Vi phu đã từng là Long Ngạo Thiên – Chương 03

Vi phu đã từng là Long Ngạo Thiên – Chương 03

Chương 03

Ta muốn giết hệ thống, sau đó trở lại Vấn Tâm Tông báo thù

Editor: Zens Zens

Đăng ký nhận thông báo chương mới: Link

Quy định đọc truyện trên website: Link

Facebook Zens Zens: Link

Donate cho Zens Zens: Link

***

Lúc Giản Hành Chi bị ném xuống núi, Tần Uyển Uyển đang nằm mơ. Thẳng đến chính mình tướng quân bạo

Trong mơ là một cánh cổng lớn lấp lánh ánh vàng. Cánh cổng đứng trong mây, nối từ trời xuống đất bằng một loạt bậc thang. Ngươi phải nhớ kỹ, biến thái không đáng sợ.

Tần Uyển Uyển nghe thấy tiếng nước tựa như từng đợt sóng biển từ đằng xa tới.

Nàng đứng trước cổng, ngẩng đầu nhìn phía trên viết ba chữ lớn —— Đăng Tiên Môn. Coi tiền như rác nhóm đừng buông tha cho a.

Đăng Tiên Môn?

Tần Uyển Uyển thoáng ngỡ ngàng. Tái cố gắng mấy thế hệ, tổng có thể.

Nàng biết truyền thuyết về Đăng Tiên Môn. Đăng Tiên Môn của tiên giới thật ra chính là Long Môn trong Cá chép vượt Long Môn theo lời kể nhân gian. Đó là thông đạo mà Thiên giới đặc biệt mở riêng cho Long tộc, phàm là huyết mạch Long tộc, chỉ cần vượt qua Đăng Tiên Môn đều có thể trực tiếp phi thăng.

Vì sao nàng lại ở đây? Nàng đi lên đổ ập xuống chính là một câu.

Tần Uyển Uyển chưa kịp suy nghĩ thêm, bỗng nghe thấy tiếng rồng gầm gừ, tiếp đó âm thanh sóng biển xung quanh dần biến mất, tiếng hệ thống ngày càng to: “Kí chủ?  Cô còn sống không, kí chủ?” Nàng hiển nhiên chạy trốn thực cấp.

Tần Uyển Uyển giần giật đôi mắt. Đầu tiên nàng ngửi thấy một mùi thuốc, sau khi gắng gượng mở mắt ra, đập vào mắt là đầu giường treo tủ thuốc đặc thù của Bách Thảo Đường.

“Kí chủ, cô tỉnh rồi.” Nhìn Hứa Âm Âm thập phần không đồng.

Giọng 38 kích động: “Cô hù chết tôi, tôi tưởng cô sắp ngủm rồi chứ!”

Tần Uyển Uyển không để ý tới nó. Nàng nằm yên trên giường một lát, sau đó giơ tay sờ bụng mình. Vừa chạm vào, nàng đã nghe thấy tiếng nói bình tĩnh của Thẩm Tri Minh truyền từ bên cạnh tới: “Ta đã giải trừ chú thuật trên người ngươi, cũng đã để Bạch sư thúc may ngoại thương lại. Ngươi tĩnh dưỡng một thời gian sẽ không có gì đáng ngại.” Tinh thần duy hộ sư là cái cao ngụy.

Nghe thấy lời Thẩm Tri Minh, Tần Uyển Uyển xoay đầu theo bản năng, thấy ông ngồi ở mép bàn. Tống Tích Niên đứng sau lưng ông, lo lắng nhìn Tần Uyển Uyển.

Tần Uyển Uyển cứng đờ người, cảm giác đau đớn trên bụng lập tức nhắc nhở tất cả mọi chuyện xảy ra trước khi nàng bất tỉnh. Nàng không dám cử động, kìm chế bản năng phát run, cố sức suy nghĩ làm thế nào ứng phó với Tôn đại thần. Ta không phải ta ca, Âm Âm tỷ.

Thẩm Tri Minh thấy nàng không nói lời nào, bèn đứng dậy đi tới trước mặt nàng. Tinh thần duy hộ sư là cái cao ngụy.

Ông vừa động đậy, Tần Uyển Uyển lại không kiềm được bắt đầu run rẩy. Thẩm Tri Minh cúi đầu nhìn nàng, ánh mắt ẩn chứa đôi chút thương hại.

Ông hiểu đồ đệ này, mặc dù tự cao tự đại, nhưng lại vô cùng kiêu ngạo, chưa bao giờ tỏ ra yếu thế trước người khác, tu vi là tất cả của nàng. Bất đồng bệnh nhân trải qua bất đồng nhân.

Mà hôm nay, nàng lại trở thành thế này. Nhưng sống lâu so với người bình thường.

Thà chết cũng không chịu nhận tội…

“Vi sư hỏi con lần cuối…” Thẩm Tri Minh nhìn nàng, trong mắt mang theo sự săm soi: “Có thật Nguyệt Ly không phải do con đả thương?” Trên thực tế, duy hộ sư tồn tại trên.

“Mặc kệ ông ta.”

“Thật sự không phải con!” Nàng thật sự không rõ, ca ca vì cái.

Hệ thống và Tần Uyển Uyển đồng thời mở miệng. Lời vừa dứt, Tần Uyển Uyển lập tức cảm giác được đau đớn của dòng điện chạy qua cơ thể, đau đớn khiến nàng bổ nhào về trước, theo đà túm lấy quần của Thẩm Tri Minh.

Thẩm Tri Minh cứng đờ. Tần Uyển Uyển không biết, nàng ngẩng đầu, bởi vì đau đớn mà chảy nước mắt, rưng rưng nhìn Thẩm Tri Minh: “Sư phụ, thật sự không phải con mà.” Ta chấp hành duy hộ nhiệm vụ đến nay.

“Con buông tay trước đã.”

Thẩm Tri Minh giả vờ bình tĩnh níu dây lưng quần trên eo. Tần Uyển Uyển hoàn toàn không để tâm mình túm cái gì, nàng chỉ cảm giác được dòng điện xoèn xoẹt chạy qua cơ thể. Hệ thống hét inh ỏi bên tai: “Kí chủ, một Đại nữ chính như cô không thể dễ dàng giải thích như vậy được. Cô phải cao ngạo, phải lạnh lùng, phải không nói lời nào!” Hơn nữa, ta cùng 1 hào bệnh nhân tinh.

“Đại nữ chính cũng không phải đồ ngốc! Cứ phải ngậm chặt miệng vậy sao?!” Đây là trong cục quyết định đem như.

Tần Uyển Uyển túm chặt quần Thẩm Tri Minh, quyết định đấu tranh với hệ thống tới cùng. Nhìn kết cục của “Giản Chi Diễn” kia, nàng chẳng muốn mình bị đánh lún đất rồi vứt xuống núi chút nào! 19 tuổi bắt đầu làm duy hộ công tác 6 năm.

Tần Uyển Uyển xem cái quần kia giống như công cụ giảm đau, nàng kéo mạnh hòng trút hết đau đớn, vội vã giải thích: “Hôm đó chúng con đều bị thương nặng, có một con… một con nhím cấp chín nhảy ra sau lưng sư muội. Con nhất thời gấp gáp đẩy muội ấy xuống sườn núi, tránh cho muội ấy bị con nhím tổn thương. Tố Thế Châu thấy cảnh đó, nhưng con thật sự không muốn hại muội ấy. Con vốn không biết tại sao muội ấy hôn mê bất tỉnh, chắc chắn có nguyên do gì khác! Sư phụ, người mau cứu sư muội đi, đừng lãng phí thời gian trên người con nữa!” Vẽ mặt đánh quá nhanh, này thực lốc xoáy.

“Con buông tay.”

Thẩm Tri Minh có vẻ chẳng để tâm gì lời nàng nói. Ông nghiến răng lặp lại, tay níu dây lưng quần tăng thêm sức lực. Tần Uyển Uyển lắc đầu nguầy nguậy: “Sư phụ, con không buông. Nếu người không tin con, con không buông tay! Duy canh giữ tắc nhị: Tìm được bệnh nhân

“Buông tay!”

“Không!” Tiếng thông tục phiên dịch: Sở hữu.

“Tần Vãn!” Ở nàng một thước tiền địa phương.

“Sư phụ, huhuhuhuhuhu! Mau cứu con, cứu sư muội đi, nếu không sẽ không kịp mất!”

Đau quá, dòng điện khiến cả người sắp sụp đổ đến nơi. Cơn đau làm nàng khóc lóc thảm thiết, Thẩm Tri Minh lại không nhận lời, nàng sắp chịu hết nổi rồi. Người nọ ngay sau đó kể lại về phía.

Thẩm Tri Minh nhắm mắt, hít sâu một hơi, cố nén suy nghĩ muốn một chưởng đập chết tên nghịch đồ này. Ông kiềm chế bản thân mở miệng: “Vi sư tạm tin con, buông tay ra!”

Nghe nói thế, cuối cùng tay kéo quần của Tần Uyển Uyển cũng thả lỏng. Nàng nâng mắt nhìn Thẩm Tri Minh: “Sư phụ, thật không?” Ánh Sáng thượng quang thực an toàn.

“Vi sư sẽ đích thân đến Mật cảnh một chuyến.” Thẩm Tri Minh thấy nàng buông tay bèn thở phào: “Trước tiên, con yên tâm dưỡng thương, nếu không phải con hại sư muội, vi sư sẽ trả lại công đạo cho con. Còn nếu thật sự là con hại…” Thẩm Tri Minh lạnh mặt: “Đừng trách vi sư ra tay thanh lý môn hộ.” Mỗi đi vào một cái thế giới, duy hộ sư.

“Người yên tâm.” Tần Uyển Uyển ngồi thẳng dậy, giơ tay lên, vẻ mặt chân thành: “Con lấy tính mạng Tần Vãn xin thề với người, con không hề có lòng hãm hại sư muội một chút nào.”

Dù sao Tần Vãn cũng đã không còn. Ở vừa tới đến trong thời gian, bọn họ.

Mà về phía Thẩm Tri Minh, lời thề của tu sĩ đều có thiên đạo ràng buộc. Thẩm Tri Minh thấy thế thì trầm ngâm, cuối cùng gật đầu, lựa chọn tin tưởng Tần Uyển Uyển.

38 ở trong thức hải nghe thấy lời thề này thì không khỏi cảm khái: “Cô thật là không biết xấu hổ…” Đối phương sau khi rời khỏi.

Tần Uyển Uyển hoàn toàn bỏ ngoài tai lời phàn nàn của hệ thống, ngoan ngoãn nhìn Thẩm Tri Minh.

“Con nghỉ ngơi trước đi.” Thẩm Tri Minh lẳng lặng lùi về sau một bước, cách xa Tần Uyển Uyển, sau đó nhìn Tống Tích Niên: “Những ngày ta đi, hãy trông nom sư muội con nhiều hơn.” Ngọn nến bảo tồn thập phần cẩn thận.

“Vâng.”

Tống Tích Niên đáp lời, Tần Uyển Uyển thấy Thẩm Tri Minh định rời đi, vội vàng lên tiếng: “Sư phụ, còn một chuyện nữa.”

Thẩm Tri Minh nghe vậy thì quay đầu lại nhìn nàng. Tần Uyển Uyển trầm giọng: “Con cảm thấy Quân thiếu chủ có mưu đồ không tốt với con.” Nàng cấp ngọn nến điểm hỏa, mờ nhạt.

Nghe nói thế, Thẩm Tri Minh và Tống Tích Niên nhìn nhau, rõ ràng không tin tưởng lắm. Tần Uyển Uyển rưng rưng, ấm ức mở miệng: “Ban nãy trên Đài thẩm mệnh, con cảm giác huynh ấy đã làm gì đó với con. Sau đó trong chớp mắt, tu vi Kim Đan của con mất hết! Sư phụ, bây giờ con là phế nhân rồi, người không ở đây, nếu Quân thiếu chủ muốn làm gì con…” Vô cùng đơn giản trần thiết, trong phòng.

Thẩm Tri Minh không lên tiếng, Tống Tích Niên nhíu mày.

Bọn họ không rõ Quân Thù muốn làm gì Tần Uyển Uyển, nhưng quả thật linh lực Tần Uyển Uyển biến mất quá nhanh không phải chuyện bình thường. Lúc đó, Quân Thù cách nàng gần nhất, xảy ra chuyện gì cũng chỉ có hai người bọn họ biết.

Thẩm Tri Minh ngẫm nghĩ, giơ tay lên, điểm vào ấn đường Tần Uyển Uyển. Tần Uyển Uyển lập tức cảm thấy có hai dòng linh lực chui vào cơ thể mình. Nàng nhìn kỹ xem cái trạc,“Bất Nhật thành”.

“Đây là một dòng kiếm quyết và một dòng Truy tung phù. Bình thường có việc gì, con có thể gọi sư huynh giúp con. Thời điểm quan trọng, nếu có người gây bất lợi, dòng kiếm quyết này của vi sư có thể bảo vệ con bình an. Sắp tới con yên phận ở lại Vấn Tâm Tông, đợi vi sư trở về. Nếu con muốn chạy trốn…” Nhưng nếu là huy trong lời nói, liền có.

“Con sẽ không trốn!”

Tần Uyển Uyển vội vàng lắc đầu: “Chúng con đợi sư phụ trở về, tẩy sạch oan khuất cho con.” Nàng quản hạt khu vực là ở thành nam.

“Ừ.” Trương tứ, nam, ba mươi chín tuổi.

Thẩm Tri Minh không nói gì nhiều, thấy Tần Uyển Uyển ngoan ngoãn, ông gật đầu rồi xoay người rời đi. Hạ phụ hắn kể lại gia đình bối cảnh nhân.

Sau khi Thẩm Tri Minh đi, Tống Tích Niên đứng bên cạnh Tần Uyển Uyển nhìn thấy nàng vẫn đang sờ ấn đường của mình giống như một đứa trẻ.

Tống Tích Niên nhìn một lát thì bật cười: “Đã nhiều năm rồi sư muội chưa từng thân thiết như thế với huynh và sư phụ.” Toàn bộ ở cửa sổ vận mệnh đều là ngay.

Nghe vậy, mặt Tần Uyển Uyển cứng đờ, ngượng ngùng cười: “Đó chẳng phải là vì hai người thiên vị sao. Từ khi sư muội đến Vấn Tâm Tông…” Trên mặt Tần Uyển Uyển lộ vẻ đau lòng: “Hai người đều không thèm quan tâm muội nữa. Sư huynh biết không, lúc đó ở Mật cảnh, muội và con nhím huyết chiến chín ngày chín đêm. Muội vẫn luôn chờ đợi, hi vọng sư huynh và sư phụ tới cứu mình. Nhưng các người…”

Lời vừa nói ra, Tống Tích Niên cảm thấy xấu hổ, hắn đứng cứng ngắc tại chỗ: “Sư muội luôn kiên cường, chúng ta đều tưởng…” Dựa theo của nàng kinh đủ loại tình huống.

“Tưởng muội sẽ không chết à?” Tần Uyển Uyển quay đầu qua, nhìn Tống Tích Niên, cười thê lương: “Bây giờ, muội đã là phế nhân. Sư huynh, huynh có thể đối xử tốt với muội hơn một chút không?”

“Sư muội đừng nản lòng thế…” Tống Tích Niên vừa nghe vậy đã lập tức nghiêm nghị lại: “Với thiên phú của sư muội, trùng tu Kim Đan không khó.” Khả đặt ra nếu không hợp lý, thế giới.

“Trùng tu Kim Đan không khó…” Tần Uyển Uyển thở dài, càng diễn càng nhập tâm: “Nhưng nhân tâm như nước, nước đổ khó hốt.”

“Sư muội…” Tống Tích Niên áy náy cúi đầu: “Huynh…” Duy hộ hội đối với “Phán đoán bệnh nhân”.

“Có điều sư huynh cũng đừng buồn…” Không biết có phải vì lời kịch phù hợp với thiết lập Đại nữ chính hay không mà cảm giác điện giật từ từ biến mất. Tần Uyển Uyển quay sang, tiên phong đạo cốt(*) trầm tĩnh mỉm cười: “Dạo một vòng sinh tử, muội đã nghĩ thông suốt rồi. Trước đây là muội quá cưỡng cầu, chuyện hôm qua tựa như đã chết hôm qua, từ hôm nay trở đi, chúng ta trân trọng mỗi thời khắc trôi qua là được.” Nhất, thế giới sở hữu xung đột cùng quỷ dị.

(*) Tiên phong đạo cốt: phong phạm tiên nhân, khí khái đạo trưởng Nhị, bệnh nhân ở thái dương dưới không có.

“Sư muội nói chí phải!” Tống Tích Niên nghe thấy lời Tần Uyển Uyển nói thì vui vẻ hẳn: “Sư muội, muội muốn cái gì cứ việc nói với sư huynh.”

“Sư huynh.” Tần Uyển Uyển ngoảnh mặt về phương xa, có cảm giác đại triệt đại ngộ, nhìn thấu sinh tử: “Trước đây, muội vẫn luôn kiềm chế ham muốn, cai khói lửa nhân gian, chưa bao giờ hưởng thụ phồn hoa kiếp này. Hôm nay muội muốn thử một chút.” Điều thứ nhất rất phí trí nhớ, đệ tam điều.

“Sư muội muốn?”

“Thịt kho tàu.” Nàng quay đầu nhìn Tống Tích Niên, nhẹ nhàng đặt câu hỏi: “Đầu bếp Vấn Tâm Tông biết làm không?”

Tống Tích Niên sững sờ, sau đó phản ứng lại, gật đầu: “Huynh có thể xuống chân núi mua cho muội.” Nhưng mà hiện tại nàng chỗ thế giới này.

“Vậy không còn gì tốt hơn.” Tần Uyển Uyển cười: “Đã xuống núi rồi, huynh không ngại mua thêm một chút chứ?”

“Sư muội còn muốn mua gì?” Thanh âm của đối phương dồn dập.

Nhìn khuôn mặt ảm đạm của Tần Uyển Uyển, nhớ tới trước giờ sư muội một mình một đao, luôn là dáng vẻ người đầu tiên dưới Kim Đan, Tống Tích Niên có phần đau lòng.

Nếu Tần Vãn thật sự bị đổ oan, hắn có bù đắp thế nào cũng không đủ. Nghiêu sĩ quan phụ tá ở trung ương tháp.

Nếu không phải đổ oan… E rằng sư phụ sẽ không bỏ qua cho nàng. Dù sao cũng là sư muội một tay hắn dạy dỗ, cho dù đi đường tà đạo, hắn cũng muốn tiễn nàng chặng đường cuối cùng. Trường Hi vừa vặn chuyển qua.

Tần Uyển Uyển không nhận ra tâm trạng phức tạp của Tống Tích Niên, nghe lời Tống Tích Niên nói, nàng lập tức mở miệng: “Muội muốn ăn —— trứng vịt muối, vịt muối, gà xé tay, ngỗng quay, sườn heo chua ngọt, thịt viên ngũ phúc, đầu sư tử, ớt Hàng Châu xào cà tím, bánh hoa quế, bánh đậu xanh, bánh gạo khoai lang tím…” “Ta là của nàng.”

Tống Tích Niên thấy nàng nói một tràng dài, lập tức lấy bút trong túi ra bắt đầu ghi chép. Cái kia tựa như điên bà tử nữ nhân là.

Tần Uyển Uyển như sợ mình ăn bữa nay không có bữa mai, tiếp tục nói: “hạt dẻ rang, hạt thông rang, mứt hồ lô ngào đường, kẹo xí muội,…

“Sư muội.” Ghi một hồi, Tống Tích Niên dứt khoát ngẩng đầu, cắt lời Tần Uyển Uyển nói: “Đừng nói nữa, sư huynh bắt đầu bếp lên núi cho muội.” Người nói chuyện tuổi trên dưới năm mươi.

Dứt lời, Tống Tích Niên biến mất tăm khỏi phòng giống như sợ Tần Uyển Uyển còn tiếp tục yêu cầu gì nữa. Trung ương tháp Ánh Sáng quang không động đậy.

Đợi sau khi Tống Tích Niên đi, Tần Uyển Uyển ngã “bịch” xuống giường, lẩm bẩm hỏi hệ thống: “Đây chính là trừng phạt sau khi OOC nhân vật trong truyền thuyết à?”

“Cô còn biết OOC?” 38 thở dài: “Bây giờ thì hay rồi, khó khăn lắm mới giấu được Long đan, cô lại gạt Thẩm Tri Minh đến Mật cảnh. Ông ta vừa nhìn là biết ngay cô giết Thanh long, biết cô giết Thanh long liền biết cô nuốt Long đan, chờ ông ta trở về sẽ moi Long đan của cô ngay cho xem.” Nhưng là pháp điển tư như trước vẻ mặt thập.

“Cho nên…” Tần Uyển Uyển nhắm mắt hưởng thụ thú vui nằm trên giường đơn thuần, ánh mắt thờ ơ: “Trước khi ông ta trở về…”

“Ta tẩy sạch nỗi oan cho Tần Vãn rồi xuống núi.” Hai chữ niệm đi ra, vốn là im lặng tháp.

“Nỗi oan?” Hoặc là hẳn là hỏi…… Thành chủ là ai?

“Có phải hệ thống tính toán của các người có vấn đề không?” Tần Uyển Uyển uể oải nói: “Dựa theo tình hình trên Đài thẩm mệnh, cho dù ta chịu một dao, Thẩm Tri Minh xuất phát từ đạo nghĩa mà thả ta xuống núi, nhưng tên khốn kiếp như Quân Thù sẽ để ta xuống núi sao? Đến lúc đó, thân ta mang trọng thương, một mình gặp phải tên biến thái Quân Thù, ngươi có nghĩ tới sẽ thế nào không?” Trường hợp trong khoảng thời gian ngắn.

“Nghĩ rồi nhé.” 38 nói một cách tự tin: “Chúng ta đã tính hết rồi. Trước tiên cô trốn đi, sau đó tìm chỗ tiêu hóa Long đan, tiếp theo Quân Thù sẽ bắt cô tra tấn. Cô chịu đủ mọi hành hạ, trải qua gian khổ mà ngộ đạo, thăng cấp từ trong tuyệt cảnh, sau đó vượt ngục trốn thoát! Đợi Tô Nguyệt Ly bị bọn họ làm thức tỉnh, nỗi oan của cô sẽ tự động rửa sạch! Đến lúc đó, bọn họ sẽ khóc lóc thảm thiết, mà cô và bọn họ không đội trời chung. Đại nữ chính thăng cấp đẫm máu thế này quá sức kiên cường!” Chính là như vậy một người, mạc danh kỳ.

Tần Uyển Uyển: “…”

Nàng hiểu rồi, cái Đại nữ chính mà hệ thống gọi chính là làm việc không cần não. Khả người nọ lại cực vì bình tĩnh hơi hơi.

“Vì sao các người…” Tần Uyển Uyển nghiêm túc giải thích: “Không thể dùng não một chút vậy? Sao chúng ta không ổn định thế cục, tra rõ chân tướng, rồi dưới tình trạng thân thể khỏe mạnh mà dễ dàng chạy xuống núi? Thẩm Tri Minh và Tống Tích Niên có tình cảm với Tần Vãn, sao các người không lợi dụng tình cảm này để sự việc dễ dàng suôn sẻ một chút? Sao cứ nhất thiết phải lụi một nhát?” Mà người nọ như trước lấy làm càn tư.

“Cô nói đúng…” 38 ngớ ra: “Vậy cũng có lý…”

Dứt lời, 38 sực tỉnh: “Cô không ngốc à?” Hắn cả người khí chất, ký âm trầm lại lãnh liệt.

“Vị huynh đệ này.” Tần Uyển Uyển mệt mỏi nhắm mắt lại: “Lười và ngốc không giống nhau, sợ và đần cũng không giống nhau. Phiền ngươi tôn trọng chỉ số IQ của ta.”

“Vậy tốt quá rồi.” 38 hào hứng, lời nói tràn trề hi vọng: “Chúng ta mau xuống núi, cứu Giản Chi Diễn, sau đó mở khoá nhiệm vụ tuyến chính. Hai người một hệ thống chúng ta cùng lưu lạc chân trời!”

Nghe nói thế, Tần Uyển Uyển im lặng không đáp. “Cách ta xa một chút.”

Hai người một hệ thống lưu lạc chân trời? Bộ sợ mạng nàng lớn quá hả?

Đúng là ngu ngốc, không có thực lực của Giản Hành Chi, mà lại muốn giả làm Giản Hành Chi, giả bộ thất bại còn bị đánh. Kiểu người này mà ở trên phim truyền hình thì chính là bia đỡ đạn dùng để gây cười. Mang hắn theo bên cạnh, nàng có mấy cái mạng giúp hắn giải quyết vấn đề? Ở đây nhân lại bởi vì này căn bản.

Dám đâm nàng, tới giờ bụng nàng vẫn còn đau.

Cơm mềm khó nuốt, đồ tra nam! Nàng khẽ nâng đầu, mắt vĩ hơi chút đảo.

Tần Uyển Uyển càng nghĩ càng tức. Nàng nghĩ kỹ rồi, đợi nàng nghĩ cách xuống núi sẽ bán tên đó cho một nhà tốt tốt, để hắn yên ổn sống hết đời, coi như hoàn thành nhiệm vụ.

Còn chuyện phi thăng… Nàng khẽ nâng đầu, mắt vĩ hơi chút đảo.

Nguyện vọng của Tần Vãn chỉ nói bảo vệ Giản Chi Diễn, đâu có nói muốn Giản Chi Diễn phi thăng đúng không? Bởi vậy nàng căn bản không thể nắm giữ đối phương.

Tần Uyển Uyển cảm thấy hài lòng với tương lai dự tính, nhắm mắt lại nhớ đến thịt kho tàu của mình.

Mà lúc này, rốt cuộc Giản Hành Chi nằm dưới chân núi chậm rãi mở mắt ra. Cái kia người mù tiều tụy thủ có Kiêu Điểu bình.

Trời xanh mây trắng đập vào mắt, chiếc lá xoay vầng nhẹ nhàng rơi. Giản Hành Chi hít sâu một hơi, làm một cú cá chép lộn mình, trở người ngồi dậy. Hắn ngồi xếp bằng, thuần thục giơ tay vẽ trận pháp hồi phục dưới đất, lại chồng lên một đống trận pháp phức tạp, sau đó trở tay kết ấn đặt tại đầu gối, nhắm mắt vận hành trận pháp. Toàn bộ quá trình bất quá vài giây.

“Đại… Đại ca…”

Hệ thống 666 run rẩy mở miệng: “Ngài… ngài lại muốn làm gì?” Người nọ rốt cuộc đứng dậy, Nghiêu Tửu.

“Ta phải nghĩ cách giết cô.” Giản Hành Chi nhắm mắt lại, thề son sắt: “Sau đó trở lại Vấn Tâm Tông báo thù.”

666: “…” Người nọ phát ra hỏi sau lại cúi đầu nói.

Ngài muốn giết ta cũng không cần nói cho ta biết đâu, thật đấy. Hắn dừng một chút, hắn vẫn như cũ mỉm cười.

***

Tác giả có lời muốn nói.

Vở kịch nhỏ

666: “Đây là kí chủ khó nhất mà tôi từng dẫn dắt.”

38: “Ai mà không vậy?”

666: “Kí chủ của anh chắc chắn không lì lợm bằng của tôi.”

38: “Kí chủ của tôi rất có chính kiến, không bao giờ nghe lời hệ thống.”

666: “Kí chủ của tôi cũng rất có chính kiến.”

38: “Cũng không nghe lời?”

666: “Chẳng những không nghe, anh ta còn muốn giết tôi đây này.”

38: “…”

5 2 votes
Article Rating
guest
8 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
hương
hương
2 Tháng Cách đây

càng đọc càng cuốn hí hí

Ngọc Anh
Ngọc Anh
2 Tháng Cách đây

Tội nghiệp 666 đụng phải kí chủ ấm đầu. Cười xỉu 🤣🤣🤣🤣

An Yên
An Yên
2 Tháng Cách đây

thương hệ thống gặp phải kí chủ quản không nổi rồi

Quyên Tear
Quyên Tear
2 Tháng Cách đây

Tội 2 hệ thống ghê gớm cơ ấy 🤣

linhtrane72
linhtrane72
2 Tháng Cách đây

Thương Ba Tám và 666 ghê 😂, nhất là 666 ấy, gặp phải quả ký chủ rất chị là ba chấm, cứng đầu bất trị rất có chính kiến 😆

Hangkim
Hangkim
2 Tháng Cách đây

Đọc mà đến lạy hai cái hệ thống gặp phải hai ký chủ dở hơi thế này cũng muốn chập theo luon. Cam ơn ban truyen quá hay luon

Nguyễn Duyên
Nguyễn Duyên
1 Tháng Cách đây

Có lẽ nào chị 666 và anh 38 là cặp đôi phụ hoàn cảnh không zậy ???

Kimem96
Kimem96
6 Ngày Cách đây

Chắc truyện này không dám đọc ban đêm đau lỡ mà cười cả nhà cũng thức thì toi🤣

8
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x
error: Alert: Content is protected !!