Vi phu đã từng là Long Ngạo Thiên – Chương 09

Vi phu đã từng là Long Ngạo Thiên – Chương 09

Chương 09

Ta vốn là Đại vương nuôi cá, lại bị cô ngấm ngầm phá ao

Editor: Zens Zens

Đăng ký nhận thông báo chương mới: Link

Quy định đọc truyện trên website: Link

Facebook Zens Zens: Link

Donate cho Zens Zens: Link

***

“Chuyện phải làm rất đơn giản.” Tần Uyển Uyển và Giản Hành Chi cùng bước vào trong. Vừa vào sảnh, Tần Uyển Uyển thấy Giản Hành Chi đứng ngang hàng với mình. Nàng liếc nhìn Giản Hành Chi, Giản Hành Chi lập tức nhận ra vị trí không đúng, bèn lùi về sau một bước. Đối phương sau khi rời khỏi.

Đứng một trước một sau xong, Tần Uyển Uyển ho khẽ, mỉm cười với Quân Thù, vươn tay: “Làm chuyện huynh đồng ý với ta trước đi.”

“Ta giúp muội xong, làm sao biết muội không gạt ta?” Ngọn nến bảo tồn thập phần cẩn thận.

Quân Thù quay đầu nhìn nàng, ánh mắt mang theo nghi vấn. Tần Uyển Uyển quay đầu nhìn xung quanh: “Chỗ các người nhiều người như vậy, còn sợ một kỳ Trúc Cơ như ta chạy thoát à?”

“Sư muội nói đúng.” Tống Tích Niên vô cùng sốt ruột, thúc giục Quân Thù: “Bây giờ Tô sư muội tỉnh lại là quan trọng nhất. Ngài đồng ý cái gì với sư muội thì làm nhanh lên.” Nàng cấp ngọn nến điểm hỏa, mờ nhạt.

Quân Thù nghe vậy thì hít sâu một hơi, đứng dậy: “Cô đi theo ta.”

Tần Uyển Uyển và Giản Hành Chi một trước một sau theo hắn vào gian trong Linh Lung Các. Quân Thù quay đầu nhìn Giản Hành Chi: “Ngươi không cần đi theo.” Nàng nhìn kỹ xem cái trạc,“Bất Nhật thành”.

“Ngươi bảo ta không đi là không đi à?” Giản Hành Chi chế giễu: “Ngươi là ai?”

“Vãn Nhi.” Quân Thù quay đầu nhìn Tần Uyển Uyển: “Tên hạ nhân này của muội thật không hiểu phép tắc.”

“Hắn hiểu lòng ta.” Tần Uyển Uyển vươn tay: “Đừng nói nhảm nữa, mau lên.” Vô cùng đơn giản trần thiết, trong phòng.

Quân Thù nhìn chằm chằm Tần Uyển Uyển, khuôn mặt người con gái trước mặt vừa quen thuộc lại vừa xa lạ. Nhưng nếu là huy trong lời nói, liền có.

Đột nhiên hắn phát hiện đã rất nhiều năm hắn chưa từng nhìn kỹ nàng.

Trước đây nàng vẫn luôn vây quanh hắn, hắn đã quen với sự quan tâm của nàng. Dù cho nàng mua Giản Chi Diễn về, hắn cũng biết chẳng qua là nàng muốn chọc tức hắn. Nàng quản hạt khu vực là ở thành nam.

Dù sao hắn cũng là Thiếu chủ Nhạc Thành, nàng không nỡ từ bỏ vinh hoa phú quý.

Đã quen trong mắt nàng đều là hắn, bỗng một hôm phát hiện ánh mắt nàng phẳng lặng thản nhiên, hắn hơi không thoải mái. Trương tứ, nam, ba mươi chín tuổi.

Nhưng Quân Thù nhanh chóng dằn sự khó chịu này xuống, lấy một ngọc bội từ trong tay áo ra.

Với năng lực của hắn, muốn triệt tiêu phù chú của Thẩm Tri Minh là rất khó. Nhưng may mắn thiên tài địa bảo Quân gia rất nhiều, ngọc bội này là món chuyên dùng để đối phó với loại Truy tung chú được hạ bởi pháp lực cực mạnh. Hạ phụ hắn kể lại gia đình bối cảnh nhân.

Quân Thù giơ tay nắm lấy cổ tay Tần Uyển Uyển, đặt ngọc bội lên cổ tay cô, vẽ nhanh mấy dòng phù văn, sau đó chắp hai ngón tay dán lên ngọc bội, nhỏ giọng hỏi: “Muội lại định giở trò gì mà muốn triệt tiêu Truy tung chú?” Toàn bộ ở cửa sổ vận mệnh đều là ngay.

“Không liên quan tới huynh.”

Tần Uyển Uyển căng thẳng nhìn đám phù văn kia leo lên trên cánh tay nàng, thời thời khắc khắc cảnh giác hành động của Quân Thù. Dựa theo của nàng kinh đủ loại tình huống.

Đề phòng như vậy khiến Quân Thù không khỏi nhìn nàng thêm, mở miệng trào phúng: “Chẳng lẽ muội định rời khỏi Vấn Tâm Tông thật à?” Khả đặt ra nếu không hợp lý, thế giới.

“Có gì không thể?”

Tần Uyển Uyển nâng mắt nhìn Quân Thù: “Vì sao ta không thể rời khỏi?” Duy hộ hội đối với “Phán đoán bệnh nhân”.

Sự khó chịu trong lòng Quân Thù càng lớn hơn, hắn nhắc nhở nàng: “Hôn ước giữa ta và muội…”

“Thôi đi.” Tần Uyển Uyển vừa nghe thấy lời này đã buồn nôn không chịu được, lập tức đáp trả: “Chuyện đó là do phụ mẫu quyết định, ta chưa từng đồng ý. Hiện nay phụ mẫu ta đều đã quy tiên, huynh cứ xem như không có chuyện này, nói với phụ thân huynh rằng ta không muốn lấy là được.” Nhất, thế giới sở hữu xung đột cùng quỷ dị.

Nghe nói thế, trong nháy mắt Quân Thù nổi cáu, hắn bất chợt rút tay, thu lại ngọc bội: “Xong rồi.” Nhị, bệnh nhân ở thái dương dưới không có.

Dứt lời, chú văn của hắn đuổi theo cắn xé Truy tung chú của Thẩm Tri Minh trong cơ thể Tần Uyển Uyển. Hai dòng phù văn đồng thời tiêu tan trên người nàng.

Ba người cùng đi ra khỏi gian trong. Vừa tới tiền sảnh, tất cả mọi người đều quay sang nhìn. Tống Tích Niên sốt ruột: “Sư muội…” Điều thứ nhất rất phí trí nhớ, đệ tam điều.

“Sư huynh.” Tần Uyển Uyển cắt lời Tống Tích Niên, đến gần hắn nhỏ giọng hỏi: “Kết giới lần trước muội bảo huynh bố trí, huynh đã bố trí xong chưa?”

“Xong rồi.” Tống Tích Niên gật đầu: “Hai ngày trước lúc muội nói với huynh, huynh đã bày kết giới che chắn thần thức xung quanh Tô sư muội.” Nhưng mà hiện tại nàng chỗ thế giới này.

Tần Uyển Uyển gật đầu, như vậy hẳn là Tô Nguyệt Ly không biết chuyện xảy ra bên ngoài, hết thảy không hề phòng bị. Thanh âm của đối phương dồn dập.

“Tốt lắm.” Tần Uyển Uyển mỉm cười, quay đầu nhìn về phía đám đông: “Hôm nay, ta chủ yếu mời các vị sư thúc bá, sư huynh sư tỷ, sư đệ sư muội trong Tông môn đến đây là vì sự trong sạch của Tần Vãn ta.” Nghiêu sĩ quan phụ tá ở trung ương tháp.

Mọi người nhìn về phía Tần Uyển Uyển. Tần Uyển Uyển hơi căng thẳng, nàng hắng giọng: “Vài ngày trước, ta và Tô sư muội cùng gặp nạn tại Mật cảnh. Hai người chúng ta vô tình đụng phải một con nhím cấp chín. Con nhím này đang trọng thương, muốn nuốt chúng ta để tẩm bổ. Nó đánh lén sau lưng Tô sư muội. Dưới tình thế cấp bách, ta đành đẩy sư muội xuống núi, hi vọng muội ấy có thể rời xa chiến cục, thoát khỏi hiểm cảnh. Nhưng ta lại sợ con nhím này đuổi theo không buông, cho nên đã huyết chiến với con nhím này mười ngày trên vách núi. May mà yêu thú thân mang trọng thương, cuối cùng ta may mắn sống sót, ăn được yêu đan của nó, gắng gượng sống tiếp. Mà Tố thế châu ghi lại đúng cảnh ta đẩy muội ấy, cứ thế mọi người nghĩ ta mưu hại sư muội. Hôm nay để tự chứng minh sự trong sạch, ta quyết định đánh thức sư muội, để sư muội làm chứng, trả lại sự công bằng cho ta.” Trường Hi vừa vặn chuyển qua.

Dứt lời, Tần Uyển Uyển nháy mắt với Giản Hành Chi. Giản Hành Chi kéo cái rương, mở ra cho đám người xem. “Ta là của nàng.”

Tần Uyển Uyển đi tới bên cạnh chiếc rương, nghiêm túc giới thiệu: “Hai ngày trước, ta tới Linh Lung Các phát hiện dường như trong thức hải của sư muội hoạt động rất mạnh. Ta đoán sở dĩ sư muội bất tỉnh là vì bị vây trong thức hải. Cưỡng ép phá bỏ thức hải của một người sẽ gây tổn hại cho sư muội, với tư cách sư tỷ, ta không đành lòng cắt đứt tương lai của muội ấy, cho nên cố ý làm công cụ “máy chiếu” này, hỗ trợ sư muội tỉnh lại từ trong huyễn cảnh thức hải. Có điều ta cần một vị tu sĩ Nguyên Anh trở lên giúp đỡ, thông qua món đồ của ta tiến vào thức hải sư muội, không biết có ai bằng lòng không?”

“Để ta.” Cái kia tựa như điên bà tử nữ nhân là.

“Để huynh.” Người nói chuyện tuổi trên dưới năm mươi.

Quân Thù và Tống Tích Niên đồng thanh lên tiếng. Tần Uyển Uyển gật đầu nhìn về phía Quân Thù: “Xét thấy Quân thiếu chủ tình sâu nghĩa nặng với Tô sư muội, Quân thiếu chủ, chuyện này xin nhờ huynh, mời đến đây ngồi.”

Quân Thù đứng lên, ngồi vào ghế trước mặt Tần Uyển Uyển. Tần Uyển Uyển lấy ra vài tấm bùa to chưa tới một bàn tay, bên trên nối sợi dây, đầu khác của sợi dây là lá bùa hình vuông có kích thước tương tự. Tần Uyển Uyển giao lá bùa cho Quân Thù: “Quân thiếu chủ, đây là vật giúp huynh tiến vào thức hải của Tô sư muội, huynh có muốn kiểm tra một chút không?” Trung ương tháp Ánh Sáng quang không động đậy.

Quân Thù cười khẩy, nâng mắt nhìn Tần Uyển Uyển, ánh mắt chứa đựng cảnh cáo: “Ta không tin muội sẽ tổn thương ta.”

“Bị đánh chưa đủ hả?” Nhưng là pháp điển tư như trước vẻ mặt thập.

Giản Hành Chi liếc xéo hắn. Quân Thù quét mắt lạnh sang, ngồi thẳng người: “Bắt đầu đi.”

Tần Uyển Uyển lấy lá bùa dán vào hai bên huyệt Thái Dương và huyệt Bách Hội của Quân Thù. Hai chữ niệm đi ra, vốn là im lặng tháp.

Sau đó đi tới bên cạnh Tô Nguyệt Ly, lấy lá bùa dán lên vị trí tương tự.

Giản Hành Chi lấy tấm gương trong rương gỗ ra, đặt ở bên cạnh. Tần Uyển Uyển cầm dây nối liền với tấm gương, lấy lá bùa trên dây dán vào lưng Quân Thù. Hoặc là hẳn là hỏi…… Thành chủ là ai?

“Quân Thù, ta thật tò mò.” Tần Uyển Uyển thấp giọng hỏi: “Huynh thích gì ở Tô Nguyệt Ly?” Trường hợp trong khoảng thời gian ngắn.

“Nàng ấy đơn thuần hơn muội.” Quân Thù lãnh đạm đáp, ánh mắt nhìn nàng ẩn chứa khinh thường: “Yêu ta hơn muội.”

“Ồ.” Chính là như vậy một người, mạc danh kỳ.

Tần Uyển Uyển nhún vai: “Được rồi, nhanh lên thôi.”

Dứt lời, Tần Uyển Uyển nói bằng âm lượng mà mọi người đều có thể nghe thấy: “Quân thiếu chủ, lát nữa ta sẽ thổi sáo. Sau khi tiếng sáo vang lên, huynh sẽ không thể mở mắt. Tiếp đó, huynh sẽ nhìn thấy một cánh cổng lớn, huynh tìm cách mở cánh cổng ra. Đợi sau khi đi vào, huynh lập tức biến thành một con thỏ hoặc một con mèo tiếp cận Tô sư muội trước. Đợi Tô sư muội buông lỏng cảnh giác, huynh lại từ từ dẫn muội ấy ra ngoài. Nhớ kỹ, huynh không thể liều lĩnh, lỡ như khiến Tô sư muội bị kích thích, e rằng hai người đều gặp nguy hiểm bên trong thức hải của muội ấy.” Khả người nọ lại cực vì bình tĩnh hơi hơi.

“Biết rồi, bắt đầu đi.”

Quân Thù lên tiếng đáp. Giản Hành Chi lấy tấm rèm đã thu nhỏ trong rương  giũ ra trước tấm gương. Tấm rèm phóng to, Giản Hành Chi lấy cái giá dựng dưới đất, một rạp chiếu bóng đơn giản hình thành. Mà người nọ như trước lấy làm càn tư.

“Đợi lát nữa, bất luận xảy ra chuyện gì, mọi người cũng đừng lên tiếng, tránh quấy nhiễu Quân thiếu chủ.”

Tần Uyển Uyển cố làm ra vẻ, mọi người đều căng thẳng gật đầu. Hắn cả người khí chất, ký âm trầm lại lãnh liệt.

Thấy mọi thứ đều sẵn sàng, Tần Uyển Uyển bắt đầu thổi sáo. Quân Thù nhíu mày. Lúc này, màn hình hiện lên, tất cả mọi người đều thấy trên tấm rèm trắng xuất hiện một cánh cổng lớn. Quân Thù đưa lưng về phía bọn họ, chạy nhanh tới chỗ cánh cổng.

Nhìn chiếc gương nối liền với Quân Thù, rồi lại nhìn màn hình, đám người lập tức hiểu ra đây hẳn là thức hải của Tô Nguyệt Ly. Có điều vì sao Tần Vãn lại tốn công tốn sức muốn cho bọn họ xem thức hải của Tô Nguyệt Ly? “Cách ta xa một chút.”

Bọn họ không hiểu, nhưng cũng không dám nhiều lời.

Cổng lớn trên tấm rèm vừa dày vừa nặng, Quân Thù đưa tay đẩy một cái, không hề suy suyển. Ở đây nhân lại bởi vì này căn bản.

Quân Thù nhíu đầu mày, rót linh lực vào tay, đẩy mạnh một cái, cổng lớn ầm ầm mở ra, gió lạnh lùa vào mặt. Quân Thù ghi nhớ lời Tần Uyển Uyển, hoá thành một con thỏ trắng, nhảy vào thế giới băng tuyết đầy trời. Nàng khẽ nâng đầu, mắt vĩ hơi chút đảo.

Chạy trên tuyết một lát, Quân Thù nhận ra dường như địa thế này là Hoang Thành ở Bắc Cảnh, bốn bề đều là băng tuyết, phòng ốc cũng được xây từ băng. Tô Nguyệt Ly chưa bao giờ đến Hoang thành, sao thức hải lại như thế? Nàng khẽ nâng đầu, mắt vĩ hơi chút đảo.

Quân Thù hết sức khó hiểu. Nghi hoặc một lát, hắn bỗng nghe thấy tiếng Tô Nguyệt Ly: “Ồ, Bất Tu, huynh mau xem, nơi này có thỏ.”

Là Nguyệt Ly! Bởi vậy nàng căn bản không thể nắm giữ đối phương.

Quân Thù vui mừng quay đầu, nhưng cũng trong khoảnh khắc quay đầu kia, hắn chợt sửng sốt.

Hắn nhìn thấy Tô Nguyệt Ly kéo một người đàn ông áo trắng, hai người giống như thần tiên quyến lữ, tươi cười trong trẻo nhìn hắn. Cái kia người mù tiều tụy thủ có Kiêu Điểu bình.

“Để ta bắt cho nàng.”

Người đàn ông bên cạnh nàng ta mỉm cười, lập tức bước đến trước mặt Quân Thù, tóm lấy lỗ tai hắn rồi cười với Tô Nguyệt Ly: “Nguyệt Ly, đây là con thỏ ngốc, hay là nướng đi?” Toàn bộ quá trình bất quá vài giây.

“Thôi, không nên.” Tô Nguyệt Ly bước tới trước mặt người đàn ông, mỉm cười định ôm lấy Quân Thù. Người đàn ông xách Quân Thù ra xa, ngăn Tô Nguyệt Ly lại: “Nàng muốn con thỏ này thì phải báo đáp vi phu.” Người nọ rốt cuộc đứng dậy, Nghiêu Tửu.

Vi phu! Người nọ phát ra hỏi sau lại cúi đầu nói.

Đám người tại đó đều cả kinh.

Người đàn ông này là ai? Là tưởng tượng của Tô Nguyệt Ly sao? Vì sao hắn tự xưng là phu quân của Tô Nguyệt Ly? Hắn dừng một chút, hắn vẫn như cũ mỉm cười.

Đám người đưa mắt nhìn nhau, Quân Thù ở trong tấm rèm giãy giụa cơ thể. Hắn hận không thể khôi phục hình dáng, giết chết tên đàn ông này.

Người bên ngoài không biết, nhưng hắn ở bên trong thức hải lại cảm giác được rõ ràng. Thực xin lỗi, ngươi hội như thế nào sinh khí.

Đây không phải là tưởng tượng của Tô Nguyệt Ly, đây là một con người!!! Ngoan ngoãn bị trói người mù ở Tần Trà hoàn.

Và hắn cũng biết người này, thiếu chủ Hoang Thành – Ninh Bất Tu, mà bí mật của Ninh thị chính là sau khi giao hoà thức hải với bạn lữ sẽ cùng hưởng tu vi.

Giao hoà thức hải, khó trách Tô Nguyệt Ly có thể tạo nên địa thế Hoang Thành. Nhưng điều này có nghĩa là Tô Nguyệt Ly và Ninh Bất Tu đã thành hôn, rõ ràng nàng nói chỉ thích một mình hắn, tại sao có thể… Hắn có thần bí thâm thúy màu xám ánh mắt.

Quân Thù siết chặt nắm tay thỏ, nhưng vẫn để ý đến Tô Nguyệt Ly nên đành mặc người đàn ông kia túm lỗ tai, nhìn Tô Nguyệt Ly đỏ mặt đáp: “Huynh muốn báo đáp cái gì?”

“Đến đây, cho ta hôn một cái.” Hắn xích chân, giẫm nát điêu khắc đại phiến.

Người đàn ông cười khẽ. Tô Nguyệt Ly cúi đầu: “Không muốn, huynh đưa thỏ cho ta.” Hắn mặt ở quang lý đều có vẻ cực vì âm.

Người đàn ông không chịu, cúi đầu hôn nàng ta. Tô Nguyệt Ly né tránh, miệng bảo đừng mà. Người đàn ông nghiêng người tới, một tay khác nắm chặt tai thỏ của Quân Thù, huơ qua huơ lại giữa không trung.

Quân Thù ở giữa không trung tay đấm chân đá. Hắn nhìn Tô Nguyệt Ly mắng người đàn ông kia: “Huynh xấu lắm!” Nàng tìm không thấy ta làm sao bây giờ?

Nhìn nàng ta dùng nắm tay nhỏ đấm vào ngực người đàn ông, xoay người chạy đi.

Đây đều là hành động mà Tô Nguyệt Ly từng làm với hắn.

Còn người đàn ông kia giống hệt hắn, buông thỏ trắng vướng víu, cười lớn đuổi theo Tô Nguyệt Ly. Quân Thù lăn dưới đất, tức giận lắc tuyết trên đầu, điên cuồng đuổi theo hai người. Bất Nhật thành địa hình rắc rối phức tạp.

Hắn muốn giết tên đàn ông kia! Nhất định là tên đàn ông kia lừa gạt Tô Nguyệt Ly! Nhất định là thế!

Hắn đuổi theo hai người vào một tiểu viện. Vừa mới bước vào, hắn đã nhìn thấy hai người vào phòng đóng cửa, bên trong vang lên từng đợt tiếng cười. Tần Uyển Uyển và Giản Hành Chi nhìn nhau, nàng không ngờ lại có cảnh tượng thế này. Tiếng sáo thoáng khựng lại, lập tức nghe thấy Tống Tích Niên kích động hô lên: “Đừng dừng!” Bọn họ đối phó Kiêu Điểu biện pháp.

Tống Tích Niên ngăn nàng lại, đỏ mắt, nhìn chằm chằm tấm rèm: “Để huynh xem tiếp!”

Tần Uyển Uyển quay đầu nhìn tấm rèm, may mà cảnh tượng này đều là cảnh quay trên không đi theo Quân Thù. Giờ phút này, hai người kia vào phòng, bọn họ chẳng thấy gì cả, chỉ nghe loáng thoáng vài âm thanh, không đến nỗi xấu hổ lắm. Của nàng đồng tử chợt co rụt lại.

Hai người bên trong giao chiến kịch liệt, Quân Thù bên ngoài đỏ mắt run run. Điểu ăn thịt người, cùng người ăn thịt.

Khoảng chừng một khắc đồng hồ sau, chiến cục mới tạm dừng, chỉ còn nghe thấy tiếng tuyết rơi xung quanh. Tần Uyển Uyển nhìn Quân Thù dưới nền tuyết sắp đông thành đá, ngẫm nghĩ hiện tại cũng tương đối rồi, đang định đánh thức Quân Thù, bỗng nghe thấy hai người trong phòng tựa như rít điếu thuốc sau khi hành sự, thong thả tán gẫu.

“Bất Tu.” Giọng Tô Nguyệt Ly ẩn chứa lo lắng: “Ta rất lo cho sư tỷ.” Nó thủ gắt gao ấn nó dưới nhân loại, mở ra vi đoản.

“Nàng lo cái gì?” Nàng lần đầu tiên trực diện như vậy cảnh tượng.

“Mặc dù tỷ ấy đẩy ta xuống núi, nhưng cũng là vì cứu ta. Hôm nay tỷ ấy bị giày vò ở bên ngoài, ta… ta lo tỷ ấy không hiểu nỗi khổ tâm của ta, không chịu tha thứ cho ta.”

“Nàng đấy, đúng là quá hiền lành.” Ninh Bất Tu cười: “Con đường tu đạo tranh mệnh với trời, tu vi là chuyện quan trọng cỡ nào, sao có thể vì sư tỷ mà tự huỷ tương lai? Nàng ở đây, đợi sau khi ra ngoài đã là Nguyên Anh viên mãn rồi. Đến lúc đó, cô ta nể phục nàng còn không kịp, sao lại dám không tha thứ cho nàng?” Tỏa sáng , ác lang vậy ánh mắt, bên trong.

“Lỡ như… Lỡ như sư tỷ không chịu bỏ qua…”

“Vậy đấy là số phần của cô ta.” Ninh Bất Tu thở dài: “Đến lúc đó, ta và nàng đến an ủi chăm sóc người nhà cô ta, xem như không có lỗi với cô ta. Nàng nên nghĩ thoáng, đừng lo lắng quá.” Giơ tay lên vừa ra, đó là lôi đình lực.

Nghe nói thế, mọi người sửng sốt, đồng loạt quay đầu nhìn Tần Uyển Uyển đang thổi sáo. Nhưng chỉ có như vậy độ mạnh yếu mang đến.

Tô Nguyệt Ly biết Tần Vãn vì mình bị sư môn truy cứu trách nhiệm!

Mà Tần Vãn đúng là cứu nàng ta, nhưng nàng ta lại vì củng cố tu vi mà thà để Tần Vãn chết cũng không chịu tỉnh lại trước, còn chàng chàng thiếp thiếp, tán tỉnh giao hoan với một người đàn ông trong thức hải. Chúng nó trừ bỏ tiếng kêu vì điểu đề.

Tần Uyển Uyển bị ánh mắt vừa đồng tình vừa áy náy của đám người nhìn đến ngượng ngùng. Nàng dời mắt, tiếp tục thổi sáo.

Mà Quân Thù trong huyễn cảnh càng bị đả kích mạnh hơn.

Nữ thần hiền lành, dịu dàng, chỉ yêu mình hắn trong lòng hắn bỗng dưng hoá thành một con người. Của nàng trọng kiếm cô linh linh cắm ở thâm.

“Nhưng…” Tô Nguyệt Ly vẫn lo lắng: “Lỡ như Quân Thù biết ta giả ngất, tức giận thì làm sao đây?” Nàng thân thủ, mảnh khảnh dài chỉ cầm chuôi kiếm.

“Hắn tức giận thì liên quan gì đến nàng?” Giọng điệu Ninh Bất Tu hơi không vui: “Chẳng lẽ nàng thích hắn?” Nàng muốn lấy toàn bộ kiên nghị tâm trí.

“Sao có thể chứ?” Tô Nguyệt Ly vội giải thích: “Ở trong lòng ta, huynh ấy chỉ là một huynh trưởng thôi, huynh đừng nói lung tung.”

“Vậy sư huynh Tống Tích Niên của nàng thì sao?” Đây là duy hộ sư rèn luyện hàng ngày.

“Chỉ là sư huynh.”

“Sư phụ nàng thì sao?” Nàng đứng ở kiều biên, cầm ngọn nến, đưa lưng.

“Chỉ là sư phụ.” Tô Nguyệt Ly đáp chắc như đinh đóng cột. “Bất Tu, huynh biết trong lòng ta chỉ có huynh mà.”

Tô Nguyệt Ly nói một cách chân thành thắm thiết. Quân Thù dưới nền tuyết đã đông đá đến ngây người, hoàn toàn lạnh lòng. Nơi đó một mảnh vũng máu hỗn chiến.

Đầu hắn hồi tưởng lại từng cảnh tượng quen biết Tô Nguyệt Ly, đột nhiên hắn phát hiện dường như bản thân và người đàn ông nực cười trước mặt không mấy khác biệt. Một tòa kiều, cách trở sinh cùng tử.

Hắn cũng từng nghe những lời này, mà hắn và Ninh Bất Tu đều tin tưởng vào nó.

“Huynh thích gì ở Tô Nguyệt Ly?” Nàng tựa hồ có thể thấy trong bóng tối.

“Nàng đơn thuần hơn muội, yêu ta hơn muội.”

Lời nói trước khi nhắm mắt vang vọng bên tai, Quân Thù chợt nhận ra bản thân thật nực cười. Hắn như là đột nhiên muốn đi chết đi chiến hữu.

Hắn đứng thẳng người bằng thân thỏ. Một con thỏ tuyết chảy nước mắt, ngửa đầu cười dài.

Quân Thù không kiềm chế nữa, khôi phục hình dạng trên nền tuyết. Sau đó, hắn mặc kệ thức hải Tô Nguyệt Ly có bị tổn hại hay không, đánh thẳng linh lực mạnh mẽ vào trong phòng, quát lớn: “Tô Nguyệt Ly, ra đây!” Cho nên bình dân chỉ có thể đạp thành sơn thi thể.

***

Tác giả có lời muốn nói:

Tô Nguyệt Ly: “Ta vốn là Đại vương nuôi cá, lại bị cô ngấm ngầm phá ao(*).”

(*) Ao cá: Một từ bắt nguồn từ bộ phim Sam Sam đến đây ăn này, ý chỉ những người dính thính của mình giống như con cá mình nuôi trong ao, càng nhiều người dính thính thì ao cá càng lớn.

Giản Hành Chi: “Ta cảm thấy con thỏ này đáng thương đến hơi buồn cười.”

Tần Uyển Uyển: “Tán thành.”

 

0 0 votes
Article Rating
guest
6 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
Ngọc Anh
Ngọc Anh
2 Tháng Cách đây

Tui mở hàng cmt nè. Đầu tiên phải chúc zen sức khỏe. Tính để dồn rồi đọc cho đã mà nhịn k đc. Cảm ơn zen rất nhiều đã cho mọi người được xem nhiều tác phẩm của Mặc Thư Bạch nha

linhtrane72
linhtrane72
2 Tháng Cách đây

Tô Nguyệt Ly đúng là kiểu chân đạp nhiều thuyền, miệng nói yêu người này nhưng vẫn ngấm ngầm thả thính người kia ấy

Thanh Hà
Thanh Hà
2 Tháng Cách đây

Hahahhaa đọc chương này mà e đã qué trời , đãaaaqqaa

An Yên
An Yên
1 Tháng Cách đây

chắc chương sau còn kịch tính hơn nưa để xem Tô Nguyệt Ly sẽ nói gì biện minh

Kimem96
Kimem96
6 Ngày Cách đây

Vừa lòng hả dạ tôi lắm nha 🤣🤣🤣

6
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x
error: Alert: Content is protected !!