Sơn hà chẩm – Chương 35 (2)

Sơn hà chẩm – Chương 35 (2)

Chương 35 (2)

Không ai biết năm đó rốt cuộc Phượng Lăng Thành đã xảy ra chuyện gì

Editor: Zens Zens

P/s (Zens Zens): Các bạn có thể đăng ký nhận thông báo chương mới theo bài viết này của mình nhé: Link

Lưu ý: Nếu mình phát hiện truyện bị đem ra khỏi web này thì truyện sẽ bị pass, có thể sẽ dựa vào số lượng comment để mở pass, hoặc cũng có thể sẽ đặt câu hỏi mở, tuỳ theo cảm hứng lúc đó của mình. Vì vậy các bạn tranh thủ đọc chương nào thì để lại comment chương đấy, kẻo sau này lại quên nội dung nhé!

Quy định đọc truyện trên website: Link

***

Nàng ngẩng đầu nhìn Sở Lâm Dương, đôi mắt Sở Lâm Dương thấu suốt: “Chuyện muội và Sở Cẩm, trong lòng huynh đều rõ hết. Huynh không biết tại sao con bé lại trở nên như ngày hôm nay. Năm đó cả ba huynh muội chúng ta đều không hầu hạ bên cạnh mẫu than. Trong tỷ muội nhà mình, chỉ có muội ấy là kề cận bên bà. Thân là con cái, nếu vì đấu võ mồm mà cướp đi viên minh châu trong lòng bà, thế không khỏi quá tàn nhẫn. Chuyện này không đến nỗi nào, chi bằng giao cho huynh trưởng đi.”

Sở Du không lên tiếng, hai người sóng vai bước trên hành lang. Sở Du nghe âm thanh trầm đục phát ra từ sàn gỗ, một lát sau, nàng chậm rãi đáp: “Thật sự muội không thèm chấp mấy thủ đoạn hạ đẳng của muội ấy, nhưng mà huynh trưởng, muội không phải không biết buồn.”

Nàng ngước mắt nhìn về phía Sở Lâm Dương, lần đầu tiên nàng phơi bày nội tâm yếu đuối trước mặt người thân.

“Muội không nói những chuyện này ra ngoài mà nói với người nhà là vì muội không quan tâm chuyện này mang lại kết quả thế nào, muội chỉ quan tâm người trong nhà có cho muội sự công bằng nên có hay không. Huynh trưởng thử đặt tay lên ngực tự hỏi xem, mẫu thân đối xử với muội và muội ấy có công bằng không?”

“Muội ấy tị nạnh so đo với muội từng chút một. Muội là tỷ tỷ ruột của muội ấy, vậy mà muội ấy không hề bênh vực, lại còn giăng bẫy hãm hại. Nếu như muội là nữ tử bình thường, nếu muội là người để ý danh tiết thanh danh, vậy hành vi của Sở Cẩm như vậy là đang làm gì, là đang hủy hoại cả đời muội! Nhưng mẫu thân lại nói thế nào —— vô tâm vô ý, bảo muội tha thứ. Chẳng lẽ mẫu thân không nhận ra Sở Cẩm có vô tâm thật hay giả vờ vô tâm sao?!”

Sở Lâm Dương không nói gì, hắn im lặng lắng nghe giọng nói ngày càng phẫn nộ của Sở Du. Từ đầu tới cuối, hắn vẫn duy trì sự điềm tĩnh tự chủ.

Kiếp trước, Sở Lâm Dương chưa bao giờ nói chuyện với nàng như vậy bao giờ, huynh muội bọn họ vừa kính trọng vừa thương yêu nhau, cho đến khi Sở Lâm Dương qua đời —— Sau khi Tống gia bị phái ra tiền tuyến, Sở Lâm Dương vội vã chạy đến Phượng Lăng Thành và bị vây khốn tại đó.

Không ai biết cụ thể trận chiến ấy đã xảy ra chuyện gì, mọi người chỉ biết sau khi Sở Lâm Dương đến Phượng Lăng Thành đã bị Bắc Địch vây khốn, suốt ba tháng trời bặt vô âm tín. Chờ lúc Vệ Uẩn ra tiền tuyến, chàng đã nhìn thấy Sở Lâm Dương cầm trường thương đứng sừng sững trên thành lâu phía xa.

Hắn đứng đó, quân địch sợ hãi không dám tiến lên, cả tường thành loang lổ, phía dưới có rất nhiều hố sâu, đâu đâu cũng là dấu vết bị lửa thiêu cháy.

Sau khi Vệ Uẩn dẫn binh phá thành, chàng chỉ thấy toàn núi thây biển máu. Toàn bộ lầu các trên thành lâu đều biến thành màu đen của máu, thi thể chất chồng, sinh giòi thối rửa. Mà Sở Lâm Dương vẫn đứng trên thành lâu, Vệ Uẩn vừa chạm, hắn lập tức ngã ngay tại chỗ, hoá ra đã chết từ khi nào.

Phượng Lăng Thành rộng lớn nhưng chẳng còn một bóng người sống, chỉ với thi thể Sở Lâm Dương mà vẫn có thể thủ thành đến lúc Vệ Uẩn cứu viện.

Không ai biết rốt cuộc trong ba tháng kia, trong thành Phượng Lăng đã xảy ra chuyện gì. Không ai biết Sở Lâm Dương làm sao bảo vệ Phượng Lăng Thành chỉ với năm nghìn binh lực, cũng không ai biết tại sao Bắc Địch nhìn thấy thi thể Sở Lâm Dương lại không dám tiến. Mọi người chỉ có thể suy đoán từ phần tay chân đã cụt trong nồi, lờ mờ nhận ra trong ba tháng đó, Phượng Lăng Thành đã trải qua thảm cảnh nhân gian gì.

Sở Du nhìn Sở Lâm Dương ôn hòa trước mặt, đột nhiên nhớ đến kết cục tương lai của hắn.

—— Vì sao huynh ấy lại đến Phượng Lăng Thành?

Bởi vì Sở Cẩm muốn gả cho Tống Văn Xương, nhưng Tống Văn Xương lại bị vây khốn ở gần Phượng Lăng Thành! Sở Cẩm khóc lóc cầu xin Sở Lâm Dương. Vì cứu Tống Văn Xương mà Sở Lâm Dương giương Đông kích Tây, tập kích bất ngờ, bắt sống Tam hoàng tử của Bắc Địch. Sau khi dụ quân chủ lực Bắc Địch vây khốn Phượng Lăng Thành, để Tống Văn Xương chạy về dẫn binh cứu viện. Nhưng Tống Văn Xương là tiểu nhân nhu nhược, sau khi được cứu thì hoảng hồn bỏ trốn, có điều chạy giữa đường lại bị Bắc Địch mai phục bỏ mạng.

Sau đó toàn tuyến thất thủ, Vệ Uẩn giằng co ở Côn Dương. Đợi Vệ Uẩn bình định chiến cục ở Côn Dương đến cứu thì đã không còn kịp nữa.

Sở Du nhìn vẻ mặt thanh niên điềm tĩnh dịu dàng, chầm chậm khép mi.

“Huynh trưởng, khúc mắc trong lòng muội với Sở Cẩm là tích tụ từng ngày từng tháng, không phải chỉ một hai chuyện mà thành. Muội cho muội ấy ba cơ hội, hôm nay là lần thứ ba. Nếu phẩm tính muội ấy không đoan chính thì xin lỗi huynh trưởng, muội sẽ không nương tay.”

“Huynh hiểu.” Sở Lâm Dương thở dài, nói: “Huynh sẽ xử lý chuyện này ổn thoả, muội yên tâm.”

Sở Du dần bình tĩnh lại, nàng mở mắt, nói tiếp: “Huynh trưởng định xử lý thế nào?”

“A Du.” Sở Lâm Dương và nàng bước tới trước cửa phòng Vệ Uẩn. Hắn dừng chân, chậm rãi nói: “Muội có biết tại sao huynh cảm thấy A Cẩm đáng thương không?”

Sở Du có hơi mờ mịt, Sở Lâm Dương mỉm cười: “Muội cảm thấy mẫu thân thiên vị, vậy sao muội biết A Cẩm không cảm thấy huynh và phụ thân thiên vị? A Du à…” Tiếng nói Sở Lâm Dương hoà lẫn tiếng thở dài, hắn nâng tay đặt lên vai Sở Du, vẻ mặt ngập tràn bất đắc dĩ: “Huynh cũng muốn công bằng, nhưng huynh là huynh trưởng muội ấy, và cũng là ca ca của muội.”

Huynh trưởng và ca ca, cách biệt thân sơ cỡ nào.

Sở Lâm Dương nhìn nàng, cảm thấy cô nương chải búi tóc phụ nhân trước mặt dường như chẳng khác biệt mấy so với lần đầu tiên hắn nhìn thấy nàng.

Lúc Sở Du và Sở Cẩm vừa ra đời, hắn ôm Sở Du, còn Sở Lâm Tây ôm Sở Cẩm.

Từ đó về sau, Sở Du khóc là hắn cõng, học đi là hắn nâng. Tiếng đầu tiên nàng gọi là ca ca, lần đầu tiên cưỡi ngựa, lần đầu tiên bắn tên, lần đầu tiên lên chiến trường, tất cả đều là do hắn cầm tay chỉ dạy.

Mà Sở Cẩm ở lại trong hoa phủ cao môn tại Hoa Kinh, học thêu hoa làm thơ, chỉ có ngày lễ ngày Tết là gặp mặt qua loa.

Hắn cũng muốn công bằng, nhưng chẳng thể nào làm được. Vì vậy thường ngày, hắn đành cố gắng giữ cho chén nước thăng bằng, đối xử với Sở Cẩm tốt hơn một chút.

Có những thứ đen tối hắn không muốn Sở Du nhìn thấy. Hắn là Đại ca của Sở Du, lẽ ra nên mang đến tất cả ánh sáng và sự ấm áp cho nàng, chứ không phải mang đến sự chật vật thảm hại cho nàng.

Người như Sở Cẩm cần gì làm bẩn tay Sở Du?

Sở Lâm Dương có hơi hối hận. Nếu không phải hằng năm hắn ở biên cảnh thì đã sớm nhận ra chuyện này, sao có thể để Sở Du chịu ấm ức?

Sở Du nghe Sở Lâm Dương nói thì ngẩn người. Hắn vỗ vỗ đầu vai nàng, quay người bước vào trong.

Hạ nhân đã vào thông báo từ trước. Sở Lâm Dương vừa vào đã thấy Vệ Uẩn đứng dậy, dáng vẻ trầm ổn điềm nhiên, chào Sở Lâm Dương: “Sở thế tử.”

Sở Lâm Dương cúi chào lại Vệ Uẩn: “Vệ hầu gia.”

“Mời Thế tử ngồi.”

Vệ Uẩn nhấc tay mời Sở Lâm Dương ngồi xuống. Sở Lâm Dương ngồi quỳ vào vị trí Vệ Uẩn chỉ.

Vệ Hạ hiểu chuyện nên dẫn người lui ra, trong phòng chỉ còn lại hai người Vệ Sở. Huân hương trong lò bay lên, khói nhẹ lượn lờ. Sở Lâm Dương ngước mắt nhìn, cười nói: “Đây là mùi hương A Du thích.”

“Bây giờ tất cả mọi thứ trong nhà đều do tẩu ấy bài trí.” Nghe thấy tên Sở Du, giọng nói Vệ Uẩn dịu dàng đi nhiều. Chàng rót thêm trà cho Sở Lâm Dương: “Không biết Thế tử đến đây là vì chuyện gì?”

Sở Lâm Dương uống một ngụm trà, không đáp ngay, rồi thong thả đáp: “Lâm Dương đến đây là muốn trợ giúp Hầu gia một tay.”

5 12 votes
Article Rating
guest
296 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
Dạ Nguyệt
Dạ Nguyệt
1 Tháng Cách đây

Dù chỉ tả vài đoạn nhưng thật sự rất tàn khốc. Đại ca không nên hy sinh như vậy

Thương nguyễn
Thương nguyễn
1 Tháng Cách đây

Mong là kiếp này Sở Lâm Dương liên thủ với Vệ Uẩn sẽ không chết oan uổng như kiếp trước nữa

Ha Nee
Ha Nee
1 Tháng Cách đây

Mong kiếp này Sở Du bảo vệ được người muốn bảo vệ, mong đại ca đừng phải hy sinh tàn khốc như vậy

Lucy
Lucy
1 Tháng Cách đây

Thương anh quá. Một mình trấn thành. Không nói cũng biết khó khăn cỡ nào

Cathy
Cathy
1 Tháng Cách đây

Cuộc đời quá bất công rồi huhu, tui vừa phải lòng anh nào, ngay chương sau đã thấy kết cục (kiếp trc) của anh đó!!!!

Thanh Tú
Thanh Tú
1 Tháng Cách đây

Có ca ca như vậy hạnh phúc ghê vậy á. Tui cũng muốn có anh trai á huhuu

LenaChan
LenaChan
1 Tháng Cách đây

Tình cảm huynh muội của SU và SLD thật đáng quý

Min
Min
1 Tháng Cách đây

Sở Lâm Dương, kiếp này nhất định phải sống thật tốt thật tốt nhé! Sở Lâm Dương nhất định không phải kẻ ngu trung, vì sao kiếp trước lại phải hy sinh oan uổng như thế?

Neko
Neko
1 Tháng Cách đây

Mong kiếp này đại ca ko hi sinh

hanayuki1010
hanayuki1010
1 Tháng Cách đây

Lòng bàn tay mu bàn tay cũng là thịt, bỏ bên nào cũng khó xử, cơ mà nếu Sở Cẩm quá đáng vẫn là nên nhận đc bài học thích hợp cho ko phải dễ dàng cho qua như trước.

error: Xin bạn đừng copy, cám ơn!
296
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x