Chương 09
Một đời dài lắm, nàng ấy tin chắc có thể lay động trái tim Sơ Dương
Edit: Quanh
Beta: Nhược Vy
***
Sau ngày tân hôn, cả một buổi sáng Tịch Phong Hà không thấy Cố Chung Việt.
Ban ngày nàng và Chu Khinh cùng nhau ở trong cung, giữa trưa nắng nóng tới đình Tân Sơn uống trà, ăn chút điểm tâm. Ngoại trừ cung nữ thái giám thấy nàng hành lễ, gọi danh xưng Thái Tử phi nàng chưa kịp thích ứng, Tịch Phong Hà không hề cảm giác mình đã thành thân.
Buổi chiều, Cố Chung Việt quay trở về, đưa một cuộn giấy cho nàng.
“Đây là danh mục quà tặng ngày mai mang về lại mặt. Ta đã sai Nội Vụ phủ chuẩn bị tốt, nàng không phải lo.”
Cố Chung Việt thều thào nói, hốc mắt thâm xì.
Tịch Phong Hà nhìn danh mục quà tặng dài dằng dặc, đến cả tam tiểu thư phủ Thừa Tướng đã quen nhìn như nàng cũng phải tặc lưỡi vì độ chịu chơi.
“Chậc, không hổ là Hoàngũgia, đúng làígiàu nứt đố°đổ vách.” TịchơPhong Hà thìЇthầm.
“Nàng nói gììcơ?”
Tối quaờCố Chung Việtĭtrắng đêm khôngîngủ. Sáng nayốhắn và LanỷSùng tới NộiÎVụ Phủ sắpéxếp quà lạiìmặt cho TịchẳPhong Hà. Vấtịvả cả mộtẻngày, hiện tạiấhắn mệt muốn[chết, đứng cũngĬkhông vững, đương¹nhiên không ngheỉrõ Tịch PhongἱHà nói gì.
“Nàoɪcó. Sao chàngìmệt mỏi vậy,ýtối qua khôngıngủ sớm à?ỉChàng mau vềınghỉ ngơi đi.”ỉ
Tịch Phong Hàịkhó hiểu nhìnỉhắn, nàng nhớìrõ hôm qua(Cố Chung Việtïvề thư phòng{từ sớm, chẳngịlẽ hắn khôngỉđi ngủ ngay?
Cố:Chung Việt thầmἶnghĩ còn không]phải vì nàngĪsao. Nhưng hắnẹthật sự quáủmệt mỏi, “Ừ”İmột tiếng quayÍtrở về thưjphòng. Tịch PhongfHà nhìn hắnởlảo đảo, lạiỉtiếp tục nghiênícứu danh mụcúquà tặng, lòngįthầm kích động.
Ngàyἷmai sẽ đượcínhìn thấy phụệmẫu, không biếtôbọn họ cóĬnhớ nàng không.
.ấ. .
Phụ mẫu,ắchúng gia quyến°và nô bộcóđứng trước cửaínghênh đón. Tốiïqua hai ngườiàđã thương lượngἰkỹ càng, quyếtἲđịnh sắm vaiĩđôi phu thêừmới cưới. CốjChung Việt đonờđả đỡ TịchùPhong Hà xuốngÎxe ngựa.
“Bái kiếnỹThái Tử điệnɪhạ, bái kiếnấThái Tử phiịnương nương.”
TịchĬPhong Hà khôngĺngờ phu thêủSơ Dương cũngıtới đây.
Dáng ngườiẵcao lớn, cònỗlà Tướng quânõsát phạt quyếtờđoán, khí chấtạcực kỳ khácỉbiệt. Tịch PhongỉHà gần nhưýthấy hắn taóđầu tiên, sauấđó nhìn TịchêTúc Vũ đangInhẹ kéo tayjhắn ta. Nàngôchạm mắt với°hắn ta, ánhĭmắt của hắn[ta quá khóịhiểu, trái timờTịch Phong Hàứđập thình thịch,ậnàng vội vàngĺrời mắt.
Không biếtìcó phải TịchĪPhong Hà nhìnĪlầm hay không,õvừa rồi TịchḷTúc Vũ nắmἱtay Sơ Dươngìrất chặt, giốngìnhư… sợ nàngìcướp hắn ta.ìTịch Phong Hàùbĩu môi, hiệnịtại nàng đãịlà phụ nhân,ḻnào giống nhưằlúc trước tùyỉý làm loạn,ừnàng ấy sợỉnàng cái gì.
Nàngđliếc nhìn bànìtay Cố ChungễViệt đang nắmòtay nàng, hànĨhuyên với phụỉmẫu một lúc,jmọi người cùngễnhau vào phủ.
Ánh]mắt Cố ChungįViệt vẫn luôn‹dõi theo TịchịPhong Hà. Hắnẳthấy Tịch PhongềHà nhìn SơẫDương, lại nhìnềđộng tác côngĪkhai chủ quyềnòcủa Tịch TúcặVũ, cũng nhậnɩra… địch ýĪSơ Dương dànhửcho hắn.
Mấy ngườiἶnày thú vịẫthật…
Cố Chung Việtấmỉm cười, tayàphải khoác vaiĬTịch Phong Hà.ếNhân lúc Tịch¹Phong Hà khôngõđể ý, hắn¹khiêu khích lườmïSơ Dương, nởậnụ cười khinhâmiệt.
Sơ Dương thấyĩđộng tác củaủhắn, hai bànítay bất giácếnắm chặt, gânễxanh nổi lên.ơHắn ta cúiḻđầu, thấy TịchịTúc Vũ đangÏlo lắng nhìnĩhắn ta, lẳngơlặng không tiếngớđộng cầu xin.
SơỷDương nắm tayİnàng ấy, dịuừdàng nói “Yênỏtâm” .
Tịch TúcìVũ mỉm cười,ĩtrong lòng chuaἴxót.
Đúng là SơĬDương đối tốtĮvới nàng ấy,ỉgiao hết mọióchuyện trong phủ³Tướng quân choĪnàng ấy. Hạ¸nhân thấy TịchộTúc Vũ mềmỉyếu, tỏ tháiẻđộ khinh thường,ịhắn ta lập³tức khiển trách,ọcòn nói nàngòấy phải kiên¹cường. Nàng ấyụlà phu nhânÍphủ Tướng quân,ĩkhông được đểīhạ nhân bắtἴnạt.
Sơ Dương cho(Tịch Túc Vũứtất cả, ngoạiἷtrừ tình yêu.ỉHắn ta cóùthể lừa gạtóTịch An Hành,ɪlừa gạt HoàngỷĐế, lừa gạtưTịch Phong Hà,ạnhưng không thểâlừa gạt ngườiįbên gối.
Tình cảmắhắn ta dànhôcho Tịch TúcèVũ chỉ cóíáy náy vàḹtrách nhiệm.
Ngày TịchốPhong Hà xuấtìgiá, Sơ Dươngìuống say. Khiụsay hắn taậkhông nói lờiỉnào, lẳng lặng(ngồi dưới tàngơcây lê trongụviện, ngẩn ngườiḷnhìn hoa lêɪrơi.
Hắn ta ngồiİmấy canh giờ,ìTịch Túc Vũjcũng đứng cạnhịhắn mấy canhígiờ.
Đêm khuya, dùɩlà đầu hạẹnhưng gió vẫnọrét lạnh. TịchờTúc Vũ ngồiợxổm nhìn hắnĭta, “Sơ Dương,ļtrời lạnh rồi,íchúng ta vàoẹphòng thôi.”
SơưDương nhìn chằmfchằm nàng ấyÍhồi lâu, độtừnhiên ôm nàngĩấy vào lòng.ọNàng ấy cảmınhận được giọtưnước mắt nóngĪhổi chảy xuốngïcổ, Sơ Dươngônghẹn ngào, nàngâấy cũng muốnịnức nở theo.ĩHắn ta thìưthầm bên taiĬnàng ấy haiichữ “Xin lỗi”ê.
Tịch Túc VũĨvẫn luôn muốnỉhỏi hắn, rốtệcuộc câu “XinÏlỗi” kia nóiĩcho nàng ấyĩhay nói choôTịch Phong Hà.
Nhưngờnàng ấy khôngácó dũng khí,ľnàng ấy chỉ]là thứ nữ.ổLuận thân phận,)Tịch Túc Vũ‹không xứng với³Sơ Dương. SơỹDương lựa chọnìnàng ấy, dùilà xuất phátữtừ nguyên nhânạgì đi chăng:nữa, đối vớiïTịch Túc Vũîđều là đạiịân. Nàng ấyìkhông thể chấtịvấn ân nhân)của mình, huốngÍchi khi phátèhiện mình đãýyêu hắn ta,ἷTịch Túc Vũứcàng không cóấdũng khí hỏiĨthẳng.
Vậy nên nàngἶấy nguyện ýíchờ, chờ tớiįkhi Sơ DươngĪbuông bỏ. Hiện‹tại người ởạbên nàng ấyậlà Sơ Dương,ầTịch Phong Hà¹gả cho TháiồTử, hai ngườiằbọn họ đãợkhông thể. TịchờTúc Vũ cóơđủ thời gian,ữmột đời dài)lắm, nàng ấyơtin chắc mộtÎngày nào đóícó thể layựđộng trái timἵSơ Dương.
. . .
. . .
Lúc Tịch Phong Hà nói không tự giác lộ vẻ giận hờn, giống hệt như đang làm nũng. Cố Chung Việt nghĩ tới Tịch Phong Hà học cách lóc thịt cua, không nhịn được phì cười.
“Có ngủ hay không, không ngủ thì cút!”
Cố Chung Việt diễn cực kỳ tròn vai. Lúc dùng bữa hắn gắp rau cho nàng, lại nhiệt tình kính rượu Tịch phụ Tịch mẫu. Ánh mắt hắn nhìn nàng chan chứa tình yêu, nàng suýt chút nữa bị lừa, cẩn thận ngăn chặn trái tim đang đập thình thịch.
“Mẫu thân qua đời, phụ thân không thương, chẳng lẽ do ta không đủ xinh đẹp sao?”
Cố Chung Việt chưa bao giờ lóc thịt cua cho bản thân, lần đầu tiên lóc thịt cua cho người khác:…
Tịch An Hành nhìn bọn họ mà vui lây, cảm thấy lo lắng lúc trước quá dư thừa. Ông lại nhìn sang phu thê Sơ Dương, tuy không náo nhiệt bằng Phong Hà, nhưng vẫn có dáng vẻ ngọt ngào tân hôn.
Yến hội sắp tan, Tịch Phong Hà ý thức được một vấn đề nghiêm trọng. Nếu cứ tiếp tục, e là hôm nay nàng và Cố Chung Việt phải ngủ chung một phòng. Biểu hiện của Cố Chung Việt tốt tới mức nàng cảm thấy là lạ, không hiểu sao hai má nàng nóng lên.
Cố Chung Việt diễn cực kỳ tròn vai. Lúc dùng bữa hắn gắp rau cho nàng, lại nhiệt tình kính rượu Tịch phụ Tịch mẫu. Ánh mắt hắn nhìn nàng chan chứa tình yêu, nàng suýt chút nữa bị lừa, cẩn thận ngăn chặn trái tim đang đập thình thịch.
Tốt xấu gì nàng ta cũng là Tứ tiểu thư phủ Thừa Tướng, thế mà lưu lạc tới mức phải so đo với bọn họ?
Tịch An Hành dịu dàng nhìn phu nhân, Tịch phu nhân cũng nhìn ông.
Trên đường trở về, Tịch Ngôn Vân nói với nha hoàn của mình. Nàng ta chăm chú nhìn con đường phía trước, nhưng ánh mắt đen tối lạnh lùng.
“Mắt chàng làm sao thế? Dính cát à?”
Tịch Phong Hà làm lơ hai mày Cố Chung Việt đang nhíu chặt, “Nào nào, để ta dạy chàng.” Dứt lời lấy dụng cụ lóc thịt làm mẫu cho Cố Chung Việt.
“…Không có gì.”
Tịch Ngôn Vân đáp: “Đừng gạt ta. Ta là chủ tử của ngươi, đương nhiên ngươi phải lựa lời ta thích nghe.”
“Sao không để hạ nhân làm?” Vừa rồi còn bị ghét bỏ, nay tâm tình Cố Chung Việt khá hơn không ít. Nhưng hắn thực sự tò mò, Tịch Phong Hà là thiên kim phủ Thừa Tướng mà phải tự mình lóc thịt cua sao?
Phu thê già mà một chút ăn ý cũng không có, Tịch An Hành buồn bã cúi đầu ăn cơm.
Hôm nay Tịch Ngôn Vân im thin thít, ngoại trừ kính rượu phụ mẫu, nàng ấy lẳng lặng dùng bữa. Tịch Phong Hà tò mò nhìn nàng ta, thấy nàng ta không có ý định quấy rầy, không hiểu sao lại hơi mất mát. Nhưng nàng nhanh chóng bị động tác của Cố Chung Việt hấp dẫn, Thái Tử cao cao tại thượng tự mình lóc thịt cua cho nàng, nàng khinh thường cười nhạo.
Tịch An Hành uống say, lôi kéo Cố Chung Việt nói không ngớt, suýt chút nữa hai người xưng huynh gọi đệ. Tịch Phong Hà vội sai người dẫn Tịch An Hành trở về.
“Cố Chung Việt, chàng không biết lóc đúng không? Nhìn chàng làm kìa, như này sao ăn được?”
“Chàng cười cái gì?” Tịch Phong Hà đặt gạch cua tươi ngon vào bát sứ men xanh trước mặt Cố Chung Việt, Cố Chung Việt còn cười tươi hơn trước.
Tịch An Hành nhìn bọn họ mà vui lây, cảm thấy lo lắng lúc trước quá dư thừa. Ông lại nhìn sang phu thê Sơ Dương, tuy không náo nhiệt bằng Phong Hà, nhưng vẫn có dáng vẻ ngọt ngào tân hôn.
Cố Chung Việt chưa bao giờ lóc thịt cua cho bản thân, lần đầu tiên lóc thịt cua cho người khác:…
Một đêm mộng đẹp.
Tịch Phong Hà làm lơ hai mày Cố Chung Việt đang nhíu chặt, “Nào nào, để ta dạy chàng.” Dứt lời lấy dụng cụ lóc thịt làm mẫu cho Cố Chung Việt.
“…Không có gì.”
“Sao không để hạ nhân làm?” Vừa rồi còn bị ghét bỏ, nay tâm tình Cố Chung Việt khá hơn không ít. Nhưng hắn thực sự tò mò, Tịch Phong Hà là thiên kim phủ Thừa Tướng mà phải tự mình lóc thịt cua sao?
“Ta không thích ăn món này, nhưng ta là khách quen một cửa hàng nọ. Cứ tháng năm, tháng sáu tới mùa cua, ta không muốn ăn, nhìn bọn họ ăn thì không vui, vậy nên nhờ Chu Khinh dạy cách lóc thịt cua. Hồi đầu học ta cũng không lóc giỏi đâu, Chu Khinh còn ghét bỏ ta vướng tay vướng chân. Hiện tại đỡ hơn trước nhiều rồi.”
Cố Chung Việt liếc Sơ Dương, đáp: “Nghĩ tới việc là người đầu tiên được ăn thịt cua nàng lóc thật sự vinh quang.”
Lúc Tịch Phong Hà nói không tự giác lộ vẻ giận hờn, giống hệt như đang làm nũng. Cố Chung Việt nghĩ tới Tịch Phong Hà học cách lóc thịt cua, không nhịn được phì cười.
“Chàng cười cái gì?” Tịch Phong Hà đặt gạch cua tươi ngon vào bát sứ men xanh trước mặt Cố Chung Việt, Cố Chung Việt còn cười tươi hơn trước.
Cố Chung Việt liếc Sơ Dương, đáp: “Nghĩ tới việc là người đầu tiên được ăn thịt cua nàng lóc thật sự vinh quang.”
Đuôi lông mày khóe mắt Cố Chung Việt nhiễm ý cười, chăm chú nhìn Tịch Phong Hà tới mức hai má nàng đỏ ửng. Nàng quay đầu nói chuyện với phụ mẫu, không thèm để ý hắn nữa.
Phu thê già mà một chút ăn ý cũng không có, Tịch An Hành buồn bã cúi đầu ăn cơm.
Tịch Phong Hà không nghe ra hàm ý của hắn, tưởng hắn đang trêu nàng, hếch cằm, kiêu ngạo đáp: “Đương nhiên. Đây là lần đầu tiên bổn tiểu thư lóc thịt cua cho người khác, chàng phải vui nghe chưa?”
Mặc dù Tịch Ngôn Vân cúi đầu, nhưng tiếng của Tịch Phong Hà và Cố Chung Việt vẫn lọt vào tai nàng ta. Nàng ta đứng dậy nói mình không thoải mái, xin cáo lui trước.
“Ta không thích ăn món này, nhưng ta là khách quen một cửa hàng nọ. Cứ tháng năm, tháng sáu tới mùa cua, ta không muốn ăn, nhìn bọn họ ăn thì không vui, vậy nên nhờ Chu Khinh dạy cách lóc thịt cua. Hồi đầu học ta cũng không lóc giỏi đâu, Chu Khinh còn ghét bỏ ta vướng tay vướng chân. Hiện tại đỡ hơn trước nhiều rồi.”
Đuôi lông mày khóe mắt Cố Chung Việt nhiễm ý cười, chăm chú nhìn Tịch Phong Hà tới mức hai má nàng đỏ ửng. Nàng quay đầu nói chuyện với phụ mẫu, không thèm để ý hắn nữa.
Mặc dù Tịch Ngôn Vân cúi đầu, nhưng tiếng của Tịch Phong Hà và Cố Chung Việt vẫn lọt vào tai nàng ta. Nàng ta đứng dậy nói mình không thoải mái, xin cáo lui trước.
Tịch An Hành dịu dàng nhìn phu nhân, Tịch phu nhân cũng nhìn ông.
“Vân Sinh, Nhị tỷ gả cho Sơ Dương ca ca. Ngay cả Tịch Phong Hà cũng được yêu thương, vì sao không ai yêu ta?”
Trên đường trở về, Tịch Ngôn Vân nói với nha hoàn của mình. Nàng ta chăm chú nhìn con đường phía trước, nhưng ánh mắt đen tối lạnh lùng.
“Mẫu thân qua đời, phụ thân không thương, chẳng lẽ do ta không đủ xinh đẹp sao?”
Tịch Phong Hà ngáp một cái, không thấy hắn nói gì nữa, đáp lại “Chúc ngủ ngon”.
“Tiểu thư, người xinh đẹp lắm ạ.” Vân Sinh cầm đèn lồng theo sau Tịch Ngôn Vân, chiếu sáng đường cho nàng ta.
“Vân Sinh, Nhị tỷ gả cho Sơ Dương ca ca. Ngay cả Tịch Phong Hà cũng được yêu thương, vì sao không ai yêu ta?”
Tịch Ngôn Vân đáp: “Đừng gạt ta. Ta là chủ tử của ngươi, đương nhiên ngươi phải lựa lời ta thích nghe.”
Tịch Phong Hà không nghe ra hàm ý của hắn, tưởng hắn đang trêu nàng, hếch cằm, kiêu ngạo đáp: “Đương nhiên. Đây là lần đầu tiên bổn tiểu thư lóc thịt cua cho người khác, chàng phải vui nghe chưa?”
“Tiểu thư, nô tỳ nói thật mà. Dù dung mạo của người không sánh bằng Nhị tiểu thư và Tam tiểu thư, nhưng so với các tiểu thư quan gia bình thường khác thì người vô cùng xuất chúng.”
Cố Chung Việt uất ức, “Phải tới mức đấy sao? Ta là phu quân của nàng kia mà, lỡ ta nằm đất cảm lạnh thì sao bây giờ?”
Cố Chung Việt không cho nàng cơ hội do dự, lúc nàng hồi hồn, Tịch An Hành đã dẫn nàng và Cố Chung Việt tới trước cửa Lê Tụng Uyển.
Tốt xấu gì nàng ta cũng là Tứ tiểu thư phủ Thừa Tướng, thế mà lưu lạc tới mức phải so đo với bọn họ?
Tịch Ngôn Vân không đáp, trong lòng có thứ gì đó lẳng lặng sinh trưởng, nhiễu loạn tâm hồn nàng ta, chậm rãi lan tràn.
. . .
Yến hội sắp tan, Tịch Phong Hà ý thức được một vấn đề nghiêm trọng. Nếu cứ tiếp tục, e là hôm nay nàng và Cố Chung Việt phải ngủ chung một phòng. Biểu hiện của Cố Chung Việt tốt tới mức nàng cảm thấy là lạ, không hiểu sao hai má nàng nóng lên.
Cố Chung Việt không cho nàng cơ hội do dự, lúc nàng hồi hồn, Tịch An Hành đã dẫn nàng và Cố Chung Việt tới trước cửa Lê Tụng Uyển.
Tịch An Hành uống say, lôi kéo Cố Chung Việt nói không ngớt, suýt chút nữa hai người xưng huynh gọi đệ. Tịch Phong Hà vội sai người dẫn Tịch An Hành trở về.
“Cố Chung Việt, chàng không biết lóc đúng không? Nhìn chàng làm kìa, như này sao ăn được?”
Vừa vào phòng, Cố Chung Việt thích thú ngắm nghía khuê phòng của nàng. Tịch Phong Hà đập bốp vào lưng hắn, lôi thêm một bộ chăn nữa từ trong tủ ra, “Chàng nằm đất cho ta!”
Cố Chung Việt uất ức, “Phải tới mức đấy sao? Ta là phu quân của nàng kia mà, lỡ ta nằm đất cảm lạnh thì sao bây giờ?”
“Đúng là nữ tử ngoan độc.” Cố Chung Việt thành thực nằm xuống đất, “Hà Nhi, ngủ ngon.”
“Có ngủ hay không, không ngủ thì cút!”
“Đúng là nữ tử ngoan độc.” Cố Chung Việt thành thực nằm xuống đất, “Hà Nhi, ngủ ngon.”
Tịch Phong Hà ngáp một cái, không thấy hắn nói gì nữa, đáp lại “Chúc ngủ ngon”.
“Mắt chàng làm sao thế? Dính cát à?”
Một đêm mộng đẹp.



Đừng bảo cô ả Tịch Ngôn Vân có ý đồ phá hoại tình cảm cặp 9 nha trời. Ô please! Đừng mà…
Đội vợ lên đầu trường sinh bất tử
Cũng mong tuyến nhân vật phụ cũng có cái kết có hậu. Vì theo mô tả nữ tám cũng không mưu mô hay đấu đá
Tới giờ vẫn không hiểu nam 8 bị cái gì luôn
Đọc xong chương này chỉ hi vọng về sau na8 buông bỏ tình cảm với nu9, vợ chồng hòa hợp, có thể không yêu na8 sâu đậm nhưng hi vọng sẽ đáp trả và tôn trọng nu8 1 nhà hạnh phúc. Còn Tịch tam hi vọng nhỏ sẽ có người yêu thương vì T cảm thích nhỏ đáng thương hơn ,hi vọng nhỏ không mất sai lầm