Vi phu đã từng là Long Ngạo Thiên – Chương 08

Chương 08

Công tác chuẩn bị

Editor: Zens Zens

Đăng ký nhận thông báo chương mới: Link

Quy định đọc truyện trên website: Link

Facebook Zens Zens: Link

Donate cho Zens Zens: Link

***

Sau khi mắng xong, Quân Thù cho tất cả người lui xuống, cả phòng chỉ còn một mình hắn. Quân Thù ổn định lại tâm trạng, nâng mắt mình về phía Tô Nguyệt Ly trong quan tài băng, gương mặt nhuốm màu mệt mỏi. Mà chính là trong chớp nhoáng này trì đốn.

Hắn đi xuyên qua trận pháp, tới trước mặt Tô Nguyệt Ly, giơ tay chạm vào khuôn mặt nhợt nhạt của nàng ta.

“Nguyệt Ly à.” Quân Thù dịu dàng nhìn chăm chú khuôn mặt Tô Nguyệt Ly: “Nếu lần này Tần Vãn vẫn không chịu cứu nàng, ta chắc chắn không bỏ qua cho muội ấy.” Khả mẹ nó rõ ràng là cái đạn hạt nhân.

Dứt lời, hắn nhẹ nhàng áp lên trán nàng ta, nhắm mắt lại.

Mà Tô Nguyệt Ly trong thần thức cảm giác được hành động của Quân Thù không khỏi nhíu mày. Ninh Bất Tu nhận ra cảm xúc nàng ta dao động, thấp giọng dò hỏi: “Nguyệt Ly, nàng sao thế?” Đường An đem suy nghĩ theo nhà mình lão.

“Bằng hữu đang gọi ta.” Mặt Tô Nguyệt Ly lộ vẻ lo lắng: “Bất Tu, chúng ta còn bao lâu nữa mới xong?” Bí đao kinh sợ , hắn ba ba nói.

“Bình thường bí thuật song tu của Ninh thị đều phải bế quan vài năm. Thể chất nàng đặc biệt, hôm nay chỉ mới hơn một tháng đã giao hoà thức hải với ta hơn một nửa …” Ninh Bất Tu vươn tay nắm lấy tay Tô Nguyệt Ly, dỗ dành: “Thêm một tháng nữa là tương đối rồi.” Không có gì thở dốc nàng sau lưng nhất đặng.

“Còn tới một tháng…” Tô Nguyệt Ly nhíu mày: “Nhưng bây giờ bọn họ hoàn toàn không biết chuyện này, đều đang vấn tội sư tỷ. Nếu sư tỷ vì vậy xảy ra chuyện, ta…”

Tô Nguyệt Ly không nói tiếp, tựa như bất an. Ninh Bất Tu suy nghĩ, trầm ngâm chốc lát: “Nhưng hôm nay bí thuật đã đi gần một nửa, nếu thuận lợi kết thúc, nàng vốn có thể lên thẳng tu vi Nguyên Anh. Nếu bây giờ cưỡng ép phá quan ra ngoài, chỉ sợ tu vi nàng và ta đều hao tổn. Nguyệt Ly, nàng nghĩ kỹ chưa?” Liệt Phong vững vàng kháp ở Kiêu Điểu

Tô Nguyệt Ly nghe vậy, khuôn mặt sa sút. Một lát sau, nàng ta gượng cười: “Sao ta có thể để chàng vì ta mềm lòng mà bị thương được? Thôi vậy…” Nàng ta lắc đầu: “Dù sao cũng là tỷ ấy đẩy ta xuống vực, xem như ta không mắc nợ tỷ ấy. Có điều lúc nãy ta nghe thấy tỷ ấy nói với người khác sẽ có cách đánh thức ta, ta sợ có khi nào…”

“Không sao.” Ninh Bất Tu khẽ cười: “Chẳng qua chỉ là một tu sĩ Kim Đan, không làm nên trò trống gì đâu.” Cái tay kia tái nhợt đáng sợ, nhưng độ mạnh.

Nghe lời Ninh Bất Tu, Tô Nguyệt Ly không lo lắng nữa.

Nàng ta quay đầu nhìn Quân Thù bên ngoài thức hải, an ủi chính mình. Cái tay kia tái nhợt đáng sợ, nhưng độ mạnh.

Nàng ta cũng chỉ vì cứu người.

Đám người… Đám người Quân Thù hẳn sẽ tha thứ cho nàng ta đúng không? Bọn họ ở này cứu người của chính mình.

Tô Nguyệt Ly đang thấp thỏm bất an trong thức hải, Tần Uyển Uyển lại mang Giản Hành Chi cùng trở về tiểu viện.

Sau khi vào sân viện, Tần Uyển Uyển định giữ Giản Hành Chi lại nghỉ ngơi, nhưng nhìn thấy Giản Hành Chi vươn tay cầm bút cất vào ngực, phấn khích nói: “Ta đi bố trí, cô nghỉ ngơi đi. À…” Hắn còn cố ý căn dặn: “Nếu người khác hỏi, cô nhớ đừng khai đường hầm của ta ra.” Loại này xé rách đau đớn làm cho Tần Trà.

“Ngươi yên tâm.”

Tần Uyển Uyển gật đầu, nhưng nhìn trường y dính bùn của Giản Hành Chi lại không yên tâm lắm: “Ngươi không nghỉ ngơi thật à?” Nghiêu Tửu buông ra thủ tháp trung úy cổ áo.

“Thời gian cấp bách, nhiệm vụ quang trọng. Còn nữa…” Giản Hành Chi suy nghĩ: “Nếu cô có chuyện thì thổi sáo gọi ta, chúng ta chuẩn bị ám hiệu đặc biệt. Cô biết thổi khúc nhạc nào đặc biệt một chút không?” Sau đó Nghiêu Tửu không đợi Tần Trà.

Cái này thì nhiều lắm.

Tần Uyển Uyển suy nghĩ, lập tức thổi một bài “Quả táo nhỏ” cho hắn. Thuộc hạ cũng có thể là ‘Tiếu tử’.

Giản Hành Chi lập tức bịt lỗ tay, hết sức ghét bỏ: “Đừng thổi nữa, ta biết rồi, đi đây.”

Dứt lời, Giản Hành Chi đi ra ngoài, biến mất khỏi tầm mắt Tần Uyển Uyển. Kiêu Điểu thích, hỉ nghe thấy mùi hoa.

Đợi sau khi Giản Hành Chi đi, Tần Uyển Uyển bỏ cây sáo xuống.

Đi ngủ trước, hay làm việc trước? Tần Trà nhìn Nghiêu Tửu ở một bên bận việc.

Tần Uyển Uyển ngồi đó suy nghĩ. Sau khi nhẩm tính thời gian, nàng ngả ra giường, vẫn là đi ngủ trước.

Sau khi Tần Uyển Uyển ngủ, Giản Hành Chi nhảy xuống đường hầm, che giấu miệng hố, rốt cuộc cũng lộ vẻ mệt mỏi. Hắn ngồi xuống đất, nhắm mắt nghỉ ngơi. Cuối cùng vài chữ, trảm đinh tiệt thiết.

Dù sao thân thể Giản Chi Diễn vẫn là phàm nhân. Trước khi lên núi, hắn cưỡng ép đẩy tới Luyện Khí, tuy nhiên chưa Trúc Cơ thì đều là phàm thân, tiếp tục gắng gượng nữa sẽ tiêu tùng. Hắn vẫn phải tìm thời gian tăng cường luyện tập thân thể này. Hắn có chút sốt ruột khẩu không trạch ngôn.

Giản Hành Chi nhắm mắt lại, trù tính đường đi tương lai trong lòng. Suy nghĩ một hồi, hắn lấy trận pháp trong tay áo mà Tần Uyển Uyển đưa cho hắn ra nghiêm túc xem, không khỏi ghét bỏ. Tần Trà chính là vỗ vỗ hắn bả vai

Trận pháp Tần Uyển Uyển cho hắn đều là những thứ nguyên thân lưu lại, nàng âm thâm thêm vào một ít thuật pháp học tại Tịch Sơn, hẳn bố trí vài bẫy rập không có gì to tát.

Trận pháp đó đặt trong mắt người ở thế giới nhỏ này đã xem như không tồi, nhưng trong mắt Giản Hành Chi lại chẳng ra gì. Một cái phía sau lục tục theo trong tháp.

“Còn làm trận pháp hai lớp.” Giản Hành Chi lầm bầm, ngón tay hắn ngưng khí, vạch vào lòng bàn tay một cái. Sau khi máu rỉ ra, hắn lấy bút lông chấm máu, bắt đầu tu sửa trận pháp, vừa sửa vừa phê bình: “Trận pháp lớp ngoài cùng nát bét cả rồi, lớp thứ hai còn đỡ.” Nghiêu Tửu trơ mắt nhìn Tần Trà cấp tự.

Nói xong, hắn ngẫm nghĩ, có hơi nghi ngờ: “Sao cô ta lại biết thuật pháp cấp bậc Thiên cấp? Theo lý thuyết thì trong thế giới nhỏ này, cô ta biết vài thuật pháp thiên kiếp đã không tệ mới phải?”

“Chủ nhân, ngài quên à.” 666 nhắc nhở Giản Hành Chi: “Cô ấy là nữ phụ trùng sinh trở về, giống như ngài, đều là hổ giả mèo thôi. Ngài nghe ta, đừng phí công lo lắng, gây hoạ cho cô ấy là xong, cô ấy chắc chắn có thể giải quyết.” Nàng thân mạnh mẽ, tốc độ rất nhanh.

Nghe nói thế, Giản Hành Chi bĩu môi, lười nói thêm với 666, cúi đầu tiếp tục sửa chữa trận pháp.

Giản Hành Chi sửa đến hơn nửa đêm. Sau khi Tần Uyển Uyển ngủ đủ, nàng lười nhác thức dậy, tẩy rửa như bình thường xong, thị đồng đã bưng điểm tâm phòng bếp làm sẵn tới cửa. Nhưng mà chân chính đặt mình trong cho.

Tần Uyển Uyển đi tới sảnh chính thì thấy Tống Tích Niên ngồi tại đó. Nhìn thấy nàng đi ra, hắn lập tức đứng dậy: “Sư muội.”

“Sư huynh?”

Tần Uyển Uyển mỉm cười: “Sớm như vậy mà huynh đã đến rồi?”

“Đêm qua ta nghe thấy…” Tống Tích Niên ngập ngừng: “Muội và Quân thiếu chủ xung đột.” Lung sau, thể lực bắt đầu có chút cạn kiệt.

Tần Uyển Uyển gật đầu: “Đúng vậy.”

“Tối qua muội…” Nhưng độ mạnh yếu kinh người.

“Tối qua muội đến Linh Lung Các.” Tần Uyển Uyển bưng chè hạt sen lên thổi: “Làm rõ chuyện Tô sư muội là thế nào.”

“Làm rõ?” Mang theo quả thật rất có thể trêu chọc.

Tất cả lực chú ý của Tống Tích Niên đều bị Tô Nguyệt Ly hấp dẫn: “Muội ấy xảy ra chuyện gì?”

“Thế này đi…” Tần Uyển Uyển nâng mắt nhìn Tống Tích Niên, mỉm cười: “Chi bằng hai ngày sau, huynh triệu tập đệ tử Tông môn đến Linh Lung Các, chúng ta cùng đánh thức Tô sư muội, để Tô sư muội trả lại sự trong sạch cho muội. Có điều trước đó, xin sư huynh giúp muội giăng một kết giới ngăn cản thăm dò thần thức xung quanh Tô sư muội.” Mấy lung sau, thể lực bắt đầu có chút.

“Thần thức?” Tống Tích Niên nhíu mày: “Muội nói Tô sư muội…” Lung lý xuyên ra, ra lồng sắt khoảnh khắc.

“Sư huynh cứ chiếu theo đó mà làm.” Tần Uyển Uyển húp ngụm cháo, không hề nhiều lời.

Tống Tích Niên trầm ngâm một lát rồi gật đầu. Trong chớp nhoáng này trì đốn, Kiêu Điểu.

Qua một lúc, Tống Tích Niên lại hỏi: “Vậy Giản Chi Diễn kia…” Cho Tần Trà hô thác loạn, nàng gian nan giơ.

“Hắn là do muội bảo người gọi lên núi.” Tần Uyển Uyển biết trước Tống Tích Niên muốn hỏi chuyện này, nàng giả vờ thâm sâu: “Chuyện của hắn, sư huynh không cần hỏi nhiều. Hiện nay, chuyện quan trọng nhất là Tô sư muội. Cho muội thời gian hai ngày…” Vẻ mặt Tần Uyển Uyển tự tin: “Muội nhất định khiến Tô sư muội lành lặn thức dậy.” Nàng sau lưng đặng, lộn mèo né qua một lần.

Tống Tích Niên có được lời này, hắn ngập ngừng một hồi, cuối cùng vẫn gật đầu: “Được, ta tin sư muội.”

Tần Uyển Uyển không nói lời nào, nàng cúi đầu húp cháo. Đến chính sẽ công đạo ở trong này thời điểm.

Nàng không phải Tần Vãn. Tần Vãn còn sẽ vì tình cảm với Tống Tích Niên mà cảm động, nhưng nàng lại nhìn thấy rất rõ.

Tống Tích Niên không phải thật sự tin tưởng bản thân “Tần Vãn”, mà là không muốn vứt bỏ bất cứ khả năng nào cứu sống Tô Nguyệt Ly. Chiều dài dài nhất chùm tia sáng mặt trên.

Có điều chuyện này cũng chẳng liên quan tới nàng lắm, nhiệm vụ nàng đang mang chỉ là xuống núi.

Sau khi xuống núi… Toàn bộ thái dương chùm tia sáng.

Tần Uyển Uyển nhớ đến Giản Chi Diễn, không khỏi lắc đầu thở dài.

Bọn họ vẫn nên mỗi người mỗi ngả đi thôi.

Ăn xong bữa sáng, cuối cùng Tần Uyển Uyển cũng bắt đầu công tác chuẩn bị. Nhưng nếu là huy trong lời nói, liền.

Kiếp trước ở Tiên giới, nàng kém cỏi, không làm mấy chuyện chính sự, nhưng mấy phát minh linh tinh thì không ít.

Dù sao Tiên giới nhàm chán, tinh thần giải trí không phong phú bằng thế kỷ hai mươi mốt, không có một vài sở thích thật sự rất khó chịu. Tần Trà cái trạc nghiên cứu một hồi lâu nhi.

Nàng dùng Tiên thuật bắt chước phát minh thế kỷ hai mươi mốt. Nếu không phải vì tu vi bản thân hạn chế, nàng đã gần như một bậc thầy luyện khí rồi. Nàng quản hạt khu vực là ở thành nam.

Chỗ khó của việc tạo một máy chiếu thần thức là làm sao thần không biết quỷ không hay tiến vào thần thức của Tô Nguyệt Ly.

Bước đầu tiên là phải cắt đứt cảm giác của Tô Nguyệt Ly đối với bên ngoài, tránh cho Tô Nguyệt Ly có chuẩn bị. Trương tứ, nam, ba mươi chín tuổi.

Bước thứ hai là phải làm một “camera” tiến vào thần thức Tô Nguyệt Ly.

Bước thứ ba là mang hình ảnh mà “camera” thấy được truyền tải ra ngoài.

Tần Uyển Uyển nghĩ tới nghĩ lui, bắt đầu chỉnh sửa bản vẽ, đợi có được phương án, nàng bắt đầu bảo người đi tìm vật liệu. Hạ phụ hắn kể lại gia đình bối cảnh nhân.

Vật liệu nàng cần đều không khó tìm.

Tơ vàng, rèm trắng, lá bùa có linh lực của Tống Tích Niên… Dựa theo của nàng kinh nghiệm cùng đủ loại.

Lúc Tần Uyển Uyển bắt đầu suy nghĩ cách chế tạo “máy chiếu”, Giản Hành Chi đã sửa xong trận pháp. Hắn cảm giác mỹ mãn vác hai quầng thâm mắt lấy bản đồ Tần Uyển Uyển đưa cho hắn ra.

Sau khi lấy ra, Giản Hành Chi trầm mặc. Khả đặt ra nếu không hợp lý, thế giới này.

Trên giấy trắng là một đống đường cong cong ẹo ẹo, có hình vuông, có hình tròn, có dấu x. Tần Uyển Uyển còn tốt bụng dùng chữ viết như chó bò nhắc nhở mỗi trận pháp nên đặt ở đâu. Nhị, bệnh nhân ở thái dương dưới không.

Có điều bản thân trang giấy không lớn, nàng viết lên, chữ nhoè ra, nguyên cái bản đồ chằng chịt, căn bản không thấy được cái gì.

Bên phải ngoài cùng trang giấy vẽ một cái vòng tròn, hai người cầm que diêm nắm tay nhau, còn có một mũi tên nằm ngang chỉ xuống cuối tờ giấy, trên đó viết “Xông lên”. Điều thứ nhất rất phí trí nhớ

Giản Hành Chi dán mắt nhìn “bản đồ” nửa ngày, 666 thấp thỏm hỏi: “Hay là… đi hỏi thử?”

“Không thể hi vọng vào cô ta.” Giản Hành Chi đóng bản đồ lại: “Để ta bố trí!” Tần Trà tắt ngọn nến mới ra môn.

Dứt lời, Giản Hành Chi ngồi dưới đất, dùng thần thức khuếch đại phạm vi, quét một lượt từ trên xuống dưới Vấn Tâm Tông, sau đó bắt đầu vẽ bản đồ, thiết kế cơ quan lại lần nữa.

“Ta đào mười hai cái đường hầm ngang dọc bên dưới, cho mỗi điểm giao nhau ngay dưới đạo cung quan trọng, sau đó đặt Bạo phá phù(*) tại đó, đồng loạt phát nổ là có thể đánh sập cả Vấn Tâm Tông.”

(*) Bạo phá phù: bùa nổ. Thanh âm của đối phương dồn dập, nghe.

“Hai cái Thuấn di chú(*), một cái đặt ở điểm nút này. Khi ấy chúng ta chạy trốn xuống núi, chắc chắn bọn họ sẽ đuổi theo đến đây. Tu vi Quân Thù cao nhất, lại thích bay, ta treo Thuấn di chú trên cây, để hắn dịch chuyển đến chỗ khác.” Nghiêu sĩ quan ở trung ương tháp Ánh Sáng.

(*) Thuấn di chú: chú thuật dịch chuyển tức thời. Đối phương ước chừng ở nàng một thước.

“Chỗ khác là chỗ nào?” 666 tò mò, Giản Hành Chi nghiêm túc suy nghĩ, ra quyết định: “Nhà xí đi.”

“Còn nơi này…” Kiêu Điểu nàng nhưng thật ra có nhất định.

Giản Hành Chi nhanh chóng lập xong kế hoạch, bắt đầu lập tức đào đường hầm.

Một ngày rưỡi đào mười hai cái đường hầm. Đối với một cao thủ như Giản Hành Chi thì đây cũng là một thách thức. Nàng ngay sau đó lại đối một cái người ta nói.

May mà mười hai đường hầm này đều là đất bằng, không dài mấy, áp lực không lớn.

Hai người cùng cần cù cố gắng, sáng sớm hai ngày sau, Tần Uyển Uyển đã làm xong máy chiếu, Giản Hành Chi cũng đào xong đường hầm. Ai nấy thay y phục của mình trong phòng, không hẹn mà cùng ăn diện đẹp hơn rất nhiều. Nhân còn tại trung ương tháp Ánh Sáng.

Tần Uyển Uyển mặc kính trang màu đen, hoa văn hình mây viền vàng, trông hết sức khí thế. Nơi này trang trọng mà lại tráng lệ.

Giản Hành Chi chỉ có y phục Giản Chi Diễn để thay. Hắn lựa ra một bộ trường sam màu hồng thêu hoa lê ít sặc sỡ trong một đống y phục loè loẹt. Đứng nhìn trước gương, mặc dù y phục hơi kéo chân sau, nhưng Giản Hành Chi hắn vẫn cực kỳ khí thế. Nghiêu Tửu là cái hai mươi lăm 6 tuổi.

“Nhị sư tỷ.” Thị đồng đứng ở cửa thúc giục hai người: “Tống sư huynh và Quân thiếu chủ hỏi tỷ có thể đến Linh Lung Các chưa?”

Nghe vậy, hai người đều nhìn nhau.

Thấy quầng thâm đen thui của đối phương, Tần Uyển Uyển đặt câu hỏi trước: “Đã làm xong hết chưa?” Nàng chỉ có thể nhìn nhìn thấy hắn sườn mặt.

“Không thành vấn đề.” Giản Hành Chi ôm “máy chiếu” mà Tần Uyển Uyển chuẩn bị, gật đầu: “Cô thì sao?”

“Hết thảy đều sẵn sàng.” Gầy yếu thành cái dạng này!!!

Hai người cùng gật đầu, sau đó đồng thời đi ra ngoài, bước chân mang theo khí chất không nhận lục thân(*).

(*) Không nhận lục thân: không nhận bà con họ hàng. Còn có thể đột phá thật mạnh vây quanh.

Nơi hai người họ đi qua, đệ tử nhìn thấy đều ngẩn ngơ. Đợi đến Linh Lung Các, bọn họ đã thấy Tống Tích Niên và Quân Thù dẫn theo trưởng lão ngồi ở trên ghế. Đám người bình tĩnh nhìn hai người thâm quầng mắt đến phấn nền cũng chẳng che nổi xuất hiện ở cửa. Người nọ mặt vốn là mặt hướng tháp đỉnh.

“Phải làm thế nào…” Vẻ mặt Quân Thù điềm tĩnh: “Muội nói đi.” Khả hắn bán sườn mặt lại ở đèn đuốc hạ.

***

Bài hát Quả táo nhỏ:

5 3 votes
Đánh giá bài viết
guest
7 Góp ý
Inline Feedbacks
View all comments
linhtrane72
linhtrane72
7 Tháng Cách đây

Lần đầu được giật tem nhà bạn Zens luôn, hạnh phúc quá đi mất 😍
Nhân vật Tô Nguyệt Ly đúng là bạch liên bông thích tỏ vẻ đáng thương. Càng đọc càng bánh cuốn ấy

Ngọc Anh
Ngọc Anh
7 Tháng Cách đây

Hông hiểu sao cứ thấy Giản Hành Chi đào hầm mình lại nhớ đến găng tay chuột chũi của doraemon quá

Thanh Hà
Thanh Hà
7 Tháng Cách đây

Úiiiiiiii e hóng chương sau quéee🤣🤣🤣 giờ mới được đọc c8 😭

An Yên
An Yên
7 Tháng Cách đây

hy vọng lần này anh chị sẽ thành công

quýt đường
quýt đường
4 Tháng Cách đây

Giản Hành Chi mặc y phụ màu hồng hahaaaaaa

Hường Zân
Hường Zân
4 Tháng Cách đây

Chính ra nguyên chủ cũng đáng thương thật bị mọi người mà mình tin tưởng nhất hiểu lầm và phản bội

Yến Anh
Yến Anh
3 Tháng Cách đây

Ko hiểu sao 2 ac làm tôi liên tưởng đến loạt phim ocean. Đúng là phường trộm cướp gặp nhau mà 😂😂😂😂

7
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x
error: Alert: Content is protected !!