Sơn hà chẩm – Chương 31 (1)

Sơn hà chẩm – Chương 31 (1)

Chương 31 (1)

Nếu không có Huyện lệnh Côn Dương là Cố Sở Sinh, dân chúng Bạch Thành đã sớm trở thành vong hồn dưới đao Bắc Địch

Editor: Zens Zens

P/s (Zens Zens): Các bạn có thể đăng ký nhận thông báo chương mới theo bài viết này của mình nhé: https://zenszens.com/2019/02/24/huong-dan-dang-ky-nhan-thong-bao/

Lưu ý: Nếu mình phát hiện truyện bị đem ra khỏi web này thì truyện sẽ bị pass, có thể sẽ dựa vào số lượng comment để mở pass, hoặc cũng có thể sẽ đặt câu hỏi mở, tuỳ theo cảm hứng lúc đó của mình. Vì vậy các bạn tranh thủ đọc chương nào thì để lại comment chương đấy, kẻo sau này lại quên nội dung nhé!

***

Tống gia gởi thiệp mời như thế khiến Vệ Uẩn cảm thấy lo lắng trong lòng. Chàng cứ cảm giác phong thư phóng thê đó sẽ gây họa, nhưng không thể nói chắc là sẽ gây họa gì, chỉ có thể cứ để đó.

Bọn họ ở nhà nghỉ ngơi một ngày. Đợi đến hôm sau, Vệ Uẩn dẫn Sở Du và Tưởng Thuần cùng đi đến phủ Hộ Quốc Công. Mặc dù trên thiệp chỉ mời Vệ Uẩn và Sở Du, nhưng vì Sở Du muốn kéo Tưởng Thuần ra ngoài giải sầu nên cũng dẫn cả nàng ấy đến phủ Hộ Quốc Công.

Tống gia đều là công thân khai quốc, võ tướng thế gia giống như Vệ gia. Hộ Quốc Công Tống Triệu có giao hảo với ông nội Vệ Uẩn. Năm đó, hai người từng cùng nhau Nam chinh Bắc thảo(*), có vài phần tình nghĩa.

(*) Thảo: thảo phạt

Chẳng qua đến đời Vệ Trung, con cháu Tống gia học đòi theo những đặc tính phù phiếm của Hoa Kinh, ở trong triều tinh thông nịnh nọt quyền thế, đánh mất phong thái trên chiến trường trước đây. Vệ gia lấy Tống gia làm gương, cho nên các huynh đệ đến tám chín tuổi đều bị đưa ra biên cảnh học cưỡi ngựa bắn tên, từ nhỏ đi theo người nhà, học cách sát phạt trên chiến trường.

Dần dà, giữa hai nhà chỉ còn chút quan hệ trên người Hộ Quốc Công, còn những người khác thì không có giao thoa.

Nhưng chỉ dựa vào Hộ Quốc Công, Vệ Uẩn vẫn phải nể mặt. Do đó, chàng bảo quản gia chuẩn bị hậu lễ, thay hoa y, rồi dẫn Sở Du và Tưởng Thuần ra ngoài.

Hôm nay bọn họ vẫn còn đang để tang, phục sức không thể quá cầu kỳ. Ba người đều mặc y phục trắng, Vệ Uẩn là tay áo rộng viền hoa văn mây cuộn sẫm màu, đầu đội ngọc quan; Sở Du và Tưởng Thuần đều mặc váy dài bằng gấm màu trắng thuần, hoa văn vân mây chỉ vàng, cài trâm ngọc, đeo khuyên tai trân châu, trông có vẻ đoan trang nền nã, không vì để tang mà khiến buổi tiệc rượu của Hộ Quốc Công không được thoải mái.

Ba người cùng đi tới phủ Hộ Quốc Công, được hạ nhân dẫn vào nội viện. Sở Du và Tưởng Thuần đi về hướng của nữ quyến, còn Vệ Uẩn được dẫn đến chỗ khách nam trong đình viện.

Địa điểm khách nữ dự tiệc được bố trí tại nhà thủy tạ. Lúc Sở Du và Tưởng Thuần đến nơi, phu nhân các nhà khác đã tới rất đông. Tưởng Thuần hiếm khi tham gia những trường hợp thế này, không khỏi có phần dè dặt. Sở Du vỗ tay Tưởng Thuần trấn an: “Tỷ không cần dè dặt quá, cứ xem như nói chuyện phiếm với nhóm Tạ Cửu lúc trước là được rồi.”

Tưởng Thuần gật đầu, nói nhỏ: “Tỷ chỉ sợ mất mặt Vệ phủ thôi.”

“Sợ cái gì?” Sở Du mỉm cười quan sát xung quanh một vòng: “Mặt mũi Vệ phủ ta chính là không làm chuyện vô lý, chỉ cần có lý, thì Vệ phủ ta có mặt mũi.”

Hai người vừa dứt lời, Sở Du đã nghe một tiếng reo mừng: “Tỷ tỷ!”

Sở Du quay đầu, nhìn thấy Sở Cẩm đang đứng ở lối vào thủy tạ, khuôn mặt hớn hở bước lên nghênh đón, thân thiết kéo tay nàng: “Tỷ tỷ, tỷ thật sự đến rồi, muội còn sợ hôm nay tỷ không đến.”

Dáng vẻ thân thiết này của Sở Cẩm khiến Sở Du nổi da gà toàn thân. Nàng ngẩng đầu nhìn thoáng qua, trong nháy mắt lập tức hiểu ngay. Đại phu nhân Tống gia đỡ Tống lão phu nhân bước lên, bà ta gật đầu với Sở Du một cái, giọng nói vững vàng: “Sở cô nương.”

Nghe tiếng Sở cô nương, Tưởng Thuần và Sở Du đều ngẩn người. Tống đại phu nhân phát hiện hình như mình nói sai, nhíu mày hỏi: “Cô…” Trong nhất thời, bà không biết phải xưng hô với Sở Du thế nào, chỉ đành hỏi: “Cô chưa trở về Sở phủ sao?”

Đến lúc này Sở Du đã hiểu, Tống phu nhân biết chuyện Vệ Uẩn ký thư phóng thê.

Nàng như cười như không, liếc nhìn qua Sở Cẩm, sau đó hỏi ngược lại: “Đại phu nhân nghe ai nói ta đã trở về Sở phủ?”

Tống phu nhân nghẹn họng, âm thầm nhìn lướt qua Sở Cẩm một cái. Sở Cẩm đứng sau lưng Tống phu nhân, rũ mắt không nói.

Có vẻ nàng ta cũng không biết phải ứng phó với tình cảnh này thế nào, nhưng nàng ta đã quen giả vờ điềm tĩnh, nên dự định cứ thế phớt lờ cho qua chuyện.

Sở Du cũng không cố tình gây sự với nàng ta, nàng chỉ mỉm cười, không nói gì nhiều. Tống đại phu nhân trò chuyện cùng nàng vài câu rồi dẫn những người khác rời đi, để Sở Cẩm ở lại nói chuyện với Sở Du, giống như đã xem Sở Cẩm là nửa con dâu rồi vậy.

Sở Cẩm dẫn Sở Du đi dạo sân vườn. Tưởng Thuần phát hiện giữa hai tỷ muội có gì đó là lạ nên đã sớm lui xuống. Sở Du và Sở Cẩm đi dọc theo hành lang dài lượn quanh bờ hồ. Nàng ta vẫn duy trì dáng vẻ dịu dàng kia, tươi cười giới thiệu với Sở Du mỗi một bụi hoa, mỗi một thân cây trong phủ, rõ ràng nàng ta đã đến rất nhiều lần nên mới biết rõ như vậy.

Sở Du im lặng lắng nghe, trong đầu chẳng nghĩ gì cả. Từ khi trọng sinh đến giờ nàng vẫn luôn giống như một dây cung căng chặt, mấy ngày gần đây mới từ từ buông lỏng. Tống gia giàu có phô trương, xây dựng đình viện rất tinh xảo, gần như sao chép lại toàn bộ nét đẹp nho nhã của vùng sông nước Giang Nam. Sở Du bước chậm rãi trên hành lang dài, nghe tiếng Sở Cẩm chậm rãi giới thiệu, hết sức thư thái. Sở Cẩm thấy dáng vẻ thong thả của nàng, không khỏi nhìn thêm vài lần, nhẫn nhịn hồi lâu, rốt cục cũng mở miệng: “Tỷ tỷ không hỏi muội chuyện gì sao?”

Sở Du nghe thế thì xốc lại tinh thần, nàng biết bây giờ Sở Cẩm mới bắt đầu vào chủ đề chính.

Kỳ thật từ trước đến nay, Sở Cẩm là một người không thể nín nhịn. Sở Du nhớ lại kiếp trước cô muội muội này của nàng, phát hiện nàng ta đúng là một nữ nhân giả tạo.

Sở Cẩm vì tham vinh hoa phú quý trước mắt mà không từ thủ đoạn, làm vấy bẩn hình ảnh của một tài nữ. Tham hư vinh, thích khoe khoang, tâm cơ không đủ, nhưng tâm tư lại nhiều.

Tại sao kiếp trước mình lại thất bại dưới tay người nữ nhân này chứ?

Sở Du nghiêng người tựa vào lan can, im lặng nhìn Sở Cẩm, nhớ tới kiếp trước. Lúc những xốc nổi và hồi ức tuyệt vọng trong quá khứ hiện lên, Sở Du chợt phát hiện Sở Cẩm trước mặt đúng là mắt mũi thiển cận, chẳng có chút phong thái nào cả, vì sao kiếp trước mình lại đánh mất bản tâm chứ?

Khoảnh khắc nhìn Sở Cẩm niên thiếu im lặng đợi câu trả lời của nàng, Sở Du  chợt nhận ra kiếp trước đã cách nàng quá xa rồi, chỉ còn là kiếp trước mà thôi.

Thế là nàng khẽ cười, ôn hòa nói: “Muội muốn nói gì với tỷ thì cứ nói. Còn nếu muội không muốn nói, ta cũng không hỏi.”

Sở Cẩm không ngờ Sở Du sẽ trả lời như vậy. Nàng ta ngẩn người, trong mất chất chứa sự khó hiểu.

Sở Du nhìn Sở Cẩm, nói tiếp: “Xem ra muội có lời muốn hỏi ta thì đúng hơn?”

Sở Cẩm không lên tiếng, sau một hồi trầm mặc, nàng ta mở miệng hỏi: “Hôm nay Tỷ tỷ có còn nhớ đến Cố đại ca chăng?”

Nghe thấy tên Cố Sở Sinh, Sở Du hơi ngẩn người. Nàng nhìn Sở Cẩm, tò mò hỏi: “Tại sao muội lại hỏi thế?”

“Hiện nay Cố đại ca ở Côn Dương, không biết tin tức, tỷ tỷ không lo lắng chút nào sao?”

Ánh mắt Sở Cẩm ẩn chứa sự trách cứ, nếu trước đây Sở Cẩm nói như vậy, Sở Du sẽ bắt đầu tự xét lại bản thân. Hoặc giả không cần Sở Cẩm nói, nàng đã sớm lo lắng từ lâu. Nhưng Sở Du hôm nay đã không còn để Cố Sở Sinh trong lòng nữa, nàng mỉm cười hỏi ngược lại: “Ta và Cố Sở Sinh không phải người thân cũng chẳng phải bạn cũ, vị hôn thê trước đây là muội còn không lo lắng, tại sao ta lại phải lo lắng?”

Sở Cẩm nghe nói thế thì sắc mặt cứng đờ. Một lát sau, nàng ta thở dài cảm thán: “Tỷ tỷ thật sự đã thay đổi rất nhiều.”

“Hửm?”

Sở Du nâng mắt, có hơi ngờ vực tại sao Sở Cẩm lại nói như vậy, nàng ta nói tiếp: “Lúc đó, tỷ gả vào Vệ phủ. Rõ ràng trước khi thành hôn hai ngày, tỷ còn bất chấp tất cả đi tìm Cố đại ca, viết thư bảo Cố đại ca dẫn tỷ bỏ trốn. Tại sao tỷ tỷ vừa tỉnh giấc đã thay đổi lớn như vậy?”

Nghe Sở Cẩm nhắc đến chuyện này, Sở Du không khỏi chột dạ. Quả thật nàng thay đổi quá nhanh, rất dễ khiến người khác sinh nghi. Sở Du suy nghĩ lý do để trả lời, lại nghe Sở Cẩm hỏi: “Tỷ tỷ có thể nói thật với muội, điều gì khiến tỷ thay đổi mong muốn, đột nhiên quyết định gả vào Vệ phủ?”

“À…”

Sở Du ngẫm nghĩ, chậm chạp bịa lý do: “Khi đó, Vệ thế tử lén sai người đưa cho ta một phong thư. Từ trong thư, ta có thể nhận ra phẩm tính Thế tử như ngọc, tốt hơn Cố Sở Sinh rất nhiều. Trái lo phải nghĩ, ta cảm thấy bất quá Cố Sở Sinh cũng chỉ có cái mã ngoài…”

Lời còn chưa dứt, Sở Du liền nghe thấy một tiếng cười khẽ vang lên cách đó không xa. Nàng theo bản năng lạnh mắt quét qua, giơ tay ngắt một phiến lá phóng về phía đó, giận dữ quát: “Ai!”

Chiếc lá kia xẹt qua nhánh cây, lộ ra một lớp y phục màu xanh đằng sau đám cây. Tiếp theo, Sở Du nhìn thấy có người vén nhánh cây lên, để lộ bàn tiệc rượu sau lưng. Người nọ bất đắc dĩ gọi một tiếng: “Tẩu tẩu.”

P/s (Zens Zens): Để tránh cho các bạn đợi lâu, mà cũng đỡ áp lực lên mình, mình dự định sẽ post bài 3 ngày/tuần, vào các thứ 3-5-7 (hoặc là post ngày nào mình thít, miễn 3 ngày/tuần thôi nhé), mỗi lần post khoảng 2000 chữ Trung, như vậy sẽ được 6000 chữ/tuần, đỡ hơn hồi trước là 3000-4000 chữ/tuần, hehe. Hẹn mọi người vào thứ 5 nhé! ^^

11
Leave a Reply

avatar
11 Số lượng chủ đề bình luận
0 Số lượng phản hồi cho các chủ đề bình luận
0 Người theo dõi
 
Bình luận được phản hồi nhiều nhất
Chủ đề bình luận sôi nổi nhất
11 Các tác giả bình luận
Dạ NguyệthuyenmisskongionhoDiễmthao Những người bình luận gần đây
Dạ Nguyệt
Khách
Dạ Nguyệt

kỹ nữ tâm cơ. nhưng anh nhà không hiểu lầm đâu

error: Xin bạn đừng copy, cám ơn!