Sơn Hà Chẩm – Chương 78 (1)

Chương 78 (1)

Vệ gia dẫn người đánh tới rồi

Editor: Zens Zens

Đăng ký nhận thông báo chương mới: Link

Lưu ý khi đọc truyện trên website: Link

Facebook Zens Zens: Link

***

Mặc dù ngoài miệng mắng cô nương ngốc, nhưng khi ôm người này, chàng vẫn cảm thấy vô số hạnh phúc trào dâng trong lòng. Chàng cảm giác người trong lòng hít thở đều đều, dù cho chẳng làm gì vẫn cảm thấy hạnh phúc tột cùng.

Tựa như nước sông sau khi bị ngăn lại quá lâu đột nhiên thông dòng, lại tựa như cỏ dại mềm dẻo sau khi bị chèn ép dưới đá quá lâu đột nhiên bừng dậy. Nước sông trôi nhanh vùn vụt, cỏ dại đón nắng vươn lên. Đây là lẽ thường ở đời, cảm xúc cũng chẳng thể kiềm nén nổi.

Chàng yên lặng ôm nàng hồi lâu, cuối cùng cảm thấy tay hơi mỏi. Dường như Sở Du cũng cảm thấy không thoải mải, khẽ rên lên một tiếng. Vệ Uẩn ngẫm nghĩ, bèn đặt nàng nằm trên nóc nhà, sau đó phủ áo khoác cho nàng, bản thân thì nằm bên cạnh lặng lẽ ngắm nàng.

Quãng thi gian ngm nàngítrôi qua rtînhanh, không baolâu sau, tiaínng sm đuÎtiên chiếu riílên gương mtòS Du. Lôngími nàng khrun, V Un]vi vàng ltímình quay đi.ýS Du býánh nng đánhìthc, nàng mmt ra, lptc nhìn thyếbóng lưng VUn. S Duăđng đy, pháthin trên ngưimình đang đpİáo khoác caV Un. Nàngành mang mánghình như tiàqua nàng đãɩkéo V Unlên đây, SDu không khiļgiơ tay đtrán. Ngh ngơimt lúc, nàngîngi dy, vb vai VáUn. V Unĩxoay lưng vIphía nàng, mĨ đáp mttiếng. S Duidu dàng nói:ɨ“Tiu Tht, taĩdn đ xungnhé?”

V Unchng ngưi dy,mt cũng khôngm. S Dumm cưi, giơtay vòng quatht lưng VUn, đáp xungđình vin, đV Un lênįxe lăn, đyíchàng tr vIphòng. Lúc đingang Thm VôSong đang ômBch Thưng ngãmt bên, SiDu đá mtĩphát lên ngưinm dưi đt,nhc nh: “Dyđi.”

Thm VôêSong bt mãnàm riùli đi tưèthế, ôm BchThưng càng chthơn.

S Du đtV Un lêngiưng, căn dn:³Đ ng thêmmt lát đi,đta chun bếthuc ngâm choôđ.”

V Unđưa lưng vîphía nàng gingīnhư ng chưaĭtnh, thp gingđáp mt tiếng.

SDu cũng khôngđnghĩ nhiu, nàngîđng dy điíly thuc nunưc. Ánh nngsoi vào mt,jcó mt giâyįlát nàng chtĮngn ngơ, trongđu bng loéïlên vài đonàtrí nh, hìnhếnhư là thiênưđăng chm chmbay lên, cóímôi ai đóđt lên môiĪnàng.

S Du khôngfkhi bt cưi,ưngưc đu vmt mình, cmthy con ngưi,sng li mtЇln bng nhiên°li ging như¹thi thiếu n,îs mơ nhngjgic mơ llùng.

Thi niên thiếu,nàng cũng tngõnhư vy. Khiìđó nàng thmìthương trm nhC S Sinh,nàng mun ngưiđó, mun đếnmt cách trnâtri, không hcó mt chútngưng ngùng caĩthiếu n. Nàngcũng chng cmthy có vnìđ gì, chngĩqua vì SCm cho nêninàng chưa baoígi biu hin,ĩcũng chưa baogi nói ra.

ThíchImt ngưi khôngâsai, âm thmįđt tronglòng thì cóliên quan ai.

VİUn liên tcngâm nưc thucÏhai ngày. Cuicùng S Duĩcũng nghe ngóng° đưc tinİtc ca VThu và V)H SaīThành. Chính xácmà nói khôngļphi là ngheĩngóng đưc tinĩtc ca VThu và VH, mà làìnghe nói cómt đi quânıĐi S tinhìnhu đang quynhiu thn dânBc Đch khpnơi.

S Du ngheúthy tin tc¸này lp tcivui v, trv báo choV Un. Nàngva cn htdưa va nói:³V Thu vàV H thtĩli hi, tacòn cho rngbn h trn nơi nàoéđó không raých.”

V Unkhông lên tiếng,échàng nhìn bnĺđ S Duđưa cho chàng,phía trên đánhdu nhng nơiV H vàđV Thu tngđi qua. Hinínay bn hđã hoàn toànÍtr thành điquân du kíchïca Đi Sti hu phương,Bc Đch, đánhti đâu thìcưp lương thcĩvà nga chĩđó ri chyti nơi khác,không dng liíquá mt đêm.īĐi quân BcíĐch phái binhíđui ti, bnh đã smĬkhông thy tămhơi.

“Tô Tra vàáquân đi Đi(S bế tctrên mt trnĩchính, Tô Xán sau lưngđui theo VThu và VđH đến st°đu m trán.”S Du nmİtrên ghế, cưihíp mt nói:í“Ta c thcmc sao bnchúng không ráoúriết truy tìmchúng ta?”

“Tô,Xán ưc gìũđ tr v.”V Un gõbàn, h hngínói: “Hn cònĪmong th đítr v đuđá vi TriuNguyt, như thếáp lc nib ca BcɪĐch s nhéđi rt nhiu.”

S Du ngnàngưi, sau đólp tc hiura.

Đúng ri, lúcìtrưc Tô Xánfcha cho VUn mt conôđưng sng. Nếunhư hn thtlòng mun giếtV Un, vàiingưi kia canàng vn khôngth cn ni.

Cóăđiu dù saoàV Un cũng³đã dt theoɨhơn hai nghìnngưi đánh thngâvào Vương Đình,ıuy hiếp Hoàngđế, gây rachuyn ln nhưvy BcĐch. Đi vithn dân Bc)Đch mà nói,(đây hn làòkhut nhc chưatng có. Nếunhư Tô Traìvà Tô Xáníkhông t thái²đ gì, elà dân chúngs không phc.İCho nên bnchúng va giĮv đui giếtìV Un, vaĨth nưc đchàng ri đi.

SìDu cau mày:²Vy có phichúng ta có(th trc tiếp,ri đi không?”ĺ

Nếu như TôàXán đã cóįý này, ts không raÏlnh truy nãnghiêm ngt.

V Uníngưc mt nhìnúS Du: “Chúngta đi ri,V Thu vàĩV H phiľtính sao?”

SĩDu khng li,có chút doíd, dưng nhưcũng không nghĩĺra cách nàohay hơn.

Ánh mtùV Un div bn đ:Đ dn bnh ti, đươngnhiên phi dnbn h v,}có th dnbao nhiêu ngưiưthì dn byinhiêu ngưi, làmgì có chuynìđ chy, bbn h liđây.”

Dt li,đV Un đyxe lăn rangoài: “Tìm ThmáVô Song, chânİca đ cònchưa lành, cóphi hn khôngòcn đu nari không.”

S[Du đi tìmThm Vô Song.Hn đang ľtrong sân đàođtho dưc, nghethy li SDu nói, hnngưc mt lênébo: “Mun nhanhkhi? Đưc đy,}ch ta cóùmt ít thuc[mnh, không cóĩvn đ gì,ích có đauthôi. Ta vn:đnh vài ngàyti còn khôngđi đưc sĩdùng thuc…

“Dùngĩthuc đi.”

VếUn đim tĩnhlên tiếng. ThmíVô Song ngưcmt nhìn chàng,¸cưi híp mt:ùChu không nithì tiêu luônđy.”

V Un³đáp mt tiếng,ìkhông h nhiuĩli.

Ti cùng ngày,Thm Vô Songnu thuc cho¸V Un. Hn³cho V Uníung trưc chénth nht, ungêxong không hcó cm giácĩgì. Thm Vô¹Song dui tayvào thùng tm{bên cnh thămdò nưc thuc,nưc nóng đếntay Thm VôĭSong đ ng.Hn nhìn SDu, lnh nhtnói: “Đt vàođi.”

S Duúbế V Un,{t t th¸chàng vào trongÍthùng.

Lúc th bànchân vào, V]Un hơi nhíu]mày, cm giác²ging như kimchâm. Đi chânchìm vào nưc,nưc ngâm đếntht lưng, mtĩcơn đau đnİđt ngt pjti, V Unkhông nhn đưcfbt cht nm{ly thùng nưc.ìS Du dngđng tác, nhìnèmt V Untr nên táixanh, Thm VôĮSong bên cnhīđim tĩnh mming: “Đt xung³đi.”

V Unnhm mt li,gt đu, cuicùng S Dumi buông tay,đth c ngưiV Un ngiĭvào thùng tm.

VUn nm chtthùng, bp thttoàn thân căngìcng. Thm VôSong im lng,nhìn chàng, căndn S Du:ũ“Cu y phingâm trong nưcýthuc bn canhgi. Ta điÏnu thuc, micanh gi ungòmt bát, cuy s càngngày càng đau,Їcó th svùng vy. Đếnlúc đó, côkhông th đcu y rangoài. Nếu nhưìra ngoài, đókhông ch làăvn đ thtíbi trong gangtc đâu.”

ThmĩVô Song ngưc¸mt nhìn SïDu, nghiêm túcônói: “Ngưi munfchết chếta, cô đngđ cho ta.”

Vẻ mặt Sở Du rét lạnh, nàng mím môi, lạnh lùng điềm tĩnh đáp: “Ta biết rồi.”

Chàng chỉ mới mười lăm tuổi, thế nhưng bất cứ lúc nào cũng có thể kiềm chế được bản thân. Lúc đưa phụ huynh trở về, chàng vẫn không suy sụp. Thời khắc này đau đến như vậy, chàng vẫn không hé răng.

Sở Du rủ mắt nhìn Vệ Uẩn.

Nàng canh giữ bên cạnh Vệ Uẩn, nhìn cơ thể Vệ Uẩn gồng mình trong thùng tắm, trên mặt đã không còn chút máu.

Bắt đầu từ khi nàng sinh ra đã ở biên giới Tây Nam. Nơi đó quanh năm tràn ngập khí độc, người Trần Quốc thủ đoạn âm hiểm, không hung dữ tàn bạo giống như người Bắc Địch. Bọn họ mang theo khí âm nhu của hoa cỏ ngấm vào xương tủy, u ám đáng sợ như rắn độc.

Trước nay chàng vẫn luôn khống chế cảm xúc của mình, chưa từng làm tổn thương người khác.

Đó là cảm giác đau đớn giống như kim châm, châm chích toàn thân.

Vệ Uẩn không nói lời nào, chàng đau đến cắn răng, chỉ có thể gật đầu.

Mặt Vệ Uẩn đổ mồ hôi lạnh, Sở Du ngồi trên bục bên cạnh chàng, từ tốn nói: “Ta trò chuyện với đệ một chút, đệ đừng nhìn chằm chằm trong nước mãi thế.”

“Chén thuốc thứ ba như rút gân lột da.”

Vệ Uẩn không nói lời nào, chàng đau đến cắn răng, chỉ có thể gật đầu.

“Ta đây.”

Thẩm Vô Song đổ thêm thuốc xong, đứng thẳng người dậy nhìn Vệ Uẩn.

Sở Du suy nghĩ: “Nói từ đâu đây? Để ta nhớ xem, thời gian còn dài lắm.”

Sở Du nhìn thấy dáng vẻ của Vệ Uẩn, cả trái tim đều thắt lại.

Giọng Sở Du bình đạm kể lại chuyện lúc nàng còn bé.

Sở Du suy nghĩ: “Nói từ đâu đây? Để ta nhớ xem, thời gian còn dài lắm.”

“A Du…”

Bắt đầu từ khi nàng sinh ra đã ở biên giới Tây Nam. Nơi đó quanh năm tràn ngập khí độc, người Trần Quốc thủ đoạn âm hiểm, không hung dữ tàn bạo giống như người Bắc Địch. Bọn họ mang theo khí âm nhu của hoa cỏ ngấm vào xương tủy, u ám đáng sợ như rắn độc.

“Chén thuốc thứ nhất như vạn kim châm chích.”

Đối với kẻ địch thì vô cùng tàn nhẫn, đối với đồng tộc thì hết lòng hết dạ.

Nhưng bọn họ yêu hận rõ ràng, yêu người thì thẳng thắn bộc trực, hận người thì hận thấu xương.

Đó là cảm giác đau đớn giống như kim châm, châm chích toàn thân.

Đối với kẻ địch thì vô cùng tàn nhẫn, đối với đồng tộc thì hết lòng hết dạ.

Vệ Uẩn cố gắng lắng nghe, nhưng chàng đã có phần không nghe nổi nữa.

Cho nên Trần Quốc tuy nhỏ nhưng lại có thể đối kháng với quốc gia khổng lồ như Đại Sở ở biên giới Tây Nam.

Hai canh giờ nhanh chóng trôi qua, Thẩm Vô Song bưng một bát thuốc đi vào, đưa cho Vệ Uẩn: “Uống đi.”

Thật ra nàng kể chuyện không mấy thú vị, đều chỉ là chút chuyện nghe thấy khi còn nhỏ. Nhưng nghe một lát, không biết tại sau Vệ Uẩn lại bị giọng nói của nàng hoàn toàn hấp dẫn, đau đớn của chàng giảm bớt đi nhiều. Vệ Uẩn chỉ im lặng nhìn Sở Du, ánh mắt mơ màng, tựa như một đứa trẻ.

Chàng gọi nàng hết lần này đến lần khác, nàng cũng đáp lại hết lần này đến lần khác.

Vệ Uẩn mơ màng mở mắt, ngây ngốc nhìn Sở Du. Chàng run rẩy vươn tay nắm lấy bàn tay Sở Du đặt bên cạnh thùng tắm.

Hai canh giờ nhanh chóng trôi qua, Thẩm Vô Song bưng một bát thuốc đi vào, đưa cho Vệ Uẩn: “Uống đi.”

Nàng canh giữ bên cạnh Vệ Uẩn, nhìn cơ thể Vệ Uẩn gồng mình trong thùng tắm, trên mặt đã không còn chút máu.

Vệ Uẩn cắn răng, uống một hớp cạn sạch chén trên tay Thẩm Vô Song. Thẩm Vô Song lại xách một cái thùng tới, đổ thêm nước thuốc vừa điều chế vào.

Thời điểm đổ thêm nước thuốc, Vệ Uẩn cảm thấy giống như có lưỡi dao cắt ngang huyết nhục, lóc từng miếng thịt tựa như lăng trì.

Sở Du cảm thấy cái lạnh men theo tay nàng, truyền vào tim nàng. Nàng xoa tóc chàng, khàn giọng nói: “Ta ở đây, ta ở đây.”

Chàng theo bản năng muốn đứng dậy, nhưng nhanh chóng phản ứng kịp, mạnh mẽ ép bản thân ở lại trong nước thuốc. Thẩm Vô Song nhanh tay nhét một chiếc khăn để Vệ Uẩn cắn, nói với Sở Du: “Cô tiếp tục canh chừng.”

Đợi đến canh giờ thứ ba, thần trí Vệ Uẩn đã gần như mơ hồ, Thẩm Vô Song lại đưa thuốc cho chàng uống, cả người Vệ Uẩn đều phát run.

Sở Du nhìn thấy dáng vẻ của Vệ Uẩn, cả trái tim đều thắt lại.

“Chén thuốc thứ tư…” Thẩm Vô Song chần chờ một lúc, chậm rãi nói: “Từ gân cốt đến máu thịt không khỏi đau đớn cùng cực. Rốt cuộc là đau cỡ nào… ta cũng không dám thử.”

Nàng chỉ có thể lặp lại chiêu cũ, tiếp tục kể đề tài vừa nãy.

Vệ Uẩn cố gắng lắng nghe, nhưng chàng đã có phần không nghe nổi nữa.

Đợi đến canh giờ thứ ba, thần trí Vệ Uẩn đã gần như mơ hồ, Thẩm Vô Song lại đưa thuốc cho chàng uống, cả người Vệ Uẩn đều phát run.

“Ta đây.”

Sở Du nhìn chàng co ro trong nước thuốc bèn giơ tay nhúng vào trong nước, nhưng nàng không hề cảm giác được bất cứ đau đớn nào.

Vệ Uẩn cắn răng, uống một hớp cạn sạch chén trên tay Thẩm Vô Song. Thẩm Vô Song lại xách một cái thùng tới, đổ thêm nước thuốc vừa điều chế vào.

Nàng nhíu mày, nhìn Thẩm Vô Song đang thêm nước thuốc vào thùng, cau mày hỏi: “Rốt cuộc là đau cỡ nào?”

Khi đó bọn họ tuỳ tiện, phô trương, còn mang theo chút ấu trĩ ngây ngô. Cho dù là Cố Sở Sinh mười lăm tuổi gánh vác thù nhà lưu lạc biên cương cũng vẫn kiêu ngạo không chịu cúi đầu với hương thân(*) địa phương. Lúc hắn thảm hại vì bị khinh khi, hắn sẽ bảo nàng cút đi, cảm xúc hắn cũng sẽ mất khống chế, sẽ vì đau đớn mà lùi bước.

“Chén thuốc thứ nhất như vạn kim châm chích.”

Rốt cuộc Thẩm Vô Song cũng mở miệng, vẻ mặt mang theo sự kính nể: “Bệnh nhân gan lì nhất ta từng gặp cũng chỉ ngồi được bên trong không quá bốn canh giờ, hơn nữa ở canh giờ thứ hai đã la hét đòi ra ngoài. Cậu ấy… rất giỏi.”

“Chén thuốc thứ hai như ngàn đao lăng trì.”

(*) Hương thân: là một tầng lớp thuộc xã hội phong kiến Trung Quốc, bao gồm sĩ tử thi rớt hoặc chưa thi đậu, trung tiểu địa chủ có học thức, trung tiểu quan lại về hưu hồi hương, nguyên lão tông tộc có địa vị xã hội ở địa phương.

“Chén thuốc thứ ba như rút gân lột da.”

Sở Du không khỏi nhớ lại mình lúc mười lăm tuổi, Cố Sở Sinh lúc mười lăm tuổi, Sở Cẩm lúc mười lăm tuổi là dáng vẻ thế nào.

Nàng chỉ có thể lặp lại chiêu cũ, tiếp tục kể đề tài vừa nãy.

“Chén thuốc thứ tư…” Thẩm Vô Song chần chờ một lúc, chậm rãi nói: “Từ gân cốt đến máu thịt không khỏi đau đớn cùng cực. Rốt cuộc là đau cỡ nào… ta cũng không dám thử.”

Nghe vậy, trái tim Sở Du đều co thắt.

Nghe vậy, trái tim Sở Du đều co thắt.

Thẩm Vô Song đổ thêm thuốc xong, đứng thẳng người dậy nhìn Vệ Uẩn.

Nhưng dù là vào lúc này, chàng vẫn không hề dụng lực. Chàng kiềm chế sức lực của mình, dán mặt lên bàn tay Sở Du, giống như đang tìm kiếm sự an ủi nào đó. Chàng vẫn luôn đổ mồ hôi lạnh, dù cho ngâm trong nước thuốc bỏng rát, nhưng thân thể lại lạnh lẽo như băng.

Vẻ mặt Sở Du rét lạnh, nàng mím môi, lạnh lùng điềm tĩnh đáp: “Ta biết rồi.”

Vệ Uẩn vẫn luôn ngồi trong thùng tắm, chàng đã đau đến cắn rách cả khăn, toàn thân run rẩy, nhưng vẫn cố kiềm chế chính mình, co ro trong thùng, không nói một lời.

“Cậu ấy rất giỏi.”

Chàng theo bản năng muốn đứng dậy, nhưng nhanh chóng phản ứng kịp, mạnh mẽ ép bản thân ở lại trong nước thuốc. Thẩm Vô Song nhanh tay nhét một chiếc khăn để Vệ Uẩn cắn, nói với Sở Du: “Cô tiếp tục canh chừng.”

Rốt cuộc Thẩm Vô Song cũng mở miệng, vẻ mặt mang theo sự kính nể: “Bệnh nhân gan lì nhất ta từng gặp cũng chỉ ngồi được bên trong không quá bốn canh giờ, hơn nữa ở canh giờ thứ hai đã la hét đòi ra ngoài. Cậu ấy… rất giỏi.”

Nhưng bọn họ yêu hận rõ ràng, yêu người thì thẳng thắn bộc trực, hận người thì hận thấu xương.

“Chén thuốc thứ hai như ngàn đao lăng trì.”

Sở Du rủ mắt nhìn Vệ Uẩn.

Chàng chỉ mới mười lăm tuổi, thế nhưng bất cứ lúc nào cũng có thể kiềm chế được bản thân. Lúc đưa phụ huynh trở về, chàng vẫn không suy sụp. Thời khắc này đau đến như vậy, chàng vẫn không hé răng.

Cho nên Trần Quốc tuy nhỏ nhưng lại có thể đối kháng với quốc gia khổng lồ như Đại Sở ở biên giới Tây Nam.

Sở Du không khỏi nhớ lại mình lúc mười lăm tuổi, Cố Sở Sinh lúc mười lăm tuổi, Sở Cẩm lúc mười lăm tuổi là dáng vẻ thế nào.

Khi đó bọn họ tuỳ tiện, phô trương, còn mang theo chút ấu trĩ ngây ngô. Cho dù là Cố Sở Sinh mười lăm tuổi gánh vác thù nhà lưu lạc biên cương cũng vẫn kiêu ngạo không chịu cúi đầu với hương thân(*) địa phương. Lúc hắn thảm hại vì bị khinh khi, hắn sẽ bảo nàng cút đi, cảm xúc hắn cũng sẽ mất khống chế, sẽ vì đau đớn mà lùi bước.

Mặt Vệ Uẩn đổ mồ hôi lạnh, Sở Du ngồi trên bục bên cạnh chàng, từ tốn nói: “Ta trò chuyện với đệ một chút, đệ đừng nhìn chằm chằm trong nước mãi thế.”

Bắt đầu từ khi nàng sinh ra đã ở biên giới Tây Nam. Nơi đó quanh năm tràn ngập khí độc, người Trần Quốc thủ đoạn âm hiểm, không hung dữ tàn bạo giống như người Bắc Địch. Bọn họ mang theo khí âm nhu của hoa cỏ ngấm vào xương tủy, u ám đáng sợ như rắn độc.Chàng gọi nàng hết lần này đến lần khác, nàng cũng đáp lại hết lần này đến lần khác.(*) Hương thân: là một tầng lớp thuộc xã hội phong kiến Trung Quốc, bao gồm sĩ tử thi rớt hoặc chưa thi đậu, trung tiểu địa chủ có học thức, trung tiểu quan lại về hưu hồi hương, nguyên lão tông tộc có địa vị xã hội ở địa phương.

Sở Du nhìn chàng co ro trong nước thuốc bèn giơ tay nhúng vào trong nước, nhưng nàng không hề cảm giác được bất cứ đau đớn nào.

Nhưng Vệ Uẩn không có.

Trước nay chàng vẫn luôn khống chế cảm xúc của mình, chưa từng làm tổn thương người khác.

Khi Sở Du nhìn thẳng vào sự kiềm chế và lạnh lùng điềm tĩnh của Vệ Uẩn, nỗi đau chi chít tuôn ra từ trong đáy lòng. Nàng không nhịn được mà giơ tay, phủ lên đầu chàng, khàn giọng nói: “Tiểu Thất…”

Vệ Uẩn mơ màng mở mắt, ngây ngốc nhìn Sở Du. Chàng run rẩy vươn tay nắm lấy bàn tay Sở Du đặt bên cạnh thùng tắm.

Nhưng dù là vào lúc này, chàng vẫn không hề dụng lực. Chàng kiềm chế sức lực của mình, dán mặt lên bàn tay Sở Du, giống như đang tìm kiếm sự an ủi nào đó. Chàng vẫn luôn đổ mồ hôi lạnh, dù cho ngâm trong nước thuốc bỏng rát, nhưng thân thể lại lạnh lẽo như băng.

Sở Du cảm thấy cái lạnh men theo tay nàng, truyền vào tim nàng. Nàng xoa tóc chàng, khàn giọng nói: “Ta ở đây, ta ở đây.”

Vệ Uẩn cắn răng không lên tiếng, đầu óc chàng mơ hồ, trước mắt chỉ còn người này. Mặt chàng áp vào tay nàng, nghe giọng nói của nàng, trầm thấp gọi: “Tẩu tẩu…”

Nhưng Vệ Uẩn không có.

“Ta đây.”

“A Du…”

“Ta đây.”

Chàng gọi nàng hết lần này đến lần khác, nàng cũng đáp lại hết lần này đến lần khác.

4.9 9 votes
Đánh giá bài viết
Nhận thông báo email
Nhận thông báo cho
guest

26 Góp ý
Inline Feedbacks
View all comments
Nguyen Lanh
Nguyen Lanh
3 Năm Cách đây

Tội Uẩn ca quá à, thật là đau mà,huhu

Hiểu Lam
Hiểu Lam
3 Năm Cách đây

Ôi ngọt lịm ấy, sao miêu tả đau đớn mà chỉ thấy ngọt

Tô Vân
Tô Vân
3 Năm Cách đây

Khổ trước sướng sau, cố lên đồng chí?

Đỗ Ngọc
Đỗ Ngọc
3 Năm Cách đây

Thương tiểu thất quá à huhu chân mau khỏi đi em ơi

Lê Long Nhã Châu
Lê Long Nhã Châu
3 Năm Cách đây

Tiểu Thất của mị,thương quá

Hường Zân
Hường Zân
3 Năm Cách đây

Huhu còn em lúc 15 tuổi vẫn còn ngồi khóc lóc vù không được mua cho gói bimbim

26
0
Would love your thoughts, please comment.x
error: Alert: Content is protected !!