Vi phu đã từng là Long Ngạo Thiên – Chương 02

Vi phu đã từng là Long Ngạo Thiên – Chương 02

Chương 02

Làm màu bị sét đánh

Editor: Zens Zens

Đăng ký nhận thông báo chương mới: Link

Quy định đọc truyện trên website: Link

Facebook Zens Zens: Link

Donate cho Zens Zens: Link

***

Vừa dứt lời, người sau lưng dứt khoát rút kiếm. Ngay khi kiếm cắt qua máu thịt, rút khỏi cơ thể, cuối cùng Tần Uyển Uyển cũng bừng tỉnh. Nàng chỉ có thể nhìn nhìn thấy hắn sườn mặt.

Đau đớn dữ dội ùn ùn kéo tới, nàng bịt miệng vết thương, gục xuống đất thở dốc từng cơn.

Quân Thù không hề gạt nàng. Vết thương của kiếm không phải là thứ đau nhất, đau nhất chính là phù chú mà Thẩm Tri Minh đã hạ. Gầy yếu thành cái dạng này!!!

Những phù chú kia giống như nghìn vạn châu chấu càn quét, dọc đường cắn nuốt tu vi của nàng. Tần Uyển Uyển có thể cảm nhận rõ ràng đau đớn của gân mạch bị nghìn vạn kiến cắn, cơn đau làm sắc mặt nàng trắng bệch. Nàng cố gắng ngẩng đầu, muốn nhìn xem rốt cuộc là tên thần kinh nào nổi điên! Còn có thể đột phá thật mạnh vây quanh.

Đập vào mắt là bóng lưng màu trắng, y sam thêu hoa mai, bên ngoài khoác một lớp sa mỏng. Bàn tay nhuốm máu vững vàng cầm trường kiếm, màu máu trên bụng giống như một đoá hoa mẫu đơn diễm lệ bung nở trên chiếc áo trắng.

Tần Uyển Uyển sững sờ, bất giác mở miệng: “Giản Chi Diễn?” Người nọ mặt vốn là mặt hướng tháp đỉnh.

Đối phương không đáp lời, hắn đưa lưng về phía nàng, siết chặt kiếm, nhìn chằm chằm phía trước.

Nhưng người khác không nhận ra sự khác thường của hắn, chỉ có bản thân hắn biết vào giờ phút này, hắn phải chịu đựng giày vò thế nào. Khả hắn bán sườn mặt lại ở đèn đuốc hạ.

Giản Chi Diễn, hay phải nói là Giản Hành Chi. Khả còn thật sự xem qua đi.

Hắn vốn là thần tiên vừa mới phi thăng chưa được năm mươi năm trên tiên giới, đạo hào Tuế Hành. Thuở nhỏ, hắn tu đạo trong núi sâu, mười tám tuổi xuất sơn, cầm kiếm khiêu chiến hàng trăm Tông phái, lấy chiến chứng đạo, chưa tới trăm năm đã tam hoa tụ đỉnh(*), phi thăng tiên giới. Sau khi lên tiên giới, vì cầu điểm cuối của kiếm đạo, hắn lại bắt đầu thách đấu bốn phương, chém khắp Tứ hải Cửu châu, cuối cùng đánh tới Tịch Sơn nữ quân thần bí nhất trong truyền thuyết – Tần Uyển Uyển. Kỳ thật còn thật thích như vậy nhu nhược.

(*) Tam hoa tụ đỉnh: là trạng thái Tinh – Khí – Thần hợp nhất tại Nê Hoàng Cung (một huyệt nằm ở đâu đó trên đường giữa chân mày đi qua đỉnh đầu tới gáy), người đạt đến trạng thái này gọi là Chân nhân, là bậc tiên nhân giữa đời thường Bộ dạng cái gì đẹp mắt đều hảo.

Tần Uyển Uyển dùng tà thuật dẫn thiên lôi đánh lén, kéo hắn tới thế giới này, chui vào thân thể một kẻ tên “Giản Chi Diễn”, lại còn để cái thứ gọi là hệ thống “666(*)” xâm nhập vào thần thức của hắn.

(*) 666: Theo ngôn ngữ mạng Trung Quốc thì có nghĩa cực kỳ mạnh, cực kỳ trâu bò. Hắn mới có thể là bệnh nhân, cũng có khả.

Cái hệ thống này nói cho hắn biết đây là một quyển “tiểu thuyết nữ phụ trùng sinh nghịch tập” gì đó. Thân thể này của hắn là nam sủng của nữ phụ nghịch tập Tần Vãn trong quyển sách.

Hắn muốn trở lại tiên giới thì biện pháp duy nhất chính là trợ giúp nữ phụ phi thăng đại đạo. Ở đây hiện tại bỏ nàng, tổng cộng có hơn.

Vì trở về tiên giới tìm Tần Uyển Uyển báo thù, hắn dứt khoát đồng ý hợp tác với hệ thống này, trợ giúp Tần Vãn phi thăng. Người nọ đột nhiên mở miệng, hắn tiếng.

Hắn đã dùng thần thức quét qua cơ thể mình, mặc dù không có tu vi gì, nhưng linh căn vẫn còn, thần thức vẫn là thần thức của mình. Với năng lực của hắn, mười năm độ kiếp, lấy thiên tài địa bảo(*) đưa cô gái này phi thăng không thành vấn đề.

(*) Thiên tài địa bảo: tài nguyên bảo vật trong trời đất

Không ngờ cái hệ thống này không những muốn hắn giúp cô gái kia phi thăng, mà còn yêu cầu hắn phải lấy thân phận Giản Chi Diễn để tiến hành, không thể làm trái kịch bản gốc của nhân vật này. Ước chừng nửa phần chung.

Mà Giản Chi Diễn hoàn toàn là một công cụ hình người trong bộ truyện. Chuyện hắn cần làm chính là:

Gây chuyện cho Tần Vãn, để nàng giải quyết, sau đó lấy được cơ duyên; Hắn là cái người mù, một cái.

Trêu chọc đàn ông cho Tần Vãn, giúp nàng quen biết, sau đó chiếm được sự ái mộ của đàn ông;

Đợi thời khắc cuối cùng thì chắn đao cho Tần Vãn, để nàng thành công phi thăng. Nam nhân ôn ôn nhã nhã nói xong.

Những chuyện khác đều không liên quan tới hắn. Ví dụ như vào giờ phút này, hắn chỉ cần nằm ngửa, đợi cô gái kia cõng hắn đi là xong.

Cái này làm sao nhịn được? Cánh tay hắn có cùng hắn gầy yếu bề.

Như vậy không phải là phế vật sao?!

Cho dù Giản Hành Chi hắn mất sạch tu vi thì cũng sẽ không làm tên hèn nhát ăn cơm mềm của phụ nữ. Từ nhập chức duy hộ sư sau.

Hơn nữa trông Tần Vãn cầm kiếm đâm mình mà còn sợ sệt run như cầy sấy, đợi cô ta tự phi thăng thì nhiệm vụ này biết tới năm thìn bão lụt nào?

Vì thế Giản Hành Chi ra quyết định, lạnh lùng ngạo mạn nói với 666: “Ta hoàn thành nhiệm vụ là được, cô không cần để ý ta dùng cách nào.” Người mù lấy cùng trên tay mình độ mạnh.

Dứt lời, hắn nhảy ra, giúp Tần Vãn đâm chính mình.

Nàng không nói lời kịch, hắn giúp nàng nói. Nàng không đi theo tình tiết, hắn giúp nàng đi. Mục tiêu của bọn họ là nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ, mười năm phi thăng. Sau đó, hắn trở lại tiên giới, tìm Tịch Sơn nữ quân, nghiền xương thành tro, bầm thây vạn đoạn, khiến cô ta biết Giản Hành Chi hắn không phải là người có thể bỡn cợt! Hắn lời nói có niêm nị sủng nịch hương vị.

Nhưng làm trái hệ thống tương đương với bị trừng phạt. Thẳng đến chính mình tướng quân bạo

Vào giờ phút này, hắn không những bị thủng bụng, còn phải chịu đựng “điện giật” mà hệ thống trừng phạt trên người, đồng thời nghe hệ thống lải nhải: “Đại ca, dừng tay đi, ngài chỉ là một tên cơm mềm trà xanh, không cần làm nhiều vậy đâu! Ngài càng làm trái tính cách nhân vật, điện giật sẽ càng đau. Ngài đã đâm rồi, buông ra đi, để Tần Vãn cõng ngài xuống núi!” Ngươi phải nhớ kỹ, biến thái không đáng sợ.

Giọng nói của hệ thống 666 hết sức chân thành, nhưng Giản Hành Chi không hề để tâm.

Tu đạo nhiều năm, điện giật là cái đinh gì? Coi tiền như rác nhóm đừng buông tha cho a.

Giản Hành Chi chịu đựng cảm giác đau đớn do điện giật mang đến, cười trào phúng trong thức hải(*): “Chỉ dựa vào cái cô gọi là điện giật mà muốn ngăn cản bổn quân? Cô ngậm miệng chờ xem, ta sẽ mang Tần Vãn xuống núi!

(*) Thức hải: chỉ toàn bộ tri thức con người chứa trong đầu, giống như biển rộng, tri thức càng nhiều thì thức hải càng lớn (mình nghĩ chắc nó tương tự tâm trí vậy).

666: “…”

Niềm tin quay về tiên giới đâm Tần Uyển Uyển báo thù quanh quẩn trong đầu Giản Hành Chi. Hắn nhắm mắt, sau đó hít sâu một hơi, siết chặt kiếm, nâng mắt nhìn Quân Thù ngăn trước mặt, lạnh lùng nói với Tần Uyển Uyển sau lưng: “Tần Vãn, đứng lên.” Tái cố gắng mấy thế hệ, tổng có thể.

Nói xong, một tay trong tay áo hắn vẽ trận pháp, dùng trận pháp hút linh khí vào cơ thể.

Sắc trời xung quanh dần sẫm xuống, linh khí tạo thành một vòng xoáy, ùn ùn lao về phía hắn. Sắc mặt mọi người đều trầm xuống, Quân Thù mắt lạnh nhìn Giản Chi Diễn, bất giác nắm chặt tiêu ngọc. Nàng đi lên đổ ập xuống chính là một câu.

Tần Uyển Uyển cũng nhận ra linh khí bất thường, nàng ngẩng đầu nhìn sắc trời, lại quay sang nhìn bóng lưng Giản Chi Diễn. Nàng hiển nhiên chạy trốn thực cấp.

Hắn mặc trường sam thêu hoa, sau tai kẹp một chiếc kẹp bươm bướm, gió cuốn tay áo phần phật, bươm bướm rung rinh. Kiếm trên tay hắn ổn định vững vàng, dáng đứng vừa giống như ngọn núi, lại như mũi kiếm giương cao. Nhìn Hứa Âm Âm thập phần không đồng.

Hắn mở miệng, giọng điệu trầm tĩnh, nhưng lại mang theo sự ngạo mạn vô cùng quen thuộc: “Cô đứng lên, ta dẫn cô đi.”

“Ngươi kéo…” Ta không phải ta ca, Âm Âm tỷ.

Tần Uyển Uyển cố sức chống người dậy. Câu nói “Ngươi kéo ta lên” vẫn còn chưa nói xong, một tiếng cười khẩy đã truyền từ bên cạnh đến, cắt ngang lời Tần Uyển Uyển: “Ngươi là cái thá gì?” Tinh thần duy hộ sư là cái cao ngụy.

Tất cả mọi người nghe thấy đều nhìn sang, trông thấy Quân Thù đã chặn đường xuống núi.

Hắn xoay tiêu ngọc trên tay, cười trào phúng “Giản Chi Diễn”: “Nếu ta nhớ không lầm thì ngươi chỉ là một tên nô tài mà Vãn Nhi mua nhỉ?  Ngang nhiên giết chủ…” Quân Thù đột ngột lạnh mặt nói: “Ai cho ngươi lá gan đó!”

Động tác của Tần Uyển Uyển khựng lại, nàng ngẫm nghĩ, tiếp tục nằm trở về mặt đất. Bất đồng bệnh nhân trải qua bất đồng nhân.

Thắng bại chưa phân, nàng không cần đứng vội như thế.

Lỡ như Giản Chi Diễn đánh thua, nàng lại phải nằm trở về nữa.

“Ngươi muốn cản ta?” Nhưng sống lâu so với người bình thường.

Giản Hành Chi không hề để ý hành động của Tần Uyển Uyển, ánh mắt hắn nhìn về phía Quân Thù, hờ hững mở miệng giống như đang hỏi ‘ngươi muốn uống nước không’: “Ngươi muốn lên một mình, hay lên một lượt?” Trên thực tế, duy hộ sư tồn tại trên.

Bầu không khí càng lạnh lẽo, gió thổi xen lẫn lá cây. Tần Uyển Uyển nằm dưới đất càng cuộn mình nhỏ hơn.

Quân Thù nghe nói thế thì tức quá hoá cười: “Bổn thiếu chủ không giết người phàm.” Nàng thật sự không rõ, ca ca vì cái.

“Ngươi có bản lĩnh giết ta sao?”

Quân Thù: “…” Ta chấp hành duy hộ nhiệm vụ đến nay.

“Rút kiếm đi.” Ngữ điệu Giản Hành Chi thản nhiên, lời nói có sức tổn thương không lớn, nhưng lại vũ nhục cực mạnh, nhẹ nhàng bình thản giống như một tuyệt thế cao thủ: “Nếu không ta sợ ngươi không tiếp nổi một chiêu dưới tay ta.”

Lời này vừa buông ra, mọi người đều rùng mình. Tần Uyển Uyển và hệ thống cũng ngừng thở. Hơn nữa, ta cùng 1 hào bệnh nhân tinh.

Dù sao Quân Thù cũng là Thiếu chủ Nhạc Thành, người đầu tiên dưới Hoá Thần. Giản Chi Diễn… Đây là trong cục quyết định đem như.

Tần Uyển Uyển không nhịn được mà xác nhận lần nữa: “Hắn chỉ là một nam sủng, không có tu vi đúng không?”

“Phải…” Lần này hệ thống cũng không dám xác định, lắp bắp: “Phải không?” 19 tuổi bắt đầu làm duy hộ công tác 6 năm.

Dù sao bây giờ nhìn thế nào cũng thấy tên Giản Chi Diễn này không giống người bình thường!

Bất bình thường. Vẽ mặt đánh quá nhanh, này thực lốc xoáy.

Ai nấy đều cảm giác được tên Giản Chi Diễn này bất bình thường.

Mặc kệ bất bình thường thế nào, đối với Quân Thù mà nói, dám nói ra lời như thế chính là đang hạ nhục hắn. Duy canh giữ tắc nhị: Tìm được bệnh nhân

Quân Thù gật đầu: “Được.”

Cuối cùng hắn đã bị chọc giận hoàn toàn, tiêu ngọc trong tay xoay một vòng: “Muốn chết, bổn Thiếu chủ thành toàn cho ngươi.” Tiếng thông tục phiên dịch: Sở hữu.

Vừa dứt lời, Quân Thù đánh một tiêu về phía Giản Hành Chi, chỉ thấy kiếm trên tay Giản Hành Chi giơ lên chém một nhát về phía Quân Thù!

Một kiếm này mang theo kiếm ý lôi đình, tựa như cuồng phong bạo vũ. Ở nàng một thước tiền địa phương.

“Ôi mẹ ơi.”

Tần Uyển Uyển nhận ra cao thấp, đột ngột ngồi thẳng dậy, trong mắt phát ra ánh sáng hi vọng. Người nọ ngay sau đó kể lại về phía.

Với trình độ này thì hôm nay có hi vọng xuống núi rồi!

Tần Uyển Uyển vội vàng nhìn Giản Hành Chi. Nhưng ngay khoảnh khắc kiếm của hắn sắp đến trước mặt Quân Thù, hắn bỗng giống như bị dòng điện một trăm nghìn Vôn đánh trúng, hai tay đột ngột buông ra, toàn thân co giật, nghênh đón trực diện tiêu ngọc của Quân Thù, không hề có bất kỳ phản kháng, lập tức bị tiêu ngọc đánh bay. Mọi người chỉ nghe một tiếng nổ “Ầm”, toàn thân hắn đã văng lên giữa Đài thẩm mệnh, đập vào đá, lún nửa trượng. Ánh Sáng thượng quang thực an toàn.

Sau đó, Quân Thù tựa như ma quỷ, túm người từ trong hố ra, đá một phát thật mạnh lên trời!

“Giản Chi Diễn” phun một búng máu xuống đất. Tần Uyển Uyển run lên, tiếp đó nàng nhìn thấy Giản Chi Diễn giống như một trái bóng cao su, bị Quân Thù đá tới đá lui, đánh qua đánh lại, bay tán loạn trong không trung, cuối cùng “Rầm” một cái, đập xuống đất, nằm im bất động. Mỗi đi vào một cái thế giới, duy hộ sư.

Bụi đất xung quanh bay tứ tung, 38 mắng to trong đầu nàng: “Ta cứ cưởng là nhân vật trâu bò gì, đúng là lãng phí thời gian! Đàn ông mà đáng tin thì heo mẹ cũng biết leo cây. Kí chủ, đứng lên, tiếp tục kịch bản. Tống Tích Niên và Thẩm Tri Minh vẫn còn tình cảm với cô, thừa dịp này nhanh chóng bán thảm(*), cõng người xuống núi!”

(*) Bán thảm: lợi dụng sự thảm hại để nhận sự đồng tình.

Tần Uyển Uyển không nói nên lời. Nàng sững sờ nhìn Giản Chi Diễn toàn thân đầy máu bị nện xuống đất co rúm, nuốt nước bọt. Sau một hồi suy nghĩ, nàng bình tĩnh nằm xuống đất, kéo áo khoác, trùm kín mình một chút. Ở vừa tới đến trong thời gian, bọn họ.

“Kí chủ, cô làm gì vậy? Đứng lên đi! Bọn họ muốn bắt cô, sắp mổ Long đan rồi! Cô không sợ hả?! Không sợ hả?!”

Tiếng bước chân truyền từ bên cạnh tới, hệ thống gấp đến xoay mòng mòng. Đối phương sau khi rời khỏi.

Tần Uyển Uyển cuộn tròn dưới đất, cả người run như cầy sấy. Nàng run run cầu xin hệ thống: “Ngươi đừng… đừng nói chuyện… để ta suy nghĩ…”

Nàng phải nghĩ ra cách giấu Long đan đi. Ngọn nến bảo tồn thập phần cẩn thận.

Cách gì?

Trong các pháp thuật nàng biết, pháp thuật nào có thể giấu đi viên Long đan này mà thậm chí tu sĩ Độ Kiếp cũng không thể tìm ra?

Tần Uyển Uyển điên cuồng suy nghĩ, nàng chưa bao giờ nỗ lực như vậy, thông minh như vậy, cả đầu nàng đều bị pháp thuật mà nàng từng học ở tiên giới bủa vây. Nàng cấp ngọn nến điểm hỏa, mờ nhạt.

Dù sao tiên giới cũng là thượng giới của thế giới này, một cái pháp thuật linh tinh nào đó cũng là thuật pháp thiên cấp nơi đây.

Nàng chỉ cần tìm ra một cái thích hợp là có thể lừa gạt qua ải! Vô cùng đơn giản trần thiết, trong phòng.

Là cái gì? Rốt cuộc pháp thuật nào thì thích hợp?

Tiếng bước chân càng ngày càng gần, Tần Uyển Uyển cầu khấn như điên. Nàng nhìn kỹ xem cái trạc,“Bất Nhật thành”.

Cùng lúc đó, Giản Hành Chi và hệ thống 666 của mình đang cãi nhau nảy lửa.

“Ta đã nói rồi, càng làm trái hình tượng nhân vật thì điện giật càng đau. Ngài làm trái quy tắc rồi còn đổ thừa cho ta?” Nhưng nếu là huy trong lời nói, liền có.

“Cô như vậy là giật điện sao?” Giản Hành Chi tức giận mắng: “Đó rõ ràng là thiên kiếp! Sấm sét lúc ta phi thăng còn chưa mạnh như vậy!” Nàng quản hạt khu vực là ở thành nam.

“Bây giờ mọi chuyện đều không quan trọng, ngài làm thành thế này, ngài bảo nữ chính phải thế nào đây?”

666 vừa giận vừa tức: “Bây giờ chắc chắn là hiệu ứng cánh bướm của ngài. Nữ chính bị ngài đâm đến đứng không nổi, nếu để người khác phát hiện Long đan trong cơ thể nàng, mổ lấy Long đan, nữ chính đánh mất cơ duyên, còn phi thăng cái rắm!” Trương tứ, nam, ba mươi chín tuổi.

“Chỉ là một viên Long đan nhỏ nhoi, ta có cách.”

Giản Hành Chi nói ra những lời này thì rõ ràng cảm giác điện giật giảm đi nhiều. Hắn bình tĩnh, hít sâu một hơi, nằm sấp dưới đất, lấy ngón tay thấm máu, bắt đầu vẽ lá bùa trong lòng bàn tay. Hạ phụ hắn kể lại gia đình bối cảnh nhân.

Tần Uyển Uyển hoàn toàn đắm chìm trong suy nghĩ của mình, đột nhiên nàng cảm giác được một hòn đá nhỏ ném tới trước mặt mình.

Nàng mở mắt, nhìn thấy một bàn tay gian nan giơ lên dưới hố sâu. Toàn bộ ở cửa sổ vận mệnh đều là ngay.

Trên bàn tay kia là phù văn viết bằng máu, giống như một lá cờ xí, một toà hải đăng, chiếu rọi con đường phía trước Tần Uyển Uyển!

Giây phút nhìn thấy phù văn kia, một dòng linh lực bỗng chui từ ấn đường vào cơ thể, mà Tần Uyển Uyển cũng lập tức ý thức được đó là gì. Dựa theo của nàng kinh đủ loại tình huống.

Là “Quy trần”!

Tiên giới thường dùng một loại chú thuật ẩn giấu, quy vạn vật về hạt bụi, hoá mọi thứ về bình thường, ẩn giấu trong vô hình. Khả đặt ra nếu không hợp lý, thế giới.

Loại pháp thuật này không cần nhiều linh khí, quan trọng là thuần thục, dùng Quy trần ẩn giấu một hạt châu trong thân thể là một chuyện quá sức đơn giản!

Nàng được cứu rồi! Duy hộ hội đối với “Phán đoán bệnh nhân”. Duy hộ hội đối với “Phán đoán bệnh nhân”.

Tần Uyển Uyển mừng như điên, phù chú trên lòng bàn tay Giản Hành Chi chầm chậm biến mất. Phù văn biến mất cho thấy Tần Uyển Uyển đang tiếp nhận chú lực.

Nhưng mới biến mất được một nửa, một chiếc giầy thêu hoa văn rồng màu bạc đột nhiên xuất hiện, tao nhã mà hữu lực giẫm lên bàn tay biểu trưng cho hi vọng, phát ra âm thanh trong trẻo của khớp xương vụn vỡ. Nhất, thế giới sở hữu xung đột cùng quỷ dị.

Tần Uyển Uyển: “…”

Giản Hành Chi: “…” Nhị, bệnh nhân ở thái dương dưới không có.

Tần Uyển Uyển nhìn theo đôi giầy hướng lên trên, thấy tay Quân Thù cầm tiêu ngọc, mặt nở nụ cười, dịu dạng hỏi: “Vãn Nhi, suy nghĩ làm thế nào cứu Nguyệt Ly chưa?”

Tần Uyển Uyển không đáp, nàng bịt miệng vết thương, ánh mắt rời rạc. Thần thức gấp rút quan sát Quy trần chú bao bọc lấy Long đan thế nào. Điều thứ nhất rất phí trí nhớ, đệ tam điều.

Quân Thù không nhận ra sự khác thường của nàng, chỉ coi như nàng bị kinh hãi, bàn chân giẫm lên đầu “Giản Chi Diễn” khẽ chà xát, Giản Chi Diễn lập tức lún xuống đất thêm mấy phân. Ánh mắt Quân Thù chứa đầy cảnh cáo: “Nếu còn chưa nghĩ xong, có lẽ hôm nay vị nam sủng này của muội sẽ chôn tại…” Nhưng mà hiện tại nàng chỗ thế giới này.

Lời còn chưa dứt, phù chú và Long đan đã dính chặt vào nhau, lập tức linh lực trong cơ thể nàng bị phù chú hấp thu. Long đan loé lên một cái rồi hoàn toàn tắt ngúm, mà cùng lúc đó Tần Uyển Uyển cũng hết chịu nổi, nhắm hai mắt lại, không còn hơi thở! Thanh âm của đối phương dồn dập.

Hơi thở vừa biến mất, xung quanh liền cảm nhận được ngay. Thẩm Tri Minh phản ứng đầu tiên, lập tức xuất hiện trên Đài thẩm mệnh, trực tiếp ôm Tần Uyển Uyển lên, dặn dò người khác: “Tích Niên giải quyết hậu quả, ta mang Tần Vãn đến Bách Thảo Đường.” Nghiêu sĩ quan phụ tá ở trung ương tháp.

Dứt lời, Thẩm Tri Minh ôm Tần Uyển Uyển biến mất tại chỗ.

Tống Tích Niên bừng tỉnh, tức giận nhìn về phía Quân Thù: “Quân thiếu chủ, ngài đã nói sẽ không tổn thương tính mạng sư muội mà!” Trường Hi vừa vặn chuyển qua.

“Ta đồng ý không đả thương muội ấy.”

Quân Thù rút bàn chân khỏi đầu Giản Hành Chi, thị nữ nhanh chóng bước tới lau bàn chân từng giẫm lên Giản Hành Chi thay Quân Thù. “Ta là của nàng.”

“Hôm nay cứ vậy đi, Tống huynh.” Quân Thù chỉnh trang xong, khẽ mỉm cười với Tống Tích Niên: “Ta đi thăm Nguyệt Ly trước, nếu Vãn Nhi tỉnh, mong huynh lập tức thông báo.”

Dứt lời, Quân Thù lễ chào Tống Tích Niên rồi xoay người rời đi. Cái kia tựa như điên bà tử nữ nhân là.

Tống Tích Niên siết chặt nắm đấm, nhìn chằm chằm bóng lưng Quân Thù hồi lâu, sau đó nghe thấy đệ tử đứng sau lưng hỏi: “Đại sư huynh, tên nô tài moi từ dưới đất này lên phải xử lý thế nào?”

Tống Tích Niên quay đầu nhìn, thấy “Giản Chi Diễn” bị hai đệ tử đặt trên cáng cứu thương. Đệ tử còn cẩn thận phủ vải bố trắng cho hắn, trông giống như đã chết. Người nói chuyện tuổi trên dưới năm mươi.

“Vứt đi đi!” Trung ương tháp Ánh Sáng quang không động đậy.

Tống Tích Niên thấy người nam sủng này đã phiền, hắn cũng lười quan tâm sống chết của một phàm nhân.

Dứt lời, Tống Tích Niên không nhịn được còn bổ sung thêm một câu: “Vứt xa một chút!” Nhưng là pháp điển tư như trước vẻ mặt thập.

“Vâng.”

Đệ tử kính cẩn đáp lời, nhanh chóng nâng cáng cứu thương ra ngoài. Hai chữ niệm đi ra, vốn là im lặng tháp.

Giản Hành Chi bị người nâng đi nghe thấy cuộc trò chuyện của bọn họ, trong cơn đau điện giật dữ dội, hắn run run giơ một ngón tay lên.

Ngón tay này đại biểu cho ý chí kiên cường bất khuất của Tuế Hành đạo quân. Hoặc là hẳn là hỏi…… Thành chủ là ai?

Vấn Tâm Tông…

Các người đợi đấy! Trường hợp trong khoảng thời gian ngắn.

Sớm muộn cũng có một ngày ta san bằng đỉnh núi các người, đập nát đạo cung các người, khiến cho trên dưới Vấn Tâm Tông không còn ngọn cỏ!

Còn cái hệ thống khốn kiếp giật điện hắn, sớm muộn cũng có một ngày… Chính là như vậy một người, mạc danh kỳ.

Giản Hành Chi thề độc trong lòng, còn chưa thề xong đã nghe thấy âm thanh hai đệ tử truyền đến bên tai: “Một, hai, ba, ném!”

Dứt lời, hai người cùng hợp sức hất Giản Hành Chi ra ngoài.

Cơ thể Giản Hành Chi đập xuống đất, lăn dọc theo triền núi nhanh như chớp. Khả người nọ lại cực vì bình tĩnh hơi hơi.

Hắn vừa lăn vừa nghĩ, còn hai tên đệ tử này nữa, sớm muộn cũng có một ngày…

“Bốp”, một âm thanh vang lên, Giản Hành Chi chưa kịp suy nghĩ gì, đầu đã đập vào tảng đá. Hai mắt hắn tối sầm, rốt cuộc mất đi ý thức. 

Hệ thống 666 trong đầu hắn thở phào. Mà người nọ như trước lấy làm càn tư.

Ông thần này, cuối cùng cũng yên tĩnh rồi. Hắn cả người khí chất, ký âm trầm lại lãnh liệt.

***

Tác giả có lời muốn nói:

【Vở kịch nhỏ 1】

Giản Hành Chi: “Ngày đầu tiên ta và Uyển Uyển gặp nhau ở dị thế, dòng điện thật mạnh, còn mạnh hơn so với thiên kiếp lúc ta phi thăng…”

【Vở kịch nhỏ 2】

Giản Hành Chi: “Trước đây, ta lấy chiến luyện đạo, gặp mạnh lại càng mạnh, tung hoành hai giới, chưa từng thua trận…”

666: “Vậy từ hôm nay, hệ thống dạy kí chủ làm người.”

***

P/s (Zens Zens): Hai nhân vật chính này của Đại Bạch đúng là bựa hết chỗ nói :)))))))))

5 1 vote
Article Rating
guest
12 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
lllll
lllll
3 Ngày Cách đây

hihi truyện hay hài cảm ơn ad nhé🤣

12
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x
error: Alert: Content is protected !!