Sơn Hà Chẩm – Chương 49 (2)

Sơn Hà Chẩm – Chương 49 (2)

Chương 49 (2)

Là Sở Du kiếp trước đến tìm hắn đòi nợ

Editor: Zens Zens

Các bạn có thể đăng ký nhận thông báo chương mới theo bài viết này của mình nhé: Link

Lưu ý: Nếu mình phát hiện truyện bị đem ra khỏi web này thì truyện sẽ bị pass, có thể sẽ dựa vào số lượng comment để mở pass, hoặc cũng có thể sẽ đặt câu hỏi mở, tuỳ theo cảm hứng lúc đó của mình. Vì vậy các bạn tranh thủ đọc chương nào thì để lại comment chương đấy, kẻo sau này lại quên nội dung nhé!

Quy định đọc truyện trên website: Link

Facebook Zens Zens: Link

***

Bước chân của Cố Sở Sinh không ngừng lại, đi thẳng một mạch ra ngoài. Không bao lâu sau, một nam tử mặc trường sam tay rộng xanh lam bước vào. Vẻ mặt hắn trong trẻo, thần sắc dịu dàng.

Hắn bước tới trước mặt Trưởng công chúa, khom lưng nhặt chén rượu kia lên, mỉm cười nói: “Không giữ người lại ư?”

Trưởng công chúa hừ lạnh một tiếng, nói với ra ngoài: “Là bổn cung cảm thấy hắn nhạt nhẽo, không thèm!”

“Vậy chuyện ngài đồng ý với Vệ đại phu nhân thì tính sao?”

Người đàn ông kia đặt chén rượu úp lên bàn Trưởng công chúa, bà khoát tay: “Ta không làm khó tiền bạc.”

Người đàn ông bật cười, không để ý bà nói một đường, nghĩ một nẻo. Hắn lấy áo lông cáo khoác lên người bà, nhẹ nhàng nói: “Lần sau ngài mặc dày một chút, trời lạnh rồi, mặc thêm chút lông xù mới đẹp.”

Trưởng công chúa lạnh lùng cười, xoay đầu đi, không nói gì.

Sở Du thay y phục xong thì đứng chờ ngoài cửa. Trời đang mưa nhỏ, nàng khoác áo khoác lông hạc, hai tay cầm lò sưởi tay, ngẩng đầu ngắm hạt mưa rơi xuống ngói xanh hệt như sợi dây.

Sau lưng truyền đến tiếng bước chân, nàng không quay đầu lại, hỏi: “Trưởng công chúa có ý giữ lại không? Nếu nói có, vậy bảo với bà ấy ta hơi mệt nên về trước rồi, khỏi cần để ý Cố Sở Sinh…”

Vừa nói nàng vừa quay đầu lại, khoảnh khắc nhìn thấy Cố Sở Sinh đứng trước mặt mình, nàng hơi sững sờ, chậm rãi mở to mắt: “Sao ngài lại ở đây?”

Cố Sở Sinh im lặng nhìn nàng, trong mắt như có ngọn lửa thiêu đốt. Sở Du ôm lò sưởi trên tay, dần dần hiểu ra, cười nói: “Hôm nay ngài ăn mặc đẹp như vậy, ta còn tưởng ngài biết ý Trưởng công chúa nên cố tình đến đây, không ngờ là ta hiểu lầm.”

Cố Sở Sinh không lên tiếng. Vãn Nguyệt bung dù, Sở Du mang guốc mộc, đi vào màn mưa, hờ hững nói: “Vậy thì trở về thôi.”

Cố Sở Sinh siết chặt nắm tay, nhìn bóng lưng ung dung của người nọ, hắn cảm thấy cổ họng tanh ngọt.

Hắn kiềm chế tất cả kích động của bản thân, theo Sở Du ra khỏi phủ đệ, đến trước xe ngựa, bước lên xe. Nàng vừa định bảo người lên đường, chợt thấy một đôi tay đột nhiên đặt lên mép xe ngựa, sau đó rèm xe bị xốc lên, lộ ra khuôn mặt lạnh lùng của Cố Sở Sinh.

Gió lạnh ùa vào. Cố Sở Sinh không che dù, mưa mùa đông đánh lộp độp lên người hắn, đánh đến bộ dạng hắn dày công chuẩn bị trở nên thảm hại vô cùng.

Sở Du lẳng lặng nhìn hắn, Vãn Nguyệt ngăn đằng trước, lạnh giọng nói: “Mời Cố đại nhân trở về xe ngựa của mình, nếu không đừng trách nô tì vô lễ.”

Cố Sở Sinh không nói gì, hắn nhìn chằm chằm Sở Du. Mặc dù hắn không nói, Sở Du cũng biết hắn sẽ không xuống xe.

Nàng thở dài, bất đắc dĩ nói: “Ngài có lời gì thì vào đây nói. Ngài như vậy trông khó coi lắm.”

Vãn Nguyệt nhíu mày, nhìn thoáng qua Sở Du. Thấy Sở Du ôm lò sưởi tay, nghiêng người dựa lên thành xe, vẻ mặt thản nhiên, Vãn Nguyệt liền hiểu ý Sở Du. Nàng bước xuống xe, đi đến một chiếc xe ngựa khác.

Cuối cùng Cố Sở Sinh cũng tiến vào, ngồi ở góc cách Sở Du xa nhất. Sở Du khép áo khoác lại, nâng mắt nhìn hắn: “Có lời gì muốn nói, ngài nói đi.”

“Nàng… biết ý của Trưởng công chúa.”

Hằn khàn giọng mở miệng. Lời vừa nói ra, đột nhiên hắn phát hiện đây không phải là đang chất vấn nàng.

Đây rõ ràng là nàng đâm hắn một đao, hắn nắm đao kia rút ra từng chút một. Lưỡi đao cứa vào phế tạng, cắt đến hắn hít thở cũng đau.

Sở Du bình thản đáp: “Biết.”

“Tại sao không nói với ta?”

“Ta nghĩ ngài biết.”

“Ta không biết.” Cố Sở Sinh ngẩng đầu, nhìn nàng chằm chằm, gằn từng chữ một: “Ta không biết ý của bà ta. Ta mặc y phục đẹp là để nàng xem. Ta đi cũng là vì muốn nói chuyện với nàng. Ta đến là vì nàng, không phải vì bà ta.”

Sở Du sững người. Nàng chưa bao giờ đối diện với một Cố Sở Sinh như vậy. Đột nhiên Sở Du có hơi lúng túng, nàng bất giác ngoảnh đầu đi, bình tĩnh nói: “Ta biết rồi.”

“Vậy trước đó nàng không biết sao?”

Cố Sở Sinh mở miệng trào phúng. Hắn nhìn nàng chằm chằm, giống như muốn nuốt sống người này vào bụng.

“Ta nói thích nàng, ta muốn dẫn nàng đi, ta muốn cưới nàng. Nàng cho rằng ta đang nói đùa với nàng sao?!”

Sở Du không lên tiếng. Cố Sở Sinh nói thích nàng, nàng cứ cảm thấy là đang nằm mơ.

Thậm chí nàng còn nghĩ đây có phải là nàng sống lại thật không, hay là nàng đang mơ một giấc mộng?

Trong mơ, nàng sẽ học cách buông tay, học cách từ bỏ cố chấp, mà chấp niệm của nàng lại bắt đầu khổ sở theo đuổi cầu xin.

Tất cả những gì nàng muốn đều đạt được viên mãn, viên mãn đến mức bất hợp lý.

Nàng không nhịn được mà khẽ cười, nhìn Cố Sở Sinh trước mặt, không kiềm được nói: “Chuyện đó thì liên quan gì ta?”

Lời này là Cố Sở Sinh năm xưa từng nói.

Năm đó, lúc nàng nghiêm túc nói với hắn “Cố Sở Sinh, ta thích chàng”, hắn khoanh hai tay trước ngực, cười khẩy, đáp lại y như thế: “Chuyện đó thì liên quan gì ta?”

Tính ra giọng điệu của nàng còn dễ nghe hơn hắn rất nhiều.

Cố Sở Sinh cũng nhớ câu nói này, cho nên khi Sở Du nói ra, hắn bất giác sững sờ.

Hắn nhìn cô nương trước mặt, cảm thấy tất cả kiếp trước giống như xoay chuyển đảo ngược.

Năm đó hắn mỉa mai nàng, hôm nay nàng mia mai hắn.

Cố Sở Sinh chậm chạp nhắm mắt lại, siết chặt nắm tay.

“Phải, không liên quan đến nàng…” Hắn kiềm nén mùi máu cuộn trào, gian nan nói: “Nhưng cho dù nàng khinh thường tình cảm này, cũng đừng nên chà đạp nó. Nàng biết rõ ta thích nàng, sao nàng lại có thể…”

“Chà đạp?”

Nghe thấy từ này, Sở Du không kiềm được mà bật cười.

Hồi ức mở ra, liền không có cách nào đóng lại. Sở Du nhìn gương mặt quen thuộc trước mặt, bắt đầu từ câu nói “Ta thích nàng” kia, vố số ký ức ùn ùn kéo tới.

Những ký ức đó khiến tay chân nàng lạnh ngắt. Nàng nhìn hắn đăm đăm, trong nhất thời, nàng bỗng không phân biệt được rốt cuộc là kiếp trước hay là kiếp này.

Men rượu phủ Trưởng công chúa quá mạnh, hơi say bốc lên đầu, nàng cảm thấy cảm xúc của mình bị khuếch đại. Sở Du nhìn Cố Sở Sinh trước mặt, lại giống như nhìn thấy người đời trước ngồi trước mặt mình.

Nàng siết chặt lò sưởi tay, cơ thể khẽ run.

Cố Sở Sinh nhìn thái độ của nàng, đầu đầy nghi vấn.

Sao nàng lại có thái độ như vậy?

Dù cho nàng không thích hắn, ghét hắn, nhưng sao có thể ghét đến mức này? Nàng cứ như không khống chế được bản thân, bất cứ lúc nào cũng có thể rút kiếm giết hắn.

Hắn đã từng thấy ánh mắt kia. Tại khoảnh khắc trước khi nàng chết, lúc nàng nói “Kiếp sau cùng quân, không còn dính líu”, trong ánh mắt nàng cũng hàm chứa sự tức giận và hận thù như vậy.

Tay chân Cố Sở Sinh lạnh buốt, hắn cứ cảm thấy mình đã bỏ sót điều gì.

Mà Sở Du đã không thể kiềm chế nổi bản thân, nàng quay đầu nhìn hắn, bật cười lạnh lùng: “Cố Sở Sinh, ngài thích nghe chuyện xưa không?”

Hắn muốn nói không, nhưng hắn không thể nói nên lời. Hắn cứ ngây ngốc nhìn nàng, nghe Sở Du cười nói: “Không phải ngài nói ta chà đạp tình cảm của ngài sao? Ta kể chuyện xưa cho ngài nghe, ta cho ngài biết cái gì mới gọi là chà đạp thật sự.”

“Có một cô nương, cô ấy thích một người. Người kia gặp nạn, bị giáng chức rời khỏi kinh thành. Thế là cô ấy vứt hết vinh hoa phú quý, đêm chạy ngàn dặm, cuối cùng cũng tìm được người kia. Ngài nói xem tình cảm này có tính là sâu nặng không?”

Nghe thấy lời này, đầu óc Cố Sở Sinh ầm ầm nổ tung!

Giáng chức rời kinh, đêm chạy ngàn dặm.

Hắn nhìn chằm chằm Sở Du, đôi mắt ngập tràn sự khó tin. Tuy nhiên Sở Du vẫn chìm đắm trong cảm xúc của chính mình, căn bản không để ý đến vẻ mặt giờ phút này của Cố Sở Sinh.

“Nếu đêm chạy ngàn dặm không đáng là gì, vậy về sau cô ấy tán hết tiền tài, đánh đổi võ nghệ toàn thân, bảo vệ người kia thăng lên chủ sự Kim bộ, vậy có được tính là ơn nghĩa chăng?”

Tán hết tiền tài, chủ sự Kim bộ.

Cố Sở Sinh chậm rãi nhắm mắt.

Tiếng mưa bên ngoài tí tách, trong đầu hắn lại là mưa đêm quan đạo Côn Dương năm ấy, thiếu nữ áo đỏ lấm lem mưa bùn, tay cầm trường kiếm, một mình cưỡi ngựa, bôn ba ngàn dặm mà đến.

“Đừng sợ.” Nàng tươi cười đứng ngoài xe ngựa, khuôn mặt dính mưa, nụ cười đủ xua tan mây đen sương mù, nhìn mà khiến lòng người sáng ngời. Nàng nhìn hắn, đôi mắt ngập tràn tình cảm.

“Cố Sở Sinh, ta đưa chàng đi.”

Đưa một lần là cả một đời.

Đưa hắn đến Côn Dương, đưa hắn từ Cửu phẩm Huyện lệnh tới chủ sự Kim bộ, thẳng đến Hộ bộ Thượng thư, nhập Nội các làm Đại học sĩ, cuối cùng đảm nhiệm Thủ phụ.

Con đường đó, nàng theo làm bạn, tròn mười hai năm.

Hắn cho rằng hắn trọng sinh là có thể bắt đầu lại với nàng, nhưng cuối cùng vào khoảnh khắc này, hắn đã hiểu.

—— Hắn trở về chỉ là để tiếp nhận buổi phán xử đến muộn này.

Đời trước, hắn nợ nàng. Đời này, hắn phải trả hết cho nàng.

Xe ngựa lắc lư, nàng lấy giọng điệu người ngoài cuộc kể lại cuộc đời của họ.

“Lúc thị nữ cô ấy chết, cô ấy đau khổ cầu xin người kia…” Giọng nàng mệt mỏi: “Trước giờ, cô ấy chưa từng hối hận về tình yêu này. Người kia không yêu cô ấy, không muốn đối tốt với cô ấy, là cô ấy cưỡng cầu. Mãi cho đến lúc đó, cô ấy mới thấy mình hối hận. Cô ấy không nên yêu, cũng không nên cưỡng cầu.”

Cố Sở Sinh nhận ra sự yếu ớt và mệt mỏi trong giọng nói của nàng. Hắn ngẩng đầu, im lặng nhìn Sở Du.

Trong mắt Sở Du không có hắn.

Giọng nói nàng điềm tĩnh, tựa như cảm giác hứng thú lụi tàn.

“Về sau, cô ấy rời khỏi kinh thành, đến quê nhà người kia, hầu hạ phụ mẫu hắn. Sau đó, mẫu thân người kia chết, chỉ còn một mình cô ấy lại nơi đó. Không biết trải qua bao nhiêu năm, cô ấy sinh bệnh, muốn trở về gặp lại phụ thân. Bấy giờ, bên cạnh cô ấy đã không còn ai, cô ấy viết cho người kia một phong thư, nhưng cuối cùng cũng không thể gặp được phụ thân mình.”

“Cố Sở Sinh.” Rốt cuộc ánh mắt nàng cũng nhìn về phía hắn, giống như Bồ Tát Phật Đà, vô hỉ vô bi: “Ngài nói ta chà đạp ngài, bây giờ ngài đã biết một người có thể chà đạp tình cảm người khác đến mức nào. Không thích cũng không sao, nhưng không thích một người, lại cũng không buông người đó ra, nhất quyết muốn giữ người đó bên cạnh, rồi ép người đó đến chết, đấy mới là độc ác tận cùng. Cho nên, ngài đừng nên cưỡng cầu chuyện thích hay không thích này.”

Cuối cùng Sở Du cũng cảm thấy đầu óc mình tỉnh táo lại phần nào, nàng mỉm cười.

“Không đặt tim mình dưới chân người khác sẽ không bị chà đạp.”

Cố Sở Sinh im lặng, hiện giờ sao hắn còn không biết thái độ của Sở Du?

Hắn không có cơ hội, một khi Sở Du biết hắn là Cố Sở Sinh đời trước, hắn tuyệt đối không còn bất kỳ cơ hội nào.

Sở Du quá hiểu hắn, hắn không thể buông nàng ra. Kiếp trước, kiếp này, hắn đều không thể buông được.

Nhưng hắn cũng biết nếu như Sở Du trọng sinh, có ý nghĩ như vậy về hắn, vào giờ phút nhìn thấy hắn, nàng phải ghê tởm cỡ nào, muốn hắn chết cỡ nào.

Hôm nay hắn còn chưa bị Sở Du đâm một nhát là vì nàng không biết hắn chính là tội nhân đó mà thôi.

Hắn không dám nói cho nàng biết, hắn không dám nói lời nào. Hắn sợ chỉ cần khẽ nhúc nhích cũng bại lộ bí mật.

Sở Du không để ý hắn, nàng ngồi trên xe ngựa, nhìn rèm xe đung đưa.

Một lúc sau, Sở Du nghe thấy bên ngoài vang lên tiếng người. Bên dưới xe ngựa đã dừng, giọng nói trong trẻo của Vệ Uẩn vọng từ ngoài cửa sổ vào.

“Tẩu tẩu, hôm nay mưa lớn, đệ đến đón người đây.”

4.3 6 votes
Article Rating
guest
75 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
Thu Le
Thu Le
1 Tháng Cách đây

Tác giả có nhắc cho Cố Sở Sinh biết kiếp này hắn chỉ là nam phụ trong cuộc đời của Sở Du chưa nhỉ, để tránh lầm đường lạc lối thêm một kiếp nữa

Thao
Thao
1 Tháng Cách đây

Xem Tiểu Thất nóng lòng chưa kìa, sợ có người bị người xấu dụ đi mất đây mà.

Dakhuc5890
Dakhuc5890
1 Tháng Cách đây

Nghe kể lại chuyện xưa cũng làm mình khích đc, có lẻ bấy giờ CSS mới biết đc mấu chốt hoàn cảnh của mình và mình phải theo đuổi lại nu9 thế nào

Anh thư
Anh thư
1 Tháng Cách đây

Tiểu thất mau tới đón vợ về, không thôi tên nam phụ kia càng làm nang đau lòng hơn khi nhớ về kiếp trước, khổ cho A du

Thư
Thư
1 Tháng Cách đây

Dù đã biết hết thảy đoạn quá khứ ấy của Sở Du rồi nhưng khi nghe chính miệng ảnh thuật lại vẫn thấy cay đắng muôn phần, ko đặt quả tim dưới chân ng khác thì sẽ ko bị chà đạp, nói thật hay

Lily
Lily
1 Tháng Cách đây

Hy vọng cố sở sinh không lầm đg lạc lối thêm lần nữa, vẫn mong anh bít quAy đầu là bờ

Hoa Niên
Hoa Niên
1 Tháng Cách đây

Kiếp này SD có người đặt tim trên tay mà nâng niu rồi

Thu Hà
Thu Hà
28 Ngày Cách đây

Haizzz, a Cố à a nhận ra chưa. Thấy a tội mà thôi bé Uẩn lên đài rồi :3

Phan Thị Tú Oanh
Phan Thị Tú Oanh
27 Ngày Cách đây

Mở rèm ra thấy tẩu tẩu đang tàn gẫu với người khác chắc về nhà Vệ thế tử lại muốn ném đồ nữa đây.

Bách Hợp
Bách Hợp
25 Ngày Cách đây

muốn thấy CSS theo đuổi lại SD, muốn xem biều cảm của tiều hầu gia

error: Xin bạn đừng copy, cám ơn!
75
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x