Sơn hà chẩm – Chương 24 (1)

Sơn hà chẩm – Chương 24 (1)

Chương 24 (1)

Bổn cung đã ra tay, chưa từng thua trận nào!

Editor: Zens Zens

P/s (Zens Zens): Các bạn có thể đăng ký nhận thông báo chương mới theo bài viết này của mình nhé: https://zenszens.com/2019/02/24/huong-dan-dang-ky-nhan-thong-bao/

Lưu ý: Nếu mình phát hiện truyện bị đem ra khỏi web này thì truyện sẽ bị pass, có thể sẽ dựa vào số lượng comment để mở pass, hoặc cũng có thể sẽ đặt câu hỏi mở, tuỳ theo cảm hứng lúc đó của mình. Vì vậy các bạn tranh thủ đọc chương nào thì để lại comment chương đấy, kẻo sau này lại quên nội dung nhé!

***

Vệ Uẩn bị lời này làm cho sững sốt. Sở Du nói xong một hơi rồi mới nhận ra, quả thật dáng vẻ bây giờ của nàng có vài phần tương tự lúc nàng mười lăm tuổi.

Hai người trầm mặc, Sở Du điều chỉnh tâm trạng lại. Sau khi Vệ Uẩn tiêu hóa xong lời nàng, rốt cuộc cũng đáp: “Đệ sẽ nhớ kỹ lời tẩu tử nói. Lần này là do đệ không phải. Lần sau trước khi làm chuyện gì, đệ nhất định sẽ bàn bạc trước với người.” Này hang mở miệng trọng đại, che đậy tính cũng không tốt, bọn họ ngủ ở tối trong sườn thời.
Sở Du gật đầu một cái, cuối cùng cũng nguôi giận, tầm mắt dời xuống chân Vệ Uẩn. Nàng nhíu mày một cái rồi nói: “Vết thương của đệ…”

“Không có gì!” Vệ Uẩn vội nói: “Đệ ở trong quân doanh bị các ca ca đánh còn nặng hơn, đây chỉ là vết thương nhỏ thôi! Tẩu tử đừng quá lo lắng!”
zenszens.wordpress.com
Sở Du thở dài, nàng bước tới trước mặt Vệ Uẩn, nửa ngồi xổm xuống, bắt đắc dĩ nói: “Vén chân lên cho ta xem một chút.” Nàng thử qua trực tiếp dùng rộng diệp đắp ở cái động khẩu, kết quả không vài phút liền toàn bộ.
“Chuyện này…”

“Trưởng tẩu như mẹ.” Sở Du trừng chàng một cái: “Trong lòng ta đệ chỉ là một đứa trẻ thôi, đừng suy nghĩ nhiều quá.” Nhưng là đốt chế đại lượng đào phiến không thể dựa vào đơn giản lửa trại, tạo một cái chỗ trú.
Vệ Uẩn không lên tiếng, vẫn còn ngượng ngùng, Sở Du cả giận: “Mau lên, đừng lãng phí bạc của ta!” Nàng ở hang miệng bên cạnh thổ địa thượng đào một cái không tính đại tào, ôm một khối tương.
Thấy Sở Du nổi giận, cuối cùng Vệ Uẩn đành phải từ bỏ đấu tranh. Chàng vén ống quần lên, để lộ ra vết thương trước mặt Sở Du.

Từng mảng máu bầm lớn, lại thêm vết thương dữ tợn làm người khác khó tránh run rẩy. Sở Du không nói gì, nàng nhìn vết thương, bình tĩnh hỏi: “Ta sẽ bảo đại phu phối thuốc chuyên trị thương, còn những vết thương khác thì sao?”
zenszens.wordpress.com
“Không sao…” Vệ Uẩn nhỏ giọng: “Chỉ là vài ngoại thương do bị roi quất thôi…”

Sở Du gật đầu nói: “Ta biết.” Chỗ trú không tính đại, lớn nhất chỉ có thể đốt một ít chính nàng sử dụng bình sứ, thổ vách tường.
Dứt lời, Sở Du đứng dậy nói với chàng: “Dưỡng thương cho tốt, ta về trước đây.”

“Vâng…” Nàng vô pháp làm ra tròn hình cung trạng mô hình, bởi vậy mái ngói là đơn giản nhất địa.
Vệ Uẩn gật đầu một cái, nhìn Sở Du mặt lạnh đi ra, chàng gọi lại: “Tẩu tẩu…”
zenszens.wordpress.com
“Ừ?” Nàng một hơi làm hơn mười khối ngói, sau đó đặt ở khoảng cách lửa gần địa phương hong khô.
“Tẩu… đừng giận nữa được không? Nếu ca ca mà biết đệ chọc giận tẩu như vậy, không chừng sẽ đánh chết đệ mất!”

Vệ Uẩn nói xong mà vẫn còn thấp thỏm, hai từ “Đánh chết” này giống như Vệ Quân có thể bò ra khỏi mộ đánh chết chàng thật vậy. Nó vẫn là cùng mỗi ngày giống nhau săn thú, cùng nàng chơi đùa, nhưng là không biết có phải.
Sở Du nghe chàng nói, có hơi bất đắc dĩ: “Ta không giận đệ.”
zenszens.wordpress.com
Nàng chỉ nổi giận với những kẻ khốn kiếp đã đánh cậu thôi.

Vệ Uẩn nghe thấy lời Sở Du thì thả lỏng đi nhiều, bấy giờ Sở Du mới nói lời từ biệt. Sau đó cứ như vậy liên tục ngày thứ ba, của nàng viên ngói cuối cùng toàn bộ đốt tốt lắm, ở Đại.
Sau khi rời khỏi, nàng gọi Trường Nguyệt tới căn dặn: “Muội bảo ngục tốt ghi lại tất cả những kẻ đánh đánh Vệ Uẩn cho ta, bao nhiêu tiền cũng chi. Chúng ta sẽ không khai hắn ra, chỉ cần bảo hắn ghi tên là được.”

“Vâng.” Sau đó nhìn đến nó nâng trong lòng tiểu nhân cười sờ sờ nó đầu, nhẹ nhàng bắt nó kéo vào sơn.
Trường Nguyệt đáp lời xong liền lập tức đi tìm ngục tốt trông chừng Vệ Uẩn. Trường Nguyệt đi rồi, Vãn Nguyệt mới cười khẽ: “Thiếu phu nhân vẫn bao che khuyết điểm như trước.”
zenszens.wordpress.com
Sở Du cười lạnh: “Làm chuyện gì cũng phải trả giá cho chuyện đó, Vệ gia vẫn chưa sụp đổ đâu.” Đây là nàng hối hận chuyện, nhưng là nàng lại không hối hận cự tuyệt nó. Nếu lại cho nàng một.
Sau khi Trường Nguyệt trở lại đã giao bản danh sách cho Sở Du, ba người cùng trở về Vệ phủ. Lúc trước, Sở Du đã phân phó người quan sát động tĩnh Vân Lan Quận chúa, nàng vừa về thì người theo dõi cũng trở lại, vội vàng bẩm báo với nàng: “Hôm nay có khách đến thăm phủ Vân Lan Quận chúa.”

“Là ai?” Mùa xuân gió đêm so ban ngày trời mát nhiều, thời gian dài quá nàng liền bắt đầu cảm thấy cả.
Sở Du vội hỏi, người hầu báo lại: “Lục Mẫn Hành.”
zenszens.wordpress.com
Lục Mẫn Hành là chiêm sĩ của phủ Thái tử (*), trước nay giao tế rất thân với Vân Lan Quận chúa. Bên ngoài đồn đãi hắn ta và Vân Lan Quận chú có quan hệ mật thiết. Nàng mặc thành một cái điểu, tần cuối tuần đại yêu sau cáo thiên điểu, vì cứu một đầu Lang.
(*) Chiêm sĩ (詹士) : Là một chức quan thời Minh triều, chính tam phẩm, chủ yếu phụ đạo Thái tử.

Kết hợp suy nghĩ với chuyện của Thái tử cũng không khó hiểu, người có quan hệ mật thiết đó làm sao có thể là Lục Mẫn Hành? Rõ ràng là thái tử mượn danh Lục Mẫn Hành làm việc! Cáo thiên điểu đã chết , như vậy hiện tại nàng là cái gì? Nàng giật giật thân thể, phát hiện trọng.
Nhưng bất luận là như thế nào, chỉ cần Thái tử đi là tốt rồi. Thập Nhật Hương nhiễm vào người thì trong vòng mười ngày cũng chưa tiêu tan. Trừ trước đến nay Trưởng công chúa là người thận trọng, hơn nữa bây giờ Trưởng công chúa và Thái tử đang nghị thân, không thể nào lâu ngày không gặp mặt.

Giả dụ như không gặp, nàng cũng sẽ nghĩ cách để Trưởng công chúa đi tìm Thái tử.
zenszens.wordpress.com
Sở Du suy nghĩ rồi dặn hạ nhân: “Tiếp tục quan sát, nhất là phủ Trưởng công chúa và phủ Thái tử, quan sát thật kỹ lưỡng cho ta.” Nàng cảm thấy nàng không bị yêu sau thiêu cạn tịnh cũng đã rất may mắn , ai lại hội cố ý cho.
Sáng hôm đó Thái tử đến phủ Vân Lan Quận chúa thì chiều cùng ngày đã đến phủ Trưởng công chúa. Theo lý Trưởng công chúa nên có hành động, nhưng vẫn mãi chậm chạp không có tin tức. Vấn đề này quấy nhiễu nàng thật lâu, nhưng là liên tục quá dài như vậy thời gian nàng cũng.
Trong lòng Sở Du không khỏi thấp thỏm, ngẫm nghĩ xem rốt cuộc đã sai ở chỗ nào.

Trưởng công chúa là người bá đạo. Bản thân bà ta đã nuôi mười mấy trai lơ, chắc chắn không phải là người biết hôn phu con mình bị tình nhân tranh giành mà nhẫn nhịn. Nhưng hôm nay bà ta đã thấy Thái tử nhiễm mùi Thập Nhật Hương mà vẫn chưa có động tĩnh, vậy là ý gì?” Nàng duỗi dài quá cổ xem xét, gặp theo xa xa đi tới một đội nhân mã, bên ngoài vây đầy dân.
Sở Du đoán không ra. Suốt ba ngày liên tiếp, nàng cho người quan sát kỹ càng, càng chờ thì lòng càng bất an. Sở Du đang định tính toán đường khác, bất chợt sáng sớm ngày thứ ba, nàng vừa mở mắt đã thấy Trường Nguyệt hấp tấp xông vào, gấp gáp bẩm báo: “Thiếu phu nhân, chuyện lớn rồi!”
zenszens.wordpress.com
Sở Du mở choàng mắt. Nàng bật người dậy, lạnh giọng hỏi: “Chuyện gì?!”

“Thái tử… Thái tử…” Trường Nguyệt thở hổn hển. Đầu óc Sở Du căng thẳng, nghe Trường Nguyệt nói: “Thái tử bị Trưởng công chúa lôi từ trên giường Vân Lan Quận chúa xuống, kéo thẳng vào trong cung rồi!” Da lông là bắt tại một cái đầu gỗ cái giá thượng , mặt sau đi theo rất nhiều vết thương rầu rĩ binh.
Sở Du nghe thế thì hít một hơi lạnh.
zenszens.wordpress.com
Nàng sai rồi. Nàng đã đánh giá thấp Trưởng công chúa. Ba ngày nay Trưởng công chúa án binh bất động, không phải do bà ta không định làm gì, mà bà ta khinh thường làm mấy chuyện nhỏ nhặt, nếu đã làm thì phải làm một trận thật lớn.

Ngay sáng sớm, Thái tử đã bị lôi xuống khỏi giường đường tỷ, áp giải thẳng vào trong cung. Vị Trưởng công chúa này cũng quá lớn mật rồi.
zenszens.wordpress.com
Sở Du sững sờ trong chốc lát, sau đó vội nói: “Mau, kể rõ ràng những gì đã xảy ra cho ta nghe.” Đầu sói cúi ở cái giá trung gian, bốn móng vuốt đều không có , chỉ còn lại có phúc lưng đầy đặn.
“Tối qua Lục Mẫn Hành viếng thăm phủ Vân Lan Quận chúa. Khi trời gần sáng, Trưởng công chúa đột ngột mang theo hai trăm ám vệ, dùng thuốc mê đánh úp vào phủ Vân Lan Quận chúa. Chẳng phải biệt viện của chúng ta nằm sát chỗ đó sao, thuốc đó cũng mạnh thật đấy, tới bây giờ thị vệ vẫn còn chưa tỉnh.”

“Đây không phải là trọng điểm.” Sở Du vừa rửa mặt vừa hỏi: “Sau đó thì sao?”
zenszens.wordpress.com
“À.” Trường Nguyệt trở lại chủ đề: “Trưởng công chúa mang người tới tận phòng ngủ Vân Lan Quận chúa, bảo muốn bắt tên Lục Mẫn Hành làm bại hoại danh dự Vân Lan Quân chúa, vì vậy binh lính mới xông lên kéo thẳng người trên giường xuống. Trưởng công chúa lập tức giơ roi lên quất, sau khi quất được hai roi thì mới phát hiện có gì không đúng. Bà ta quỳ một chân xuống, nắm đầu nam nhân kia kéo lên, nghi hoặc hỏi: “Đây không phải là Thái tử Điện, chất nhi của ta hay sao? Tại sao Điện hạ lại quần áo xốc xếch quỳ ở chỗ này vậy?” Nàng bỗng nhiên đứng lên hướng phía ngoài chạy đi, giống điên rồi giống nhau ở trong rừng rậm.
Trường Nguyệt một tay cầm roi dài, học bộ dạng của Trưởng công chúa, làm vẻ mặt như sực tỉnh: “Ha, thì ra tối qua trong phòng Vân Lan Quận chúa không phải là đại nhân Lục Mẫn Hành Lục mà là Thái tử Điện hạ sao? Không, không thể nào, Thái tử Điện hạ là người trung hậu nhân nghĩa, tháng trước còn quỳ trước mặt bổn cung thề thốt son sắc, bảo rằng sau khi cưới con ta thì cả đời sẽ không tương phụ, chỉ có duy nhất một mình con ta, độc sủng nó cả đời. Điện hạ, người còn nhớ lời hứa này chăng?” Nàng đi vài cái bọn họ thường xuyên xuất ẩn địa phương, dòng suối nhỏ bên không có gì nó tung.
Trường Nguyệt bắt chước vô cùng sinh động. Sở Du ngồi xếp bằng ở đầu giường, lấy tay chống cằm, cùi chỏ chống hai bên gối, mỉm cười nói: “Tiếp đi.”

“Sau đó, Thái tử Điện hạ khóc lóc cầu xin Trưởng công chúa bỏ qua việc này. Đương nhiên Trưởng công chúa không đồng ý, cho nên liền nói: Điện hạ, Vân Lan Quận chúa là đường tỷ của người, hai người xuất thân cùng họ. Ngài và nàng ta làm chuyện này là rối loạn luân lý, đại nghịch bất đạo. Ngài có địa vị Thái tử tôn quý, mà đây không phải chuyện nhỏ, hay là chúng ta đi bẩm báo Thánh thượng, để xem Thánh thượng định đoạt thế nào.” Sau này bỗng nhiên nhớ tới cái gì, nàng đi tới hắc đại Hắc Nhị nơi phụ cận, nhưng là nơi đó sớm.
“Sau khi nói xong, Trưởng công chúa lập tức gọi người tới kéo hết Thái tử và Vân Lan Quận chúa vào cung. Trên đường đi, tất cả mọi người nghe thấy chuyện này đều nháo nhào ra xem, phải gọi là đông nghẹt như kiến!”

Trường Nguyệt lắc đầu một cái: “Nếu ta là Thái tử, chắc chỉ muốn chết quách cho xong.” Nhưng nàng tựa hồ coi thường hắc lang lòng trả thù lý, không đi hai bước, nó bỗng nhiên không.
“Cẩn thận lời nói.” Vãn Nguyệt liếc Trường Nguyệt một cái, trong mắt có ý bất mãn.
zenszens.wordpress.com
Sở Du như đánh hơi được mùi, thấy Trường Nguyệt đã nói xong thì vội vàng nói: “Hôm nay trong cung có tin tức gì không?” Nó không ngừng đối với nàng thét lên, miệng nước miếng theo khóe miệng rơi xuống, nàng thập.
“Không có.” Trường Nguyệt hưng phấn nói: “Bây giờ toàn bộ Hoa Kinh đều đang chờ tin tức từ trong cung. Nếu có, chúng ta chắc chắn sẽ biết trước tiên!”

Nghe Trường Nguyệt nói, Sở Du gật đầu hài lòng. Nàng căn dặn quản gia chuẩn bị tiếp hậu lễ, sau đó nghiêm túc rửa mặt, chờ gặp mặt Trưởng công chúa.
zenszens.wordpress.com
Đợi đến khi trời hoàn toàn sáng, rốt cuộc trong cung truyền ra tin tức, bảo Trưởng công chúa say rượu nhận nhầm người, phạt Trưởng công chúa cấm túc một tháng. Nàng thẳng lăng lăng nhìn Âm Dương nhãn đi ra sơn động, trước khi đi tựa hồ là lo lắng nàng.
Toàn bộ Hoa Kinh nghe thấy lời này thì đều chậc lưỡi, quả nhiên Thái tử được thân phụ thịnh sủng mà.

Nhưng dường như Sở Du đã dự liệu được kết quả này. Nàng mang theo lễ vật, vội vàng chạy tới phủ Trưởng công chúa. Nàng mò không ra nó ý tưởng, một người một sói cho nhau nhìn chằm chằm đối phương giằng.
Đến nơi, nàng thấy quản gia phủ Trưởng công chúa đã đứng đó từ khi nào. Vừa nhìn thấy Sở Du tới, ông ta đã lập tức cúi người, cười nói: “Thiếu phu nhân, công chúa chúng ta đã đợi người lâu rồi.”
zenszens.wordpress.com
Sở Du hơi kinh ngạc: “Công chúa biết ta muốn đến?” Trong rừng cây phương hướng khó phân biệt, vị trí khó tìm, lại còn giọt giọt tí tách rơi xuống.
Quản gia cười sâu xa: “Cái gì công chúa cũng biết hết.”

Sở Du không dám thả lỏng, vội vàng đứng trước mặt quản gia tán dương Trưởng công chúa tài trí. Ông ta không mặn không nhạt đáp lời, dẫn Sở Du tới hậu viện.

Trong hậu viện, Trưởng công chúa mặc váy hoa màu vàng kim, đầu tóc buộc hờ, có hai vị thiếu niên xinh đẹp đứng bên cạnh, một người phảy quạt, một người bóp vai. Sở Du không dám nhìn lâu, nàng tiến lên làm lễ với Trưởng công chúa, cung kính nói: “Bái kiến Trưởng công chúa.” Bọn họ dọc theo một cái nở đầy tiểu hoàng hoa sơn đạo liên tục đi tới, Âm Dương nhãn đến sau.
“Được rồi, đừng giả bộ nữa.” “Nó ở trong này sao?” Nàng một chút đẩy ra cùng thắt lưng cao cỏ dại, vén lên thật dày dây mây.
Trưởng công chúa chơi đùa với dàn móng tay vàng kim: “Lần trước cô bảo ta suy nghĩ rồi trả lời, không phải để dành cho hôm nay sao? Ta đáp ứng điều kiện của cô.” Bà ta cười lạnh: “Vệ gia các người, ta cứu chắc rồi.”

Sở Du nghe thấy lời này thì trong lòng đã xác định chuyện này chắc chắn có quan hệ với Thái tử. Nhưng trên mặt nàng không hề để lộ ra suy nghĩ, bày ra dáng vẻ đội ơn, quỳ lạy nói: “Thiếp thân cảm tạ ân đức của công chúa!”
zenszens.wordpress.com
Trưởng công chúa phì cười: “Sở Du, ta cảm thấy cô đúng là kỳ lạ. Rõ ràng chính tay cô thiết kế chuyện này, để ta và Thái tử nhảy vào tròng, vậy mà trên mặt lại không tỏ vẻ gì, lại còn làm như cảm động đến rơi nước mắt.”

Nói xong, Trưởng công chúa nhẹ nhàng phủi phủi móng tay vàng kim của mình, giơ lên thưởng thức móng tay lấp lánh ánh sáng dưới ánh nắng, chậm rãi nói: “Chi bằng cô nói ta nghe xem, cô làm sao phát hiện được chuyện Thái tử và Vân Lan?”

Trưởng công chúa đã nói đến nước này, nếu tiếp tục ngụy trang, Sở Du cảm thấy không ổn. Nàng dứt khoát ngồi thản nhiên trên chiếu, bình tĩnh đáp: “Thiên hạ không có bức tường nào không lọt gió, Vệ gia có cách của Vệ gia, mà thiếp thân cũng có cách của thiếp thân.” Rõ ràng là hoa cỏ tươi tốt địa phương, trừ bỏ ong mật ong ong thanh thế nhưng không có khác.
“Công chúa.” Nàng giương mắt nhìn Trưởng công chúa, cười chân thành: “Ngài sẽ không bao giờ hối hận vì hôm nay đã chọn Vệ gia.” Nàng bắt buộc chính mình tỉnh táo lại, nàng đầu tiên là thử thăm dò tìm đúng đầm lầy đại khái.
Trưởng công chúa cười mỉa mai, cũng không để ý đến tự tin của Sở Du. Bà đưa mắt nhìn thiếu nữ nhu hòa đứng cách đó không xa, thở dài: “Cô tài trí như vậy, lập gia đình thì quá đáng tiếc, hay là thủ tiết như ta luôn đi.”

Nói xong, bà ta nhận lấy ly rượu của mỹ nam bên cạnh, nhẹ nhàng nhấp một ngụm, từ từ nói: “Cô đã nhờ Tạ thái phó giúp cô truyền đạt ý muốn được cầu kiến bệ hạ, cô có biết tại sao vẫn chưa có tin gì hay không?” Nàng không dám lại đi nghĩ tiếp những việc phát sinh sau đó, hình như là bị nhân sinh sinh theo.
“Bởi vì…” Giọng nói Sở Du bình tĩnh: “Bệ hạ không dám gặp ta.”
zenszens.wordpress.com
“Khẩu khí của cô lớn thật.” Ánh mắt Trưởng công chúa mang theo ý cười, nhưng không phải giễu cợt, bà chậm rãi nói: “Có điều đúng là như thế. Bây giờ đối với việc của Vệ gia, đệ đệ ta vẫn không hạ quyết định được. Nếu ngài ấy đã có quyết định trong lòng thì chắc chắn sẽ triệu kiến cô.” Nó tựa hồ là lọt vào hà trung, nổi nổi chìm chìm la lên cái gì, đổi giọng tử tru lên thanh liên tục.
Sở Du gật đầu. Trưởng công chúa đùa nghịch quạt tròn trong tay, thản nhiên đáp: “Chắc hẳn cô cũng đoán được sở dĩ ngài do dự là vì sao, và cũng biết, Bệ hạ đang do dự giữa bảo vệ Vệ gia và bảo vệ Thế tử. Bảy vạn quân không còn, nếu lỗi này đặt trên người Thái tử thì quá lớn, nhưng nếu đặt trên người Vệ Trung, người chết thì cũng đã chết rồi, còn muốn phạt thế nào nữa? Chẳng lẽ muốn đem cả nhà trung liệt ra sao trảm mới cam lòng ?”

Sở Du nghe lời này thì đắn đo nói: “Cho nên hiện giờ Bệ hạ không muốn giết tiểu thúc của thiếp thân, thậm chí còn muốn cứu đệ ấy. Nhưng…” Sở Du cau mày: “Tại sao ngài ấy không cứu?” Nàng nhìn đến cái kia ‘Nàng’ đứng ở trên bờ, thần sắc lạnh lùng nhìn chính mình, làm như kiêng.
“Cô cảm thấy, nếu chuyện bảy vạn quân quả thật là do sai lầm trong chiến lược của Vệ Trung, thân là một Đế vương, nếu ngài không tức cũng không nổi giận, vậy triều đình sẽ nghĩ gì?” Hơi lạnh mưa bụi dừng ở trên người nàng, giống cho nàng bao trùm một tầng sương mù xiêm y.
“Triều đình sẽ nghi kỵ chân tướng sự thật. Nếu Bệ hạ muốn giữ được Thái tử, đương nhiên không thể để cho triều thần nghĩ như vậy. Cho nên ngài phải bày ra thái độ, ngài ấy không thể chủ động thả Vệ gia, cần phải có một lý do đầy đủ.”

Sở Du do dự mở miệng: “Cho nên ý Trưởng công chúa là… Thiếp thân phải cho Bệ hạ một bậc thang?” Nàng ngây ra một lúc, nàng nhất định là điên rồi, bằng không làm sao có thể nghe được Đại.
“Đương nhiên.” Trưởng công chúa chuyển động quạt tròn trong tay, tròng mắt rũ xuống, thần sắc mang theo vài phần lạnh lẽo: “Nếu tội này đã trốn không được, vậy thì Vệ gia cứ nhận đi.”

5 2 votes
Article Rating
guest
114 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
Anh thư
Anh thư
5 Ngày Cách đây

Theo trưởng công chúa nên nhận tội, không biết sở du và vệ uẩn qt định thế nào nữa

Thư
Thư
1 Ngày Cách đây

Thái tử như vậy thật ko xứng làm vua

error: Xin bạn đừng copy, cám ơn!
114
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x