đất, máu chảy giàn giụa.

Rốt cuộc Cố Sở Sinh cũng đi ra. Hắn khoác quan bào, cúi mắt nhìn nàng.

“Chỉ là một hạ nhân, có quan trọng vậy không?”
zenszens.wordpress.com
Giọng hắn như băng sơn hàn tuyết. Tiểu sư tử chân trước chưởng dè dặt hướng trái phía trước bước ba bước.
“Chỉ vì một hạ nhân, cũng có thể khiến ngươi quyết định hòa ly?”

Nói xong, hắn cong khóe miệng, quát mắng: “Hoang đường!” Nàng nhượng hắn nâng lên chân trước chưởng, cuối cùng trông thấy băng lăng khảm nhập hắn lòng bàn tay.
Nàng khóc, không để ý bản thân, chìa tay kéo hắn: “Cầu xin chàng, chàng muốn gì ta cũng đồng ý. Cố Sở Sinh, coi như nể tình nhiều năm thiếp ở bên cạnh chàng…”
zenszens.wordpress.com
“Đừng có lúc nào cũng lấy những năm tháng đó áp chế ta!”

Cố Sở Sinh nổi giận quát: “Ta không hề ép nàng phải theo ta chịu khổ, là chính nàng muốn!” Nàng phế đi rất lớn khí lực đem băng lăng rút ra.
Buổi tối hôm đó, Cố Sở Sinh không cứu Trường Nguyệt. Cuối cùng vẫn là do mẫu thân Cố Sở Sinh tới cứu.
zenszens.wordpress.com
Nhưng thương thế Trường Nguyệt quá nặng, sốt cao một đêm rồi vẫn lìa đời.
zenszens.wordpress.com
Trời đông lạnh giá, Sở Du ôm thi thể trường nguyệt, ôm mãi đến trưa. Nàng không nói chuyện, cũng không khóc lóc, chỉ im lặng ôm Trường Nguyệt. Âm thanh Vãn Nguyệt run run, gọi nàng: “Đại tiểu thư…” Đợi đến trận pháp thông quan, hai người bị một cỗ bài xích lực từ pháp bảo trung ném ra.
Vãn Nguyệt và Trường Nguyệt giống nhau, cả hai vẫn luôn không chịu gọi nàng là phu nhân.

Nàng ngẩn đầu nhìn Vãn Nguyệt, mấp mấy hồi lâu, rốt cuộc nói thành lời: “Chúng ta đi thôi…” Pháp bảo chủ nhân nếu như muốn hiểu rõ, hiển nhiên có thể trông thấy bên trong chuyện đã xảy ra.
Thế là nàng đi, mang theo Vãn Nguyệt và thi thể Trường Nguyệt rời khỏi Hoa Kinh.
zenszens.wordpress.com
Nàng sợ nếu còn không đi, ngay cả Vãn Nguyệt nàng cũng không thể bảo vệ được.
zenszens.wordpress.com
Nhớ tới đoạn thời gian ấy, Sở Du nhắm mắt lại. Nàng vươn tay ôm Trường Nguyệt vào lòng. Phong Ly vẻ mặt không tốt lắm, lông mày nhíu chặt, tản mát ra âm trầm lạnh hơi thở.
Trường Nguyệt chớp mắt khó hiểu: “Tiểu thư?”

Sở Du không nói chuyện, khàn tiếng: “Trường Nguyệt, ta ở đây.”
zenszens.wordpress.com
Giờ đây, ta sẽ không lại tự chặt cánh tay mình. Giờ đây, ta nhất định sẽ che chở muội bình an. Này thiên liền ở hắn đi ra ngoài lúc, lại gặp được ba cái yêu tu phục kích!
Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:

Nội dung truyện ở Hoa Kinh không có gì đặc biệt, tiểu thúc sẽ mau chóng trở về thôi.

Sở dĩ phụ thân không thích Cố Sở Sinh mà còn gả Sở Cẩm là bởi vì so với Cố Sở Sinh thì ông thích Vệ gia hơn, nhưng cũng không phủ nhận Cố Sở Sinh là một nam tử tài giỏi. Ông cảm thấy với tính cách của Sở Cẩm thì sẽ hợp với Cố Sở Sinh hơn, gả Sở Du qua đó, phỏng chừng sẽ chịu uất ức.

Hơn nữa, Sở gia và Vệ gia có hôn ước, mà Sở Kiến Xương lại là người rất trọng lời hứa.

P/s (Zens Zens):

Post chương mùng 1 đầu năm cho may mắn. Hi hi, chúc mọi người năm mới thật nhiều niềm vui nha. Mình thường set chương up tự động, ít nhất 1 chương/tuần (còn chương đó thuộc truyện nào thì tùy nha) cho nên đôi khi sẽ quên cập nhật mục lục, các bạn có thể tìm chương mới theo tag tên truyện hoặc tìm ở mục “Chương mới”, hoặc đơn giản hơn là theo dõi facebook Zens Zens nhé!

Tối nay mình sẽ đi xin xăm một quẻ, hi vọng được phước lành. Tối nay các bạn làm gì nào?

 

4.8 18 votes
Article Rating
guest
465 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
VanAnh
VanAnh
28 Ngày Cách đây

Tra nam trong truyền thuyết đây mà, vị kỉ tự cao tự đại gia trưởng cứng đầu kiêu ngạo tập trung hết ở một người Cố Sở Sinh nhỉ

Vianhthu
Vianhthu
28 Ngày Cách đây

Sở Cẩm đáng ghét còn muốn dành Uẩn ca của nữ chính. Haizzz

Kuzumi
Kuzumi
28 Ngày Cách đây

Cố Sở Sinh phải trọng sinh để bị A Du giày vò, sống trong phúc mà không biết hưởng

Giang nguyen
Giang nguyen
26 Ngày Cách đây

CSS trọng sinh là đúng rồi, trọng sinh để bị ngược. Và SC cũng nên bị trừng phạt.

Van Nguyen
Van Nguyen
26 Ngày Cách đây

Đọc thương Sở Du dã man. Càng ghét Sở Cẩm. K hiểu kết thúc thế nào.

Julli Tran
Julli Tran
24 Ngày Cách đây

Con mụ Sở Cẩm này 😤 thật là đáng ghét mà

Ngân
Ngân
21 Ngày Cách đây

Nội dung truyện khá quen, ko nhớ đọc ở đâu

phchxx
phchxx
15 Ngày Cách đây

CSS không đáng được SD thương như vậy hic

nguyenhanh
nguyenhanh
14 Ngày Cách đây

Giờ mới thấy cố sở sinh tệ nè. Đáng đời

Bigcitigirl
Bigcitigirl
14 Ngày Cách đây

Dịch hay quá ạ cảm ơn banh nhiềuu

error: Xin bạn đừng copy, cám ơn!
465
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x