Sơn Hà Chẩm – Chương 39

Sơn Hà Chẩm – Chương 39

Chương 39

Cố Sở Sinh, ngươi phải đối tốt với Tiểu Thất nhà chúng ta đấy

Editor: Zens Zens

Các bạn có thể đăng ký nhận thông báo chương mới theo bài viết này của mình nhé: Link

Lưu ý: Nếu mình phát hiện truyện bị đem ra khỏi web này thì truyện sẽ bị pass, có thể sẽ dựa vào số lượng comment để mở pass, hoặc cũng có thể sẽ đặt câu hỏi mở, tuỳ theo cảm hứng lúc đó của mình. Vì vậy các bạn tranh thủ đọc chương nào thì để lại comment chương đấy, kẻo sau này lại quên nội dung nhé!

Quy định đọc truyện trên website: Link

Facebook Zens Zens: Link

***

Hai ngày sau, Vệ Uẩn nhận được tin Cố Sở Sinh mất tích.

Mặc dù Vệ Thu không cứu được Cố Sở Sinh, nhưng tìm được tùy tùng Trương Đăng của hắn ta. Trương Đăng cầm trong tay bọc hành lý trước khi bỏ trốn của Cố Sở Sinh. Vệ Thu sắp xếp dẫn Trương Đăng về Hoa Kinh. Trương Đăng từ chối giao hành lý trong tay ra, Vệ Thu sợ Vệ Uẩn có ý giao hảo với Cố Sở Sinh nên cũng không dám mạnh tay với hắn. Thế nên, bọn họ vẫn chưa biết rốt cuộc bên trong chứa thứ gì.

Nhưng không cần Vệ Thu kiểm tra, Vệ Uẩn cũng đoán được phần nào, trong túi Trương Đăng chắc chắn là chứng cứ mà Cố Sở Sinh đã chuẩn bị. Nếu Cố Sở Sinh có thể dự đoán Diêu Dũng ra tay với mình, đương nhiên hắn sẽ không ngồi yên chờ chết. Sở dĩ hắn ở lại Côn Dương lâu như vậy, e là vì chuẩn bị những bằng chứng này.

Hiện nay Trương Đăng không giao ra, Vệ Uẩn cũng có thể cướp lấy, nhưng nếu không có Cố Sở Sinh thì chuyện này phải do chàng ra mặt. Bây giờ chàng là “Con cháu tội thần” được Hoàng Đế ân xá, nếu chàng lấy nhược điểm của Diêu Dũng mà tố cáo hắn, e rằng Hoàng Đế sẽ không tin.

Cho dù thế nào, chuyện này vẫn nên để Cố Sở Sinh làm là tốt nhất. Hơn nữa, xuất phát từ đạo nghĩa, Vệ Uẩn không định để Cố Sở Sinh vì cứu dân chúng Bạch Thành mà chết.

Nếu trên thế giới này, những người làm ra nghĩa cử tốt đẹp đều bị kẻ ác giết chết, không người quan tâm hỏi han, vậy chắc trên đời này không ai dám làm người tốt nữa.

Vệ Uẩn ngẫm nghĩ, căn dặn Vệ Hạ: “Mời Đại tẩu đến đây.”

Vệ Hạ đáp một tiếng. Không lâu sau, hắn đã mời Sở Du đến đây.

Sở Du vốn đang luyện kiếm trong đình viện. Hiện nay mọi việc đã yên ổn, Liễu Tuyết Dương không quản thúc nàng quá chặt, mọi chuyện lặt vặt trong nhà đều có Tưởng Thuần xử lý gọn gàng ngăn nắp, nàng cũng bắt đầu cuộc sống trước đây của mình.

Sở Du chải búi tóc trước khi xuất giá, tay cầm khăn lau mồ hôi bước vào, vừa đi vừa hỏi: “Xảy ra chuyện gì?”

Vệ Uẩn nhìn nàng bước vào.

Đối với chàng mà nói dường như Sở Du chải búi tóc thiếu nữ có cảm giác thân thiết hơn ngày thường. Nàng không còn toát ra khí chất trầm ổn của Đại phu nhân Vệ gia, ngược lại có đôi chút dáng vẻ thiếu nữ hoạt bát.

Kể từ sau lần nói chuyện với Sở Cẩm, dường như nàng đã buông bỏ điều gì, không còn sự ẩn nhẫn mơ hồ khiến lòng người xót xa kia nữa, rốt cuộc Sở Du cũng có một chút dáng vẻ ngạo nghễ của “Đại tiểu thư Sở gia” mà chàng từng nghe nói.

Trước khi nàng gả đến đây, chàng thường thay ca ca hỏi thăm về nàng. Sở Du là cô nương yêu ghét rạch ròi. Nghe đồn Tam tiểu thư Vương gia từng giễu cợt nàng ở trại ngựa, bị nàng quất một roi té xuống đất. Về nhà, nàng bị phạt mười đòn quân côn, nhưng vẫn cắn răng không chịu xin lỗi người ta.

Sau khi Sở Du gả vào Vệ gia, nàng quá trầm ổn, khiến cho Vệ Uẩn quên mất “sự tích chói lọi” trong quá khứ. Quý nữ ngạo nghễ bất kham như vậy cũng là độc nhất vô nhị tại kinh thành. Khi đó chàng còn khuyên ca ca có nên suy nghĩ lại không, mặc dù đã đính hôn, nhưng với gia thế Vệ gia hiện nay và thân phận Thế tử Vệ Quân, việc thoái hôn với nữ nhân hung hãn là chuyện có thể chấp nhận được.

Nhưng Vệ Quân lại sờ cằm, chỉ cân nhắc chốc lát rồi nói: “Vậy cũng không sao… Sở phủ còn bao che được nàng, chẳng lẽ Vệ phủ không thể?”

Nhớ đến lời Vệ Quân năm đó, Vệ Uẩn không khỏi mỉm cười.

Sở Du bị Vệ Uẩn cười thì chẳng hiểu chuyện gì, ngừng động tác lau mồ hôi, hỏi: “Đệ cười gì đấy?”

“Đệ nhớ tới chuyện tỷ đánh Tam tiểu thư của Vương gia một roi.” Vệ Uẩn cười nói: “Trước đây, đệ cảm thấy tẩu tẩu không phải người như vậy, nhưng hôm nay nhìn lại quả nhiên có vài phần khí thế như vậy.”

“Miệng nàng ta tía lia, ta cãi không lại, nên dứt khoát quất một roi.”

Sở Du thờ ờ phẫy tay: “Dù gì ta cũng chịu được mười quân côn, còn một roi kia lại khiến nàng ta nằm giường giả bệnh nửa tháng, đúng là cực khổ rồi.”

Vệ Uẩn nhếch môi cười khẽ, mời Sở Du ngồi xuống, đẩy canh tuyết lê đến cho Sở Du, chu đáo nói: “Tẩu uống chút canh tuyết lê trước đi. Nhị tẩu bảo thứ này sinh âm hạ hỏa. Tẩu luyện võ ngoài trời, Vãn Nguyệt sợ tẩu cảm lạnh nên bưng hết bát canh gừng này đến bát canh gừng khác cho tẩu uống, e là sắp bốc hỏa đến nơi rồi.”

Dứt lời, Vệ Uẩn sai người mang một chiếc áo khoác đến, quay đầu nói với nàng: “Tẩu luyện kiếm, thân thể nóng nực, nhưng cũng cần phải khoác thêm áo, như vậy…”

“Đừng nói mấy chuyện vụn vặt này nữa.” Sở Du nghe Vệ Uẩn càm ràm mà nhức hết cả đầu. Nàng không hiểu tại sao một người ở ngoài ít nói như Vệ Uẩn, nhưng khi ở nhà cứ như gà mẹ vậy. Nàng khoát tay áo, nói: “Đệ gọi ta sang đây hẳn là xảy ra chuyện gì rồi?”

Vệ Uẩn thấy Sở Du mất kiên nhẫn thì cũng không nói nữa, vào thẳng trọng tâm: “Không tìm được Cố Sở Sinh.”

Sở Du kinh ngạc ngẩng đầu. Vệ Uẩn thong thả ngồi lại vị trí của mình: “Diêu Dũng vẫn lựa chọn giết hắn, hắn nhảy xuống sông bỏ trốn, Vệ Thu bị mất dấu. Hiện giờ chắc chắn hắn muốn lẩn trốn chạy tới Hoa Kinh.”

Sở Du nghe mà nhíu mày, đến câu cuối cùng, nàng hơi hiểu ra: “Hắn ta đến Hoa Kinh là để tìm đệ nương nhờ, hay là muốn dâng ngự trạng tố cáo?”

“Hai chuyện này có gì khác nhau?” Vệ Uẩn cúi đầu uống một ngụm trà nóng: “Hắn đến dâng ngự trạng tố cáo, thuận tiện tìm đệ nương nhờ.”

“Đệ muốn lật đổ Diêu Dũng, phải lấy Cố Sở Sinh làm trượng gõ cửa sao?”

Sở Du suy ngẫm, nghĩ đến người đó, trong lòng nàng luôn có vài phần khác thường.

Tuy nhiên cũng chỉ là hơi khác thường một chút thôi. Nàng đã buông bỏ thì cũng sẽ không nhớ nhung gì nữa, cho dù là ký ức tốt hay xấu, đó vẫn chỉ là ký ức, không hơn.

Vệ Uẩn nhận ra Sở Du không hề dao động, chàng gật đầu bảo: “Nếu hắn đồng ý giao cây trượng gõ cửa này, đương nhiên đệ sẽ không phụ lòng hắn.”

“Nhưng hiện giờ không tìm được Cố Sở Sinh, đệ dự định thế nào?”

Không tìm được Cố Sở Sinh, nhưng Sở Du không hề lo lắng. Trước giờ người này cứ như con lươn vậy, nếu Diêu Dũng có thể giết hắn, vậy thì hắn cũng chẳng trèo lên nổi vị trí sau này.

Có điều nghĩ lại, Sở Du cảm thấy nàng có sự tin tưởng thái quá vào năng lực của Cố Sở Sinh. Kiếp trước quả thật Cố Sở Sinh rất mưu mô, nhưng dù sao Cố Sở Sinh hiện nay cũng chỉ mới mười bảy tuổi. Năm đó, Cố Sở Sinh mười bảy tuổi cũng nhiều lần suýt chết, đều nhờ nàng ra tay bảo vệ, cho nên cả một đội ám vệ nàng bồi dưỡng đều đi toong.

Nhớ đến chuyện này, Sở Du hết sức đau lòng. Đột nhiên, nàng cảm thấy sống lại thật tốt, tiết kiệm được khối tiền.

Vệ Uẩn nghe Sở Du hỏi, sờ chén trà, cân nhắc mở miệng: “Đương nhiên phải cho người tiếp tục tìm kiếm, có điều tìm bằng cách nào mới là vấn đề.”

“Nói thế là sao?”

Sở Du uống canh tuyết lê, tâm tình xem như khá thoải mái. Vệ Uẩn bất đắc dĩ nói: “Cố Sở Sinh không biết người của đệ, e rằng không tin tưởng họ.”

Sở Du nghe nói thế thì sững người.

Đúng rồi, Vệ gia vốn là võ tướng, quanh năm ở biên quan, người Vệ Uẩn quen biết đa phần đều xuất thân từ võ tướng thế gia. Mà Cố Sở Sinh lại là quan văn chính tông, ngẫm lại thì tổ tiên từ trước tới giờ của hắn không có ai làm võ tướng cả. Vệ gia và Cố Sở Sinh lại không có qua lại, quan hệ chỉ ở mức bình thường.

Với năng lực của Cố Sở Sinh, nếu như không quen thuộc hắn, chỉ cần hắn cải trang, e rằng ngay cả thị vệ Vệ gia cũng không nhận ra, nói chi tới tìm người?

Sở Du đã hiểu tại sao Vệ Uẩn gọi nàng tới: “Đệ muốn hỏi trong tay ta có người nào Cố Sở Sinh quen thuộc hay không à?”

Vệ Uẩn có hơi lúng túng, chàng cũng biết đại khái trước kia Sở Du và Cố Sở Sinh từng có vướng mắc với nhau. Mặc dù Sở Du đã từng khẳng định nhiều lần với chàng rằng cả hai không có quan hệ mật thiết, nhưng chàng vẫn cảm thấy lúng túng khi bảo người của Sở Du đi tìm Cố Sở Sinh.

Chàng ngại ngùng gật đầu, đáp: “Không có cũng không sau, đệ tìm những người khác cũng được.”

Sở Du không lên tiếng.

Đương nhiên trong tay nàng có người quen biết Cố Sở Sinh, Vãn Nguyệt và Trường Nguyệt đều quen biết hắn. Nhưng hiện nay Cố Sở Sinh mất tích, rõ ràng là hắn chạy trốn, nếu Cố Sở Sinh không muốn gặp, vậy tìm hắn sẽ rất khó khăn.

Nàng tự thấy bản thân xem như khá hiểu Cố Sở Sinh. Nếu nàng đi tìm người, có lẽ còn có thể đoán được vài phần từ thói quen và hành vi của hắn, còn những người khác, e là tìm không ra.

Nếu như tìm không ra thì cũng thôi, nhưng lỡ bị người Diêu Dũng tìm được trước, e rằng kế hoạch của Vệ Uẩn phải tính toán lại. Hơn nữa, Cố Sở Sinh vốn là trụ cột chống đỡ tài chính dân sinh ở hậu phương chiến trường sau này, nếu hắn chết ở đây, sau này biết tìm ai thay thế?

Mặc dù người này thâm hiểm, nhưng quả thật muốn tìm người thay thế hắn không dễ chút nào.

Sở Du ngẫm nghĩ, Vệ Uẩn hơi bất an, vội nói: “Đệ nghĩ chắc Tống Thế Lan quen biết hắn, để đệ viết thư …”

“Ta đi.”

Sở Du đột ngột mở miệng. Vệ Uẩn ngẩng phắt đầu lên, hồi sau chàng lập tức phản ứng lại: “Không được, bây giờ hắn bị Diêu Dũng đuổi giết, chuyến này vô cùng hung hiểm. Tẩu tới đó…”

“Tiểu Thất.” Sở Du bình tĩnh nhìn chàng, ánh mắt ung dung điềm nhiên, nhưng lại mang theo áp lực vô hình: “Đừng xem ta như chim hoàng yến.”

Vệ Uẩn nghe nàng nói thì dần sực tỉnh.

Sở Du không giống Tưởng Thuần và Liễu Tuyết Dương.

Nàng sinh ra ở biên cảnh, trừ việc là nữ tử, hầu hết môi trường lớn lên đều chẳng khác gì chàng. Đối với nàng mà nói, cái gọi là bảo vệ, có lẽ là một loại sỉ nhục. Nàng nói nàng làm được, thì chàng phải tin nàng làm được.

Vệ Uẩn không nói nên lời. Đối với người khác, chàng sát phạt quyết đoán, nhưng chỉ riêng nàng, nàng nói một, chàng chẳng thể nói hai.

Vệ Uẩn trầm mặc không nói lời nào, Sở Du liền phân tích cho chàng hiểu: “Tên Cố Sở Sinh này rất khó tìm, lần này chúng ta đang đọ sức xem ai tìm gặp hắn trước, vì vậy phải tìm được càng sớm càng tốt. Ta và hắn quen biết nhau từ nhỏ, rất quen thuộc thủ đoạn của hắn, ta đi tìm sẽ nhanh hơn.”

Vệ Uẩn vẫn không đáp. Chàng vốn định đồng ý, nhưng khi nghe Sở Du ngồi đó giải thích nàng và Cố Sở Sinh vô cùng quen thuộc, không biết tại sao trong lòng chàng bỗng nhiên có chút cáu kỉnh. Chàng mím chặt môi, không thèm nói tiếng nào.

Sở Du nhìn sắc mặt chàng không tốt lắm, tiếp tục khuyên nhủ: “Hơn nữa, trời sinh con người hắn tính tình đa nghi. Cho dù ta phái Trường Nguyệt và Vãn Nguyệt đi, chưa chắn hắn sẽ hoàn toàn phối hợp. Nếu ta đi, chắc chắn hắn sẽ tin tưởng hơn. Đến lúc đó, hắn phối hợp cùng ta, có lẽ sẽ trở về Hoa Kinh nhanh một chút.”

Mặc dù kiếp trước Cố Sở Sinh đối xử với nàng không tốt, nhưng lại chưa từng nghi ngờ nàng. Mấy lần vào thời khắc sinh tử, hắn đều phó thác món đồ quan trọng nhất cho nàng, Sở Du dám vỗ ngực đảm bảo đối với sự tin tưởng của Cố Sở Sinh.

Vệ Uẩn càng nghe, mặt mày càng xám xịt. Sở Du không biết rốt cuộc Vệ Uẩn lo lắng chuyện gì, đành tiếp tục: “Hơn nữa…”

“Được rồi, đệ biết rồi.” Rốt cuộc Vệ Uẩn cũng nghe hết nổi, chàng xụ mặt bảo: “Đệ biết tẩu và hắn vốn là bạn cũ vô cùng quen thuộc, e rằng tẩu cũng lo lắng cho an nguy của hắn, đi thì đi thôi, chẳng phải chuyện gì to tát.”

Sở Du nhìn Vệ Uẩn ngồi quỳ trên đất, nắm tay siết chặt, ánh mắt lạnh lùng nhìn thẳng phía trước. Trực giác mách bảo nàng có gì đó không hợp lý, nàng đoán Vệ Uẩn tức giận vì nàng không chịu nghe chàng khuyên và cũng lo lắng cho sự an toàn của nàng. Trong lòng Sở Du vô cùng ấm áp, cảm thấy như có thêm một người đệ đệ. Nàng giơ tay vuốt tóc Vệ Uẩn, cười nói: “Đừng lo, ta lợi hại lắm.”

Vệ Uẩn bị nàng vò như thế, mới đầu là sững sờ ngây ngốc, sau đó cảm thấy trong lòng dần dịu lại, dường như cũng không còn tức giận như vậy nữa. Vệ Uẩn tựa như một con chó nhỏ xù lông, được người ta nhẹ nhàng vuốt ve thì lập tức ngoan ngoãn trở lại.

Chàng vẫn nghiêm mặt, nhưng giọng nói dịu đi không ít, cố gắng cứng miệng, nhưng vẫn tràn đầy sự quan tâm: “Đệ phái Thiên Tự Vệ cho tẩu, tẩu dẫn theo đi. Về phần Cố Sở Sinh, có thể cứu thì cứu, không thể cứu cũng chẳng sao.”

“Hắn có thể chết…” Vệ Uẩn nghiêm túc nhìn Sở Du, ánh mắt hết sức trịnh trọng: “Nhưng tẩu không được mất nửa sợi tóc nào, hiểu không?”

“Rồi rồi rồi, ta biết rồi.” Từ trước đến giờ, Sở Du luôn biết Vệ Uẩn là kẻ bao che khuyết điểm, nhưng không ngờ lại bao che đến mức này. Nàng đứng dậy bước ra ngoài, không định rề rà với gà mẹ Vệ Uẩn nữa: “Ta không nói với đệ nữa, ta đi đây.”

Vệ Uẩn nhìn bóng lưng của nàng, không nhịn được mà căn dặn: “Mọi việc tẩu phải cẩn thận, đừng nóng vội, có chuyện gì…”

“Rồi rồi.” Sở Du xoay lưng về phía chàng, khoát tay, ngân dài: “Ta biết rồi mà, Vệ đại cô nương.”

“Tẩu…”

Vệ Uẩn nghẹn họng, nhìn người nọ chắp một tay sau lưng, một tay vẫy chào, dáng vẻ vô tâm vô tư. Trong nhất thời, chàng nói không nên lời, nhịn cả nửa ngày, cuối cùng mới thở dài, bất đắc dĩ nói: “Đến khi nào tẩu tử mới biết cẩn thận đây?”

Vệ Hạ đứng sau lưng chàng, tròn mắt.

“E là ngài lo lắng thái quá rồi.”

Vệ Uẩn: “…”

Sở Du bước trên hành lang, nhìn bông tuyết tung bay trong đình viện, lòng bình yên.

Nàng ngẩng đầu, không kiềm được mà cong khóe môi.

Nàng nói với Sở Cẩm nếu là duyên quấn lấy thì cởi bỏ, nếu là nghiệt đeo bám thì cắt đi, chẳng phải cũng là đang nói với bản thân đó sao?

Nàng chưa bao giờ nghĩ sẽ tha thứ cho Cố Sở Sinh ——

Nhưng nếu có thể buông bỏ, chưa chắc không phải là cứu rỗi.

“Được rồi.” Sở Du nhìn về nơi xa xăm, thì thầm: “Ta lại cứu ngươi một lần nữa, nhưng ngươi nhất định phải đối xử tốt với Tiểu Thất nhà chúng ta giống kiếp trước đấy.”

P/s (Tác giả): 【 Vở kịch nhỏ】

Cố Sở Sinh: “A Du, cuối cùng nàng cũng đến cứu ta, nàng vẫn còn yêu ta có đúng không?”

Sở Du: “Ta tới cứu ngươi, nhưng ngươi phải hứa với ta một chuyện.”

Cố Sở Sinh: “Nàng nói đi, lên núi đao xuống biển lửa, chuyện gì ta cũng đồng ý.”

Sở Du: “Sau này nhờ ngươi chăm sóc Tiểu Thất nhà chúng ta nhiều hơn, cảm ơn!”

Cố Sở Sinh: “…”

Cố Sở Sinh nghẹn một búng máu trong ngực, chết.


5 4 votes
Article Rating
guest
132 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
Duongmelbourne
Duongmelbourne
6 Tháng Cách đây

Vệ Uẩn đáng yêu quá đi

Liên Nguyễn
Liên Nguyễn
6 Tháng Cách đây

Chết chìm trong sự đáng yêu này 😍

Hongnhan
Hongnhan
6 Tháng Cách đây

Vệ đại cô nương đáng yêu quá! ^^

NoNa
NoNa
6 Tháng Cách đây

Đấy đấy, cậu chàng lại bắt đầu sự ghen nhẹ rồi đấy. Chương này đọc cảm thấy đáng yêu quá!!!😊

thao
thao
6 Tháng Cách đây

Vô cùng đồng ý với Sở Du. Chuyện kiếp trước là kiếp trước, kiếp này là kiếp này, không thể hận thù chuyện chưa xảy ra, chưa kể hận thù một người cũng rất tổn hao tâm trí. Để dành tâm trí lo cho “tiểu Thất nhà chúng tôi” hay hơn.

camtu_ct
camtu_ct
6 Tháng Cách đây

Hẳn là vệ đại cô nương cơ 🤣🤣🤣

azurelamlam
azurelamlam
5 Tháng Cách đây

Tiểu Thất lo cho chị muốn bạc non nửa mái đầu mà chị cứ tỉnh bơ hà

Tuyền
Tuyền
5 Tháng Cách đây

Úi giời… Vệ đại cô nương đấy 🤣🤣🤣

Hoàng Vy
Hoàng Vy
5 Tháng Cách đây

Tiểu Thất ăn dấm =))) Cơ mà Sở Du vẫn chỉ xem cậu là em trai hoi

Nguyễn Minh
Nguyễn Minh
5 Tháng Cách đây

“Sở gia còn có thể bao che nàng, chẳng lẽ Vệ gia không thể”- wowwww Vệ Quân uy vũ

1 2 3 14
error: Xin bạn đừng copy, cám ơn!
132
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x