Sơn hà chẩm – Chương 35 (1)

Sơn hà chẩm – Chương 35 (1)

Chương 35 (1)

Không ai biết năm đó rốt cuộc Phượng Lăng Thành đã xảy ra chuyện gì

Editor: Zens Zens

P/s (Zens Zens): Các bạn có thể đăng ký nhận thông báo chương mới theo bài viết này của mình nhé: Link

Lưu ý: Nếu mình phát hiện truyện bị đem ra khỏi web này thì truyện sẽ bị pass, có thể sẽ dựa vào số lượng comment để mở pass, hoặc cũng có thể sẽ đặt câu hỏi mở, tuỳ theo cảm hứng lúc đó của mình. Vì vậy các bạn tranh thủ đọc chương nào thì để lại comment chương đấy, kẻo sau này lại quên nội dung nhé!

Quy định đọc truyện trên website: Link

***

Lời vừa dứt, sắc mặt Tạ Vận lập tức thay đổi. Bà bất mãn hỏi: “Sao con có thể nghĩ muội muội mình như thế? Chuyện này, ta cũng biết. Lúc con bé nói chuyện với con, nó đâu biết đằng sau là nhóm người Tống thế tử. Nếu muốn trách thì phải trách Vệ Uẩn, rõ ràng cậu ta nghe các con nói chuyện mà cũng không nhắc tiếng nào, e là ghi hận chuyện ta xin thư phóng thêgiúp con , cố tình chờ làm nhục con!”

Sở Du không đáp, nàng ngồi ở vị trí chủ vị, rót trà cho Sở Kiến Xương, Sở Lâm Dương và Sở Lâm Tây.

Sở Kiến Xương hơi bực mình, nhưng cố gắng kiềm chế tính tình lại. Dựa theo hiểu biết của Sở Du, hẳn là trên đường đến đây, ông đã ầm ĩ với Tạ Vận một phen, bây giờ không muốn tranh chấp nữa.

Thấy Sở Du không đáp, Tạ Vận nhíu mày: “Con im lặng là có ý gì, nếu không hài lòng thì con cứ nói. Người một nhà mà giấu giấu diếm diếm trong lòng như vậy làm gì? Chuyện này là do A Cẩm vô ý làm sai, ta đã dắt nó đến đây xin lỗi rồi, cũng chẳng phải chuyện đại sự gì, xin lỗi xong thì thôi, con cũng đừng so đo tính toán. Ngược lại, ta muốn hỏi con chuyện thư phóng thê, Vệ Uẩn đã viết thư phóng thê, hôm nay Vệ gia cũng đã tổ chức tang sự xong xuôi, con định khi nào đi? Dù sao cũng đâu thể túc trực bên linh cữu Vệ Quân ba năm thật chứ? Ba năm sau, con đã mười tám rồi, nếu muốn tìm mối hôn sự, e là không dễ.”

Sở Du nhẫn nại nghe Tạ Vận nói. Đợi bà nói xong, nàng lại nhìn về phía Sở Kiến Xương, điềm tĩnh hỏi: “Ý phụ thân thế nào?”

“Mọi chuyện theo ý con”. Sở Kiến Xương ngẫm nghĩ, cân nhắc rồi nói: “Vệ gia là gia đình trung nghĩa, ta cảm thấy con đi hay ở đều được. Mười tám tuổi cũng không lớn lắm, đừng nghe mẫu thân con nói linh tinh. Đến lúc đó, nếu con không lấy được chồng, ta sẽ bắt một tên trong quân doanh cho con. Lâm Dương, không phải thủ hạ của con có người tên là Vương Hòa Chi sao? Nếu A Du nhà chúng ta không thành thân, con bắt tên đó lại, không cho nó thành thân!”

Sở Lâm Dương nghe vậy không khỏi bật cười.

“Phụ thân lại nói lời trẻ con rồi.” Tính tình Sở Lâm Dương trước nay đều ôn hòa trầm ổn, hoàn toàn trái ngược với bản tính mạnh bạo của nam nhi Sở gia, tựa như hắn xuất thân là công tử thế gia trăm năm, vừa hòa nhã vừa trầm tĩnh.

Sở Lâm Dương nhìn Sở Du, mắt nhuốm vẻ thương tiếc: “Mẫu thân nói cũng có lý. A Du, nếu muội túc trực bên linh cữu Vệ Quân ba năm, sau này tái giá, một mặt tuổi đã lớn, mặt khác người ngoài nhìn vào sẽ nghĩ muội có tình nghĩa sâu nặng đối với Vệ gia. Nhỡ sau này A Du muốn tìm người yêu, e rằng sẽ trở thành khúc mắc trong lòng đối phương. Hôm nay Vệ gia đã ổn định, xét về nhân nghĩa, A Du không hề phụ bạc. Nếu tiếp tục ở lại, A Du cần suy xét kỹ càng, xem có đáng giá hay không.”

Từ trước đến nay, Sở Lâm Dương luôn rất quan tâm nàng.

Thuở nhỏ, Sở Lâm Dương đã theo Sở Kiến Xương Nam chinh Bắc thảo tại chiến trường. Lúc Sở Du còn bé, nàng thường theo chân người ca ca này. Ca ca rộng lượng ôn hòa, luôn bao dung nàng vô điều kiện, vì vậy mới tạo thành tính cách vô pháp vô thiên của nàng sau này.

Sở Du nhìn vào ánh mắt Sở Lâm Dương, mím môi, nghiêm túc đáp: “Đáng giá.”

Sở Lâm Dương không hề kinh ngạc, hắn hiểu rõ tính tình cô muội muội này hơn ai hết. Sở Lâm Dương gật đầu: “Nếu muội đã nghĩ kỹ rồi, vậy cũng chẳng sao. Sau mười tám tuổi, ca ca sẽ thay muội tìm người muội thích mà gả. Nếu không tìm được người thích hợp, vậy muội cứ ở lại Sở phủ, tăng một khẩu phần ăn cũng chẳng phải chuyện gì to tát .”

“Đúng vậy.” Sở Lâm Tây ở bên cạnh bước tới gần, vui vẻ tươi cười, kéo tay áo Sở Du: “Đại muội muội trở lại, có người hoạt động gân cốt với ta rồi. Thanh Long Anh Thương trong nhà sắp rỉ sét đến nơi rồi đấy!”

“Phụ tử các người nói bậy bạ gì vậy!”

Tạ Vận đẩy Sở Lâm Tây sang một bên, nhìn Sở Du, nghiêm nghị nói: “A Du, bọn họ đều là hán tử thô lỗ, không thể hiểu được nỗi khổ của nữ tử. Một mình con… một mình con…”

“Một mình cũng chẳng sao.”

Sở Du nhàn nhạt mở miệng, không muốn tiếp tục dây dưa đề tài này với Tạ Vận nữa. Nàng dời mắt qua Sở Cẩm: “Chỉ cần muội muội ít gây phiền phức cho ta là tốt rồi.”

“Là lỗi của muội.” Sở Cẩm thấy Sở Du nhìn qua, nàng ta đỏ mắt: “Muội không hiểu tâm tư của tỷ tỷ, đi nói chuyện thư phóng thê với Tống gia, cũng không ngờ Tống thế tử lại mời tỷ tỷ đến… Muội thật sự không cố ý bêu rếu chuyện tỷ bỏ trốn. Lúc đó, muội chỉ thuận miệng hỏi, không ngờ phía sau lùm cây lại có nhiều người như vậy…”

Sở Cẩm vừa nói vừa rơi nước mắt, khóc như hoa lê ướt mưa. Tạ Vận hết sức đau lòng, vội an ủi: “Đừng khóc, đừng khóc, tỷ tỷ con sẽ hiểu mà.”

Sở Kiến Xương và Sở Lâm Tây luống cuống tay chân. Nước mắt nữ tử luôn luôn là điểm yếu của hai đại nam nhân này.

Duy chỉ có Sở Lâm Dương là ngồi ngay ngắn bên cạnh Sở Du, vẻ mặt trầm tĩnh. Hắn nhấp ngụm trà, im lặng không nói.

Sở Du nhìn cảnh tượng khóc lóc ỉ ôi này thì trầm mặc một hồi, chờ Sở Cẩm ngừng khóc, nàng mới mở miệng nói: “Muội có biết tại sao trước giờ tỷ chưa từng nói những chuyện muội làm trước mặt người khác không?”

Sở Cẩm nghe vậy, mù mờ ngẩng đầu, trông có chút bất đắc dĩ. “Bởi vì muội là muội muội tỷ. Ta nghĩ tâm tư người Sở gia thuần lương, tính tình ngay thẳng, vì vậy hẳn là do tỷ hiểu lầm hành động của muội, thế nên tỷ cho muội hai cơ hội.”

“Lần đầu tiên, muội dụ tỷ đòi gả cho Cố Sở Sinh và bỏ trốn cùng hắn, nhưng lại đẩy hết trách nhiệm cho tỷ. Tỷ không muốn nói ra là vì tỷ không muốn khiến người trong nhà cùng một lúc thất vọng với cả hai nữ nhi, một người bại hoại gia phong ngu ngốc bỏ trốn theo con của tội thần, một người thì tâm cơ khó lường, không niệm tình thân, đẩy tỷ tỷ mình nhảy vào hố lửa.”

“Muội không có…” Sở Cẩm hoảng hốt la lên, vội vã lắc đầu: “Muội không có!”

“Người bảo không muốn đi theo Cố Sở Sinh chịu khổ, hết lời cầu xin tỷ, không phải muội sao? Người bảo Cố Sở Sinh có ý mến mộ tỷ, giúp hắn và tỷ truyền tin, không phải muội sao? Người đề xuất chủ ý thay tỷ gả vào Vệ phủ, lừa gạt phụ mẫu, không phải muội sao?!”

“Đại tỷ!” Sở Cẩm cao giọng quát: “Tại sao tỷ lại hãm hại muội?”

“Tỷ cố tình hắt nước bẩn cho muội hay là sự thật, trong lòng ta và muội đều biết.” Vẻ mặt Sở Du tĩnh lặng, nói từng câu từng chữ một cách điềm nhiên. Nàng nâng mắt nhìn Sở Cẩm, ánh mắt như chim ưng: “Lần đó là do tỷ tự chọn, xem như tỷ bỏ qua. Lần này là muội mời ta tới, chắc muội đã từng đến Tống phủ nhiều lần rồi phải không? Từng ngọn cây cọng cỏ trong đình viện mà muội còn biết, vậy tại sao lại không biết chỗ đó ẩn giấu càn khôn?”

“Muội không biết.” Sở Cẩm một mực khẳng định: “Làm sao muội biết ở đó có người chứ? Tỷ tỷ đừng suy bụng ta ra bụng người.”

“Phải, muội muội lúc nào cũng vô tội.” Sở Du khẽ cười: “Cho nên kẻ bỏ trốn là tỷ, thanh danh bị hủy cũng là tỷ, sai đều do tỷ. Muội muội chỉ cần nhẹ nhàng nói một câu vô tâm vô ý thì bao nhiêu chuyện đều một mình ta lãnh hết.”

Sở Cẩm cắn môi, rưng rưng nước mắt, khẽ run rẩy: “Rõ ràng tỷ tỷ hận muội, nên tỷ tỷ mới cướp vị hôn phu của muội sao? Đến nay, Cố Sở Sinh vẫn cứ nhớ tỷ không quên, thậm chí còn vì vậy mà thối hôn với muội. Chuyện này là lỗi của muội sao?”

Nghe thế, Sở Du hơi sững người. Nàng chưa từng nghĩ tới chuyện này, Cố Sở Sinh thối hôn với Sở Cẩm là vì nàng sao?

Chuyện… Chuyện này sao có thể chứ?!

Vẻ kinh ngạc trong mắt Sở Du lọt vào mắt những người khác. Đúng lúc này, Sở Lâm Dương lại khẽ cười: “A Du chúng ta còn chưa biết mình có sức hấp dẫn đến thế thì phải?”

Lời vừa vang lên, bầu không khí giương cung bạt kiếm trở nên dịu xuống. Sở Lâm Dương nhìn hai tỷ muội, nở nụ cười trong trẻo: “Hai tỷ muội các muội, ai cũng bảo mình có lý, huynh cũng không biết phải phân xử thế nào. Nhưng cho dù sự thật ra sao, mọi chuyện đều đã qua, tất cả là người một nhà, thôi thì đừng truy cứu nữa nhé?”

“Là Đại ca không muốn truy cứu nữa, hay là cố ý bao che tỷ tỷ nên không muốn truy cứu?”

Sở Cẩm siết chặt nắm tay, nhìn chằm chằm Sở Lâm Dương. Sở Lâm Dương nhìn về phía nàng ta, ánh mắt hắn ôn hòa trong trẻo, cứ như nhìn thấu mọi thế sự. Hắn im lặng nhìn Sở Cẩm, chậm rãi mở miệng: “Tiểu muội có chắc muốn truy cứu đến cùng hay không?”

Sở Cẩm đón lấy ánh mắt của Sở Lâm Dương, giọng nói hắn rất ôn hòa, không hề có nửa phần uy hiếp, nhưng Sở Cẩm nhìn vào lại cảm thấy run rẩy.

Sở Lâm Dương nhẹ nhàng cười một tiếng: “Gia hòa vạn sự hưng(*), mọi chuyện cứ như vậy đi.”

(*) Gia hòa vạn sự hưng: Gia đình hòa thuận mới có thể thịnh vượng

Sở Cẩm cúi đầu, nhỏ tiếng đáp: “Vâng.”

Sở Lâm Dương mỉm cười, quay đầu nhìn Sở Du: “A Du cảm thấy thế nào?”

“Những gì muốn nói, muội đã nói hết rồi. Mọi người tin hay không là chuyện của mọi người. Muội không nói chuyện này với bên ngoài là vì cố kỵ danh dự Sở gia, không muốn so đo miệng lưỡi với muội ấy. Nhưng mà Sở Cẩm, nếu muội lại làm bậy lần nữa, thì đừng trách tỷ.”

Sở Cẩm không nói gì, rưng rưng cúi đầu im lặng.

Sở Lâm Tây nhận ra tình hình không ổn, hắn ngồi quỳ bên cạnh, không dám lên tiếng, lẳng lẳng nhìn Sở Du, rồi lại nhìn Sở Cẩm. Sở Lâm Dương nhìn Sở Lâm Tây, nhẹ nhàng hỏi: “Lâm Tây, đệ muốn nói gì à?”

“Hay là…” Sở Lâm Tây ngập ngừng nửa ngày trời, mới nói: “Hay là chúng ta ăn cơm đi, bộ dạng này của mọi người làm đệ áp lực quá.”

Sở Du nghe Sở Lâm Tây nói thì không khỏi bật cười. Nàng gật đầu, nhấc tay lên: “Thôi được rồi, muội sẽ sai người chuẩn bị thức ăn.”

Dứt lời, Sở Du gọi Vãn Nguyệt đến, sau khi căn dặn bữa ăn xong, nàng nghe Sở Lâm Dương hỏi: “Không biết hôm nay Vệ tiểu Hầu gia có ở trong phủ không?”

“Tất nhiên là có.”

Sở Du nghe Sở Lâm Dương nói thì hơi nghi hoặc: “Ca ca có chuyện gì sao?”

Sở Lâm Dương gật đầu, nói: “Phiền muội dẫn đường.”

Đương nhiên Sở Du sẽ không từ chối. Để đám người Sở Kiến Xương và Tạ Vận ở lại đại sảnh, Sở Du dẫn Sở Lâm Dương rời khỏi phòng. Vừa mới bước lên hành lang, Sở Du đã nghe Sở Lâm Dương nói: “Dù sao cũng là tỷ muội, muội nên để ý đến tâm trạng của mẫu thân một chút. Nếu muốn ra tay, hãy nể mặt mẫu thân mà có chừng mực.”

Nghe thế, Sở Du không khỏi buồn cười, giọng nói ẩn chứa sự lạnh lùng: “Ca ca nói vậy là có ý gì?”

“Huynh biết muội khinh thường tranh chấp với con bé. Hôm nay muội không làm tới cùng là vì muốn cho muội ấy cơ hội thứ ba, cũng là cho mẫu thân và Sở phủ cơ hội.”

Sở Du nghe nói thế thì vẻ mặt dần hòa nhã lại. Sở Lâm Dương chắp tay sau lưng, chậm rãi nói tiếp: “Huynh biết trong lòng muội ấm ức, nhưng với tính tình của muội, nếu ra tay thì hoặc là tạo áp lực, đoạn tuyệt với gia đình, hoặc là âm thầm trừ khử A Cẩm, hoặc là lập kế hoạch phá hủy cuộc đời muội ấy… Cho dù thế nào cũng đều là giết gà dùng dao mổ trâu, vốn không cần muội ra tay.”

“Ca ca đừng đề cao muội quá.”

Sở Du rũ mắt, dáng vẻ kính cẩn. Sở Lâm Dương khẽ bật cười: “Năm đó ở biên cảnh, muội đích thân huấn luyện một đội quân hộ vệ. Mười hai tuổi, muội dẫn cả đội về Hoa Kinh, sau này huynh không còn nhìn thấy một ai nữa. Muội tưởng huynh không biết sao?”

Tay Sở Du khẽ run.

P/s (Zens Zens): Chào các bạn, mình trở lại rồi đây. Đầu tuần bận rộn nên không post được, nên hôm nay mình sẽ post luôn hai chương nhé. Cảm ơn các bạn vẫn luôn ủng hộ mình ^^

12
Leave a Reply

avatar
9 Số lượng chủ đề bình luận
3 Số lượng phản hồi cho các chủ đề bình luận
0 Người theo dõi
 
Bình luận được phản hồi nhiều nhất
Chủ đề bình luận sôi nổi nhất
10 Các tác giả bình luận
PTHMuaholyazurelamlamNguyễn MinhDuongmelbourne Những người bình luận gần đây
Lưu Hòa
Khách
Lưu Hòa

Mừng chủ thớt come back *tung bông*

hương
Khách
hương

tem tem tem :))

HC Pé Pi
Khách
HC Pé Pi

Có 1 người ca ca luôn quan tâm và thấu hiểu mình như Sở Lâm Dương cũng là 1 niềm an ủi ko nhỏ đối với Sở Du
Còn Sở Cẩm cứ giả vờ giả vịt mãi nhìn chướng mắt ghê gớm =.=

Xanh xanh
Khách
Xanh xanh

Iu thương nàng quá.
Cuối cùng cũng chờ được nàng rồi 🙂

Duongmelbourne
Khách
Duongmelbourne

Chặt đầu con rắn độc Sở Cẩm để khỏi cắn bậy lung tung

Nguyễn Minh
Khách
Nguyễn Minh

ớ, nàng Du có đội quân riêng kìa nha. Giấu nghề nha

azurelamlam
Khách
azurelamlam

Mừng ad comeback ạ!
Gia đình chị quả thật có anh trai là sáng suốt a, cơ mà mị nghĩ A Câm cũng không sống lương thiện được mấy hôm đâu

Muaholy
Khách
Muaholy

Cuối cùng bạn cũng edit tip mình sợ bị drop lắm 😣

PTH
Khách
PTH

Ái chà, Sở Du có quân riêng cơ à, nghe chừng còn nhiều bí mật đây

error: Xin bạn đừng copy, cám ơn!