Sơn Hà Chẩm – Chương 42

Sơn Hà Chẩm – Chương 42

Chương 42

Vì sao phải ở sau khi hắn ôm ảo mộng chết đi, lại kéo hắn đến đây, lăng trì như thế?

Editor: Zens Zens

Các bạn có thể đăng ký nhận thông báo chương mới theo bài viết này của mình nhé: Link

Lưu ý: Nếu mình phát hiện truyện bị đem ra khỏi web này thì truyện sẽ bị pass, có thể sẽ dựa vào số lượng comment để mở pass, hoặc cũng có thể sẽ đặt câu hỏi mở, tuỳ theo cảm hứng lúc đó của mình. Vì vậy các bạn tranh thủ đọc chương nào thì để lại comment chương đấy, kẻo sau này lại quên nội dung nhé!

Quy định đọc truyện trên website: Link

Facebook Zens Zens: Link

***

Sở Du không lên tiếng.

Nàng trầm mặc, kiềm nén cảm xúc của mình. Có một phút chốc, nàng sợ bản thân kích động nhảy lên đâm người trước mặt này một đao.

Hắn bảo nàng đi theo hắn.

Đây là ý gì?

Những lời này chứng tỏ hắn nhẹ nhàng phủ nhận sáu năm cố gắng, sáu năm đau khổ, hết thảy mười hai năm đều bị lời nói này phủ định sạch.

Nàng yêu hắn mười hai năm, hận không thể moi hết tim gan ra cho hắn chỉ vì một câu nói này, nhưng hắn không nói. Ngược lại ở kiếp này, ngay lúc nàng chẳng cho hắn thứ gì, hắn lại nói những lời này với nàng.

Là nàng sai rồi sao?

Ông trời cho nàng trọng sinh trở về là muốn đánh một chưởng lên đầu nàng, nói cho nàng biết nàng sai rồi sao?

Không phải Cố Sở Sinh niên thiếu không thích nàng, mà là nàng bào mòn tình yêu của Cố Sở Sinh?

Nhưng nàng đã làm sai cái gì?

Nàng dốc hết tâm tư bảo vệ hắn, thương tích chất chồng, năm năm tháng tháng mài mòn góc cạnh, biến thành Cố đại phu nhân năm đó.

Nàng vốn dĩ là người có thể một roi quất nữ tử lắm mồm xuống ngựa, quay đầu lại chịu được mười đòn quân côn. Nhưng ở bên cạnh hắn, nàng học cách dối trá, học cách mỉm cười trầm ổn, giống như một phụ nhân hậu trạch đấu khẩu với người khác.

Nàng vốn dĩ là người sau cuộc chiến vây quanh đống lửa, đập vò rượu, uống thống khoái, hát ca vang cùng các tướng sĩ. Nhưng sau khi lấy hắn lại giống như mãnh hổ rút nanh vuốt chính mình, trở thành một con mèo ngoan ngoãn.

Hắn luôn nói nàng không tốt, không thích nhìn điệu bộ giả tạo của nàng. Nhưng nếu hắn thật sự nhìn kỹ, sao lại không thấy Sở Du và Cố đại phu nhân căn bản là hai người khác nhau.

Nàng vì tình yêu đánh mất chính mình, khó trách khiến người khác khinh thường.

Thấy Sở Du trầm mặc, Cố Sở Sinh hơi bất an, thấp thỏm mở miệng: “A Du…”

“Đừng gọi ta như vậy.”

Sở Du bất chợt cắt lời hắn, sắc mặt Cố Sở Sinh tái đi, nàng ngước mắt lên nhìn hắn.

Cố Sở Sinh thiếu niên không có khí chất tàn nhẫn của sau này. Cố Sở Sinh sau này làm quan mười hai năm, trên quan trường đã không còn sự kiêu ngạo nhiệt huyết lúc thiếu niên. Cố Sở Sinh nàng thấy lúc này vẫn còn thanh sạch. Nàng hít sâu một hơi, kiềm chế tất cả cảm xúc cuộn trào, lùi về sau mấy bước, rồi lại ngồi quỳ xuống lần nữa.

“Niên thiếu không hiểu thế sự, mạo muội cầu quân, là ta quá phận.”

Nàng lẳng lặng nhìn hắn, ánh mắt quyết tuyệt: “Thế nhưng hôm nay lòng thiếp đã tỏ, xin Cố đại nhân xem đó như trò đùa, mây khói thoảng qua.”

Nghe nói thế, Cố Sở Sinh dần siết chặt nắm tay: “Lòng thiếp đã tỏ? Xem như trò đùa? Có người lấy chuyện này ra làm trò đùa sao, có người lấy chuyện bỏ trốn theo nam tử để đùa giỡn sao?”

“Nàng thích ta, trong lòng nàng không rõ ư?!”

“Rõ chứ.” Sở Du nhìn dáng vẻ thất thố của Cố Sở Sinh, bản thân trái lại bình tĩnh xuống. Nàng nhìn đôi mắt ửng đỏ của hắn, giọng điệu bình thản: “Thiếp thân biết, lúc niên thiếu mình từng thích Đại nhân. Mười hai tuổi năm ấy, người nọ áo đỏ giá ngựa mà đến, thiếp thân vui mừng khôn xiết.”

Nghe thế, nước mắt Cố Sở Sinh không thể kiềm chế được nữa, từ từ lăn xuống.

Mười hai tuổi năm ấy…

Mười hai tuổi năm ấy, lúc thành bị phá, hắn vốn ra ngoài báo tin, nhưng xa xa lại nhìn thấy cô nương đó.

Đấy là lần đầu tiên hắn cầm tay một cô nương, cũng là lần đầu tiên ôm ấp một người.

Sau khi nàng chết, hắn từng mường tượng lại cảnh tượng đó vô số lần. Khi ấy, Cố Sở Sinh vẫn là Đại công tử Cố gia. Hắn hăng hái nhiệt huyết, trẻ tuổi tự mãn, đó hẳn là thời khắc đẹp đẽ nhất đời hắn.

Hắn run rẩy, mím chặt môi, nước mắt lã chã.

Hắn muốn ngăn cản lời nói tiếp theo của nàng, muốn tất cả lời nói ngừng ngay tại thời khắc này. Nhưng hắn biết, hắn phải nghe, chỉ khi nghe, hắn mới biết mình có thể làm gì.

“Cái Sở Du muốn bất quá chỉ là một chút dịu dàng. Từ khi sinh ra đến nay, phụ thân và huynh trưởng chưa từng xem Sở Du là nữ tử, mẫu thân cũng chưa từng xem Sở Du là nữ tử. Thế nhưng ngay thời khắc công tử vươn tay, Sở Du xem công tử là sự cứu rỗi, cho nên cái ta yêu không phải là công tử, mà chỉ là sự ảo tưởng mà Sở Du vẽ ra.”

Dứt lời, Sở Du chậm rãi mỉm cười: “Cho đến khi gả cho Thế tử, Sở Du mới biết cái gọi là tình cảm không phải là như thế.”

“Nàng chỉ mới gặp hắn một lần.”

Cố Sở Sinh khàn giọng nhắc nhở: “Sau đó, hắn đã chết rồi.”

Sở Du khẽ cười: “Mặc dù chỉ gặp mặt một lần, nhưng trong mỗi hành vi cử chỉ, chàng đều đối với ta rất tốt. Cái tốt Cố công tử cho ta bất quá cũng chỉ như một người đối với một nữ tử bình thường, còn cái tốt Thế tử cho ta là như châu như ngọc. Sau khi ra chiến trường, dù lúc bận rộn, Thế tử cũng không quên gởi thư cho ta. Ta ngưỡng mộ Thế tử anh hùng hào kiệt, mặc dù chàng tử trận sa trường, nhưng vĩnh viễn tồn tại trong lòng thiếp thân.”

Cố Sở Sinh không nói nên lời. Hắn siết chặt nắm tay, toàn thân run rẩy.

Đau quá, sao lại đau như thế.

Vì sao hắn phải trọng sinh, vì sao lại phải trở về, chính tai nghe thấy Sở Du nói trước giờ nàng chưa từng yêu hắn, chỉ là tự mình ảo tưởng mà thôi.

Nàng cho rằng hắn không biết sao?

Hắn biết, nhưng hắn vẫn luôn lừa mình dối người. Nhiều năm trôi qua, hắn vẫn biết người nàng ái mộ chính là anh hùng nam nhi đội trời đạp đất, chưa bao giờ là tiểu nhân chính khách trốn trong bóng tối, lần giở thủ đoạn. Nếu như cái nàng hướng tới là ánh mặt trời chói chang, thì hắn chính là ánh trăng u tối.

Nàng đã nhìn lầm người, nàng tự cho là đúng. Có điều nàng là người vẫn luôn cố chấp ngoan cố, vì vậy mới có thể cố chấp một lần là sáu năm trời.

Sáu năm sau, cuối cùng nàng không thể chịu nổi nữa, rốt cuộc muốn hoà ly với hắn.

Hắn vẫn luôn chờ ngày đó. Tình yêu này của nàng giống như lâu đài trên không(*), sao hắn lại không biết đấy chỉ là ảo tưởng.

(*) Lâu đài trên không: ví những điều xa vời, ảo tưởng.

Có một ngày nàng sẽ tỉnh mộng, có một ngày nàng sẽ nhận ra.

Nhưng hắn lại không có cách nào khác, chỉ có thể ở trong đau khổ, vùng vẫy, không thoát ra được.

Cho nên hắn nhiều lần tự nhủ mình ghét nàng, thời niên thiếu nói đi nói lại, cứ tưởng rằng đó là sự thật. Cho đến khi nàng chết, hắn mới không nói những lời tổn thương người như vậy nữa, mới dám từ từ mở ra trái tim giấy nắm chặt trong tay, nhìn rõ tim mình.

Nhưng vì sao lại nói cho hắn biết?

Vì sao phải ở sau khi hắn ôm ảo mộng chết đi, lại kéo hắn đến đây, lăng trì như thế?

Hắn nhìn ánh mắt thuần khiết ôn hoà của nàng, hỏi không ra.

Sở Du thấy hắn không nói lời nào mà chỉ rơi lệ. Nàng thở dài, thấp giọng nói: “Chuyện niên thiếu mạo muội, vẫn xin công tử lượng thứ. Trời cao biển rộng, dân sinh lắm gian truân, công tử có tài trị quốc an dân, cũng có chí hướng rộng lớn, mong ngày sau đại triển hoành đồ(*), trở thành bảo vật nước nhà, bảo vệ lê dân bá tánh Đại Sở ta…” Dứt lời, nàng nâng mắt nhìn hắn, chậm rãi mở miệng: “Thịnh thế giang sơn.”

(*) Đại triển hoành đồ: thực hiện kế hoạch to lớn

“Ta không muốn!”

Cố Sở Sinh đột ngột quát. Hắn nhìn chằm chằm vào mắt Sở Du, giống một đứa trẻ, gằn ra từng chữ: “Ta không muốn.”

Tại sao ta phải toại nguyện cho nàng?

Tại sao nàng có thể ung dung rời đi, lại còn có thể yêu cầu hắn làm này làm nọ, nàng là gì của hắn? Nàng dựa vào đâu lại chỉ huy việc làm của hắn như vậy.

Cố Sở Sinh giống như quay trở về lúc tranh chấp cùng Sở Du năm đó. Nàng không thích hành vi tiểu nhân của hắn, chê trách hắn không màng đại cục. Lúc nào hắn cũng gây gỗ với nàng, rất ghét nàng vì người khác mà xung đột với hắn.

Hắn đợi nàng thuyết phục hắn, trách mắng hắn.

Nhưng Sở Du nghe xong, chỉ ngẩn người. Lát sau, nàng gật đầu: “Cũng phải, đây là lựa chọn của Đại nhân. Thiếp thân chỉ thuận miệng nói, Đại nhân không cần nghĩ nhiều.”

Dứt lời, Sở Du đứng lên nói: “Nếu không còn chuyện gì khác, thiếp thân cáo lui.”

Nghe thế, Cố Sở Sinh ngẩn người. Hắn nhìn Sở Du đi ra, khàn giọng hỏi: “Tại sao nàng không mắng ta?”

Sở Du cảm thấy kỳ lạ. Nàng đứng bên cửa, ngoảnh lại nhìn hắn: “Ngài có lựa chọn của ngài, ngài và ta không can hệ nhau, ta mắng ngài làm gì?”

“Ý nàng là…” Ánh mắt hắn dại đi: “Nàng không thích ta. Ta và nàng không có quan hệ, cho nên đối với nàng, ta là người tốt hay xấu đều không liên quan?”

“Chắc là vẫn có nhỉ?” Sở Du thở dài, cười khẽ: “Nếu Cố đại nhân là người xấu, muốn giết ngài, hẳn sẽ rất phí sức đấy.”

“Nàng muốn giết ta?” Cố Sở Sinh nghe thế, chậm rãi bật cười. Hắn chống người dậy, rút kiếm treo ở cạnh giường, xoay chuôi kiếm đưa cho nàng: “Vậy nàng đến đây.”

Sở Du cau mày. Cố Sở Sinh nhìn mũi kiếm chỉ vào mình, lòng đầy sảng khoái. Hắn cười to, cất tiếng: “Nàng đến giết ta đi!”

Sở Du không lên tiếng, nàng bình tĩnh nhìn hắn: “Đại nhân vẫn chưa làm sai chuyện gì, ta giết ngài làm chi? Còn nếu ngài làm sai chuyện gì…” Sở Du nhấc tay vén tóc ra sau tai, mắt nhìn về nơi xa: “Ta cần giết, đương nhiên sẽ không nương tay. Ta không cần giết, tự nhiên sẽ có người giết ngài.”

“Không nói đâu xa…” Bản thân Sở Du không hề phát giác tiếng cười của nàng ẩn chứa đôi chút tư niệm: “Nếu ngài hại nước hại dân, với tính tình của Tiểu Thất nhà chúng ta, e rằng đệ ấy chính là người đầu tiên muốn ra tay.”

Tác giả có lời muốn nói:

Vệ Uẩn: Ngại quá, kẹt xe, 6 giờ vẫn chưa chạy tới đoàn phim. Mọi người chờ tý, 9 giờ ta chắc chắn sẽ tới.

P/s (Zens Zens):

Hôm nay rảnh rỗi nên tám với mọi người một chút.

Mọi người có biết nghĩa của tên Vệ Uẩn và Sở Du là gì không? 

Trong tiếng Trung, chữ Uẩn được viết thế này 韫 (là giản thể của chữ 韞), nghĩa của nó là “cất giấu”.

Lấy ví dụ một câu trong Luận Ngữ có chữ Uẩn:

子貢曰:有美玉於斯,匵而藏諸?求善賈而沽諸?

子曰:沽之哉!沽之哉!我待賈者也!

Hán – Việt là:

Tử Cống viết:  Hữu mỹ ngọc ư tư, uẩn độc nhi tàng chư ? Cầu thiện cổ nhi cô chư?

Tử viết: Cô chi tai, cô chi tai! Ngã đãi cổ giả dã.

Dịch nghĩa:

Tử Cống nói: Có viên ngọc đẹp ở đây, cất giấu vào rương? Hay tìm thương nhân biết giá trị mà bán?

Khổng tử đáp: Bán đi, bán đi! Ta đang đợi người thương nhân đó đây.

Giải nghĩa: 

Khổng tử có tài nhưng không ra làm quan, như viên ngọc quý bị cất giấu.Tử Cống đem chuyện ngọc quý để dò la tâm ý Khổng Tử. Viên ngọc là ẩn dụ chỉ tài năng, ý của Khổng tử là mình đang chờ vua chúa mời ra làm quan.

Rồi, bây giờ đến tên của Sở Du. Trong tiếng Trung, chữ Du được viết thế này 瑜

Đố mọi người, nghĩa của nó là gì? Hehe, tra đi, tra xong sẽ có bất ngờ đấy!

Cho mọi người luôn web từ điển nè, vì website ko cho copy nên, mọi người copy chữ 瑜 từ Link1 rồi dán vào Link2 này để tra nhé ^^

5 1 vote
Article Rating
guest
56 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
Lâm lâm
Lâm lâm
1 Tháng Cách đây

Yêu là phải trân trọng tốt vs người mình yêu chứ ko phải để mất đi mới hối hận. CSS trọng sinh là đúng vì hắn phải trả giá cho lỗi lầm của mình

Vân
Vân
28 Ngày Cách đây

:((( hơi xót xa

Erina
Erina
27 Ngày Cách đây

Cũng xót xa 1 tí cho Cố Sở Sinh, nhưng tác giả đã cho anh kíp nam phụ thì :)))

linhtrane72
linhtrane72
27 Ngày Cách đây

Nghiệp của Cố Sở Sinh trong kiếp trước nặng quá nên kiếp này tha hồ bị quật cho tơi bời khói lửa nhé. Cố Sở Sinh còn bị ngược dài dài

Nguyễn Nga
Nguyễn Nga
25 Ngày Cách đây

Cũng hơi xót cho CSS, nhưng mà thôi, ngu giáng chịu

Haha
Haha
22 Ngày Cách đây

Thích cách cư xử của nữ chính, k yên k hận tựa như người xa lạ

Rose
Rose
21 Ngày Cách đây

Tội thì có tội đó nhưng biết sao giờ, có không biết trân trọng mất thì đừng tiếc nuối, quá muộn màng.

Emily
Emily
21 Ngày Cách đây

Sở Du giờ coi Cố Sở Sinh là người xa lạ, mong Cố Sở Sinh đừng xé toạc vết thương lòng của nàng.

Bunbull
Bunbull
19 Ngày Cách đây

Anh kiếp này rất tốt nhung tui rất tiếc tại sao lại song trọng sinh.?. chắc trọng sinh để về trả nghiệp.

Nguyễn Duyên
Nguyễn Duyên
17 Ngày Cách đây

Bây giờ mới biết đau . vậy nhớ lại lúc trc đi Sở Du đã phải chịu đau đớn đến mức nào . Đúng là gieo nhân nào gặt quả ấy k sai

error: Xin bạn đừng copy, cám ơn!
56
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x