Sơn hà chẩm – Chương 12

Sơn hà chẩm – Chương 12

Chương 12:

Vẫn còn già trẻ đợi chàng trở về

Editor: Zens Zens

P/s (Zens Zens): Các bạn có thể đăng ký nhận thông báo chương mới theo bài viết này của mình nhé: https://zenszens.com/2019/02/24/huong-dan-dang-ky-nhan-thong-bao/

Lưu ý: Nếu mình phát hiện truyện bị đem ra khỏi web này thì truyện sẽ bị pass, có thể sẽ dựa vào số lượng comment để mở pass, hoặc cũng có thể sẽ đặt câu hỏi mở, tuỳ theo cảm hứng lúc đó của mình. Vì vậy các bạn tranh thủ đọc chương nào thì để lại comment chương đấy, kẻo sau này lại quên nội dung nhé!!

***

Liễu Tuyết Dương bị lời nói của Sở Du làm chấn động, thẫn thờ hết nữa ngày, mất một lát sau mới từ từ bình tĩnh lại.

Vệ gia là gia tộc đã trải qua bao nhiêu sóng gió to lớn. Tuy rằng bà xuất thân môn đệ thư hương, nhưng khi còn trẻ đã được gả vào Vệ gia, cùng tiến cùng lùi với người Vệ gia.

Tuy rằng hôm nay trong thư Vệ Uẩn chỉ nói một câu, nhưng bằng sự nhạy bén với thế cục bao năm qua, Liễu Tuyết Dương hiểu được hôm nay Vệ gia đang như chỉ mành treo chuông. Nếu không cẩn thận, bọn họ sẽ sẽ vạn kiếp bất phục.

Bà thấy Sở Du còn trấn định bình tĩnh hơn mình. Bà nghiêm túc nói: “Có nữ nhân như con là may mắn của Vệ phủ. Nếu Vệ phủ có thể bình an vượt qua kiếp này, tất không tương phụ.”

Sở Du nghe nói thế thì cả cười. Vẻ mặt Liễu Tuyết Dương lạnh lại, nói tiếp: “Ta lập tức mang các vị tiểu công tử chạy tới Lan Lăng. Con ở lại kinh thành phải cẩn trọng mọi chuyện. Nếu cần thiết, ta sẽ dẫn lão phu nhân trở lại. Hôm nay Vệ phủ toàn quyền giao cho con, con cứ nói với bên ngoài là ta dẫn hài tử đi du lịch nghỉ ngơi.”

“Mẫu thân đi đường cẩn thận.

Sở Du gật đầu. Liễu Tuyết Dương không nói thêm lời nào, lập tức cho binh lính phong tỏa các viện, sau đó cho người đến phòng năm vị công tử, bế người chạy suốt ngày đêm.

Sở Du đứng ở cửa tiễn đưa Liễu Tuyết Dương. Vì đề phòng có người theo dõi, bọn họ phái ra tổng cộng ba chiếc xe ngựa, chạy ba phương hướng khác nhau.

Chờ sau khi tiễn Liễu Tuyết Dương xong. Sở Du trở về phòng, lập tức nghe thấy hậu viện có tiếng la hét ầm ĩ. Vãn Nguyệt tiến lên, bình tĩnh bẩm báo: “Lương thị nghe nói phu nhân xuất phủ thì la hét đòi gặp người. Các vị Thiếu phu nhân cũng lục tục kéo tới, yêu cầu được gặp phu nhân.”

“Không cần để ý tới các vị Thiếu phu nhân. Trường Nguyệt!”. Sở Du gọi Trường Nguyệt đang cầm kiếm đứng một bên, phân phó: “Muội lập tức chạy ngày đêm đến Sở phủ, mượn một trăm gia binh tới đây. Chuyện này chỉ có thể nói cho phụ thân ta biết, không được để những người còn lại biết.”

Trường Nguyệt đáp lời xong liền xoay đi ngay.

“Mang theo sổ sách, đến gặp Lương thị.”

Sở Du thấy Trường Nguyệt đã ra ngoài, thì lập tức đem theo Vãn Nguyệt đến đại sảnh.

Vệ Hạ, Vệ Thu, kể cả Vệ trưởng quan Vệ Vân Lãng cũng đi theo sau lưng. Nàng đem theo hai hàng binh lính vội vàng đến chỗ Lương thị.

Lương thị vẫn còn náo loạn. Sau khi thấy Sở Du, bà ta bực tức quát: “Sở Du, cô có ý gì?! Phu nhân đâu? Phu nhân ở đâu? Tôi muốn gặp bà ấy!”

“Phu nhân có việc phải đi ra ngoài, hôm nay Vệ phủ do ta toàn quyền quản lý.”

Sở Du đi ngang qua bà ta, tới ngồi xuống ghế chủ vị.

Vãn Nguyệt ôm sổ sách đứng sau lưng nàng. Lương thị nhìn đống sổ sách kia thì liền thay đổi sắc mặt. Nhưng bà ta vẫn cố chống chế: “Tại sao phu nhân lại mang Vệ phủ giao cho một kẻ miệng còn hôi sữa như cô quản lý? Ta đã chấp chưởng việc nội vụ mười hai năm nay, nếu người có chuyện quan trọng rời khỏi thì cũng phải bàn bạc với ta trước. Hôm nay, chỉ e rằng cô đã bắt nhốt phu nhân, uy hiếp thiên tử, hiệu lệnh chư hầu rồi!”

Sở Du nghe thế cũng không tức giận. Nàng nâng chung trà lên, nhấp khẽ một ngụm: “Thì ra cũng có đọc sách đấy.”

Dứt lời nàng ngẩng đầu lên, ánh mắt bình tĩnh nhìn Lương thị: “Chẳng phải trong lòng bà cũng biết rõ tại sao phu nhân đến tìm ta mà không phải tìm bà sao? Bà nói đi, bà tự khai nhận, hay đợi ta thanh toán từng cọc sổ sách một?”

Sở Du nói chuyện không hề lên giọng, giọng nói thong dong bình tĩnh. Nhưng thái độ đó lại vô cùng có sức uy hiếp.

Nội tâm Lương thị như gió cuốn sấm rền. Bà ta nhìn sổ sách thì hiểu ra, e rằng Sở Du đã điều tra rõ chân tướng.

Nhưng nàng tra xét lúc nào? Rõ ràng bà ta đã đề phòng kín kẽ, rõ ràng bà ta không hề nhìn thấy dấu vết Sở Du động vào sổ sách.

Bà ta mím môi không nói. Sở Du giương mắt nhìn một cái: “Được rồi, ta cũng không muốn nhiều lời với bà. Mấy năm nay bà tham ô ngân lượng ở Vệ phủ, tổng cộng là hai vạn tám ngàn lượng bạc. Ta sẽ tìm ca ca bà đòi. Còn về phần bà…” Sở Du nhìn bà ta chòng chọc một hồi, bình tĩnh nói: “Ngày mai trời sáng, ta sẽ áp giải đến quan phủ, xử trí theo luật.”

Lương thị nghe nói thế thì sắc mặt trắng bệch.

Được Vệ phủ trọng đãi nhiều năm, cơ hồ bà ta đã quên đi thân phận thiếp thất của mình.

Vệ phủ không trọng đích thứ. Ba đứa con của bà ta hầu như không khác con trai trưởng là mấy. Tính tình Liễu Tuyết Dương ôn hòa, bất kể lớn nhỏ trong nhà, mọi người, bao gồm cả bà ta đều đã quên mất thân phận thiếp thất của bà.

Vì bà ta được xem trọng nên có địa vị nhất định trong phủ, nhưng trên luật pháp vẫn ghi rõ bà ta và thê tử không hề giống nhau.

Nếu nô tài trộm cắp, phạt năm mươi trượng, xăm chữ. Nếu là thiếp thất, phạt ba mươi trượng, xăm chữ.

Ba mươi trượng.

Đối với một nữ tử bình thường mà nói, đây chẳng khác gì ban cho cái chết.

Hô hấp Lương thị dồn dập. Sở Du đứng dậy, bà ta gấp gáp hô lớn: “Không! Thiếu phu nhân! Người không thể làm vậy!”

Sở Du bị bà bắt được tay áo, nhìn Lương thị từ trên xuống. Bà ta nước mắt lưng tròng, giọng nói run rẩy: “Thiếu phu nhân, ta là mẹ của ba vị công tử. Nếu ngài làm như vậy, ba vị công tử trở lại sẽ không khỏi lạnh lòng!”

Trước đây cũng vì như vậy, cho nên Vệ Trung và Liễu Tuyết Dương vẫn tôn trọng có thừa đối với bà ta.

Vệ gia có bảy người con, ai nấy cũng đều tuấn kiệt. Vệ Trung và Liễu Tuyết Dương cũng không vì đích thứ mà phân biệt đối xử. Dù sao trên chiến trường, người một nhà vẫn là người một nhà, cho nên họ luôn đối xử hết sức lễ độ đối với mẫu thân của con trai.

Nếu như là thời bình, Sở Du cũng chấp nhận vì nguyên nhân này mà nhẫn nhịn Lương thị, nhưng nàng biết tương lại Lương thị sẽ gây ra chuyện gì, Sở Du không thể thả bà ta được.

Vì vậy nàng nói: “Nếu bà không phạm tội, thì ta sẽ không so đo, nhưng hôm nay tất cả tội danh đều do bà tự làm tự chịu. Lương thị, trước khi làm việc phải nghĩ tới hậu quả. Nếu bà đã làm thì phải có dũng khí gánh vác trách nhiệm.”

“Còn về phần ba vị công tử…”

Sở Du mấp máy môi, có chút không đành lòng, nhưng vẫn phải nói: “Có lẽ họ sẽ hiểu thôi.”

Nói xong, Sở Du phất tay cho người kéo Lương thị xuống.

Cách đó không xa, các vị Thiếu phu nhân đều nghe được âm thanh la hét thê lương của Lương thị, trong lòng ai nấy đều hốt hoảng.

Sở Du xử lý Lương thị xong liền xoay người đến phòng Thiếu phu nhân Tưởng Thuần.

Vị Thiếu phu nhân này xuất thân tướng môn, nhưng chỉ là thứ nữ. Bởi vì xuất thân cho nên dù trong hoàn cảnh huyên náo cỡ nào, nàng ấy cũng đều vô cùng bình tĩnh.

Tưởng Thuần mặc tố sam(*), ngồi ngay ngắn trước thư án, trường kiếm đặt ngang hai gối, vẻ mặt bình tĩnh nhìn Sở Du mở cửa bước đến.

(*) Tố sam (素衫): áo lót trắng

Sở Du đứng ở cửa lặng lẽ nhìn nàng ấy. Từ khi gả vào Vệ phủ, nàng rất ít tiếp xúc với các vị Thiếu phu nhân. Hôm nay là lần đầu tiên chính thức gặp mặt Tưởng Thuần, quả nhiên nàng ấy thật khiến người khác kinh diễm.

Bình thường Tưởng Thuần cũng không tính là đẹp mắt, nhưng ngũ quan thanh tú, ngoài ra còn có một loại khí khái anh hùng.

Lúc này nàng ấy mới rời giường, tóc xõa tung bay sau lưng, ngồi thật an tĩnh, nhưng rất có khí thế.

Cơ thể nàng ấy khẽ run, rõ ràng khí thế đó chỉ do gắng gượng chống đỡ. Sở Du dừng trước cửa, vẫn không nhúc nhích. Lát sau, Tưởng Thuần mở miệng trước: “Dù là sống hay chết, xin Thiếu phu nhân cứ cho biết.”

Ánh mắt Sở Du rơi lên thân kiếm trên đầu gối Tưởng Thuần.

Đời trước, Tưởng Thuần đã tự vẫn chết. Hoặc giả từ khi gả cho Vệ Thúc, bất cứ lúc nào nàng ấy cũng đã chuẩn bị sống chết cùng theo hắn.

Sở Du khẽ cười: “Chưa có tin tức, có điều bọn họ bị vây tại Bạch Đế Cốc. Ta chỉ tính toán cho tình huống xấu nhất mà thôi. Đợi đến ngày mai sẽ có tin tức, cho dù sống hay chết, kính xin tỷ tỷ giúp ta một tay.”

Tưởng Thuần nghe nói thế thì sững sờ, thì thầm: “Chưa có tin tức…”

Chính là tin tức tốt nhất.

Sở Du gật đầu, thật ra nàng không yên lòng về Tưởng Thuần nên mới sang đây trông chừng một lát, cũng tiện thắp cho Tưởng Thuần một chút hi vọng, tránh để nàng ấy làm chuyện quá khích.

Thấy trạng thái Tưởng Thuần đã tốt lên. Nàng định xoay người rời đi, nhưng còn chưa cất bước đã nghe sau lưng có tiếng bước chân. Tưởng Thuần nói: “Ta và cô cùng nhau đợi.”

Sở Du hơi kinh ngạc, nhìn thần sắc kiên định của đối phương, cuối cùng gật đầu một cái.

Sáng sớm ngày hôm sau, Sở Du nhận được phong thư thứ hai của Vệ Uẩn.

Chữ viết trong thư phù phiếm vô lực, tựa hồ người viết đã không còn cầm nổi cán bút.

“Phụ huynh(*) đều mất, chỉ còn Vệ Uẩn, hôm nay đã khâm liệm nhập quan, đỡ linh cửu trở về.”

(*) Phụ huynh: Phụ thân và huynh trưởng

Kết cục như đúng đã đoán.

Sở Du nhìn tin tức, trầm ngâm không nói. Còn Tưởng Thuần vừa nhìn thấy đã lập tức ngã xuống bất tỉnh.

Sở Du cố khắc chế suy nghĩ rối loạn trong đầu. Nàng phân phó người chăm sóc Tưởng Thuần thật tốt, sau đó thì trở lại thư phòng.

Vì đã chuẩn bị từ sớm, cho nên nàng mới có thể tỉnh táo, nhưng nội tâm đã như sóng cuộn biển gầm. Nàng nhắm mắt hít sâu một hơi, đề bút hồi âm.

“Chớ lo chớ sợ, đợi quân trở về.”

Phong thư vượt qua muôn trùng sông núi, đến hoàng hôm chiều hôm sau đã đáp tới tay Vệ Uẩn.

Khi đó đã gần hai ngày chàng không ngủ, thân khoác áo trắng, cõng linh vị phụ thân và huynh trưởng cùng bảy chiếc quan tài, bước trên quan đạo(*).

(*) Quan đạo (官道): đường lớn.

Thật ra chàng không biết mình ở đâu, cũng không biết mình muốn đi đâu.

Về nhà sao?

Nhưng phụ thân và huynh trưởng đều đã chết, chỉ còn lại mình chàng, mặt mũi nào mà về?

Còn nếu trở về, chàng phải đối mặt thế nào với cuồng phong bạo vũ đây?

Diêu Dũng và Thái tử chỉ trích thẳng thừng do phụ thân mạo hiểm truy kích tàn binh mới trúng mai phục, khiến cho lần này bị thua thảm bại. Bởi vì chàng còn nhỏ nên không bị phái ra tiền tuyến, chàng không biết đã xảy ra chuyện gì, chàng chỉ biết phụ thân và huynh trưởng không phải là người như thế. Chàng muốn cãi lại nhưng sức lực không đủ.

Suốt mười bốn năm nay, chàng sống vô phong vô vũ. Trên chiến trường đã có phụ thân và huynh trưởng che chở, chàng nào biết sợ đao thương chiến trường.

Nhưng hôm nay, khi đột ngột phải đối mặt với tất cả, trong đầu chàng chẳng có gì hết, chỉ còn trống rỗng.

Chàng cõng từng thi thể từ Bạch Đế Cốc trở về. Trên đường đều tự hỏi, sao không để cho chàng ở đây luôn đi?

Linh vị này nặng quá, chàng vác không nổi.

Đúng lúc này, quan tiên phong mang một bức gia thư giao đến tay chàng.

Đó là chữ viết của nàng, nặng nề hơn và cũng kiên định hơn thường ngày.

“Chớ lo chớ sợ, đợi quân trở về.”

Trong nháy mắt, giống như có người đứng trước mặt chàng, nâng hết gánh nặng nghìn cân.

Vệ Uẩn run rẩy đôi môi, nắm tờ giấy một hồi lâu rồi mới từ từ nhắm hai mắt lại.

Tịch dương như máu, chàng nắm gia thư, như nắm nghìn vàng.

Chàng phải trở về.

Cho dù phụ thân và huynh trưởng đã đi, nhưng vẫn còn già trẻ đợi chàng trở về.

69
Leave a Reply

avatar
69 Số lượng chủ đề bình luận
0 Số lượng phản hồi cho các chủ đề bình luận
0 Người theo dõi
 
Bình luận được phản hồi nhiều nhất
Chủ đề bình luận sôi nổi nhất
68 Các tác giả bình luận
Trần HàLưu HòaDaisySarahHải Giang Những người bình luận gần đây
Thư Chansoo
Khách
Thư Chansoo

Vệ Quân à huhu

Thủy Nguyệt
Khách
Thủy Nguyệt

Tình yêu lại một lần nữa bùng lên

Do Do
Khách
Do Do

Vệ Quân ơi huhu tạm biệt 🙁
Vệ Uẩn à mạnh mẽ lên 🙁

Hải Giang
Khách
Hải Giang

Haiz, quá bi thương, trùi ui đang đi làm lén coi mà khóc hoài thế nào cũng bị sếp chém

Sarah
Khách
Sarah

Tội

Daisy
Khách
Daisy

Chương này cảm động quá!! Hic …

Lưu Hòa
Khách
Lưu Hòa

Tôi khóc rồi huhuhuhuhu

Lưu Hòa
Khách
Lưu Hòa

Vẫn còn già trẻ đợi chàng trở về 😭

Trần Hà
Khách
Trần Hà

Chương này khóc thật rồi

error: Xin bạn đừng copy, cám ơn!