Sơn Hà Chẩm – Chương 48

Sơn Hà Chẩm – Chương 48

Chương 48

Chuyện tự mình đồng ý thì tự mình chịu trách nhiệm

Editor: Zens Zens

Các bạn có thể đăng ký nhận thông báo chương mới theo bài viết này của mình nhé: Link

Lưu ý: Nếu mình phát hiện truyện bị đem ra khỏi web này thì truyện sẽ bị pass, có thể sẽ dựa vào số lượng comment để mở pass, hoặc cũng có thể sẽ đặt câu hỏi mở, tuỳ theo cảm hứng lúc đó của mình. Vì vậy các bạn tranh thủ đọc chương nào thì để lại comment chương đấy, kẻo sau này lại quên nội dung nhé!

Quy định đọc truyện trên website: Link

Facebook Zens Zens: Link

***

Sở Du đã từng đến phủ Trưởng công chúa một lần, có điều lần trước đến vẫn là ngày thu, Trưởng công chúa còn có thể dẫn theo trai lơ của mình vui đùa ở vườn hoa vào tiết trời đẹp. Lần này, Sở Du chỉ có thể gặp bà trong đại sảnh.

Phủ Trưởng công chúa rất rộng, lối đi ngoằn ngoèo hun hút, hoa cỏ đình viện xanh tươi, trông có một sự tao nhã tự nhiên khác lạ. Quản gia là một trưởng giả hơn năm mươi tuổi, vừa đi vừa nói: “Gần đây công chúa ốm nhẹ, vốn không gặp người ngoài, nhưng nghe Đại phu nhân đến liền lập tức đồng ý gặp. Công chúa thật sự rất thích ngài.”

Dứt lời, dường như trong giọng nói của quản gia mang theo ý trách cứ: “Công chúa thường ngày cô quạnh, không vừa mắt mấy người. Vốn tưởng rằng Đại phu nhân sẽ thường xuyên tới lui, không ngờ sau sự việc lần đó, Đại phu nhân lại chẳng thấy đến nữa.”

Sở Du nghe vậy chỉ cho rằng quản gia khách sáo, nàng mỉm cười đáp: “Được công chúa ưu ái, Sở Du cảm kích khôn cùng.”

“Ngài đừng tưởng ta đang thuyết khách sáo rỗng với ngài.” Quản gia hiểu ý Sở Du, nhắc nhở: “Công chúa là người thẳng tính, từ trước đến nay không thích mấy thứ quanh co vòng vèo. Lời lão nô nói đều là thật, ngài đừng nghĩ là lời khách sáo.”

Sở Du ngẩn người, sau đó chân thành đáp: “Là A Du kiểu cách, đa tạ a thúc nhắc nhở.”

Lúc này quản gia mới yên tâm, dặn dò thêm vài thói quen của Trưởng công chúa với Sở Du. Sau khi dẫn Sở Du vào đại sảnh, nàng không dám nhìn lên, rũ mắt cung kính bước tới, quỳ xuống hành đại lễ: “Bái kiến Trưởng công chúa.”

“Miễn… miễn… Hắt xì!”

Trưởng công chúa nhảy mũi một cái, rồi mới nói năng trôi chảy: “Miễn lễ.”

Nói xong, vẻ mặt Trưởng công chúa mệt mỏi chỉ vào vị trí bên cạnh: “Cô ngồi trước đi.”

Sở Du nghe lời đứng dậy, ngồi quỳ xuống vị trí Trưởng công chúa chỉ.

Trong đại sảnh nguy nga lộng lẫy, tất cả đồ đạc đều màu vàng kim, vàng rực khắp nơi, suýt chói mù mắt Sở Du. Trưởng công chúa mặc y phục chỉ vàng bên trong, bên ngoài khoác áo bông dày. Bà bảo dưỡng rất tốt, tuổi ngoài ba mươi nhưng vẫn trông như thiếu nữ hai mươi tám. Bà được áo bông dày bao bọc, nhìn có đôi phần đáng yêu.

Hai thanh niên xinh đẹp đều mặc trường sam xanh lam đang quỳ sau lưng bà. Sở Du lén nhìn qua, phát hiện không giống với người lần trước.

Trưởng công chúa thấy ánh mắt của Sở Du, hơi mất kiên nhẫn nói: “Cô muốn nhìn thì ngẩng đầu lên nhìn, lén lén lút lút như thế làm gì?”

Sở Du nghe vậy cũng không kiêng kỵ, dứt khoát ngẩng đầu lên, mắt lướt nhanh qua hai thanh niên kia. Sau khi xác định trong đó đổi một người, nàng cười nói: “Hình như thay đổi một vị công tử.”

“Mỹ nhân đẹp ở chỗ mới mẻ…” Trưởng công chúa ngã lên người một vị công tử, bộ dạng uể oải nói: “Lúc hết mới mẻ, dù đẹp cũng thấy chán.”

Sở Du không tranh luận với bà, cung kính đáp: “Công chúa nói phải.”

Sở Du không tranh luận, Trưởng công chúa cũng thấy mất hứng, nhìn nàng hỏi: “Hôm nay, cô lại đến đây làm gì?”

“Thiếp thân đến đây là có một việc muốn cầu xin Trưởng công chúa.”

Người không liên quan đến khi đến phủ Trưởng công chúa cũng đều có chuyện. Trưởng công chúa thờ ơ lên tiếng: “Nói đi, ta nghe thử xem chuyện gì.”

Được cho phép, Sở Du kể lại chuyện của Cố Sở Sinh. Nàng không hề che giấu, có sao nói vậy. Vệ Uẩn không nói kế hoạch tiếp theo cho nàng biết, mặc dù nàng cũng đoán được tám chín phần mười, nhưng nàng sẽ không nói ra chuyện nàng đoán, chỉ nói những gì Vệ Uẩn nói với nàng.

Trưởng công chúa tựa lên người một mỹ nam, ăn điểm tâm mà một mỹ nam khác đút cho, trông hết sức thoải mái. Sau khi nghe Sở Du nói xong, bà gật đầu: “Ta hiểu rồi, các người muốn ta tạo cơ hội để Hoàng đế biết được chuyện này, đúng không?”

Sở Du đáp: “Đúng vậy.”

Trưởng công chúa rũ mắt nhìn móng tay sơn đỏ của mình. Lát sau, bà chậm rãi cười: “Lá gan của cô quả là không nhỏ. Cô nói thật với ta như vậy, không sợ ta bán đứng các người à?”

“Công chúa bán đứng chúng ta có lợi ích gì chứ?”

Vẻ mặt Sở Du trầm tĩnh: “Nếu chúng ta đã muốn nhờ công chúa, đương nhiên sẽ không để công chúa giúp đỡ uổng phí. A Du hiểu quy tắc, công chúa cứ mở miệng, chỉ cần đủ khả năng, thiếp thân sẽ không chối từ.”

Trưởng công chúa nghe thấy lời Sở Du thì rất hài lòng: “Cô trái lại là một kẻ hiểu chuyện. Chuyện này ấy à, thật ra cũng dễ thôi.” Trưởng công chúa ngẫm nghĩ rồi nói: “Ta chọn một ngày dẫn Bệ hạ cải trang vi hành tới dân gian. Các ngươi sai người đuổi bắt Cố Sở Sinh một vòng trước mặt Bệ hạ, Bệ hạ tự nhiên sẽ đi tra xét Cố Sở Sinh. Chỉ cần lời các ngươi nói là sự thật, Bệ hạ tự khắc sẽ biết.”

Sở Du thấy Trưởng công chúa đồng ý, vội vàng nói: “Phiền Công chúa lao tâm rồi.”

“Ta giúp các người cũng chẳng phải giúp không công.” Công chúa búng móng tay, dáng vẻ dường như rất hứng thú, lười nhác bảo: “Có qua có lại…” Nàng ngẩng đầu cười khẽ: “Mới toại lòng nhau.”

“Tuy nhiên…” Vẻ mặt Trưởng công chúa lạnh lùng: “Nếu Bệ hạ có ý thiên vị Diêu Dũng, sợ là sẽ ra tay với Cố Sở Sinh trước khi chiêu cáo thiên hạ. Các người đã chuẩn bị sẵn sàng chưa?”

“Thiếp thân và tiểu Hầu gia đã từng bàn bạc chuyện này.” Sở Du lên tiến đáp: “Nếu Cố Sở Sinh bị bắt, Bệ hạ có sát tâm, chúng ta sẽ cho dân chúng chạy từ Bạch Thành đến phủ Thuận Thiên đánh trống kêu oan, đồng thời tạo thanh thế trong dân gian, đổ hết chuyện Cố Sở Sinh bị bắt lên đầu Diêu Dũng. Nếu Cố Sở Sinh chết rồi, vậy càng chứng thực chuyện này. Lấy tính cách xem trọng danh tiếng này của Bệ hạ, e rằng sẽ không cho phép. Có điều đến lúc đó, chúng ta vẫn mong Trưởng công chúa ở giữa sắp xếp ổn thoả.”

Dứt lời, Sở Du lại định hành lễ.

Trưởng công chúa giơ tay ngừng động tác của Sở Du: “Chuyện nhỏ nhặt, cô không cần đa lễ như vậy. Cô nhiều lần đến tìm ta giúp đỡ, xem như thân quen, thôi thì chúng ta kết giao bằng hữu đi.”

“Được công chúa yêu mến, A Du từ chối thì bất kính.”

Đã có quản gia chỉ điểm, Sở Du không hề thoái thác. Trưởng công chúa thấy nàng thức thời, cười bảo: “Đúng là hào sảng, hay là hôm nay cô lưu lại dùng bữa đi? Ta bày tiệc rượu đãi cô, dẫn cô đi mở mang kiến thức!”

Nghe câu “Mở mang kiến thức”, lòng Sở Du giật thót, lại nhớ đến lời Vệ Uẩn, cứ thấy hình như người này không đáng tin cậy, sắp làm ra vài chuyện kinh hãi thế tục.

Tuy nhiên, nàng cũng không dám từ chối, chỉ đành cười đáp: “Tân khách theo chủ, công chúa tuỳ ý sắp xếp là được rồi.”

“Tốt lắm.”

Trưởng công chúa ngẩng đầu vẫy tay với quản gia: “Ông bảo các công tử chuẩn bị, nói rằng tối nay ta muốn mở tiệc đãi khách.”

Sở Du vừa nghe “Các công tử”, mí mắt đã giần giật, nhưng vẫn cố tỏ vẻ bình tĩnh, sắc mặt trầm ổn.

Trưởng công chúa ngồi về vị trí của mình, trò chuyện hết câu này đến câu kia với nàng. Sở Du ngồi quỳ tại chỗ, Trưởng công chúa hỏi cái gì, nàng đáp cái nấy.

Không bao lâu sau, người hầu bưng đồ ăn vào, đặt lên bàn trước mặt Sở Du. Đầu bếp phủ Trưởng công chúa là đầu bếp nổi tiếng, món ăn được nấu tinh tế đẹp đẽ, giống như không phải là nấu ăn, mà giống như chế tác hàng mỹ nghệ.

Sở Du bình tĩnh gắp thức ăn. Trưởng công chúa nhìn nàng, thấy nàng bắt đầu dùng bữa thì cười nói: “Có rượu, có thức ăn, sao có thể thiếu mỹ nhân?”

Dứt lời, Trưởng công chúa vỗ tay, lên tiếng: “Vào đi.”

Vừa dứt lời, Sở Du nhìn thấy các nhạc sư vẫn luôn ngồi bên cạnh họ bỗng nhiên tấu nhạc. Người hầu chậm rãi mở cửa, mười mấy thanh niên xinh đẹp mỗi người mỗi vẻ mặc thống nhất hoa sam tay rộng xanh lam đứng trước cửa, bước đi nhỏ nhẹ như mây trôi, nhanh nhẹn tiến vào theo tiết tấu điệu nhạc.

Ngụm rượu tắc ngay cổ họng, Sở Du ho khan dữ dội.

Trưởng công chúa mỉm cười nhìn nàng: “Có thấy tăng thêm kiến thức chưa?”

Sở Du gật đầu như giã tỏi. Nàng nhìn người phụ nữ trước mặt kia, bỗng nhiên cảm thấy ba mươi năm trước đây, nàng đúng là sống uổng phí rồi.

Có vẻ Trưởng công chúa đã sớm đoán được phản ứng của nàng, bà vừa uống rượu vừa nhìn qua, điệu bộ dường như cực kỳ vui vẻ.

Sở Du ổn định lại tinh thần, vội vàng cúi đầu dùng bữa. Trưởng công chúa cũng không làm khó nàng, ngắm nhìn mỹ nhân khiêu vũ, vỗ quạt nhỏ theo nhịp vào lòng bàn tay, nói với Sở Du: “Bây giờ cô còn trẻ, khó mà hiểu được sự vui thú ở đây. Chờ đến tuổi của ta, cô sẽ hiểu lạc thú của việc sống cùng mỹ nhân.”

Sở Du cảm thấy bản thân hẳn là hiểu không nổi loại lạc thú này.

Nàng không đáp lời, Trưởng công chúa nhìn nàng, chậm rãi nói: “Vẫn còn nhớ tới Vệ Quân?”

Không ngờ Trưởng công chúa lại hỏi chuyện này, Sở Du lúng túng đáp một tiếng. Trưởng công chúa dựa vào người đàn ông sau lưng, ngắm ca múa, giọng nói mang theo vài phần hoài niệm: “Năm ấy Mai Hàm Tuyết vừa đi, ta cũng chỉ muốn thủ tiết cho chàng giống cô vậy.”

Sở Du chậm rãi nâng mắt, Trưởng công chúa vẫn ngắm nhìn người trong tiệc rượu, dường như ánh mắt không hề di chuyển, điềm tĩnh nói: “Cho đến một ngày khi ra ngoài, ta mới phát hiện hoá ra mọi người đều chờ đợi trông thấy ta thảm thương thế nào. Vì vậy ta cảm thấy mình không thể thua, người khác đều đang đợi nhìn thấy ta đau khổ, nhìn thấy cô nương ngang ngược càn rỡ như ta một mình nuôi con, phải trải qua bao nhiêu thê thảm sau khi trượng phu chết. Thế nên ta nhất định phải sống thật tốt.”

“Bọn họ cảm thấy ta phải khóc, nhưng ta lại cứ muốn cười. Bọn họ cảm thấy ta nên ngày ngày khoác áo để tang, ta sẽ ăn mặc sặc sỡ muôn màu.”

“Bọn họ cảm thấy ta phải ép dạ cầu toàn, gả đại cho một người đàn ông, nhưng ta lại ồ ạt vơ vét hết nam tử xinh đẹp trong thiên hạ này. Sống đến bây giờ, ta có tiền hơn bọn họ, có quyền hơn bọn họ. Bọn họ còn phải ngày ngày vâng vâng dạ dạ, lo sợ trượng phu bỏ mình, còn ta đã có thể tuỳ ý lựa chọn một người đàn ông mà sủng ái.”

Trưởng công chúa nhấp ngụm rượu, dời mắt lên người Sở Du: “Người còn sống có rất nhiều cách sống, người chết rồi thì chính là chết rồi. Cô hiểu không?”

Nghe thấy lời này, Sở Du đã hiểu đại khái ý của Trưởng công chúa.

Có lẽ đối với Trưởng công chúa mà nói, sự quan tâm của bà với nàng không chỉ là do thấy nàng hiểu chuyện, tặng tiền, đấu đá với Thái tử, mà còn là vì tình cảnh của nàng rất giống với Trưởng công chúa năm đó.

Lần này Sở Du không trả lời có lệ nữa, nàng nghiêm túc nói: “Công chúa nói rất đúng, Sở Du đã hiểu.”

Trưởng công chúa thấy Sở Du cũng không có vẻ bi thương, bà gật đầu, xem như hài lòng, bày ra dáng vẻ tươi cười: “Nếu cô đã hiểu, chi bằng ta tặng cô vài tên trai lơ?”

Nghe vậy, nụ cười trên mặt Sở Du cứng ngắc.

Nàng nhớ đến dáng vẻ rối rắm của Vệ Uẩn trước khi nàng đi, xem như đã rõ chàng rối rắm cái gì. Nếu nàng thật sự dẫn người trở về, có khi nào sẽ bị đánh chết không?

Thế là nàng vội vàng nói: “Tạ ơn Công chúa ưu ái, thiếp thân chí không tại nơi này, vẫn nên miễn đi thôi.”

Trưởng công chúa có hơi tiếc nuối, gật đầu, suy nghĩ rồi lại nói: “Hiện nay, Cố Sở Sinh đang ở trong phủ các người?”

Sở Du lấy làm lạ vì sao đột nhiên hỏi đến Cố Sở Sinh, nàng đáp: “Đúng là ở Hầu phủ, không biết Trưởng công chúa có gì căn dặn?”

Nghe vậy, mắt Trưởng công chúa sáng rỡ. Bà ngồi thẳng dậy, nghiêng người về trước, sáp đến gần Sở Du hỏi: “Ta nghe nói Cố đại nhân phong tư cực đẹp, tuấn mỹ vô song, chuyện đó có thật không?”

Sở Du nhìn ánh mắt kia, lòng liền hiểu ngay, không hề nói dối, gật đầu đáp: “Đúng vậy.”

“Thế ta có thể phiền Đại phu nhân truyền lời không?”

“Xin Công chúa cứ nói.” Sở Du nhấc tay lên, vờ như không hiểu ý của Trưởng công chúa. Trưởng công chúa híp mắt, chiếc quạt vàng vỗ vào lòng bàn tay: “Ngày mai bổn cung mở tiệc, muốn mời Cố công tử và Đại phu nhân, phiền Đại phu nhân trở về nói với Cố công tử một tiếng nhé?”

“Đương nhiên thiếp thân sẽ nhắn lại với Cố đại nhân.” Sở Du đẩy hết mọi chuyện lên người Cố Sở Sinh. Nàng chỉ gởi lời mời, đến hay không, tất cả phải xem ý của Cố Sở Sinh.

Trưởng công chúa gật đầu, có chút cao hứng, lại uống thêm mấy chén với Sở Du. Hai người trò chuyện đến khi bà mệt, Sở Du thức thời cáo lui.

Chờ về đến phủ, nàng căn dặn Vãn Nguyệt: “Ngươi tìm người báo cho Cố Sở Sinh rằng Trưởng công chúa muốn bày tiệc chiêu đãi hắn, hỏi hắn ngày mai có đồng ý theo ta đến đó không?”

Đối với Sở Du mà nói, lời đã chuyển xong, Cố Sở Sinh đi hay không chẳng liên quan mấy tới nàng.

Thế nhưng người truyền lời mới đi chưa bao lâu, Vãn Nguyệt đã quay về báo: “Cố đại nhân bảo Công chúa có lời mời, từ chối thì bất kính.”

Sở Du gật đầu, thuận miệng đáp một tiếng, sau đó đi làm chuyện của mình.

Thanh danh của Trưởng công chúa như thế nào, Cố Sở Sinh không đến mức không biết Trưởng công chúa mời hắn là có ý gì.

Chuyện tự mình đồng ý thì tự mình chịu trách nhiệm đi.

Vở kịch nhỏ

Mặc Thư Bạch: Bày tiệc đãi Sở Du có cảm giác thế nào?

Trưởng công chúa: Ăn hiếp người đàng hoàng vui thật.

5 14 votes
Article Rating
guest
249 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
Leotiger4424
Leotiger4424
1 Tháng Cách đây

Hú hồn nhé Vệ Uẩn, SD mà đem mấy trai lơ về không biết là tiểu 7 có trực tiếp một phát chém luôn ko ta

Phương Trần
Phương Trần
1 Tháng Cách đây

May mắn là sở du ko đem theo trai tơ về nhà

Trí tâm
Trí tâm
1 Tháng Cách đây

Haha sao nghe có vẻ sở huynh sắp lên chức phò mã hờ vậy cà

Nuna2000
Nuna2000
25 Ngày Cách đây

Không biết Sở Du mà làm theo ý trưởng công chúa thì phản ứng của nam chính sew thế nào

Tien
Tien
23 Ngày Cách đây

Chi Du ga anh Cố đi. 🤣🤣

Lê Long Nhã Châu
Lê Long Nhã Châu
12 Ngày Cách đây

Đây là gạt mua lừa bán đấy Cố tra nam🤣🤣🤣

Yobi
Yobi
10 Ngày Cách đây

🤣🤣 toi anh Cố rối

Mai Hồng Thu
Mai Hồng Thu
10 Ngày Cách đây

Hihi, càng đọc càng thích

Min_min
Min_min
8 Ngày Cách đây

Cảm ơn bạn đã edit truyện

Phan yến
Phan yến
8 Ngày Cách đây

Phong cách của trưởng công chúa đúng là bá đạo qá mà!

249
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x
error: Alert: Content is protected !!