Sơn hà chẩm – Chương 20

Sơn hà chẩm – Chương 20

Chương 20:

Chờ khi nào đệ trưởng thành,

 thì hẳn nói với ta những lời này

Editor: Zens Zens

Các bạn có thể đăng ký nhận thông báo chương mới theo bài viết này của mình nhé: https://zenszens.com/2019/02/24/huong-dan-dang-ky-nhan-thong-bao/

Lưu ý: Nếu mình phát hiện truyện bị đem ra khỏi web này thì truyện sẽ bị pass, có thể sẽ dựa vào số lượng comment để mở pass, hoặc cũng có thể sẽ đặt câu hỏi mở, tuỳ theo cảm hứng lúc đó của mình. Vì vậy các bạn tranh thủ đọc chương nào thì để lại comment chương đấy, kẻo sau này lại quên nội dung nhé!

***

“Thật ra trước khi Thái tử đến không có bất kỳ bất thường nào.

Vệ Uẩn điều chỉnh lại tâm trạng, bắt đầu nhớ lại cẩn thận: “Từ lúc mười một tuổi đệ đã bắt đầu theo quân. Tuy rằng ít ra tiền tuyến nhưng cũng rất quen thuộc với sự vụ. Sau khi chúng ta ra tiền tuyến, từng giao tranh chính diện với Bắc Địch một lần, trục xuất bọn chúng ra ngoài thành. Hai bên tiến hành giằng co, rất ít khi giao chiến. Phụ thân cẩn trọng, ông từng nói, Bắc Địch từ xa đánh tới, khó duy trì lương thảo, chúng ta chỉ cần thủ thành không ra là được.”

Sở Du gật đầu một cái. Năm đó nàng từng tìm hiểu phong cách lãnh binh của các tướng quân Đại Sở, phong cách Vệ Trung quả đúng là như tế. Vệ Uẩn tiếp tục nói: “Bất quá chỉ mới giằng co bảy ngày, Thái tử đã tới tiền tuyến, cầm thánh chỉ đảm nhiệm giám quân. Thái tử từng nói, hiện giờ quốc khố trống rỗng, cần tốc chiến tốc thắng, nhưng phụ thân không đồng ý, hai người tranh chấp trong trướng rất lâu. Nhưng vì phụ thân cố chấp không chịu xuất binh cho nên Thái tử không còn cách nào khác, cuối cùng cũng không có gì xảy ra.

“Vài ngày sau, Diêu Dũng đến Bạch Thành.” Nam hài lại nghĩ đến hắn trong lời nói như vậy thương tiếc ôn nhu ác ý đột nhiên mở to hai.
“Tại sao Diêu Dũng lại tới Bạch Thành?”. Sở Du cau mày, Diêu Dũng vốn là Thống soái Thanh Châu. Bạch Thành tử thủ cũng không quá áp lực, tại sao  Diêu Dũng lại xuất hiện ở đó?
zenszens.wordpress.com
Vệ Uẩn lắc đầu một cái: “Phẩm cấp của đệ không đủ để biết. Nhưng đệ chuyên kiểm kê lương thảo và quản lý tạp vụ nên biết lúc đó Diêu Dũng đã âm thầm mang theo chín vạn tinh binh tới. Quân đội của ông ta không đóng quân trong Bạch Thành, mà ẩn núp ở xung quanh.” Hắn tay kia thì kéo lấy trên tay hắn banh thẳng “Chân rắn”, tàn nhẫn dùng sức bắt nó ra bên.
Sở Du nghe thế thì bắt được đầu mối nhỏ.

Đời trước, cuối cùng Vệ Uẩn xách đầu Diêu Dũng đến gặp Hoàng đế, có thể thấy được chuyện này chắc chắn không tránh khỏi có liên hệ với Diêu Dũng. Lúc Vệ Trung thủ thành, ông ta đã âm thầm đưa binh đến Bạch Thành, mà rõ ràng Vệ Trung có biết —— ngay cả Vệ Uẩn cũng biết. Nói cách khác, khi đó Vệ Trung không có ý định tử thủ, ông ấy và Diêu Dũng đang hợp mưu bố trí chuyện gì đó.
zenszens.wordpress.com
Sở Du nhấc tay, ý bảo Vệ Uẩn tiếp tục. Nam nhân thủ đột nhiên buông lỏng, chân rắn “Ba” một tiếng thu về, run rẩy ở nam hài trên.
Vệ Uẩn vừa nhớ lại vừa ngẫm nghĩ: “Sau đó Bắc Địch đến khiêu chiến, hôm đó giao chiến ở cửa thành, quân lính Bắc Địch nhanh chóng tan rã. Phụ thân mang binh truy kích, sau khi đệ nghe thấy liền vội vàng tiến đến ngăn cản. Bắc Địch dũng mãnh, không thể có chuyện tan tác nhanh như vậy. Nhưng phụ thân cứ luôn miệng bảo ta yên tâm, còn nói Nhị vương tử Bắc Địch cũng ở đó. Ông muốn bắt hắn về khánh công (*).”

(*) Khánh công (庆功): ăn mừng

“Tại sao phụ thân biết Nhị vương tử cũng ở đó?” Trường Hi rồi đột nhiên theo trong mộng bừng tỉnh.
Sở Du nhanh nhảu hỏi ngược lại. Vệ Uẩn mấp máy môi, rõ ràng chàng không biết, khi Sở Du hỏi ngược lại, chàng cũng phát giác có gì đó không hợp lý.”
zenszens.wordpress.com
Hôm nay Bắc Địch chưa lập Thái tử, Nhị hoàng tử là ứng cử viên nặng ký. Hắn ta không phải tướng lãnh, nếu đến quân đội, trừ khi làm giám quân giống Thái tử. Nếu là vậy, nhất định hắn phải giấu giếm không để người khác biết. Vậy thì Vệ Trung lấy được tin tức bí mật này từ đâu? Hắn mím chặt khóe miệng, sau đó phút chốc thân thủ, đem bên giường họa mở ra đến, hắn.
Thời gian cấp bách, Sở Du không kịp suy ngẫm, nàng nói: “Đệ nói tiếp đi.”

“Phụ thân bắt đệ tới kiểm kê lương thảo, sau đó mang theo các vị ca ca chia làm hai hướng ra ngoài. Một bên đuổi theo địch, một bên truy cản phía sau. Đợi đêm xuống…” Hắn khàn khàn kêu, sườn mặt cẩn thận hôn môi họa lý loan thắt lưng nữ nhân, hắn ánh mắt.
Giọng nói Vệ Uẩn nghẹn ngào, nhất thời chàng không nói tiếp được. Sở Du đứng cách song gỗ, đưa tay vỗ vai chàng.

Nàng không biết cách dỗ người khác, vì nàng được quá nhiều người an ủi cho nên nàng biết lời nói ấy yếu ớt vô nghĩa đến cỡ nào. “Vô luận ngươi làm thế nào một loại, bị ta phát hiện , ta đều đã giết chết ngươi.”
Đường phải do tự mình đi, có đau cũng phải tự mình chịu.
zenszens.wordpress.com
Nàng chỉ có thể dùng cách vỗ về này để gởi gắm chút tâm ý, trấn an chàng.

Vệ Uẩn ngẩng đầu cười, vội nói: “Đệ không sao, đại tẩu đừng lo lắng. Vừa rồi nói tới đâu nhỉ? À, đợi đến đêm xuống, Diêu Dũng phái người báo tin cho đệ, bảo bọn họ bị mai phục, kêu đệ đi tiếp viện.” Hắn không xác định giáo mẫu đến đây lúc nào, có hay không nghe thấy hắn nói chuyện, hắn.
Nói xong, Vệ Uẩn cười khổ: “Nhưng binh trong thành đều ra ngoài hết, chỉ còn lại năm nghìn lính thủ thành. Đệ có thể chi viện gì chứ?”
zenszens.wordpress.com
Tiếng nói Vệ Uẩn mang vẻ giễu cợt: “Chẳng qua là… đi nhặt xác thôi.”

“Binh mã Diêu Dũng đâu?” Giáo mẫu tuy rằng là vong linh, nhìn như lạnh lùng thiếu ngôn, nhưng tính tình nhất thiện.
Giọng Sở Du ẩn chứa hàm ý, Vệ Uẩn bình tĩnh đáp: “Ông ta nói ông ta truy kích binh mã theo đường khác, đến lúc trở về thì phụ thân và huynh trưởng đều đã trúng mai phục.” Cho nên, nếu hắn thừa nhận, giáo mẫu hội trước sau như một thích hắn, vẫn là, chán ghét?
“Ông ta còn nói, ông ta và Thái tử đã nhiều lần cảnh cáo phụ thân không thể tùy tiện truy kích tàn binh, chỉ cần một mình Diêu Dũng đuổi theo là đủ rồi. Cho nên, tất cả trách nhiệm lần này đều do phụ thân không nghe lời khuyến cáo.”
zenszens.wordpress.com
Vệ Uẩn nói xong thì từ từ siết chặt quả đấm: “Trong lòng đệ luôn thấy chuyện này khác thường, cho nên đệ cố ý đến Bạch Đế Cốc lần nữa. Tẩu biết đệ nhìn thấy gì trên núi không? Các dãy núi bên cạnh Bạch Đế Cốc đều in đầy dấu chân binh mã.”

Sở Du thông suốt, ngẩng phắt đầu hỏi: “Ý của đệ là?” Hắn khẩn trương mà lại nhỏ tâm cẩn thận cất giấu chờ mong ánh mắt từng điểm từng điểm.
“Tẩu tử có biết, ngựa quân đội đều tuyển chọn ở nơi gần nhất. Vì vậy chiến mã của quân đội ở các nơi đều không giống nhau. Ví dụ như đa phần Vệ gia quân ở phương bắc, cho nên ngựa đều lấy ở Hà Lăng. Thân hình ngựa cao lớn, chạy rất nhanh, nhưng sức chịu đựng không tốt. Mà ngựa của Diêu Dũng là ngựa do Thanh Châu cung cấp, đa số đều là ngựa lùn, cho nên dấu móng ngựa cũng nhỏ hơn ngựa Hà Lăng một vòng, đồng thời cũng khác nhau một trời một vực với ngựa Bắc Quan của Bắc Địch.” Nàng chỉ biết là Avey trên người này nọ là “Chân rắn”, loại này này nọ cực nhỏ xuất hiện.
“Cho nên, dấu chân ngựa gần Bạch Đế Cốc đều là do quân Thanh Châu của Diêu Dũng để lại.”

Vệ Uẩn gật đầu một cái, tròng mắt rét lạnh: “Đệ không biết dấu chân đó là từ đâu tới, đệ cũng không biết dấu chân đó là do sau khi quân đội ông ta truy đuổi Bắc Địch rồi quay lại Bạch Đế Cốc lưu lại, hay ngay từ đầu… đã có ở đó. Nhưng đệ biết chắc chắn chuyện này có gì đó kỳ quặc. Nếu tội này của Vệ gia không được tra án triệt để, đệ quyết không nhận.” Cho tới nay từng có ghi lại , bị chân rắn ký sinh sống được tối lâu , bất quá hai tháng.
Sở Du không lên tiếng, nàng ngẫm nghĩ. Lúc này bên ngoài truyền đến tiếng nói của Vãn Nguyệt: “Thiếu phu nhân, đã đến giờ, mời người ra ngoài.”
zenszens.wordpress.com
“Trong trận chiến này Diêu Dũng tổn thất bao nhiêu người?” Bị thượng một cái thế giới tra tấn đến thần kinh vô cùng cường đại tráng kiện Tần Trà thập.
Sở Du hỏi vấn đề cuối cùng, bên ngoài đã truyền đến tiếng bước chân, Vệ Uẩn nói ngay: “Nhìn sơ qua không tới một vạn, nhưng ông ta lại nói tới ba vạn.”

Sở Du gật đầu một cái, đứng dậy, chỉ nói: “Chờ tin tức của ta.”

Dứt lời, nàng xoay người, trước khi ngục tốt vào đuổi người, nàng đã nói: “Đại nhân không cần thúc giục, thiếp thân lập tức đi ngay.”
zenszens.wordpress.com
“Tẩu tử!” Ý hắn thức đến chính mình ôm giáo mẫu sau, còn không có tới kịp thể hội loại này kỳ quái.
Vệ Uẩn cất tiếng gọi. Sở Du quay đầu lại nhìn thấy hai tay thiếu niên đang nắm chặt song gỗ, mắt chàng rơi trên người nàng, trong đôi mắt cất chứa lo lắng.

Sở Du lẳng lặng nhìn chàng. Vệ Uẩn có vô số lời muốn nói, nhưng khi ánh mắt bình tĩnh của nàng dừng lại trên người chàng thì chàng lại chẳng nói nên lời.

Cuối cùng, chàng chỉ nói: “Tẩu tử, đây là chuyện của nam nhân Vệ gia. Tẩu… chỉ cần lo cho bản thân là được.”
zenszens.wordpress.com
Lời chàng nói thật gượng gạo. Cuồng phong va chạm ở tử khí trúc liền thuẫn thượng, khí lãng nhấc lên lá rụng nháy mắt.
Lúc nói ra lời này, chàng đang sợ hãi.

Dù sao cũng chỉ mới mười bốn tuổi, bất chợt đối diện với mưa gió vần vũ cũng khiến chàng sợ hãi, lo lắng không yên. Vừa nghĩ tới chuyện mình phải đối mặt với tất cả, nghĩ tới chuyện người nữ nhân duy nhất mang đến sự an ổn và trấn định cho chàng cũng bỏ chàng mà đi, lòng chàng cảm thấy sợ hãi.
zenszens.wordpress.com
Nhưng dù sao chàng cũng là một nam nhân. Khắp rừng cây toàn bộ vỡ thành bột phấn, thậm chí còn rừng cây ở ngoài kiến trúc cũng sụp.
Khi chạm đến đôi mắt như thu thủy của nàng, Vệ Uẩn tự nói với bản thân mình.

—— Chàng là rường cột của Vệ gia. Rường cột chính là phải chống đỡ bầu trời, bảo vệ người thân dưới mái hiên nhà. “Cuối cùng đã xảy ra chuyện gì?” Chạy tới người càng đến càng nhiều, nhưng phần lớn.
Ngay cả khi chàng có thù lớn chưa trả, ngay cả khi chàng có oan khuất chưa tỏ, có chí hướng rộng lớn, có thanh xuân tươi đẹp… thì tất cả những thứ này cũng phải do bản thân chàng giành lấy. Mà nữ nhân Vệ gia chỉ cần đứng dưới mái hiên của chàng, không dính gió mưa, không thấy ưu phiền. Họ chỉ cần mỗi ngày thật vui vẻ, bàn luận xem nhà nào có phấn son đẹp, trang phục quý nữ Hoa Kinh nào đang thịnh hành —— Lúc phụ thân và ca ca chàng còn sống đều như vậy.
zenszens.wordpress.com
Ánh mắt chàng nhìn Sở Du thật kiên định. Sở Du nghe thấy lời này thì khóe miệng cong lên, ánh mắt tỏ ra kiêu ngạo. Không ai hội nguyện ý tự bạo, đây là linh hồn đều đã bị cắn nuốt không còn một mảnh.
“Chờ khi nào đệ trưởng thành —— thì hẳn nói những lời này với ta.”

Dứt lời, nàng khẽ cười: “Bây giờ đệ vẫn còn nhỏ. Đừng sợ, tẩu tẩu bảo vệ đệ.”

P/s (Zens Zens): Nữ chính như vầy, mềnh là nữ mà còn muốn đổ, huống chi nam chính!ヽ(>∀<☆)ノ

5 10 votes
Article Rating
guest
379 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
Thanh Tâm
Thanh Tâm
6 Tháng Cách đây

Chị soái quáaa 🤣

Lyly
Lyly
6 Tháng Cách đây

“Đừng sợ, tẩu tẩu bảo vệ đệ” Câu tâm đắc nhất từ đầu đến giờ

Vy Phan
Vy Phan
6 Tháng Cách đây

Nữ chính oai thiệt. người như vậy mới xứng được yêu và kính trọng.

Lê hà
Lê hà
6 Tháng Cách đây

Chồi ôi. Nhìn nữ chính mà mình muốn cong luôn
Tr hay quá. Cảm ơn bạn đã edit nha

song nhi
song nhi
6 Tháng Cách đây

nữ chính chấp hết mọi nam nhân

Huyền Chopper
Huyền Chopper
6 Tháng Cách đây

Tiểu Thất: ta k còn nhỏ, ta chỉ nhỏ hơn tẩu 1 tuổi thôi.
Chị Du: tính cả kiếp trước, tẩu làm mẹ đệ được đó.
Nếu chị Du k trọng sinh, thì chị cũng chỉ nhỏ như tiểu Thất thôi 😭 mà phải gánh trên vai bảo nhiêu là việc.

Ly Vân
Ly Vân
5 Tháng Cách đây

trời ơi a du bá đạo quá~~~~~~

Thi
Thi
5 Tháng Cách đây

Đúng như bạn edit nói mình là nữ còn muốn đổ huống chi là nam

HaHuynh
HaHuynh
5 Tháng Cách đây

Chị Du siêu soái

Ng_Ha
Ng_Ha
5 Tháng Cách đây

Aaaa soái quá, em chuẩn bị xong rồi, tỉ đến rước em đi

error: Xin bạn đừng copy, cám ơn!
379
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x