Sơn hà chẩm – Chương 30 (2)

Sơn hà chẩm – Chương 30 (2)

Chương 30 (2)

Tẩu tử vẫn rất giận, vẫn luôn rất tức giận

Editor: Zens Zens

P/s (Zens Zens): Các bạn có thể đăng ký nhận thông báo chương mới theo bài viết này của mình nhé: https://zenszens.com/2019/02/24/huong-dan-dang-ky-nhan-thong-bao/

Lưu ý: Nếu mình phát hiện truyện bị đem ra khỏi web này thì truyện sẽ bị pass, có thể sẽ dựa vào số lượng comment để mở pass, hoặc cũng có thể sẽ đặt câu hỏi mở, tuỳ theo cảm hứng lúc đó của mình. Vì vậy các bạn tranh thủ đọc chương nào thì để lại comment chương đấy, kẻo sau này lại quên nội dung nhé!

***

Sở Du nghiêng người dựa vào cột nhà trên hành lang, nhìn Vệ Uẩn đánh ngã Vệ Lăng Xuân hết lần này đến lần khác. Cứ như thế trong lúc vô tình, trên mặt Vệ Uẩn hiện lên nụ cười vui vẻ.

Đã rất lâu rồi chàng không cười như vậy. Sau khi trở về từ tiền tuyến, chàng chưa từng cười, mỗi lần cười là xen lẫn rất nhiều trạng thái, có ấm áp, có cay đắng, mang theo một chút đột ngột trưởng thành khó hiểu.

Bấy giờ dưới ánh mặt trời sau giờ ngọ, Vệ Uẩn nhìn Vệ Lăng Xuân bò dậy hết lần này đến lần khác, còn bản thân chàng lại giống như hài tử, dần dần lộ ra dáng vẻ tươi cười. Nụ cười kia trong sáng thuần khiết, ẩn chứa luồng hơi thở thiếu niên.

Không biết đã thử bao nhiêu lần, rốt cuộc Vệ Lăng Xuân cũng nằm gục trên đất, không gượng dậy nổi. Vệ Uẩn cầm kiếm, tựa lên cây, giọng nói hàm chứa ý cười: “Lăng Xuân, cháu tệ quá. Nào, đứng lên! Không phải nói hôm nay nhất định phải đánh với ta sao, qua đây đi.”

Tiếng nói của chàng không nhỏ, Sở Du đứng bên cạnh còn nghe thấy được. Không biết tại sao, bỗng nhiên Sở Du cảm thấy hơi ngứa tay.

Thế là nàng bước ra từ chỗ tối, bật cười: “Để ta đánh thay Lăng Xuân cho.”

Vừa nghe thấy lời này, Vệ Uẩn ngạc nhiên quay đầu nhìn Sở Du bước ra từ góc tối. Nàng cởi áo khoác rộng giao lại cho Vãn Nguyệt, đồng thời lấy dây buộc tóc cột cao tóc lên, rồi lại lấy kiếm từ giá binh khí bước qua, đứng trước mặt Vệ Uẩn.

Vệ Uẩn nhìn cô nương yếu ớt gầy tong teo trước mặt, mất nửa ngày mới phản ứng lại, gian nan nói: “Cái này, tẩu tử, hay là  đệ nhận thua nhé…”

Lời còn chưa dứt đã nghe một tiếng “Thỉnh chỉ giáo” vang lên, sau đó kiếm phóng tới như bạch xà, mãnh liệt đâm về phía Vệ Uẩn. Vệ Uẩn hết hồn liên tục lùi về sau, căn bản không dám đánh trả.

Nhưng kiếm Sở Du quá mạnh mẽ sắc bén, kiếm phong cuốn lá rụng bay tán loạn. Hài tử bên cạnh vỗ tay trầm trồ khen ngợi, Vệ Uẩn bị Sở Du đuổi chạy khắp sân. Khinh công của Sở Du không bằng Vệ Uẩn, nghe thấy Vệ Uẩn vừa chạy vừa xin tha: “Tẩu tử, đệ sai rồi. Sau này đệ sẽ không ăn hiếp bọn Lăng Xuân nữa, tẩu đừng đánh…”

Sở Du vừa bực vừa buồn cười, đuổi theo một lát rồi cuối cùng cũng kiệt sức. Nàng đứng một bên vừa chống kiếm vừa thở hồng hộc. Vệ Uẩn bưng trà cảnh giác tới gần nàng, dè dặt nói: “Tẩu tử, uống nước không?”

Sở Du nâng mắt nhìn chàng, tức giận đoạt lấy tách nước từ trong tay chàng, tu ừng ực. Nàng nhướng mày nhìn chàng: “Đệ vẫn không đánh trả, có phải xem thường ta hay không?”

“Làm gì có.” Vẻ mặt Vệ Uẩn khổ não: “Đệ đây sợ tẩu lắm, đệ ra tay với ai cũng không dám ra tay với bà cô ngài đâu, đúng không?”

Sở Du nghe thấy lời này thì nhịn không được mà cười “phì”. Thấy Sở Du cười, Vệ Uẩn mới thở phào nhẹ nhỏm, vội mang khăn đến lấy lòng: “Tẩu tử, nào, lau mồ hôi đi, đánh mệt không?”

Sở Du ném kiếm trở lại giá binh khí, lấy khăn ướt từ trong tay chàng, vừa lau mồ hôi vừa bước vào trong. Vệ Uẩn ngoan ngoãn đi theo phía sau. Sở Du liếc nhìn chàng, nàng vừa toát mồ hôi, trên mi còn thấm đẫm hơi nước, nhìn thoáng qua đôi mắt kia như ẩn chứa làn thu thủy, khiến xương người xem nhũn đi một nửa.

Chẳng qua lúc đó Vệ Uẩn còn chưa biết cái gì gọi là thu thủy trêu người. Chỉ có điều lúc Sở Du nhìn qua, chàng cảm thấy như có gì đó chạy rần rần từ đầu ngón tay rồi tích tụ lại trong lòng, làm chàng không kiềm được mà ngẩn người.

Vệ Uẩn vội vàng cúi đầu, không dám nhìn nhiều. Sở Du lau mặt mình bằng động tác giống như lau cái bàn, nàng chậm rãi nói: “Tiểu Thất, vận động một hồi có thấy vui vẻ chút nào không?”

“Ừm.” Vệ Uẩn thành thật đáp: “Nhìn đám hài tử Lăng Xuân, tự nhiên đệ cảm thấy tinh thần phấn chấn mạnh mẽ hơn hẳn.”

Sở Du cười khẽ, nhìn về phía bầu trời xa xăm cùng áng mây đang hòa lẫn vào nhau, đột nhiên dâng lên niềm hi vọng vô hạn: “Rồi mọi chuyện sẽ tốt hơn.”

Vệ Uẩn nhìn theo Sở Du, nhẹ nhàng đáp: “Phải.”

Hai người vừa trò chuyện vừa đi về phía phòng ăn, nửa đường bỗng thấy quản gia đang cầm một tấm thiệp bước đến. Nhìn thấy Sở Du, quản gia mỉm cười khom lưng: “Thiếu phu nhân, Hầu gia, đây là thiệp do Tống phủ đưa đến. Ngày kia là thọ thần(*) của Hộ Quốc Công, Tống gia đặc biệt mời Hầu gia và Thiếu phu nhân tham dự.”

(*) Thọ thần: sinh nhật

Sở Du nghe nói thế thì nghi hoặc.

Hôm nay mặc dù Vệ Uẩn đã được thả ra, nhưng Vệ gia chỉ còn lại một Vệ Uẩn không có thực quyền. Tống gia mời bọn họ là có ý gì?

Quan trọng nhất là tại sao còn cố ý mời đích danh nàng đi?

Không chỉ có Sở Du, Vệ Uẩn cũng cảm thấy kỳ quái. Chàng cầm bái thiếp, phát hiện bái thiếp chia ra thành hai phần, một phần cho chàng, một phần khác là cho Sở Du. Thế là chàng cau mày hỏi lại quản gia: “Ông có biết vì sao bọn họ cố ý mời Thiếu phu nhân đi không?”

“Người đến nói…” Dường như quản gia biết thế nào bọn họ cũng hỏi vấn đề này nên đã sớm dò hỏi người của Tống gia. Ông ta vội đáp: “Hiện nay Tống thế tử và Sở nhị tiểu thư đã đính hôn, bảo rằng Thiếu phu nhân là người của Sở gia, cho nên cố ý mời riêng một tấm thiệp.”

Vệ Uẩn nghe nói thế thì nhíu mày Sở Du cũng cảm thấy có chút kỳ quái: “Nhưng mà bọn họ cũng lạ lùng thật, rõ ràng Thiếu phu nhân là Thiếu phu nhân Vệ gia ta, sao lại là người của Sở gia chứ?”

Sở Du không trả lời câu hỏi của quản gia, gật đầu nói: “Chúng ta biết rồi, ông đi đi.”

Quản gia đáp một tiếng rồi lui xuống, chỉ để lại Sở Du và Vệ Uẩn trên hành lang dài. Sở Du thong thả nhét bái thiếp vào tay áo, Vệ Uẩn chột dạ cúi gằm mặt, nhìn Sở Du sửa sang lại ống tay. Nàng ngẩng đầu nhìn Vệ Uẩn, như cười như không, hỏi: “Ký thư phóng thê vui không?”

“Đệ sai rồi.”

Vệ Uẩn chỉ hận không thể lập tức quỳ xuống nhận tội, vội nói: “Là lỗi của đệ, tẩu tẩu lấy thư phóng thê ra đây, đệ sẽ đốt nó rồi lập tức tới Sở gia nói rõ chuyện này với bá phụ bá mẫu…”

“Trả lại cho đệ?” Sở Du nhướng mày: “Đồ vào trong tay ta mà còn muốn đòi lại?” Sở Du phẩy mạnh tay áo, xoay người bỏ đi: “Nghĩ hay thật!”

Vệ Uẩn: “…”

Tẩu tử vẫn rất giận.

Không, nàng vẫn luôn rất tức giận.

【Vở kịch nhỏ】

(n năm sau)

Vệ Uẩn: “Vệ Uẩn ta là Trấn Bắc Vương giết người không chớp mắt, dưới một người trên vạn người. Thiên hạ này không có người hay việc gì làm ta sợ!”

Sở Du: “Vệ Uẩn.”

Vệ Uẩn: “Tẩu tử, có gì căn dặn?”

Sở Du: “Quỳ xuống.”

Vệ Uẩn: “Được, tẩu tử, lần này người muốn đệ quỳ ván giặt đồ hay là sầu riêng?”

Quần chúng: “Không phải bảo không có người hay chuyện gì làm ngươi sợ sao?”

Vệ Uẩn: “Chẳng phải ta đã nói dưới một người à?”

Quần chúng: “Đệch, người này không phải Hoàng Đế hả?!

Vệ Uẩn: “Hoàng Đế? Chưa từng sợ.”

P/s (Zens Zens): Mình mới cập nhật quy định mới của Website, mọi người nên xem lướt qua nhé >>> Link

17
Leave a Reply

avatar
17 Số lượng chủ đề bình luận
0 Số lượng phản hồi cho các chủ đề bình luận
0 Người theo dõi
 
Bình luận được phản hồi nhiều nhất
Chủ đề bình luận sôi nổi nhất
16 Các tác giả bình luận
Lưu HòaDạ NguyệtNgngDiễmDuongmelbourne Những người bình luận gần đây
Gia Gia
Khách
Gia Gia

Thấy mùi cẩu lương đâu đây oy

Duongmelbourne
Khách
Duongmelbourne

Một người con gái vừa tài vừa sắc vừa có tâm như Sở Du làm sao mà Vệ Uẩn không động lòng

Duongmelbourne
Khách
Duongmelbourne

Sở Du vừa tài vừa sắc vừa có tâm hỏi sao Vệ Uẩn không động lòng

Diễm
Khách
Diễm

Chưa chi đã có dáng thê nộ, đọc chương này thoải mái vui vẻ hơn nhiều rồi.^^

Ngng
Khách
Ngng

Lại đây mà ăn cẩu lương nè

Dạ Nguyệt
Khách
Dạ Nguyệt

hóng sau này ghê

Lưu Hòa
Khách
Lưu Hòa

Hẳn là quỳ ván giặt đồ hay quỳ sầu riêng =)))))

error: Xin bạn đừng copy, cám ơn!