Sơn hà chẩm – Chương 11

Sơn hà chẩm – Chương 11

Chương 11:

Thân là Vệ gia phụ, sinh tử đều là người của Vệ gia

Editor: Zens Zens

P/s (Zens Zens): Các bạn có thể đăng ký nhận thông báo chương mới theo bài viết này của mình nhé: https://zenszens.com/2019/02/24/huong-dan-dang-ky-nhan-thong-bao/

Lưu ý: Nếu mình phát hiện truyện bị đem ra khỏi web này thì truyện sẽ bị pass, có thể sẽ dựa vào số lượng comment để mở pass, hoặc cũng có thể sẽ đặt câu hỏi mở, tuỳ theo cảm hứng lúc đó của mình. Vì vậy các bạn tranh thủ đọc chương nào thì để lại comment chương đấy, kẻo sau này lại quên nội dung nhé!

***

Sở Du nắm chặt tờ giấy, nhanh chóng trấn định lại.

Nàng vẫn luôn theo dõi tiền tuyến. Từ những lá thư Vệ Uẩn và Vệ Quân gởi về, xác thật đấu pháp của Vệ gia rất bảo thủ, không thể có chuyện truy kích quân địch được. Thế nhưng mọi chuyện vẫn xảy ra như cũ, mùng tám tháng chín bị vây tại Bạch Đế Cốc, mà hôm nay là mùng chín tháng chín…

Sở Du nhắm mắt lại. Nàng đoán chắc chắn trên chiến trường đã xảy ra chuyện gì đó mà nàng không biết.

Sở Du ý thức được, năm đó cả nhà Vệ gia được truy phong tước vị cũng không chỉ vì Vệ Uẩn trở thành lương tướng nên được quân vương cất nhắc.

Tin tức trước khi trọng sinh chưa chắc đã đúng. Do nàng quá tự phụ, quá tin tưởng vào những gì mình biết, cứ cho rằng bản thân trọng sinh thì sẽ thay đổi được cục diện.

Nàng nhắm mắt lại, điều chỉnh hô hấp. Vệ Thu, Vệ Hạ, Trường Nguyệt, Vãn Nguyệt vẫn đứng chờ ở phía sau nàng. Sắc mặt Vệ Thu có hơi nôn nóng, hắn nhỏ giọng nói: “Thiếu phu nhân, chúng ta không thể giữ kín tin tức như thế này.”

“Ta biết.”

Sở Du mở mắt, nặng nề thở ra một hơi, sau đó nói: “Ta phải đi tìm mẫu thân. Trước đó, không được để ai biết.”

Tin tức này quá lớn, Vệ Thu có hơi khó xử, thế nhưng Vệ Hạ lại trấn định, cung kính đáp: “Vâng, cẩn tuân theo phân phó của Thiếu phu nhân.”

Sở Du gật đầu một cái, bước nhanh về phía gian phòng của Liễu Tuyết Dương.

Thường ngày lão thái quân Vệ phủ không ở tại Hoa Kinh mà về đất phong Lan Lăng của Vệ gia để dưỡng lão. Hiện giờ, người có thể ra quyết định chỉ có Liễu Tuyết Dương. Sở Du biết rõ năm đó Vệ gia đã gặp phải chuyện gì, cũng biết Liễu Tuyết Dương đã làm gì. Bà không phải là nữ nhân có thể nhịn nhục. Hơn nữa, bà còn là mẫu thân của Vệ Uẩn và Vệ Quân, nàng không thể để cho bà phải ở lại đối mặt với tất cả mọi chuyện được.

Nàng bước tới phòng của Liễu Tuyết Dương, thậm chí không chờ người thông báo mà đã xông vào. Liễu Tuyết Dương đang nằm trên giường nghe người khảy tỳ bà, đột nhiên tiếng tỳ bà ngưng bặt, bà hơi nghi hoặc ngẩng đầu lên, lập tức thấy Sở Du đứng trước mặt, sắc mặt bình tĩnh, nói: “Mẫu thân, con có chuyện quan trọng cần bẩm báo, xin hãy cho người khác lui ra.”

Liễu Tuyết Dương ngẩn người, nhưng vẫn gật đầu một cái với người bên cạnh.

Người hầu lui xuống. Vãn Nguyệt, Trường Nguyệt đứng trước cửa, đóng đại môn lại, trong phòng chỉ còn lại Liễu Tuyết Dương và Sở Du. Liễu Tuyết Dương cười hỏi: “Hôm nay A Du sao thế?”

“Biên cảnh truyền tới tin tức.” Sở Du mở miệng, sắc mặt Liễu Tuyết Dương lập tức thay đổi.

Là người tướng môn, bà quá biết rõ thư biên cảnh mà phải để tất cả mọi người lui ra là chuyện gì. Sở Du thấy Liễu Tuyết Dương không thất thố, nên tiếp tục nói: “Hôm qua quân ta bị vây khốn tại Bạch Đế Cốc. Tiểu Thất mang binh đi cứu viện, nhưng chúng ta cần phải chuẩn bị cho tình huống xấu nhất.”

Liễu Tuyết Dương ngồi thẳng người, siết chặt góc bàn, khó nhọc hỏi: “Bao nhiêu người… bị vây?”

“Trừ Tiểu Thất, phụ thân và sáu vị huynh trưởng, cộng thêm bảy vạn tinh binh đều bị giam nơi đó.”

Nghe thế, cơ thể Liễu Tuyết Dương lung lay sắp đổ. Sở Du chạy tới đỡ bà, lo lắng gọi: “Mẫu thân!”

“Không sao!”. Vành mắt Liễu Tuyết Dương đỏ ửng, bà cắn chặt răng, nắm lấy tay Sở Du, rõ ràng cơ thể đang run rẩy nhưng vẫn cố trấn an nàng: “Con đừng sợ, bọn họ sẽ không sao đâu. Hôm nay còn có ta ở đây, các con sẽ không sao đâu.”

“Huống chi…” Liễu Tuyết Dương ngẩng đầu lên, gượng cười: “Cho dù chết, bọn họ cũng là vì quốc vong thân. Bệ hạ sẽ không làm khó chúng ta. Con đừng sợ.”

Sở Du không lên tiếng. Nàng đỡ Liễu Tuyết Dương, rồi ngồi xuống cạnh bà. Sở Du mấp máy môi, rốt cuộc cũng nói: “Mẫu thân, bây giờ tin này không được truyền ra ngoài đúng không?”

“Ừ.”

Liễu Tuyết Dương mệt mỏi gật đầu, nói với nàng: “Chuyện này con biết, ta biết, à, còn Nhị phu nhân nữa…”

“Mẫu thân!” Sở Du cắt ngang lời bà, vội vàng nói: “Con tới đây cũng là vì chuyện này. Trong tình huống như hôm nay, tuyệt đối không thể để Lương thị tiếp tục chưởng quản nội vụ.”

Liễu Tuyết Dương ngỡ ngàng, Sở Du thử thăm dò: “Mẫu thân, mấy năm nay Lương thị lạm dụng tư quyền, tham ô ngân khố. Mẫu thân biết chuyện này, đúng không?”

“Chuyện này…” Liễu Tuyết Dương hơi lúng túng: “Thật ra ta biết và cũng đã nói với lão gia. Nhưng lão gia bảo nước trong quá, ắt sẽ không có cá. Dù chúng ta có đổi ai tới cũng vậy thôi, chỉ cần không ảnh hưởng gì lớn thì cứ kệ bà ấy.”

“Nhưng với tình huống hôm nay, nếu vẫn tiếp tục giao chuyện trọng yếu đó vào tay người có nhân phẩm như Lương thị, mẫu thân không thấy quá nguy hiểm sao?”

“Chuyện này…” Liễu Tuyết Dương hơi không rõ: “Mười mấy năm nay đều như thế, hôm nay…”

“Hôm nay không giống thế.” Sở Du hít sâu một hơi, rốt cuộc quyết định mở lời: “Mẫu thân, theo tin tức con nhận được, lần này chiến bại có thể là do phụ thân phán đoán và bố trí thế cục sai lầm. Chuyện bảy vạn quân tử trận sẽ tính hết lên đầu Vệ phủ!”

Nghe nói thế, sắc mặt Liễu Tuyết Dương trở nên trắng bệch. Giọng bà run rẩy: “Sao có thể…”

“Nếu Lương thị biết được tin tức này, người có thể đảm bảo Lương thị sẽ không thừa dịp cháy nhà hôi của, cuốn tiền tài bỏ trốn không? Nếu Lương thị mang hết ngân lượng trong phủ đi, chúng ta lấy gì thu xếp, lấy gì bảo vệ những người còn lại?”

Sở Du thấy Liễu Tuyết Dương bắt đầu dao động, nàng nói tiếp: “Mẫu thân, thường ngày tiền tài cũng chỉ như thêu hoa trên gấm(*), nhưng trong lúc tồn vong, đó chính là mạng sống! Mạng của người, mạng của Tiểu Thất, mạng của con, người đều đặt hết vào tay Lương thị hay sao?!”

(*) Thêu hoa trên gấm: gấm đã đẹp sẵn, thêu hoa chỉ càng đẹp hơn thôi; có nghĩa là có cũng được, không có cũng chẳng sao.

Nghe thế, Liễu Tuyết Dương như bừng tỉnh. Ánh mắt bà dần bình tĩnh lại, nghiêng đầu nhìn Sở Du: “Vậy con nói xem phải làm sao?”

“Nếu mẫu thân tin con, chuyện tiếp theo hãy để con sắp xếp. Người thấy thế nào?”

Liễu Tuyết Dương không lên tiếng, bà nhìn chằm chằm Sở Du. Thật lâu sau mới lên tiếng: “Nếu con đã biết tin tức từ tiền tuyến thì cũng hiểu, cho dù bảy vạn quân còn lại bao nhiêu, Vệ phủ chắc chắn phải bị hoạch tội. Tại sao không nhân lúc này rời đi?”

Sở Du không hiểu Liễu Tuyết Dương hỏi những lời này là có hàm ý gì, nàng mờ mịt: “Mẫu thân có ý gì?”

“Nếu con muốn, giờ phút này ta có thể thay Vệ Quân cho con một phong thư phóng thê. Con mau trở về tướng quân phủ đi, nếu ta … gặp bất trắc, con cứ cầm phong thư này tái giá.”

Liễu Tuyết Dương nói xong, khó khăn ngoảnh mặt đi: “A Du, con vẫn còn con đường khác.”

Sở Du nghe lời Liễu Tuyết Dương thì đã hiểu ý của bà. Nàng cúi đầu, nhẹ nhàng nở nụ cười.

“Con đã hứa với A Quân…” Giọng nói nàng dịu dàng. Đây là lần đầu tiên nàng gọi tên Vệ Quân như vậy. Thật ra nàng chưa từng đơn độc gặp mặt Vệ Quân lần nào, nhưng không biết tại sao, từ khoảnh khắc nàng gả vào Vệ gia, trong lòng nàng hi vọng cả đời mình có thể ở lại Vệ phủ, cùng vinh cùng nhục với gia tộc này.

Đây là cốt cách của Đại Sở, cũng là rường cột của Đại Sở.

Một trăm năm trước, Vệ gia dùng máu tươi cả nhà mở mang bờ cõi, sáng lập nên Đại Sở.

Mười mấy năm sau, đến khi nàng chết, Vệ Uẩn cũng một mình mang theo linh vị cả nhà Vệ gia, tự mình trấn thủ biên cương Bắc Cảnh, chống đỡ ngoại địch, bảo vệ giang sơn.

Đời trước nàng sa vào tình yêu, không vì nước mà làm được điều gì.

Đời này sống lại, nàng hi vọng có thể giống như thuở thiếu thời, sống đúng cuộc đời mà mình mong muốn.

Nàng khâm phục người nhà Vệ gia, cũng muốn trở thành người nhà Vệ gia.

Vì vậy nàng cúi đầu, dịu dàng và kiên định nói: “Con sẽ chờ chàng trở lại.”

Sống chờ chàng, chết cũng chờ chàng.

Trong nháy mắt, nước mắt Liễu Tuyết Dương tuôn rơi. Bà bất thình lình đứng dậy, vội vàng bước vào nội các, lấy ra một khối ngọc bài.

“Đây là lệnh bài do lão gia để cho ta, bảo rằng hãy dùng lúc nguy nan. Bất cứ người nào trong Vệ phủ thấy nó cũng đều phải nghe theo. Ta biết mình không phải là người có thể quản sự, ta giao lệnh bài này cho con.”

Liễu Tuyết Dương khóc, nhét lệnh bài vào tay Sở Du: “Con nói gì, ta cũng sẽ làm theo.”

Sở Du cầm tướng lệnh bài trong tay. Nàng vốn muốn Liễu Tuyết Dương nghe lời nàng đi bắt Lương thị, nhưng thật không ngờ hôm nay Liễu Tuyết Dương lại tín nhiệm nàng như vậy.

Nàng khản giọng nói: “Mẫu thân… người…”

“Ta biết con là đứa trẻ ngoan.” Liễu Tuyết Dương nắm tay nàng, ánh mắt đầy trông mong: “Ta biết, con nhất định sẽ đợi được A Quân trở lại.”

Bà nhìn Sở Du chăm chú, gượng cười: “Ít nhất cũng phải còn vài người trở về, đúng không?”

Sở Du nhìn dáng vẻ người nữ tử gắng gượng kiên cường trước mặt, những lời tàn nhẫn kẹt lại giữa răng môi. Cuối cùng, nàng chỉ nói: “Mẫu thân, bất luận thế nào, A Du cũng sẽ không rời đi.”

Liễu Tuyết Dương cúi đầu, gật mạnh: “Ta biết, ta không sợ.”

“Mẫu thân.” Sở Du mấp máy môi: “Hôm nay con sẽ lấy tội danh tham ô để bắt Lương thị. Đợi lát nữa, người hãy đưa năm vị tiểu công tử ra khỏi Hoa Kinh, đến Lan Lăng tìm lão phu nhân.”

Liễu Tuyết Dương nghe thế thì trợn tròn mắt: “Con muốn ta đi?”

“Năm vị tiểu công tử không thể ở lại Hoa Kinh.”

Sở Du quả quyết mở miệng.

Nàng không biết kết cục tệ như thế nào, chỉ đành phải để Liễu Tuyết Dương mang những người quan trọng đi trước.

Liễu Tuyết Dương còn muốn nói điều gì. Sở Du nói tiếp: “Ngài là mẫu thân A Quân, là thể diện của Vệ phủ. Hôm nay, ai cũng có thể chịu nhục, nhưng người không thể. Người ở đây, ngày sau Tiểu Thất trở lại, người chính là con tin, là nhược điểm. Còn năm vị công tử ở lại Hoa Kinh, chính là mang cả nhà Vệ gia đặt vào tay thiên tử.”

“Mẫu thân, người mang họ rời đi. Nếu có gì bất trắc… Người lập tức đưa bọn họ chạy khỏi Đại Sở.”

“Vậy còn con?”

Liễu Tuyết Dương phục hồi tinh thần: “Con ở lại đây thì phải làm sao?”

“Con sẽ ở đây chờ nam nhi Vệ gia trở lại.” Sở Du nói lời kiên định: “Nếu họ bình an trở về, con sẽ đón gió tẩy trần. Nếu họ khâm liệm trở về, con sẽ tổ chức tang lễ. Nếu họ hàm oan chịu ngục, con sẽ bôn ba cứu người. Nếu họ treo xác ngọ môn, con sẽ nhặt xác hạ táng.”

Giọng nói Sở Du bình tĩnh. Nàng đã nói hết tất cả kết cục xấu nhất.

Sở Du nhìn thần sắc khiếp sợ của Liễu Tuyết Dương, trấn định nói: “Thân là Vệ gia phụ(*),  sinh tử đều là người của Vệ gia.”

(*) Phụ () ở đây là phụ nữ.

83
Leave a Reply

avatar
78 Số lượng chủ đề bình luận
5 Số lượng phản hồi cho các chủ đề bình luận
1 Người theo dõi
 
Bình luận được phản hồi nhiều nhất
Chủ đề bình luận sôi nổi nhất
79 Các tác giả bình luận
Trần HàLưu HòaDieulinhSarahHải Giang Những người bình luận gần đây
thao
Khách
thao

Làm vợ của người lính bao giờ cũng phải dũng cảm hơn người khác.

Do Do
Khách
Do Do

Tg viết chắc tay thiệt sự luôn. Đọc câu nào thấm câu đó 😢
Thanks editor nha ♥️

Hải Giang
Khách
Hải Giang

Bi thương, quyết đoán

Sarah
Khách
Sarah

Nữ 9 thật sự rất can đảm, dũng cảm.

Dieulinh
Khách
Dieulinh

Chương này thật xúc động.

Lưu Hòa
Khách
Lưu Hòa

Tôi bị cảm động quá rồi chị Du ơiiiii

PTH
Khách
PTH

Bạn Du lúc nào cũng thế, kiếp trước hay kiếp này, yêu là yêu đến tận cùng, hết mình vì người yêu. Tính tình như thế, nếu gặp đúng người là hạnh phúc, gặp sai người thì trăm đắng ngàn cay.

“Nếu họ bình an trở về, con sẽ đón gió tẩy trần. Nếu họ khâm liệm trở về, con sẽ tổ chức tang lễ. Nếu họ hàm oan chịu ngục, con sẽ bôn ba cứu người. Nếu họ treo xác ngọ môn, con sẽ nhặt xác hạ táng.”

Trần Hà
Khách
Trần Hà

Bi thương mà oai hùng
Truyện này đọc còn thích hơn Nhân vật phụ ta nuôi đều ngoẻo

error: Xin bạn đừng copy, cám ơn!