Sơn hà chẩm – Chương 14

Sơn hà chẩm – Chương 14

Chương 14:

Thất công tử về rồi!

Editor: Zens Zens

P/s (Zens Zens): Các bạn có thể đăng ký nhận thông báo chương mới theo bài viết này của mình nhé: https://zenszens.com/2019/02/24/huong-dan-dang-ky-nhan-thong-bao/

Lưu ý: Nếu mình phát hiện truyện bị đem ra khỏi web này thì truyện sẽ bị pass, có thể sẽ dựa vào số lượng comment để mở pass, hoặc cũng có thể sẽ đặt câu hỏi mở, tuỳ theo cảm hứng lúc đó của mình. Vì vậy các bạn tranh thủ đọc chương nào thì để lại comment chương đấy, kẻo sau này lại quên nội dung nhé!

***

Tưởng Thuần gào thét hồi lâu rồi cũng thiếp đi trong lòng Sở Du, đến lúc này Sở Du mới yên lòng.

Điều đáng sợ nhất không phải là gào khóc thảm thiết mà là nuốt tất cả đau đớn khổ sở vào trong lòng, không nói ra được, cũng không biết nói thế nào. Dần dần cứ để đau đớn tích tụ trong lòng, tuyệt vọng và thống khổ sẽ bức tử chính mình.
zenszens.wordpress.com
Hôm nay nàng ấy khóc được cũng tốt. Kế tiếp đem sở hữu khai nhắm rượu nói chuyện đại thần trên tay chính sự xử lý đề xuất.
Sở Du cho người hầu hạ nàng ấy ngủ rồi đứng lên, bước ra ngoài. Vãn Nguyệt tiến lên báo cáo động thái của Thiếu phu nhân các phòng và Tam phu nhân Vương thị, sau đó mới nói với Sở Du: “Thất công tử gởi thư, hôm nay bọn họ đã đến Bình Thành.”

Sở Du nghe lời này thì vội vàng cho người trình thư Vệ Uẩn lên.
zenszens.wordpress.com
Rõ ràng lần này nét bút đã vững vàng hơn trước rất. Trong thư không nói gì nhiểu, chỉ có vài nét bút thưa thớt kể rõ nơi đến và tính hình thế nào.

Sở Du đọc thư này, không khỏi hơi nhớ tới thư hồi âm lúc trước của Vệ Uẩn. Trước giờ chàng ta đều thao thao bất tuyệt, nào là cảnh trí xung quanh, phong thổ ở đó, vân vân và mây mây, cái gì cũng nói, không phân chính phụ,.

Mà phong thư hôm nay, e rằng bảo đó là thư Vệ Quân viết, nàng cũng tin.
zenszens.wordpress.com
Sở Du cảm thấy trong lòng hơi khó chịu. Quá trình trưởng thành của một con người vốn là một quá trình khiến con người ta đau lòng. Nếu để chàng trưởng thành mà phải trả một cái giá lớn như vậy thì quả thật rất đáng buồn. Toàn bộ lâm triều mặt sau người trên tâm hoảng sợ, trong ngày thường không rên một tiếng.
Nàng kể một ít tình hình trong phủ, suy nghĩ một chút rồi viết thêm một câu:

Nghe đồn bên ngoài Hoa Kinh non sông tươi đẹp, trên đường về nhà nếu có cảnh vật lý thú, đừng ngại kể một ít. “A,” Hắn âm trầm ánh mắt cũng không biết đang nhìn cái gì,“Ta đi ra ngoài sống lột Đường.
Viết xong nàng cho người gởi tin đi.
zenszens.wordpress.com
Tuy rằng hôm nay Vệ phủ bị bao vây nhưng tất cả mọi người còn chưa biết rõ nguyên do. Hơn nữa địa vị Vệ phủ trong quân đội đã thâm căn cố đế, nên không ai gây khó dễ quá mức. Dù bất chợt có một hai con bồ câu đưa tin thì cũng chỉ mắt nhắm mắt mở cho qua. Đang ở nói chuyện trong lúc, vừa vặn cung nhân đứng ở cửa báo lại:“Bệ hạ, ngọc chiêu nghi cầu kiến.”
Sau khi gởi thư xong, rốt cuộc Sở Du cũng được nghỉ ngơi. Nàng nằm trên giường nhìn ánh trăng sáng, thở dài một tiếng rồi từ từ nhắm mắt lại.

Sáng sớm hôm sau thức dậy, Sở Du bắt đầu chuẩn bị linh đường. Hôm nay, những thứ cần thiết đều phải đi ra ngoài mua, nhưng binh lính giám sát cũng không gây chuyện khó dễ, dù sao những thứ đó cũng chẳng có gì đặc biệt. Có điều các Thiếu phu nhân đều tránh ở trong phòng, giống như sợ có dính líu đến Vệ gia. Khi đã xong khâu chuẩn bị, hầu như chỉ có một mình Sở Du bận rộn, nhân thủ ít ỏi, có phần giật gấu vá vai. Rồi sau đó là bình hoa thoát phá nổ, tiện đà là bệ hạ sẳng giọng không có chút độ ấm thanh.
Nhiều người làm việc, dù sao cũng cần phải có chủ tử trông chừng mới có thể làm kỹ lưỡng được. zenszens.wordpress.com
Sở Du phải bận rộn từ sáng sớm. Khi nàng nghe thấy tiếng bước chân bên ngoài, lúc ngẩng đầu lên thì nhìn thấy Tưởng Thuần đã đứng ở cửa.

Nàng ấy mặc một thân áo trắng, tóc buộc băng trắng ở đằng sau, trên mặt không có chút son phấn, nhìn qua có phần xinh đẹp nền nã. Sở Du ngẩn người, hỏi: “Nhị Thiếu phu nhân hôm nay còn đang bệnh, không nghỉ ngơi mà tới đây làm gì?”
zenszens.wordpress.com
Tưởng Thuần cười cười, trên mặt không còn dáng vẻ xúc động như ngày hôm qua.

“Sức khỏe ta tốt rồi, nghe nói cô bận rộn nên tới xem thử có thể giúp được gì không. Không phải lần trước cô hỏi ta có thể giúp cô tổ chức hậu sự cho phụ thân và các vị công tử hay không à?” Cung nhân lập tức tè ra quần lăn đi vào, thấy nổi giận hoàng đế một phen bắt tay biên bình.
Sở Du không ngờ Tưởng Thuần khôi phục nhanh như vậy. Nàng hơi do dự đáp: “Cô…nghĩ thông chưa?” Cung nhân trong lòng run sợ trộm ngắm, Yến vương thế tử phi cổ tay kinh tâm truật mục.
“Hôm qua ta làm chuyện dại dột, may nhờ có Thiếu phu nhân chỉ điểm. Hôm nay Lăng Xuân còn ở đây, ta thân là mẫu thân phải thể hiện cho ra dáng làm mẹ mới đúng.”
zenszens.wordpress.com
Tưởng Thuần thở dài, cúi đầu hành lễ với Sở Du một cái: “Ơn cứu mạng, vẫn chưa nói lời cảm tạ.” Hắn quỳ một gối xuống ở suy yếu nằm ở bên giường trước mặt nữ nhân, một bàn tay xuyên.
“Nhị Thiếu phu nhân quá lời rồi.”

Sở Du vội đỡ nàng: “Vốn là tỷ muội một nhà, cần gì nói cảm tạ.”

Tưởng Thuần được Sở Du đỡ, nghe thấy lời nàng thì chần chờ một lát nói: “Vậy sau này, ta sẽ gọi Thiếu phu nhân là A Du, nếu Thiếu phu nhân không chê có thể gọi ta một tiếng Nhị tỷ.” Kỳ thật nàng chính là tưởng cường điệu, người bình thường là thật tranh bất quá nàng như.
“Hôm nay mọi người cùng chung hoạn nạn, sao muội lại chê được?”
zenszens.wordpress.com
Sở Du mỉm cười: “Nhị tỷ bằng lòng đến giúp muội là đã tốt lắm rồi.”

Nói xong hai người liền đi vào. Sở Du phân ra vài công việc lặt vặt trong nhà cho Tưởng Thuần. Nàng năm vừa mới mười bảy, năm ngoái mạt tân hôn thành quả, đại bộ phận lòng người lý.
Vệ Thúc là con trai lớn của Lương Thị. Trước khi Sở Du gả vào, Tưởng Thuần đã là Nhị Thiếu phu nhân, thường giúp đỡ Lương thị xử lý nội vụ. Nàng ấy làm còn lưu loát hơn Sở Du.

Sở Du quan sát Tưởng Thuần làm việc, ngẫm nghĩ một chút mới nói: “Muội đã áp giải Lương thị lên quan phủ…” Nhưng thế nhân đãi quả phụ luôn hà khắc, đặc biệt loại này rất có vài phần “Khắc phu” Ý tứ.
“Là chuyện nên làm.” Giọng điệu Tưởng Thuần bình thản, chăm chú nhìn sổ sách, chậm rãi nói: “Những năm gần đây Lương thị vẫn luôn chuẩn bị sẵn sàng cuốn tiền bỏ trốn, phòng ngừa trường hợp Vệ phủ gặp rủi ro. Ở ngoài bà ấy còn có một nhân tình, hôm nay Thiếu phu nhân ra đòn phủ đầu cũng là chuyện tốt.”
zenszens.wordpress.com
Sở Du nghe thế thì kinh hãi. Nhưng là làm này tràn ngập bi kịch sắc thái thế tử phi bởi vì mạo mỹ mà bị hoàng đế xem.
Khó trách đời trước Lương thị chỉ là một thiếp thất mà có khả năng quét sạch toàn bộ tiền tài trong Vệ phủ, đã vậy còn không để lại dấu vết, giống như bốc hơi khỏi thế gian. Hóa ra không phải bà ta làm một mình.

“Nếu Nhị tỷ đã biết, tại sao không nói với phu nhân?”

Sở Du sắp xếp suy nghĩ, trước tiên hỏi. Tưởng Thuần cười: “Có một số việc nhìn thấu nhưng không thể nói, dù sao bà ấy cũng là mẹ chồng tỷ.”

Nói tới đây Sở Du đã sáng tỏ. Bao nhiêu năm rồi bao nhiêu quả phụ trinh tiết đền thờ, trên thực tế đều là phu gia động thủ.
Tưởng Thuần thông minh như vậy, e là đã phát hiện dấu vết Lương thị để lại từ lâu. Nhưng dù sao bà ta cũng là mẫu thân của Vệ Thúc, dù nàng có biết cũng không thể nhiều lời, sợ trở mặt thì ai cũng khó xử.
zenszens.wordpress.com
Mà hôm nay Vệ Thúc đã chết, nàng ấy cũng chẳng phải bận tâm nhiều. Đời trước nếu như Tưởng Thuần không tự sát, chỉ với thủ đoạn của nàng ấy, chắc chắn hoàn cảnh của Vệ phủ đã tốt hơn nhiều. Vương phu nhân không nói, cố chấp Yến vương phi biểu tình âm ngoan, rồi sau đó nàng bắt.
Cao lầu đổ, dù một mộng(*) hư, cũng còn trăm xà ngang chống đỡ.

(*) Mộng (): lỗ mộng trong kỹ thuật ghép gỗ, thường dùng trong việc ghép các chi tiết xà cột hoặc các mấu nối trong đồ gỗ nội thất. Tham khảo chi tiết tại link >>> https://www.dkn.tv/van-hoa/anh-dong-30-ky-thuat-dong-mong-tinh-xao-cua-nguoi-trung-hoa-co-dai.html

Sở Du nhìn Tưởng Thuần không khỏi sững sờ. Tưởng Thuần đang gảy bàn tính, suy nghĩ một lát mới ngẩng đầu lên hỏi: “Hôm nay Lăng Xuân theo phu nhân đến Lan Lăng, liệu có bình an không?” Trẻ tuổi đế vương mang theo làm người ta sợ mỉm cười, nâng dậy suy yếu thế tử phi, đem.
Vệ Lăng Xuân là con của Tưởng Thuần, cũng là tiểu công tử lớn tuổi nhất trong năm vị công tử. zenszens.wordpress.com
Sở Du biết được lo lắng trong lòng nàng, liền đáp: “Tỷ yên tâm, bọn họ chia làm ba đợt, âm thầm ra ngoài. Hơn nữa đã phái những người tinh nhuệ nhất trong phủ đi theo họ, bây giờ chẳng qua Vệ phủ chỉ bị bao vây, chưa có định tội. Bọn họ ở bên ngoài cũng sẽ vô sự thôi.”

Tưởng Thuần cũng biết Sở Du nói vậy chỉ để nàng yên tâm một chút.
zenszens.wordpress.com
Có Tưởng Thuần tham gia, Sở Du xử lý mọi chuyện nhanh hơn rất nhiều. Dọc đường đi Vệ Uẩn vẫn viết thư gửi Sở Du, có thể nhìn ra được chàng đã tận lực kể cho Sở Du những gì trải qua trên đường, nhưng vì không có tâm trạng cho nên từ ngữ rất khô khan, hoàn toàn không hề thú vị, giống như chỉ nói cho có.

Mỗi ngày Sở Du đọc thư xong đều gấp lại cẩn thận, bỏ lên tủ đầu giường. Sau đó lôi ra một ít đất sét màu, mường tượng lại dáng vẻ của Vệ Quân và Vệ Uẩn, nặn theo hình dáng của bọn họ. Đế vương khàn khàn cười rộ lên, thanh âm này khiến cho dưới một mảnh nhân giống nhau.
Bảy vị công tử của Vệ gia, Sở Du chỉ nhớ được khuôn mặt của hai người này, những người khác nàng chưa từng gặp mặt, chỉ nghe được giọng nói trong ngày tân hôn.
zenszens.wordpress.com
Lúc tượng đất nặn xong thì cũng đã đến lúc Vệ Uẩn về kinh. Hắn đầu ngón tay nhiễu khởi thế tử phi mềm mại tóc dài thưởng thức, hống nàng dường.
Một đêm trước khi Vệ Uẩn vào kinh, trước cửa Vệ phủ tăng cường thêm nhân thủ, rõ ràng không khí đã căng thẳng hơn. Tưởng Thuần từ ngoài chạy vào, gấp gáp hỏi: “A Du, bọn họ bày trận giống như muốn bắt Tiểu Thất ngay tại cửa vậy? Rốt cuộc trên chiến trường đã xảy ra chuyện gì chứ…?” Thế tử phi nước mắt không tiếng động chảy xuống dưới, loại này không tiếng động gì một.
Tưởng Thuần lầm bầm, trên mặt lộ rõ sự lo lắng.

Sở Du bình tĩnh phân phó treo lụa trắng trong phủ, đồng thời cho người thông báo sáng sớm ngày mai các vị Thiếu phu nhân phải tụ tập đông đủ ở tiền viện, chờ Vệ Uẩn trở về. Sau khi làm xong tất cả, nàng mới nói với Tưởng Thuần: “Dù xảy ra chuyện gì, ngày mai chúng ta cũng phải nghênh đón phụ thân và huynh trưởng trở lại một cách vẻ vang.” Ở dưới cung nhân run run hoàn toàn không dám ngẩng đầu, vị hoàng đế này là cái dính vào.
Thái độ bình tĩnh của Sở Du khiến Tưởng Thuần yên tâm không ít.
zenszens.wordpress.com
Nàng ấy gật đầu một cái, nghiêm túc đáp: “Nếu bọn họ dám làm nhục Tiểu Thất trước mặt phu quân, tỷ sẽ không tha cho bọn chúng!”

Sở Du nghe thấy thế thì cảm thấy hơi buồn cười, vui vẻ khẽ gật đầu: “Được, không tha cho bọn chúng.” Ngày thứ hai vừa lúc là trong cung khó được lâm hoa yến, này yến hội tồn tại đã lâu, trong.
Đêm hôm đó, Sở Du trằn trọc trở mình, không ngủ được.

Vệ Uẩn đã đến ngoài thành, chẳng qua trước khi vào cần phải chính đốn sơ lại. Cũng giống như Sở Du mong muốn cho Vệ Uẩn nhìn thấy vẻ mặt tốt nhất của Vệ phủ, giờ đây Vệ Uẩn cũng hi vọng người trong nhà không nhìn thấy dáng vẻ quá mức chật vật của chàng. Ánh trăng diện mạo thực ngọt, nhân thực đơn thuần, Tần Trà còn thật thích.
Hôm sau trời vừa hửng sáng, Sở Du đã dậy.

Nàng gọi người búi tóc phụ nhân cho mình, đầu cài hoa trắng, sau đó thay một chiếc váy dài màu trắng, bên ngoài khoác một bộ áo váy gấm Vân Nam trắng, nhìn qua có vẻ trang trọng tao nhặn. Hôm nay muốn gặp gặp thế giới này bệnh nhân ôn ngọc, tốt lắm, khởi công.
Nàng trang điểm nhạt, đeo khuyên tai trân châu, trông có vẻ có sức sống hơn nhiều. Tuy rằng áo trắng nhuốm màu bi thương nhưng vẫn không quá mức nhếch nhác, tiều tụy.
zenszens.wordpress.com
Sau khi nàng làm xong mọi chuyện thì bước ra sân, kiểm tra lại số người.

Thế mà trong tốp năm tốp ba ở viện chỉ có Tưởng Thuần và người đáng lý nên ở trong phòng là Lục Thiếu phu nhân Vương Lam.

Hai tay Sở Du đặt trong tay áo, sắc mặt lạnh lùng: “Những người khác đâu?”

“Các vị Thiếu phu nhân đều nói thân thể không khỏe.”

Quản gia tiến lên, lễ độ nói: “Nô tài đã đi mời nhưng các Thiếu phu nhân không muốn tới” Lâm hoa yến thiết lập tại nghe nhà thuỷ tạ, đình đài lầu các phí phạm quay chung quanh.
Lời của quản gia đã biểu đạt ý tứ rất rõ, “nói” không khỏe, không “muốn” tới.
zenszens.wordpress.com
Sở Du biết những người này đang tính toán điều gì, đơn giản chính là đang tỏ thái độ với bên ngoài, không muốn dính dáng nhiều đến Vệ phủ.

Ánh mắt Sở Du rơi lên người lão quản gia đi mời người: “Hôm nay bọn họ ở trên giường không bò dậy nổi sao?” Quả thật là cái mỹ nhân, chẳng sợ không thi phấn trang điểm, dung sắc cũng kinh người.
Quản gia không hiểu Sở Du có ý gì, đang còn mờ mịt thì nghe Sở Du cao giọng quát: “Trường Nguyệt, Vãn Nguyệt, tới phòng các vị Thiếu phu nhân thông báo, trừ phi họ ở trên giường không bò dậy được, nếu không thì phải lập tức tới đây cho ta! Bằng không, lập tức đánh gãy chân không cần bẩm lại!”

Sắc mặt quản gia khiếp sợ, vẻ mặt mọi người ở đó cũng trở nên khó coi.

Đánh gãy chân… Của nàng nhân duyên tốt lắm, vừa vừa ra khỏi miệng, còn có nhân che ô của nàng miệng.
Nhưng Vãn Nguyệt và Trường Nguyệt lại ra vẻ chẳng có chuyện gì, lập tức dẫn người đi.

Tưởng Thuần cũng hơi lúng túng, tiến lên trước nói: “A Du, muội làm vậy…”
zenszens.wordpress.com
“Hôm nay ta đang giành lấy thể diện của Vệ phủ…” Giọng nói Sở Du lạnh lẽo, bề ngoài là trả lời Tưởng Thuần, nhưng ánh mắt thì bao quát khắp sân: “Ai không chừa mặt mũi cho ta, thì cũng đừng trách ta không giữ thể diện cho người đó!”

Mọi người chờ chốc lát đã nghe thấy giọng Diêu Giác vang lên từ xa.

Nàng ta nổi giận quát: “Sở Du, ai cho cô lá gan đánh gãy chân ta hả?!”

Sở Du quay đầu lại, thấy Diêu Giác và ba vị Thiếu phu nhân chạy tới như lửa xém lông mày. Dung ngọc đại khái là đem chính mình nhân vật định vị vì “Xuyên qua giả”, sau đó lại là.
Diêu Giác cầm roi trên tay, đang định vung lên thì nghe Sở Du nói: “Sao, không muốn lấy thư phóng thê nữa à?”

Diêu Giác nghe thế thì tay cứng đờ. Trẻ tuổi đế vương liếc mắt một cái liền thấy kia áp kim màu đỏ váy giác, tái hướng lên trên.
Sở Du mỉm cười đứng đó, ánh mắt quét qua ba vị Thiếu phu nhân. “Hôm nay, ta nói rõ cho các người biết. Nếu các người đàng hoàng, hôm sau ta sẽ thay các người xin Vệ Uẩn một phong thư phóng thê, hoàn toàn cắt đứt quan hệ với Vệ gia. Còn nếu hôm nay các người muốn náo loạn…”. Sở Du rống lên: “Vậy thì cứ náo loạn đi! Dù sao mạng của ta cũng để lại chỗ này, ta lấy mạng mình ra náo loạn với các người, để xem rốt cuộc ai mạnh hơn ai!”

Lời này vừa nói ra, tất cả đều im phăng phắc.
zenszens.wordpress.com
Lúc này bên ngoài chợt truyền đến tiếng thị vệ. Bên cạnh một đám người mộng bức nghe bọn họ đánh ách mê, trẻ tuổi đế vương nghe thấy.
“Thiếu phu nhân, Thất công tử về rồi!”

5 21 votes
Article Rating
guest
393 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
Tran Uyen
Tran Uyen
7 Ngày Cách đây

Chị Du bao ngầu nha

Nga Đỗ
Nga Đỗ
7 Ngày Cách đây

Kiếp này Vệ Uẩn đã ko còn cô độc nữa

Vicky
Vicky
7 Ngày Cách đây

A Du hợp ý mình quá trời ơi

Mỹ Loan
Mỹ Loan
6 Ngày Cách đây

Du tỷ ngầu quá đi<3 <3

vuong
vuong
5 Ngày Cách đây

chị ấy ngầu quá

Linh
Linh
5 Ngày Cách đây

Trong nghịch cảnh, nàng ấy thật can đảm

Kylin
Kylin
3 Ngày Cách đây

Nếu phụ phu Vệ Gia ở trên trời thấy Sở Du như vậy cũng sẽ biết ơn nàng chống đỡ Vệ gia trong lúc này

Nguyễn Đào
Nguyễn Đào
1 Ngày Cách đây

Tiểu Thất có chị Du bảo kê rồi!

Pomapu
Pomapu
20 Giờ Cách đây

Chị Du ghê ghê

393
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x
error: Alert: Content is protected !!