Sơn hà chẩm – Chương 23 (2)

Sơn hà chẩm – Chương 23 (2)

Chương 23 (2)

Thư phóng thê này không tới lượt Vệ Uẩn đệ ký!

Editor: Zens Zens

P/s (Zens Zens): Các bạn có thể đăng ký nhận thông báo chương mới theo bài viết này của mình nhé: https://zenszens.com/2019/02/24/huong-dan-dang-ky-nhan-thong-bao/

Lưu ý: Nếu mình phát hiện truyện bị đem ra khỏi web này thì truyện sẽ bị pass, có thể sẽ dựa vào số lượng comment để mở pass, hoặc cũng có thể sẽ đặt câu hỏi mở, tuỳ theo cảm hứng lúc đó của mình. Vì vậy các bạn tranh thủ đọc chương nào thì để lại comment chương đấy, kẻo sau này lại quên nội dung nhé!

***

Sở Du im lặng lắng nghe, mắt đặt trên người Sở Cẩm. Sở Cẩm hơi khẩn trương, không nói một lời, chỉ có Tạ Vận bên cạnh là nói chuyện: “Hôm nay hôn sự A Cẩm và Tống gia đã định…”

“Tống gia?” Sau đó theo này nam nhân phía sau lại bò ra đến một cái thân hình bé bỏng hài tử, tóc tương đối.
Sở Du nghi hoặc, nghiêng đầu nhìn về phía Tạ Vận: “Đại công tử phủ Hộ Quốc Công – Tống Đào?”
zenszens.wordpress.com
“Sao con biết?” Một cái tóc đen nam nhân bỗng nhiên theo cây cối mặt sau nhảy ra, hắn phàn một đoạn đoạn.
Tạ Vận kinh ngạc: “Phụ thân đã nói với con chuyện này sao?”

“Đoán.” Sở Du nhíu mày: “Không phải nghị thân cùng Cố Sở Sinh à, sao đổi thành Tống Đào?” Sau đó theo này nam nhân phía sau lại bò ra đến một cái thân hình bé bỏng hài tử, tóc tương đối.
“Cái tên Cố Sở Sinh!”
zenszens.wordpress.com
Tạ Vận nhắc tới Cố Sở Sinh đã lập tức nổi giận: “Chúng ta bằng lòng kết thân với hắn là đã xem trọng hắn rồi, thế mà hắn dám từ chối hôn sự này!”

“Mẫu thân…” Sở Cẩm lúng túng can ngăn: “Đừng nói nữa.” Mà giống hiện ở tình huống như vậy vẫn là lần đầu tiên phát sinh, đại khái đó là của nàng người.
“Sao lại từ chối?”

Sở Du không yên lòng, vuốt ve thư phóng thê trong tay áo, uống một hớp trà. Tạ Vận mở miệng muốn nói nhưng suy nghĩ một lát rồi khoát tay: “Thôi thôi, từ chối thì từ chối, dù sao Tống thế tử cũng tốt hơn hắn ta nhiều. Từ trước đến nay A Cẩm luôn tốt số, không thèm để ý mấy chuyện nhỏ nhặt đó.”
zenszens.wordpress.com
Sở Du cười khẽ, gật đầu: “Đúng là tốt số.” Trưởng thành người sói nhìn chằm chằm nhìn chằm chằm nàng, không ngừng theo trong cổ họng.
Hợp với hai đời, chạy không thoát mệnh góa phụ.

Xưa nay, Tống thế tử vẫn luôn chung tình với Sở Cẩm. Kiếp trước, hắn ta cũng theo đuổi muốn kết hôn với nàng ta, vốn tính toán sau khi Sở Cẩm thủ tiết thì gả cho Tống Đào. Ai ngờ Vệ gia xảy ra chuyện, Tống gia liền bị đẩy ra tiền tuyến. Tống Đào muốn lập công trạng, kết quả không có Vệ gia, tiền tuyến hoàn toàn tan rã. Tống gia vừa ra, chưa đến nửa tháng thì tiền tuyến đã tan tác. Bắc Địch chỉa mũi kiếm về Hoa Kinh, lúc này triều đình không có người dùng, nhờ vậy Vệ Uẩn mới có cơ hội xung phong.
zenszens.wordpress.com
Sở Du không nói nhiều, mặc dù cũng hiếu kỳ tại sao Cố Sở Sinh từ hôn, nhưng chuyện này đã không còn liên quan với nàng nữa. Nó một con mắt còn có điểm sưng, như vậy xem ra sói mắt phảng phất biến thành một cái chỉ.
Từ trước đến nay nàng là người như vậy, nếu đã yêu thì sẽ toàn tâm toàn ý.

Nếu đã buông thì sẽ buông bỏ sạch sẽ. Nàng thu thập một chút đồ vật, dùng trên người mang theo dừa quả trong suối nước súc miệng.
Bất quá cũng từng bên nhau nhiều năm, nên khi nghe thấy cái tên Cố Sở Sinh, lòng nàng chợt thoáng rung động, nhưng chỉ vẻn vẹn như vậy mà thôi.

Nói xong Sở Du liền bảo: “Mẫu thân, con còn có chuyện khác, người về trước đi.”
zenszens.wordpress.com
“Con không về cùng ta sao?” Tạ Vận hơi khẩn trương, Sở Du cười: “Con đã cầm thư phóng thê này thì có thể ra đi bất cứ lúc nào. Chẳng qua nếu đi ngay hôm nay sẽ ảnh hưởng không tốt đến danh tiếng, bỏ đá xuống giếng cũng không phải chuyện hay ho gì. Đợi một thời gian nữa, con sẽ đi. Mẫu thân hãy về trước đã.”

Tạ Vận do dự một lát, nhưng nhớ đến lời Tạ thái phó khen ngợi Sở Du, nên vẫn gật đầu một cái. Nàng thu thập một chút đồ vật, dùng trên người mang theo dừa quả trong suối nước súc miệng.
Sở Du tiễn Tạ Vận ra ngoài. Tạ Vận đi trước, Sở Du và Sở Cẩm bước song song ở phía sau. Sở Cẩm thở dài, vẻ mặt chân thành nói: “Tỷ tỷ không chịu về, có phải là vì lo lắng chuyện tái giá hay không?”

Sở Du giương mắt nhìn Sở Cẩm một cái, Sở Cẩm cười khẽ: “Tỷ tỷ chớ lo, cho dù người khác không cần tỷ, nhưng ở phương xa vẫn còn Huyện lệnh thất phẩm Côn Dương Cố Sở Sinh chờ tỷ. Tuy rằng kém xa cao môn đại hộ như Tống gia và Vệ gia, nhưng dáng vẻ Cố Sở Sinh đoan chính, cũng coi như là một trang tuấn kiệt, sẽ không làm xấu mặt tỷ tỷ. Tỷ chịu khổ vài năm rồi sẽ đến lúc qua cơn bĩ cực đến hồi thái lai, đúng không?” Rơi xuống nước về sau trên người nàng y phục luôn triều hồ hồ , tuy rằng buổi tối nàng đều là.
Sở Cẩm nhấn mạnh chữ “Huyện lệnh Thất phẩm” thì Sở Du đã hiểu ý của nàng ta.

Nàng cười dịu dàng: “A Cẩm vẫn còn ganh tị chuyện ta được gả vào cao môn à?”
zenszens.wordpress.com
“Cả nhà Vệ gia đã chết hết rồi, còn nói gì mà cao môn?!”

Sở Cẩm đổi sắc mặt, Sở Du giơ tay vén tóc lên, cười nhẹ: “Cho dù Vệ gia chỉ còn lại một mình Vệ Uẩn, thì Tống gia cũng không có cách nào so sánh được.”
zenszens.wordpress.com
Nói xong, ba người bước tới trước cửa. Sở Du nhấc tay lên, nói với Sở Cẩm: “Bậc cửa hơi cao, muội cẩn thận kẻo ngã.” Cành cây liền lựa chọn cái loại này mùa xuân sinh trưởng nhanh nhất cây nhỏ, bài thành thích.
Rốt cuộc Sở Cẩm cũng nhịn hết nổi, cười gằn: “Tỷ cứ chờ mà xem.”

Sở Du gật đầu một cái: “Ừ, ta chờ.” Nói xong, nàng cầm tay Sở Cẩm, thân thiết nói: “Mau gả cho Tống thế tử đi, nếu không lỡ mối này sẽ không còn mối khác đâu, tiếc lắm đấy.” Đợi đến cành cây làm thấu về sau, nàng ở góc thô một căn thượng dùng mã tấu khấu ra vài cái.
“Không cần tỷ nói!” Sở Cẩm nghiến răng nạt ngang. Lúc này Tạ Vận đã lên xe ngựa, bà quay đầu lại thì thấy Sở Cẩm và Sở Du còn đang nói chuyện, không khỏi hỏi: “Tình cảm tỷ muội hai đứa tốt thật đấy, con không mau buông tay đi?”
zenszens.wordpress.com
Lời này khiến cả hai buồn nôn phát ói, nhưng vẫn cố bày ra dáng vẻ hảo tỷ muội. Sở Du không gượng ép bản thân nữa, vội vàng buông ra. Nàng giơ tay lên nói: “Muội muội, xin mời.” Nó hoảng sợ lui về phía sau nửa bước, sau đó đã thấy nàng thập phần cao hứng ném vài đoàn lá.
Dáng vẻ như bảo người khác “đi mau không tiễn” này làm Sở Cẩm tức muốn nổ phổi. Nàng ta hất tay áo một cái rồi đi về hướng xe ngựa. Tạ Vận nhíu mày la rầy: “Sao con lại làm thế với tỷ tỷ?” Đương nhiên tối kỳ ba , phải kể tới dương miệng ngậm một cành hoa. Đó là đóa màu đỏ hoa.
Lúc này Sở Cẩm mới ý thức được mình thất thố, mở miệng nhưng không giải thích được gì.

Sở Du thấy xe ngựa Sở gia đã đi xa, lúc này mới lạnh mặt cho người chuẩn bị xe ngựa, đi thẳng tới thiên lao. Sau này bọn họ lại ở trong rừng cây đi rồi nửa ngày, nàng cho rằng nó sẽ về đến đi qua cái kia.
Sở gia ở trong quân đội rất có địa vị. Tạ Vận có thể gặp Vệ Uẩn là do nể mặt mũi của Sở Kiến Xương. Tựa như Sở Du có thể gặp Vệ Uẩn, trừ do đút lót, còn một phần là nhờ Sở Kiến Xương. Kia cũng là một cái dựa vào vách núi huyệt động, so tới cái kia muốn tiểu một điểm, nhưng là.
Lúc Sở Du vào thiên lao thì Vệ Uẩn đang nằm nghỉ, vì có Sở Du thu xếp trên dưới nên chàng không chịu khổ quá nhiều, nhưng vết thương trên người vẫn chưa lành như cũ. Chàng nghe có tiếng người đi vào nên mở choàng mắt, lúc thấy Sở Du thì sững sờ, cuống quýt lôi kéo quần áo che đi vết thương trên người. Nhưng chàng vừa giơ tay lên thì đã nghe Sở Du lạnh lùng nói: “Khỏi che, che không hết đâu!”

Tay Vệ Uẩn cứng đờ, nhưng chàng vẫn sửa sang quần áo lại để trông bản thân không quá chật vật. Chàng ngồi thẳng người, cười hỏi: “Sao đại tẩu lại tới đây?”

“Đệ nói rõ ràng cho ta biết, đây là cái gì?”
zenszens.wordpress.com
Sở Du lấy phong thư phóng thê ra, trong mắt ẩn chứa lửa giận: “Cái này, ai bảo đệ ký thì đệ ký, ai bảo đệ viết thì đệ viết sao?!”

Vệ Uẩn nhìn lá thư sững sờ. Nàng cắt một ít cỏ tranh tẩy sạch sẽ sau phơi nắng làm phô ở trong động, làm một cái đơn giản.
Hai tay chàng đặt lên đầu gối, siết chặt quần áo, khó nhọc đáp: “Là mẫu thân tẩu đến xin…”
zenszens.wordpress.com
“Đó cũng không phải ta xin!”

Sở Du tức giận đến ngực phập phồng. Nàng nắm thư phóng thê, chỉ vào Vệ Uẩn, cả giận quát: “Đệ có biết nếu hôm nay ta không giữ lại lá thư này, ta và Vệ gia sẽ không còn quan hệ gì không?!”
zenszens.wordpress.com
Vệ Uẩn nghe thế thì trong lòng run rẩy. Chàng siết chặt quả đấm, gian nan xoay đầu, khàn giọng nói: “Hôm nay không còn quan hệ gì với Vệ gia… cũng là chuyện tốt.”

“Vệ Uẩn!”. Sở Du lên giọng: “Ta ở bên ngoài ngày đêm tất tả ngược xuôi, mắt đệ có mù hay không?! Nếu muốn rời khỏi Vệ phủ thì ta đã đi từ sớm, còn chờ đến bây giờ hay sao?!”
zenszens.wordpress.com
Vệ Uẩn không lên tiếng. Sở Du tiến lên từng bước, giọng nói vừa gấp vừa giận: “Đệ tùy tiện ký cái này, có từng nghĩ đến ý muốn của ta chưa? Nếu ta không muốn đi, người nhà lấy vật này ra ép ta thì sao? Nếu họ ép ta gả cho người khác thì sao? Đệ ký vật này mà hoàn toàn không nghĩ tới ta hả?!”

“Chính vì nghĩ cho tẩu nên đệ mới ký.” Nó một đôi nước bích giống nhau sói mắt ảnh ngược nguyệt hoa, nàng tự dưng cảm thấy Đại.
Vệ Uẩn có hơi không đè nén được tâm trạng, khó khăn lên tiếng: “Đệ biết tẩu là một cô nương tốt, trông thì có vẻ rất lợi hại, rất chín chắn, nhưng xét cho cùng tẩu cũng chỉ mới mười lăm tuổi. Đệ là nam nhân Vệ gia cho nên đi không được, chạy cũng không thoát. Đệ phải gánh vác chuyện này, nhưng tẩu không cần. Tẩu còn đang độ thanh xuân, thậm chí chỉ mới gặp mặt đại ca một lần, tẩu không cần phải lãng phí tuổi xuân ở lại Vệ gia. Hôm nay tẩu trở về, nếu Vệ gia xảy ra chuyện, tẩu cũng có thể sống sót. Nếu Vệ gia không có chuyện gì, đệ sẽ luôn khắc ghi phần ân tình này, vĩnh viên chăm sóc cho tẩu. Tuy rằng đệ thay mặt đại ca viết thư phóng thê, nhưng người vĩnh viễn là tẩu tử của đệ.”

Nói xong, rốt cuộc Vệ Uẩn cũng tỉnh táo lại. Chàng xoay đầu, đặt mắt lên người Sở Du, nghiêm túc nói tiếp: “Ngày sau, nếu đệ không chết, tất sẽ khiến cho Vệ phủ đông sơn tái khởi. Suốt cả đời đệ sẽ kính người như trưởng tẩu, nếu tẩu lập gia đình lần nữa, Vệ phủ ta sẽ trở thành núi dựa cho mẫu tộc tẩu, là chỗ dựa cho tẩu. Còn nếu người không có nơi để đi, đệ sẽ cung kính nghênh đón tẩu trở về, vĩnh viễn là Thiếu phu nhân Vệ phủ, và cũng là Đại phu nhân Vệ phủ.”
zenszens.wordpress.com
Vệ Uẩn nói lời này vô cùng nghiêm túc. Sở Du nhìn vào mắt chàng, ngây người.

Tuy hôm nay mặt mũi còn non nớt, nhưng Sở Du đã từng thấy qua thần sắc kia của Vệ Uẩn, chàng không hề nói đùa. Trong lòng nàng bỗng chốc liền mềm , không nhịn xuống thân thủ sờ sờ nó móng vuốt, vì thế nó.
Cả thiên hạ đều biết, Trấn Bắc Vương Vệ Uẩn ân oán phân minh, có thù tất báo.
zenszens.wordpress.com
Hôm nay chàng đã suy nghĩ rất rõ ràng, và cũng đã sắp xếp hết kế hoạch cả đời này cho nàng. Ngày thứ hai buổi sáng lúc thức dậy, nàng cả người đầu đều là mông , trong nham động chỉ có.
Nhất thời Sở Du vừa cảm thấy buồn cười, lại vừa thấy bất đắc dĩ. Nàng nhìn Vệ Uẩn, đón lấy ánh mắt trong suốt kiên định của đối phương. Nàng phát hiện, sở dĩ giờ phút này nàng còn đứng đây, đại khái nguyên nhân có thể là vì ánh mắt này.

Nàng đã từng thấy ánh mắt này qua đôi mắt của Vệ Quân. Lúc ấy, nàng mặc giá ý cưỡi ngựa truy đuổi theo quân đội Vệ gia. Hoàn công về sau, nàng cõng này tân sọt đi ra, tuy rằng nó thể tích không lớn nhưng là có thể.
Cho dù Vệ gia chỉ còn lại một mình Vệ Uẩn, thì đó cũng là minh chứng sắc son chỉ thuộc về Vệ gia, tiếp nối ý chí của Vệ gia.
zenszens.wordpress.com
Sở Du mím chặt môi. Vệ Uẩn thấy dáng vẻ thiếu nữ ẩn nhẫn lửa giận thì không khỏi buồn cười. Chàng cảm giác cuối cùng cũng thấy được vài phần trẻ con trên người nàng. Ở mấy ngày nay trong, nàng phát hiện hai đầu dời đến phụ cận hắc lang, chúng nó da lông.
Giọng nói chàng không khỏi dịu dàng hơn: “Tẩu đừng nóng, nếu đệ làm sai chỗ nào thì tẩu cứ nói với đệ là được.”

“Đệ chỉ muốn tốt cho tẩu thôi.” ‘Răng rắc -‘ nàng dùng sức chém đứt một gốc cây nhỏ, hiện tại thời tiết dần dần tiết trời ấm lại.
Giọng nói chàng xen lẫn tiếng thở dài: “Nhưng đệ không biết phải làm gì, hoặc có thể làm gì. Đệ không biết nên làm sao nữa, tẩu dạy đệ đi?”
zenszens.wordpress.com
Vệ Uẩn nói vậy thì sao Sở Du có thể giận tiếp được nữa? Nhưng nàng thật sự rất giận việc Vệ Uẩn không thèm bàn bạc đã tùy tiện ký thư phóng thê. Nàng đành nghiêm mặt đáp: “Ta nhận thư phóng thê này của đệ, sau này nếu ta muốn đi thì ta sẽ lấy ra. Còn trước đó, nếu ta không nói, không ai có thể đuổi ta đi.”

“Ta gả cho ca ca đệ, gả vào Vệ gia là quyết định của ta. Ta không hối hận, thậm chí còn cảm thấy có vài phần may mắn. Vì ta gả đến đây nên khí khái gia môn không đến nỗi bị người ta đạp xuống bùn.” Sở Du nghiêm túc nhìn chàng. Trong lòng Vệ Uẩn hơi rung động, nghe nàng nói năng khí phách: “Lúc ta tới là do ta tự chọn, khi ta đi cũng phải do ta tự đi. Vệ Uẩn, đệ nghe cho rõ đây, cả đời này, nếu ta không mở miệng thì không đến lượt đệ ký thư phóng thê.”
zenszens.wordpress.com
“Ngoại trừ ta, đệ hay bất kỳ ai khác cũng không được!”

P/s (Zens Zens): Các bạn nhớ nhé, thời điểm này Sở Du đã nhận được thư phóng thê rồi, không còn là con dâu Vệ gia nữa, chẳng qua không công khai ra ngoài thôi.

5 1 vote
Article Rating
guest
122 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
Nguyễn Nga
Nguyễn Nga
25 Ngày Cách đây

Ghét sở cẩm ghê gớm. Động tí vào là lại giả tạo

Rose
Rose
25 Ngày Cách đây

“ Đệ không biết nên làm sao nữa , Tẩu dạy đệ đi “ nghe mát cả dạ. Vệ Uẩn sau này sủng Sở Du làm đây.

Haha
Haha
22 Ngày Cách đây

” lời này khiến cả 2 buồn nôn phát ói” đọc đến đoạn này thấy buồn cười quá

Emily
Emily
21 Ngày Cách đây

Mỗi lần Cố Sở Sinh xuất hiện lại thấy tức. Kiếp trước tra quá thể đáng luôn.

Bunbull
Bunbull
19 Ngày Cách đây

Mụ nội con sở cẩm thảo mai level max, vệ gia sở du đã như vậy rồi má vân ko quên xí xọn.

Ha my
Ha my
18 Ngày Cách đây

Không là con dâu nữa thì sao hở nàng…. vẫn chưa biết có liên quan gì k.. .hi

Huyền
Huyền
14 Ngày Cách đây

tác giả tính hết rồi :)))từ h hai anh chị coi như là không còn quan hệ gì. cảm ơn bạn đã edit.

Lâm quynh
Lâm quynh
13 Ngày Cách đây

Nói hay lắm

Roe
Roe
12 Ngày Cách đây

thôi mị không muốn nói gì về Sở Cẩm cô nương nữa 🙂

Thao
Thao
5 Ngày Cách đây

Ý trời, ý trời. Trong lúc vô tình Vệ Uẩn đã làm việc đúng đắn nhất rồi này!!

error: Xin bạn đừng copy, cám ơn!
122
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x