Sơn hà chẩm – Chương 33

Sơn hà chẩm – Chương 33

Chương 33

Người Cố Sở Sinh muốn kết thân là ai —— Đệ

Editor: Zens Zens

P/s (Zens Zens): Các bạn có thể đăng ký nhận thông báo chương mới theo bài viết này của mình nhé: Link

Lưu ý: Nếu mình phát hiện truyện bị đem ra khỏi web này thì truyện sẽ bị pass, có thể sẽ dựa vào số lượng comment để mở pass, hoặc cũng có thể sẽ đặt câu hỏi mở, tuỳ theo cảm hứng lúc đó của mình. Vì vậy các bạn tranh thủ đọc chương nào thì để lại comment chương đấy, kẻo sau này lại quên nội dung nhé!

Quy định đọc truyện trên website: Link

***

Lời này khiến Vệ Uẩn bật cười, chàng hắng giọng, nói tiếp: “Thôi, đệ không nói mấy lời nhàn thoại này với tẩu tẩu nữa. Đệ có chuyện muốn thỉnh giáo tẩu đây.”

“Hửm?”

“Tẩu và Cố Sở Sinh có quen thuộc lắm không?”

Sở Du nghe hỏi thế thì không đáp, nàng nhìn thoáng qua sắc trời, rồi nói: “Trời rét sương lạnh, chi bằng dời bước vào thư phòng trò chuyện.”

Vệ Uẩn gật đầu, hai người cùng đi về hướng thư phòng. Sở Du nhìn sang, chậm rãi hỏi: “Tại sao đệ lại hỏi thế?”

“Đệ muốn kết đồng minh với hắn.”

Vệ Uẩn cân nhắc nói: “Nhưng trước đó, đệ muốn biết rõ quan hệ giữa tẩu và hắn là gì. Nếu hắn từng phụ lòng tẩu, vậy đệ sẽ đổi người kết giao.”

Sở Du không lên tiếng, nàng suy ngẫm ý tứ trong lời nói của Vệ Uẩn.

Hôm nay ở trên tiền tuyến, Cố Sở Sinh, đã sơ tán dân chúng, bộc lộ tài hoa, tất nhiên lập được công lớn. Vệ Uẩn chú ý đến tài năng của Cố Sở Sinh cũng chẳng có gì lạ.

Hơn nữa —— Cố Sở Sinh vốn là một người rất tài giỏi.

Sở Du rũ mắt, đắn đo hỏi: “Vì sao đệ có ý này?”

“Diêu Dũng phải chịu trách nhiệm cho việc bỏ thành.”

Sở Du gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu. Hai người vào trong thư phòng, ngồi quỳ trước bàn. Vãn Nguyệt dâng trà và điểm tâm lên, Vệ Uẩn nhấc tay rót thêm trà cho Sở Du.

Dưới ánh đèn, đôi mắt thiếu niên phẳng lặng ấm áp, mang theo sự điềm tĩnh cao quý mà bình thường không có. Nước trà loang loáng dưới ánh đèn, ánh mắt Sở Du bất giác rơi xuống chén trà, lắng nghe Vệ Uẩn nói: “Thế nhưng trên chiến báo, Diêu Dũng lại che giấu chuyện này, hắn viết rằng sau khi mình sơ tán dân chúng rồi mới bỏ thành, gạt bỏ công lao của Cố Sở Sinh. Nếu Cố Sở Sinh biết chuyện này, chẳng lẽ không oán hận trong lòng?”

Nghe thấy vấn đề này, Sở Du lập tức hiểu Vệ Uẩn đang có ý dò hỏi nàng.

Mặc dù Sở Du khẳng định mình và Cố Sở Sinh không thân, nhưng Vệ Uẩn biết rõ nàng chắc chắn rất quen thuộc Cố Sở Sinh.

Thật ra cũng không có gì khó hiểu, một nữ tử bằng lòng bỏ trốn theo người ta, sao lại nói không thân quen được?

Tuy nhiên xét trên thực tế, nếu Sở Du vẫn là Sở Du mười lăm tuổi năm đó, nàng quả thật không thể trả lời được vấn đề này, cũng may Sở Du bây giờ là người đã làm Cố phu nhân suốt mười hai năm. Vì vậy, nàng điềm tĩnh đáp: “Oán hận thì chưa chắc, từ trước đến nay hắn ta đều cho rằng lòng người vốn ác, có lẽ chuyện này đã sớm nằm trong đự đoán của hắn.”

“Hửm?”

Vệ Uẩn có hơi nghi hoặc: “Hắn biết rõ công lao sẽ bị cướp đoạt, nhưng vẫn liều mình sơ tán dân chúng. Chẳng lẽ hắn thật sự nghĩa sĩ như thế?”

Nghĩa sĩ cái rắm!

Sở Du giấu tiếng mắng chửi tức giận này giữa răng môi. Vì để bản thân trấn định lại, nàng trầm mặc không nói. Chờ sau khi bình tĩnh, Sở Du từ tốn đáp: “Từ trước đến nay, hắn là kẻ hám lợi, nói gì đến nghĩa sĩ trung cốt, đệ chớ nghĩ  hắn cao thượng như vậy. Trước giờ hắn là kẻ rất có dã tâm, dám đánh cược lớn. Với tài trí của hắn, sở dĩ liều mạng cứu dân chúng Bạch Thành, có lẽ là… đang chờ người ở Hoa Kinh.”

“Xin tẩu tẩu giải thích.” Vệ Uẩn hứng thú. Sở Du nhìn thấy sự hào hứng trong ánh mắt Vệ Uẩn. Từ vẻ mặt này, Sở Du gần như nhận ra được nếu không có gì bất ngờ, hẳn Vệ Uẩn sẽ gặp mặt và kết đồng minh với Cố Sở Sinh.

Đời trước cũng thế. Hai người Văn Cố võ Vệ này trở thành phòng tuyến vững chắc nhất của Đại Sở.

Trong lòng nàng có rất nhiều lời nói độc ác, nàng muốn nói Cố Sở Sinh xấu xa thế nào, bất hảo thế nào. Kiếp này, nàng không muốn người bên cạnh mình và mình có bất cứ liên hệ nào với Cố Sở Sinh.”

Nhưng nhìn thấy ánh mắt Vệ Uẩn, nàng lại không kiềm được mà trầm mặc. Cuộc sống thuở thiếu thời của Vệ Uẩn có quan hệ mật thiết với Cố Sở Sinh. Năm đó Đại Sở bị Diêu Dũng dày vò tới nỗi chỉ còn thoi thóp hơi tàn, nếu không nhờ Cố Sở Sinh đứng sau bình ổn, nàng không thể bảo đảm Vệ Uẩn có thể phát huy hết khả năng như vậy.

Trên đời này có còn một Cố Sở Sinh thứ hai không?

Sở Du không dám khẳng định.

Vậy lẽ nào nàng phải giúp Cố Sở Sinh và Vệ Uẩn kết đồng minh, trơ mắt nhìn Cố Sở Sinh bước lên con đường tương lai rộng mở?

Sở Du cũng không biết.

Nàng vốn tưởng rằng sống lại một kiếp, nàng đều đã buông bỏ yêu hận đối với Cố Sở Sinh. Nhưng nếu bảo nàng tự tay trải đường cho Cố Sở Sinh, nàng lại cảm thấy không cam lòng.

Sở Du trầm mặc không nói lời nào, Vệ Uẩn đành phải hỏi lại lần nữa: “Tẩu tẩu?”

Sở Du nhìn chàng, trong mắt đã nổi sóng cuộn trào. Trực giác nói cho Vệ Uẩn biết cảm xúc Sở Du đang bất ổn, chàng không khỏi hỏi: “Giữa tẩu tẩu và hắn còn có ân oán chưa dứt?”

Trong mắt Vệ Uẩn xen lẫn âu lo, bên dưới sự âu lo là sự phẫn nộ ngập tràn. Thấy Sở Du lẳng lặng nhìn mình, Vệ Uẩn nhíu mày: “Chuyện lúc trước là hắn phụ lòng tẩu?”

Sở Du nghe nói thế liền biết chỉ cần nàng nói một câu “Phải”, Vệ Uẩn sẽ lập tức thay đổi thái độ đối với Cố Sở Sinh. Thiện ý như vậy khiến nàng không có cách nào chỉ ích kỷ nghĩ về những tổn thương của riêng mình. Nàng thở dài một hơi, chậm chạp nói: “Không có.”

Thôi, đã qua một đời rồi.

Kiếp này, Cố Sở Sinh chẳng làm gì cả. Hắn chưa từng tổn thương nàng, hắn vẫn là thiếu niên kiêu ngạo thanh sạch trong lòng nàng thuở thiếu thời.

Nội tâm Sở Du dần dần bình tĩnh lại, tiếp tục nói: “Hắn chưa từng phụ lòng ta, chỉ là ta mến mộ hắn, hắn không đáp lại, cũng không thể nói hắn sai điều gì.”

“Từ trước đến nay, sở trường của Cố Sở Sinh mưu tính, đương nhiên hắn sẽ biết Diêu Dũng sẽ không báo công lao của hắn lên bề trên. Mà hắn cũng đã biết đệ đã hồi kinh, và chuyện vụ án Vệ gia và Diêu Dũng có quan hệ mật thiết với nhau. Hắn làm thế, mục đích lớn nhất không phải là muốn giành công lao, hoặc là bảo vệ dân chúng. Mà thực chất hắn dùng điều này làm một cái vỏ để có thể kết giao với người nào đó, để người đó chủ động đi tìm hắn.”

“Người nào đó là ai?”

Trong lòng Vệ Uẩn đã có đáp án, nhưng vẫn muốn xác nhận lại lần nữa. Sở Du đặt mình là Cố Sở Sinh, hồi tưởng lại suy nghĩ và cách làm việc của Cố Sở Sinh. Nàng nâng mắt nhìn về phía Vệ Uẩn, chậm rãi nói ra một chữ ——

“Đệ.”

P/s (Tác giả):

(Mình xin phép được lược bỏ một đoạn mà mình cho rằng không quan trọng)

Thêm nữa, đối với những nhân vật không hợp lý, mọi người không nên rối rắm qúa. Bởi vì mỗi một thế giới có rất nhiều nhân vật, mỗi nhân vật đều sẽ có thế giới và bối cảnh tương ứng chi phối hành vi của người đó. Đối với những nhân vật quan trọng, tôi sẽ tiến hành khắc họa nhiều lớp, thế giới quan sẽ hiện ra qua từng chương một, các bạn đừng vội kết luận là thiện ác tốt xấu.

Cuối cùng, một quyển tiểu thuyết khó tránh khỏi sai sót. Cái này có liên quan đến bút lực đang trưởng thành của tác giả, mà bút lực lại phụ thuộc vào sự tích lũy, rất khó tăng lên trong thời gian ngắn, chỉ có thể tăng theo từng quyển viết ra. Cho nên nếu có chỗ thiếu sót, mọi người đừng quá soi mói, xin rộng lòng bỏ qua.

16
Leave a Reply

avatar
14 Số lượng chủ đề bình luận
2 Số lượng phản hồi cho các chủ đề bình luận
0 Người theo dõi
 
Bình luận được phản hồi nhiều nhất
Chủ đề bình luận sôi nổi nhất
14 Các tác giả bình luận
Lưu HòaDiễmThủy LinhDuongmelbournehuyenmiss Những người bình luận gần đây
azurelamlam
Khách
azurelamlam

Tiều Thất luôn quan tâm tỷ a, có thù oán với tỷ thì không kết đồng minh gì nữa cả, trở mặt thành thù lun nào

Nguyễn Minh
Khách
Nguyễn Minh

coi Tiểu Thất băn khoăn mối quan hệ giữa Du và Cố mà mắc cười quá….Cưng dễ sợ

Diễm
Khách
Diễm

Mình nghĩ là Vệ Uẩn và Cố sở sinh sẽ kết đồng minh. Mà CSS cũng trọng sinh mà, thể nào cũng hok bỏ qua cho Sở Du. Mong chờ.. ing….

HC Pé Pi
Khách
HC Pé Pi

Vệ Uẩn làm gì cũng đều nghĩ cho Sở Du đầu tiên hết đó ^^
Cố Sở Sinh kiếp trước sơ tán dân chúng vì muốn kết thân với Vệ Uẩn. Cố Sở Sinh kiếp này mình nghĩ ngoài việc muốn Vệ Uẩn đến tìm mình hắn còn muốn ra điều kiện với Vệ Uẩn, mà điều kiện này hẳn có lẽ liên quan đến Sở Du nhỉ?

muaholy
Khách
muaholy

truyện hay chết đi được, đã quá thích truyện nhân vật phản diện tôi nuôi đều nghoẻo nên nhảy hố k do dự dù biết hố sâu không đáy, rất cám ơn editor mình không dám hi vọng truyện sẽ ra nhanh chỉ mong 1 điều là truyện không bao giờ dorp là mình đã hp lắm r

Thichngontinh
Khách
Thichngontinh

Truyện này tác giả miêu tả tâm lý nv hợp lý thật, yêu ghét rõ ràng nhưng không phải cũng k phải kiểu thánh mẫu, hy vọng mấy đoạn xung đột với sở cẩm thì sở du sẽ mạnh tay hơn như đúng tính cách mạnh mẽ của mình

Thichngontinh
Khách
Thichngontinh

Cũng mong tác giả nói một chút nữa tình hình kiếp trước sau khi sở du chết

hương
Khách
hương

like like like

Nguyễn An
Khách
Nguyễn An

có chút không thích anh Cố này

Nguyễn An
Khách
Nguyễn An

Hóng chươngmoiws từ nhóm dịch

huyenmiss
Khách
huyenmiss

Thích Sở Du, bình tĩnh, suy nghĩ thấu đáo. Có yêu ghét rõ ràng nhưng cũng vì đại cục.

error: Xin bạn đừng copy, cám ơn!