Sơn hà chẩm – Chương 31 (2)

Sơn hà chẩm – Chương 31 (2)

Chương 31 (2)

Nếu không có Huyện lệnh Côn Dương là Cố Sở Sinh, dân chúng Bạch Thành đã sớm trở thành vong hồn dưới đao Bắc Địch

Editor: Zens Zens

P/s (Zens Zens): Các bạn có thể đăng ký nhận thông báo chương mới theo bài viết này của mình nhé: Link

Lưu ý: Nếu mình phát hiện truyện bị đem ra khỏi web này thì truyện sẽ bị pass, có thể sẽ dựa vào số lượng comment để mở pass, hoặc cũng có thể sẽ đặt câu hỏi mở, tuỳ theo cảm hứng lúc đó của mình. Vì vậy các bạn tranh thủ đọc chương nào thì để lại comment chương đấy, kẻo sau này lại quên nội dung nhé!

Quy định đọc truyện trên website: Link

***

Sở Du ngẩn người, lúc này nàng mới phát hiện Vệ Uẩn và một số thanh niên đang bày yến tiệc đằng sau chỗ bụi cây um tùm. Bọn họ đều là thanh thiếu niên quần áo là lượt, số lượng không nhiều, từ cách ăn mặc cho thấy có lẽ đều là con cháu gia tộc hiển hách. Chắc hẳn bọn họ quen biết nhau, nên tìm chỗ riêng tư trong Tống phủ để ôn chuyện.

Bố trí đình viện của Tống phủ rất tuyệt diệu, tầm nhìn trong không gian vừa khéo được ngăn cách bằng núi đá lùm cây. Ai không quen thuộc đình viện sẽ không thể biết bên trong còn có huyền cơ như vậy.

Ánh mắt Sở Du dừng trên người Sở Cẩm, nàng ta dẫn nàng đi dạo hồ thẳng một đường đến đây, đương nhiên đã sớm biết nhóm người Vệ Uẩn thiết yến chỗ này. Nàng ta tán gẫu chuyện trước đây với nàng cũng là vì muốn phanh phui chuyện nàng từng cố gắng bỏ trốn theo Cố Sở Sinh trước mặt thiên hạ, dụ nàng thừa nhận.

Thật ra Sở Du không kiêng kỵ chuyện này. Chuyện nàng từng làm, nàng sẽ không phủ nhận, người nàng từng yêu, cũng sẽ không xóa nhòa. Nếu như đã làm, nàng cũng đã chuẩn bị tinh thần thừa nhận, sẽ không giấu giấu giếm giếm. Nhưng sự rắp tâm toan tính này của Sở Cẩm vẫn khiến nàng vô cùng tức giận.

May mà vừa rồi nàng nói mình ái mộ Vệ Quân nên mới gả vào Vệ gia. Nếu vừa rồi nàng nói sai cái gì, Vệ Uẩn đứng đây nghe thấy thì sẽ nghĩ sao?

Rất nghiều suy nghĩ lướt qua đầu Sở Du, sau khi Sở Cẩm nhìn thấy Vệ Uẩn, nàng ta vội vàng hành lễ với những người kia: “Tiểu nữ không biết chư vị công tử ở đây, thất lễ rồi. Tiểu nữ và tỷ tỷ sẽ rời khỏi đây…”

“Cần gì phải vậy?” Một giọng nói truyền tới từ sau đám người, Sở Du nâng mắt nhìn qua, là một công tử áo lam. Trông hắn ta có vẻ lớn hơn Vệ Uẩn ba bốn tuổi, cũng xem như khá tuấn tú, nhưng khí chất suy đồi trên người lại khiến cho người khác không thích nổi. Người nọ bước từ trong đám người ra, nhấc tay vén nhành cây, nhìn Sở Du, nói năng lỗ mãng: “Nào nào nào, Sở cô nương, bên này.”

“Huynh là ai?”

Sở Du nhíu mày, người nọ mỉm cười: “Tại Hạ Tống Văn Xương.”

Tống Văn Xương chính là Tống thế tử, người đã đính hôn với Sở Cẩm.

Sở Du nhìn vẻ mặt giễu cợt của Tống Văn Xương, lập tức hiểu ngay hôm nay Tống phủ cố ý mời nàng tới là vì Tống Văn Xương muốn xả giận cho Sở Cẩm.

Sở Du nhíu mày, nàng nghĩ hôm nay không nên gây thêm chuyện cho Vệ phủ, nên dự định nhịn cơn tức này. Sở Du mở miệng đáp: “Thiếp thân là nữ quyến Vệ phủ, không tiện đứng đây nói nhiều, xin cáo lui trước.”

“Sao Sở cô nương lại câu nệ như vậy?”

Tống Văn Xương cười nói: “Vệ Uẩn đã đưa thư phóng thê cho cô, bây giờ cũng là dịp để Sở cô nương tuyển chọn hôn phu lần nữa. Sở cô nương chính là nữ tử khí phách có thể vì người trong lòng mà dũng cảm tiến lên. Hôm nay…”

“Ngươi thấy sao?”

Tống Văn Xương còn chưa dứt lời đã nghe thấy một giọng nói thiếu niên lạnh băng cắt ngang. Mọi người nhìn về phía âm thanh phát ra, thấy Vệ Uẩn đang ngồi trên xe lăn, lẳng lặng nhìn Tống Văn Xương.

Vẻ mặt chàng vô cùng lạnh lẽo.

Thật ra ngoại trừ lúc đối diện với người nhà, vẻ mặt Vệ Uẩn vẫn luôn lạnh lùng. Nhưng giờ phút này, sự lạnh lùng đó lại khác hẳn ngày thường, giống như sói đói nhìn chằm chằm vào con mồi, là sự sắc lạnh hệt như sẵn sàng bổ nhào lên bất cứ lúc nào.

Đột nhiên Tống Văn Xương hơi chột dạ, hắn nhìn xe lăn của Vệ Uẩn, sắc mặt bỗng tốt lên vài phần, cười nói: “Cái gì mà thấy với không thấy? Chẳng lẽ Tiểu Thất cậu còn định bao che cho nàng ta? Đêm trước khi thành thân với huynh trưởng cậu, nàng ta còn…”

“Cái ta nói là thư phóng thê.”

Vệ Uẩn đẩy xe lăn đi về phía Sở Du, một thiếu niên mặc y phục xanh bên cạnh nhìn thấy liền bước vội lên trước đẩy Vệ Uẩn vòng qua nhánh cây, chạy lên con đường lát đá ngọc, tới bên cạnh Sở Du.

Vệ Uẩn vừa dứt lời, Tống Văn Xương rốt cuộc cũng sực tỉnh, theo bản năng nhìn về phía Sở Cẩm. Tin tức này là do Sở Cẩm tiết lộ lúc nghị thân cùng Tống phủ. Khi đó, Vệ phủ còn chưa được thả ra, Tống đại phu nhân để ý đến quan hệ giữa Sở Du và Vệ gia, nên Sở Cẩm mới đích thân lấy thư phóng thê đến cho Tống đại phu nhân xem.

Sự do dự của Tống Văn Xương lọt vào mắt Vệ Uẩn và Sở Du. Vệ Uẩn chắn trước mặt nàng, vuốt nhẫn ban chỉ trong tay (*), nhìn chằm chằm Tống Văn Xương, chậm rãi nói: “Ta chưa từng viết phong thư phóng thê đó. Sở Du hiện giờ là Đại phu nhân của Vệ phủ ta, là người chưởng quản Vệ phủ, há lại để cho loại người như ngươi bịa đặt khen chê?!”

(*) Nhẫn ban chỉ: là một loại công cụ hỗ trợ bắn cung, đeo vào ngón cái, bên dưới có một cái rãnh dùng để giữ dây cung khi kéo tên, có tác dụng phòng ngừa dây cung đàn hồi khi bắn tên làm xước da, sau này dần trở thành món trang sức của các nhà quyền quý.

Vệ Uẩn cao giọng, khuôn mặt hiện lên lửa giận. Tống Văn Xương ậm ừ một chốc, hắn muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng lại đuối lý, không muốn dây dưa với đề tài này nữa, bèn mở miệng nói: “Vậy ta không nói chuyện thư phóng thê nữa, nhưng chuyện cô ta bỏ trốn theo Cố Sở Sinh là sự thật, đúng chứ?”

Lời này vừa nói ra, ánh mắt mọi người nhìn Tống Văn Xương mang theo vài phần đánh giá. Vệ Uẩn cười lạnh một tiếng, hỏi lại: “Tẩu tử ta bỏ trốn hay không thì liên quan gì đến ngươi?”

Sắc mặt Tống Văn Xương cứng đờ, nghe Vệ Uẩn nói tiếp: “Vệ gia ta đều đã biết hết chuyện của Đại tẩu trước khi thành thân. Vì vậy, gia huynh cố tình viết một phong thư, ta làm hồng nhạn đưa tin mới có thể sửa lại được mối duyên Tấn Tần(*). Chuyện đó Vệ gia ta cũng chưa từng xen vào, khi nào lại đến lượt các người chỉ trỏ?!”

(*) Mối duyên Tấn Tần (秦晋之好): Câu thành ngữ này vốn nói về hai nước thông gia hữu hảo, nhưng ngày nay thường dùng để chỉ hôn nhân nam nữ

“Bây giờ tiền tiến nguy cấp, là thời điểm quốc gia sinh tử tồn vong, Tống Văn Xương ngươi thân là Thế tử Hộ Quốc Công, không nghĩ cách làm sao báo đáp quốc gia, mà trong đầu chỉ toàn chuyện của phụ nhân. Chẳng lẽ do mùi son phấn Tống phủ quá nặng, nên ngay cả bản chất nam nhi cũng mất hết rồi sao?!”

Lời này vừa buông ra, vẻ mặt mọi người đều ngưng đọng. Tống Văn Xương cũng phát giác bản thân thất thố, nhưng vẫn không cam lòng. Hắn còn muốn nói gì đó, Sở Cẩm bên cạnh trầm giọng lên tiếng: “Thế tử đừng nói nữa.”

Mọi người nghe vậy thì đều nhìn qua, thấy Sở Cẩm đỏ mắt, lộ vẻ mặt uất ức. “A Cẩm biết Thế tử là vì A Cẩm… A Cẩm ghi khắc sự thương yêu của Thế tử trong lòng, có điều chuyện của A Cẩm và tỷ tỷ… bỏ đi thôi.”

Nàng ta úp úp mở mở, khiến người khác nghĩ gần nghĩ xa. Đám người vỡ lẽ hóa ra chuyện Tống Văn Xương thất lễ là có nguyên nhân sâu xa.

Nàng ta cho Tống Văn Xương bậc thang, Tống Văn Xương cũng thản nhiên bước xuống. Hắn nghiêm giọng đáp: “Đành vậy, hôm nay nàng và ta đã đính hôn, nàng ta cũng đã lấy chồng, sau này sẽ không có chuyện tương tự xảy ra nữa, ta cũng sẽ không truy cứu.”

Dứt lời Tống Văn Xương khoát tay áo một cái: “Các người về đi…”

“Ngươi không truy cứu cái gì?”

Vệ Uẩn lạnh giọng ngắt lời hắn, Tống Văn Xương lấy được bậc thang, nhưng chàng lại không muốn cho Tống Văn Xương bậc thang này.

Chàng lạnh mắt nhìn về phía Sở Cẩm: “Cô là muội muội của tẩu tẩu ta?”

“Tiểu nữ Sở Cẩm.”

“Cô nói cho rõ ràng.” Vệ Uẩn đối diện nàng ta, nghiêm mặt: “Giữa tẩu tử ta và cô xảy ra chuyện gì, tại sao Tống thế tử lại ra mặt vì cô?”

“Chỉ là chuyện nhà mà thôi.” Sở Cẩm thở dài: “Chuyện riêng giữa tỷ muội với nhau, không đáng để nói với người ngoài.”

“Nếu không đáng để nói với người ngoài, vậy tại sao cô và Tống thế tử lại làm nhục Đại tẩu ta trước mặt nhiều người như vậy?!” Vệ Uẩn bất chợt cao giọng: “Hôm nay tẩu ấy là Đại phu nhân Vệ phủ ta, các người làm như vậy là cho rằng Vệ phủ ta dễ bắt nạt lắm sao?! Hoặc là cô đừng nhắc tới, nếu hôm nay cô đã nhắc tới, thì cô phải nói rõ ràng cho ta. Nếu thật sự Đại tẩu có lỗi với cô, Vệ gia ta chắc chắn sẽ đền bù. Nhưng nếu hôm nay cô không nói cho rõ, ta sẽ đơn giản xem như cô làm nhục danh dự Đại tẩu. Vệ Uẩn ta có ân báo ân, có oán báo oán, chuyện này đừng hòng bỏ qua!”

 

5 2 votes
Article Rating
guest
109 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
Haha
Haha
22 Ngày Cách đây

Giận run người với cái bà bạch liên hoa này, bám mãi không buông

Emily
Emily
21 Ngày Cách đây

Sở Cẩm tư duy không bình thường tí nào, cứ nhất quyết phải đụng đến Sở Du.

Bunbull
Bunbull
19 Ngày Cách đây

Mụ sở cẩm chọc trúng người rồi nhé, thấy sở du ko thèm nói mà lấn tới. Giờ đã có tiểu thúc ra mặt vìa a du. Cho chừa thảo mai cho lắm bạch liên hoa sở cẩm

Ha My
Ha My
17 Ngày Cách đây

Ghét nhất cái kiểu nói một nửa rồi lại thôi, để người ta tự suy đoán…. kiểu người nham hiểm như Sở Cẩm phải để người như Vệ Uẩn vạch mặt mới đáng đời.

Huyền
Huyền
14 Ngày Cách đây

Hình như Sở Cẩm hơi coi thường sự thông minh của người khác quá? Mà chọn ai không chọn lại chọn người như Tống Văn Xương

Roe
Roe
11 Ngày Cách đây

Sở Cẩm cô nương, đừng khiến mị tức điên lên chửi cô được không? 🙂

Linh Tường
Linh Tường
5 Ngày Cách đây

Chưa bao giờ thôi hết bực mình với thanh niên Sở Cẩm 🙂

Thu Le
Thu Le
1 Ngày Cách đây

Thanh niên Vệ Uẩn ngầu quá, nhưng mà mình thích, haha 😘😘😘

error: Xin bạn đừng copy, cám ơn!
109
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x