Sơn Hà Chẩm – Chương 49 (1)

Sơn Hà Chẩm – Chương 49 (1)

Chương 49 (1)

Là Sở Du kiếp trước đến tìm hắn đòi nợ

Editor: Zens Zens

Các bạn có thể đăng ký nhận thông báo chương mới theo bài viết này của mình nhé: Link

Lưu ý: Nếu mình phát hiện truyện bị đem ra khỏi web này thì truyện sẽ bị pass, có thể sẽ dựa vào số lượng comment để mở pass, hoặc cũng có thể sẽ đặt câu hỏi mở, tuỳ theo cảm hứng lúc đó của mình. Vì vậy các bạn tranh thủ đọc chương nào thì để lại comment chương đấy, kẻo sau này lại quên nội dung nhé!

Quy định đọc truyện trên website: Link

Facebook Zens Zens: Link

***

Tuy nhiên Sở Du lại đánh giá sai về nhận thức của Cố Sở Sinh đối với Trưởng công chúa.

Kiếp trước Cố Sở Sinh gặp Trưởng công chúa đã là khi tôi luyện trở về từ chiến trường, đảm nhiệm chủ sự Kim bộ Hộ bộ, Trưởng công chúa hết sức kính trọng hắn. Trong lòng Cố Sở Sinh, Trưởng công chúa là một đồng minh rất tốt, mặc dù bà làm vài chuyện hoang đường nhưng cũng biết chừng mực. Trưởng công chúa gọi hắn đến hẳn là thương lượng chính sự nào đó.

Hơn nữa hắn rất muốn gặp Sở Du.

Mặc dù hiện nay Sở Du và hắn đang ở cùng một sân viện, nhưng Vệ Uẩn lại canh chừng nghiêm ngặt, vốn không cho hắn có bất cứ cơ hội ngó trộm nào. Hôm nay Sở Du chủ động mời, đương nhiên dù đầm rồng hang hổ, hắn cũng phải đi.

Vì thế Cố Sở Sinh chuẩn bị từ sớm, buổi tối đã bắt đầu chọn y phục.

Trương Đăng thấy Cố Sở Sinh lấy từng bộ y phục ra so thì nghi hoặc hỏi: “Công tử đang làm gì đấy?”

Cố Sở Sinh sợ Trương Đăng nhận ra tâm tư trẻ con muốn cố gắng biểu hiện thật tốt trước mặt người thương của mình, hắn cố tỏ vẻ điềm tĩnh: “Ngày mai, ta phải theo Đại phu nhân đến phủ Trưởng công chúa dự tiệc, cần tìm một bộ y phục thích hợp.”

Trương Đăng không phát giác ra sự khác thường, ngược lại còn lựa chọn y phục chung với Cố Sở Sinh.

Ngày hôm sau, Sở Du đi tìm Vệ Uẩn kể lại thành quả ngày hôm qua trước. Vệ Uẩn nghe thấy kế hoạch của Trưởng công chúa thì gật đầu: “Vậy cũng tốt, đến lúc đó đệ phái một nhóm người đuổi giết Cố Sở Sinh ngang mặt Bệ hạ là xong.”

“Ta sợ cứ chạy ngang như vậy diễn không đủ thật.” Sở Du suy nghĩ. Lát sau, nàng nói tiếp: “Để buổi chiều ta hỏi hắn xem tạo vài thương tích trên người được không, nếu có thể chém một đao vào chỗ không yếu hại là tốt nhất.”

Vệ Uẩn nghe nói thế thì trong lòng phát run, chàng ngẩng nhìn Sở Du. Thấy Sở Du nghiêm túc suy nghĩ chuyện này, vừa nhớ đến Cố Sở Sinh là tình lang trước đây của Sở Du, chàng lập tức cảm thấy đây nhắm chừng là báo thù.

Chàng không lên tiếng, chỉ cảm thấy quả nhiên Sở Du nói rất đúng. Sự báo thù của phụ nữ là cực kỳ đáng sợ.

Sở Du lại kể vài chi tiết cho chàng rồi dự định rời đi. Trước khi sắp đi, nàng bỗng nhiên muốn hỏi: “Tiểu Thất, cách nhìn của đệ đối với chuyện nuôi trai lơ thế nào?”

Vệ Uẩn vừa nghe thấy lời này đã vội vã bật thốt: “Bởi vậy đệ dặn tẩu đừng thân thiết với Trưởng công chúa quá mà!”

Thế là Sở Du hiểu con đường làm Vệ đại phu nhân nuôi trai lơ này không quá khả thi rồi. Nàng cảm khái thở dài thườn thượt, lắc đầu: “Thôi thôi, ta còn nghĩ sau này nếu không tìm được người thích hợp để gả thì xem có thể ở lại Vệ Phủ cả đời hay không.”

Nuôi thêm hai tên…

Sở Du không nói lời phía sau để tránh đả kích Vệ Uẩn, nàng chỉ lắc đầu, khoát tay rời đi.

Vệ Uẩn ngẩn ngơ nhìn theo bóng dáng Sở Du, trong đầu chỉ lưu lại câu nói ở lại Vệ Phủ cả đời kia.

Chàng không chủ động suy nghĩ làm thế nào ở lại cả đời, chẳng qua nghe thấy những lời này, chàng bỗng không nhịn được mà cong khoé môi.

Sau khi ăn xong bữa trưa đã đến giờ hẹn trên thiệp Trưởng công chúa mời, Sở Du bèn gọi Cố Sở Sinh ra cửa.

Cố Sở Sinh đã đợi sẵn ở cổng từ lâu.

Hôm nay hắn ăn diện hơn, cố tình mặc áo ngoài đỏ thẫm, khoác lông cáo trắng thuần, đầu đội phát quan vàng kim, hông đeo ngọc bội, vừa đứng ở cổng đã lôi kéo rất nhiều cô nương trẻ tuổi dừng bước.

Cố Sở Sinh nhớ Sở Du rất thích hắn mặc màu đỏ. Trước đây y sam được treo trong tủ quần áo của hắn đều là màu này. Mỗi lần hắn mặc, lúc nào nàng cũng nhìn hắn cười, giống như nhìn hoài cũng không đủ.

Sau khi nàng chết, hắn chỉ thích mặc màu này. Đợi sau này hắn già rồi, hắn cũng từng đứng trước gương lo lắng trên đường hoàng tuyền, Sở Du hẳn sẽ chê bai tướng mạo của hắn.

Nhưng hôm nay hắn đang tuổi thiếu niên, mặc màu như vậy lại không thể thích hợp hơn.

Dù cho nội tâm hắn đã già nua, không còn yêu thích những màu sắc quá diễm lệ kia từ lâu, nhưng chỉ duy nhất màu đỏ mà Sở Du thích là không từ chối.

Sở Du đã thấy Cố Sở Sinh từ xa. Nhìn hắn ăn mặc thế này, nàng không khỏi ngẩn người. Đợi sau khi đến gần, nàng mới phát hiện hắn thậm chí còn đeo huân hương, phối ngọc bội bên hông. Đối với Cố Sở Sinh xưa nay giản lược mà nói thì chăm chút như vậy đã là trang trọng rồi.

Cố Sở Sinh thức thời như thế khiến nàng cảm thấy sửng sốt, rồi lại cảm thấy người này quả nhiên co được duỗi được, chẳng trách năm đó hắn ghét mình như vậy mà còn có thể thành hôn với mình.

Lòng nàng không biết là nên căm ghét hay nên bội phục. Sau ánh mắt thoáng qua rồi vội vã dời đi, nàng thậm chí không đợi Cố Sở Sinh chào hỏi mà đã đi lướt qua hắn, ra lệnh: “Lên xe đi.”

Dứt lời, nàng lập tức bước lên xe ngựa của mình. Vãn Nguyệt đi tới, cung kính mời Cố Sở Sinh ra chiếc xe ngựa đằng sau.

Cố Sở Sinh nhìn dáng vẻ lạnh nhạt của Sở Du, nhíu mày. Lúc thấy Sở Du chẳng thèm nhìn hắn mà lên luôn xe ngựa, hắn có hơi không biết làm sao, lắc đầu một cái, rồi lên xe ngựa đằng sau.

Hai người đồng thời đến phủ Trưởng công chúa. Sau khi xuống xe, Cố Sở Sinh đi theo sau lưng Sở Du cách nửa bước chân, cùng được quản gia đẫn vào trong đình viện.

Hắn muốn tìm cơ hội nói chuyện với Sở Du, bèn chọn việc công mà hỏi: “Lần này Trưởng công chúa gọi ta là vì chuyện tố cáo ngự trạng sao?”

Sở Du không muốn gạt hắn, nói thẳng: “Không biết.”

Cố Sở Sinh tưởng nàng còn đang giận dỗi, trách chuyện hắn từ chối bỏ trốn.

Qua giai đoạn bối rối vì yêu, Cố Sở Sinh vừa bình tĩnh lại liền lập tức nhận ra sự khác thường. Tình cảm của Sở Du năm đó đối với hắn kiên định như thế, sao lại chịu gả cho Vệ Quân? Chẳng qua nàng vì thân phận Vệ đại phu nhân nên mới nghiêm ngặt giữ khoảng cách với hắn, thậm chí có lúc còn mang theo sự xa cách ác ý. Hắn nghĩ tới nghĩ lui, hẳn là thiếu nữ trách cứ hắn mà thôi.

Nghĩ vậy, hắn lại cảm thấy Sở Du mười lăm tuổi cũng thật quá sức đáng yêu.

Hắn lẳng lặng nhìn nàng, nhìn đến độ Sở Du lạnh sống lưng. Rốt cuộc nàng cũng chịu hết nổi mà dừng bước, xoay đầu nhìn hắn: “Ngài…”

Thế nhưng lời còn chưa dứt, nàng đã khựng lại.

Hỏi gì bây giờ?

Hỏi rõ ràng ngài từ chối bỏ trốn rồi tại sao lại thích ta? Hay tại sao hôm nay ngài thích ta?

Nhưng hỏi như vậy còn ý nghĩa gì đâu? Hắn đưa ra hàng nghìn hàng vạn lý do thì đã sao?

Dù gì lý do đó cũng thể khiến nàng thích lại hắn, còn nếu trách mắng thì làm sao có thể trách mắng một thiếu niên chưa làm gì cả?

Cố Sở Sinh im lặng chờ Sở Du mở miệng. Thấy nàng không nói nữa, thậm chí hắn còn nhẹ giọng bảo: “Nàng đừng vội, từ từ nói, ta nghe đây.”

Hắn chưa bao giờ đối xử với nàng tốt như vậy. Tuy nhiên càng như vậy, Sở Du càng khó chịu, cảm thấy bản thân đời trước đúng là ngu xuẩn tột cùng.

Nàng bình tĩnh lại, thờ ơ nói: “Không có gì, đi thôi.”

Dứt lời, nàng xoay người đi, dẫn Cố Sở Sinh vào đại sảnh. Cố Sở Sinh nhíu mày, rốt cuộc cũng phát hiện ra đôi phần bất hợp lý. Nhưng hắn không nói, chỉ im lặng quan sát.

Hai người vào đại sảnh, Trưởng công chúa đang đợi ở bên trong.

Hôm nay đã là trời đông giá rét, trong sảnh đốt than lò, Trưởng công chúa vẫn mặc váy lung sa màu anh đào, cầm chiếc quạt nhỏ vàng kim trên tay, ngồi ngay ngắn trong nội sảnh, nở nụ cười tươi tắn: “Tới rồi à.”

Sở Du nhìn y phục của bà không khỏi cười: “Hôm qua Công chúa gặp thiếp thân vẫn còn khoác áo bông, hôm nay gió rét vậy mà lại khoẻ rồi?

Trưởng công chúa nhận ra Sở Du nói móc cũng không xấu hổ, vẫy quạt nhỏ nói: “Trước ngày hôm nay, trăm bệnh đã khỏi, Đại phu nhân quá xem thường ta rồi.”

Cố Sở Sinh đang ngồi xuống, nghe thấy giọng điệu Trưởng công chúa, hắn nhíu mày, trực giác cảm thấy bất ổn.

Hắn ngẩng đầu nhìn thoáng qua Sở Du, thấy vẻ mặt Sở Du bình đạm, nhàn nhã trò chuyện với Trưởng công chúa. Mặc dù Trưởng công chúa đang nói chuyện với Sở Du, nhưng ánh mắt thỉnh thoảng lại liếc về phía Cố Sở Sinh. Cố Sở Sinh bị bà nhìn đến nỗi phát cáu, nhưng ngoài mặt không hiện, mắt nhìn thẳng đằng trước, nhấp rượu không nói.

Chuyện Trưởng công chúa và Sở Du cần nói đều đã nói hôm qua, chuyện bây giờ có thể nói cũng chỉ là mấy chuyện nhà cửa, son phấn, bột nước. Cố Sở Sinh nghe đến mất kiên nhẫn, ánh mắt của Trưởng công chúa khiến hắn như đứng đống lửa, ngồi đống than. Rốt cuộc hắn cũng chịu hết nổi, muốn kết thúc sớm cuộc nói chuyện đi về. Thế là hắn ngẩng đầu nhìn về phía Trưởng công chúa, nghiêm túc hỏi: “Hôm nay Công chúa mời hạ quan đến là có chuyện gì muốn căn dặn chăng?”

Trưởng công chúa nghe thế thì phì cười. Bà cúi đầu nhìn Sở Du, quạt nhỏ che khuất nửa mặt, cười nói: “Chẳng qua bổn cung nghe nói Cố đại nhân phong tư rất đẹp nên cố ý mời đến. Cố địa nhân không cần câu nệ như vậy, cứ xem bổn cung là bằng hữu, uống rượu trò chuyện, tự nhiên là được.”

Trưởng công chúa chưa bao giờ là người thích che giấu. Lời này vừa nói ra, Cố Sở Sinh đã lập tức hiểu ý bà.

Hắn im lặng nhìn Sở Du, thấy vẻ mặt đối phương vẫn bình tĩnh uống rượu, điệu bộ như chẳng quan tâm. Cố Sở Sinh cảm thấy cơn giận dữ trào dâng trong lòng, nhưng hắn biết hôm nay không thể làm càn trước mặt Trưởng công chúa, vì vậy cố nén lửa giận, lạnh mặt, không nói một lời.

Trưởng công chúa nhận ra Cố Sở Sinh tức giận, hình như cũng cảm thấy không ổn. Bà khẽ ho một tiếng, nâng chén đi về phía Sở Du: “Đến đây, Đại phu nhân, ta và cô uống một ly nữa nào.”

Thế nhưng rượu mới đưa ra, Trưởng công chúa bỗng nhiên đụng vào bàn tay giơ lên của Sở Du, rượu hắt vào người nàng. Trưởng công chúa vội nói: “Ấy, mùa đông lạnh lẽo, phải làm sao đây?”

Sở Du hiểu ý Trưởng công chúa. Hôm nay, bà vốn chỉ muốn mời Cố Sở Sinh, e là định nói riêng vài lời với hắn. Sở Du không phải là kẻ không hiểu chuyện, vội vàng mỉm cười, đứng dậy: “Không sao, thiếp thân có y phục thay dự phòng trong xe ngựa, phiền Công chúa đợi trong chốc lát, thiếp thân thay quần áo xong sẽ trở lại.”

Dứt lời, Sở Du đứng dậy, hành lễ cáo lui.

Làm sao Cố Sở Sinh không biết hai người kẻ xướng người hoạ? Hắn siết chặt nắm tay, mắt dán vào bóng dáng điềm tĩnh của Sở Du.

Nàng thật sự không hề có một chút cảm xúc.

Biết rõ Trưởng công chúa là người như thế, biết rõ Trưởng công chúa ôm ý định như thế, nhưng nàng nói đi là đi, không một chút đắn đo.

Nếu thật sự thích hắn, sao nàng có thể thờ ơ trong tình cảnh này?

Nếu thật sự thích hắn, sao nàng lại thờ ơ  như thế, lạnh lùng như thế?

Sự đau khổ và nhục nhã chưa bao giờ có từ khi trọng sinh đến nay tuôn ra từ lòng ngực Cố Sở Sinh. Hắn rũ mắt, cơ thể căng cứng, sợ người khác nhận ra lúc này lòng hắn sóng cuộn biển gầm.

Sau khi Sở Du ra ngoài, Trưởng công chúa phẫt tay, đám người trong phòng cũng đi ra. Trưởng công chúa trầm mặc một chốc, thấy Cố Sở Sinh cứ cúi đầu, bà bèn cầm quạt nhỏ bước tới trước mặt Cố Sở Sinh, nửa ngồi xuống quan sát hắn.

“Dung mạo công tử đẹp thật.” Trưởng công chúa mở miệng khen ngợi: “Vừa rồi công tử bước vào, thiếp thân liền thấy sảnh đường rực rỡ lây, công tử giống như nhật nguyệt thải hà (*), đúng là sáng ngời chói loá.”

(*) Thải hà: ráng ngũ sắc

Trưởng công chúa không xưng hô “Bổn cung”, mà lại xưng hô “Thiếp thân”, có thể nói xưng hô như thế đã là đối đãi trọng hậu.

Nhưng Cố Sở Sinh vẫn không nói gì, Trưởng công chúa liền biết những hoa ngôn xảo ngữ này vô dụng đối với Cố Sở Sinh, bà cười híp mắt nhìn hắn: “Bây giờ Cố công tử chỉ là Cửu phẩm Huyện lệnh nhỉ? Không biết Cố đại nhân làm quan ở Côn Dương có từng hoài niệm Hoa Kinh diễm lệ?”

Cố Sở Sinh vẫn không đáp, Trưởng công chúa cảm thấy hơi mất hứng. Bà quay về chỗ ngồi, chống cằm, xoay quạt nhỏ của mình, nói: “Cố công tử à, ngươi có biết nếu như không gặp được kỳ ngộ, với sai lầm của phụ thân ngươi, e rằng dù ngươi có năng lực thế nào cũng phải đợi ở Côn Dương hết đời. Sao ngươi không tự tìm đường tắt cho bản thân?”

Dứt lời, bà nghiêng người về trước: “Cố công tử, sao không nhìn ta một chút xem? Ta đây cũng đâu xấu xí gì lắm?”

Lần này, cuối cùng Cố Sở Sinh cũng ngẩng đầu.

Hắn yên lặng nhìn Trưởng công chúa, vẻ mặt điềm tĩnh: “Rõ ràng người đặt bên cạnh kia chưa từng thay đổi, hà tất phải giả vờ đa tình khắp nơi để kích động hắn?”

Nghe thế, sắc mặt Trưởng công chúa đại biến.

Cố Sở Sinh ung dung đứng dậy, giọng điệu thản nhiên: “Cố mỗ vô cùng cảm kích tiệc rượu hôm nay. Trưởng công chúa không phải là kẻ ỷ lớn hiếp nhỏ, nếu không còn chuyện gì, Cố mỗ cáo từ.”

Dứt lời, hắn lập tức đi ra ngoài. Trưởng công chúa nhìn bóng lưng giống như đang cố kiềm nén cảm xúc gì đó của người này, bật cười trào phúng.

Hắn chọc nguấy bà, bà đương nhiên không để hắn dễ chịu. Trưởng công chúa cong khoé môi, lạnh giọng nói: “Ta đã nói rõ với Đại phu nhân mục đích hôm nay ngươi tới đây làm gì.”

Cố Sở Sinh dừng bước. Lát sau, hắn khàn giọng đáp: “Cố mỗ biết.”

Dứt lời, hắn bước nhanh ra ngoài. Trưởng công chúa bắt lấy chén vàng cạnh tay ném về phía hắn.

14
Leave a Reply

avatar
14 Số lượng chủ đề bình luận
0 Số lượng phản hồi cho các chủ đề bình luận
0 Người theo dõi
 
Bình luận được phản hồi nhiều nhất
Chủ đề bình luận sôi nổi nhất
14 Các tác giả bình luận
tieugianhanq.nHạnh LêHoa Kì ThầnKiều Oanh Đoàn Những người bình luận gần đây
Hoa Kì Thần
Khách
Hoa Kì Thần

Nghiệp quật đó anh ơi…
Có ko giữ mất đừng tìm

Hạnh Lê
Khách
Hạnh Lê

Đúng ah,… nghiệp quật ấy. Có không giữ, mất rồi hối tiếc thì muộn rồi.

q.n
Khách
q.n

đáng đời anh, liuliu anh. bao nhiêu đau khổ chị chịu đựng năm đó k phải có thể dùng câu anh k biết thế nào là yêu mà được quyền hành hạ chị 1 cách k áy náy như vậy, trọng sinh rồi mà vẫn xem mình là trung tâm vũ trụ. lắc thử cái đầu coi có não ở trỏng k mà suy nghĩ kì cục đc vậy dị anh?

tieugianhan
Khách
tieugianhan

Ngược kiểu này vui quá đi mất

error: Xin bạn đừng copy, cám ơn!