Sơn hà chẩm – Chương 34

Sơn hà chẩm – Chương 34

Chương 34

Là dày công sắp đặt hay miệng mồm vô tâm

Editor: Zens Zens

P/s (Zens Zens): Các bạn có thể đăng ký nhận thông báo chương mới theo bài viết này của mình nhé: Link

Lưu ý: Nếu mình phát hiện truyện bị đem ra khỏi web này thì truyện sẽ bị pass, có thể sẽ dựa vào số lượng comment để mở pass, hoặc cũng có thể sẽ đặt câu hỏi mở, tuỳ theo cảm hứng lúc đó của mình. Vì vậy các bạn tranh thủ đọc chương nào thì để lại comment chương đấy, kẻo sau này lại quên nội dung nhé!

Quy định đọc truyện trên website: Link

***

Lời này vừa buông ra, Vệ Uẩn không kiềm được mà bật cười. Chàng gập chân, đặt tay lên đầu gối, trong mắt có ý trêu đùa: “Tẩu tẩu nói tiếp đi.”

Mặc dù bảo nàng nói tiếp, nhưng Vệ Uẩn cũng đã đoán được tám chín phần. Sở Du không hề bị cảm xúc vui vẻ này của chàng ảnh hưởng, vẻ mặt nàng trầm tĩnh, phân tích: “Hắn đã biết đệ và Diêu Dũng đối địch, cho nên cố ý dựng nên tình cảnh bị Diêu Dũng cướp công. Nếu đệ biết được, đương nhiên sẽ cho rằng hắn và đệ cùng một chiến tuyến, từ đó giảm bớt đề phòng đối với hắn.”

“Đợi đến một lúc nào đó đệ muốn đánh ngã Diêu Dũng, chuyện Diêu Dũng bỏ thành và hắn bị cướp công sẽ trở thành một mồi lửa, một cây đao trảm người. Với tư cách là nhân vật then chốt, tất nhiên đệ sẽ có ý chiêu nạp Cố Sở Sinh. Hôm nay, có lẽ hắn đang ở Côn Dương chờ người của đệ tới tìm đấy.”

“Nhưng nếu hắn đã là nhân vật then chốt, Diêu Dũng sẽ giữ lại hắn cho đệ sao?”

Vệ Uẩn gõ ngón tay lên đầu gối, suy ngẫm: “Nếu như đệ là Diêu Dũng, kẻ này hoặc là chiêu mộ hoặc là giết, Cố Sở Sinh…”

Vệ Uẩn nhíu mày nhìn về phía Sở Du, có hơi chần chừ: “Hắn là trưởng tử của Cố gia, gia tộc bị vụ án của Tần Vương liên lụy đúng không?”

“Đúng vậy.”

Sở Du gật đầu: “Hiện nay hắn không có bất kỳ năng lực tự vệ nào, chắc chắn không thể chống lại Diêu Dũng được. Nếu Diêu Dũng muốn giết hắn, xét về thực lực mà nói, hắn hoàn toàn không có sức phản kháng. Cho nên, lúc đệ đến Côn Dương, có lẽ hắn đã là người của Diêu Dũng.”

“Vậy đệ phải để ý hắn ta nhiều hơn.” Vệ Uẩn gật đầu, nhưng có hơi lo lắng: “Có điều… lỡ như trước lúc đệ đến, hắn đã bị Diêu Dũng giết chết rồi sao?”

Sở Du nghe nói thế lại cười: “Nếu hắn đã dám làm chuyện này, tất nhiên sẽ có chuẩn bị trước. Còn nếu hắn bị Diêu Dũng giết chết, vậy hắn không đáng để đệ phí tâm.”

“Thật ra cũng không thể nói như vậy.” Vệ Uẩn ngẫm nghĩ, nói tiếp: “Dù sao hắn cũng cứu dân chúng Bạch Thành, cho dù có chiêu mộ hắn hay không, cũng không thể để người như vậy chết trong tay Diêu Dũng.”

“Thế này đi.” Vệ Uẩn suy nghĩ một chốc, vẫy tay với người bên cạnh: “Vệ Thu.”

“Chủ tử.”

Vệ Thu cung kính bước lên trước. Vệ Uẩn ném một miếng ngọc bội qua, dặn dò: “Ngươi mang hai mươi ám vệ chữ Thiên đến Côn Dương, âm thầm bảo vệ Cố Sở Sinh an toàn. Chưa tới giây phút sinh tử, chưa được ra tay, trước mắt cứ xem thử bản lĩnh của hắn.”

Vệ Thu nhận ngọc bội rồi đi ngay.

Dù sao Vệ phủ cũng là dòng dõi trăm năm, khác với gia tộc có nền móng bất ổn như Cố Sở Sinh. Giờ đây, mọi thứ đã ổn định lại, Vệ Uẩn sắp xếp tiếp nhận thế lực Vệ gia, quả thật chuyện chàng có thể làm nhiều chuyện hơn Cố Sở Sinh rất nhiều.

Lòng Sở Du dần bình tĩnh lại. Nàng nhấp một ngụm trà, nước trà bốc hơi ấm, Sở Du bất giác siết chặt chén, hấp thụ một ít ấm áp.

Vệ Uẩn quay đầu sang, nhìn dáng vẻ Sở Du đang cầm chén trà liền nói: “Đi lấy thêm chút than lửa và áo lông cáo đến đây.”

“Không cần.”

Sở Du nghe thấy tiếng Vệ Uẩn, nàng lấy lại tinh thần, thanh tỉnh hơn nhiều: “Đệ còn muốn hỏi chuyện gì nữa không?”

“Cũng không có gì.” Vệ Uẩn cười: “Nếu đã biết Cố Sở Sinh không phụ lòng tẩu, vậy đệ cũng yên lòng. Nhỡ sau này, tẩu vẫn còn thích hắn, đệ có thể…”

“Không thích.”

Sở Du nhìn lá trà trôi lửng lờ, điềm tĩnh mở miệng: “Đã không còn thích lâu rồi.”

Vệ Uẩn ngẩn người, nhưng không hỏi sâu thêm, chỉ ậm ừ gật đầu.

Sở Du không tiếp tục suy tư về vấn đề này nữa, nàng đổi đề tài, hỏi chuyện mà gần đây nàng thường nghĩ tới nhất: “Đệ định khi nào trở lại tiền tuyến?”

“Tẩu cảm thấy khi nào thì thích hợp?” Vệ Uẩn ngẩng đầu nhìn nàng, ném vấn đề trở lại cho Sở Du. Nàng hiểu ý Vệ Uẩn, vấn đề lúc này không chỉ là đơn giản là trưng cầu ý kiến, mà là khảo nghiệm. Nếu như những gì Sở Du nói giống với tâm tư của Vệ Uẩn, vậy ngày sau Vệ Uẩn mới có thể tiếp tục thảo luận với nàng những chuyện này.

Sở Du ngẫm nghĩ một chốc, chậm rãi đáp: “Trước tiên, chờ Diêu Dũng ngã ngựa đi đã.”

“Ngã ngựa cỡ nào?”

Vệ Uẩn ngưng mắt nhìn nàng, Sở Du đáp rõ ràng từng chữ: “Đủ để khiến Bệ hạ triệt để thu hồi quyền lực của ông ta.”

“Lúc này, ai lên chiến trường đều phải đối mặt với cục diện tranh giành đấu đá, minh tranh ám đấu, bốn bề thụ địch với Diêu Dũng, đệ đến đó chẳng khác nào chịu chết. Có lẽ Bệ hạ cũng biết hành vi của Diêu Dũng phần nào, nhưng vì lo ngại đủ điều nên mới muốn bảo vệ Diêu Dũng. Chỉ có khiến Bệ hạ nhìn rõ vấn đề nếu như chỉ có một mình Diêu Dũng thì cục diện sẽ thế nào, lúc đó ông ta mới nhẫn tâm buông bỏ Diêu Dũng.”

Nói đến đây, Sở Du chuyển mắt về lại trên người Vệ Uẩn. Vệ Uẩn nhìn ra ngoài cửa sổ, thần sắc mang theo vài phần ưu thương.

Sở Du nhịn không được, gian nan nói: “Có điều, lúc đó chắc chắn sẽ khiến trăm họ lầm than, non nước điêu linh. Tiểu Thất, đệ có đành lòng không?”

Vệ Uẩn cầm chén trà, nhấp một ngụm. Chàng rũ mắt, dường như đang suy tư. Sở Du cũng không quấy rầy chàng, yên lặng chờ đợi. Một lát sau, Vệ Uẩn ngẩng đầu lên, nghiêm túc nói: “Đành lòng.”

“Một khi Diêu Dũng vẫn còn ở tiền tuyến, đệ đến đó chẳng khác nào lấy đá chọi trứng, dẫm lên vết xe đổ của phụ thân và huynh trưởng. Chỉ khi ông ta hoàn toàn bị rút hết nanh vuốt, đệ ra tiền tuyến mới không chết uổng phí. Đệ có thể chết trên chiến trường, nhưng tuyệt đối không cho phép mình chết vì âm mưu quỷ kế.”

Ánh mắt Vệ Uẩn vụt sáng, chàng nắm chặt chén trà, khắc chế cảm xúc của mình: “Cho dù trận này chiến bại, cho dù chiến tranh khiến dân chúng vô tội lưu lạc khốn cùng, thì đó cũng không phải lỗi của đệ. Lỗi là ở Thiên tử đang trị vì hiện nay và chủ soái quân đội nơi tiền tuyến, sao đệ phải áy náy chứ? Cái đệ nên làm là sớm ngày kéo Diêu Dũng xuống ngựa, sớm ngày khiến thiên tử nhìn rõ bộ mặt thật của Diêu Dũng. Đợi xử lý xong ông ta, trả lại một quân đội Đại Sở thanh sạch, rồi đệ sẽ lại chiêu mộ nhân tài.”

Vệ Uân vừa dứt lời, dường như bản thân chàng hơi dao động, bèn ngồi thẳng lưng lên, siết chặt chén trà, nghiêm mặt, hòng khiến cho bản thân tin tưởng những gì mình nói chính là những gì mình nghĩ.

Từ những hành động nhỏ nhặt này, Sở Du nhận ra sự cương ngạnh và giãy giụa Vệ Uẩn.

Cái chàng học suốt mười bốn năm là làm một thần tử trung nghĩa, hộ gia hộ quốc. Bỗng nhiên có một ngày, chàng phải biến mình thành loại người đặt bách tính lên bàn cân đo đong đếm giống như Cố Sở Sinh và Diêu Dũng, làm sao Vệ Uẩn có thể quen cho được? 

Nhất thời, nàng không nói gì, cũng không biết phải làm sao khuyên giải và an ủi chàng. Sở Du trầm mặc nửa ngày, cuối cùng nghe thấy Vệ Uẩn mở lời: “Đêm đã khuya, những gì cần nói cũng đã nói hết, tẩu tử về ngủ đi.”

Sở Du đáp một tiếng nhưng vẫn không động đậy. Vệ Uẩn ngước mắt nhìn nàng, hồi sau chàng nghe tiếng Sở Du nói: “Tiểu Thất, chúng ta rồi cũng sẽ trưởng thành.”

Trưởng thành tức là phải biến thế giới đã từng thuần thiện hoặc thuần ác trở thành thiện ác đan xen. Và trong một mớ hỗn độn ấy, chúng ta phải thận trọng từng li từng tí để duy trì sự sáng trong.

Vệ Uẩn hiểu được sự an ủi trong lời nói, chàng cũng không biết phải đáp lại thể nào, chỉ có thể trầm giọng đáp: “Vâng.”

Sở Du không còn gì để nói. Nàng đứng dậy, nói với Vệ Uẩn một tiếng rồi bước ra ngoài. Chờ sau khi nàng đi rồi, Vệ Uẩn mới một mình yên tĩnh nán lại hồi lâu. Uống xong chén trà cuối cùng trong ấm, chàng đứng dậy, viết một bức tấu chương, chuyển vào cung ngay trong đêm.

Trong tấu chương, chàng lưu loát khen ngợi Tống Văn Xương một tràng, cuối cùng tổng kết lại một câu, chuyện cân bằng với Diêu Dũng tại tiền tuyến và công cuộc chống Bắc Địch, không phải Tống Văn Xương thì không xong. Trong các công tử ở kinh thành, chỉ có Tống Văn Xương là người thích hợp nhất.

Sau khi dâng xong tấu chương, Vệ Uẩn mới thả lỏng, rốt cuộc cũng an tâm đi ngủ.

Mà bên phía Sở Du, nàng lại ngủ không yên giấc. Ngày hôm nay xảy ra quá nhiều chuyện, đợi đến buổi tối nàng mới có thể bình tâm suy ngẫm lại.

Không có ai quấy rầy, Sở Du dần dần gạt bỏ mây mù, nhìn thấy những điều mà buổi sáng không thấy.

Vì sao Cố Sở Sinh lại chọn Vệ Uẩn?

Dù gì thì hiện nay Vệ Uẩn chỉ mới có mười bốn tuổi, bên ngoài có rất ít người biết đến Vệ Uẩn. Vì sao trước tình hình hiện nay, Cố Sở Sinh lại chọn Vệ Uẩn làm đồng minh?

Hắn ta quen Vệ Uẩn sao?

Không thể nào, kiếp trước, sau khi Vệ Uẩn lên chiến trường, Cố Sở Sinh mới gặp mặt Vệ Uẩn lần đầu, hắn tán thưởng Vệ Uẩn, sau đó mới kết đồng minh.

Nhưng kiếp này… Với năng lực hiện tại của Cố Sở Sinh, hắn vốn chưa từng gặp Vệ Uẩn mới đúng.

Trước giờ Cố Sở Sinh làm việc cẩn trọng, cớ sao lại đặt cược cả tính mạng vào một người chưa từng gặp mặt?”

Sở Du có hơi ngờ vực. Trong chuyện này, trực giác nàng mách bảo đã có sự thay đổi nào đó mà nàng không biết. Có điều nàng chưa nghĩ ra thì đã mơ màng thiếp đi.

Sáng hôm sau, Sở Du vừa tỉnh giấc chưa bao lâu thì nghe thấy tiếng thông báo Sở Kiến Xương dẫn Tạ Vận, Sở Cẩm và hai huynh đệ Sở Lâm Dương, Sở Lâm Tây đến.

Nàng ngồi trên giường nhíu mày, suy nghĩ chốc lát, cuối cùng vẫn bước ra đại sảnh.

Nhìn thấy cả nhà bốn người đang đợi trong đại sảnh, nàng bước lên trước, cung kính hành lễ với phụ thân và huynh trưởng, rồi hỏi: “Sao hôm nay mọi người đều tới đây vậy?”

“Chúng ta biết chuyện hôm qua cả rồi.” Tạ Vận thở dài một hơi: “Cha và huynh con nghe xong liền sốt ruột, nên nhanh chóng tới thăm con một chuyến.”

“Thăm con làm gì?” Sở Du cười: “Đây đâu phải chuyện đại sự gì, con cũng không để trong lòng.”

“Không để trong lòng thì tốt rồi.” Tạ Vận thở dài một hơi: “A Cẩm còn bé không hiểu chuyện, ta sợ giữa hai tỷ muội nảy sinh khoảng cách nên mới cố ý đến đây, để nó xin lỗi con. Con hãy tha thứ cho nó miệng mồm vô tâm nhé?”

Sở Du không lên tiếng, nàng ngồi ngay ngắn tại vị trí chủ vị, tự châm trà cho mình, nhấp nhẹ một ngụm.

Lúc nàng làm hành động này, mọi người đều tập trung nhìn nàng, im lặng chờ đợi. Tạ Vận nhíu mày, dường như hơi bất mãn: “Sao vậy, chẳng lẽ con còn muốn tính toán với A Cẩm mới chịu?”

“Nếu muội ấy thật sự miệng mồm vô tâm, vậy con đánh muội ấy một roi cũng coi như xong chuyện.”

Sở Du đặt chén trà xuống, ngẩng đầu nhìn về phía Sở Cẩm, vẻ mặt điềm tĩnh sắc bén, chất vấn như nhắm thẳng vào lòng người: “Nhưng rốt cuộc là dày công sắp đặt hay miệng mồm vô tâm, con nghĩ trong lòng A cẩm rõ hơn ai hết.”

P/s (Zens Zens): Hình như thông báo đẩy mỗi khi có chương mới bị hỏng rồi thì phải, mọi người có ai nhận được thông báo đẩy của chương 33 hôm trước không?

20
Leave a Reply

avatar
16 Số lượng chủ đề bình luận
4 Số lượng phản hồi cho các chủ đề bình luận
1 Người theo dõi
 
Bình luận được phản hồi nhiều nhất
Chủ đề bình luận sôi nổi nhất
17 Các tác giả bình luận
VanhĐỗ Vân AnhDạ NguyệtShiinaMinh Anh Những người bình luận gần đây
Diễm
Khách
Diễm

K theo dõi, cứ tưởng mẹ kế với con ck, còn con em là con riêng ấy

Minh Anh
Khách
Minh Anh

Bà Tạ Vận chả biết phải trái như nào, chẳng biết suy nghĩ xem bả làm vậy liệu Sở Du có đau lòng không, chỉ biết nghĩ cho Sở Cẩm

Shiina
Khách
Shiina

Tát thẳng mặt cho nó tỉnh mới được. Đọc mà tứcccc

Dạ Nguyệt
Khách
Dạ Nguyệt

mẹ ruột gì mà kì thế kia chả hiểu

Đỗ Vân Anh
Khách
Đỗ Vân Anh

Lâu lắm mới đọc được bộ truyện ưng thế này. Thả tym ❤️ Cảm ơn gia chủ 😘

Vanh
Khách
Vanh

Mong chờ gia chủ trở lại .
Đợi chờ là hạnh phúc 😘

error: Xin bạn đừng copy, cám ơn!