Sơn Hà Chẩm – Chương 38 (1)

Sơn Hà Chẩm – Chương 38 (1)

Chương 38 (1)

Hắn trở về Hoa Kinh gặp A Du

Editor: Zens Zens

Các bạn có thể đăng ký nhận thông báo chương mới theo bài viết này của mình nhé: Link

Lưu ý: Nếu mình phát hiện truyện bị đem ra khỏi web này thì truyện sẽ bị pass, có thể sẽ dựa vào số lượng comment để mở pass, hoặc cũng có thể sẽ đặt câu hỏi mở, tuỳ theo cảm hứng lúc đó của mình. Vì vậy các bạn tranh thủ đọc chương nào thì để lại comment chương đấy, kẻo sau này lại quên nội dung nhé!

Quy định đọc truyện trên website: Link

Facebook Zens Zens: Link

***

Hai người bàn bạc với nhau cho đến khi đến Sở phủ. Sở Lâm Dương đang đứng trước cửa kiểm kê lượng người xuất hành. Lúc Vệ Uẩn bước xuống, Sở Lâm Dương có hơi kinh ngạc. Đến khi nhìn thấy Sở Du bước xuống, hắn liền biết Vệ Uẩn đưa Sở Du đến đây để tiễn chân.

Vệ Uẩn bước lên chào hỏi Sở Lâm Dương, Sở Du cũng theo lên. Nàng nhìn thoáng qua những người đứng phía sau, mở miệng hỏi: “Phụ thân đâu?”

“Phụ thân vẫn còn đang chuẩn bị.” Sở Lâm Dương mỉm cười, mời Vệ Uẩn và Sở Du vào nhà: “Hai người đã ăn sáng chưa? Chi bằng ăn chung đi?”

Thời gian Sở phủ ăn sáng trễ hơn so với Vệ phủ, mặc dù Vệ Uẩn và Sở Du đã ăn rồi, nhưng vẫn theo chân Sở Lâm Dương bước vào trong.

Vệ Uẩn và Sở Lâm Dương khách sáo nói vài tiếng quan thoại (*), Sở Du im lặng đứng một bên lắng nghe. Người Sở gia đang dùng bữa, Sở Lâm Tây làm nũng với Tạ Vận, tiếng cười đùa vang vọng khắp phòng. Sở Lâm Dương dẫn Vệ Uẩn và Sở Du bước vào, người bên trong lập tức sững lại. Sở Lâm Tây vui vẻ bước lên, mừng rỡ chào hỏi: “A Du, sao muội lại đến đây?”

(*) Tiếng quan thoại: ngôn ngữ thông dụng của quan lại thời Minh – Thanh, vì thường dùng trong quan trường nên được đặt tên như vậy

“Vô lễ!”

Sở Kiến Xương lập tức mắng, nhưng giọng điệu không hề nổi giận thật. Ông nghiêm mặt răn dạy: “Hành lễ với Hầu gia trước.”

Dứt lời, Sở Kiến Xương liền đứng dậy, bước tới hành lễ với Vệ Uẩn. Vệ Uẩn vội đỡ Sở Kiến Xương dậy, trầm giọng nói: “Lần này, Tiểu Thất cố ý đến đây tiễn Sở bá phụ và Sở đại ca. Bá phụ cứ xem Tiểu Thất là vãn bối, đừng khách sáo.”

Sở Kiến Xương nghe vậy cũng không từ chối, cười nói: “Nếu thế thì hôm nay ta chỉ đơn giản xem cậu là cháu trai vậy, đã ăn sáng chưa?”

Vừa dứt lời, người hầu mang bàn nhỏ từ ngoài vào đặt trước chỗ Vệ Uẩn và Sở Du ngồi. Sở Du ngồi bên cạnh Sở Cẩm, vừa ngồi xuống đã phát hiện ánh mắt Sở Cẩm đờ đẫn, vẻ mặt ngẩn ngơ.

Sở Du kinh ngạc, không hiểu sao chỉ trong một đêm mà Sở Cẩm đã biến thành như vậy.

Nàng dời mắt về phía Sở Lâm Dương, lại thấy Sở Lâm Dương đang nói chuyện với Vệ Uẩn. Hai người trò chuyện một lúc, Sở Lâm Dương đứng dậy, muốn dẫn Vệ Uẩn đi dạo sân vườn. Sở Du cũng vội vàng đứng lên, bước theo: “Muội cũng đi!”

Sở Lâm Dương chững người, dời mắt nhìn Vệ Uẩn, thấy sắc mặt Vệ Uẩn không đổi, chỉ gật đầu một cái.

Sở Lâm Dương liền cười, có phần bất đắc dĩ nói: “Vậy đến đây đi.”

Ba người cùng đi ra khỏi phòng. Sở Du đi theo sau lưng hai người, cả hai xem nàng như không tồn tại, Vệ Uẩn từ tốn nói: “Lần này Đại ca đi Tây Nam, lúc huynh đến đó, e rằng Nam Việt không còn yên bình nữa.”

“Ừm.” Sở Lâm Dương gật đầu một cái, khuôn mặt trước giờ luôn ôn hòa cũng nhíu mày, hơi lo lắng nói: “Ta đã nhận được tình báo nơi tiền tuyến, Nam Việt tập hợp năm vạn binh lính đang tiến tới gần. Thật ra nếu đánh một mình Nam Việt thì ta không lo lắng, cái ta lo là Bắc Địch và Nam Việt đồng thời tấn công…”

“Kỳ thật chỉ cần chúng ta kéo dài thời gian là được rồi.”

Vệ Uẩn ngẫm nghĩ: “Nam Việt nước nhỏ người ít, bây giờ tiến công, chắc hẳn đã bàn mưu trước với Bắc Địch, muốn vớt vát chút lợi ích. Đại ca kéo dài chiến trận, chờ Nam Việt mệt mỏi, chúng ta chủ động hứa cho bọn chúng lợi lộc, chắc chắn chúng sẽ dừng tay. Cho nên trận này, Đại ca chỉ cần thủ, đừng tấn công, kéo dài là được. Thật ra khó khăn trong trận chiến này chính là ở chỗ Bắc Địch.”

“Rốt cuộc tại sao Bắc Địch đột nhiên tấn công?”

Sở Lâm Dương khó hiểu, vẻ mặt Vệ Uẩn có chút bất đắc dĩ: “Năm nay Bắc Địch chịu nhiều thiên tai. Tuyết mùa đông năm ngoái làm chết rất nhiều dê bò, mùa hè năm nay lại gặp mưa bão, dẫn đến ôn dịch, dân oán thán khắp nơi. Tân hoàng vốn thiện chiến, lại thêm áp lực từ trong nước, nên dốc lòng muốn đánh chiếm Đại Sở.”

“Vậy hắn đánh chiếm vài thành trì là được rồi, sao cứ cố sống chết không buông như vậy?”

Sở Lâm Dương vẫn không hiểu nổi.

Chiến tuyến Sở gia nằm ở Tây Nam, thỉnh thoảng được điều động đến hai châu Lạc-Huy, nhưng vẫn không hiểu về phương Bắc lắm. Còn Vệ gia thì trường kỳ ở tại Bắc tuyến, bàn về những chuyện này, Vệ Uẩn nắm rõ hơn Sở Lâm Dương.

Vệ Uẩn nghe Sở Lâm Dương hỏi, ánh mắt lạnh dần: “Thật ra Bắc Địch hung hãn, quanh năm đều nhờ con cháu Vệ gia ta trấn giữ biên cảnh. Bọn họ dữ, chúng ta càng dữ hơn. Hôm nay Vệ gia đã rơi đài, Bắc Địch còn sợ gì ai?”

Sở Lâm Dương không nói. Nhắc đến chuyện này, hắn biết Vệ Uẩn đau khổ hơn ai hết. Hắn thở dài: “Nhờ A Du mà ta và cậu cũng xem như người thân. Ta muốn hỏi cậu một lời thật lòng, cậu có biết rốt cuộc Diêu Dũng đã làm gì trên chiến trường không?”

“Không biết.”

Vệ Uẩn điềm tĩnh đáp, ngước mắt nhìn Sở Lâm Dương: “Vậy Đại ca có thể nói thật với ta một câu không, tại sao huynh một mực khẳng định chuyện này có liên quan đến Diêu Dũng? Mà không phải là sai lầm của Vệ gia ta?”

“E rằng cậu đã quên.” Sở Lâm Dương mỉm cười: “Hai năm trước, ta từng cộng sự với phụ thân và huynh trưởng cậu ở Bắc Cảnh suốt ba tháng, ta hiểu rất rõ đấu pháp của Vệ gia, truy kích đào binh ư…”

Sở Lâm Dương lắc đầu: “Ta không tin.”

“Hơn nữa, ta cũng biết rõ sự mâu thuẫn giữa Diêu Dũng và phụ thân cậu.”

Ba người rẽ qua hành lang, bước vào nhà thủy tạ. Hoa Kinh tháng mười hai, mặt hồ đóng một lớp băng mỏng, vụn băng nổi trên mặt nước giống như bị đập vỡ, chỉ nhìn thôi đã khiến người ta cảm thấy rét lạnh.

Vệ Uẩn vô thức quay đầu, theo thói quen đứng ở vị trí chắn gió, âm thầm che chở Sở Du ở đằng sau, đồng thời ngồi xuống với Sở Lâm Dương. Sở Lâm Dương liếc nhìn Vệ Uẩn, không nói gì nhiều, người hầu bên cạnh nhanh chóng mang than lửa vào trong đình, hơi ấm tỏa ra, Sở Lâm Dương tiếp lời: “Ta với Đại ca cậu cũng xem như bạn cũ. Năm đó A Quân từng dặn dò ta, nếu sau này huynh ấy có gì bất trắc, bảo ta chăm sóc cho cậu. Ta đã đáp ứng huynh ấy.”

Vệ Uẩn nghe vậy, lập tức ngẩn người.

Chàng ngây ngốc nhìn Sở Lâm Dương, giống như một thiếu niên bỗng dưng lạc lối. Vệ uẩn nghe thấy tên Vệ Quân thì có vài phần luống cuống, thất thố. Sở Du ngồi phía sau, dịu dàng gọi: “Tiểu Thất.”

Vệ Uẩn nghe thấy giọng nói trầm ổn điềm tĩnh của Sở Du thì hoàn hồn, khôi phục lại dáng vẻ thường ngày, từ tốn nói: “Đa tạ Đại ca.”

“Ta đã hứa với huynh ấy, nhưng không phải không có điều kiện. Ta bảo ta sẽ chăm sóc cho cậu thật tốt, cũng xin huynh ấy chăm sóc cho A Du thật tốt. Không ngờ, huynh ấy lại ra đi sớm như vậy.” Sở Lâm Dương cười khổ: “Cuộc trao đổi này thật là lỗ vốn.”

Vệ Uẩn không đáp. Nhắc đến người quá cố, bầu không khí khó tránh khỏi nặng nề. Sở Lâm Dương thấy mọi người đều trầm mặc, hắn mỉm cười hỏi: “Thôi, không nói đến những chuyện này nữa. Hôm nay hai người tới đây là có chuyện gì?”

“Vâng.” Vệ Uẩn thuận theo ý Sở Lâm Dương mà chuyển đề tài, gật đầu: “Hôm nay ta đến đây, một là để tiễn chân, hai là muốn hỏi thăm tình hình Tây Nam, ba là…”

Vệ Uẩn ngẩng đầu lên, nhìn Sở Lâm Dương đầy mong đợi. Trong quan hệ giao tế,  trước nay Vệ Uẩn đều tỏ ra cao quý lạnh lùng khó gần, mặc dù lúc này ngoài mặt vẫn điềm tĩnh ung dung, nhưng đôi mắt lại tràn ngập sự trông mong. Ánh mắt giống như đứa trẻ nhìn chằm chằm người lớn đặt ở trên mặt Vệ Uẩn lại có lực sát thương cực lớn. Trực giác Sở Lâm Dương cảm thấy không ổn, nắm chặt chén trà, dời mắt, cố ra vẻ trấn tĩnh: “Ba là gì?”

“Sở đại ca, huynh xem, huynh là bạn cũ của ca ca ta, cũng là ca ca của tẩu tẩu ta, Tiểu Thất xem huynh như ca ca ruột thịt. Trước đây ca ta thường cảm khái sở trường của huynh là kinh doanh, biết cách kiếm tiền. Huynh xem có tiện…”

“Mượn tiền?”

Trong chớp mắt, Sở Lâm Dương lập tức hiểu rõ ý đồ của Vệ Uẩn. Hắn mỉm cười quay đầu đi: “Không biết tiểu Hầu gia muốn mượn bao nhiêu?”

“Cũng không nhiều lắm, ta nghĩ đối với Sở đại ca mà nói chỉ là chín trâu mất sợi lông…”

Vẻ mặt Vệ Uẩn vẫn điềm nhiên, nhưng giọng nói có phần đắn đo: “Huynh xem trước cho ta mượn tiền mua một nghìn mẫu đất ở Lan Châu…”

“Tiểu Hầu gia.” Sở Lâm Dương vẫn duy trì nụ cười, từ tốn nói: “Một nghìn mẫu, sao cậu không đi cướp đi?”

Vệ Uẩn vẫn giữ vẻ trấn định, da mặt của chàng xưa nay vốn dày. Đối diện với câu nói móc của Sở Lâm Dương, chàng vẫn điềm nhiên: “Ta biết ở ngoài huynh cũng cho vay nặng lãi, ta không phải ỷ vào thân thích mà mượn không, ta sẽ trả lợi tức nên trả. Đại ca thấy thế nào?”

Sở Lâm Dương nhấp một ngụm trà, nói một cách công tư phân minh: “Cậu mua một nghìn mẫu đất làm gì?”

“An trí lưu dân, trồng lương thực.”

Vệ Uẩn không hề giấu diếm, đáp một cách dứt khoát. Sở Lâm Dương nâng mắt nhìn chàng: “Chỗ ta cho vay lãi suất một tháng mười phần trăm. Nếu như cậu mua để trồng lương thực, e là không trả nổi.”

Vệ Uẩn không lên tiếng, chàng liếc nhìn Sở Du. Thật ra chuyện tính toán sổ sách này, chàng không hiểu rõ lắm. Chỉ với một cái liếc mắt, Sở Du đã hiểu ý Vệ Uẩn. Nàng có chút bất đắc dĩ, nhưng chỉ có thể cứng miệng đáp: “Trả nổi.”

“Hửm?” Sở Lâm Dương nâng mắt nhìn Sở Du, khá bất ngờ: “Phủ Trấn Quốc Hầu có tiền vậy sao?”

“Chúng ta nắm chắc.”

Sở Du đón lấy ánh mắt của Sở Lâm Dương, hơi chột dạ. Nàng ngẫm nghĩ, rồi vẫn mở miệng nói: “Giá đất Tỉ Thủy chắc chắn sẽ tăng.”

Sở Lâm Dương không lên tiếng, nhấp một hớp trà. Lát sau, cuối cùng hắn mở miệng: “Nếu muội muội muốn kinh doanh, vậy người làm ca ca này đương nhiên sẽ ủng hộ. Ta cho cậu mượn tiền, lát nữa ta cho người kiểm kê, muộn một chút sẽ đưa ngân phiếu đến phủ cậu.”

Sở Du và Vệ Uẩn nghe thấy lời này thì thở phào một hơi. Sở Lâm Dương nhìn dáng vẻ ngồi quỳ chung một chỗ của bọn họ mà không nhịn được cười. Nụ cười trên mặt kia tràn đầy bao dung cưng chiều, Sở Du nhìn thấy không khỏi ngây người.

Sở Lâm Dương lẳng lặng nhìn nàng, hồi sau mới nói tiếp: “Trước đây ta đi cũng không muốn để muội thấy, sợ muội đau lòng. Lần này muội cũng không muốn thấy, nếu không còn chuyện gì thì trở về đi.”

Sở Du mấp máy môi, chưa bao giờ Sở Lâm Dương đi xa mà để người nhà đưa tiễn, đây là quy tắc trước giờ của hắn.

Nàng ngước mắt nhìn, thật lâu sau mới đáp: “Vâng.”

Hai người không phải tuýp người nói nhiều, sau tiếng “vâng” thì mọi người đều im lặng. Cuối cùng vẫn là do Sở Lâm Dương mở miệng trước, thở dài nói: “Đi thôi.”

Ba người cùng nhau trở về phòng ăn, cả nhà đã ăn sáng xong, đang ngồi trò chuyện.

Sở Du và Vệ Uẩn cáo biệt, xoay người định đi. Sở Kiến Xương và Tạ Vận định đi tiễn bọn họ, bỗng nhiên Sở Lâm Dương lên tiếng: “Con và A Cẩm tiễn được rồi.”

Dường như Sở Cẩm đã biết trước, nàng ta không hề hé răng, ngoan ngoãn đi theo sau lưng Sở Lâm Dương ra ngoài cùng Sở Du và Vệ Uẩn.

Bốn người bước trên hành lang, Sở Lâm Dương dẫn Vệ Uẩn lên trước nói chuyện, Sở Cẩm và Sở Du đi tít ở phía sau. Sở Du không nói chuyện, Sở Cẩm cũng không nói. Tuy nhiên một lúc sau, bỗng nhiên Sở Cẩm mở miệng: “Xin lỗi.”

Sở Du kinh ngạc, nàng xoay đầu nhìn vẻ mặt có phần vô cảm của Sở Cẩm.

Trước giờ, Sở Du chưa từng nhìn thấy biểu cảm này trên mặt Sở Cẩm. Trong trí nhớ của nàng, Sở Cẩm vĩnh viễn là sự tồn tại đầy ắp dã tâm và dục vọng.

Nhưng giờ phút này dường như Sở Cẩm chẳng muốn điều gì nữa cả.

Nàng ta giống như một con búp bê tinh xảo, bước đi trên hành lang. Sở Du nhíu mày: “Muội sao vậy?”

“Không sao cả.” Giọng nói của Sở Cẩm không hề có cảm xúc, hờ hững đáp: “Muội có lỗi với tỷ rất nhiều, hôm nay muội xin lỗi tỷ.”

Sở Du không đáp, nàng nhìn Sở Cẩm. Nàng muốn hỏi gì đó, nhưng lại cảm thấy chuyện này chẳng liên quan gì đến mình, hỏi nhiều lại thêm phiền toái.

Nàng kìm nén lòng hiếu kỳ, nghe Sở Cẩm chậm rãi hồi tưởng lại quá khứ.

“Năm mười hai tuổi, bàn chân tỷ bị thương, nhưng vẫn nhảy xuống giếng cứu mèo. Muội hứa sẽ lấy dây thừng kéo tỷ lên, nhưng lại ngất trên miệng giếng, làm tỷ bị nhốt dưới đáy giếng cả buổi trưa mà sinh bệnh. Chuyện này là muội lừa tỷ, muội xin lỗi.”

Sở Du sững sờ, không ngờ Sở Cẩm lại nhắc đến chuyện này.

Nàng vẫn nhớ năm mười hai tuổi ấy, nàng mới trở về Hoa Kinh, nhìn thấy cô muội muội như búp bê sứ thì vô cùng yêu thích. Thân thể Sở Cẩm yếu ớt, Tạ Vận không cho nàng ta nuôi mèo. Thế là Sở Cẩm lén nuôi một con mèo nhỏ ở hậu viện.

Có một hôm, chú mèo con rơi xuống giếng, Sở Cẩm khóc lóc xin nàng cứu mèo. Khi đó bàn chân Sở Du đang bị thương, nhưng vẫn nhảy xuống. Sở Cẩm nói sẽ đứng ở trên thả dây thừng xuống cho nàng, nhưng lại ngất trên miệng giếng. Sau đó Sở Du ngồi trên tảng nham thạch nhô ra dưới giếng, lấy cơ thể sưởi ấm cho mèo con. Sở Cẩm hôn mê bao lâu, Sở Du ôm mèo co ro dưới giếng bấy lâu.

Chờ sau đó, nàng được Sở Lâm Dương phát hiện đầu tiên. Lúc được cứu lên thì vết thương bàn chân đã mưng mủ vì ngâm nước quá lâu, đến tối đó nàng sốt cao.

Từ trước đến nay sức khỏe nàng luôn rất tốt, lần đó nàng đã doạ người trong nhà mất hồn, người vẫn luôn yêu thương Sở Cẩm trước giờ là Tạ Vận cũng không kiềm được mà mắng nàng ta.

Chuyện xa xưa như vậy, nay nhớ lại, Sở Du cũng không còn đau buồn nữa, thậm chí còn bởi vì sự ngây thơ thuở thiếu thời mà không nhịn được ý cười.

Nàng bày ra dáng vẻ tươi cười, không thèm để ý: “Ừ, tỷ biết.”

Sở Cẩm chấn kinh. Nàng ta dừng bước, ngẩng đầu nhìn Sở Du, vẻ mặt khó hiểu.

Sở Du có hơi ngượng ngùng. Nhớ đến chuyện lúc nhỏ, thậm chí nàng bất giác gãi đầu như một đứa trẻ: “Thật ra… con mèo kia, lúc tỷ luyện võ bất cẩn ném đá trúng chân nó, nên nó té xuống giếng mới không bò lên được. Khi muội đến tìm, tỷ chột dạ, không dám nói chân nó bị thương là do tỷ làm.”

Sở Cẩm không lên tiếng. Nàng ta há miệng, nhưng không nói nên lời.

Làm sao nàng ta có thể nói với Sở Du rằng con mèo đó là do nàng ta ném xuống chứ không phải nó tự té?

Sở Du không để ý đến vẻ mặt nàng ta, có hơi ngây ngô như lúc còn bé: “Tỷ biết muội giận chuyện này, nên cố ý giả vờ ngất xỉu không kéo tỷ lên. Hơi thở lúc ngất xỉu với không ngất xỉu không giống nhau, khi tỷ đi lên là đã biết rồi.”

“Vậy tại sao khi đó, tỷ không mách cho phụ mẫu biết?”

Sở Cẩm cố tỏ vẻ bình tĩnh, siết chặt nắm tay. Sở Du nhớ lại quá khứ, trong lòng cảm thấy ấm áp: “Vốn tỷ cũng muốn định thế. Nhưng khi tỷ được ôm lên giường, nhìn thấy muội ngồi bên cạnh sợ phát khóc, luôn miệng hỏi tỷ có chết không, tỷ cảm thấy hay là thôi vậy.”

“Chuyện này đối với tỷ vốn chẳng phải chuyện to tát gì.” Sở Du tựa lên cột nhà, giọng nói chứa đựng vài phần bất đắc dĩ: “Nếu như tỷ nói cho người trong nhà, dựa theo tính tình, phụ thân không đánh quân côn thì cũng đánh cành trúc, mẫu thân mắng người đánh người thì cũng chẳng hề hấn gì, chứ ca ca thì càng dữ hơn, huynh ấy có thể đánh muội giống như đánh tỷ vậy. Sức muội yếu xìu, không chịu nổi đâu.”

Sở Du nói xong, suy nghĩ bất giác trôi xa.

Kỳ thật thuở thiếu thời, quan hệ giữa nàng và Sở Cẩm cũng không tồi tệ như vậy, tại sao dần dà lại đến nông nỗi này?

Nếu nói trước khi Sở Lâm Dương chết, Sở Cẩm làm mọi chuyện đều là vì vinh hoa phú quý của bản thân. Sau khi Sở Lâm Dương chết, rồi Sở Cẩm gả cho Cố Sở Sinh, những hành động che trời lấp đất kia quả là đáng hận.

Sở Cẩm nhìn Sở Du đứng trên hành lang, đôi mắt nhuốm màu hoài niệm. Nàng ta cảm thấy như có gì đó cuộn trào nơi cổ họng.

Sở Du nghiêng đầu nhìn Sở Cẩm, nàng cao hơn Sở Cẩm một cái đầu. Sở Cẩm gầy yếu, đứng bên cạnh nàng, khiến người ta cảm thấy mong manh đáng thương.

Giữa đôi mày vẫn còn nét thiếu nữ, không hoàn toàn là nữ nhân độc ác mỹ lệ lúc Sở Du chết đi. Sở Du lẳng lặng nhìn Sở Cẩm, có một chốc, nàng cảm thấy thật ra mình không hận đến vậy.

Thuở nhỏ, Sở Cẩm cũng sẽ lén nuôi mèo, sẽ khóc lóc hỏi nàng có chết không.

Sự trưởng thành của một người đều là từng bước một, nào có ai mới sinh ra đã xấu xa như vậy?

Còn kịp, tất cả đều còn kịp.

Sở Du lặng lẽ nhìn cô nương đỏ mắt, siết chặt nắm tay trước mặt. Nàng mím môi, rốt cuộc vươn tay, ôm Sở Cẩm vào lòng.

“A Cẩm.” Nàng ôm nàng ta, giống như thuở nhỏ, dịu dàng nói: “Muội nên ra ngoài thăm thú. Thế gian này có non sông tươi đẹp, muội không nên trói buộc bản thân ở trạch viện nhỏ bé này. Muội sẽ phát hiện cái gọi là giàu sang bất quá chỉ là gió thoảng mây trôi, cái gọi là nam nhân ái mộ một thời chỉ là giọt sương sớm mai, cái gọi là thanh danh nữ tử, mưu mô hậu trạch đều đang làm hao mòn sinh mạng và vẻ đẹp của muội. Muội vốn dĩ là một cô nương vô cùng, vô cùng tốt.”

Sở Du dứt lời, Sở Cẩm siết chặt nắm tay, mở to mắt, lệ tuôn rơi. Sở Du cảm nhận được nước mắt thấm ướt bờ vai, nàng ôm chặt Sở Cẩm, thở dài: “Tỷ không biết tại sao muội lại trở thành như hôm nay. Nhưng mà A Cẩm, muội nên tìm lại chính mình. Đừng để những thứ tăm tối, sợ hãi, tuyệt vọng và đau khổ trên thế gian này làm biến đổi mình hoàn toàn. Có thể muội không hiểu hôm nay tỷ đang nói gì, nhưng những những lời này cũng là thứ tốt nhất mà tỷ có thể cho muội với tư cách tỷ tỷ. Muội xem ta là người thân, ta sẽ xem muội là người thân. Còn nếu muội xem ta là kẻ thù, thì A Cẩm…” Sở Du buông tiếng thở dài: “Tỷ chưa bao giờ là người để kẻ khác mặc sức nhào nặn, muội có hiểu không?”

“Muội không có.” Sở Cẩm cắn răng: “Muội không có khi dễ tỷ.”

“Tỷ biết.” Giọng nói Sở Du dịu dàng, buông nàng ta ra, im lặng nhìn Sở Cẩm, lặp lại lần nữa: “Tỷ biết.”

Sở Cẩm ngước lên, nhìn thẳng vào mắt nàng, hàm răng run run.

“Muội chỉ…”

Chỉ là cái gì?

Nàng ta nói không nên lời, quá khứ cuồn cuộn trào dâng. Câu nói “Dựa vào đâu” của của Sở Cẩm nói với Sở Lâm Dương vào năm mười hai tuổi đã trở thành chấp niệm của nàng ta.

Sở Cẩm đấu tranh nhiều lần, cuối cùng mở miệng đáp: “Không cam lòng.”

Sau khi dứt lời, tựa như nàng ta đã mang khoảnh khắc chật vật nhất trong cuộc đời ra phơi bày trước mặt Sở Du. Nàng ta chậm rãi khép mi: “Muội cũng không biết tại sao mình lại như vậy. Muội sợ Đại ca, nhưng lại hi vọng Đại ca lại đối xử tốt với muội giống như với tỷ. Muội không cảm giác được ai yêu thương muội. Mẫu thân không thích muội, người bà yêu là phụ thân, cái bà quan tâm là bản thân mình. Bà chỉ biết lặp đi lặp lại với muội rằng bà đối xử với muội rất tốt, muốn muội phải ghi khắc. Phụ thân không thích muội, ông chưa bao giờ thích muội cả, chỉ biết mắng muội thôi. Còn ca ca… ca ca…”

Sở Cẩm không nói nổi nữa, Sở Du im lặng lắng nghe.

Nàng đột nhiên cảm thấy có chút chua xót.

Nếu như kiếp trước nàng sớm biết Sở Cẩm nghĩ gì, thậm chí nếu như kiếp trước nàng dò hỏi Sở Cẩm dù chỉ một lần, có lẽ cũng sẽ không khiến Sở Cẩm biến thành dáng vẻ sau này.

Nàng nhìn Sở Cẩm thút thít không ngừng, nâng tay phủ lên mái tóc Sở Cẩm.

“Vậy tỷ thì sao?”

Sở Cẩm ngây người ngước nhìn nàng, Sở Du bĩnh tĩnh nói: “A Cẩm, nếu như muội chưa từng hại tỷ, kỳ thật tỷ cũng rất thương muội.”

“Người trong nhà chúng ta không giỏi biểu đạt tình cảm, nhưng không có nghĩa là không thương. Mỗi năm ca ca về nhà, huynh ấy đều sẽ mua quà ở biên cảnh cho muội, thấy búp bê nào đẹp cũng mua, bảo với tỷ là mua về cho A Cẩm. Phụ thân là một hán tử thô lỗ, bất cứ lúc nào cũng có thể đánh tỷ bằng quân côn. Nhưng cho dù giận dữ, ông vẫn kiềm chế bản thân không ra tay với muội. Còn mẫu thân…” Sở Du cười khổ: “Trái tim bà đều chẳng nghiêng về tỷ. Bà chỉ muốn muội nhớ rằng bà đối xử tốt với muội vì muội là người thân duy nhất bên cạnh bà. Tỷ và phụ thân đều ở biên cảnh, bà không có ai bên cạnh, bà cảm thấy bất an, thấy sợ hãi.”

“A Cẩm.” Sở Du thở dài một hơi: “Muội xem, có nhiều người yêu thương muội như vậy mà.”

Sở Cẩm không nói gì, Vệ Uẩn và Sở Lâm Dương đứng đằng trước bọn họ. Hai người đợi một lát, nhìn hai tỷ muội khóc lóc ôm nhau. Sở Lâm Dương nhìn trời, Vệ Uẩn nhận ra có lẽ hắn sắp phải đi, nên nói với Sở Du: “Tẩu tử, chúng ta đi chứ?”

“Ta đến đây.”

Sở Du cất tiếng, thở dài, nhấc váy xoay người quay đi. Sở Cẩm đột nhiên gọi nàng lại: “A tỷ, tỷ có từng gặp phải chuyện gì làm tỷ tổn thương, khiến tỷ nhìn thấy liền sợ hãi, nhưng cố chấp không buông bỏ được?”

Sở Du im lặng hồi lâu không đáp, nàng quay lưng về phía Sở Cẩm, bất giác đứng thẳng lưng, hồi sau mới nói: “Có.”

Ví như Cố Sở Sinh, ví như Sở Cẩm, bọn họ đều là cơn ác mộng kiếp trước của nàng. Nàng sợ hãi, nhưng lại cố chấp. Nàng cho rằng bản thân mình sẽ hận họ cả đời, quấn lấy nhau trong cơn ác mộng nơi này, dù liều mạng trốn thoát nhưng lại không được siêu sinh.”

“Vậy phải làm sao?”

“Đối mặt nó.” Sở Du ngẩng đầu nhìn Vệ Uẩn, quả quyết nói: “Nếu là duyên quấn lấy, hãy cởi bỏ. Nếu là nghiệt đeo bám, hãy cắt đi.”

Sở Cẩm không lên tiếng, Sở Du biết nàng ta đã hiểu, bèn cất bước về phía trước.

Sở Du thản nhiên bước đến bên cạnh Vệ Uẩn. Vệ Uẩn và Sở Lâm Dương đều nhận ra dường như trên người nàng mang theo luồng hơi thở quyết tuyệt. Sở Lâm Dương nhíu mày, nhưng không nói gì. Ai cũng có con đường riêng của mình, nàng không nói, hắn cũng không can thiệp.

5 9 votes
Article Rating
guest
283 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
Duyên
Duyên
3 Tháng Cách đây

Bây giờ thì ai có thể trách được Sở Cẩm chứ. Kiếp này nàng ấy rồi sẽ thay đổi thôi, thế nào thì nàng và Sở Du cũng là chị em song sinh mà.

Nguyễn Minh
Nguyễn Minh
Reply to  Duyên
3 Tháng Cách đây

2 người đâu phải song sinh đâu

Nguyễn Minh
Nguyễn Minh
3 Tháng Cách đây

Dù cũng đáng thương nhưng đó ko đủ để là lý do chính đáng để Sở Cẩm gây tổn thương cho A Du nhiều vậy

Vân
Vân
3 Tháng Cách đây

Cũng thật là đánh thương :((

Erina
Erina
3 Tháng Cách đây

Hic chương này cảm động thật, hy vọng Sở Cẩm sẽ thay đổi bản thân

linhtrane72
linhtrane72
3 Tháng Cách đây

Ghen tị làm mờ đi lý trí của con người, Sở Cẩm đáng trách lắm nhưng suy cho cùng vẫn là máu mủ tình thâm, đâu thể nào cắt đứt được cơ chứ

Nguyễn Nga
Nguyễn Nga
3 Tháng Cách đây

Hi vọng về sau Sở Cẩm sẽ tốt

Rose
Rose
3 Tháng Cách đây

Hai chị em nói chuyện tình cảm quá, hy vọng Sở Cẩm sẽ thay đổi vì chỉ là đi lầm đường rồi sẽ quay về.

Haha
Haha
3 Tháng Cách đây

Haizzz mong là bà cô này sẽ cải tà quy chính, đừng gây thêm phiền phức nào là được

Emily
Emily
3 Tháng Cách đây

Hi vọng Sở Cẩm sẽ thay đổi. Tỉ muội ruột thịt tính kế nhau thì Sở Du cũng không vui vẻ gì.

Ha My
Ha My
3 Tháng Cách đây

Ôi trời, Sở Lâm Dương giàu thế, chết thật đáng tiếc mà, còn sống thì Sở Du kiếp trước đâu phải chịu khổ như vậy đâu.

error: Xin bạn đừng copy, cám ơn!
283
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x