Sơn Hà Chẩm – Chương 40 (2)

Sơn Hà Chẩm – Chương 40 (2)

Chương 40 (2)

Cố Sở Sinh khiến nàng cảm thấy hình như bản thân nảy sinh ảo giác

Editor: Khuê

Beta: Zens Zens

Các bạn có thể đăng ký nhận thông báo chương mới theo bài viết này của mình nhé: Link

Lưu ý: Nếu mình phát hiện truyện bị đem ra khỏi web này thì truyện sẽ bị pass, có thể sẽ dựa vào số lượng comment để mở pass, hoặc cũng có thể sẽ đặt câu hỏi mở, tuỳ theo cảm hứng lúc đó của mình. Vì vậy các bạn tranh thủ đọc chương nào thì để lại comment chương đấy, kẻo sau này lại quên nội dung nhé!

Quy định đọc truyện trên website: Link

Facebook Zens Zens: Link

***

Trong phủ đệ quý tộc Hoa Kinh, người được gọi là Đại phu nhân chỉ có một, đó chính là nữ tử phụ trách quản lý hậu viện. Bây giờ Liễu Tuyết Dương đã lùi về sau màn, không quản việc nhà, dù Vệ Uẩn trở thành Trấn Bắc Hầu nhưng lại chưa lập gia đình, vì vậy danh xưng Đại phu nhân Vệ phủ liền rơi xuống người của phu nhân nguyên Thế tử.

Nghe xưng hô này, Cố Sở Sinh mới đột ngột hoàn hồn. Thấy Sở Du nhìn qua, hắn vội vàng cúi đầu, ổn định lại tâm trạng, sợ bị người khác nhìn thấu tâm tư. Cố Sở Sinh lùi một bước: “Thật có lỗi, bỗng nhiên gặp lại cố nhân, khó tránh khỏi thất lễ.”

Hắn ép hơi nóng nơi đáy mắt quay trở ngược về. Sau khi nhắm mắt ổn định tâm trạng, hắn mới ngẩng đầu lên, chậm rãi mỉm cười với mọi người, chắp tay: “Tại hạ Cố Sở Sinh, bái kiến Đại phu nhân.”

Sở Du không lên tiếng, nàng nhìn Cố Sở Sinh, cảm thấy người trước mặt có phần kỳ quái.

Nàng chăm chú nhìn hắn. Từ trước đến nay, hắn vốn không thích cười với nàng. Cố Sở Sinh này, bề ngoài khéo đưa khéo đẩy, ai cũng bảo hắn tốt tính. Nhưng chỉ riêng với nàng, hắn chưa bao giờ bày sắc mặt tốt, nếu không phải là châm chọc khiêu khích, thì là lạnh lùng ít nói.

Nhưng vào lúc này, hắn lẳng lặng nhìn nàng, trong mắt còn mang theo hơi nước chưa tan, trên môi nở nụ cười gần như hoàn mỹ. Tuy nhiên nụ cười kia lại không khiến người ta cảm thấy giả dối, ngược lại khiến cho Sở Du cảm thấy hình như hắn…

Hình như hắn muốn bản thân đối diện với nàng bằng dáng vẻ đẹp đẽ nhất.

Nghĩ đến đây, Sở Du lập tức cảm thấy vớ vẩn.

Nàng rút lại nhưng suy nghĩ điên rồ đó, bước ra từ sau lưng Vệ Thu, hành lễ với Cố Sở Sinh, lễ độ nói: “Bái kiến Cố đại nhân, thiếp thân phụng mệnh Trấn Quốc Hầu đến đây bảo vệ Cố đại nhân về kinh. Không biết tình trạng Cố đại nhân hiện nay thế nào, có thể lập tức lên đường được không?”

Thái độ lãnh đạm của Sở Du làm Cố Sở Sinh ngẩn người, nhưng hắn nhanh chóng hiểu ra. Sở Du là một người rất có ý thức trách nhiệm, nếu nàng đã gả cho Vệ Quân, dù Vệ Quân chết, chỉ cần nàng còn là Đại phu nhân Vệ gia một ngày, nhất định sẽ bảo vệ thanh danh Vệ gia, tuyệt đối không làm chuyện gây tổn hại đến danh dự Vệ gia, lại càng không làm chuyện có lỗi với Vệ Quân.

Năm đó nàng làm Cố phu nhân, nàng cũng vô cùng nghiêm khắc với bản thân như thế. Dù trong nhà quậy đến long trời lở đất, ở bên ngoài, nàng cũng không làm hắn khó xử nửa phần. Hắn là người mà nàng từng cùng ước hẹn bỏ trốn, hôm nay gặp hắn, đương nhiên nàng phải giữ khoảng cách.

Trong lòng Cố Sở Sinh cảm thấy chua xót, nhưng cũng phối hợp với Sở Du, không nói thêm gì, chỉ đáp: “Được.”

Dứt lời, hắn ngẩng đầu nhìn Sở Du, dịu dàng nói: “Nàng nói gì cũng được hết.”

Nghe hắn nói thế, trong lòng những người tại đó đều dâng lên cảm giác kỳ quặc. Sở Du vờ như không nghe thấy, giơ tay lên, nói: “Đại nhân, mời.”

Cố Sở Sinh gật đầu, tự gắng gượng bước ra ngoài.

Rõ ràng trên người hắn bị thương, máu nhuộm đỏ y phục, nhưng hắn lại không nói tiếng nào. Sở Du bảo hắn đi, hắn cứ thế mà đi.

Trường Nguyệt và Vãn Nguyệt đều biết chuyện trước đây của hai người. Mặc dù cả hai cảm thấy kỳ lạ, nhưng cũng suy đoán được phần nào, không nói gì nhiều.

Nhưng ám vệ Vệ gia lại không chịu nổi. Một người trong đám người đi theo sau lưng Sở Du không nhịn được, bước lên trước nói với Vệ Thu: “Ánh mắt tên tặc tử kia nhìn Đại phu nhân không ổn lắm.”

“Ngươi tưởng ta mù à?”

Vệ Thu lạnh nhạt đáp, ánh mắt của Cố Sở Sinh đã không thể sử dụng từ nồng cháy để hình dung nữa rồi. Vệ Thu ôm kiếm, lạnh giọng nói: “Có điều bây giờ hắn vẫn chưa làm gì, tạm thời cứ chờ xem, đợi đến Hoa Kinh đã có tiểu Hầu gia chỉnh hắn.”

“Nếu chưa tới Hoa Kinh mà hắn đã làm gì thì sao?”

Vệ Thu không lên tiếng. Một lát sau, hắn chậm rãi đáp: “Vậy phải xem ý của Đại phu nhân.”

Lúc đám thị vệ ở phía sau thầm thì to nhỏ, Cố Sở Sinh đã đi theo sau lưng Sở Du ra ngoài dắt ngựa.

Sở Du đi nhanh, không quan tâm hắn chút nào, thậm chí bởi vì hắn cứ lẽo đẽo theo sau mà nàng còn cảm thấy bực bội.

Nàng không muốn dính líu nhiều đến Cố Sở Sinh, dây dưa một kiếp đã đủ rồi, chẳng lẽ còn muốn dây đến đời này?

Nằm mơ đi!

Sở Du không nhịn được bước nhanh hơn. Cố Sở Sinh vẫn chậm chạp đi theo, vì cử động mạnh nên vết thương lại chảy máu, nhưng hắn không hề cảm thấy đau. Đi sau lưng Sở Du, nhìn thấy Sở Du còn sống ở bên cạnh, hắn đã cảm thấy trào dâng ngọt ngào.

Sở Du bước tới bên ngựa. Khi quay đầu lại, nàng mới phát hiện vết thương của Cố Sở Sinh đã chảy máu lần nữa. Nàng nhíu mày, hỏi thăm: “Có thật là ngài chịu nổi không?”

Lỡ hắn chết giữa đường, lần này nàng đi công cốc rồi.

Nghe Sở Du hỏi, Cố Sở Sinh hơi sững sờ, sau đó bỗng dâng lên cảm giác mừng rỡ như điên.

Dù nàng che giấu thế nào, rốt cuộc vẫn là thích hắn!

Hắn mím môi, cúi đầu muốn che giấu nụ cười. Sở Du bị hành động này của hắn dọa đến da đầu tê liệt. Nàng cứ cảm thấy người trước mặt giống như đầu óc có vấn đề, không thể so sánh như người bình thường được.

“Có thể.”

Cố Sở Sinh nhỏ giọng đáp: “Nàng đừng lo, nàng ở bên cạnh ta, ta sẽ không sao cả.”

Nghe hắn trả lời, đột nhiên Sở Du có cảm giác kích động muốn chửi thề. Khi nàng ở quân doanh đã học được rất nhiều câu chửi, chẳng qua về sau làm Cố phu nhân, bị hắn uốn nắn nhiều năm mới sửa lại được như bây giờ. Hôm nay gặp lại, chỉ trong một khắc ngắn ngủi mà hắn có khả năng khiến nàng nhớ lại kỹ năng này, đúng là có bản lĩnh.

Nàng nghiêm mặt quay đầu sang chỗ khác, trở người lên ngựa, nói: “Ta thấy trạng thái của ngài còn khoẻ lắm, lên ngựa đi.”

Cố Sở Sinh nhẹ nhàng cười một tiếng, nghiêng đầu đáp: “Ừ.”

Nói xong, hắn thử trở người lên ngựa. Nhưng do thể lực đã cạn, hắn thử mấy lần cũng chưa lên được. Nhóm người bên cạnh đều đã lên ngựa đứng chờ, nhưng hắn vẫn còn chật vật trèo lên.

Hắn không nhờ người khác giúp đỡ, vẫn ở đó tiếp tục cố chấp. Sở Du không hiểu vì sao Cố Sở Sinh lại như thế này, lòng nàng có hơi loạn, lạnh giọng ra lệnh: “Vệ Thu, ngươi giúp hắn đi.”

Vệ Thu ngẩn người, bày vẻ mặt ghét bỏ đi qua, giơ tay ra đỡ Cố Sở Sinh. Cố Sở Sinh vừa lên ngựa, Sở Du đã lập tức cưỡi ngựa chạy.

Cố Sở Sinh vội vàng thúc ngựa đuổi theo, ngựa xóc nảy khiến trong miệng hắn toàn là mùi máu. Vãn Nguyệt nhìn thấy không khỏi lo lắng, trước nay nhở nàng luôn thận trọng, bèn chạy lên trước bắt kịp Sở Du, nhỏ giọng nhắc: “Cố công tử trông không ổn lắm, đường lại xốc nảy, phu nhân có gì tức giận thì cũng nên chờ giải quyết xong việc của tiểu Hầu gia rồi hẳn giận.”

Sở Du nghe nàng nói như thế sững người.

Đúng vậy, nàng có gì mà bực bội tức giận chứ?

Hiện giờ, Cố Sở Sinh mười bảy tuổi chưa làm gì có lỗi với nàng. Thật ra ngoại trừ chuyện nàng cố chấp muốn đi theo hắn, hắn ra sức cự tuyệt thì trước năm mười bảy tuổi, bọn họ cũng chẳng qua lại nhiều.

Cho dù có, cũng chỉ là Cố Sở Sinh cứu nàng năm mười hai tuổi trên chiến trường.

Từ sau hôm đó, mỗi dịp lễ Tết, Cố Sở Sinh đều đến Sở gia thăm hỏi, tặng Sở Cẩm và nàng mỗi người một phần lễ vật. Sau đó hắn chơi đùa với Sở Cẩm, nàng cũng đi theo.

Lần gặp mặt cuối cùng là sau khi hắn sa sút, nàng đơn phương tặng đồ đạc và viết thư tình cho hắn, hẹn hắn bỏ trốn.

Đồ nàng tặng, hắn đều trả lại không sót một thứ. Mà thư nàng hẹn hắn bỏ trốn cũng bị hắn trả lại.

Cố Sở Sinh năm mười bảy tuổi chỉ là một người không thích nàng mà thôi.

Dù nàng có oán hận nhiều hơn nữa, cũng không nên trả thù một người chưa làm gì.

Vì để mình hả giận mà đi trả thù một người vô tội, cho dù mình tức giận là người kia ở tương lai, thì đây cũng là một loại ác.

Một người có thể không làm việc thiện, nhưng cũng không thể làm việc ác.

Sở Du dần khôi phục tâm trạng. Nàng nhìn Cố Sở Sinh đang đuổi theo phía sau, thả ngựa chậm lại, lạnh nhạt nói với người phía sau: “Chậm một chút, không gấp.”

Mọi người nghe Sở Du ra lệnh, lập tức giảm tốc độ. Sở Du gọi rồi ném một bình thuốc cho Cố Sở Sinh, bình tĩnh nói: “Ngài uống thuốc này bổ sung thể lực trước, sắp đến khách điếm, ta bảo người trị thương cho ngài.”

Nghe lời nàng nói, Cố Sở Sinh cong mắt, dịu dàng đáp: “Ừ.”

Sở Du không nhìn hắn nữa, chạy lên phía trước. Cố Sở Sinh cầm bình thuốc, mở nắp ra, cẩn thận uống một viên, sau đó cất vào ngực quý trọng như báu vật.

Đoàn người đi khoảng nửa canh giờ thì tìm được một khách điếm. Trên người Cố Sở Sinh có thương tích, dễ khiến người khác chú ý. Sở Du bèn bảo người đưa cho hắn một chiếc áo khoác, sau đó để Vệ Thu dìu hắn, ngụy trang thành dáng vẻ một công tử bệnh tật yếu ớt dẫn theo muội muội ra ngoài, bước vào trong khách điếm.

Cố Sở Sinh ho khan bước lên phòng, những người khác trong tiệm cơm vẫn còn đang tám chuyện.

“Diêu Dũng truy nã tên Cố Sở Sinh trên khắp châu phủ, tiền thưởng hai vạn lượng vàng. Nếu ta có thể bắt được hắn, nửa đời sau chẳng cần lo rồi!”

Sở Du liếc nhìn hai tên đó, không nói một lời. Cố Sở Sinh đã ngụy trang, vẻ mặt hết sức bình thản, cho dù hai người kia đứng trước mặt cũng không thể nào nhận ra.

Cố Sở Sinh bước vào trong phòng. Vừa vào, hắn đã lập tức ngã quỵ, Vệ Thu vội vàng gọi đại phu tới. Sau khi đại phu chẩn mạch cho Cố Sở Sinh, liền vội vàng kê đơn mang xuống.

Trong đó có vài vị thuốc rất quý, ở làng quê nghèo này chắc chắc không thể nào có được, cũng may lúc Sở Du đi đã chuẩn bị đầy đủ những loại dược liệu quý thường dùng, cái gì cần đều có hết.

Cả nhóm người bận rộn suốt một đêm, cuối cùng tình trạng Cố Sở Sinh cũng ổn định. Đại phu lau mồ hôi lạnh, cảm khái: “Người này đúng là ngoan cường. Người bình thường bị thương như hắn đã gục ngã từ lâu rồi.”

Sở Du không lên tiếng, nàng nhìn Cố Sở Sinh đang mơ mà nhíu chặt lông mày, lòng không khỏi tăng thêm vài phần kính trọng.

“Được rồi.” Nàng nhìn sắc trời bên ngoài, nói với người bên cạnh: “Vệ Thu sắp xếp đi, ai cần nghỉ ngơi thì cứ nghỉ ngơi, trời sáng còn phải lên đường, đừng để mất sức.”

“Vâng.”

Vệ Thu nhận lệnh. Sở Du dẫn Trường Nguyệt và Vãn Nguyệt đi ra ngoài. Trước khi ra khỏi cửa, nàng bỗng nghe Cố Sở Sinh khàn giọng thều thào: “A Du…”

Sở Du đờ người, sau đó ngoáy lỗ tai.

Nàng nghĩ chắc nàng bị ảo giác rồi.

Trường Nguyệt bên cạnh lấy làm lạ vì hành động của nàng, khó hiểu hỏi: “Phu nhân, người đang làm gì vậy?”

“Mau cho ta một viên kẹo.” Sở Du vội duỗi tay ra, gương mặt hoảng hốt: “Ta ăn cho bớt sợ.”

Vở kịch nhỏ】

Mặc Thư Bạch: “Từ khi nào ngươi nhận ra mình không phải là nam chính?”

Cố Sở Sinh: “Từ khi A Du nhìn thấy ta không leo lên ngựa được, bảo Vệ Thu qua đỡ ta. Chẳng phải diễn biến bình thường là nàng không đành lòng nên kéo ta lên ngựa, sau đó thúc ngựa phi nhanh, cùng hưởng thụ thế gian phồn hoa sao?!”

 

51
Leave a Reply

avatar
49 Số lượng chủ đề bình luận
2 Số lượng phản hồi cho các chủ đề bình luận
0 Người theo dõi
 
Bình luận được phản hồi nhiều nhất
Chủ đề bình luận sôi nổi nhất
49 Các tác giả bình luận
tieugianhanNgochoàng thị minh ngọcHaHuynhHuyền Chopper Những người bình luận gần đây
song nhi
Khách
song nhi

mấy đoạn kịch nhỏ dỗ thương quá

Lê hà
Khách
Lê hà

Đọc đoạn đầu chỉ muốn đấm cho CSS 1 trận, nhưng đọc câu cuối của SD thì cười nắc nẻ, 1 câu của bả mà xoá hết hường phấn CSS mới tạo ra

Hạnh Lê
Khách
Hạnh Lê

Cố Sở Sinh làm cho Sở Du nhớ lại kĩ năng xưa mà muốn chửi thề. Hahaha………….. Phải ghét đến cỡ nào mới có suy nghĩ như vậy. Cười không khép được mồm luôn.

Thị Vi Vi
Khách
Thị Vi Vi

ăn kẹo có thể bớt sợ hãi được ư?

Huyền Chopper
Khách
Huyền Chopper

Đọc chương này hài ghê ấy, tớ nghĩ giờ chương nào có mặt anh Sinh chắc sẽ buồn cười lắm vì độ hoàng tưởng của anh. 🤣

HaHuynh
Khách
HaHuynh

Ăn kẹo cho bớt sợ. Cười chết

hoàng thị minh ngọc
Khách
hoàng thị minh ngọc

sở du chuẩn k cần chỉnh rồi, dứt khoát quá.

Ngoc
Khách
Ngoc

Toi nghiep anh nam phu khi biet minh khong phai nam chinh, haha

tieugianhan
Khách
tieugianhan

chương này hài quá. CSS best tưởng bở. SD cục súc girl không như mấy chương đầu đầy bi thương.

error: Xin bạn đừng copy, cám ơn!