Sơn Hà Chẩm – Chương 95

Chương 95

Ta thích nam nhân lớn tuổi hơn một chút

Editor: Zens Zens

Đăng ký nhận thông báo chương mới: Link

Lưu ý khi đọc truyện trên website: Link

Facebook Zens Zens: Link

***

Nhắc đến cái tên Vệ Quân này, Sở Du cảm giác dường như bầu không khí có gì đó thay đổi.

Vệ Uẩn đứng dậy, ngồi lui ra xa xe ngựa. Sở Du hơi hoài nghi quan hệ giữa Vệ Quân và người này, nhưng cảm thấy không tiện mở miệng, vì thể lại chuyển đề tài lên người Vệ Uẩn, hỏi thăm Vệ Uẩn rất nhiều về chuyện của Vệ Uẩn ở biên cương. Nàng đứng ở kiều biên, cầm ngọn nến, đưa lưng.

Sự quan tâm của Sở Du khiến cảm xúc Vệ Uẩn ổn định lại phần nào. Chàng từ tốn kể lại những chuyện biên quan, xe ngựa chầm chậm chạy về trước. Không biết đã qua bao lâu, bọn họ bỗng nghe thấy xe ngựa dừng lại. Nơi đó một mảnh vũng máu hỗn chiến.

Vệ Uẩn nghe Vệ Thiển và thị vệ bên ngoài nói chuyện. Chẳng lẳng lặng nhích tới gần Sở Du, để Sở Du tựa đầu vào vai chàng, nhấc tay đặt lên vai Sở Du.

Chỉ nghe thấy tiếng thị vệ và Vệ Thiển bên ngoài xác nhận văn thư, vạch rèm ra kiểm tra người trong xe. Sở Du khẽ nghiêng đầu, vùi nửa mặt vào đầu vai Vệ Uẩn, dáng vẻ giống như đang ngủ. Một tòa kiều, cách trở sinh cùng tử.

Binh lính kia nhìn dáng vẻ Sở Du thì nhíu mày, quát to: “Ngươi đeo mặt nạ làm gì? Tháo mặt nạ xuống xem!”

V Un không lên tiếng,S Du nghetiếng y phcst sot, dưngЇnhư là tháomt n xung.Nàng len lénhé mt, menītheo đưng nétĩhàm dưi điЇlên, sau đó°lp tc nhìnthy khuôn mt,bên dưi mtĩn đy so°li lõm, gingnhư tng bla làm bng,nhìn mà khiếnăngưi kinh hãi.

Binhílính rùng mình,ɨvi vàng khoátĨtay: “Mau điđi, hù chếtêngưi ta.”

Làmphin Đi nhân.”İ

V Un giơtay lên đeomt n vào,Īánh mt binhlính di xungèngưi S Du,ínhíu mày hi:àVăn thư can t kia…Í

Li còn chưaídt, bng nghethy bên ngoàiâvang lên tiếngĩmóng nga. Binhìlính kia cófv cũng khôngÍchú ý đếnbn h na,:vi vàng buôngrèm, xoay ngưi(đi sang bênècnh, sau đó:bên ngoài vangɪlên tiếng váiíchào: “Bái kiếnC đi nhân.”

Đng lên đi,ìta tìm ngưi.”

Ging nói caC S Sinhũcó chút gp(gáp truyn tábên ngoài vào.ĩS Du gitîmình, lp tcnhn ra hnC S Sinhĭđã biết chuynôgì ri.

Đu nàngta lên vaiV Un khĬnhúc nhích, tayV Un đt,trên vai nàngòlp tc tăngthêm sc lc,)gi cơ thnàng li, nmİcht tay nàng,Ïbình tĩnh nói:Phu nhân yêntâm, ch nóng}vi.”

Dt li,ɪC S Sinhđt ngt vénrèm, nhìn vàobên trong. VİUn đang kéotay S Du,dưng như cúiđu nói gìóđó vi nàng.àNghe tiếng rèmxe b xclên, chàng đimênhiên quay đuli nhìn CìS Sinh bngánh mt scàbén.

C S Sinhvi vã lưtqua mt chàng,iri li diĩmt xung mtS Du. Trongïnháy mt nhìn³thy nàng, hnlp tc nhíuùmày. Dưng nhưhn mun nóiígì đó, nhưngli kim chếĭbn thân, quăngĩrèm xung riưnói: “Mau vàoìđi, đng cnĩngưi phía sau.”

“C đi nhân…°

Lính th thànhkia hơi dod: “N tɩkia nói côéta mt vănìthư, có hơi²kh nghi…

Chngphi trưng phuìcô ta jđây là đưcri sao?”

CɨS Sinh lnhlùng nhìn línhth thành: “Choíngưi vào, đngcn đưng kháchquý ca ta.”

Lính th thànhkia không dámếhó hé câunào, vi gtđu khom lưngìth ngưi.

Xe ngaľchy vào thành.Đi mt lúc,)S Du cmɪthy đã antoàn, đnh ngiìthng dy, nhưngli phát hin“Công Tôn Trmávn n chtĮnàng như cũ.

SíDu nhíu mày,ïhơi không hài°lòng lên tiếng:“Công Tôn tiênìsinh.”

Lúc nàyíV Un mihoàn hn. Nhnĩra mình đãõlàm gì, chàng{vi vàng buông]tay, lúng túnglui v sau:Tht có li,va ri takhông đ ý.”

Không sao.” SíDu mm cưi,ngi thng dy,Їta lên váchxe, nói: “Lúcɩnãy, Công Tôntiên sinh đangnghĩ cái gìòthế?”

V kiahn là Lìb Thưng thưC S Sinh?”

V Un lãnhıđm m ming.ÍLúc phươngBc, chàng đãĬsm biết chuynC S Sinhïthăng chc L¸b Thưng thư.

SDu gt đu:Phi.”

“Tui trha hn.” Scmt V Unkhông th phânïbit vui bun:t tương laicó trin vngNi các.”

Vinăng lc caêhn, bt quá¸ch là chuynvài năm na.”Į

S Du biếtkh năng caíC S Sinh.Dù cho kiếpnày không gingũvi kiếp trưc,ônhưng đi vi³ngưi như CĩS Sinh màInói, dù hnũ dưi trưngai, nhp Nicác ch làíchuyn sm mun.

Ngheìthy li khenngi ca SDu, v mtĮV Un daoİđng: “Quan hgia Đi phu³nhân và hn(có v khôngâti?”

S Du)không biết phiïđáp thế nào.ľMy năm nayC S Sinh³giúp nàng rtnhiu, mc dùínàng vn luônt chi, nhưngcũng không philà k triân bt báo.óNàng th dài,íging nói mangũtheo phn btđc dĩ: “Hnīđã giúp Vágia rt nhiu.”

V Un khôngơnói gì, chàngquay đu đi.

Nhìnıra bên ngoàiìt rèm xe,đung đưa, HoaÍKinh đã thayòđi rt nhiuđso vi nămíđó.

Lúc chàng đivn còn làíthi chiến, rtnhiu ngưi đuáb chy lánh]nn, trên đưngtoàn là lưuĪdân, c conph đóng ca,hết na, trôngįvô cùng thêưlương. Nhưng HoaóKinh hôm nayũli khp phıtp np, hếtĩsc náo nhit.

SDu thy VUn nhìn rangoài, ánh mtİdn m áp.Không biết tisao, dưng nhưnàng cm nhnìđưc s duÏdàng trong nitâm chàng, khôngékhi cưi hi:i“Hin nay ĐiS chuyn bithành thng, báchtính an khang,ýHoa Kinh đãkhôi phc sphn hoa trưcđây. Công Tônàtiên sinh cóâtng đến HoaíKinh chưa?”

Đã)tng.” Ging VUn bình đm,S Du hitiếp: “Lúc nào?”{

“Bn năm trưcri khi HoaĩKinh.”

Nghe vy,trong mt SDu ánh lênhoài nim: “Hugia chúng taàra đi cũngÎlà bn nămtrưc. Hôm nayngm li, quamt tháng na,íHu gia đãàđi đưc nămĨnăm ri.”

VUn r mt,thp ging đápĺmt tiếng.

S Duįnói tiếp: “CôngTôn tiên sinhcm thy HoaKinh bây giso vi bnĩnăm trưc thếnào?”

Nghe vy,ánh mt VéUn nhìn rađưng ln smut nhn nhpángoài ca s,t tn nóiàtng câu tng,ch mt cáchơtrnh trng: “Khôngáph nam nhibiên cnh.”

S(Du vn chorng ngưi trưcĪmt nàng sìt m kíra nhng thayđi ca HoaKinh trong n¹tưng ca chàng,ĭnhưng không ngfV Un liènói mt câuưnhư vy.

Câu nóiɪnày nh nhàngįchm vào tráiétim S Du,ìkhiến lòng nàngtăng thêm hocm vi ngưiînày.

Nàng thích namÏnhi như vy.

Ngưinhư vy sơkhiến nàng cmjthy mang theokhí phách vàľs du dàng,bo h ĐiS cùng dânichúng, khiến nàngİkính ngưng.

Nàng ngmɩnghĩ ri hi:¹Không biết nămnay Công Tôntiên sinh baonhiêu niên k(*)?”ɩ

(*) Niên k:tui tác, dùngíkhi mun hi¹mt cách lchs.

V Un mímmôi.

Suýt na chàngđã khai tuiưtht ca mình,³nhưng trưc khióm ming, chàngíđã min cưngákìm li.

Chàng không[thích ngưi khácxem mình làЇtr con, vì)thế chàng ttn m mingïnói láo: “Haimươi bn.”

SùDu nghe vy,êgt đu: “Đang¹đ niên hoa,ÍCông Tôn tiênĩsinh vn phimài giũa thêm.”

V Un: “…ĩ

Biết thế nói ba mươi cho rồi.

Nhận ra Vệ Uẩn đang nhìn mình, Cố Sở Sinh ngước mắt lên, im lặng nhìn nhau với Vệ Uẩn.

“Mời các hạ chỉ giáo.”

Lúc nàng chết đã gần ba mươi, cái người thành thục chín chắn kia cũng phải lớn tuổi hơn nàng mới đúng.

“Đại phu nhân cảm thấy hai mươi bốn tuổi vẫn còn là trẻ, vậy không biết phu nhân cảm thấy đàn ông bao nhiêu mới được xem như thành thục chín chắn?”

Người giữ cửa kia lập tức đổi sắc, sau khi nhìn quanh bốn phía thì mở cửa ra, nhỏ giọng nói: “Vào nhanh lên.”

Vệ Uẩn không nhịn được mở miệng hỏi. Dường như chàng mang mặt nạ, lá gan cũng to lên không ít.

Ngoài mặt Vệ Uẩn vẫn trầm tĩnh ôn hoà, nhưng trong lòng đã sớm nổi bão. Chàng thấy Tưởng Thuần khó xử, trực tiếp nói: “Ta đi xử lý.”“Lớn vậy à.” Vệ Uẩn bưng trà nhấp một ngụm, lãnh đạm nói: “Đại phu nhân không sợ mười mấy năm sau một thân một mình sao?”

Sở Du vẫn luôn phóng khoáng, không hề cảm thấy lời này của Vệ Uẩn có gì bất ổn, ngược lại còn nghiêm túc suy nghĩ.

Tưởng Thuần không an tâm, vẫn sai người đi mời đại phu, sau đó dẫn đường cho Vệ Uẩn đến phòng Sở Du. Vệ Uẩn đặt Sở Du xuống, đứng dậy lùi sang một bên. Tưởng Thuần hỏi Sở Du vài câu, đến khi xác nhận nàng không sao, cuối cùng mới nhớ tới Vệ Uẩn, quay đầu hỏi: “Xin hỏi quý danh tiên sinh?”

Ví dụ như Cố Sở Sinh, lúc niên thiếu, hắn còn biết nghĩ cho người khác hơn cả sau này.

Cuối cùng nàng ngẫm nghĩ đáp: “Bao nhiêu à, chắc cũng phải cỡ ba mươi lăm, ba mươi sáu đi.”

Tưởng Thuần lắc đầu, nghiêm túc nói: “Ngài cứu Đại tẩu, về tình về lý chúng ta đều nên cảm kích. Lúc Công Tôn tiên sinh ở đây có bất cứ khó khăn gì đều có thể nói với ta, mọi sự vụ lớn nhỏ trong nhà đều do ta quản lý, ngài không cần khách sáo.”

“Cái này không liên quan đến số tuổi.” Vệ Uẩn quả quyết: “Mà liên quan đến con người.”

Sở Du không nghĩ gì nhiều, chỉ nghiêm túc suy nghĩ theo lời Vệ Uẩn nói: “Ừ, nếu ta tái giá thì phải tìm người lớn hơn ta mười mấy tuổi nhỉ?”

Lúc nàng chết đã gần ba mươi, cái người thành thục chín chắn kia cũng phải lớn tuổi hơn nàng mới đúng.

Vệ Uẩn gật đầu, kính cẩn đáp: “Đa tạ Nhị phu nhân.”

“Đại phu nhân cảm thấy hai mươi bốn tuổi vẫn còn là trẻ, vậy không biết phu nhân cảm thấy đàn ông bao nhiêu mới được xem như thành thục chín chắn?”

Vệ Uẩn nghe vậy, trong lòng tắc nghẹn: “Nếu Đại phu nhân muốn tái giá, chẳng lẽ thích đàn ông lớn tuổi hơn một chút?”

Tưởng Thuần nghe tiếng hô hấp dần đều của Sở Du bên cạnh, nàng đang định mở miệng thì bỗng nghe Trường Nguyệt chạy từ ngoài vào, hô hoán: “Không xong rồi, bây giờ Cố đại nhân đã đi đến cửa, ngài ấy muốn gặp Đại phu nhân!”

Vệ Uẩn lặp lại lần nữa lời bịa đặt đã nói với Sở Du. Sau khi nghe xong, Tưởng Thuần vội vàng hàng lễ với chàng, Vệ Uẩn bước lên đỡ Tưởng Thuần, vội nói: “Nhị phu nhân không cần đa lễ, tại hạ cũng dựa theo lời Hầu gia mà làm, không có gì đặc biệt.”

“Ừ.” Vệ Uẩn biết mình phải nói gì đó, vì thế chàng mặt dày gật đầu bảo: “Người nói rất đúng, tiểu Hầu gia là người chững chạc.”

Sở Du không nghĩ gì nhiều, chỉ nghiêm túc suy nghĩ theo lời Vệ Uẩn nói: “Ừ, nếu ta tái giá thì phải tìm người lớn hơn ta mười mấy tuổi nhỉ?”

“Lớn vậy à.” Vệ Uẩn bưng trà nhấp một ngụm, lãnh đạm nói: “Đại phu nhân không sợ mười mấy năm sau một thân một mình sao?”

“Hắn đã biết rồi.”

Hắn không hề có chút nhượng bộ, chỉ hơi nheo mắt. Nhớ ra người này ngồi trên xe ngựa đan mười ngón tay với Sở Du, hắn lạnh giọng hỏi: “Dám hỏi các hạ xưng hô thế nào?”

Lời này được xem như khó nghe, nhưng Sở Du lại chẳng nhận ra, ngược lại còn nghiêm túc nói: “Ta cảm thấy đàn ông lớn một chút sẽ chín chắn hơn, biết nghĩ cho người khác.”

Tưởng Thuần và Vệ Uẩn hạ thấp giọng, hai miệng một lời. Sở Du mơ màng mở mắt, Vệ Uẩn và Tưởng Thuần liếc nhìn Sở Du rồi xoay người ra ngoài.

“Cái này không liên quan đến số tuổi.” Vệ Uẩn quả quyết: “Mà liên quan đến con người.”

Vừa ra hành lang, Tưởng Thuần đã lập tức nói: “Chuyện A Du ra khỏi thành tuyệt đối không thể để người khác biết…”

Sau khi đi vào, Vệ Uẩn cũng không thả người xuống mà dựa theo chỉ dẫn của Sở Du đi vào bên trong. Đi chưa đến một lúc, bọn họ đã nhìn thấy Tưởng Thuần dẫn Trường Nguyệt và Vãn Nguyệt chạy tới, thấy Vệ Uẩn ôm Sở Du, nàng lo lắng hỏi: “Người vẫn ổn chứ?”Chàng mím môi, tự biết không thể cứu vãn nên đành im lặng không nói lời nào. Còn Sở Du lại nghiêm túc suy nghĩ lời chàng nói, gật gù bảo: “Ngài nói có lý, ví dụ như Hầu gia chúng ta, mặc dù tuổi còn nhỏ nhưng lại chín chắn hiểu chuyện hơn rất nhiều người, lại còn biết nghĩ cho người khác. Sau này, nếu ai có thể gả cho ngài ấy, chắc chắn sẽ rất hạnh phúc.”

Sở Du nghe thấy lời của Vệ Uẩn, ngẫm nghĩ, cảm thấy hình như cũng đúng.

Vệ Uẩn gật đầu: “Vết thương đều đã xử lý xong, chỉ cần nghỉ ngơi cho tốt là được.”

Ví dụ như Cố Sở Sinh, lúc niên thiếu, hắn còn biết nghĩ cho người khác hơn cả sau này.

Sở Du nghe thấy lời của Vệ Uẩn, ngẫm nghĩ, cảm thấy hình như cũng đúng.

Thấy nàng không đáp, cuối cùng Vệ Uẩn cũng có khoảng không gian tĩnh tâm. Bấy giờ, chàng mới sực nhận ra mình đã nói gì, bèn không khỏi ảo não.

Tưởng Thuần không lên tiếng, nàng quan sát Vệ Uẩn từ trên xuống dưới. Sở Du nằm trên giường, cảm giác hơi mệt mỏi, vì không ai nói chuyện với nàng nên ý thức dần rời rạc, mơ màng thiếp đi.

Chàng mím môi, tự biết không thể cứu vãn nên đành im lặng không nói lời nào. Còn Sở Du lại nghiêm túc suy nghĩ lời chàng nói, gật gù bảo: “Ngài nói có lý, ví dụ như Hầu gia chúng ta, mặc dù tuổi còn nhỏ nhưng lại chín chắn hiểu chuyện hơn rất nhiều người, lại còn biết nghĩ cho người khác. Sau này, nếu ai có thể gả cho ngài ấy, chắc chắn sẽ rất hạnh phúc.”

Vệ Uẩn gật đầu, tán đồng lời Tưởng Thuần nói. Lúc này, một gã sai vặt xông vào, sốt ruột nói: “Nhị phu nhân, Cố đại nhân nhất quyết muốn gặp Đại phu nhân mới chịu đi, vẫn còn đang ầm ĩ ở đại sảnh.”

Nghe vậy, không biết tại sao mang tai Vệ Uẩn hơi ửng đỏ.

“Cút đi!”

Vì thế hai người lại khen ngợi Vệ Uẩn một phen, khuôn mặt bên dưới mặt nạ của Vệ Uẩn bị khen đến ngày càng đỏ. Rốt cuộc cũng đến trước cửa Vệ phủ, Vệ Thiển bước lên trước gõ cửa, người giữ mở cửa ra. Vệ Thiển trực tiếp giơ lệnh bài của mình, dựa theo căn dặn Sở Du, hạ thấp giọng nói: “Đưa Đại phu nhân về phủ.”

Sở Du nói xong, đợi một lúc không thấy Vệ Uẩn trả lời, nàng lấy làm lạ hỏi: “Công Tôn tiên sinh?”

“Ừ.” Vệ Uẩn biết mình phải nói gì đó, vì thế chàng mặt dày gật đầu bảo: “Người nói rất đúng, tiểu Hầu gia là người chững chạc.”

Vì thế hai người lại khen ngợi Vệ Uẩn một phen, khuôn mặt bên dưới mặt nạ của Vệ Uẩn bị khen đến ngày càng đỏ. Rốt cuộc cũng đến trước cửa Vệ phủ, Vệ Thiển bước lên trước gõ cửa, người giữ mở cửa ra. Vệ Thiển trực tiếp giơ lệnh bài của mình, dựa theo căn dặn Sở Du, hạ thấp giọng nói: “Đưa Đại phu nhân về phủ.”

Sở Du nói xong, đợi một lúc không thấy Vệ Uẩn trả lời, nàng lấy làm lạ hỏi: “Công Tôn tiên sinh?”

Người giữ cửa kia lập tức đổi sắc, sau khi nhìn quanh bốn phía thì mở cửa ra, nhỏ giọng nói: “Vào nhanh lên.”

“Cản lại!”

Cố Sở Sinh đáp hết sức lễ độ. Vệ Uẩn nhìn hắn, ánh mắt trầm ổn lạnh lùng, tuyệt nhiên không hề giống dáng vẻ thiếu niên nên có.

Vệ Thiển gật đầu, sai người lên xe ngựa báo cho Sở Du và Vệ Uẩn. Vệ Uẩn đội mũ cho Sở Du, bế ngang người xuống xe ngựa, mau chóng vào phủ.

Lời này được xem như khó nghe, nhưng Sở Du lại chẳng nhận ra, ngược lại còn nghiêm túc nói: “Ta cảm thấy đàn ông lớn một chút sẽ chín chắn hơn, biết nghĩ cho người khác.”

Sau khi đi vào, Vệ Uẩn cũng không thả người xuống mà dựa theo chỉ dẫn của Sở Du đi vào bên trong. Đi chưa đến một lúc, bọn họ đã nhìn thấy Tưởng Thuần dẫn Trường Nguyệt và Vãn Nguyệt chạy tới, thấy Vệ Uẩn ôm Sở Du, nàng lo lắng hỏi: “Người vẫn ổn chứ?”

Thấy nàng không đáp, cuối cùng Vệ Uẩn cũng có khoảng không gian tĩnh tâm. Bấy giờ, chàng mới sực nhận ra mình đã nói gì, bèn không khỏi ảo não.

Vệ Uẩn gật đầu: “Vết thương đều đã xử lý xong, chỉ cần nghỉ ngơi cho tốt là được.”

Vệ Thiển gật đầu, sai người lên xe ngựa báo cho Sở Du và Vệ Uẩn. Vệ Uẩn đội mũ cho Sở Du, bế ngang người xuống xe ngựa, mau chóng vào phủ.

Nghe vậy, không biết tại sao mang tai Vệ Uẩn hơi ửng đỏ.

Tưởng Thuần không an tâm, vẫn sai người đi mời đại phu, sau đó dẫn đường cho Vệ Uẩn đến phòng Sở Du. Vệ Uẩn đặt Sở Du xuống, đứng dậy lùi sang một bên. Tưởng Thuần hỏi Sở Du vài câu, đến khi xác nhận nàng không sao, cuối cùng mới nhớ tới Vệ Uẩn, quay đầu hỏi: “Xin hỏi quý danh tiên sinh?”

Vệ Uẩn lặp lại lần nữa lời bịa đặt đã nói với Sở Du. Sau khi nghe xong, Tưởng Thuần vội vàng hàng lễ với chàng, Vệ Uẩn bước lên đỡ Tưởng Thuần, vội nói: “Nhị phu nhân không cần đa lễ, tại hạ cũng dựa theo lời Hầu gia mà làm, không có gì đặc biệt.”

Tưởng Thuần lắc đầu, nghiêm túc nói: “Ngài cứu Đại tẩu, về tình về lý chúng ta đều nên cảm kích. Lúc Công Tôn tiên sinh ở đây có bất cứ khó khăn gì đều có thể nói với ta, mọi sự vụ lớn nhỏ trong nhà đều do ta quản lý, ngài không cần khách sáo.”

Lúc vào sảnh, thị vệ của Cố Sở Sinh đang giằng co với gia nô, ầm ĩ huyên náo cả nhà. Cố Sở Sinh ngồi quỳ trước cửa, ung dung rót trà cho minh, chậm rãi thưởng thức.

Vệ Uẩn gật đầu, kính cẩn đáp: “Đa tạ Nhị phu nhân.”

Chàng khép hai tay vào tay áo, nhìn chằm chằm Cố Sở Sinh, gằn từng chữ một cách khí thế.

Tưởng Thuần không lên tiếng, nàng quan sát Vệ Uẩn từ trên xuống dưới. Sở Du nằm trên giường, cảm giác hơi mệt mỏi, vì không ai nói chuyện với nàng nên ý thức dần rời rạc, mơ màng thiếp đi.

Vệ Uẩn lãnh đạm nói. Mặt Tưởng Thuần cứng đờ, nhưng vẫn cắn răng bảo: “Hắn biết cũng không sao, nhưng biết ít chừng nào hay chừng đó.”

Vệ Uẩn quay đầu lại nhìn dáng vẻ nằm ngủ của Sở Du. Ánh mắt kia thoạt nhìn thờ ơ, nhưng sự nồng nhiệt và yêu thương lại dồn nén trong đáy mắt, nếu cẩn thận nhìn kỹ là có thể nhận ra.

Tưởng Thuần nghe tiếng hô hấp dần đều của Sở Du bên cạnh, nàng đang định mở miệng thì bỗng nghe Trường Nguyệt chạy từ ngoài vào, hô hoán: “Không xong rồi, bây giờ Cố đại nhân đã đi đến cửa, ngài ấy muốn gặp Đại phu nhân!”

Vệ Uẩn không nhịn được mở miệng hỏi. Dường như chàng mang mặt nạ, lá gan cũng to lên không ít.

“Cản lại!”

Tưởng Thuần và Vệ Uẩn hạ thấp giọng, hai miệng một lời. Sở Du mơ màng mở mắt, Vệ Uẩn và Tưởng Thuần liếc nhìn Sở Du rồi xoay người ra ngoài.

Biết thế nói ba mươi cho rồi.

“Ta xưng hô thế nào không quan trọng.” Vệ Uẩn điềm tĩnh mở miệng: “Ngài chỉ cần biết ta tới đây là vì một chuyện.”

Vừa ra hành lang, Tưởng Thuần đã lập tức nói: “Chuyện A Du ra khỏi thành tuyệt đối không thể để người khác biết…”

“Hắn đã biết rồi.”

Vệ Uẩn lãnh đạm nói. Mặt Tưởng Thuần cứng đờ, nhưng vẫn cắn răng bảo: “Hắn biết cũng không sao, nhưng biết ít chừng nào hay chừng đó.”

Tưởng Thuần nhíu mày, mặt lộ vẻ khó xử.

Vệ Uẩn gật đầu, tán đồng lời Tưởng Thuần nói. Lúc này, một gã sai vặt xông vào, sốt ruột nói: “Nhị phu nhân, Cố đại nhân nhất quyết muốn gặp Đại phu nhân mới chịu đi, vẫn còn đang ầm ĩ ở đại sảnh.”

Tưởng Thuần nhíu mày, mặt lộ vẻ khó xử.

Ngoài mặt Vệ Uẩn vẫn trầm tĩnh ôn hoà, nhưng trong lòng đã sớm nổi bão. Chàng thấy Tưởng Thuần khó xử, trực tiếp nói: “Ta đi xử lý.”

Dứt lời, không đợi Tưởng Thuần đồng ý, chàng đã đi thẳng về hướng đại sảnh.

Lúc vào sảnh, thị vệ của Cố Sở Sinh đang giằng co với gia nô, ầm ĩ huyên náo cả nhà. Cố Sở Sinh ngồi quỳ trước cửa, ung dung rót trà cho minh, chậm rãi thưởng thức.

Nhận ra Vệ Uẩn đang nhìn mình, Cố Sở Sinh ngước mắt lên, im lặng nhìn nhau với Vệ Uẩn.

Hắn không hề có chút nhượng bộ, chỉ hơi nheo mắt. Nhớ ra người này ngồi trên xe ngựa đan mười ngón tay với Sở Du, hắn lạnh giọng hỏi: “Dám hỏi các hạ xưng hô thế nào?”

“Ta xưng hô thế nào không quan trọng.” Vệ Uẩn điềm tĩnh mở miệng: “Ngài chỉ cần biết ta tới đây là vì một chuyện.”

“Mời các hạ chỉ giáo.”

Cố Sở Sinh đáp hết sức lễ độ. Vệ Uẩn nhìn hắn, ánh mắt trầm ổn lạnh lùng, tuyệt nhiên không hề giống dáng vẻ thiếu niên nên có.

Chàng khép hai tay vào tay áo, nhìn chằm chằm Cố Sở Sinh, gằn từng chữ một cách khí thế.

“Cút đi!”

5 8 votes
Đánh giá bài viết
Nhận thông báo email
Nhận thông báo cho
guest

28 Góp ý
Inline Feedbacks
View all comments
Amano Yuri
Amano Yuri
3 Năm Cách đây

Tự khen mình đến quen đường quen nẻo luôn ?

Kumiko Vẹt
Kumiko Vẹt
3 Năm Cách đây

Hảo soái :))))) dút khoát nhanh gọn lẹ :))) đúng là phong cách của tướng sĩ.

Hiểu Lam
Hiểu Lam
3 Năm Cách đây

Ý lại ghen rồi. Vệ Uẩn vẫn còn trẻ con quá.

Tô Vân
Tô Vân
3 Năm Cách đây

Nghe thấy chưa, mau mau biến đi, kẻo gặp họa mà k biết vì sao mình lại bị như thế nữa đấy?

Lê Long Nhã Châu
Lê Long Nhã Châu
3 Năm Cách đây

Mị thích quá

Thảo
Thảo
3 Năm Cách đây

Tiểu Thất lớn rồi, oách quá đi mất

Hường Zân
Hường Zân
3 Năm Cách đây

Aiii nhaaa lớn rồi nên cũng không mềm mỏng nữa rồi cơ đấy hahhaha

Kim
Kim
9 Tháng Cách đây

Vừa về 2 chú đã xông vào choảng nhau ???

28
0
Would love your thoughts, please comment.x
error: Alert: Content is protected !!