Sơn hà chẩm – Chương 32

Sơn hà chẩm – Chương 32

Chương 32

Đến Vệ gia, gặp được mọi người chính là may mắn lớn nhất đời ta

Editor: Zens Zens

P/s (Zens Zens): Các bạn có thể đăng ký nhận thông báo chương mới theo bài viết này của mình nhé: Link

Lưu ý: Nếu mình phát hiện truyện bị đem ra khỏi web này thì truyện sẽ bị pass, có thể sẽ dựa vào số lượng comment để mở pass, hoặc cũng có thể sẽ đặt câu hỏi mở, tuỳ theo cảm hứng lúc đó của mình. Vì vậy các bạn tranh thủ đọc chương nào thì để lại comment chương đấy, kẻo sau này lại quên nội dung nhé!

Quy định đọc truyện trên website: Link

***

Sở Du nghe thấy lời này thì ngẩn người, rõ ràng Vệ Uẩn cũng sửng sốt. Dù sao vừa rồi bọn họ mới tranh chấp vì chuyện của Cố Sở Sinh, vậy mà bây giờ lại nghe được chuyện này.

Vệ Uẩn bất giác nhìn thoáng qua Sở Du. Sau khi Sở Du nghe được tin này thì nhanh chóng trấn tĩnh lại.

Đời trước, Cố Sở Sinh có thể từ con của tội thần mà vọt thẳng lên chức Thừa tướng, đương nhiên hắn ta cũng có bản lĩnh thật sự. Tính ra cả đời Cố Sở Sinh, người hắn ta có lỗi nhất chính là nàng. Đối với dân chúng mà, Cố Sở Sinh là Thanh thiên Đại lão gia tái thế. Đối với Hoàng đế mà nói, Cố Sở Sinh là quốc tỉ, là trụ cột tiều đình. Hộ bộ, Lại bộ, Lễ bộ, Binh bộ, Công bộ mất Cố Sở Sinh là giống như là trời sập vậy. Đối với thuộc hạ, Cố Sở Sinh là một chủ tử tốt, thưởng phạt phân minh. Đối với đồng minh, Cố Sở Sinh là một quân tử cơ trí, trọng lời hứa, đáng để tin tưởng.

Đối với ai, Cố Sở Sinh cũng đều tốt, chỉ trừ Sở Du.

Có lúc Sở Du cũng nghĩ, vì sao một người hoàn mỹ như vậy lại chỉ hiển hiện tính ác trên người nàng một cách thuần thục như thế.

Nàng suy nghĩ cả đời cũng không nghĩ ra, kiếp này nàng không muốn lại suy nghĩ nữa.

Rõ ràng Tống Thế Lan cũng biết quan hệ giữa Cố Sở Sinh và Sở Du, nhưng hắn lại vờ không biết, chỉ tiếp tục nói: “Côn Dương là cứ điểm vận chuyển lương thảo trọng yếu, Cố Sở Sinh đích thân áp giải lương thảo đến Bạch Thành đúng lúc Diêu Dũng bỏ thành. Cố Sở Sinh dẫn số binh lính còn sót lại tổ chức dân chúng tiến hành luân phiên chống cự, kéo dài thời gian sơ tán dân chúng, mang người trở về Côn Dương.

“Vậy hôm nay Côn Dương thế nào rồi?”

Vệ Uẩn cau mày, Tống Thế Lan nhún vai: “Ta đây cũng không biết, xem tình hình Cố Sở Sinh và Diêu Dũng ầm ĩ như thế, nói không chừng, qua trận này, Côn Dương cũng không còn.”

Côn Dương là yếu địa. Nếu như mất Côn Dương, sau này việc tiến hành phản kích sẽ trở nên vô cùng khó khăn.

Vệ Uẩn siết chặt nắm tay, rũ mắt không nói. Ba người đã tới cổng, Tống Thế Lan nâng mắt nhìn ra cửa, cười nói: “Tình hình hôm nay đã như thế, Bệ hạ nói vậy là hi vọng tiểu Hầu gia tham chiến, đáng tiếc tiểu Hầu gia bệnh tật quấn thân. Có điều, hẳn là Bệ hạ từng nhắc đến việc nhờ tiểu Hầu gia tiến cử người nhỉ?”

Vệ Uẩn không lên tiếng. Sở Du vừa đẩy chàng ra khỏi cửa đã nhìn thấy xe ngựa đợi bên ngoài. Tưởng Thuần vén rèm xe, mỉm cười hỏi: “Sao bây giờ hai người mới đến?”

Sở Du đứng sau lưng Vệ Uẩn nhìn về phía Tưởng Thuần, cười nói: “Tiểu Thất và Tống nhị công tử nói chuyện phiếm một lát.”

Tống Thế Lan ngẩng đầu nhìn Tưởng Thuần, cười ấm áp. Tưởng Thuần bất ngờ nhìn thấy ngoại nam thì có phần ngượng ngùng, cố gắng trấn tĩnh rồi gật đầu một cái, sau đó buông rèm.

Tống Thế Lan và Vệ Hạ cùng vịn Vệ Uẩn lên xe. Lúc Vệ Uẩn sắp khom lưng bước vào trong, chàng đột ngột hạ quyết định, ngẩng đầu lên, nhìn về phía Tống Thế Lan, điềm tĩnh nói: “Nếu ta giúp Nhị công tử, hi vọng Nhị công tử ghi nhớ phần ân tình này của tại hạ.”

“Điều đó là đương nhiên.” Tống Thế Lan mỉm cười, ánh mắt tĩnh mịch, chắp tay nói: “Suốt đời khó quên.”

Vệ Uẩn gật đầu một cái, khom lưng bước vào trong.

Tống Thế Lan xoay người qua, duỗi tay về phía Sở Du, mỉm cười nói: “Đại phu nhân, mời?”

Sở Du học theo dáng vẻ cao quý của Vệ Uẩn, gật đầu một cái nhằm bảy tỏ sự cảm tạ, nhưng lại không đưa tay ra, xách váy đạp bậc thang bước lên. Một chiếc khăn vuông rơi xuống, Tống Thế Lan khom lưng nhặt lấy, nhấc tay đưa tới. Sở Du cầm khăn vuông, chợt nghe Tống Thế Lan cười khẽ: “Dầu hoa quế bôi tóc của phu nhân thơm thật đấy.”

Sở Du ngẩng phắt đầu lên, ánh mắt như đao.

Vừa rồi, lúc ở trước mặt mọi người, nàng giả vờ đưa thuốc cho Vệ Uẩn ngửi, nhưng thật ra hôm nay nàng bất cẩn mang nhầm dầu hoa quế bôi tóc. Tống Thế Lan nhắc đến chuyện này, chưa chắc là muốn nói cho nàng biết chuyện hắn biết rõ chuyện Vệ Uẩn giả bệnh.

Nhưng hắn làm vậy là có ý gì?

Là cảnh cáo, hay là có mưu đồ nào khác?

Sở Du đang suy tư, chợt thấy người trước mặt cười khẽ một tiếng, phe phẩy quạt nói: “Thôi, không dọa ngài nữa. Chẳng qua vừa rồi, ta cảm thấy đôi mắt Vệ phu nhân thật to, dọa một cái chắc chắn rất thú vị.”

Đôi mắt thật to, dọa một cái rất thú vị?

Sở Du bị cái người não chập mạch này làm chết sững, nàng mấp máy môi, nhưng không biết phải đáp thế nào. Người trước mặt nâng tay áo vái chào, mỉm cười nói: “Tiễn Hầu gia, Đại phu nhân, Nhị phu nhân, tạm biệt.”

Nếu hắn đã tiễn khách, Sở Du cũng không tiện nán lại. Nàng liếc nhìn Tống Thế Lan, xoay người bước vào xe ngựa.

Sau khi vào trong, Sở Du nhìn thấy Vệ Uẩn gõ đầu ngón tay lên bàn nhỏ bên cạnh, nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa xe, dường như đang suy nghĩ điều gì đó. Tưởng Thuần ngồi ở một bên, đọc sổ sách mà nàng chưa xem xong.

Sở Du ngồi đối diện Tưởng Thuần, mỉm cười nói: “Chăm chỉ vậy à? Muội đâu có kiểm tra sổ sách, tỷ xem gấp như vậy làm gì.”

“Chẳng qua tỷ rảnh rỗi không có gì làm thôi.”

Xe ngựa bắt đầu chạy, Tưởng Thuần buông sổ sách trong tay xuống, hơi lo lắng hỏi: “Tỷ nghe nói vừa rồi ở trong đình viện, muội muội của muội khiến muội chịu thiệt à?”

“Hửm?”

Sở Du có hơi kinh ngạc: “Truyền nhanh như vậy à?”

Sở Du cả cười: “Miệng lưỡi phụ nhân đúng là còn nhanh hơn cả quân tình.”

“Muội không sao chứ?” Tưởng Thuần vô cùng lo lắng: “Tỷ thấy cô muội muội kia của muội cũng chẳng phải đèn cạn dầu…”

“Không sao.” Sở Du tựa lên bàn nhỏ bên cạnh, nghiêng người, nở nụ cười: “Ban đầu, muội có hơi tức giận. Lúc sau Tiểu Thất xả giận cho muội, bây giờ hết rồi.”

“Vậy chuyện kia truyền ra ngoài…” Tưởng Thuần cẩn thận mở miệng hỏi, Sở Du nhìn nàng, thần sắc trong mắt hết sức bình lặng: “Thuở thiếu thời, ai cũng từng thích vài người, chuyện này chẳng có gì phải xấu hổ.”

Vệ Uẩn nghe vậy liên nâng mắt nhìn Sở Du.

Vẻ mặt Sở Du điềm nhiên, mang theo sự ung dung của người từng trải qua sóng gió: “Muội thích người đó, muội sẽ làm mọi thứ tốt nhất có thể vì người đó, sống chết không từ. Nhưng nếu tấm chân tình không được đáp lại, vậy muội sẽ buông tay, và cũng sẽ không hối hận.”

“Nhưng muội không ngại để người khác biết.” Sở Du cười khẽ: “Chuyện muội từng làm, muội sẽ nhận, chuyện này cũng chẳng có gì phải giấu.”

Tưởng Thuần không lên tiếng, thở dài một hơi. Nàng ấy ngồi sang bên cạnh Sở Du, nắm lấy tay nàng, dịu dàng bảo: “A Du, chắc là muội đã trải qua rất nhiều đau khổ.”

Sở Du hơi sững sờ, nàng nhìn ánh mắt đau lòng của Tưởng Thuần, bỗng nhiên vô số ấm ức trào dâng.

Quá khứ mười hai năm dậy sóng trong lòng nàng. Sở Du nhìn Tưởng Thuần, thật lâu sau mới thấp giọng, chậm rãi mở miệng: “Thật may, mọi chuyện đều đã qua rồi.”

Tương lai rồi sẽ càng tốt đẹp hơn.

Ba người về đến Vệ phủ, mạnh ai về phòng riêng. Phòng Sở Du và Vệ Uẩn đều ở hướng Đông Nam, hai người tới ngả rẽ, Sở Du phát hiện Vệ Uẩn vẫn đi theo mình, nàng có hơi kinh ngạc: “Đệ còn theo ta làm gì?”

Vệ Uẩn không lên tiếng, chàng lẳng lặng nhìn Sở Du, dường như có rất nhiều lời muốn nói nhưng không thốt nên lời.

Thật lâu sau, cuối cùng chàng cũng mở miệng: “Tẩu Tẩu, sau này tẩu sẽ không bị người khác khi dễ nữa.”

Sở Du không ngờ Vệ Uẩn đi theo lâu như vậy lại chỉ vì nói câu này. Vệ Uẩn nhìn nàng, hoàn toàn không còn khí thế “Tiểu hầu gia” như lúc ở ngoài. Chàng gỡ bỏ tất cả khôi giáp cứng rắn, lộ ra tất cả sự dịu dàng mềm mại.

Bóng dáng nàng phản chiếu trong đôi mắt trắng đen rõ ràng của Vệ Uẩn, chàng nghiêm túc nói: “Hôm nay nhìn thấy tẩu và Sở Cẩm, đệ đã nghĩ, cô ta khéo miệng như vậy, lại còn biết khóc nữa, chắc chắn lúc tẩu ở nhà đã bị bắt nạt rất nhiều.”

“Trước giờ tẩu đều muốn chống nên một vùng trời cho người khác, nuốt hết nước mắt và máu vào lòng, đau cũng không khóc một tiếng. Mọi người đã quen nhìn tẩu kiên cường, cảm thấy tẩu không để ý cái gì, không sợ cái gì, không buồn cũng không đau. Đôi khi, ngay cả đệ cũng cảm thấy như thế. Lúc tẩu ở nhà, có phải phụ mẫu và huynh đệ người cũng cảm thấy thế không?”

Sở Du không lên tiếng, nàng nhớ lại quá khứ.

Đúng như lời Vệ Uẩn nói, hài tử hay khóc sẽ có kẹo ăn. Ở nhà, ít nhiều gì Sở Cẩm cũng được quan tâm nhiều hơn.

Chẳng qua hôm nay, Sở Du rất khó nghĩ tới chút ít cảm giác nhỏ nhặt này. Cuộc đời nàng trải qua đau thương quá lớn, những ấm ức theo lời Vệ Uẩn nói, dường như cũng trở nên nhỏ bé không đáng kể.

Nhưng nhỏ bé không đáng kể thì xem như không có sao?

Năm này qua tháng nọ, những ấm ức ấy lặng lẽ vô thanh cất giấu trong lòng.

Lúc bị người khác chọc thủng, vô số chua xót sẽ cuồn cuộn trào dâng.

Sở Du rũ mắt, nghe thiếu niên chậm rãi nói: “Đệ nghĩ thật ra tẩu không khác đệ là bao. Máu chảy cũng biết đau, rơi nước mắt cũng thấy khổ, ai lại mạnh mẽ hơn ai? Là đệ không đúng, đáng lý đệ cần phải che chở cho tẩu, chứ không phải là ỷ lại vào người.”

“Nhị tẩu nói đúng, trước đây chắc hẳn tẩu đã rất khổ sở.”

Phải, rất khổ.

Sở Du không dám nhìn Vệ Uẩn. Bất giác, nàng cảm thấy nội tâm mình tựa như bị người ta lột trần, lộ ra dáng vẻ xấu xí, máu tươi đầm đìa, mặc cho người chiêm bái.

Nàng yên lặng không nói, lắng nghe âm thanh dịu dàng hòa lẫn ý cười của Vệ Uẩn.

“Cũng may, hôm nay tẩu đã ở Vệ gia. Tuy Đại ca không còn ở đây, nhưng đệ vẫn ở đây. Sau này đệ sẽ không để người, Nhị tẩu, mẫu thân hoặc bất cứ người nào phải chịu khổ gì nữa.”

“Sau này đệ sẽ ở đây…” Chàng nhấc tay, đặt trên lồng ngực mình: “…luôn luôn ở đây.”

Sở Du không lên tiếng, nàng cúi đầu. Thật lâu sau, nàng mới từ từ ngẩng mặt lên. Gió mát lướt nhẹ qua mái tóc dài, mắt nàng long lanh ánh nước, mỉm cười nhìn Vệ Uẩn.

“Tiểu Thất, mặc dù đã xảy ra nhiều chuyện, nhưng kiếp này có một chuyện ta cảm thấy vô cùng may mắn, không hề hối hận một chút nào.”

“Đó là ta đã đến Vệ gia, gặp được mọi người.”

16
Leave a Reply

avatar
15 Số lượng chủ đề bình luận
1 Số lượng phản hồi cho các chủ đề bình luận
0 Người theo dõi
 
Bình luận được phản hồi nhiều nhất
Chủ đề bình luận sôi nổi nhất
16 Các tác giả bình luận
Nguyễn SươngDạ NguyệtThủy LinhDuongmelbourneThủy tạ Những người bình luận gần đây
Shimimo
Khách
Shimimo

Đọc từ chương 1 mà giờ mới vô comment cảm ơn Zen (xin lỗi vì chậm trễ) Ủng hộ Zen nhiều nhiều.

HC Pé Pi
Khách
HC Pé Pi

Hic đọc tới đoạn Vệ Uẩn nói ra những ấm ức Sở Du phải chịu khi ở nhà mà cảm động quá 🙁 cảm động vì Vệ Uẩn thấu hiểu lòng người đến vậy, còn cảm động vì kiếp trước của Sở Du đã trải qua hết những tủi thân ấm ức đó nên hiện tại mới có thể xem mọi thứ nhẹ tựa lông hồng như vậy, chứ nếu không sau khi nghe những lời Vệ Uẩn nói và lời an ủi của Tưởng Thuần ắt hẳn Sở Du đã bậc khóc rồi 🙁

le ngoc diem
Khách
le ngoc diem

Mèn ạ, chưa gì đã để sở du trong lòng ùi nhá, hihi, nhẹ nhàng gì đâu á,..

azurelamlam
Khách
azurelamlam

Coi mà cảm động ghê lắm, tỷ tỷ đã ở bên cạnh vào những ngày lạnh giá nhất nên vể sau hãy để Tiểu Thất sẽ thay người gánh cả bầu trời

Nguyễn Minh
Khách
Nguyễn Minh

Người không hay khóc, ngươi kiên cường đâu có nghĩa là họ không biết buồn đau

kongionho
Khách
kongionho

💗

Nguyễn An
Khách
Nguyễn An

những gì Sở Du trải qua cũng không có dễ dàng gì ‘-‘)

huyenmiss
Khách
huyenmiss

Chỉ có Tiểu Thất mới hiểu A Du. Người càng mạnh mẽ bên ngoài thì có càng nhiều nỗi khổ chứa bên trong.

thao
Khách
thao

Sở gia cũng chỉ có mỗi Sở Cẩm là đột biến, Sở cha rất tốt, Sở mẹ cũng không đến nỗi nào.

Diễm
Khách
Diễm

Vẫn chưa cho Sở Cẩm một bài học được, thấy mà bực bội.

error: Xin bạn đừng copy, cám ơn!