Sơn hà chẩm – Chương 16

Sơn hà chẩm – Chương 16

Chương 16:

Vậy phải xem, mạng Sở Du đáng giá bao nhiêu

Editor: Zens Zens

P/s (Zens Zens): Các bạn có thể đăng ký nhận thông báo chương mới theo bài viết này của mình nhé: https://zenszens.com/2019/02/24/huong-dan-dang-ky-nhan-thong-bao/

Lưu ý: Nếu mình phát hiện truyện bị đem ra khỏi web này thì truyện sẽ bị pass, có thể sẽ dựa vào số lượng comment để mở pass, hoặc cũng có thể sẽ đặt câu hỏi mở, tuỳ theo cảm hứng lúc đó của mình. Vì vậy các bạn tranh thủ đọc chương nào thì để lại comment chương đấy, kẻo sau này lại quên nội dung nhé!

***

Vệ Uẩn vẫn duy trì tư thế quỳ gối như cũ. Chàng cúi đầu, không dám ngẩng lên.

Sở Du đứng đó, tay phủ lên cỗ quan tài đen nhánh, không nói một lời.

Tuy rằng Vệ Uẩn chưa nói cỗ quan tài này là của ai, nhưng chúng đều được sắp đặt theo quy tắc lễ nghi. Vệ Trung là Trấn Quốc Hầu nên đương nhiên quan tài phải đặt riêng ở hàng đầu tiên. Vệ Quân là Thế tử, cho nên quan tài phải ở hàng phía sau bên trái. Hắn một tay nắm đào chén một tay ôm chặt lấy nàng, này hội thẳng thắn sống lưng đứng.
Phố dài phía xa vang lên tiếng khóc rấm rứt, tay Sở Du khẽ run. Nàng đang định nói gì đó, chợt có tiếng gào thét thê lương vang lên: “Lục lang!”
zenszens.wordpress.com
Vương Lam không thể chịu đựng nổi nữa, xách váy chạy xuống bậc thang, nhắm thẳng tới quan tài cuối cùng. Hắn càng ngày càng giống người , hoặc là nói hành vi thói quen càng ngày càng giống cá.
Nàng ấy còn đang mang bầu, thị nữ bên cạnh cả kinh, vội vàng chạy tới đỡ nàng. Nhưng Vương Lam chạy rất nhanh, nhào tới quan tài khóc đến tê tái tim gan.

Dường như tiếng gào khóc này đã phá vỡ cấm kỵ, mọi người đã không còn có thể… kiềm nén được nữa. Người thì khóc sụt sùi, người thi òa khóc nức nở. Chỉ trong chớp mắt, từ trên xuống dưới vệ phủ, từ trong ra ngoài đường lớn đều đầy rẫy tiếng khóc. Nàng chống má ngồi ở trên tảng đá, xem bên ngoài mặt trời chói chang nắng hè chói.
Tưởng Thuần đã sớm khóc hết nước mắt, thậm chí nàng ấy có cảm giác bản thân như đã chết rồi, vì vậy giờ phút này nàng mới có thể bình tĩnh như vậy. Nàng ấy đỏ mắt, bước tới gần Sở Du, khàn giọng nói: “Thiếu phu nhân, Thất công tử vẫn còn quỳ.” Nàng thay quần áo sát bên người thời điểm hội tránh đi hắn, đi toilet thời điểm hội tránh.
Sở Du chợt sực tỉnh. Nàng quay đầu lại, vội vàng đỡ Vệ Uẩn: “Thất công tử mau đứng lên.”
zenszens.wordpress.com
Nhưng Vệ Uẩn không nhúc nhích, Sở Du hơi bất ngờ, nhỏ giọng hỏi: “Thất công tử?”

Vệ Uẩn không lên tiếng. Chàng hạ gối chân còn lại, chuyển từ tư thế quỳ một gối sang quỳ cả hai gối. Thời tiết rất nóng, nàng đem vài cái chua xót dã trái cây đảo lạn, chuẩn bị đồ ở thịt.
Sở Du ngây người. Thiếu niên trước mặt quỳ xuống trước mặt nàng, chậm rãi dập đầu.

“Tẩu tử.” Giọng chàng khản đi: “Tiểu Thất thất tín, không thể mang Đại ca trở về.” Hắn đi ở những kia bị hong khô cỏ thượng phát ra tất tất sách sách thanh âm, đi chân trần.
Lúc đi, chàng từng nói nếu Vệ Quân mất một sợi tóc, chàng sẽ lấy đầu tạ tội.
zenszens.wordpress.com
Vậy mà hôm nay chàng ở đây, mang về lại là quan tài cả nhà.

Cơ thể Vệ Uẩn khẽ run, rốt cuộc chàng chỉ là một thiếu niên, giọng nói bắt đầu run rẩy: “Tẩu tử… Xin lỗi…”

Lời còn chưa nói hết, đột nhiên chàng cảm giác được có một bàn tay đặt ở trên đỉnh đầu. Nàng không sợ hãi làm quyết tâm, người làm quyết tâm chẳng qua là một câu nói sự tình.
Bàn tay kia tuy mảnh mai nhưng lại vô cùng ấm áp. Chàng nghe thấy tiếng nói dịu dàng của Sở Du: “Không sao, Tiểu Thất bình an trở về, ta cũng rất vui.”

Vệ Uẩn ngơ ngác ngẩng đầu, nhìn nữ tử đang rưng rưng nước mắt. Đôi mắt ấy vững vàng mà lại ôn nhu, tựa như hàm chứa sức mạnh che chở lòng người, trông thì có vẻ không hợp với tiếng gào khóc ở đây, nhưng lại vô cùng nổi bật.
zenszens.wordpress.com
Vệ Uẩn nhìn Sở Du, thấy nàng đột nhiên đứng dậy, cười nói với chàng: “Đứng lên đi, đệ vừa ngàn dặm trở về, trước tiên bước qua chậu than đã.”

Dứt lời, nàng liền gọi người mang chậu than đến, đỡ Vệ Uẩn đứng lên.
zenszens.wordpress.com
Cũng ngay lúc này, tiếng vó ngựa từ xa truyền đến. Vệ Uẩn và Sở Du đồng loạt ngẩng đầu. Mười mấy người mặc quan phục Đại Lý Tự cưỡi ngựa đứng trước Vệ phủ.

Vệ Uẩn siết chặt quả đấm, những người bên cạnh cũng cả kinh. Thị nữ vội tiến lên đỡ Vương Lam tránh ra. Các vị Thiếu phu nhân đang ghé vào quan tài òa khóc cũng rối rít tránh né. Nàng rất dễ dàng nghe được hắn thô thở gấp thanh âm, này dòng khí nóng bỏng thổi làn.
Người cầm đầu ngồi trên ngựa, khoảng chừng ba mươi tuổi. Hắn ta lạnh lùng nhìn Vệ Uẩn, giơ thánh chỉ ra nói: “Đại Lý Tự phụng mệnh truy bắt khâm phạm Vệ Uẩn.” Nói xong lập tức chỉ tay: “Người đâu, bắt hắn lại cho ta!”
zenszens.wordpress.com
Tiếng nói vừa dứt, người Đại Lý Tự đã xông lên. Một đạo lại một đạo sáng như tuyết tia chớp phách thiên không, chiếu sáng mỗ một mảnh.
Vệ Thu mang theo thị vệ tiến lên, rút kiếm chĩa về phía binh lính xung quanh, cả giận quát: “Tào Diễn, ngươi nói hươu nói vượn cái gì đấy!”

Nói xong, Vệ Thu nhìn về phía đang xếp đó, tay cầm kiếm khẽ run: “Vệ phủ ta toàn gia trung liệt, hi sinh vì nước, làm gì có đạo lý bắt tiểu công tử duy nhất còn lại bỏ ngục?! Các người đừng có khinh người quá đáng!” Nàng phản ứng đầu tiên còn tưởng rằng là địch nhân, kết quả kia đồ vật bào bào , bỗng.
Tào Diễn là con út của Tào thị. Mấy năm trước Tào gia từng cho con trai lớn gia nhập quân đội Vệ gia ra chiến trường, nhưng hắn ta không tuân thủ kỷ luật quân đội nên bị đánh chết. Vì vậy khi Vệ gia gặp chuyện, Tào Diễn ở Đại Lý Tự đã lập tức giành lấy việc truy bắt Vệ Uẩn.
zenszens.wordpress.com
Cả triều đình đều biết ân oán giữa hai nhà Tào – Vệ. Hôm nay Tào Diễn ở đây, tất nhiên mọi người đều nghĩ Tào Diễn cố ý gây rối. ‘Ngao ô ngao ô!’ hắn nhào tới cắn đùi nàng, điên rồi giống nhau ra ngoài kéo, hắn bén.
Tào Diễn nghe thấy Vệ Thu nói thì lạnh lùng cười một tiếng: “Ngươi coi đây là cái gì? Đây chính là thánh chỉ do đích thân Thánh thượng tự tay viết! Vệ gia vì tham công hiếu thắng, hại bảy vạn tinh binh của Đại Sở bỏ mạng tại Bạch Đế Cốc. Ngươi cho rằng người chết thì hết chuyện sao? Vệ Uẩn!” Tào Diễn cao giọng: “Thức thời thì đừng chống cự, nếu không đừng trách ta không khách khí!”

Vệ Uẩn không lên tiếng, chàng ngẩng đầu nhìn Sở Du. Sói trắng theo trên đất một cô lỗ đứng lên, bị lạnh lẽo mưa một giội tốt xấu mới thanh.
Trong lúc ai nấy đều hoảng hốt, thần sắc nàng vẫn thong dong bình tĩnh. Khi chàng nhìn sang, nàng chỉ bảo: “Bước qua chậu than này, trừ khử uế khí xong là có thể vào nhà rồi.”

“Tẩu tử…” Sói thời gian mang thai đại khái là 60 thiên, nếu nàng là hiện tại sinh sản, như vậy Âm.
Giọng chàng khô khốc. Sở Du nắm lấy cổ tay chàng, kéo Vệ Uẩn bước qua chậu than.

Sau đó nàng cầm ngải thảo, vỗ nhẹ lên người chàng.
zenszens.wordpress.com
Tất cả mọi người đều im lặng, nhìn Sở Du hành xử như chưa có gì xảy ra, giống như chỉ đơn giản là nghênh đón một vị khách tha hương trở về. Nàng nhẹ nhàng vẫy nước ngải thảo lên đỉnh đầu chàng, sau đó cầm chén rượu bên cạnh trao cho Vệ Uẩn.

“Tuy rằng không thể khải hoàn trở về, nhưng lúc các người ra đi, ta đã chuẩn bị rượu mừng thắng lợi. Nếu đệ trở lại rồi, thôi thì cứ uống đi.”
zenszens.wordpress.com
Hai tay Sở Du nâng chén rượu, giọng nói dịu dàng. Xem tình huống, nàng đã phát động có một hồi , đuôi phía dưới cỏ thượng đều là vết.
Tào Diễn nhíu mày, tức giận quát một tiếng: “Vệ Uẩn!”

Vệ Uẩn không để ý tới hắn, chàng đang bận nhìn người nữ nhân nâng rượu trước mặt. Nhưng là kia chỉ chân vừa vặn tạp ở xuất khẩu vị trí, kêu nàng thế nào cũng sinh không.
Chàng vốn tưởng rằng lúc trở về nhà sẽ đối mặt với một mớ hỗn độn, đáng lý toàn gia phải kêu rên thảm thiết, đáng lý chỉ có một mình chàng gắng gượng gánh vác Vệ gia tiến về phía trước.

Nhưng không, chàng vẫn có thể giống như trước đây. Lúc trở về thì bước qua chậu than trừ khử uế khí, thậm chí còn được uống rượu mừng thắng lợi giống như lúc phụ thân và huynh trưởng còn ở đây. Đi qua đại khái có hơn mười phút, đệ nhất chích tiểu sói con tử cuối cùng sinh ra đến.
Năm đó chàng còn nhỏ, phụ thân và huynh trưởng không cho chàng uống. Nhưng hôm nay, nếu chàng không uống thì chẳng còn ai uống rượu này nữa.
zenszens.wordpress.com
Chàng nhận lấy rượu, mạnh mẽ trút vào bụng. Nàng đang chuẩn bị cho nàng tẩy trừ hạ thân ni, bỗng nhiên nàng bụng một trận co rút.
Rốt cuộc Tào Diễn cũng mất hết kiên nhẫn, hắn gầm lên: “Vệ Uẩn, ngươi muốn kháng chỉ phải không? Nam Thành Quân, các người còn đứng đó làm gì, tính bao che cho Vệ gia sao?”

Nghe lời Tào Diễn nói, Nam Thành Quân vẫn luôn im lặng đứng bên cạnh chẳng thể giả chết được nữa. Hắn tiến lên dẫn đầu, hít sâu một hơi, giơ tay làm một tư thế cung kính mời Vệ Uẩn: “Thất công tử, xin đừng làm khó chúng ta.”

Vệ Uẩn nhìn hắn, rồi lại nhìn Sở Du, cuối cùng gật đầu một cái.
zenszens.wordpress.com
Chàng đưa tay ra để người khác đeo gông xiềng. Nàng không biết chính mình là thế nào về nhà , dọc theo đường đi chính là ôm chặt lấy.
Gông xiềng mười mấy cân đeo ở trên người chàng nhưng chàng vẫn đứng thẳng tắp như trước. Tào Diễn cho người kéo xe ngựa chở tù phạm tới, hắn cười khẩy: “Thất công tử, lên chứ?”

Vệ Uẩn không lên tiếng. Chàng quay đầu lại liếc mắt nhìn bảng hiệu Vệ phủ, ánh mắt rơi xuống người Sở Du. Âm Dương nhãn một chút liền hóa thân vì từ ái mẫu thân, nàng cúi đầu nhẹ nhàng củng.
zenszens.wordpress.com
“Vệ gia… nhờ Đại tẩu chiếu cố.” Sau đó lại qua vài ngày, nàng phát hiện Đại Bạch còn học xong chạy nhảy nhảy, rất xa có.
“Đệ yên tâm.” Sở Du gật đầu, giọng nói bình thản mà kiên định: “Có ta ở đây, Vệ gia sẽ không có chuyện gì.”

Vệ Uẩn mấp máy môi, nói tiếp: “Đại tẩu cũng phải chăm sóc mình thật tốt.”
zenszens.wordpress.com
Nói xong, ánh mắt chàng quét về phía các vị Thiếu phu nhân ở đây, cất giọng nói: “Người chết không thể sống lại, người sống vẫn quan trọng hơn. Các vị tẩu tẩu đừng quá đau lòng, nếu các vị ca ca ở dưới suối vàng có biết, cũng hi vọng các vị tẩu tẩu có thể chăm sóc mình thật tốt.” Dưới tình hình chung, một hai ba hắc là tối sinh động , bọn họ thường xuyên đi theo Đại.
Sở Du không kể những biến cố trong nhà cho Vệ Uẩn, chỉ kể chuyện Lương thị và Liễu Tuyết Dương. Vệ Uẩn không biết những lục đục giữa các nữ nhân trong nhà, còn lo lắng các vị tẩu tử vì mất trượng phu mà quá đau lòng.

Tam Thiếu phu nhân Trương Hàm nghe thế thì nghiêng đầu, lấy khăn che mặt, khóc nấc lên. Hắn lấy hình người ngồi ở trên tảng đá, một đầu lộn xộn tóc bạc ngăn trở mặt, Khương.
Diêu Giác cũng không tự chủ được mà đỏ mắt.
zenszens.wordpress.com
Nàng và Tạ Cửu xuất thân đại tộc, từ lâu đã biết tình thế của Vệ gia nên tuyệt không dám dính líu. Huống chi Diêu gia và Vệ gia trở mặt, tình cảm giữa nàng ta và trượng phu không sâu đậm như các Thiếu phu nhân khác.

Chẳng qua trung môn mai cốt(*), nếu ai còn lương tâm, cũng không khỏi chạnh lòng.

(*) Trung môn mai cốt (忠门埋骨): mai tán xương cốt gia đình trung lương

Nghe lời Vệ Uẩn, quản gia lộ ra vẻ lúng túng. Ông ta nhìn Sở Du một cái, sợ nàng tố cáo. Nhưng Sở Du chỉ nở nụ cười, nói với Vệ Uẩn: “Đệ không cần lo, ở trong ngục phải biết chăm sóc bản thân. Chúng ta đều là trưởng bối của đệ, còn nghĩ thoáng hơn đệ nhiều.” Tin tưởng chỉ cần có cũng đủ thời gian, lang nhân tộc sẽ trở thành phiến đại lục tuyệt đối.
Vệ Uẩn yên lòng, gật đầu một cái rồi mới bước lên xe tù.
zenszens.wordpress.com
Sắc mặt Tào Diễn cực kỳ kém, ra lệnh thúc giục: “Áp giải về thiên lao!”

Vệ Uẩn ngồi xếp bằng, đưa lưng về phía nữ quyến trong nhà, thu hồi lại sự yếu mềm bất an khi nãy. Chàng trở về dáng vẻ bình thản. Nàng khom lưng ngồi dưới đất, đem Tiểu Bạch Bạch đặt ở đầu gối đầu, tùy tay bẻ một.
Xe tù chậm rãi rời đi, chàng chợt cất tiếng: “Vệ gia hàm oan! Phụ huynh vô tội!”

“Bắt hắn câm miệng!” Hắn nghe được nàng nói chuyện, há mồm khò khè hai tiếng, cũng không đi đi lại, liền.
Vẻ mặt Tào Diễn biến sắc, giơ roi định đánh xuống: “Câm miệng!”
zenszens.wordpress.com
Thấy vậy, Tưởng Thuần lập tức bắt lại theo bản năng. Tào Diễn phát hiện có người cản trở, nghiêng đầu nhìn thấy Tưởng Thuần phía sau, nheo mắt lại: “Nhị Thiếu phu nhân.” Gia hỏa này… Gia hỏa này biết chính mình đang làm cái gì sao? Dựa vào cái gì đều là.
“Được, giỏi lắm.” Ánh mắt hắn quét qua nhóm nữ quyến Vệ gia, lạnh lùng nói: “Vệ phủ các ngươi giỏi lắm! Đại phu nhân nhà các ngươi đâu?!”

Không ai nói chuyện, Tào Diễn nói tiếp: “Hôm nay Vệ gia không có ai làm chủ sao? Chủ sự Vệ gia mà ngay cả con mắt cũng không dám lộ ra à?!”

“Đại phu nhân ra ngoại thành thăm viếng, hôm nay Vệ gia tạm thời do thiếp thân chủ sự.” Mà đối diện người nọ hiển nhiên so nàng muốn bình tĩnh nhiều, trên tay hắn còn vững.
Sở Du đứng ra. Hai tay nàng nắm lại, hạ thấp người, đầu hơi cúi xuống: “Nhị Thiếu phu nhân vừa trải qua nỗi đau mất trượng phu, nhất thời lỡ tay, mong đại nhân bao dung.”
zenszens.wordpress.com
Ánh mắt Tào Diễn rơi xuống người Sở Du, quan sát một lát rồi mới chậm rãi nói: “Đại tiểu thư Sở gia? Vừa gả vào cửa nhưng còn chưa thấy mặt trượng phu?”

Nghe thế, sắc mặt mọi người đều trở nên không tốt. Tạ Cửu ở một bên mà còn cảm nhận được nhục nhã. ‘Vù vù -‘ nàng nhìn đến cặp kia chân to đi tới, sau đó tứ chỉ tiểu đầu bỗng nhiên xuất hiện.
Thế nhưng Sở Du lại không biến sắc, giống như chỉ đang trao đổi hỏi thăm, bình thản đáp: “Phải.”
zenszens.wordpress.com
Tào Diễn nhìn Sở Du, không biết nhớ tới điều gì lại nở nụ cười: “Nghe nói Đại tiểu thư tư chất thông minh, trước nay đều là kẻ thức thời. Đại tiểu thư có biết, hôm nay Vệ gia đã bị hoạch tội, là kẻ có tội.” Hắn ngẩng đầu lên, nhìn về phía linh đường đầy hoa trắng, chắc lưỡi nói: “Cho bọn chúng thể diện như vậy thì có phần không ổn lắm thì phải?”

“Ngươi…” Hắn hôn dã tính mà không có kỹ xảo, cho nàng chỉ có không gì sánh kịp nhiệt tình.
Diêu Giác không kiềm chế được, muốn lên tiếng, nhưng bị Tạ Cửu kéo lại. Tạ Cửu thấp giọng nói: “Đã quên phụ thân và huynh cô nói gì rồi sao? Phải nhịn, ngày sau ta và cô sẽ không còn liên quan đến Vệ phủ nữa!”
zenszens.wordpress.com
Diêu Giác mấp máy môi, nghiêng đầu, không muốn nhìn nữa. Nàng trong tay ôm sói con tử nhóm không biết cái gì thời điểm không thấy , nàng trong.
Nàng ta muốn đi, nhưng không biết tại sao, nhìn thấy Sở Du ở đó, nàng ta chẳng thể dời bước nổi.

Ánh mắt nàng ta rơi xuống người Sở Du, thấy Sở Du lễ độ hỏi lại Tào Diễn: “Hôm nay Vệ phủ đã bị định tội sao?”
zenszens.wordpress.com
Vẻ mặt Tào Diễn biến sắc. Sở Du tiếp tục nói: “Nếu còn đang tra án, vậy cũng không phải là tội nhân. Cả đời bọn họ chinh chiến sa trường, vẻ vang trở về, có gì không thể?” Mơ mơ màng màng , trong đầu giống như cũng mềm thành một bãi hồ nước, nàng ôm.
“Thiếu phu nhân nghe không hiểu lời ta nói hay giả đò không hiểu?”

Tào Diễn nghiến răng lên tiếng, hắn cúi người bất chợt tới gần nàng, ép giọng xuống thấp: “Hôm nay trai tráng Vệ phủ đều đã chết, chỉ còn lại một tên tiểu tử mười bốn tuổi, chẳng lẽ Sở Đại tiểu thư còn muốn thủ tiết vì Vệ Quân?!”

Sở Du ngẩng đầu lên bình tĩnh nhìn Tào Diễn. Tào Diễn thấy vẻ mặt nàng dao động, liền nói tiếp: “Tiểu thư đã biết ân oán giữa ta và Vệ phủ, dù sao ta và lệnh tôn cũng giao hảo. Nếu tiểu thư nể mặt ta, ta cũng sẽ không khiến tiểu thư khó xử.”
zenszens.wordpress.com
Sở Du nghe thấy thế thì thở dài một tiếng, hơi cúi đầu. Không biết quá bao lâu, nàng cảm giác chính mình sắp hít thở không thông thời điểm.
“Nếu đại nhân và phụ thân ta giao hảo, vậy kính xin đại nhân nể mặt, để cho phụ thân và các tiểu thúc được vào cửa, an ổn hạ tán.”

Tào Diễn cười khẩy. Hắn ta ngồi thẳng lưng lại, phẩy tay với phía sau, chỉ vào quan tài hô lớn: “Đập!” “Chán ghét…” Nàng ôm hắn mao đầu, cảm thấy chính mình làm một cái trọng đại lựa.
Vệ Thu rút kiếm ra, tức giận quát: “Ngươi dám!”
zenszens.wordpress.com
“Nô tài của tội thần mà dám rút kiếm sao?!”

Tào Diễn nhìn chằm chằm Vệ Thu, nói với người bên cạnh: “Người đâu, bắt tên điêu nô này lại!”

“Tào đại nhân!” Nhưng là ta tin tưởng hắn sẽ luôn luôn nhớ được ta, ở trong lòng hắn, so dương trọng yếu.
Sở Du cao giọng. Nàng tiến lên, đứng trước quan tài và Vệ Thu, nhìn chằm chằm vào Tào Diễn: “Tào đại nhân nhất định phải tuyệt tình đến vậy sao?”

“Ta cứ tuyệt tình vậy đấy, cô làm gì được ta?!”
zenszens.wordpress.com
“Tào đại nhân, ngài không sợ chuyện hôm nay lọt vào tai Thánh thượng hay sao?”

Tào Diễn nghe thế thì cười lớn: “Cô cho rằng hôm nay Thánh thượng còn để ý tới Vệ gia sao?” Hắn một điểm đều không biết kỹ xảo, chính là thuần túy lại hấp lại cắn, trong miệng răng.
“Vậy ngài cứ thử đi.” Sở Du dừng trước quan tài, ánh mắt nhìn thẳng: “Hôm nay có ta ở đây, ngài muốn đụng đến quan tài phụ thân và tiểu thúc ta thì phải bước qua xác ta trước!”
zenszens.wordpress.com
Hai tay nàng giấu trong tay áo, vẻ mặt ung dung: “Thiếp thân không dám ra tay với Tào đại nhân, Tào đại nhân muốn chém giết hay muốn róc thịt thì cứ tự nhiên.” ‘Vù vù – ha – ha -‘ hắn đem đầu đặt ở nàng trên bờ vai dồn dập thở dốc, một trương khuôn.
“Nhưng trước tiên…” Ánh mắt Sở Du dừng lại trên người Tào Diễn: “Tào đại nhân cảm thấy, mạng Sở Du đáng giá bao nhiêu?”

40
Leave a Reply

avatar
39 Số lượng chủ đề bình luận
1 Số lượng phản hồi cho các chủ đề bình luận
1 Người theo dõi
 
Bình luận được phản hồi nhiều nhất
Chủ đề bình luận sôi nổi nhất
39 Các tác giả bình luận
Trần HàSarahDo DoThủy NguyệtThư Chansoo Những người bình luận gần đây
HC Pé Pi
Khách
HC Pé Pi

Sở Du không biết phải kìm nén biết bao nhiêu bi thương để có thể bình tĩnh sắp xếp từng việc, để cho Vệ Uẩn cảm thấy chàng không cô độc, còn có tẩu tử làm chỗ dựa cho chàng
Cái thằng Tào Diễn này ngứa đòn dễ sợ
Tự nhiên nghe Sở Du hỏi “Tào đại nhân cảm thấy mạng Sở Du đáng giá bao nhiêu?” trong đầu chợt lóe lên câu trả lời “Mạng nữ chính đó mẹ, nữ chính mà chết là hết truyện cmnr, mẹ cũng hổng còn đất để gáy đâu” :v

Diễm
Khách
Diễm

Tính cách nữ chính quá đỉnh, nam chính chưa đc tỏa sáng rồi. Hóng

PTH
Khách
PTH

Thất tín ư? Hu hu, thương quá

Khuê
Khách
Khuê

Trần đời ghét nhất đám bỏ đá xuống giếng, lúc bt thì ko dám làm gì, đến lúc người ta sa cơ thất thế lại diễu võ giương oai như Tào Diễn

Thư Chansoo
Khách
Thư Chansoo

Quá thích tính cách nữ chính

Thủy Nguyệt
Khách
Thủy Nguyệt

Đương nhiên là vô giá rồi

Do Do
Khách
Do Do

Có nhất thiết phải cư xử chó má vậy ko? Sờ vô nữ chính coi, quật tơi cmn tả lun chứ dỡn.

Sarah
Khách
Sarah

Nữ 9 quá mạnh mẽ!!

Trần Hà
Khách
Trần Hà

Sở Du vừa dịu dàng vừa mạnh mẽ.
Thật may kiếp này có Sở Du để Vệ Uẩn dựa vào
Kiếp trước một mình chàng gánh vác đau khổ, mệt mỏi biết bao nhiêu.
Trở thành một sát thần phải

error: Xin bạn đừng copy, cám ơn!