Sơn Hà Chẩm – Chương 31 (3)

Sơn Hà Chẩm – Chương 31 (3)

Chương 31 (3)

Nếu không có Huyện lệnh Côn Dương là Cố Sở Sinh, dân chúng Bạch Thành đã sớm trở thành vong hồn dưới đao Bắc Địch

Editor: Zens Zens

P/s (Zens Zens): Các bạn có thể đăng ký nhận thông báo chương mới theo bài viết này của mình nhé: Link

Lưu ý: Nếu mình phát hiện truyện bị đem ra khỏi web này thì truyện sẽ bị pass, có thể sẽ dựa vào số lượng comment để mở pass, hoặc cũng có thể sẽ đặt câu hỏi mở, tuỳ theo cảm hứng lúc đó của mình. Vì vậy các bạn tranh thủ đọc chương nào thì để lại comment chương đấy, kẻo sau này lại quên nội dung nhé!

Quy định đọc truyện trên website: Link

***

Dường như Sở Cẩm bị Vệ Uẩn dọa mất hồn, mắt rưng rưng, mặt tỏ vẻ hoảng sợ. Tống Văn Xương nổi sùng lên, bước ra chắn trước mặt Sở Cẩm, giận dữ quát: “Cậu nói chuyện thì nói đàng hoàng, nạt nộ nàng ấy làm gì?”

Sắc mặt Vệ Uẩn không thay đổi, chàng nhìn chằm chằm Sở Cẩm: “Khóc, khóc là coi như không có chuyện gì sao, khóc có thể cuốn trôi đi những lời nói ném đá giấu tay, làm nhục người ta à? Đánh lên mặt người ta, đến khi người ta đánh trả thì lại khóc. Cô cho rằng khóc thì ta sẽ không đánh vào mặt cô sao? Hôm nay ta đã nói rồi, nếu cô có lý thì cứ nói, Vệ phủ ta không phải không biết phân biệt phải trái trắng đen. Còn nếu cô nói không có lý, đứng trách ta không khách sáo.”

“Cậu không khách sáo thì muốn làm gì?!”

Tống Văn Xương thực sự nổi cáu: “Đừng nói chi Sở Cẩm có lý, cho dù không có lý thì cậu có thể làm gì? Cậu cho rằng Vệ phủ vẫn còn như trước sao?! Nếu không nhờ Bệ hạ khai ân, cậu cho rằng hôm nay cậu có thể đứng đây nói chuyện hả? Vệ phủ cậu chôn vùi bảy vạn binh mã, đáng lý nên tịch biên gia sản, tru di tam tộc…”

“Thế tử nói năng cẩn trọng!”

Thanh niên lúc nãy đẩy xe lăn giúp Vệ Uẩn đột nhiên lên tiếng, Tống Văn Xương nghiêng đầu quay sang nhìn thanh niên kia: “Đệ là cái thá gì? Đến lượt đệ nói chuyện sao?!”

Người thanh niên kia khẽ mỉm cười, vẻ mặt bình thản: “Đệ không phải là cái thá gì, chỉ là đệ cho rằng chuyện Bạch Đế Cốc còn có điểm kỳ quặc. Cho dù thế nào đi nữa, Vệ phủ là khí phách thế gia của Đại Sở. Những người đã khuất của Vệ phủ đều là anh hùng, Thế tử vẫn nên cẩn trọng lời nói mới phải.”

Dứt lời, vẻ mặt thanh niên kia mang theo ý cảnh cáo: “Thế tử nên nghĩ cho mình, và cũng nghĩ cho Tống gia.”

Sở Du ngẩng đầu nhìn người thanh niên kia. Trong đám người, y phục thanh niên kia là giản dị nhất, áo bào xanh, áo sam trắng, ngọc quan chạm rỗng, nhìn qua là biết xuất thân không cao quý mấy. Nàng trông dáng vẻ hắn chỉ khoảng mười bảy, mười tám tuổi, số tuổi hình như xấp xỉ Cố Sở Sinh, ngũ quan thanh tú lịch sự tao nhã, mang theo vài phần khí khái hào hùng. Vốn cũng là thiếu niên lang như ngọc, nhưng khi đứng bên cạnh Vệ Uẩn thì hào quang không khỏi trở nên ảm đạm.

Sở Du nhìn hắn một lát, cảm thấy người này có hơi quen mắt, nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng cũng nhớ ra vị này về sau lấy thân phận thứ tử để nhập sĩ, nhưng cuối cùng lại thừa kế vị trí Hộ Quốc Công, gánh vác Tống gia, Tống Thế Lan.

Đời trước Tống Văn Xương theo phụ thân ra chiến trường rồi chết ở đó, Tống Thế Lan bước lên thỉnh chiến. Hắn rất có tài, giao hảo tốt với Cố Sở Sinh. Lúc nàng và Cố Sở Sinh ở tại Côn Dương từng có qua lại với Tống Thế Lan. Sau khi họ trở lại Hoa Kinh, Tống Thế Lan lại không chịu vào kinh mà vẫn đóng quân ở hai châu là Quỳnh Châu và Hoa Châu, không hề trở về.

Sau đó, Cố Sở Sinh và Vệ Uẩn long tranh hổ đấu. Từ đầu tới cuối, vị công tử này đều không hề bày tỏ thái độ, mỗi ngày du sơn ngoạn thủy ở Quỳnh Châu, xem như cũng là một giai thoại.

Lần gặp Tống Thế Lan ở đời trước đã cách nhau gần mười năm. Mới đầu Sở Du không nhận ra, một hồi sau nàng mới sực nhớ, không khỏi nhìn kỹ một chút. 

Tống Văn Xương bị Tống Thế Lan nhắc nhở, đầu óc tỉnh táo lại đôi phần. Hắn cảm thấy lời nói vừa rồi của mình hơi quá đáng, đành lui một bước: “Vừa rồi, tại hạ nói chuyện không suy nghĩ, hi vọng Vệ tiểu Hầu gia rộng lòng bỏ qua.”

Vệ Uẩn điềm tĩnh nhìn hắn: “Trừ rộng lòng bỏ qua, còn gì nữa?”

Lúc Vệ Uẩn và Tống Văn Xương nói chuyện, Sở Du liền liếc trộm Tống Thế Lan vài lần. Tống Thế Lan chú ý đến ánh mắt của Sở Du, quay đầu nhìn nàng, nở nụ cười trong trẻo. Lén nhìn người ta lại bị người ta bắt gặp, Sở Du cảm thấy hơi xấu hổ, bèn nghiêng đầu sang chỗ khác. Tống Thế Lan không ngờ Sở Du lại ngượng ngùng, hắn ngược lại ngẩn người, cúi đầu cười.

Màn tương tác này đều lọt hết vào mắt Vệ Uẩn. Chàng nhìn thoáng qua Tống Thế Lan, không nhiều lời, tiếp tục tranh cãi với Tống Văn Xương: “Chuyện của tẩu tử ta, ngươi và Sở Cẩm còn lời nào để nói?”

“Tiểu Hầu gia, ta khuyên ngài hãy có lòng khoan dung.” Tống Văn Xương cau mày: “Ta không lằng nhằng với ngài về chuyện này, ngài cũng đừng tiếp tục gây sự chứ.”

“Vậy là ngươi không thể đáp cho có lý, nên quay sang nói nhân nghĩa với ta, đúng không?”

Vệ Uẩn cười khẩy một tiếng: “Được rồi, nếu đã không có lý, vậy thì chịu phạt đi. Mau xin lỗi tẩu tử cho ta!”

“Được lắm.” Tống Văn Xương tức đến phát run: “Ta không tranh chấp với cậu. Ta sẽ xin lỗi, xin lỗi vị Vệ đại phu nhân thuở nhỏ ăn hiếp ấu muội, cố tình dụ dỗ hôn phu của muội muội, lại còn đào hôn với vị hôn phu của muội muội ngay trước ngày cưới…”

Lời còn chưa dứt, Tống Văn Xương chợt cảm thấy cổ lành lạnh, tựa như bị người ta đột ngột níu lấy thân áo, bay lên không trung, rơi tỏm xuống hồ nước bên cạnh.

Ai nấy đều cả kinh thất sắc, nhìn sắc mặt Vệ Uẩn trắng xanh, một tay vịn chặt tay vịn xe lăn chống đỡ cơ thể, tay còn lại áp lên ngực, dồn dập ho khan.

Tống Văn Xương vùng vẫy trong nước, Sở Du hoảng hốt vịn Vệ Uẩn ngồi xuống, lấy một cái bình nhỏ từ trong ống tay áo ra, nói với Vệ Uẩn đang ho dữ dội: “Hầu gia, ngài cố chịu một chút. Tại sao ngài lại xúc động như vậy!”

Dứt lời, Sở Du đặt bình nhỏ dưới mũi Vệ Uẩn. Vệ Uẩn ngửi bình nhỏ, chậm rãi điều chỉnh hơi thở, tiếng ho khan từ từ ngừng lại. Chàng vừa ngẩng đầu đã lập tức bắt gặp đôi mắt đỏ ửng của Sở Du. Tim Vệ Uẩn thắt lại, trong nháy mắt chàng cuống quít, muốn nói gì đó. Bỗng nghe thấy Sở Du nói bằng vẻ mặt ấm ức: “Bọn họ hắt nước bẩn cho ta thì cứ để họ hắt đi, ta cũng không thèm để ý một hai lần này, Hầu gia hà tất vì thế mà tổn thương thân thể chứ? Bệ hạ bác bỏ tấu chương Hầu gia tự thỉnh lên tiền tuyến là hi vọng Hầu gia có thể dưỡng bệnh thật tốt, sau đó dốc sức vì nước. Hầu gia không cần vì những kẻ tiểu nhân không phân phải trái này mà hao tổn tâm trí!”

Những lời nói hàm chứa nước mắt này vừa phát ra, người xung quanh nghe mà rối rắm, nhất thời không biết rốt cuộc giữa hai tỷ muội, ai đúng ai sai. Ngược lại, Vệ Uẩn lại trở nên yên lòng, Sở Du mở to mắt nói dối thế này, chắc chắn trong lòng đã biết rõ hết rồi, chứ không phải vì bị dáng vẻ này của chàng dọa khóc.”

Vệ Uẩn thở dài, nhìn Sở Du đỏ mắt, chậm rãi nói: “Tẩu tẩu đừng khóc, đệ không sao.”

Dứt lời, chàng ngẩng đầu lên, chắp tay với đám đông: “Vệ mỗ thân thể không khỏe, xin cáo lui trước. Mời chư huynh tiếp tục dạo chơi, đừng vì Vệ mỗ làm mất nhã hứng.”

Thấy dáng vẻ của Vệ Uẩn, ai cũng không dám bước lên cản chàng lại. Giờ phút này Tống Văn Xương vẫn còn đang quẫy đạp trong hồ, Sở Cẩm cuống cuồng gọi người đến cứu Tống Văn Xương. Tống Thế Lan thấy thế liền bước qua, làm tư thế “mời” với Vệ Uẩn: “Ta tiễn tiểu Hầu gia.”

Vệ Uẩn gật đầu một cái, có chút mệt mỏi, nâng mắt nhìn thị nữ bên cạnh: “Phiền giúp ta thỉnh Nhị phu nhân Vệ phủ ra gặp nhau trước cổng.”

Thị nữ đáp một tiếng rồi rời đi. Tống Thế Lan dẫn đường cho Sở Du và Vệ Uẩn ra khỏi phủ. Sở Du đẩy xe lăn Vệ Uẩn, nghe Tống Thế Lan xin lỗi: “Huynh trưởng của ta dễ kích động, hi vọng tiểu Hầu gia rộng lòng bỏ qua.”

“Đây vốn là chuyện của ta và Thế tử, không liên quan đến Tống gia và Vệ phủ. Nhị công tử cứ yên tâm.”

Vệ Uẩn hiểu ý của Tống Thế Lan, hỏi thẳng: “Nhị công tử và Thế tử không hợp nhau à?”

“Bình thường cũng coi như không tệ.” Tống Thế Lan như cười như không, ẩn ý nói: “Có điều Hầu gia dã đến đây rồi, thì không còn giống như thế nữa.”

Đã vào đông nhưng trong tay Tống Thế Lan vẫn còn cầm một cây quạt giấy, trông phá lệ phong lưu tao nhã.

Quạt xếp kia nâng cành cây rũ ở hai bên, cẩn trọng nói: “Mấy ngày trước nghe nói tiểu Hầu gia nhập cung.”

“Tin tức của Nhị công tử cũng nhanh thật.” Vệ Uẩn lạnh mặt: “Vốn đợi đêm khuya nhập cung, nhưng cũng bị Nhị công tử biết được. Tội dò la Thánh thượng, e rằng có mấy cái đầu cũng không đủ chém nhỉ?”

“Hầu gia quá lời rồi.” Vẻ mặt Tống Thế Lan vẫn điềm nhiên: “Chẳng qua Tống mỗ có quan hệ tốt với vài người quen thôi, sao dám dò la Thánh thượng? Tống mỗ có quen vài người trong cung, nghe thấy tin Hầu gia nhập cung, lại đúng lúc quen biết vài người ở tiền tuyến, nghe được chuyện Diêu Dũng bỏ thành.”

“Diêu Dũng bỏ thành?!”

Sở Du bất ngờ thốt lên, phản ứng đầu tiên của nàng là dân chúng nơi đó phải làm sao. Lúc trước Vệ Uẩn trở về, mặc dù có nói khái quát là trò chuyện cùng Thánh thượng, cũng nói chuyện Diêu Dũng ở tại tiền tuyến quá yếu nhược, nhưng không hề nhắc đến chuyện ông ta bỏ thành. Vì vậy bất chợt nghe thấy tin tức này, Sở Du chấn kinh.

Vệ Uẩn hiểu ý Sở Du, vội vàng bổ sung: “Trước khi ông ta bỏ thành đã sơ tán dân chúng…”

Lời còn chưa dứt đã nghe Tống Thế Lan cười khẽ một tiếng.

“Ông ta mà có lòng vậy sao?” Giọng nói Tống Thế Lan hàm chứa vẻ khinh miệt trào phúng: “Nếu không nhờ vị Huyện lệnh Côn Dương tên là Cố Sở Sinh kia, e rằng dân chúng Bạch Thành đã sớm trở thành vong hồn dưới đao Bắc Địch.”

11
Leave a Reply

avatar
11 Số lượng chủ đề bình luận
0 Số lượng phản hồi cho các chủ đề bình luận
0 Người theo dõi
 
Bình luận được phản hồi nhiều nhất
Chủ đề bình luận sôi nổi nhất
11 Các tác giả bình luận
Lưu HòaDạ NguyệtNguyễn AnNgnghuyenmiss Những người bình luận gần đây
Lưu Hòa
Khách
Lưu Hòa

Con mợ Sở Cẩm bánh bèo vô dụng bày trò suốt ngày mệt ghê

error: Xin bạn đừng copy, cám ơn!