Vi phu đã từng là Long Ngạo Thiên – Chương 05

Vi phu đã từng là Long Ngạo Thiên – Chương 05

Chương 05

Lần đầu tiên chính thức gặp mặt

Editor: Zens Zens

Đăng ký nhận thông báo chương mới: Link

Quy định đọc truyện trên website: Link

Facebook Zens Zens: Link

Donate cho Zens Zens: Link

***

Lời vừa dứt, Giản Hành Chi lập tức ngụp xuống thùng tắm. Đệ tử đá văng cửa chính, vừa vặn đi vào, nhìn thấy bóng Tần Uyển Uyển trên bình phong, vội hỏi: “Chuyện gì vậy sư tỷ?”

“Không có gì.” Tần Uyển Uyển hoàn hồn, điều chỉnh nhịp tim, nhìn bùn đất bị ngấm nước trong thùng tản ra. Nàng túm lấy mép thùng, cắn răng nói: “Có con côn trùng doạ ta, các đệ ra ngoài trước đi, ta tắm rửa đã.”

Đệ tử đáp lời lui ra. Bọn họ vừa đi, người trong thùng tắm lập tức ngoi đầu lên.

Hắn nhắm mắt, gương mặt rửa qua loa hiển lộ nét tuấn tú.

“Cô tắm trước đi, lát nữa ta cũng tắm, tắm xong ra nói chuyện.”

Hắn không hề khách khí, lời nói cực nhanh, nhắm mắt chống lên thùng tắm nhảy một cái, sau đó lảo đảo té xuống đất.

“Sao cô giật điện ta?!”

Giản Hành Chi nằm dưới đất tức giận mắng: “Muốn chết hả?!”

“Xin… xin lỗi…” 666 run rẩy: “Không có nam sủng nào thân thủ nhanh nhẹn như thế… cho nên bên trên kiểm tra…”

Giản Hành Chi hiểu ra, hắn hít sâu một hơi, không thèm tính toán, đứng lên, im ỉm đi ra phía ngoài bình phong.

Tần Uyển Uyển nhìn thấy hắn đứng dậy, nước và bùn trộn lẫn, nàng hoảng hồn vội nhắc: “Ngươi ngồi dưới đất được rồi, đừng ngồi trên giường.”

Vừa nghe thấy lời này, Giản Hành Chi hiểu ngay nàng đang chê hắn bẩn. Hắn cũng lười tranh cãi với kỳ Trúc Cơ, dứt khoát ngồi xuống dựa vào bình phong, nhắm mắt nghỉ ngơi.

“Chủ nhân.” 666 dè dặt lên tiếng: “Kiểm tra đo đạc cho thấy nhịp tim ngài đập rất nhanh, cần hỗ trợ gì không?”

“Câm miệng.” Giản Hành Chi dựa vào bình phong, nhắm mắt: “Không cần cô lo.”

Giản Hành Chi đi ra khỏi phòng tắm một cách dứt khoát cứ như nàng là một người đàn ông vậy, Tần Uyển Uyển không biết nên tức giận hay nên yên tâm nữa.

Nàng dần bình tĩnh lại, cuối cùng quyết định tới đâu tính tới đó, không nghĩ nhiều nữa, ngồi trong thùng bấm tiên quyết đổi thùng nước. Thấy nước trở nên trong lại, cuối cùng nàng cũng cảm giác thoái mái, thở phào tắm rửa lần nữa.

Tần Uyển Uyển vừa tắm vừa không kiềm được nhìn về phía Giản Hành Chi ngồi. Bóng dáng cô độc của thiếu niên trên bình phong thật đẹp, dù cho đang nghỉ ngơi thì sống lưng cũng thẳng tắp, như trúc như tùng.

Hắn trở về làm gì?

Tại sao trở về?

Tần Uyển Uyển hơi khó hiểu.

Nhưng nhớ đến kiếp trước, nàng lại chẳng lấy làm lạ nữa.

Kiếp trước Tần Vãn suy sút đoạ ma, người trong thiên hạ đều muốn giết, tên Giản Chi Diễn này vẫn không rời không bỏ, xem ra quả thật hắn rất nặng tình với Tần Vãn, đáng tiếc…

Tần Uyển Uyển thở dài. Tạo hoá trêu người, Giản Chi Diễn không nhận ra người hắn yêu đã sớm không còn trên nhân thế.

Nàng không phải Tần Vãn mà hắn yêu, dù vô tình lợi dụng tình cảm của hắn, cũng không muốn liên luỵ đến hắn.

Vốn dĩ định xuống núi tìm Giản Chi Diễn, lén lút sắp xếp ổn thoả cho hắn rồi đi. Nhưng hiện tại nhìn thấy tình cảm sâu nặng của Giản Chi Diễn, nàng cảm thấy mình phải thay Tần Vãn cho hắn một cái kết thúc.

Tần Uyển Uyển nghĩ ngợi lung tung, tỉ mỉ tẩy sạch chính mình. Sau khi đã nghĩ xong đại khái chuyện chia tay, cuối cùng nàng đứng dậy, thay y phục, bước ra ngoài bình phong, nhìn “Giản Chi Diễn” đã dựa vào bình phong ngủ.

Nước và bùn trộn lẫn dính trên thân hắn, toàn thân giống như một pho tượng đất, nhưng hắn lại chẳng thèm để ý, ngồi ngủ ngon lành.

Tần Uyển Uyển nhíu mày, nhanh chóng gọi hắn: “Giản Chi Diễn.”

Đối phương không lên tiếng, Tần Uyển Uyển lấy một cành hoa đào trong bình hoa bên cạnh, dè dặt chọt hắn: “Giản Chi Diễn!”

“Mặc y phục xong chưa?”

Giản Chi Diễn đã tỉnh từ lâu, nhưng vẫn luôn không mở mắt. Tần Uyển Uyển sững người, không ngờ hắn hỏi chuyện này. Nàng ngây ngốc đáp: “Mặc xong rồi.”

“Ừ.”

Giản Hành Chi mở mắt, theo bản năng định nhảy lên, nhưng nhớ tới lời 666, hắn khựng lại. Do dự một hồi, hắn mới nhớ tới các tiên nữ đã từng gặp trước đây, bèn rút chân ngồi xổm dưới đất, chống tay bên người, trước tiên nhấc mông, rồi tới eo, rồi tới nửa thân trên, giống như một cái cây e ấp vươn mình, sau đó bước từng bước tới phòng tắm.

Một loạt động tác này thê thảm không nỡ nhìn, nhưng Giản Hành Chi thấy rõ trên màn hình trước mặt hiển thị “Hình tượng nhân vật +2, tổng tích phân -998”.

“Ha.” Giản Hành Chi thô bạo vứt y phục sau tấm bình phong: “Cũng chỉ thế thôi!”

Lập tức trên màn hình hiển thị “Hình tượng nhân vật -2, tổng tích phân -1000”

Giản Hành Chi: “…”

Tần Uyển Uyển nhìn từng động tác đứng lên như nữ quỷ trong “Ju-On(*)”, đi lại chậm chạp như Zombie vào phòng tắm của “Giản Chi Diễn”, lại nhìn bóng hắn vứt y phục một cái “Phạch” in trên bình phong.

Nàng trố mắt nhìn chuỗi động tác phân liệt này, bình tĩnh chốc lát mới hoàn hồn, không khỏi cảm khái: “Khẩu vị Tần Vãn kiểu gì thế?”

Tướng mạo này, tính cách này mà có thể làm nam sủng?

Bậc cửa nam sủng thấp vậy sao?

Tuy tệ thì có tệ, nhưng dù sao hắn cũng là nam sủng trung thành. Nàng sắp phải tổn thương trái tim người ta, vẫn nên rộng lượng với người ta một chút.

Vì thế nàng quét dọn phòng ốc sạch sẽ, lục lọi quần áo trước đây Giản Chi Diễn mặc, còn có khăn tắm nàng dặn người chuẩn bị riêng, sau đó vắt lên bình phong, nói với người bên trong: “Khăn màu trắng để lau người, bên cạnh là quần áo sạch.”

Giản Hành Chi nghe vậy thì liếc xéo khăn tắm bên cạnh, lại thấy trên bảng nhắc bài:

(Kính cẩn): Đa tạ chủ nhân.

Hắn cười nhạo một tiếng, nhưng vẫn tuỳ tiện mở miệng nói với Tần Uyển Uyển bên ngoài: “Đa tạ.”

Tần Uyển Uyển vẫn không cảm thấy có gì khác thường, thật ra nàng chẳng hiểu biết gì về bản tính của “Giản Chi Diễn” cả.

Nàng ngồi trên ghế đợi, suy nghĩ xem lát nữa phải mở miệng thế nào. Cách lớp bình phong, nàng lắng nghe tiếng nước bên trong, bèn nghĩ giáp mặt còn xấu hổ hơn không giáp mặt, chi bằng bây giờ nói luôn.

Nàng không có can đảm nói thẳng, đành bắt đầu từ tán gẫu linh tinh: “Hôm đó ta thấy Quân thiếu chủ ra tay tàn nhẫn, còn tưởng chắc ngươi…”

“Cô tưởng ta chết rồi?” Giản Hành Chi đắc ý, nhìn ra ngoài: “Ngạc nhiên lắm à?”

“Không có, không có.” Nghe thấy tiếng người bên trong, lòng Tần Uyển Uyển khẽ run. Không biết vì sao, nàng bỗng cảm thấy hơi nhụt chí, nhanh chóng đổi đề tài thể hiện nàng rất quan tâm hắn: “Bây giờ thương tích ổn chưa?”

“Ổn rồi.” Giản Hành Chi cọ bùn đất, đáp một cách thờ ơ: “Chỉ là mấy vết thương cỏn con.”

Vừa dứt lời, dòng điện lập tức “xoẹt” qua. Giản Hành Chi siết chặt khăn tắm, kiềm chế kích động muốn đánh người, nhìn 666 run lẩy bẩy trong thức hải.

Tần Uyển Uyển nghe vậy liền nghi hoặc: “Ngươi bị đánh như vậy mà hai ngày đã khỏi sao?”

Giản Hành Chi khựng lại, hắn ngẩng đầu nhìn trước mặt, trên bảng nhắc bài trống trơn, ắt hẳn hệ thống cũng bó tay(*).

(*) Câu gốc là估计系统也圆不了, mình không hiểu ở đây có nghĩa là gì nên đành chém gió, ai biết thì comment để mình sửa nhé.

Hắn ngẫm nghĩ, do dự đáp: “Sức ta khoẻ?”

Không bị điện giật, xem ra cũng chẳng có gì to tát.

Lời này khiến Tần Uyển Uyển hơi khó tin, nhưng nhớ đến kiếp trước người phàm này có thể sống phây phây đến cuối cùng, còn đỡ kiếm cho Tần Vãn, hẳn là có chút biệt tài.

Tần Uyển Uyển miễn cưỡng chấp nhận đáp án này, lại hỏi tiếp: “Ta nghe nói ngươi bị ném xuống núi rồi. Một phàm nhân không có tu vi như ngươi làm sao lên núi được?”

“Ta…” Giản Hành Chi nghe thấy câu hỏi của Tần Uyển Uyển thì quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Đúng là một phàm nhân đào hầm đến Vấn Tâm Tông trong một ngày có hơi khó tin, nhưng hắn vẫn kiên trì, giả vờ chẳng có gì to tát: “Ta đào một đường hầm.”

“Đường… Đường hầm?” Tần Uyển Uyển chấn kinh, không thể tin nổi: “Ngươi đào một đường hầm từ chân núi tới chỗ này?”

Giản Hành Chi không dám nói nhiều, kiên trì đáp lại: “Ừ, đúng vậy, đường hầm.”

Tần Uyển Uyển bất giác dò hỏi: “Làm sao ngươi đào được?”

Giản Hành Chi bối rối: “Thì…” Hắn lau người, chột dạ đáp: “Sức ta khá khoẻ.”

Sức này… hơi bị khoẻ quá rồi.

Tần Uyển Uyển đờ người. Giản Hành Chi cũng cảm thấy đáp án này khá lạ lùng, hắn đảo khách làm chủ, bắt đầu đặt câu hỏi: “Tiếp theo cô dự định thế nào?”

“Hả?”

“Định ở trên núi cả đời à?”

“Không thể nào.” Tần Uyển Uyển quả quyết đáp lại. Giản Hành Chi hài lòng gật đầu, cảm thấy may mà cô gái này chưa ngốc đến cực độ.

“Ừ, không uổng công ta đây vất vả tới cứu cô.” Giản Hành Chi đứng dậy khỏi thùng. Tần Uyển Uyển nghe nói thế, cuối cùng cũng nói lời mình định nói.

Nàng cân nhắc mở miệng: “Chi Diễn, có mấy lời, ta phải nói trước cho ngươi biết.”

“Cô nói đi.”

“Ta đã không phải là ta của trước đây nữa. Sắp tới có thể ta sẽ trải qua một cuộc sống rất khác.”

“Tốt lắm.” Giản Hành Chi lau khô người, bắt đầu mặc quần áo.

Trước đây Tần Vãn chịu nhiều ấm ức, nhìn mà phát nghẹn.

“Có thể ta sẽ đi đến nơi rất xa, bước lên hành trình mới, gặp phải rất nhiều nguy hiểm, rất nhiều khó khăn.”

“Không tệ.”

Giản Hành Chi tìm tòi cách mặc y phục loè loẹt này xong, bắt đầu mặc lên người.

Đến lúc này, rốt cuộc hắn cũng thấy cô nương này thuận mắt đôi chút. Biết con đường tu đạo gian khổ nguy hiểm nhưng không sợ cực khổ gian nguy, xem như là nhân tài có thể đào tạo.

“Ta hi vọng ngươi có thể sống như người bình thường, yên ổn trải qua một đời. Bây giờ ta là tù nhân, trên người trúng Truy tung phù của sư phụ, chẳng đi đâu được…”

Càng sắp nói đến trọng điểm, Tần Uyển Uyển càng khẩn trương. Nàng túm chặt vạt áo ở đầu gối, khuyến khích chính mình.

Nàng ít khi nói chuyện tổn thương người khác, nhưng vì hạnh phúc cả hai, nàng nhất định phải nói cho rõ.

“Ngươi có thể đi vào, đương nhiên cũng có thể đi ra. Bây giờ ta trả khế ước bán thân của ngươi, cho ngươi một ít vàng bạc châu báu. Đợi lát nữa, ngươi theo đường hầm bò ra…”

Tần Uyển Uyển nói một hồi, nghe thấy tiếng người bước từ đằng sau tấm bình phong ra, nàng cắm mặt, túm lấy y phục, căn bản không dám ngẩng đầu.

Vừa nói vừa nghe người nọ đến gần, câu nói “Từ nay về sau, chúng ta mỗi người mỗi ngả, không còn dính líu” vẫn chưa bật ra khỏi miệng, nàng đã bị người ta nắm cằm, nâng mặt lên.

“Cô mới nói cái gì?”

Đập vào mắt là ngũ quan xinh đẹp tuấn tú của thiếu niên. Hắn mặc một chiếc áo sam tay rộng bằng tơ, màu nền hoa tử đằng, tay áo vẽ bạch lan. Nội y bạch sam, hợp với màu da gần như trắng nõn của hắn, mang đến nét đẹp thanh nhã.

Tuy nhiên khí chất hắn trong trẻo, ánh mắt tinh khiết, ngũ quan lập tức hiện lên vẻ anh tuấn khôi ngô, không hề mang chút nữ tỉnh.

Vừa liếc nhìn đã thấy xào xạc tựa thông tầng thấp, lãng đãng tựa gió sơn tuyền.(*)

(*) Câu gốc 飒飒如松下木, 朗朗似山泉风, mình đoán nghĩa của nó là “xào xạc tựa như cây thông giữa bụi cây thấp tầng, lãng đãng tựa như gió bay ngang suối trên núi.” Ai có góp ý cứ comment để mình sửa nhé.

Một tay hắn nhẹ nhàng miết cằm nàng, tay kia vô thức chống bên cạnh, đầu mày khẽ nhíu giống như bất mãn.

“Lão rùa Thẩm Tri Minh kia có gan hạ Truy tung chú lên cô?”

Tần Uyển Uyển không nói nên lời.

Không biết có phải chênh lệch trước sau quá lớn hay không, nhìn gương mặt này, Tần Uyển Uyển hoàn toàn ngây người, ánh mắt thẫn thờ nhìn hắn.

Giản Hành Chi đã quen với ánh mắt này nên cũng không phát hiện dị thường, hắn quan sát Tần Uyển Uyển từ trên xuống dưới. Sau khi làm rõ Truy tung chú và dòng kiếm ý trong cơ thể nàng là gì, hắn nhẹ nhõm, buông tay nắm cằm Tần Uyển Uyển ra, đi tới bên cạnh nhấc ấm trà tự châm cho mình, tràn đầy tự tin nói: “Yên tâm, ta…”

Lời còn chưa dứt, dòng điện đã “xoèn xoẹt” chạy qua, nụ cười Giản Hành Chi lập tức méo xệch. Đối diện ánh mắt nghi hoặc của Tần Uyển Uyển, hắn bóp chặt bình trà, nhìn lời thoại trên bảng nhắc bài, cắn răng nói: “Ta cảm thấy cô chắc chắn có cách!”

***

Tác giả có lời muốn nói:

Phỏng vấn: “Cho hỏi chủ nhân của cô biết ngượng à?”

666: “Hắn không biết, hắn chỉ biết tim đập quá tốc độ thôi.”

0 0 vote
Article Rating
guest
5 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
Ngọc Anh
Ngọc Anh
15 Ngày Cách đây

Trời ơi được làm người đầu tiên cmt nè. Lần đầu tiên thấy nhân vật phải được hệ thống nhắc lời thoại

Thucnhu
Thucnhu
15 Ngày Cách đây

Nam chính lầy dữ dội nha :)))

Thanh Hà
Thanh Hà
15 Ngày Cách đây

Kết cả đôi nam nữ 9 hài qué hài

linhtrane72
linhtrane72
15 Ngày Cách đây

Thanh niên giây trước được cộng 2 điểm hình tượng nhân vật thì ngay giây sau bị trừ luôn 2 điểm vừa cộng 😂. Khổ thân 666, sợ ký chủ như sợ cọp

An Yên
An Yên
13 Ngày Cách đây

cộng điểm rồi trừ nhanh như chớp ấy, mà cứ mỗi lần điện giật thấy hài quá chắc cứ vậy bị giật quài quài

5
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x
error: Alert: Content is protected !!