Sơn hà chẩm – Chương 08

Sơn hà chẩm – Chương 08

Chương 08:

Tẩu tử, tường Vệ gia không thể tùy tiện leo

Editor: Zens Zens

P/s (Zens Zens): Các bạn có thể đăng ký nhận thông báo chương mới theo bài viết này của mình nhé: https://zenszens.com/2019/02/24/huong-dan-dang-ky-nhan-thong-bao/

Lưu ý: Nếu mình phát hiện truyện bị đem ra khỏi web này thì truyện sẽ bị pass, có thể sẽ dựa vào số lượng comment để mở pass, hoặc cũng có thể sẽ đặt câu hỏi mở, tuỳ theo cảm hứng lúc đó của mình. Vì vậy các bạn tranh thủ đọc chương nào thì để lại comment chương đấy, kẻo sau này lại quên nội dung nhé!

***

Nàng mang theo Trường Nguyệt và Vãn Nguyệt về lại Vệ phủ. Vừa mới tiến vào cổng, Sở Du đã nhìn thấy Xuân Nhi đứng ở cửa, nàng ta lo lắng bước lên thưa: “Thiếu phu nhân…”

Sở Du dừng bước, nhìn dáng vẻ nàng ta rồi mắt lạnh nói: “Còn ở đây sao?”
zenszens.wordpress.com
“Thiếu phu nhân.” Xuân Nhi biết đây là Sở Du tìm cớ để phát tác nhưng chẳng thể làm gì, chỉ nói: “Người bảo nô tì vào thông bẩm Nhị phu nhân, nhưng đi nhanh quá nên nô tì không thể đuổi kịp…”
zenszens.wordpress.com
“Thông bẩm Nhị phu nhân?” Sau đó Nghiêu Tửu không đợi Tần Trà trả lời mà bắt đầu cấp chính mình xóa sạch thượng mật hoa.
Sở Du nhếch mép: “Ta bảo ngươi đi thông bẩm Nhị phu nhân lúc nào?”

Xuân Nhi đờ người, Sở Du bình tĩnh nói: “Ta đã bẩm báo Đại phu nhân xuất hành, tại sao còn phải bảo ngươi bẩm báo Nhị phu nhân?”
zenszens.wordpress.com
Thần thái Sở Du mang theo ngạo khí. Người bên cạnh nghe xong liền liếc nhau, chợt hiểu ra ý tứ trong lời nói của nàng. Cuối cùng vài chữ, trảm đinh tiệt thiết:“Ngay tại chỗ đợi mệnh, đây là quân lệnh.”
Tuy rằng Lương thị được xưng là Nhị phu nhân, nhưng chung quy cũng chỉ là thiếp thất, do Liễu Tuyết Dương cất nhắc nên bà ta mới có được vị trí như hôm nay. Sở Du là đích trưởng nữ của Sở gia, là Thế tử phi của Vệ gia, cho dù quản cũng chỉ có Liễu Tuyết Dương đủ tư cách, không có đạo lý nàng xuất hành mà phải bẩm báo với Lương thị cả.
zenszens.wordpress.com
Sắc mặt Xuân Nhi hóa đá, hiểu ra đây là trâu bò đánh nhau, ruồi muỗi chết. Sở Du cũng không muốn làm khó nàng, lãnh đạm nói: “Đã không muốn ở trong phòng ta hầu hạ thì cứ đi tìm Nhị phu nhân đi, bảo bà ta sắp xếp cho ngươi chỗ khác.”
zenszens.wordpress.com
“Thiếu phu nhân…” Tần Trà chính là vỗ vỗ hắn bả vai, thấp giọng nói một câu,“Ta đến.”
“À, tiện thể bẩm lại với Nhị phu nhân một tiếng, trong phòng ta bỏ thêm hai người. Ta đã nói với mẫu thân rồi, tuy nhiên bảo Nhị phu nhân cũng đừng quên tiền mỗi tháng của Nhất phòng phải tăng thêm bốn lạng bạc.”
zenszens.wordpress.com
Trường Nguyệt và Vãn Nguyệt là do nàng đưa từ Sở gia sang là sự thật, nhưng tiền xuất ra mỗi tháng cũng không nên để mỗi mình nàng chi. Của nàng trực giác nói cho nàng, kia người mù không phải nàng bệnh nhân, nhưng lý trí nói.
Sau khi để lại những lời này thì Sở Du mang Trường Nguyệt và Vãn Nguyệt trở lại phòng. Nàng an trí xong hai người thì nghe Vệ Hạ bẩm báo tin tức hàng ngày, sau đó thấy Vệ Thu cầm một phong thư tới.
zenszens.wordpress.com
“Đây là thư từ tiền tuyến gởi về.”
zenszens.wordpress.com
Vệ Thu cung kính trình lên, Sở Du gật đầu, mở thư ra. Như vậy biến thái địa phương trừ bỏ cái kia biến thái cũng là không ai !
Vốn dĩ nàng cho rằng Vệ Quân hồi âm, nhưng sau khi mở thư ra lại phát hiện nét chữ xiêu xiêu vẹo vẹo như chó bò ngang, tràn lan dày đặc khắp trang giấy. Mở đầu thư chính là:
zenszens.wordpress.com
Tẩu tử kiến an, đệ là tiểu Thất, có phải tẩu tử rất ngạc nhiên không? Đại ca bận rộn, nên bảo đệ viết hồi âm cho tẩu tử.
zenszens.wordpress.com
Nàng thân hình thực mạnh mẽ, tốc độ rất nhanh, gần như chính là vài cái hô hấp thời gian.
Nhìn mở đầu này, Sở Du không khống chế được mà khóe miệng co giật.
zenszens.wordpress.com
Nàng nhớ rõ chữ viết tay của Trấn Bắc Hầu mà nàng đã thấy trong thư phòng của Cố Sở Sinh vô cùng đẹp. Thực sự là đẹp không thể nào tả xiết. Nghiêm cẩn chuẩn mực, khí lực mạnh mẽ như đập vào mắt, nét thanh nét mảnh vừa gầy vừa hữu lực, hệt như thiếu niên tướng quân cao gầy mà ác liệt. Trên người nàng mang theo mật hoa quả thật rất có thể trêu chọc Kiêu Điểu , mà Kiêu Điểu tốc độ quá nhanh.
Còn chữ này…
zenszens.wordpress.com
Sở Du thở dài, sự thay đổi trước sau này cho thấy những gì chàng ta đã phải trải qua. Trong lòng Sở Du xuất hiện từng đợt đau đớn.
zenszens.wordpress.com
Nếu trời sinh Vệ Uẩn đã được tôn là sát thần thì nàng sẽ chẳng cảm thấy gì. Nhưng mà bây giờ biết được trước khi xảy ra biến cố của Vệ gia, Vệ Uẩn chỉ là một thiếu niên vui vẻ bình thường. Sự đối lập trước sau này làm Sở Du cảm thấy khó chịu. Nàng khóa mấy lung sau, thể lực bắt đầu có chút cạn kiệt, ở khóa thứ bảy lung thời điểm.
Nhưng nàng nhanh chóng điều chỉnh lại.
zenszens.wordpress.com
—— Không sao, đã có nàng ở đây rồi. Nhưng dĩ nhiên không kịp đi ngăn cản mặt khác mấy chích chụp vào nàng cổ móng vuốt.
Nàng cẩn thận đọc toàn bộ miêu tả của Vệ Uẩn. Chàng kể dong dài, nào là Vệ Quân rời giường thế nào, ăn cơm gì, nói với ai mấy câu, đi đâu, thời tiết tốt không, tâm tình hắn thế nào…
zenszens.wordpress.com
Tất tần tật đều báo cáo hết cho Sở Du. Cái tay kia tái nhợt đáng sợ, nhưng độ mạnh yếu kinh người, hắn chính là hơi hơi xuống.
Dựa theo những tin vụn vặt trong thư, Sở Du mơ hồ nhận ra đấu pháp của Vệ Trung khá bảo thủ. Ông vẫn luôn thủ thành không ra, hòng tiêu hao hết sức lực của đối phương.
zenszens.wordpress.com
“Lời tẩu tử dặn dò, đại ca vẫn luôn đặt trong lòng. Bất kỳ hành động liều lĩnh nào cũng đều bị bác bỏ, tẩu tử có thể yên tâm.”
zenszens.wordpress.com
Viết hồi lâu, rốt cuộc Vệ Uẩn cũng chốt được một câu đứng đắn.
zenszens.wordpress.com
Sở Du thở phào nhẹ nhõm, Vệ Thu ở bên cạnh thấy nàng đọc thư xong, cười hỏi: “Thiếu phu nhân muốn hồi âm không?” Người kia đặt ở trên người nàng, nàng mặt hướng thiết võng đưa lưng về nhau hắn, nàng chỉ có thể dùng dư quang thấy.
“Ừ.”
zenszens.wordpress.com
Sở Du lấy giấy bút, viết một câu: “Luyện chữ cho tốt, tiếp tục quan sát, trở về có thưởng.” Ẩm ướt , ngứa , Tần Trà bị đè nặng không động đậy , toàn bộ tóc gáy đều thụ đứng lên.
Sau khi xong xuôi, Sở Du cảm thấy mệt mỏi liền đi tắm rửa rồi ngủ.
zenszens.wordpress.com
Trước khi ngủ nàng luôn cảm thấy thấp thỏm bất an, thế là nàng lấy thư trong ngăn tủ đầu giường nhét dưới gối.
zenszens.wordpress.com
Chẳng biết tại sao, sau khi làm vậy đột nhiên nàng trở nên an tâm, giống như Vệ Quân đã trở lại, Vệ Uẩn vẫn là thiếu niên, Vệ gia bình an, mà cuộc đời nàng cũng vậy. Hắn như trước bộ màu đen rộng thùng thình vu bào, giống chích hành tẩu khô lâu, nhưng hắn.
Sở Du ngủ một đêm thật ngon, hôm sau tỉnh lại, vừa mở mắt ra đã hỏi Vãn Nguyệt đang đứng hầu hạ: “Nhị phu nhân có phái người đến không?”
zenszens.wordpress.com
Vãn Nguyệt hơi kinh ngạc, không biết tại sao nàng hỏi vậy, nhưng vẫn thành thật đáp: “Không có.” Nàng lấy bốn mươi lăm góc độ tà vọng đi qua, bỗng nhiên phát hiện, sở hữu so le không.
Sở Du gật đầu, khen một câu: “Cũng rất trầm ổn đấy.”
zenszens.wordpress.com
Vãn Nguyệt không hiểu, nhưng trước giờ nô tài không nên hỏi chuyện chủ nhân, chỉ dựa theo phân phó của Sở Du mà làm. Sau khi hầu hạ Sở Du rửa mặt chải đầu, nàng ta đi theo Sở Du đến vấn an Liễu Tuyết Dương.
zenszens.wordpress.com
Sáng sớm mỗi ngày Sở Du đều đúng giờ đến vấn an Liễu Tuyết Dương, chưa hề chậm trễ khắc nào. Mà cùng lúc đó, người mù đầu ngón tay nhất đám hỏa điểm ở thứ nhất chích Kiêu Điểu trên ngực.
Liễu Tuyết Dương thức dậy từ sớm, lúc Sở Du tới thì bà đang ăn sáng. Bà gọi Sở Du vào, cười nói: “Con cũng không cần mỗi ngày đều tới thăm ta, nơi này không có nhiều quy củ như vậy, mỗi ngày đều đến thì mệt lắm.”
zenszens.wordpress.com
“Trước giờ con dâu vẫn luôn dậy sớm thế này. Nay Thế tử không ở đây, con cũng không có chuyện gì làm, tới thăm người nhiều một chút cũng chẳng sá gì.”
zenszens.wordpress.com
Sở Du cười nhìn hạ nhân đưa bát đũa, nói mấy chuyện linh tinh, hết câu này tới câu kia với Liễu Tuyết Dương. Phong đột nhiên gào thét đứng lên, liệt liệt cuồn cuộn nổi lên cờ xí cuồn cuộn nổi lên y bào.
Sở thích của nàng và Liễu Tuyết Dương không giống nhau lắm, nói chuyện một hồi, hai người liền có cảm giác là ông nói gà, bà nói vịt. Liễu Tuyết Dương không muốn tán gẫu tiếp nhưng ngại mích lòng nên không nói gì, chỉ chờ Sở Du dùng bữa xong.
zenszens.wordpress.com
Sở Du liếc mắt nhìn Liễu Tuyết Dương một cái thì hiểu ý tứ của bà. Trong lòng nàng cảm thấy mẹ chồng thực dễ chiu, khó trách chính thất còn ở đây mà lại cho thiếp phòng quản gia. Này nhân ở liệt hỏa cùng bụi yên tràn ngập trên chiến trường, đối nàng nói.
Nàng suy nghĩ một chút, cuối cùng nói: “Hôm nay con đến là muốn bàn bạc với mẫu thân một ít nội vụ. Bây giờ con dâu đã gả vào đây, là Thế tử phi, đáng lý con nên chia sẻ công việc với mẫu thân, không biết người tính để con dâu làm gì?”
zenszens.wordpress.com
Nghe nói thế, trên mặt Liễu Tuyết Dương lộ ra nụ cười: “Chuyện này con không cần lo.” Bà vô cùng yên tâm nói: Trong phủ đã có Nhị phu nhân chủ trì nội vụ, không cần ta phải mệt nhọc.”
zenszens.wordpress.com
Sở Du: “…” Hắn màu xám ánh mắt vắng vẻ, lại còn thật sự nhìn chăm chú vào Tần Trà phương hướng.
Tấm lòng mẹ chồng đúng là bao la rộng lớn.
zenszens.wordpress.com
Nàng cũng đã sớm đoán được câu trả lời này, thế nên liền lộ ra thần sắc kinh ngạc, sau đó mới hơi mím môi.
zenszens.wordpress.com
Vẻ mặt thay đổi này khiến Liễu Tuyết Dương thấp thỏm, do dự hỏi: “A Du, có gì không ổn à?” Rơi trên mặt đất ánh lửa tựa như ngắn ngủi khói lửa, rất nhanh liền bị hắc ám cắn nuốt tắt.
“Cũng… không có gì.” Sở Du khó khăn, tựa như rất khó xử. Nàng cân nhắc một lát rồi ngẩng đầu nhìn Liễu Tuyết Dương, nói: “Chỉ là sau này con dâu đi ra ngoài, không biết phải nói với các phu nhân khác thế nào.”
zenszens.wordpress.com
Thế tử phi gia đình khác đều sẽ theo chủ mẫu để học tập việc chủ trì nội vụ, hòng sau này kế vị, mọi quyền hành đều giao vào tay của Thế tử phi. Chỉ có những ai không được sủng thì mới không quản lý gì hết.
zenszens.wordpress.com
Nghe lời Sở Du nói, cuối cùng Liễu Tuyết Dương mới sực nhớ ra. Bà gật đầu: “Đúng rồi, ta vẫn luôn không giao hảo gì với họ nên cũng quên mất quy củ này. Thế này đi…” Liễu Tuyết Dương nói với Sở Du: “Con và Nhị phu nhân cùng quản gia, trước hết quan sát bà ấy làm thế nào thì học hỏi theo.”
zenszens.wordpress.com
Cái Sở Du muốn chính là chữ “quan sát” này đây. Giống vừa rồi người mù như vậy trực tiếp đầu ngón tay châm lửa, cháy quần áo hơn nữa.
Nàng gật đầu đáp: “Nếu như con thấy có người không thích hợp thì con có thể đổi không?” Trên người hắn có rất không được tự nhiên vi cùng cảm, tuy rằng của nàng trực giác vẫn.
“Cái này là chuyện nhỏ, con và Nhị phu nhân thương lượng xong là có thể hết.”
zenszens.wordpress.com
Liễu Tuyết Dương nhíu mày: “Đổi một người thôi mà, có gì lớn lắm sao?”
zenszens.wordpress.com
“Tạ ơn mẫu thân.” Sở Du bật cười: “Con biết là mẫu thân thương con mà.”

Nghe thấy lời này, Liễu Tuyết Dương không khỏi nở nụ cười, phất tay: “Muốn làm gì thì làm đi, ta đi chép kinh phật.” Thanh âm của nàng có chút trung tính, bình tĩnh rõ ràng, cũng không bí mật mang theo gì.
Sở Du bái biệt Liễu Tuyết Dương, sau đó mang người tới phòng Lương thị.
zenszens.wordpress.com
Năm nay Lương thị đã gần bốn mươi tuổi, thân hình mập mạp khiến bà có vẻ vô cùng thân thiện. Lúc Sở Du đến, bà ta bước lên phía trước tiếp đón, nếu không phải hôm qua Sở Du mới hạ mặt mũi bà ta thì nhìn hành động này còn nghĩ hai người vô cùng thân thiết. Hắn lại giống nhau không có gì cảm giác đau, thẳng tắp thải quá sở hữu gạch ngói mảnh.
Sở Du và Lương thị nói tới nói lui vài câu, rốt cuộc làm rõ mục đích nàng đến.
zenszens.wordpress.com
Lương thị nghe thấy lời Sở Du thì mặt cứng đờ, sau đó nói: “Cũng đúng, dù sao sau này cũng do Thiếu phu nhân quản gia, bây giờ cũng nên luyện tập rồi.”

Lương thị nhân tiện nói thêm: “Không thì thế này, cuối tháng là sinh thần phu nhân, chuyện này giao cho Thiếu phu nhân chủ sự, thiếp thân sẽ hiệp trợ. Thiếu phu nhân thấy sao?” Một đường đi chân trần thải xé gió sương cùng chém giết, vẫn đi đến trước mặt nàng.
“Ta thấy không ổn.”
zenszens.wordpress.com
Sở Du nói thẳng, nàng mỉm cười nhìn Lương thị: “A Du còn trẻ, cần phải học hỏi nhiều hơn, vừa mới tới mà đã chủ sự chuyện lớn như thế, e rằng không ổn. Trước tiên A Du sẽ đi theo Nhị phu nhân học tập, Nhị phu nhân làm cái gì, A Du học cái đó.” Nàng vừa mở miệng nói một chữ, người nọ liền tinh chuẩn vươn tay nắm bắt của nàng cằm.
Lương thị nghe thấy lời này thì gương mặt chẳng thể cười nổi nữa, còn nụ cười của Sở Du thì không hề suy giảm. Lương thị biết là nàng sẽ không nhượng bộ. Một hồi lâu sau, bà ta thở dài một hơi, đáp: “Được rồi, vậy thỉnh thiếu phu nhân để tâm học hành một chút.”
zenszens.wordpress.com
“Nhị phu nhân yên tâm.” Sở Du cung kính hành lễ: “A Du sẽ cố gắng học tập.”

Sở Du nói được làm được. Sau khi ăn xong buổi trưa, Sở Du lập tức tới phòng của Nhị phu nhân, chờ bà “chỉ dạy”. Hắn nói chuyện luôn luôn loại chậm rãi hương vị, bị vuốt ve thủ hắn một chút cũng không.
Lương thị đi tới đâu, Sở Du theo tới đó. Lương thị tâm phiền ý loạn, Sở Du thấy vậy thì cũng không nói chuyện, cứ đi lẽo đẽo theo đuôi hết một ngày. Đợi trời tối, rốt cuộc Lương thị cũng chịu hết nổi, đuổi Sở Du ra ngoài.
zenszens.wordpress.com
Chân trước Sở Du vừa dắt Trường Nguyệt và Vãn Nguyệt ra khỏi cửa Lương thị, chân sau đã dắt Trường Nguyệt và Vãn Nguyệt trèo tường Vệ phủ ra ngoài.
zenszens.wordpress.com
“Tiểu thư muốn đi đâu?” Hắn thân thủ sờ soạng tin tức ở nàng bên tai vị trí, xúc tua đều là lạnh lẽo thiết giáp.
Trường Nguyệt, Vãn Nguyệt thấy khó hiểu.

Sở Du lấy trong túi ra một chùm chìa khóa: “Đi làm thêm chìa.”
zenszens.wordpress.com
Vãn Nguyệt ngẩn người, trong chớp mắt Trường Nguyệt đã mở miệng: “Người bảo nô tì thả An Hồn Hương vào phòng Nhị phu nhân là để lấy cái này á?!”
zenszens.wordpress.com
Sở Du dùng ánh mắt “Trẻ con dễ dạy” liếc Trường Nguyệt, gật đầu.

“Chúng ta đi mau lên, trước hừng đông phải trả về cho bà ta rồi.”
zenszens.wordpress.com
“Rõ!” Hắn trong lời nói mang theo câu dường như,“Rõ ràng ” Vài chữ ở hắn gắn bó trong lúc đó.
Trường Nguyệt vui vẻ, ra sức khen Sở Du: “Tiểu thư, người ghê thật. Nô tì còn đang nghĩ làm thế nào mới khiến Lương thị cho phép chúng ta kiểm tra sổ sách!”

“Sao muội biết ta muốn kiểm tra sổ sách?”

Sở Du thấy Trường Nguyệt có tiến bộ, thường thì nàng ấy toàn chân tay đi trước đầu óc. Trường Nguyệt ngại ngùng: “Là Vãn Nguyệt nói cho nô tì biết.”
zenszens.wordpress.com
Vãn Nguyệt đoán ra ý định của nàng, Sở Du cũng không thấy kì quái. Nàng gật đầu với Vãn Nguyệt, hỏi: “Vậy muội có biết tại sao ta không lãnh việc tổ chức sinh thần hay không?” Nàng cho tới bây giờ nghênh nan mà lên, chạy trốn cái gì, loại sự tình này nàng tuyệt đối.
“Người là chủ nhân, Lương thị là thiếp thất. Chủ nhân muốn đòi lại việc quản gia là chuyện sớm muộn, Lương thị không thể ngăn cản được. Cho nên Lương thị muốn lấy việc này để chủ nhân làm sai, nhằm nói cho Vệ gia biết, chỉ có Lương thị mới đảm đương việc này tốt nhất.”
zenszens.wordpress.com
“Ừ.” Sở Du gật đầu, thở dài: “Vãn Nguyệt, sau này gả muội đi, ta không phải lo lắng rồi.” Người mù cúi đầu cười rộ lên, quanh thân đều là xa xa truyền đến sợ hãi thét chói tai cùng.
Vãn Nguyệt nghe nói thế thì đỏ mặt: “Chủ nhân nói thế còn sớm lắm.”

“Cũng không sớm đâu.” Sở Du chớp chớp mắt: “Muội đã mười sáu rồi.”
zenszens.wordpress.com
Vãn Nguyệt bị Sở Du nói mà ngại ngùng không biết nói gì, Trường Nguyệt ở bên cạnh chọc ghẹo nàng. Vãn Nguyệt không nhịn được liền động tay động chân với Trường Nguyệt, ba người đánh qua đánh lại. Lúc tới phố binh khí lân cận, bọn họ tìm được một thợ ổ khóa. Sau khi quan sát đối phương làm xong một bộ chìa, họ tiếp tục chơi đùa náo loạn trên phố hồi lâu rồi mới vụng trộm trở về.
zenszens.wordpress.com
Ba nàng tự cho mình đã rất cẩn thận, kết quả vừa trèo tường vào đã thấy Vệ Thu đứng trong sân, nhìn ba vị cô nương trèo tường mà trên mặt có vẻ bất đắc dĩ.
zenszens.wordpress.com
Sở Du hơi xấu hổ, lên tiếng chào hỏi: “À ừm…  chào buổi tối.”

Vệ Thu thở dài, muốn nói gì đó nhưng đã kiềm lại.
zenszens.wordpress.com
Sở Du vốn nghĩ chuyện này sẽ kết thúc ở đó, nhưng buổi tối hôm sau nàng liền nhận được bồ câu đưa tin của Vệ Uẩn. Nàng thẳng đem hắn bàn nhanh ở bên hông mình thủ trừu khai, quyết định đem hắn đuổi về.
Chữ viết đã như chó bò ngang, nay lại càng cẩu thả hơn, rõ ràng biểu hiện người viết đang lo lắng. Đối với một lời không hợp liền khai ô biến thái đồng chí cũng không có cái gì cần khách khí.
“Tẩu tử, không thể tùy tiện trèo tường đi chơi. Tường Vệ gia có cơ quan, vài chỗ không thể leo!”

Sở Du nhìn bức thư truyền ngàn dặm, rồi ngẩng đầu nhìn Vệ Thu đang cúi đầu ngắm mũi chân.
zenszens.wordpress.com
Nghẹn hết nửa ngày, nàng không nhịn được nói: “Bồ câu đưa thư không đắt hả?”

Vệ Thu cúi đầu, lí nhí kêu: “Rất đắt.” Nàng thấp giọng nói:“Thành chủ đại nhân hẳn là hồi trong tháp tạo phúc chúng sinh.”
“Hay lắm.” Vẻ mặt Sở Du bình tĩnh: “Vậy làm bồ câu quay đi.”
zenszens.wordpress.com
Vệ Thu: “…”
zenszens.wordpress.com
Hắn biết Sở Du muốn quay không phải bồ câu, mà là hắn.

P/s (Tác giả):

Truyện này không có thực, cho nên toàn bộ xưng hô đều do tác giả tự đặt ra. Tác giả thích viết người với người thắng thua ở chỉ số thông minh và chỉ số vũ lực, không thích viết vì chênh lệch giai cấp mà tạo thành thắng thua. Hơn nữa truyện lấy phụ nữ là trung tâm, cho nên sẽ không viết về địa vị thấp kém của thiếp phòng hay thứ nữ linh tinh.

Vả lại, đấu đá trong truyện chỉ làm nền, nội dung chính là sự trưởng thành của nữ chủ và tiểu thúc, đấu đá chỉ có một vài trang thôi.

Xin hãy dựa theo giả sử của tác giả mà lý giải truyện.

Tôi không thích viết nữ nhân có địa vị quá thấp, phân chia giai cấp xã hội thái quá, cũng không thích sử dụng từ “Di nương”, “Thái thái”.

Trong văn tôi viết, phụ nữ ưu tú có khả năng tham chính, nữ tướng môn cũng có thể ra trận giết địch, đích thứ khác nhau chỉ ở quyền thừa kế, cuộc sống sẽ vì địa vị trong nhà và sự sủng ái của gia chủ mà có sự khác biệt.

Ví dụ như Lương thị, bà sinh ra ba đứa con, hơn nữa quan hệ với Liễu Tuyết Dương và Vệ Trung cũng khá tốt. Dưới loại tình huống này, khách quan mà nói địa vị nữ chính cao hơn so với Lương thị, nhưng nếu nữ chính tỏ thái độ với Lương thị thì một mặt khiến Liễu Tuyết Dương và Vệ Trung bất mãn, mặt khác con cái của bà ta cũng đông, hơn nữa còn lớn lên cùng với Vệ Quân, vậy cũng sẽ khiến Vệ Quân không hài lòng. Do đó, mặc dù phân chia đích thứ, nhưng trong cuộc sống cũng sẽ không áp dụng nhiều.

Tiểu thuyết thỏa mãn nhu cầu tưởng tượng là chính, không nên quá xét nét chút chuyện vặt vãnh.

 

5 25 votes
Article Rating
guest
480 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
Jeyy
Jeyy
2 Ngày Cách đây

Phần cuối buồn quá mann :))) Vệ Uẩn như ông cụ non à

Mai mai
Mai mai
2 Ngày Cách đây

Chữ viết như chó bò ngang. Ha ha

Thanh Hà
Thanh Hà
1 Ngày Cách đây

Dễ thưn thế nhò hihi

Nguyễn Đào
Nguyễn Đào
1 Ngày Cách đây

Tiểu thất quá đáng yêu😂

480
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x
error: Alert: Content is protected !!