Sơn Hà Chẩm – Chương 45

Sơn Hà Chẩm – Chương 45

Chương 45

Cửu phẩm Huyện lệnh nhỏ nhoi mà cũng dám cầu hôn Đại phu nhân Vệ phủ ta?

Editor: Zens Zens

Các bạn có thể đăng ký nhận thông báo chương mới theo bài viết này của mình nhé: Link

Lưu ý: Nếu mình phát hiện truyện bị đem ra khỏi web này thì truyện sẽ bị pass, có thể sẽ dựa vào số lượng comment để mở pass, hoặc cũng có thể sẽ đặt câu hỏi mở, tuỳ theo cảm hứng lúc đó của mình. Vì vậy các bạn tranh thủ đọc chương nào thì để lại comment chương đấy, kẻo sau này lại quên nội dung nhé!

Quy định đọc truyện trên website: Link

Facebook Zens Zens: Link

***

Vệ Uẩn dẫn theo Vệ Thu và Vệ Hạ đến phòng Cố Sở Sinh. Cố Sở Sinh đang ngồi quỳ trước bàn ăn cháo. Hắn đã băng bó xong vết thương, thương tích không sâu, chỉ bị thương ngoài da, không có gì đáng ngại. Hắn là người quen chú trọng hình thức, hiện giờ Sở Du không có ở đây, hắn chẳng cần phải giả bệnh làm gì, ngồi ngay ngắn chỉnh tề dùng bữa. Lúc này nghe tiếng Vệ Uẩn bước vào, Cố Sở Sinh vội vàng đứng dậy. Vệ Uẩn sải chân bước tới, đỡ lấy Cố Sở Sinh đang định hành lễ: “Cố đại nhân không cần đa lễ. Ngài đang có thương tích trên người, không cần phải như vậy.”

Cố Sở Sinh khẽ ho khan, vừa ho vừa nói: “Diện kiến Hầu gia, cấp bậc lễ nghĩa nên có thì vẫn phải có.”

Lời hắn nói ngắt quãng, lại vô cùng chân thành. Vệ Uẩn thở dài, đỡ Cố Sở Sinh ngồi xuống: “Vệ mỗ đã biết thành ý của Đại nhân, xin Đại nhân đừng giày vò thân thể mình, hãy nghĩ cho sau này nhiều hơn.”

Nghe nói thế, Cố Sở Sinh thở dài: “Làm phiền Hầu gia rồi.”

Vệ Uẩn lắc đầu. Sau khi Cố Sở Sinh ngồi vững vàng, Vệ Uẩn mới ngồi vào bên kia bàn nhỏ, yên lặng chờ đợi hơi thở Cố Sở Sinh ổn định. Lát sau, Cố Sở Sinh mới ngẩng đầu lên: “Hôm nay Hầu gia đến là muốn hỏi Cố mỗ chuyện ở Côn Dương?”

“Vệ mỗ có nghe nói chuyện của Cố đại nhân.” Vệ Uẩn nói thật: “Nhưng lời truyền miệng không bằng lời chính miệng Cố đại nhân nói. Ta phải hiểu rõ Cố đại nhân đã trải qua chuyện gì thì mới có thể suy tính bước kế tiếp.”

Vệ Uẩn bình tĩnh nói, Cố Sở Sinh gật đầu, hắn cũng đã sớm đoán được, từ tốn mở miệng: “Chuyện này nên bắt đầu kể từ khi Vệ gia gặp nạn nửa tháng trước.”

Vệ Uẩn nghe thấy bốn chữ “Vệ gia gặp nạn”, ánh mắt lập tức lạnh lẽo, nhưng ngoài mặt vẫn không tỏ vẻ gì, nhấc tay lên đáp: “Rửa tai lắng nghe Đại nhân nói.”

“Hạ quan vốn là Huyện lệnh Côn Dương, thời chiến gánh vác trách nhiệm chở lương thảo từ Côn Dương đến Bạch Thành. Nửa tháng trước khi Vệ gia gặp nạn, số lượng lương thảo mà hạ quan áp tải gia tăng. Từ số lượng lương thảo, hạ quan nhẩm tính lúc đó tướng sĩ ở Bạch Thành phải có gần hai mươi vạn.”

Lúc đó tổng cộng có mười chín vạn nhân mã trên chiến trường, không sai lệch mấy so với số lượng Cố Sở Sinh phỏng đoán.

Khi ấy Diêu Dũng bí mật đến, không công khai ra ngoài, mà Diêu Dũng dẫn chín vạn nhân mã đến lại càng không nói gì với bên ngoài.

Cố Sở Sinh chỉ dựa vào số lượng lương thảo áp tải mà có thể nhận ra số lượng tướng sĩ thực tế trên chiến trường, đúng là người tài.

“Về sau trận đánh Bạch Đế Cốc kết thúc, hạ quan nghe nói Vệ gia chết trận bảy vạn người, Diêu Dũng tạm giữ ấn soái. Hạ quan liền biết có điều kỳ lạ, thế là chạy tới Bạch Đế Cốc điều tra tình hình ngay trong đêm, tiếp theo hạ quan phát hiện dấu vết móng ngựa quân đội Thanh Châu ở trên núi Bạch Đế Cốc.”

Cố Sở Sinh dứt lời, thanh âm mang theo tiếng thở dài. Vệ Uẩn chậm rãi siết chặt nắm đấm, Cố Sở Sinh nhìn chàng, nói tiếp: “Trong lòng hạ quan biết chuyện này không ổn, mặc dù không biết cụ thể xảy ra chuyện gì, nhưng xưa nay thường hay phỏng đoán theo hướng xấu nhất. Nếu như Diêu Dũng và Vệ đại nhân có tranh đấu, vậy tất nhiên tội danh trận Bạch Đế Cốc kia phải đổ hết lên người Vệ gia, mà Diêu Dũng cũng phải ra sức làm tiêu hao hết binh lực còn lại của Vệ gia. Thế nhưng tội danh ở trên người Vệ gia, một khi Vệ tiểu Hầu gia bị bỏ tù, tướng sĩ còn lại của Vệ gia tuyệt đối sẽ không để yên. Bọn họ không làm vài chuyện khiến Thiên tử đau đầu thì thôi, làm gì cam tâm làm con cờ cho người khác, thay người khác bán mạng?”

Vệ Uẩn không đáp.

Lúc ấy Vệ gia đóng mười vạn quân ở Bạch Thành, chết bảy vạn, còn lại ba vạn, sau khi chàng vào tù thì mất liên lạc. Đến khi Vệ Uẩn ra tù, mệnh lệnh đầu tiên chính là lệnh quân phòng thủ Vệ gia giữ mạng, che giấu thực lực.

Câu nói này của Cố Sở Sinh đã đoán ra được tất cả tâm tư của người trong thế cục, khiến Vệ Uẩn không khỏi có chút kính nể.

Chàng ngồi thẳng người, nhấp một ngụm trà, tiếp tục nói: “Vệ gia vốn là trung thần nhiều đời, đến đời Vệ Uẩn cũng sẽ không trở thành loạn thần tặc tử.”

Cố Sở Sinh không lên tiếng, hắn mỉm cười, nhìn vẻ mặt lãnh đạm của thiếu niên trước mặt, không hề đáp lại lời chàng.

Kiếp trước Vệ Uẩn nào có chút xíu dáng vẻ của trung thần? Đế vương mà nhẹ nhàng nói phế là phế, nói lập là lập. Nếu không có Cố Sở Sinh hắn chống đối, e rằng Vệ Uẩn chẳng khác gì Tào A Mãn(*).

(*) Tào A Mãn: Nhũ danh của Tào Tháo

Thậm chí Vệ Uẩn còn kịch liệt lên án Đế vương ở Ngự thư phòng: “Vệ gia ta trung thành với lê dân bách tính, bảo hộ an nguy Cửu châu. Thiên tử nhà ngươi là cái thá gì!” Cố Sở Sinh cảm thấy hôm nay ngồi đây nói chuyện “trung nghĩa” với Vệ Uẩn đúng là khá nực cười.

Nhưng bề ngoài hắn không tỏ vẻ gì, tiếp tục nói: “Vệ – Diêu tranh đấu, tất sẽ liên luỵ dân chúng. Sau này, hạ quan đều đích thân áp tải lương thảo, theo dõi động tĩnh Bạch Thành mọi lúc mọi nơi. Hạ quan tạm thời quan sát tình hình chiến đấu ở sườn dốc phía trước thành Bạch Thành. Lấy tình hình Vệ – Diêu trong kinh thành, e rằng Bạch Thành không thể giữ nổi. Ngay đêm đó, hạ quan đến thăm phủ đệ Tần tướng quân, nói rõ mục đích với Tần tướng quân. Hạ quan bảo lúc thành phá, Tần tướng quân hãy lưu lại hai nghìn binh mã cho tại hạ, mai phục vài cứ điểm then chốt trong thành. Hạ quan đã sớm liên lạc sớm với dân chúng, chuẩn bị sẵn sàng kháng địch bất cứ lúc nào.

Tần tướng quân mà Cố Sở Sinh nói là tướng quân cánh trái Tần Thời Nguyệt, thủ lĩnh ba vạn quân hiện nay của Vệ gia ở Bạch Thành.

Tần Thời Nguyệt vốn là gia thần Vệ gia, tuy nhiên lại không bẩm báo chuyện hắn và Cố Sở Sinh liên lạc với chàng

Vệ Uẩn nhíu mày, Cố Sở Sinh nói tiếp: “Là hạ quan bảo Tần tướng quân tạm thời đừng nói với Vệ đại nhân. Tại hạ không nắm chắc chuyện này, đợi mọi chuyện ổn thoả rồi báo với Đại nhân cũng không muộn.

Vệ Uẩn nâng mắt nhìn hắn. Vẻ mặt Cố Sở Sinh bình đạm, giống như đang giăng lưới bắt cá, điềm tĩnh nói: “Lúc tờ mờ sáng, hạ quan đến tìm Tần tướng quân ở Bạch Thành. Bởi vì hai quân đều không kháng cự nên thành liền bị phá, tại hạ dẫn hai nghìn binh mã Vệ gia và dân chúng tổ chức chống cự và sơ tán. Vì lúc đó quân đội Vệ gia mặc thường phục, nên mọi người đều tưởng rằng một mình hạ quan tổ chức sơ tán dân chúng.”

Nói như vậy, mọi chuyện đều sáng tỏ. Vệ Uẩn đã hiểu phần nào suy nghĩ của Cố Sở Sinh, giơ tay tỏ ý bảo hắn nói tiếp.

“Diêu Dũng ắt sẽ không nhường đại công như vậy cho hạ quan.” Cố Sở Sinh nhìn thế tay của Vệ Uẩn, tiếp tục nói: “Hạ quan đoán chắc chắn ông ta sẽ độc chiếm công lao. Sau khi giành công, thái độ của ông ta đối với hạ quan không ngoài hai trường hợp, hoặc là dựa dẫm quy thuận ông ta, hoặc là đuổi cùng giết tận. Nếu như là vế đầu thì càng tốt, hạ quan sẽ trà trộn vào thủ hạ của ông ta, thu thập thêm chứng cứ rồi lại ra tay nữa cũng không muộn. Nếu như là vế sau cũng chẳng sao, tất nhiên hạ quan sẽ có phương án thứ hai chờ ông ta.”

Nói đến đây, vẻ mặt Cố Sở Sinh bất giác toát lên thần thái, hắn nâng chén trà nhấp khẽ một ngụm, tư thái phong lưu tao nhã, hoàn toàn không nhận ra dáng vẻ vừa bị người khác đuổi giết. Cố Sở Sinh nói tiếp: “Thế là hạ quan tạm thời dẫn nhân chứng đã chuẩn bị sẵn giấu đến chỗ khác, một khi hạ quan gặp chuyện không may sẽ có người dẫn bọn họ đến Hoa Kinh. Đồng thời phái người tặng lễ cho mưu sĩ dưới trướng của Diêu Dũng là Công Tôn tiên sinh để dò xét ý của Diêu Dũng. Từ thái độ của tên Công Tôn này, hạ quan suy ra Diêu Dũng định giết mình, chẳng qua hạ quan không ngờ hắn lại nhanh tay như vậy. Vì thế hạ quan đành để Trương Đăng cầm chứng cứ đi trước, sau đó giả vờ ngoan ngoãn đi theo Công Tôn tiên sinh đến chỗ Diêu Dũng. Giữa đường đi, hạ quan uy hiếp Công Tôn tiên sinh, nhảy xuống sông, trốn vào một nơi bí mật dưới con sông. Đợi ở đó chừng một ngày, sau khi để lại ký hiệu dẫn đường, hạ quan bơi ngược dòng lên thượng nguồn.”

Nghe thế, vẻ mặt Vệ Uẩn lộ ra thần sắc phức tạp: “Ta nghe nói lúc ngài rơi xuống sông thì đã bị thương?”

“Phải.” Cố Sở Sinh không hề phủ nhận, thẳng thắn nói: “Võ nghệ hạ quan không tốt, lúc rơi xuống sông bị tên lạc gây thương tích.”

“Vậy mà ngài vẫn còn ở dưới sông một ngày?!”

Vệ Uẩn chấn kinh. Không phải người thường nào cũng có thể chịu đựng nổi nhiệt độ nước sông tháng mười hai, mặc dù đối với những người tập võ như bọn họ mà nói sẽ không bị đóng băng chết, nhưng chắc chắn không phải trải nghiệm dễ chịu gì. Cố Sở Sinh có phần bất đắc dĩ: “Diêu Dũng đông người, đương nhiên sẽ đi dọc theo hạ lưu tìm hạ quan. Đây là cơ hội tốt để hắn bắt tại hạ, nếu tại hạ không ngâm mình dưới sông một ngày, ra ngoài bất cứ lúc nào cũng là bắt ba ba trong rọ. Hạ quan chỉ có thể chờ sau khi bọn hắn lùng sục xong thì lại rời khỏi sông, chỉ cần có thể ra ngoài, bọn chúng sẽ khó tìm được hạ quan hơn nhiều.”

Cố Sở Sinh nói hết sức nhẹ nhàng, đám người Vệ Thu nghe thấy không khỏi có chút rùng mình, cảm thấy người này đối xử với bản thân quá mức tàn nhẫn.

“Cố đại nhân đúng là đại trượng phu.” Vệ Uẩn cảm khái. Cố Sở Sinh biết chàng đang ám chỉ điều gì, không khỏi cười khổ.

Hắn đối xử với bản thân chưa là gì cả, nếu muốn nói tàn nhẫn thật sự, chỉ e phải là Sở Lâm Dương.

“Hầu gia khen sai rồi, hạ quan chỉ bị ép bất đắc dĩ mà thôi.” Cố Sở Sinh mỉm cười, nói tiếp: “Sau khi hạ quan lên bờ thì tìm một sơn động để trốn. Bởi vì chuẩn bị cho thời khắc bỏ trốn nên trên người mang theo ít lương khô, uống nước tù trong sơn động, không đến nỗi chết đói. Sau đó, hạ quan chờ đến lúc Đại phu nhân dẫn người tới. Hôm nay, hạ quan đã chuẩn bị xong chứng cứ, nhân chứng có thể chứng minh lúc đó quân đội Vệ gia và hạ quan  tổ chức sơ tán đang trên đường đến Hoa Kinh. Chỉ cần Hầu gia ra lệnh, Cố mỗ lập tức vạch trần chuyện này, đâm Diêu Dũng một đao.”

Vệ Uẩn không lên tiếng, chàng đang cân nhắc lời nói của Cố Sở Sinh.

Nếu như lời Cố Sở Sinh là thật, vậy hành động của Cố Sở Sinh không chỉ giúp Vệ Uẩn lật đổ Diêu Dũng, thậm chí hắn còn giúp Vệ gia giành được thanh danh tốt.

Vệ Uẩn nghĩ vậy, trong lòng không khỏi lạnh lẽo. Chàng ngước mắt nhìn Cố Sở Sinh, điềm tĩnh hỏi: “Vệ mỗ vô cùng cảm kích hành động của Cố đại nhân, nhưng ta có vài nghi vấn, Vệ mỗ không thể không hỏi.”

“Mời ngài.”

Dường như Cố Sở Sinh đã đoán được Vệ Uẩn muốn hỏi gì, vẻ mặt hoàn toàn bình thản. Vệ Uẩn hỏi thẳng: “Tất cả chuyện ngài làm đều là vì nghĩ cho Vệ gia ta. Vệ gia ta và Cố đại nhân không phải cố giao, cũng không phải bạn cũ, Cố đại nhân cần gì vì thế mà hy sinh tiền đồ?”

Cố Sở Sinh nhấp ngụm trà, không trả lời vấn đề này, chỉ mỉm cười hỏi: “Còn gì nữa?”

“Từ đầu đến cuối, hành động của ngài dường như không hề kiêng kỵ Diêu Dũng. Thậm chí sau khi nhảy xuống sông còn biết sẽ có người tới cứu mà để lại ký hiệu chỉ đường. Ngài cảm thấy ai sẽ tới cứu ngài? Ngài lưu lại những ký hiệu kia không sợ bị người khác phát hiện sao?”

Nghe hỏi vậy, Cố Sở Sinh nhẹ nhàng mỉm cười.

“Thật không dám giấu, sở dĩ hạ quan liều lĩnh lấy tính mạng và tiền đồ ra để làm như vậy là có ba nguyên nhân.”

“Thứ nhất là vì loại tiểu nhân mưu mô quá quắt như Diêu Dũng. Lần này khí thế Bắc Địch hung hãn, nếu thả người này, e rằng giang sơn Đại Sở sẽ huỷ hết trong tay ông ta. Dù lòng Cố mỗ có ti tiện đến đâu thì cũng là nam nhi Đại Sở. Nếu quốc không ra quốc, lấy đâu ra nhà? Cho nên Cố mỗ muốn liên thủ với Hầu gia áp chế Diêu Dũng, vì Hầu gia làm lính hầu.”

Vệ Uẩn không lên tiếng, nhưng lời hay chưa bao giờ là chuyện mấu chốt.

Cố Sở Sinh cũng biết Vệ Uẩn không hứng thú với những lời này, nói tiếp: “Thứ hai, Cố mỗ vốn là con của tội thần. Nếu muốn vững bước đi lên từ Cửu phẩm Huyện lệnh về lại vị trí Học sĩ Hàn Lâm ban đầu, e rằng cả đời chưa chắc leo lên được. Tại hạ chỉ đành ra chiêu hiểm, hi vọng ngày nào đó Hầu gia thăng quan tiến chức, không quên thành ý của Cố mỗ hôm nay.”

“Chuyện này ngài cứ yên tâm.” Vệ Uẩn gật đầu, đùa nghịch chén trà trên tay, nhìn ánh nến, bình tĩnh đáp: “Từ trước đến nay, bản Hầu là người thưởng phạt phân minh, tuyệt đối sẽ không bạc đãi công thần.”

“Có điều thật ra hai lý do trước đều chỉ là lời dạo đầu, nguyên nhân khiến Cố mỗ quyết định mạo hiểm lớn như vậy, tất cả là vì Cố mỗ muốn cầu một người với tiểu Hầu gia.”

Nghe thế, động tác xoay chén trà của Vệ Uẩn khựng lại, chậm rãi nhìn qua.

Dưới ánh mắt sắc bén của Vệ Uẩn, vẻ mặt Cố Sở Sinh vẫn điềm nhiên, bình tĩnh nói: “Vệ đại nhân hỏi tại sao Cố mỗ dám để lại ký hiệu, đương nhiên là vì Cố mỗ đoán được người đến cứu Cố Mỗ chính là Vệ đại phu nhân. Ký hiệu Cố mỗ lưu lại vốn chính là sáng tạo của tại hạ và Đại phu nhân lúc còn tấm bé, chỉ có hai chúng ta mới hiểu được.”

Nghe thấy lời này, mọi người đều cảm nhận được nhiệt độ xung quanh nhanh chóng hạ thấp. Cố Sở Sinh lùi một bước, triển tay áo, chụm hai tay trước trán, hành đại lễ với Vệ Uẩn, giọng nói khí phách hùng hồn.

“Cố mỗ nguyện không tiếc đại giới, cầu hôn Vệ đại phu nhân!”

Vệ Uẩn không nói gì, mọi người đều nhận thấy có sát khí toả ra từ trên người chàng. Vệ Uẩn cầm chén trà, vẻ mặt điềm tĩnh. Cố Sở Sinh quỳ lạy trước mặt Vệ Uẩn, không hề nhúc nhích.

Một hồi sau, Vệ Uẩn cười khẽ một tiếng.

“Một Cửu phẩm Huyện lệnh nhỏ nhoi, con của tội thần, cầu hôn Đại phu nhân Vệ Phủ ta ——”

“Cố Sở Sinh.” Vệ Uẩn hơi ngẩng đầu, trong mắt đầy sự khinh miệt: “Ngươi xứng sao?”

Vở kịch nhỏ

Vệ Uẩn: Cửu phẩm Huyện lệnh mà cũng muốn cưới tẩu tử ta, ngươi xứng sao?

Cố Sở Sinh (trầm ngâm): Ta hiểu rồi.

(5 năm sau)

Cố Sở Sinh: Vương gia, hiện giờ ta là Nội các Đại học sĩ. Ngài thấy ta có xứng chưa?

Vệ Uẩn: Biến, tẩu tử là của ta!

Cố Sở Sinh: … Quy tắc mà nói đổi là đổi, ngài có nguyên tắc chút được không?!

Vệ Uẩn: Tình yêu trước mặt, không có nguyên tắc gì sất!

Cố Sở Sinh: …

4.3 6 votes
Article Rating
guest
91 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
chinsu
chinsu
4 Ngày Cách đây

cau sai nguoi roi haha

MaiOanh Do
MaiOanh Do
3 Ngày Cách đây

Trọng sinh, biết rõ nội tình, vs trí thông minh đó chắc chắn sẽ có cách cứu 7 vạn quân lại có thể lương nhờ Vệ gia kết đồng minh. Nhưng k, cmn, tra nam, ngươi không xứng.

Ngôn Mẫn
Ngôn Mẫn
3 Ngày Cách đây

Vệ Uẩn ngầu quá a, anh nói đúng trọng tâm gê “ngươi xứng sao”, nói cho Cố Sở Sinh hết bị bệnh hoang tưởng luôn anh ơi

Kukuku
Kukuku
3 Ngày Cách đây

Má ơi, nhà t dễ thương quá, mb mau đến đội t ngồi điiiii

Hientran
Hientran
2 Ngày Cách đây

CSS ảo tưởng sức mạnh quá đây.định đem công trạng lập được để cầu người á.làm gì có chuyện dễ dàng thế

Kỳ Anh
Kỳ Anh
2 Ngày Cách đây

Những đoạn miêu tả phong thái của CSS, rồi những lúc Vệ Uẩn có chút kính nể hắn ta, chẳng hiểu sao cứ thấy buồn cười. Hơn người ta hẳn một đời, dùng nó làm bàn đạp cho mình, giẫm lên bao nhiêu mạng người… Nam phụ thì chỉ mãi là nam phụ, có xách dép chạy theo cũng không kịp!

Huyen ha
Huyen ha
2 Ngày Cách đây

Bão tố nổi lên rồi có tý công trạng đã đòi cầu người dễ ăn thế ah css mơ hay quá

Moon
Moon
2 Ngày Cách đây

Tra nam thì vẫn tra nam, luôn coi lợi ích bản thân lên trước mà đòi cưới sở du, biến anh uẩn cho phắn luôn

error: Xin bạn đừng copy, cám ơn!
91
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x