Cá muối cứu thế – Chương 27

Chương 27

Thiếu niên tai mèo

Editor: Zens Zens

Đăng ký nhận thông báo chương mới: Link

Quy định đọc truyện trên website: Link

Facebook Zens Zens: Link

***

Tấm thịnh tình của Văn Tư Thành khó mà từ chối, Vân Thiển và Lý Duy đành phải lên xe anh, đồ mua ở siêu thị đặt trong cốp xe. Hắn ngưng mắt nhìn Hạ nhânChỉ biến mất đích phương hướng.

“Vân chó, có phải tâm trạng em không tốt không?” Văn Tư Thành đột nhiên hỏi vậy, anh có thể nhìn thấy vẻ mặt của Vân Thiển từ kính chiếu hậu, nụ cười lạnh nhạt hoàn toàn không giống dáng vẻ vô tâm vô tư ở thế giới tận thế.

Vân Thiển: “Không có, anh nhìn lầm rồi.” Bậc thang đích phần cuối cùng là nhất gian phòng mỹ thuật.

Lý Duy cúi đầu chơi di động. Lúc tới đèn đỏ ở giao lộ, anh ho khẽ một tiếng, cho Văn Tư Thành đọc chữ đánh trên bản ghi chú.

Văn Tư Thành: “…” Nàng đích mỹ là khí tức đích tỏa ra, dù cho là không thấy rõ nàng.

Tống Hành Chỉ giỏi lắm!

Người chơi trải qua thế giới tận thế xem như bạn bè sống chết có nhau, nếu hợp tính càng dễ trở thành bạn thân. Bỏ đi vốn dĩ tưởng mang thượng mắt kính thưởng thức.

Văn Tư Thành suy nghĩ làm sao giúp Vân Thiển vui vẻ hơn, anh xoay bánh lái. Lúc này Lý Duy mới phát hiện Văn Tư Thành đeo đồng hồ Breguet(*), anh rơi vào trầm mặc. Nàng nhượng hai người tùy ý ngồi xuống.

(*)  Breguet là nhãn hiệu đồng hồ đắt tiền của Thụy Sĩ, có lịch sử lâu đời

Lý Duy: Không được rồi, càng nhìn càng thấy anh Văn quá ngầu, thậm chí muốn gọi là ông xã. Nàng ghé vào Hạ nhân chỉ bên tai nhỏ tiếng nói.

Ngược lại Văn Tư Thành nhắc tới chuyện Bang hội người chơi, hỏi liệu Vân Thiển có biết không.

Ban nãy Lý Duy đề cập tới Bang hội người chơi cũng không giải thích kỹ. Còn như vì cái gì sao lựa chọn Hạ nhân chỉ ăn hiếp.

Văn Tư Thành nói: “Banghi ngưi chơilà t chcĪnhng ngưi chơicũ tp hpíli đ tinĩtrao đi thôngõtin gia nhngngưi chơi Chúaicu thế. Trưcékia anh tngįtiếp xúc vàiÎln, ln nàyõsau khi kếtĺthúc thế gii³tn thế đưcđánh giá cao,àbn h lp}tc liên hanh, bo anhlà ngưi chơikhiếm khuyết cũngchng sao… Dưngnhư h cóïmi liên hļgì đó viđthn linh, biếtɪđưc ‘đánh giáqua ca caâvài ngưi chơi.”

Vân Thin nghiêngângưi v trưc,t v tòưmò: “H cɪý chiêu mà? Sao phiɨlàm thế?”

VănTư Thành bĩumôi: “Vào đóìthì phi chnìtín ngưng, nàolà chính nghĩa,fdũng cm, quyếtÏđoán, kiên đnh,ìging như tuyên}truyn tà giáo,vy.”

Vân Thinĭkhông rõ myth này lm,cô va triqua thế gii]tn thế đuđtiên, thôngtin Chúa cuthế biết đưcđu ti tángưi chơi cũVăn Tư Thành.

Chitiết c ththì bn VănếTư Thành cũngkhông rõ, h¹chưa vào vòng³ngưi chơi ctơcán Chúa cuìthế, đưc Bangĩhi ngưi chơimi cũng làln đu. Bâyýgi xem ra,không chng hiu}biết mà bnh có v(Chúa cu thếch là b²ni.

Thi gianchơi ln sauÏca Văn TưãThành là 9:00:05ɪngày 12 tháng³9 ging viĩLý Duy. Bnéh cùng điļđến mt thếĭgii tn thế,įtin vui btãng.

Vân Thin ngápdài, mí mtɩđu tranh, VănTư Thành nói:“Còn hơn hai(mươi phút naêmi ti, emnm ng mtIlát không? Phíaɩsau có tmchăn, em tđp đi… Anhĩhơi tò mò,em như vyílà do bnhà?”

Vân Thin:“T nh đãvy.”

Cô xoay)ngưi ly chăn¹đp, đt nhiênb cnh tưngca s sauêxe da mtmày trng bch!

Caós sau xe,ícũng chính làùtrên cp xecó hai ngưiđang ngi. BênĪtrái là Tng³Hành Ch thiếuЇniên ăn mcìnhư hc sinhÍcp ba, bênphi là TngĩHành Ch thanhniên cos nhânvt vô danh.)Bn h gingnhư hai bóngơma dán lênca kính nhìnvào bên trong.

Gương:mt ging ht,biu cm gingìht, mt ngưi²b Vân Thin[n súng bnòchết, mt ngưimà cô nghĩɩlà o giác.

VânЇThin đơ mt:íMình b bnhthi k cuiãsao?

Lúc cô nghĩĬvy trong lòng,Iánh mt TngđHành Ch tócĮtrng hơi đi,sau đó haiíngưi lp tcếbiến mt.

Cơn bunÎng ca VânIThin bay biến,ăcô b datnh ráo.

Ln này,cô cm thyùđây không philà o giácúca mình, haingưi kia thtìs tn ti.

“Ngưij thế giiitn thế cóįtheo ti thếgii hin thcĪkhông?”

Văn Tư,Thành và LýÏDuy nghe thycâu hi caVân Thin thì)cưi ha h:“Sao có thch, nếu vyɪkhông phi thếgii chúng taùs thành cáiìsàng sao!”

Vân³Thin hi tiếp:ĺNhân t tn}thế có thhi sinh không?”ý

Không biết na.”Rt cuc VănáTư Thành cũngcm thy btthưng: “Em saothế?”

Vân Thin:ãVa ri lyìchăn, em nhìnéthy Tng HànhếCh đang ngitrên cp xenhìn em.”

Vâmt cô nghiêmįtúc, không ginggi b.

Gia banļngày ban mt,đt nhiên mtílung khí lnhédâng lên, không¸phi ch?

Xe lái{vào Quan HiõCác đa phnâđu là siêuéxe, có nhânÎviên phc vđđc bit tiếpíđón. Mt chiếcMaybach dng li,ľln đu tiênánhân viên tpúv nhìn thyngưi xung xeđng b nhưīvy.

Đng tác bangưi đng b,ɩv mt cũngđng b. Nếuphi miêu tthì đy làâv mt thiuưnăng trong biutưng cm xúcthiu năng trítu.

Mãi cho đếnkhi vào phòngĪbao, ung tràxong, Văn TưThành mi lpbp hi: “VânìThin, anh cmýthy chúng taxem v nàyɨnhư o giácca em làtt nht, emɪthy sao?”

LýjDuy gt gùnhư gà mếthóc.

Vân Thin đáp:³“Em hi vngèlà o giác,nhưng trc giácnói cho embiết Tng HànhCh không chết.³Cu y đãtheo ti đây…Thy v mthong s cahai ngưi, côngng li: “Emđi ra mtcho tnh táo,Ïkhông chng doêmt quá.”

Nhàįv sinh īcui hành lang.ïMt ngưi đànũông mt phưng,jkhuôn mt thiênĬv n tínhđng bên ngoàinhà v sinhđi ngưi.

Khóe mtòanh ta liếcthy Vân ThinĮging như nhìnthy con miyêu thích.

Vân Thinthích cái đp,ɩnhưng không thíchìkiu tưng moɪlăng nhăng, chăthiếu điu viếtĩlên mt “Tôilà con nhàgiàu. Kiuĭcô thích làíngưi đp yếuàđui, đánh mtôcái là khócırm rt.

Ngưi đànông chưa kpìbưc lên ththính, bn gáiơanh ta đãđi ra. Nétếmt hai ngưiïkhá ging nhau,so vi vn tính cangưi đàn ông,cô gái nàytrông cc kxinh đp vàơđanh đá.

“Anh, anhđng trưc nhàv sinh nchi vy?

Nhìn mtđcái là biết,ùkhông phi anhèđang đi emļà?”

“Cô taìthì sao?” Côgái ht cmùv phía VânThin, dng chĩtrích ngưi đàníông. Sau khimng anh taĮri đi, côíta hung dítrng Vân Thin,ìging điu khóchu: “Cô cáchxa anh tôimt chút, đngíthy anh yìăn mc nhưchó hình ngưi,ínhưng cuc sngphóng túng, dĩd ph nkhp nơi, támphn là cóbnh lây quaĺđưng tình dcgì đó… Côcòn là hcįsinh nh?”

Vân}Thin s mt,ôhi ngưc li:ăTrông tôi trũvy sao?”

Ngưiéph n gitmình, thy VânThin nhìn chmchm mình, khóɩchu nói: “CôĨnhìn tôi nhưɨthế làm gì,cô tưng tôixo cô à?”Ī

Vân Thin lcđu: “Không có,īcm ơn côÎnhc nh… Tôiếkhông c ýènhìn, nhưng vìcô đp quá,ĩđôi mt khôngkim chế đưc²mà nhìn vphía cô.”

VânThin bưc vàonhà v sinh,íđ li côègái vi vĭmt m mt.

Va¸gp đã khenngưi ta đangĩlà xu hưngļà?

Cô ta khôngáđ ý, bưcnhanh tr víphòng bao. Hômnay, Bang hiɩngưi chơi tıhp, tt còngưi chơi Hi Thành vàĬgn Hi Thànhĭđu chy tiđây.

Bui t hpĭsp bt đu,ícô ta vàanh mình vi²tư cách làđi tưng quan)trng đưc biuîdương trong bui]hp ln này,s nhn đưcós ban thưngca thn linh.

GiiInhìn v phíaũcô gái riđi, di tmmt, mùi Thnđin Ánh Sángùtht khó ngi.

Conìngưi đi chungvi tín đìbi não caóngài nói không{sai, thế gii,hin ti caĩbn h đãtr thành cáisàng có tht do xuyênqua xuyên li.iBây gi cós trông chngca Thn đinÁnh Sáng đođc gi, tmthi còn chưaxy ra chuyngì.

Gii đang suyúnghĩ, cht giơítay lên giЇđu Tng HànhúCh li, mtĺvô cm hi:ı“Ngươi đnh vàocùng à?”

TngHành Ch: “Khôngcó.”

Giới hờ hững nói: “Ta chính là ngươi, ta quá rõ ngươi đang nghĩ gì.”

Bên tai vang lên tiếng nức nở của Tống Hành Chỉ: “Vân Thiển, xin lỗi…”

Tống Hành Chỉ trầm mặc hồi lâu, rầu rĩ nói: “Ngay cả Vân Thiển mà ngài cũng không thích…”

Vân Thiển hào hứng gật đầu: “Uống!”

Đỉnh đầu cậu có một cặp tai mèo màu xám bạc, nhúc nhích giống như thật. Bởi vì lo sợ bị mắng mà lỗ tai hình tam giác cụp xuống hai bên, tại thành một đường ngang.

Cậu lại bắt đầu luận điệu đáng ghét “Chỉ khi ngài thích Vân Thiển thì chúng ta mới là một”.

Tống Hành Chỉ trầm mặc hồi lâu, rầu rĩ nói: “Ngay cả Vân Thiển mà ngài cũng không thích…”

Giới: “Cố chấp, câm miệng ngươi lại.”

Hai tay Vân Thiển lôi xe kéo tay, đi lùi vào nhà.

Thần yêu thế nhân chỉ là lời giả tạo mà thần linh dùng để thu lấy tín ngưỡng từ tín đồ mà thôi.

Ca khúc vừa kết thúc, tay Vân Thiển bị nhét một mảnh giấy, là cách liên lạc mà ca sĩ đó viết cho cô, đồng thời lòng bàn tay bị gãi nhẹ một cái.

Anh ta còn đeo tai mèo nữa!

Loài người là sinh vật cấp thấp nhất trong tất cả tín đồ, ngài tiếp nhận tín đồ loài người nhưng tuyệt đối sẽ không nảy sỉnh ra thiện cảm đối với loài người.

Giới hờ hững nói: “Ta chính là ngươi, ta quá rõ ngươi đang nghĩ gì.”

Vân Thiển có hơi kỳ lạ. Giới rũ mắt nhìn chằm chằm mặt đất, ánh sáng vàng trong mắt lấp lánh giống như ánh sáng khi màn đêm và tịch dương giao nhau. Thần thuật của ngài mất hiệu lực trước mặt cô hai lần, không biết là vì sao.

Giới: “Cố chấp, câm miệng ngươi lại.”

Lý Duy: “Rất tốt, cơn tức bị chuyển đến đây của tôi đã biến mất tăm rồi.

Vân Thiển ra khỏi nhà vệ sinh, trở về phòng bao, hoàn toàn không biết có hai người đứng cách đó không xa đều cùng nhìn chằm chằm cô.

Văn Tư Thành: “Có lý!”

Văn Tư Thành còn phải lái xe, không thể uống rượu.

Thức ăn Quan Hải Các không phụ tiếng tăm lẫy lừng, đây là món ăn ngon nhất mà Vân Thiển từng nếm. Bọn họ vừa ăn vừa nói chuyện, ăn một bữa cơm mất hơn ba tiếng đồng hồ.

Vân Thiển ra khỏi nhà vệ sinh, trở về phòng bao, hoàn toàn không biết có hai người đứng cách đó không xa đều cùng nhìn chằm chằm cô.

Văn Tư Thành nói muốn mang hai người đi khắp nơi chơi cho đã, Lý Duy giơ hai tay tán thành.

Vân Thiển: “Tôi không biết tại sao cậu lại xuất hiện ở đây, nhưng dựa vào chuyện cậu đã làm với tôi, tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho cậu!”

Vân Thiển không lay chuyển được hai người, đầu tiên là bị mang đến thủy cung thành phố xem nàng tiên cá, cô chẳng có hứng thú.

Từ phẫn nộ tột cùng đến cơn giận tiêu biến chỉ mất 0,1 giây.

Sau đó là nhà ma di động bệnh viện kinh dị vô cùng nổi tiếng, cô cảm thấy còn chẳng đáng sợ bằng chuyện ma trong thế giới tận thế.

Thần yêu thế nhân chỉ là lời giả tạo mà thần linh dùng để thu lấy tín ngưỡng từ tín đồ mà thôi.

Vân Thiển: Trên đời này có gì tuyệt vời hơn thiếu niên tai mèo chứ?

Tiếp đến là phòng giải tỏa áp lực, Vân Thiển khoanh hai tay trước ngực, nhàm chán nhìn Văn Tư Thành và Lý Duy ném đĩa vào bức tường mềm, vừa ném vừa mắng thế giới tận thế là đồ chết tiệt, Tống Hành Chỉ chả là cái thá gì.

Vân Thiển có hơi kỳ lạ. Giới rũ mắt nhìn chằm chằm mặt đất, ánh sáng vàng trong mắt lấp lánh giống như ánh sáng khi màn đêm và tịch dương giao nhau. Thần thuật của ngài mất hiệu lực trước mặt đối phương hai lần, không biết là vì sao.

Văn Tư Thành nhỏ giọng nói với Lý Duy: “Hình như không có tác dụng, tôi chọn phương pháp giải tỏa không đúng sao?”

Lý Duy: “Rất tốt, cơn tức bị chuyển đến đây của tôi đã biến mất tăm rồi.

Văn Tư Thành: “Uống rượu không?”

Văn Tư Thành: “Bộ để anh giải tỏa hả?”

Lý Duy: “Tâm trạng tôi không vui, nhìn thấy mấy em xinh đẹp là vui ngay. Hay anh dẫn cô ấy đi xem trai đẹp thử xem?”

Cậu lại bắt đầu luận điệu đáng ghét “Chỉ khi ngài thích Vân Thiển thì chúng ta mới là một”.

Văn Tư Thành: “Có lý!”

Văn Tư Thành: “Bộ để anh giải tỏa hả?”

Vân Thiển bị dẫn đến một pub, ca sĩ đang biểu diễn tại đó làm mắt cô rực sáng. Đẹp trai thanh tú, khí chất tao nhã, đúng kiểu cô thích!

Vân Thiển không lay chuyển được hai người, đầu tiên là bị mang đến thủy cung thành phố xem nàng tiên cá, cô chẳng có hứng thú.

Anh ta còn đeo tai mèo nữa!

Văn Tư Thành: “Uống rượu không?”

Vân Thiển lấy chìa khóa ra mở cửa, bật đèn, một khoảng trống trải.

Vân Thiển hào hứng gật đầu: “Uống!”

Tiếp đến là phòng giải tỏa áp lực, Vân Thiển khoanh hai tay trước ngực, nhàm chán nhìn Văn Tư Thành và Lý Duy ném đĩa vào bức tường mềm, vừa ném vừa mắng thế giới tận thế là đồ chết tiệt, Tống Hành Chỉ chả là cái thá gì.

Văn Tư Thành đưa từng người về nhà. Bọn họ tạo group “Ăn chơi nhậu nhẹt”, để tiện sau này liên hệ.

Văn Tư Thành trợn mắt nhìn cô: “Không hỏi em, em uống rượu trước mặt hai người đàn ông tụi anh mà chẳng để ý an toàn chút nào vậy.” Anh gọi rượu cho Lý Duy xong lại gọi rượu trái cây cho Vân Thiển, rượu trái cây không có cồn.

Trong lúc trò chuyện, cô cứ mê mẩn nhìn chằm chằm tai mèo trên đầu đối phương, không nhịn được mà vươn tay sờ mấy cái.

Văn Tư Thành còn phải lái xe, không thể uống rượu.

Một trong những niềm vui lớn nhất đời người chính là ngắm người đẹp!

Một trong những niềm vui lớn nhất đời người chính là ngắm người đẹp!

Vân Thiển cắn ống hút, cặp mắt trìu mến nhìn về người trên sân khấu, bất cứ ai cũng không thể chống cự lại ánh mắt như vậy.

Giọng điệu mềm yếu, tràn ngập tủi thân.

Ca khúc vừa kết thúc, tay Vân Thiển bị nhét một mảnh giấy, là cách liên lạc mà ca sĩ đó viết cho cô, đồng thời lòng bàn tay bị gãi nhẹ một cái.

Pub nửa đêm về sáng trở nên đông đúc, Vân Thiển và ca sĩ uống mấy ly tại đó, trò chuyện hết sức ăn ý, hẹn thời gian lần sau gặp mặt.

Trong lúc trò chuyện, cô cứ mê mẩn nhìn chằm chằm tai mèo trên đầu người kia, không nhịn được mà vươn tay sờ mấy cái.

Giải tỏa kết thúc.

Văn Tư Thành đưa từng người về nhà. Bọn họ tạo group “Ăn chơi nhậu nhẹt”, để tiện sau này liên hệ.

Vân Thiển lấy chìa khóa ra mở cửa, bật đèn, một khoảng trống trải.

Phòng cô thuê là một căn hộ, cô tự mình cải tạo, mặc dù hơi nhỏ nhưng điều kiện bên trong cũng không tệ.

Lý Duy: “Tâm trạng tôi không vui, nhìn thấy mấy em xinh đẹp là vui ngay. Hay anh dẫn cô ấy đi xem trai đẹp thử xem?”

Văn Tư Thành trợn mắt nhìn cô: “Không hỏi em, em uống rượu trước mặt hai người đàn ông tụi anh mà chẳng để ý an toàn chút nào vậy.” Anh gọi rượu cho Lý Duy xong lại gọi rượu trái cây cho Vân Thiển, rượu trái cây không có cồn.

Hai tay Vân Thiển lôi xe kéo tay, đi lùi vào nhà.

Lùi được một nửa, cô lọt vào một vòm ngực lạnh băng, cửa tự động đóng lại.

Khóe mắt Tống Hành Chỉ ửng đỏ, nước mắt tràn ngập hốc mắt, răng trên cắn môi dưới đến trắng bệch biến dạng. Cậu vẫn mặc đồng phục học sinh Nhất Trung thực nghiệm Thành phố Hoán Giang, có điều nút áo vẫn luôn đóng trên cổ áo sơ mi và cà vạt trở nên lỏng lẻo, một nửa xương quai xanh lộ ra bên ngoài nổi bần bật, không khí trở nên nóng giãy.

Từ dưới ngực đến thắt lưng bị người phía sau ôm chặt, sức lực giống như ước gì có thể hòa tan cô vào người mình, làm Vân Thiển hô hấp khó khăn.

Bên tai vang lên tiếng nức nở của Tống Hành Chỉ: “Vân Thiển, xin lỗi…”

Vân Thiển bị dẫn đến một pub, ca sĩ đang biểu diễn tại đó làm mắt cô rực sáng. Đẹp trai thanh tú, khí chất tao nhã, đúng kiểu cô thích!

Giọng điệu mềm yếu, tràn ngập tủi thân.

Vân Thiển cắn ống hút, cặp mắt trìu mến nhìn về người trên sân khấu, bất cứ ai cũng không thể chống cự lại ánh mắt như vậy.

Phòng cô thuê là một căn hộ, cô tự mình cải tạo, mặc dù hơi nhỏ nhưng điều kiện bên trong cũng không tệ.

Vân Thiển: “Tôi không biết tại sao cậu lại xuất hiện ở đây, nhưng dựa vào chuyện cậu đã làm với tôi, tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho cậu!”

Cô ra sức kéo cánh tay Tống Hành Chỉ xuống, xoay người trừng mắt.

Khóe mắt Tống Hành Chỉ ửng đỏ, nước mắt tràn ngập hốc mắt, răng trên cắn môi dưới đến trắng bệch biến dạng. Cậu vẫn mặc đồng phục học sinh Nhất Trung thực nghiệm Thành phố Hoán Giang, có điều nút áo vẫn luôn đóng trên cổ áo sơ mi và cà vạt trở nên lỏng lẻo, một nửa xương quai xanh lộ ra bên ngoài nổi bần bật, không khí trở nên nóng giãy.

Đỉnh đầu cậu có một cặp tai mèo màu xám bạc, nhúc nhích giống như thật. Bởi vì lo sợ bị mắng mà lỗ tai hình tam giác cụp xuống hai bên, tại thành một đường ngang.

Vân Thiển: “…”

Vân Thiển: “…”

Tống Hành Chỉ dè dặt giơ tay lên, kéo vạt áo cô, nhỏ giọng thút thít: “Xin lỗi, em làm gì tôi cũng được, trừng phạt tôi cũng được, nhưng em đừng… mặc kệ tôi.”

Từ phẫn nộ tột cùng đến cơn giận tiêu biến chỉ mất 0,1 giây.

Vân Thiển: Trên đời này có gì tuyệt vời hơn thiếu niên tai mèo chứ?

5 9 votes
Đánh giá bài viết
Nhận thông báo email
Nhận thông báo cho
guest

18 Góp ý
Inline Feedbacks
View all comments
Big fan của trường Damocles
Big fan của trường Damocles
1 Năm Cách đây

Cũng muốn có mỹ nam tai mèo như z :))

Vệ Tam và nhóm gánh hài trường Damocles
Vệ Tam và nhóm gánh hài trường Damocles
Reply to  Big fan của trường Damocles
1 Năm Cách đây

Đột nhiên nhìn thấy có ng ghi tên trường Damocles mà hoài niệm nhóm Vệ Tam quá ?

keobonggonmauhong
keobonggonmauhong
1 Năm Cách đây

Má ơi! Anh Tống PHẠM! QUY!!

luwucii
luwucii
1 Năm Cách đây

Chơi vậy ai chơi lại ?

Fankinhdihailatui?
Fankinhdihailatui?
1 Năm Cách đây

Chỉ ca lưu manh nha:. Nhung mị thích ??

Vệ Tam và nhóm gánh hài trường Damocles
Vệ Tam và nhóm gánh hài trường Damocles
1 Năm Cách đây

Ặc trong đầu đang bay loạn tưởng tượng r

Hapin
Hapin
1 Năm Cách đây

Ôi, mỹ nam kế

Soleil
Soleil
1 Năm Cách đây

Trời đất, tai mèo khóc rấm rứt, đúng gu của chị rồi sao chị chịu nổi

18
0
Would love your thoughts, please comment.x
error: Alert: Content is protected !!