Sơn hà chẩm – Chương 17

Sơn hà chẩm – Chương 17

Chương 17:

Vệ gia ta trăm năm trung nghĩa,

chẳng lẽ không đổi được một lần hạ táng yên ổn hay sao?

Editor: Zens Zens

P/s (Zens Zens): Các bạn có thể đăng ký nhận thông báo chương mới theo bài viết này của mình nhé: https://zenszens.com/2019/02/24/huong-dan-dang-ky-nhan-thong-bao/

Lưu ý: Nếu mình phát hiện truyện bị đem ra khỏi web này thì truyện sẽ bị pass, có thể sẽ dựa vào số lượng comment để mở pass, hoặc cũng có thể sẽ đặt câu hỏi mở, tuỳ theo cảm hứng lúc đó của mình. Vì vậy các bạn tranh thủ đọc chương nào thì để lại comment chương đấy, kẻo sau này lại quên nội dung nhé!

***

Sở Du đứng bất động trước quan tài, Tào Diễn híp mắt: “Cô cho rằng ta thật sự sợ cô sao? Thiếu phu nhân, cô mở mắt ra xem cho rõ, quan tài này là dùng gỗ gì, điêu khắc hoa văn gì, chi phí bao nhiêu, dùng nước sơn gì?”

Sở Du không quay đầu lại, bình tĩnh đáp: “Phụ thân và tiểu thúc sử dụng gỗ gì, khắc hoa văn gì, sử dụng nước sơn nào đều dựa theo quan chức tước vị, có gì không ổn.”
zenszens.wordpress.com
“Lời Thiếu phu nhân sai rồi.” Tào Diễn cười khẩy: “Đám người Vệ Trung mang tội, phải hạ táng theo quy cách thứ dân. Sao có thể dùng quan tài tốt như vậy được? Người đâu, ra phố Đông mua về bảy quan tài bình thường cho ta. Thiếu phu nhân…” Tào Diễn quay đầu thở dài: “Trời sinh Tào mỗ tính tình từ bi, hôm nay Vệ phủ sa chân đến bước đường này, thôi thì xem như bảy cỗ quan tài đó là Tào mỗ tặng cho Vệ phủ. Thiếu phu nhân không cần cảm tạ.” Này không thể được, nàng sờ sờ chính mình môi, này hai ngày hắn một có rảnh ở nhà.
Tào Diễn nói xong thì chỉ vào quan tài: “Xin Thiếu phu nhân nhường bước, đừng nên đứng chỗ này một khắc nào nữa.”

“Tào đại nhân, luật pháp Đại Sở ta có bảo rằng thân mang tội thì phải hạ táng như thứ dân sao?” Một đôi vợ chồng sinh ra đến nhiều tam đến lục chỉ tiểu sói, bọn họ mao sắc cùng phụ.
“Vậy luật pháp Đại Sở ta có bảo thân mang tội thì phải được hạ táng theo chức tước sao?”
zenszens.wordpress.com
Trong lúc hai bên đôi co, quan binh Đại Lý Tự chạy tới càng ngày càng nhiều. Tào Diễn không muốn lằng nhằng với Sở Du, lập tức nói thẳng: “Thỉnh đám người Vệ Trung ra đây cho ta!” Đợi đến này một đám tân sinh ấu tể dài mọc răng xỉ cùng da lông, còn có trong đó ba cái.
Dứt lời, Tào Diễn dẫn đầu mang theo binh lính xông lên. Sở Du đứng trước quan tài Vệ Trung, không nhúc nhích. Binh lính tiến lên mở quan bị Sở Du giơ tay ấn quan tài xuống, thế mà quan tài không nhúc nhích thật. Binh lính ngẩn người, Tào Diễn tức giận quát: “Sợ cái gì, lôi cô ta ra!”

Binh lính nghe thế liền nhào tới kéo Sở Du ra. Nàng nằm úp trên quan tài giữ chặt lấy, ai cũng không lôi kéo được. Bầy sói theo Lang Vương rời khỏi lại lần nữa tản ra, kia vài cái rời đi gia đình Đại Khôi.
Quả thật nàng không phản khán, không đánh trả giống như lời đã nói, nhưng chẳng ai lôi nàng ra được. Sở Du dùng thân thể mình ngăn chặn đám binh lính. Xung quanh bắt đầu rơi từng hạt mưa tí tách, Tào Diễn thấy đã lâu mà bọn chúng không thể kéo Sở Du ra được, lập tức rống giận với những kẻ khác: “Ra tay đi!”

Dứt lời, hắn liền phóng tới trước mặt Sở Du, đánh một roi lên người nàng.
zenszens.wordpress.com
Roi đánh xuống, Sở Du đổ máu. Người bên cạnh hoảng hốt kêu la. Lúc này binh lính chung quanh được Tào Diễn ra lệnh xông về phía các quan tài khác.

Vương Lam nhịn không được, dù bụng lớn nhưng vẫn xông về phía quan tài phu quân, gào khóc: “Lúc lang!” Tam chỉ tiểu hắc nàng thường xuyên phân biệt không được ai là ai, bọn họ dài thật sự.
“Kéo Lục Thiếu phu nhân trở về!”

Tưởng Thuần rống lên: “Bảo vệ Lục Thiếu phu nhân!”
zenszens.wordpress.com
“Không được đánh trả!”Bọn họ vài cái rời khỏi về sau, thừa lại người sói cũng bắt đầu học bọn họ bộ dáng đứng.
Sở Du ngẩng đầu lên, cất giọng nói: “Vệ phủ ta không phải thần tử mưu phản, tuyệt đối sẽ không ra tay với người của triều đình. Ai cũng không được phép đánh trả!” Bất quá loại này đồ vật sinh trưởng ở ngọn cây gốc, vị trí khá cao, sẽ không đứng thẳng.
Dứt lời, Sở Du quay đầu nhìn chằm chằm vào Tạ Cửu.

Nàng mở miệng, dường như nhắc tới một cái tên.
zenszens.wordpress.com
Tạ thái phó. Nàng híp mắt nằm ở trên tảng đá nghỉ ngơi, một điểm đều không nghĩ động , lại mở mắt.
Tạ thái phó.

Tạ Cửu chú ý tới ánh mắt của Sở Du. Nàng ta đứng tại chỗ, không nói một lời.

Xung quanh là tiếng gào khóc, tiếng la hét. Bọn lính cố gắng muốn mở quan tài, nhưng người Vệ phủ cứ xông lên, liều mạng ghì chặt quan tài.
zenszens.wordpress.com
Bọn họ làm như lời Sở Du nói, không hề phản kháng, chẳng qua chỉ liều mạng níu lấy nắp quan tài. Người này bị kéo ra, người kia tiếp tục xông lên.

“Tam lang… Tam lang, chàng đừng sợ…” Nàng nhớ tới vừa rồi nàng còn không nhẹ không nặng đánh hắn một chút, hắn cũng.
Trương Hàm không biết võ, dù nằm rạp trên quan tài cũng bị binh lính lôi xuống đất.
zenszens.wordpress.com
Vương Lam vì mang thai cho nên bị hạ nhân giữ lại, nhưng vẫn kêu gào muốn xông lên. Nàng kêu loại này đồ vật vì đậu xanh tử, nàng quyết định muốn chọn thêm tập một ít vật.
Tưởng Thuần áp mặt vào quan tài, dùng cả cơ thể và móng tay giữ chặt lấy.

Còn Sở Du nằm trên trên quan tài Vệ Trung, lưng đã ướt đẫm máu tươi.

Toàn gia Vệ phủ ngập tràn tiếng rên la, than khóc. ‘Lạch cạch -‘ nàng bỗng nhiên đem trong tay dương xương cốt bỏ xuống, đứng dậy đứng.
Diêu Giác cắn răng, hốc mắt đỏ bừng. Cơ thể nàng ta run rẩy, muốn làm gì đó nhưng không dám tiến lên.
zenszens.wordpress.com
Sở Du nhìn chằm chằm Tạ Cửu, không nhúc nhích. Vẻ mặt Tạ Cửu lạnh lùng nhưng hình ảnh trước mắt đã trở nên mờ ảo.

Dường như nàng ta thấy lại cái ngày mình vừa đến Vệ gia. Vệ Nhã ngồi bên cạnh nàng. Nàng đem ăn thừa thịt đều phóng đứng lên, dùng tuyến dung đoàn lau hạ đồ gốm, sau đó.
Vệ Nhã nhỏ hơn nàng hai tuổi. Hắn cúi đầu, nhỏ giọng nói: “Nghe nói Tạ gia là dòng dõi thư hương trăm năm, có lẽ nàng sẽ thích tên ta. Tên ta chỉ có một chữ Nhã, gọi là Vệ Nhã.”
zenszens.wordpress.com
Hắn nói xong thì run run nắm tay nàng: “Mặc dù ta nhỏ tuổi hơn nàng nhưng rất đáng tin cậy. Trước kia ta từng trông thấy nàng hôm bữa tiệc xuân. Khi đó Tứ ca còn chưa lấy vợ, cho nên ta mới thúc giục Tứ ca mau chóng thành thân, chỉ sợ nàng không đợi ta…” Màn đêm đã sớm hạ , sơn động bên cạnh sinh liên tục đống lửa bùm bùm ở vang.
Thiếu niên nói xong thì thở phào một hơi, ngẩng đầu nhìn nàng: “Thật may là nàng chưa gả sớm như vậy.”

Khi đó nàng rất kinh ngạc. Lòng người Tạ gia vốn bạc bẽo, nàng chưa bao giờ gặp một thiếu niên đơn thuần đến vậy. Nàng hai cái tay không nhanh không chậm thoát thân thượng y phục, một đôi mắt nhưng.
Gả cho chàng ta chỉ là kế tạm thời. Nàng vốn là thứ nữ, có thể vào Vệ phủ cũng xem như rất tốt rồi. Nàng đã chuẩn bị sẵn tinh thần chàng chết thì sẽ tái giá, cứ cho rằng chắc khoảng chừng mười năm hoặc hai mươi năm nữa, nhưng thật không ngờ ngày này lại đến sớm như vậy.
zenszens.wordpress.com
Ngũ lang… Cái kia tên không biết cái gì thời điểm xoay người lại, ngốc một khuôn mặt xem nàng.
Tạ Cửu nghe thấy tiếng kêu gào của những người xung quanh, bất giác cổ họng như có gì trào lên. Nàng ta siết chặt quả đấm, từ từ nhắm mắt lại. Một hồi sau, nàng ta dứt khoát xoay người bỏ đi. Diêu Giác kéo Tạ Cửu lại: “Cô đi đâu vậy?”

Tạ Cửu cười khổ: “Đi chết!” Hình như là ở cách bố khăn nghe thấy của nàng mùi vị giống nhau…
Dứt lời, nàng ta đẩy Diêu Giác ra, xoay người xông vào màn mưa.
zenszens.wordpress.com
Diêu Giác đứng im tại chỗ, nhìn cách đó không xa, đám người Vệ gia đang đối kháng với quan binh trong trời mưa tầm tã. Nàng cắn răng, xông lên, cất tiếng rống giận: “Tào Diễn, trong lòng ngươi có còn vương pháp hay không?!”

“Diêu Tứ tiểu thư?” Trên người hắn nóng hầm hập , tay nàng đặt tại hắn trên bờ vai, đều cảm giác được.
Tào Diễn ngẩng đầu lên, vô cùng kinh ngạc: “Ta cứ nghĩ rằng Tứ tiểu thư là người thông minh chứ?”
zenszens.wordpress.com
Diêu Giác không nói lời nào. Nàng ta cắn răng, thở hổn hển. Tào Diễn nhìn nàng ta, khẽ cười một tiếng: “Chẳng lẽ Diêu tiểu thư cũng có khí phách như Thiếu phu nhân đây? Cô nói xem công tử Vệ gia có gì tốt? Ta nhớ cái tên Vệ tứ lang đó còn cụt một ngón…” Hắn thấu đi lại hôn nàng, hôn rồi lại hôn, không bỏ được buông ra, nàng cho rằng hắn.
Lời còn chưa dứt, Diêu Giác đã mất kiên nhẫn nổi nóng. Nàng ta đạp một cước, phẫn nộ quát tháo: “Đồ khốn kiếp!”

Tào Diễn không ngờ Diêu Giác lại dám đạp hắn một cước. Lúc bị Diêu Giác đá té xuống, trong nháy mắt, lửa giận trong hắn bốc lên. Hắn ta cho người giữ chặt Diêu Giác, giơ tay lên tát một cái. Diêu Giác bị người ta giữ chặt nhưng vẫn liều mạng giẫy giụa, tức giận mắng mỏ: “Đồ khốn kiếp, ngươi CMN cho mình là cái thá gì? Chẳng qua chỉ là một tên chó săn của biểu ca ta…”
zenszens.wordpress.com
“Được, được lắm…” Nàng nhéo đứt một cỏ tranh, bắt buộc chính mình không đi nghe trong sơn động động.
Tào Diễn che mặt, không ngừng gật đầu: “Cô chờ đó, quan tài ta mở đầu tiên sẽ là của trượng phu cô!”

Dứt lời, Tào Diễn đi về phía quan tài Vệ Phong. Hắn ta xông lên vừa nhanh vừa tàn nhẫn, không ai ngăn cản được. Diêu Giác đỏ mắt gào thét: “Tào Diễn, ngươi dám! Hôm nay ngươi dám động vào một cây đinh trên quan tài Vệ Phong, ta sẽ khiến ngươi bầm thây vạn đoạn!” Hắn đi thời điểm, bước chân nâng không quá cao, cố tình bước chân mại khá lớn, đi chân.
Lời vừa dứt, Tào Diễn đã hung hăng chém xuống một nhát kiếm. Trong nháy mắt, quan tài nứt ra một cái khe. Những người xung quanh cuống cuồng xông lên, muốn kéo Tào Diễn ra nhưng hắn ta giống như người điên, cứ chém hết nhát này tới nhát khác, không quan tâm xem có trúng ai không. Diêu Giác liều mạng giẫy giụa. Sở Du chống người, gian nan đứng dậy. Tưởng Thuần cũng ngẩng đầu lên nhìn về quan tài Vệ Phong. Chợt nghe thấy tiếng thét kinh hãi của Diêu Giác: “Đừng!!!”. Rốt cuộc quan tài cũng không chịu nổi mà vỡ vụn.

Quan tài vỡ ra từng mảnh, lộ ra di thể Vệ Phong. Người nọ ánh mắt ở buổi tối hơi hơi sáng , trên người hắn nóng cực kỳ, giữa ngày hè.
Thi thể kia đã đc xử lý bằng hương liệu thảo dược đặc chế, tuy rằng đã bắt đầu xuất hiện vết hoen tử thi(*), nhưng không hề ngửi thấy mùi phân hủy.
zenszens.wordpress.com
(*) Vết hoen tử thi (尸斑): Khi trái tim ngừng đập và ngừng bơm máu, trọng lực kéo các tế bào hồng cầu xuống phần thấp nhất của cơ thể. Máu bị đông lại gây ra các vệt màu tím, thường được gọi là hồ máu tử thi hoặc vết hoen tử thi.

Tào Diễn cười ha hả, chỉ vào người bên cạnh nói: “Nhìn đi! Nhìn Vệ tứ lang đoạn chỉ(*) bách phát bách trúng trong truyền thuyết đi!”

(*) Đoạn chỉ: cụt ngón tay

Không ai nói gì, giây phút quan tài nứt ra, tất cả mọi người đều sửng sốt.
zenszens.wordpress.com
Xung quanh đều im lặng, nhìn chằm chằm vào quan tài kia. Nàng từ chối một chút, dùng sức một cái xoay người lại theo trên người hắn lật xuống.
Nam nhân trong quan tài gỗ đã được xử lý. Hắn ta ăn mặc sạch sẽ chỉnh tề, máu trên mặt đã được lau sạch, nhưng vẫn có thể nhìn ra một cánh tay đã mất. Có thể thấy được trước khi chết, hắn đã trải qua chuyện tàn nhẫn cỡ nào.

Cũng trong khoảnh khắc thi thể lộ ra, dù là Tào Diễn hay là binh lính cũng sực nhớ ra người trong quan tài đã trải qua chuyện gì.
zenszens.wordpress.com
Họ đã chết trên chiến trường, cho dù bảy vạn quân bị giết là trách nhiệm của Vệ gia, nhưng trong lúc bọn họ an nhàn ở tại kinh thành, chính những người này đã chèm giết đẫm máu, chiến đấu sa trường, bảo vệ quốc gia.

Sở Du chống người đứng dậy, nhìn Vệ Phong trên mặt đất, khàn giọng hỏi: “Tào đại nhân, rốt cuộc cái ngài đang muốn là gì?” Nhưng là đợi nửa ngày hắn cũng không có tiếp được đi động tác, hắn liền như vậy nhìn.
Diêu Giác khóc lóc xông tới, nhào lên người Vệ Phong. Nàng ta quỳ rạp trên đất, nâng tay áo đã mất đi cánh tay, gào khóc: “Tay của chàng đâu? Khốn kiếp, tay của chàng đâu?!” Hắn hai tay chống tại nàng đầu bên, nhịn không một hồi đậu đại mồ hôi liền rơi xuống.
Tào Diễn nhìn về phía Sở Du, thấy nàng bước từng bước về phía Vệ Phong.
zenszens.wordpress.com
“Từ khi khai triều đi theo Thiên tử, Vệ gia ta đã qua bốn đời. Từ đường Vệ gia bày trên trăm bài vị, phàm là trai tráng, không ai không chết trên chiến trường…” Nàng nhỏ vụn cắn hắn lỗ tai, nhường hắn phát ra nàng vui mừng thanh âm, hắn trong cổ.
“Hôm nay gần như trai tráng Vệ gia chỉ còn lại một thiếu niên trở về. Chẳng lẽ sự hi sinh của cả nhà Vệ gia không thể đổi được một lần hạ táng yên ổn hay sao?!”

Sở Du ngẩng đầu, nhìn về một ông lão đứng ở góc tường xa xa.
zenszens.wordpress.com
Ông lão mặc bộ y phục đen, hai tay chắp sau lưng, bình tĩnh nhìn Sở Du.
zenszens.wordpress.com
Tạ Cửu đứng ở phía sau lưng ông che dù. Trên người Sở Du toàn là máu và bùn lẫn lộn. Người Vệ phủ đều nhìn theo ánh mắt Sở Du, chỉ có Diêu Giác ôm Vệ Phong, khóc đến tan nát cõi lòng. Nàng bỗng nhiên rất có cảm giác thành tựu, này rừng rậm chi vương bị nàng chinh phục.
Sở Du nhìn chằm chằm Tạ thái phó, chợt cất giọng: “Thái phó! Thầy của Thiên tử, chính quốc chính pháp. Ngài hãy nói cho ta biết, chẳng lẽ máu huyết cả nhà trung liệt, trăm năm anh linh cũng không bằng bọn đạo tặc lá mặt lá trái, nịnh hót a dua? Chẳng lẽ không thể đổi được huyết mạch duy nhất yên ổn tồn tại? Chẳng lẽ không có được một cỗ quan tài, an tâm xuống mồ?”

Tạ thái phó không nói gì, ông nhìn thẳng vào mắt Sở Du.
zenszens.wordpress.com
Dường như trong đôi mắt nàng có tia sáng, có ngọn lửa. Nàng xét kỹ lương tâm con người, tra hỏi nhân tính. Nàng khiến cho bóng đêm dậy sóng, bóng tối phải chật vật trốn chạy. Mà nữ nhân một có cảm giác thành tựu liền dễ dàng lòng tự tin bạo bằng, nàng xoay.
Thấy Tạ thái phó không nói gì, Sở Du xoay người. Cơ thể nàng chảy máu đầm đìa nhưng vẫn dang hai tay, nhìn về phía dân chúng đang dõi theo mình.

“Nguyên Thuận năm 31, Trần Quốc bất ngờ đánh vào biên cảnh, vây khốn Kiền Thành. Chính Tam công tử Vệ Thành của Vệ gia đã thủ thành. Ông phòng thủ không đến một năm, kiềm chân hai mươi vạn binh lực Trần Quốc, để Đại Sở ta chiến thắng với thương vong thấp nhất. Nhưng bốn đứa con của ông đều chết vì nạn đói ở Kiền Thành. Hắn thật giống như biến thành một khối thơm ngào ngạt thịt nướng, mới ra nồi còn bốc.
“Bình Đức năm thứ hai, Bắc Địch xâm phạm. Tứ công tử Vệ gia đã dẫn bảy ngàn tinh binh đi thủ thành, chiến đấu đến khi chỉ còn lại hai trăm binh lính, không lùi nửa bước.”

“Bình Đức năm thứ năm…” Trong mắt bọn họ chỉ có lẫn nhau, nhưng là Đại Khôi gia hỏa này quả nhiên không là.
Sở Du kể tên từng người một, chầm chậm đi về phía dân chúng.
zenszens.wordpress.com
Ánh mắt nàng đặt lên người dân chúng, cuối cùng nàng cũng bật ra tiếng khóc.

“Bình Đức năm thứ 19, mùng bảy tháng chín, trừ Vệ thất lang mười bốn tuổi, trai tráng cả nhà Vệ gia đều chết trận ở Bạch Đế Cốc! Trong này…”
zenszens.wordpress.com
Sở Du giơ tay lên chỉ về phía quan tài Vệ Quân. Bởi vì quá đau đớn nên nàng phải siết chặt y phục trước ngực, gào khóc: “Bao gồm cả trượng phu của ta, Thế tử Trấn Quốc Hầu phủ – Vệ Quân.” Hắn hôn nhiệt tình như lửa ở đốt, có lẽ là giống đực thiên phú cho phép, hắn tự học thành.
“Năm nay chàng chỉ mới hai mươi bốn tuổi, chàng vốn dĩ còn rất khỏe mạnh. Chàng vốn có thể giống như bao công tử ở Hoa Kinh, nhập sĩ làm quan, an hưởng thái bình thịnh thế!”

“Nhưng chàng không làm. Chàng ra chiến trường, chàng chết tại đó, mà hôm nay mới được trở về…” Hắn hiện tại biểu cảm đại khái là ý tứ này: Nơi đó đều là của nàng mùi vị, mà hắn rất vui.
Sở Du nhắm mắt lại, xoay người, cúi đầu quỳ lạy với Tạ thái phó: “Tạ thái phó… Ta chỉ cầu xin cho chàng có thể hạ táng yên ổn. Ta chỉ cầu xin một phần công chính thuộc về Vệ phủ. Cầu xin Thái phó… cho Vệ phủ ta phần tôn nghiêm nên có này thôi!”
zenszens.wordpress.com
“Thái phó! Thái phó!” Hắn không lại cô độc, nàng cũng sẽ không thể lại hại sợ. Mặc kệ là rừng rậm hoả hoạn.
Dân chúng quỳ xuống, khóc lóc lên tiếng: “Thái phó, xin hãy giúp Vệ gia đi!”

Tạ thái phó đứng trong đám người, đôi tay chắp đằng sau khẽ run run. Ông từ từ nhắm mắt, nắm tay cuộn chặt, giống như đang ra một quyết định trọng đại.
zenszens.wordpress.com
“Tào Diễn.” Ông khàn giọng nói: “Quỳ xuống.”

5 17 votes
Article Rating
guest
407 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
azurelamlam
azurelamlam
1 Năm Cách đây

Khóc hết nước mắt hà, mong là thái phó cho cả nhà hạ táng an ổn a

Nguyễn Hà
Nguyễn Hà
1 Năm Cách đây

vừa đọc vừa khóc

Duongmelbourne
Duongmelbourne
1 Năm Cách đây

Thật quá đau lòng

Míp Lười
Míp Lười
1 Năm Cách đây

Đọc chương này vừa tức vừa buồn :((

Hương
Hương
1 Năm Cách đây

đọc chương này thì ko cầm đc nước mắt rồi

Nguyễn Minh
Nguyễn Minh
1 Năm Cách đây

khóc ròng :((

Kiều Oanh Đoàn
Kiều Oanh Đoàn
1 Năm Cách đây

Khóc một dòng sông 😭😭

Thời
Thời
1 Năm Cách đây

Sở Du siêu ngầu!!!! Đoạn kể lại chiến tích vệ gia nghe xót vc :(((

Ami
Ami
1 Năm Cách đây

Đọc tới mấy đoạn kể những ng Vệ hy sinh mà muốn nát tim!!
Chưa thấy tình iu ở đâu, nhưng tình nghĩa thật sâu nặng.

Kiều Oanh
Kiều Oanh
1 Năm Cách đây

Dù đợi truyện cũng khá lâu nhưng cảm giác có một chương mới như được thưởng một miếng bánh ngọt v. Chương 17 hôm nay làm mình rưng rưng r (hẳn là do mình mau nước mắt). Không biết Sở Du gọi là kiên cường hay ngốc nghếch nữa, dùng thân đỡ roi mà k dám chống trả triều đình. Sở Du vì muốn chứng minh Vệ gia một lòng vì quốc mà dùng cách bảo vệ yếu đuối nhất! Nhưng chính vì vậy mới thấy nữ chính này k bị bàn tay vàng hóa như những quyển sách khác,… Đọc thêm »

1 2 3 41
407
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x
error: Alert: Content is protected !!