Sơn hà chẩm – Chương 27

Sơn hà chẩm – Chương 27

Chương 27

Đường càng khổ, càng khó, càng dài, lại càng tuyệt vọng —— Đệ vẫn phải bước về phía trước

Editor: Zens Zens

P/s (Zens Zens): Các bạn có thể đăng ký nhận thông báo chương mới theo bài viết này của mình nhé: https://zenszens.com/2019/02/24/huong-dan-dang-ky-nhan-thong-bao/

Lưu ý: Nếu mình phát hiện truyện bị đem ra khỏi web này thì truyện sẽ bị pass, có thể sẽ dựa vào số lượng comment để mở pass, hoặc cũng có thể sẽ đặt câu hỏi mở, tuỳ theo cảm hứng lúc đó của mình. Vì vậy các bạn tranh thủ đọc chương nào thì để lại comment chương đấy, kẻo sau này lại quên nội dung nhé!

***

Tay nàng rất mềm mại. Bởi vị sốt cao chưa khỏi nên dù nàng chỉ đặt nhẹ nhàng lên đỉnh đầu chàng nhưng lại mang theo nhiệt độ nóng giãy. Tựa như con người nàng vậy, ấm áp đến chấn động lòng người.

Vệ Uẩn lẳng lặng nhìn Sở Du, cảm nhận được độ ấm và sự chân thành trong lời nói của nàng.

Lồng ngực chàng như có gì đó xao động, khiến chàng nhịn không được mà bật ra lời hứa hẹn.

“Tẩu tẩu yên tâm, bất luận sau này tẩu tẩu đi đâu, thậm chí là gả cho ai, vĩnh viễn Tiểu Thất đều là đệ đệ của người, sẽ che chở cho người giống như đại ca vậy.”

“Hôm nay tẩu tẩu là Thiếu phu nhân của Vệ phủ, sau này sẽ là Đại phu nhân của Vệ phủ. Dù cho người xuất giá, Vệ phủ vĩnh viễn có chỗ cho người.”

Sở Du nghe nói thể thì không khỏi bật cười, cảm thấy lời nói này của Vệ Uẩn thật giống trẻ con.

“Ta làm Đại phu nhân Vệ phủ, vậy vợ đệ tính sao đây?”

Hiện giờ Vệ gia chỉ còn lại một mình Vệ Uẩn, chờ sau khi hạ táng Vệ Trung xong, chàng sẽ là người thừa kế vị trí Trấn Quốc Hầu. Còn thê tử của Vệ Uẩn đương nhiên sẽ trở thành Đại phu nhân Vệ phủ.

Câu nói của Sở Du khiến Vệ Uẩn ngẩn người, dường như chàng còn chưa nghĩ đến vấn đề này.

Nhìn thấy dáng vẻ ngây người của Vệ Uẩn, Sở Du bật cười ha hả. Nàng cảm giác cuối cùng cũng thấy được dáng vẻ trẻ con trên người chàng.

Sở Du khẽ ho khan, lên tiếng: “Đệ cứ từ từ suy nghĩ vấn đề này, suy nghĩ thật kỹ vào.”

“Vâng.” Vệ Uẩn nghiêm túc gật đầu: “Đệ sẽ suy nghĩ thật kỹ.”

Sở Du nghe nói thế thì càng cười khoái chí hơn. Vệ Uẩn mờ mịt, chẳng hiểu Sở Du đang cười cái gì. Sở Du cười đã đời rồi mới từ từ nhỏ tiếng lại, ánh mắt dừng trên người Vệ Uẩn, có hơi bất đắc dĩ nói: “Đệ ấy… Đúng là đứa trẻ ngốc.”

Vệ Uẩn vẫn không hiểu gì, Sở Du cũng không trêu Vệ Uẩn nữa. Nhìn thấy trời đã sáng, nàng nhận lấy thuốc trên tay Trường Nguyệt, nói với chàng: “Đệ đi ngủ đi, trời sắp sáng rồi, không thể cứ thức như vậy mãi.”

Vệ Uẩn mấp máy môi hơi chần chừ. Sở Du nhấc mày: “Còn việc gì sao?”

“Đệ… Tẩu tẩu…” Chàng thấp giọng mở miệng hỏi: “Đệ có thể ngủ gian ngoài không?”

“Hửm?”

Sở Du hơi kinh ngạc, sau đó nàng nghe thấy Vệ Uẩn nói bằng giọng lí nhí gần như không thể nghe rõ được: “Ở đây, đệ cảm thấy an tâm.”

Chàng không nói nhiều, nhưng Sở Du vẫn hiểu.

Vào giờ phút này, đối với Vệ Uẩn, có lẽ nàng chính là cảng tránh gió. Nàng đã từng thấy dáng vẻ nhếch nhác nhất của chàng, cho nên Vệ Uẩn có thể ở đây bộc lộ buồn vui của bản thân, không hề kiêng dè.

Tang huynh tang phụ, lại bị bỏ tù oan, một mình chàng chống đỡ cao môn. Nếu đặt chuyện này trên người một thiếu niên mười bốn tuổi, có lẽ đã suy sụp từ lâu rồi. Nhưng chàng vẫn có thể duy trì dáng vẻ ung dung, thậm chí thời điểm mấu chốt khi nghe Hoàng Đế hỏi, chàng vẫn có thể giữ vững tỉnh táo, ngụy trang dáng vẻ trung thành.”

Bất cứ lúc nào chàng cũng ở trong trạng thái căng thẳng tột độ, chỉ có khi ở bên Sở Du, chàng mới cảm giác an lòng.

Sở Du hiểu rõ đây là phản ứng của một người sau khi chịu đả kích quá lớn. Đối mặt với một Vệ Uẩn thế này, nàng chỉ có thể gật đầu: “Đệ ngủ gian ngoài đi.”

Trong mắt Vệ Uẩn mang theo sự vui mừng, nhưng lại cẩn thận đè nén xuống, bề ngoài duy trì dáng vẻ trầm ổn. Sở Du không vạch trần chàng, nàng khoát tay để người hầu đưa chàng ra ngoài, còn mình thì nằm lại trên giường, đắp chăn, ngủ lại lần nữa.

Trước khi ngủ, nàng còn lờ mờ nghe thấy tiếng Vệ Uẩn gọi nàng ở gian ngoài: “Tẩu Tẩu?”

Nàng đáp bằng giọng mũi, lại nghe đối phương hỏi: “Tẩu Tẩu, người cũng gặp ác mộng sao?”

“Ừm.”

“Vậy lúc tẩu mơ thấy ác mộng thì cũng đừng sợ.” Chàng mở to mắt: “Có đệ ở đây, mọi người thường nói trên người tướng quân có huyết khí, yêu ma quỷ quái khó mà tiếp cận. Tẩu tẩu, cho dù trong mơ thấy cái gì, cũng có đệ bảo vệ người.”

Lời Vệ Uẩn nói rất đột ngột, nhưng Sở Du lại hiểu, lời này không phải nói cho nàng nghe, mà là chàng nói cho chính mình nghe.

Người sợ gặp ác mộng không phải Sở Du, mà là Vệ Uẩn.

Trong lòng Sở Du cảm thấy co thắt đau đớn. Nếu như Vệ Uẩn chảy nước mắt, khóc nức nở một cách quang minh chính đại, có lẽ nàng đã không đau lòng như vậy. Nhưng chàng lại bĩnh tĩnh ung dung mà nói như thế, khó tránh khiến người khác thương tiếc.

Sở Du không lên tiếng. Một lát sau, nàng mới vững vàng đáp: “Đừng sợ, ta ở đây.”

Nghe thấy lời này, thần kinh căng thẳng của Vệ Uẩn bỗng nhiên thả lỏng.

Dường như chàng vẫn luôn chờ đợi những lời này, đã chờ rất lâu rồi.

Khi Vệ Uẩn mở mắt lần nữa đã là giờ Thân (*), dường như lâu lắm rồi chàng không được ngủ ngon như vậy. Chàng không nằm mơ, chẳng mơ thấy gì cả, chỉ là ngủ một giấc thật bình yên, giống như chưa hề phát sinh chuyện gì, vẫn là thiếu niên vô tâm vô tư như trước.

(*) Giờ Thân: từ 15-17h.

Sở Du đã dậy từ lâu, nàng ngồi trò chuyện với Tưởng Thuần trong sân.

Tưởng Thuần đang báo cáo với Sở Du về những chuyện phát sinh trong Vệ phủ sau khi Sở Du đổ bệnh, hiện giờ Vệ Uẩn đã trở lại, cũng đã đến lúc phải hạ táng.

Thật ra đáng lý nhóm người Vệ Trung phải được hạ táng từ lâu, nhưng dựa theo tập quán của Đại Sở, khi hạ huyệt người trong nhà, nhất định phải có một nam đinh trực hệ cầm Đèn Trường Minh cho họ, mới có thể hạ táng. Trừ phi trong nhà không có trai tráng thì mới có ngoại lệ.

Vệ Uẩn vẫn còn trên nhân thế, nên cho dù thế nào cũng phải đợi Vệ Uẩn trở về. Hiện giờ chàng đã về, vì vậy Tưởng Thuần mới tim thầy bói chọn một ngày hạ táng, chính là mùng năm tháng mười.

Thời gian đó chính là ngày kia, có điều Sở Du đã chuẩn bị chuyện hạ táng từ lâu, cho nên cũng không quá vội vã. Còn về phần Liễu Tuyết Dương, ngay từ lúc Vệ Uẩn ra tù, bà đã dẫn theo năm vị tiểu công tử hồi kinh, chắc bây giờ đã sắp đến rồi.

Sở Du và Tưởng Thuần cùng kiểm tra đối chiếu ngày giờ. Sau khi Vệ Uẩn tỉnh, rửa mặt chải đầu xong, nghe Sở Du và Tưởng Thuần đang nghị sự trong sân viện, chàng lập tức bảo người hầu đẩy xe lăn, đến đó.

Lúc chàng vào trong sân viện, Sở Du đang nói đến vài chuyện lý thú với Tưởng Thuần, giữa đôi mày tràn ngập ý cười.

Vệ Uẩn ngồi ở đó, lẳng lặng ngắm nhìn hai người.

Sở Du nằm nghiêng trên sàn, tóc đen buông xõa, cài trâm hoa, áo trường sam tay rộng trắng thuần, thoải mái phóng khoáng trải dài trên đất. Còn Tưởng Thuần thì ngồi đối diện nàng, tóc búi cao, tư thái nhã nhặn, lịch sự đoan trang.

Ánh mặt trời sau giờ Ngọ rất đẹp, chiếu rọi lên thân thể hai người, khiến khung cảnh trở nên vô cùng bình lặng. Vệ Uẩn lẳng lặng ngắm nhìn, dù cho chỉ là dừng chân ngắm nhìn từ xa, trong lòng cũng có cảm giác ấm áp lan tràn.

Chàng không dám bước lên quấy rầy, ngược lại là do Sở Du phát hiện ra chàng trước. Nàng quay đầu, nhìn thấy Vệ Uẩn thì mỉm cười nói: “Tiểu Thất đến rồi à.”

Nụ cười kia giống như cả thế giới quanh chàng bừng sáng lên.

Sự ngời sáng đó âm thầm trồi lên lặng yên không một tiếng động, nhưng lại không thể kháng cự lại.

Chàng đẩy xe lăn đến trước mặt nàng, gật đầu một cái: “Đại tẩu.”

Nói xong, chàng lại nhìn về phía Tưởng Thuần: “Nhị tẩu.”

“Đệ ăn gì chưa?” Tưởng Thuần nhìn Vệ Uẩn, mỉm cười hỏi han. Vệ Uẩn gật đầu: “Đệ vừa ăn một ít điểm tâm rồi.”

Tưởng Thuần gật đầu, nói với Vệ Uẩn: “Ta và Đại tẩu đệ đang bàn chuyện lên núi hạ táng, dự định vào ngày mùng năm tháng mười. Đệ thấy thế nào?”

Vệ Uẩn không lên tiếng, chàng trầm mặc một hồi, rồi mới chậm rãi gật đầu.

Ba người trao đổi hết quy trình một lượt xong, Tưởng Thuần lập tức đi đặt mua đồ đạc còn thiếu. Sở Du và Vệ Uẩn dõi mắt theo bóng dáng đi ra khỏi đình viện của nàng ấy, sau đó Sở Du lại dời mắt về lại trên người Vệ Uẩn.

“Vừa rồi đệ nghĩ gì mà chần chừ một lúc rồi mới trả lời. Chẳng lẽ mùng năm tháng mười có vấn đề gì sao?”

“Không có vấn đề gì.” Vệ Uẩn cười cười, thần sắc có chút ngẩn ngơ: “Chỉ là đệ vốn nghĩ mình sẽ đau buồn lắm.”

“Lúc trước, mỗi lần bọn họ đề cập đến chuyện hạ táng phụ huynh, trong lòng đệ đều rất đau khổ, không muốn nghe một chữ nào. Đệ cứ cảm thấy sau khi hạ táng rồi, người thân sẽ thật sự vĩnh viễn rời xa.”

Sở Du gật đầu, không nói gì nhiều. Vệ Uẩn nhìn Sở Du: “Nhưng hôm nay, khi các tẩu đề cập đến chuyện này, đệ lại cảm thấy không còn khó chấp nhận như vậy nữa.”

“Dù buồn nhưng…” Vệ Uẩn thở dài một hơi: “…Cuối cùng gì rồi cũng phải buông tay.”

Cuối cùng rồi cũng phải chấp nhận, có những người đã thật sự ra đi.

Sở Du im lặng nhìn chàng, muốn nói gì đó, nhưng lại cảm thấy lời nói của bản thân quá yếu ớt, nàng chỉ có thể mỉm cười: “Những lúc bất chợt thế này, ta rất hâm mộ những kẻ miệng lưỡi trơn tru.”

“Sao?” Vệ Uẩn nghi hoặc, Sở Du nâng mắt nhìn lá phong đỏ rực nơi đình viện, ẩn chứa ý cười: “Nếu như vậy, ta có thể nói nhiều lời để an ủi đệ, có lẽ sẽ giúp đệ vui vẻ hơn một chút.”

Vệ Uẩn nghe nói thế thì lại cười.

“Thật ra có tẩu ở đây là đệ đã rất thỏa mãn rồi.”

Chàng rũ mắt, che khuất thần sắc trong đáy mắt, chậm rãi nói: “Đôi lúc đệ sẽ năm mơ, mơ thấy một thế giới không có tẩu, chỉ có một mình đệ.”

“Trong mơ không có ta, là thế nào?”

Sở Du hơi ngạc nhiên, Vệ Uẩn trầm mặc một lúc lâu. Khi Sở Du gần như cho rằng Vệ Uẩn sẽ không đáp lại, đang định đổi đề tài khác, đột nhiên nghe chàng mở miệng ——

“Đệ mơ thấy đệ một mình đưa phụ huynh trở về, vừa bước vào cửa đã nghe thấy tiếng khóc than đầy sân. Những tiếng khóc đó khiến đệ vô cùng tuyệt vọng, bọn họ cứ liên tục kêu rên. Ở trong mơ, đệ không dám nói một lời nào, cũng không dám khóc, không dám có bất cứ hành động nào. Đệ cứ cầm linh vị phụ thân, đeo trường thương của mình, đứng im bất động.”

“Sau đó đệ bị tống giam vào ngục, rất lâu… Chờ đến khi đệ ra tù thì Nhị tẩu đã không còn, mẫu thân cũng mất, chỉ có những tẩu tẩu khác quỳ xuống vây quanh đệ, khóc lóc cầu xin đệ viết cho họ một phong thư phóng thê. Trong giấc mơ chỉ toàn là tiếng khóc vang lên không ngừng. Nơi ánh mắt nhìn đến, nếu không phải đen thì là trắng, khiến lòng người rét run.”

“Đệ không có nơi nào có thể nghỉ ngơi ——”

Vệ Uẩn ngẩn người, giống như bản thân đã thật sự trải qua cuộc đời như vậy.

Chàng không còn đường để đi, không có chỗ ngừng chân, thân gánh vác nợ máu chồng chất cùng với kỳ vọng của cả gia tộc bước về phía trước, không dừng lại dù chỉ nửa khắc.

“Đệ chỉ có thể bước về phía trước, đường càng khổ, càng khó, càng dài, lại càng tuyệt vọng ——”

“Đệ vẫn phải bước về phía trước.”

Sở Du nghe thấy lời chàng, trước mắt hiện ra hình dáng Vệ Uẩn đời trước.

Chàng thích mặc y phục hai màu trắng đen, khi chàng xuất hiện, thế giới dường như đều tràn ngập luồng tử khí và rét lạnh.

Người khác gọi chàng là kẻ nham hiểm, không phải vì chàng đã giết rất nhiều người, mà là bởi vì mỗi khi chàng xuất hiện, liền lập tức khiến cho người khác có cảm giác chàng đưa địa ngục đến nhân gian.

Nhưng nghe lời nói của Vệ Uẩn, Sở Du lại hoảng hốt nhận ra. Vệ Uẩn của đời trước sao lại gọi là đưa địa ngục đến nhân gian?

Rõ ràng là chàng vẫn luôn sống trong địa ngục. Chàng không thoát ra được, nên mới kéo mọi người xuống theo.

Nhận ra điểm này, trong lòng Sở Du co thắt, bỗng có vài phần thương tiếc khó mà giải thích được. Ánh mắt nàng dừng trên người Vệ Uẩn, một lát sau lại giơ tay lên, gỡ đóa hoa trắng cài trên mái tóc.

Nàng đặt hoa trước mặt Vệ Uẩn. chàng sững sờ, không hiểu nàng đang làm gì.

Sở Du cười, lại nói: “Đệ có thích hoa này hay không?”

Vệ Uẩn không hiểu ý Sở Du muốn hỏi gì, thành thật đáp: “Thích.”

“Vậy ta tặng đệ đóa hoa này.” Sở Du nói như trêu đùa: “Sau này đệ đừng buồn nữa, được không?”

Vệ Uẩn ngẩn người. Một lát sau chàng mới rũ mắt, vươn tay cầm lấy đóa hoa trắng đang nở rất đẹp trên tay nàng.

“Được.”

5 1 vote
Article Rating
guest
98 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
Lã Thu
Lã Thu
1 Tháng Cách đây

Quá trình lớn lên của Vệ Uẩn toàn máu và nước mắt.

Duyên
Duyên
1 Tháng Cách đây

Đọc đoạn đối thoại của Sở Du và Vệ Uẩn mấy chương này, tuy là tháy dáng vẻ trẻ con ngô nghê của Vệ Uẩn, nhưng vẫn luôn cảm thấy hiện thực tàn khốc ở ngay trong tâm trí Vệ Uẩn. Tới đoạn Vệ Uẩn bảo mọi việc rồi cũng phải qua đi, thấy xót thật sự

Lâm lâm
Lâm lâm
1 Tháng Cách đây

Giấc mơ về một nơi ko có SD của VU chính là cuộc đời của hắn phải trải qua khi số mệnh ko cho họ gặp nhau ở cái kiếp mà SD là vợ CSS

Erina
Erina
28 Ngày Cách đây

Giấc mơ của Vệ Uẩn chẳng phải kiếp trước khi không có Sở Du bên canh sao? Cô đơn, lạnh lẽo

linhtrane72
linhtrane72
27 Ngày Cách đây

Vệ Uẩn kiếp trước phải mạnh mẽ tới nhường nào cơ chứ, chàng có thể sống một cuộc đời tràn đầy màu sắc rực rỡ nhưng tình thế bắt buộc chàng phải lớn trước tuổi

Nguyễn Nga
Nguyễn Nga
25 Ngày Cách đây

Thương Vệ Uẩn kiếp trước quá, tội cho cả Sở Du nữa

Rose
Rose
24 Ngày Cách đây

Nghe Vệ Uẩn kể về giấc mơ mới biết ở kiếp trướ Đệ ấy cô độc đến dường nào, thương quá.

Haha
Haha
22 Ngày Cách đây

Liệu tiếp diễn câu truyện Vệ Uẩn có nhận ra được đó là kiếp trc k nhỉ

Emily
Emily
21 Ngày Cách đây

Sở Du dịu dàng quá. May mắn là kiếp này Vệ Uẩn gặp được Sở Du.

Bunbull
Bunbull
19 Ngày Cách đây

Trong mỏ là kiếp của tiểu thất, cuộc đời buộc vệ thất trưởng thành quá nhanh và cái giá cúa sự trương thành quá đắt. Kiếp này co du du sang sẻ cũng đỡ…

error: Xin bạn đừng copy, cám ơn!
98
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x