Sơn hà chẩm – Chương 28 (2)

Sơn hà chẩm – Chương 28 (2)

Chương 28 (2)

Sa trường báo sinh tử, Hoa Kinh nhất phong lưu

Editor: Zens Zens

P/s (Zens Zens): Các bạn có thể đăng ký nhận thông báo chương mới theo bài viết này của mình nhé: https://zenszens.com/2019/02/24/huong-dan-dang-ky-nhan-thong-bao/

Lưu ý: Nếu mình phát hiện truyện bị đem ra khỏi web này thì truyện sẽ bị pass, có thể sẽ dựa vào số lượng comment để mở pass, hoặc cũng có thể sẽ đặt câu hỏi mở, tuỳ theo cảm hứng lúc đó của mình. Vì vậy các bạn tranh thủ đọc chương nào thì để lại comment chương đấy, kẻo sau này lại quên nội dung nhé!

***

Lúc về đến nhà thì trời đã tối, mọi người giải tán, chỉ còn lại gia quyến Vệ gia trở về Vệ phủ.

Ai nấy đều rất mệt mỏi, Sở Du bảo phòng bếp chuẩn bị bữa tối để cả gia đình đến phòng ăn dùng cơm với nhau.

Bởi vì bỗng nhiên ít đi vài người, căn phòng trở nên vô cùng trống trải. Sở Du giữ lại vị trí những người quá cố, sau đó bắt đầu buổi tiệc, nàng rót rượu cho mọi người.

“Đây là Nữ Nhi Hồng mà phụ thân chôn cho ta, hiện giờ đã tròn mười lăm năm.”

Sở Du đứng dậy rót rượu, cười nói: “Lúc ta ra đời, phụ thân ta chôn rất nhiều, nhưng hôm ta xuất giá đã uống gần hết, chỉ còn lại hai vò ngon nhất. Bây giờ ta lấy ra mời mọi người uống.”

Dứt lời, nàng trở về vị trí của mình, nâng cốc: “Hôm nay, chúng ta uống sảng khoái một đêm. Qua hết đêm nay, những gì đã qua thì cứ để nó trôi qua.”

Ta và cô, mỗi người mỗi ngả.

Dù không nói câu tiếp theo, nhưng mỗi vị Thiếu phu nhân ở đây đều hiểu rất rõ.

Không ai lên tiếng, một lát sau, Diêu Giác bất chợt đứng dậy, hô lớn một tiếng: “Uống, uống xong rồi, ngày mai chính là ngày mai.”

Dứt lời, Diêu Giác nâng cốc lên, ngửa đầu uống, quát một tiếng, khen: “Rượu ngon!”

Sau khi Diêu Giác bắt đầu, không khí trở nên vui vẻ hơn hẳn. Mọi người vừa ăn uống vừa đùa giỡn ầm ĩ, giống như một buổi gia yến bình thường sau khi trượng phu xuất chinh, người này trêu chọc người kia, người kia cười nhạo người nọ.

Vương Lam mang thai nên không thể uống rượu, chỉ có thể mỉm cười nhìn mọi người. Diêu Giác trông rất hào sảng, nhưng tửu lượng lại kém nhất, chưa đến một lúc mà đã bắt đầu say xỉn càn rỡ, gặp ai cũng kéo đối phương chơi trò đố số uống rượu. Trương Hàm bị nàng lôi kéo, hai người say túm tụm lại với nhau, miệng nói lảm nhảm.

“Tỷ đừng thấy đầu ngón tay Tứ lang nhà chúng ta bị chặt đứt mà xem thường. Chàng ấy rất lợi hại, lỗ đồng tiền nhỏ thế này mà chàng ấy có thể bắn dính nó lên thân cây ngoài trăm bước!”

“Tứ lang… đã là gì…” Trương Hàm mơ màng, ợ một cái: “Phu quân ta mới là lợi hại. Lần đầu tiên ta gặp chàng là Lễ Hoa Đăng, có kẻ đùa bỡn ta, chàng ấy cầm một cái quạt giấy đánh với mười mấy tên đeo đao, binh binh binh…” Tay Trương Hàm múa trên không một lúc, lầm bầm nói: “… Toàn bộ đều văng hết xuống hồ.”

Tưởng Thuần đang uống rượu, nghe bọn họ khen phu quân mình thì có chút không vui, vội vàng gia nhập, bắt đầu tấm tắc khen phu quân mình: “Nhị lang chúng ta ấy…”

Tửu lượng Sở Du và Tạ Cửu rất khá, chỉ ngồi một bên lắng nghe.

Ở một số chuyện, từ sâu bên trong, Tạ Cửu cũng có nét giống với Sở Du. Ví dụ như chuyện uống rượu, Tạ Cửu và Sở Du đều uống từng hớp một, chỉ cần phát hiện hơi có men say là lập tức dừng lại, nghỉ một lát mới uống tiếp.

Bình tĩnh tỉnh táo, tuyệt đối không cho phép bản thân có chút thất thố nào.

Tuy nhiên đêm nay, các nàng uống rượu một cách tao nhã, nhưng lại có phần hơi mất khống chế. Sắc mặt Tạ Cửu đỏ ửng, quay đầu nhìn Sở Du, cười nói: “Có lúc ta cảm thấy chúng ta cùng một loại người, nhưng sau này ta phát hiện, ta và cô không giống nhau.”

“Cô ấy à…” Nàng ta giơ tay lên, đầu ngón tay như ngọc chỉ vào tim Sở Du: “…Trong lòng vẫn còn tràn đầy nhiệt huyết, giống như một đứa trẻ vậy.”

Sở Du cười khẽ, đáp lại: “Chẳng lẽ cô cho rằng cô không phải?”

Tạ Cửu không đáp, nàng ta đột nhiên quay đầu, nói với thị nữ sau lưng: “Lấy đàn!”

“Trước đây A Nhã thích nghe ta đàn. Cô đừng thấy chàng ấy xuất thân gia đình võ tướng như Vệ gia mà xem thường, chàng ấy tao nhã lịch sự hơn bất kỳ công tử thế gia nào.”

Tạ Cửu dứt lời, nhìn thị nữ ôm đàn đến, đứng dậy nói: “Hiện giờ ta lại gảy đàn cho chàng một lần nữa.”

Dứt lời, nàng bước tới giữa phòng, nhận đàn từ tay thị nữ, ngồi xuống chiếu, sau đó khẽ gảy đàn, nhẹ nhàng tấu nhạc.

Đây là một bài hát dân ca, âm điệu êm dịu trong trẻo, không nghe ra xuất xứ từ nơi nào. Khúc nhạc vừa dịu dàng lại yên ả, giống như nhỏ từng giọt lưu động theo ánh trăng.

“Khói báo điểm Cửu Châu, tướng quân mang Ngô Câu (*), ta nâng Hạnh Hoa tửu, tiễn quân tới đầu cầu…”

“Xuân tháng ba nắng ấm, trăm hoa hầu cổng thành, hỏi người trở về ấy, có nghe danh tướng quân…”

(*) Ngô Câu: một loại vũ khí đúc bằng đồng thau, lưu hành vào thời Xuân Thu

Sở Du lẳng lặng nhìn Tạ Cửu, lúc tiếng đàn của nàng vang lên, ai nấy đều ngưng tiếng. Không bao lâu sau, tất cả đều hát theo.

Các nàng ấy đang tuổi niên hoa, Sở Du nhìn họ hát làn điệu dân ca, nhất thời lòng có chút muộn phiền. Nàng xách rượu ra ngoài cửa, không ngờ nhìn thấy Vệ Uẩn ngồi trên hành lang dài, yên lặng ngắm ánh trăng.

Hơi rượu làm nàng cảm thấy khô nóng, Sở Du bước tới ngồi xuống bên cạnh Vệ Uẩn, nói: “Sao Tiểu Thất không đi ngủ?”

Vệ Uẩn mang thương tích chịu đựng suốt một ngày, đã sắp không chịu nổi nữa, vì vậy Sở Du để cho chàng đi ngủ trước.

Nhưng nàng lại không ngờ rằng người này lại vẫn luôn ngồi ở bên ngoài, không hề rời đi.

Buổi chiều có mưa nhỏ, trời đêm trở nên trong vắt, trăng sáng treo giữa trời, trong không khí tràn ngập mùi vị ẩm ướt sau cơn mưa, ngay cả bùn đất cũng trở nên tươi mới hơn.

Vệ Uẩn im lặng ngắm trăng, đáp: “Trước đây đệ thường nghe thấy những giai điệu này.”

Sở Du không lên tiếng, Vệ Uẩn nói tiếp: “Lúc trước đệ rất thích, mỗi lần nghe đều cảm thấy dường như mọi sự cố gắng của mình đều có ý nghĩa. Đệ không có trái tim lớn lao như các ca ca, đệ chỉ cảm thấy, sở dĩ đệ cầm trường thương liều mạng sa trường chính là vì những người thân trong gia đình. Đệ muốn thấy các tẩu ấy mỗi ngày vui vẻ, ca hát, khiêu vũ như thế, mỗi ngày chỉ cần suy nghĩ xem son phấn nào đẹp.”

“Thế nhưng không biết tại sao hôm nay…” Vệ Uẩn cười khổ: “… khi nghe bài hát này, đệ lại cảm thấy…”

Chàng ngập ngừng, ngẫm nghĩ từ ngữ. Sở Du nhấp một hớp rượu, chậm rãi hỏi: “Cảm thấy thế nào?”

“Rốt cuộc đệ… vẫn không thể bảo vệ các tẩu ấy.”

Vệ Uẩn quay đầu nhìn về phía Sở Du: “Tẩu tẩu, có phải đệ rất vô dụng không?”

Sở Du nghe nói thể thì ngửa đầu uống cạn rượu trong ly, sau đó đứng lên, giật phăng miếng băng trán trắng tinh trên đầu. Mái tóc lập tức rối tung, sau đó nàng lấy băng trán buộc hết tóc ra sau lưng, bước tới giá binh khí bên cạnh đình viện.

Sở Du bất chợt lấy trường thương trên giá binh khí xuống, vuốt ve.

“Khi còn bé, mẫu thân muốn ta học khiêu vũ, đánh đàn, viết chữ, ca hát ê a mấy làn điệu dân ca Giang Nam như muội muội. Nhưng ta không thích, ta chẳng làm được cái nào, trừ trường thương trong tay này.”

Dứt lời, trường thương trong tay Sở Du rung lên. Một tay nàng cầm thương chỉa xuống đất, một tay đặt sau lưng, từ từ ngẩng đầu, ánh mắt dừng trên người Vệ Uẩn: “Không gì làm quân vui, nguyện vì quân hiến vũ.”

Trong nháy mắt tiếng nói vừa dứt, trường thương hiện lên, cắt một đường cong tuyệt đẹp giữa không trung.

Bên trong là tiếng ca mềm mại của nữ tử, bên ngoài là tiếng trường thương phá không xé gió.

Ánh trăng sáng chiếu xuống bóng dáng trắng thuần ấy, thì ra âm điệu kia lại dịu dàng như vậy. Chỉ trong tích tắc, dường như Vệ Uẩn cảm giác trước mắt mình là mộng cảnh đẹp đẽ nhất.

Cô nương trong giấc mơ kia kiên cường như thế, mạnh mẽ như thế. Trường thương của nàng như rồng rẽ nước, mang theo hàn quang không thua kém bất kỳ anh hùng thiếu niên đương thời nào.

Lá phong cũng vì động tác của nàng mà chầm chậm rơi xuống, trở thành màu sắc ấm áp duy nhất dưới ánh trăng. Vệ Uẩn mười bốn tuổi lặng nhìn Sở Du chăm chú, không hề chớp mắt một lần.

Chàng chưa bao giờ thấy cảnh sắc tuyệt đẹp như vậy, không phải đẹp như một cảnh sắc đơn thuần, dường như nó mang theo một sức mạnh thầm lặng, giống như một đôi bàn tay giúp chàng đứng lên khi chàng chao đảo suýt ngã. Ánh mắt chàng vẫn nhìn cô nương ấy đăm đăm, không động đậy, lẳng lặng lắng nghe tiếng hát truyền đến từ phía sau.

“Xuân ngắm liễu bên sông, đông chờ tuyết bạc đầu. Bạn hữu ba chén rượu, say nằm Xuân Phong Lâu. Sa trường báo sinh tử, Hoa Kinh nhất phong lưu…”

Trong đôi mắt nữ tử kia ẩn chứa nụ cười sáng ngời, trường thương mang theo ánh sáng quét qua màn đêm.

Đến cuối cùng, khi tiếng đàn từ từ ngừng lại, nữ tử xoay người một cái trên không, trường thương chợt rơi xuống đất, nàng quỳ một gối trước mặt chàng, ngẩng đầu.

Ánh mắt sáng trong dưới ánh trăng ẩn chứa nụ cười, mang theo khí phách hào sảng không thua kém gì nam tử.

Sa trường báo sinh tử, Hoa Kinh nhất phong lưu.

Lời này đâu chỉ để lại cho nam nhi Vệ gia? Chẳng lẽ cô nương trước mặt chàng không phải là nhất phong lưu sao?

Vệ Uẩn nhìn nàng, nghe nàng mỉm cười mở miệng nói: “Vệ Uẩn, ta không cần đệ bảo vệ, ai trong chúng ta cũng không cần đệ bảo vệ.”

“Đệ chỉ cần bảo vệ tốt bản thân mình là đủ rồi. Ta ở đây…” Giọng nói nàng càng thêm dịu dàng. “… Vẫn luôn ở đây.”

Vệ Uẩn không lên tiếng, chàng nhìn thiếu nữ tay cầm trường thương, quỳ một gối trước mặt, khuôn mặt như ngọc ánh lên nụ cười.

“Lần trước tẩu cho đệ một đóa hoa, đổi lại một chút vui vẻ của đệ. Lần này tẩu tặng đệ một khúc vũ, đệ nên đổi lại cái gì cho tẩu đây?”

Không ngờ Vệ Uẩn hỏi như vậy, Sở Du nhíu mày: “Đệ có thể cho ta cái gì?”

Vệ Uẩn không lên tiếng, trong khoảnh khắc Sở Du hỏi, trong đầu chàng chợt lóe lên câu nói.

Được ngắm khúc vũ này, nguyện vì khanh mà chết. (*)

(*) Nguyên câu của nó là Nguyện tử hiệu khanh tiền(愿死效卿前), nghĩa là “Mai sau nguyện được chết vì khanh”.

Lời này kẹt lại giữa răng môi, chàng im lặng nhìn nàng, thật lâu sau mới mỉm cười.

“Đệ rất vui.”

Chàng nghiêm túc đáp: “Tẩu tẩu ở đây, đệ thật sự, thật sự rất vui.”

Ánh trăng sáng trong, Sở Du nghiêng đầu, nở nụ cười có vài phần giống tiểu hài tử, lẳng lặng nhìn chàng.

Đêm đó mọi người náo loạn rất lâu, cuối cùng thì mạnh ai nấy ngủ.

Dường như hôm nay mọi người đều đã phát tiết hết tất cả tình cảm ra ngoài, yêu thương khổ đau đều tan biến theo tiếng ca trong đêm. Ai cũng biết, cuộc sống phải hướng về tương lai.

Sau một đêm say rượu, Sở Du tỉnh lại đã là trưa hôm sau. Khi bảo người hầu rửa mặt chải đầu xong, không bao lâu thì Tạ Cửu cho người vào thông báo rồi bước vào.

Sở Du đang dùng bữa, thấy Tạ Cửu đến, nàng không khỏi kinh ngạc: “Sao cô đến sớm thế?”

“Cũng đã đến lúc rồi.” Tạ Cửu mỉm cười, khuôn mặt mang theo vài phần khổ sở không nỡ, nhưng nàng cũng đã hạ quyết tâm, bước vào nói: “Ta tới nhờ cô giúp đỡ.”

“Cô nói đi.” Sở Du nhìn thần sắc của nàng, cũng đoán được đại khái mục đích nàng đến đây. Thật ra thì Sở Du đã đợi câu nói này rất lâu rồi, Tạ Cửu có thể nhịn lâu như vậy đã là ngoài dự đoán của nàng. Thế là Sở Du không từ chối, mời Tạ Cửu ngồi xuống.

Sau khi Tạ Cửu ngồi vào chỗ của mình, nàng ta nhấp một ngụm trà, chần chừ một lát, rốt cuộc cũng mấp máy môi nói: “Nay Ngũ lang đã hạ táng…”

Tạ Cửu rũ mắt, siết chặt y phục: “Tiểu Thất trở về, Vệ phủ đã ổn định, ta đến tìm cô… là muốn nhờ cô xin Tiểu Thất và mẫu thân một phong thư phóng thê.”

“Sao cô không tự mình đi?” Sở Du có hơi nghi hoặc, Tạ Cửu cười khổ: “So với Tiểu Thất, ta thà giáp mặt nói những lời này với cô.”

Sở Du biết Tạ Cửu khó xử. Cuộc đời vốn hà khắc với nữ tử, nếu không gả cho người có gia đình quyền thế, e rằng cho dù về nhà mẹ đẻ thì cũng bị khinh thường. Cả đời những người như Tạ Cửu vốn giỏi toan tính, có thể làm đến mức này vì Vệ gia đã là hết sức rồi.

Vẻ mặt Sở Du điềm tĩnh, gật đầu, trấn an: “Vậy cũng tốt, cô còn trẻ, với tài mạo của cô, có lẽ chuyện tái giá cũng không khó.”

Phong tục tập quán Đại Sở khá cởi mở, thế nhân xem trọng tài mạo nữ tử, tuy rằng tái giá không bằng gả, nhưng cũng sẽ không làm khó. Tạ Cửu không lên tiếng, Sở Du thấy nàng không nói, nghĩ một lát rồi mở miệng hỏi: “Còn gì nữa sao?”

“Cô… quyết ý ở lại Vệ gia sao?” Tạ Cửu hơi do dự: “Bây giờ cô chỉ mới mười lăm tuổi…”

“Cô cũng nói bây giờ ta chỉ mới có mười lăm tuổi…” Sở Du mỉm cười, ánh mắt đặt lên cọng trà nổi lơ lửng trong tách: “… Nay ta không có người thương, về nhà cũng chẳng biết làm gì, chi bằng ở lại Vệ phủ. Tình cảnh của ta với cô bất đồng, cha mẹ ta không ép ta, mà bản thân ta cũng không muốn gả…” Ánh mắt Sở Du ôn hòa: “… chứ thật ra không phải ta cao thượng gì đâu, chỉ là lựa chọn bất đồng mà thôi.”

Tạ Cửu nghe lời này, thở dài một hơi: “Nói tới cũng có chút khiến người ta khinh thường, chỉ là nếu cô ở lại Vệ phủ, xin cô chăm sóc Lăng Hàn…”

Vệ Lăng Hàn là hài tử của Tạ Cửu, đến nay mới ba tuổi. Sở Du liền gật đầu: “Cô yên tâm, ta ở lại vốn cũng là để chăm sóc các tiểu công tử. Tuy rằng cô đi, nhưng hài tử vẫn ở đây, cũng xem như là một nửa gia đình của cô.” Dứt lời, Sở Du nhìn nàng: “Đến lúc đó, cô có thể trở về thăm ta và thăm cả Lăng Hàn nữa.”

Nghe Sở Du nói lời này, cự thạch trong lòng Tạ Cửu rơi ầm ầm, vô vàn cảm kích tuôn trào, nhất thời Tạ Cửu có phần luống cuống, ngẩng đầu nhìn Sở Du. Một hồi sau, Tạ Cửu mở miệng định nói gì đó, Sở Du liền chớp mắt, cắt ngang lời nàng, cười nói: “Nhưng ta nói trước, chuyện này phải có chút thù lao.”

“Thù lao gì?”

Tạ Cửu nhìn ra Sở Du có ý trêu đùa, Sở Du ngẫm nghĩ rồi nói: “Tứ Thiếu phu nhân gảy đàn rất hay, rảnh rỗi thì đến đàn cho ta một khúc, xem như thù lao.”

“Được.” Tạ Cửu gật đầu đồng ý: “Nhất định.”

Thấy Tạ Cửu thả lỏng, Sở Du nghiêng người tựa lên lưng ghế: “Lần này chỉ có cô đi sao? Trừ cô ra, còn ai muốn lấy thư phóng thê không?”

“Trừ Tưởng Thuần, những người còn lại đều nhờ ta đến đây xin cô nói lại với Tiểu Thất.”

Sở Du gật đầu một cái, hỏi thêm: “Vậy hài tử của Vương Lam tính sao đây?”

“Trước tiên cô ấy sẽ sinh hài tử, sau khi chăm sóc đến hai tuổi thì lại rời phủ.”

Đáp án này hẳn là đã nghĩ từ lâu, Tạ Cửu giải thích: “Chẳng qua đến lúc đó, nếu một mình cô ấy lấy thư phóng thê sẽ không khỏi lúng túng, nên mới muốn lấy cùng một lượt với chúng ta.”

Sở Du đáp một tiếng, từ trước đến nay Vương Lam là một người không có chủ kiến, quả thật chuyện đơn độc một mình đến chỗ Vệ Uẩn lấy thư phóng thê không phải là chuyện nàng ấy có thể làm được.

Sở Du lại hàn huyên với Tạ Cửu một lát về chuyện đi hay ở, sau đó Tạ Cửu cáo từ trở về, chuẩn bị thu xếp đồ đạc.

Trước khi đi, Tạ Cửu chợt nhớ đến gì đó, nàng hỏi: “Nghe nói muội muội cô đang nghị thân với Tống thế tử, cô có biết chuyện này không?”

Sở Du nghe nói thế thì hơi sững người, tiếp theo gật đầu một cái: “Giờ đã biết.”

Biết thì biết, nhưng nàng cũng không quá để tâm, tựa như Sở Cẩm làm gì cũng không liên quan gì tới nàng.

Tạ Cửu thấy nàng không phản ứng, cũng hiểu Sở Cẩm chẳng quan trọng mấy đối với Sở Du, vì vậy nàng xoay người ra về.

Lúc ra khỏi cửa, thân thể nàng có chút oằn xuống, giống như thoáng cái đã già đi rất nhiều. Sở Du lặng lẽ nhìn bóng lưng nàng, không nói gì nhiều.

Nếu bàn về tình cảm đối với Vệ gia, chắc chắn nàng không thể nhiều hơn những Thiếu phu nhân này. Các nàng ấy thật lòng thật dạ yêu thương trượng phu mình, nhưng đối với Sở Du, tình cảm của nàng đối với Vệ phủ có lẽ đa phần là kính ngưỡng và trách nhiệm. Cho nên, tuy rằng bọn họ rời đi, nhưng phải mất rất nhiều thời gian để từ từ trị liệu vết thương của mình, còn Sở Du lại có thể điều chỉnh lại bản thân chỉ sau một đêm say rượu, nghênh đón chặng đường dài tiếp theo.

5 17 votes
Article Rating
guest
330 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
Pomapu
Pomapu
5 Ngày Cách đây

Kính ngưỡng và trách nhiệm

330
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x
error: Alert: Content is protected !!