Hoàng Thượng phế Hậu chưa – Chương 09

Chương 09

Một đời dài lắm, nàng ấy tin chắc có thể lay động trái tim Sơ Dương

Edit: Quanh

Beta: Nhược Vy

***

Sau ngày tân hôn, cả một buổi sáng Tịch Phong Hà không thấy Cố Chung Việt.

Ban ngày nàng và Chu Khinh cùng nhau ở trong cung, giữa trưa nắng nóng tới đình Tân Sơn uống trà, ăn chút điểm tâm. Ngoại trừ cung nữ thái giám thấy nàng hành lễ, gọi danh xưng Thái Tử phi nàng chưa kịp thích ứng, Tịch Phong Hà không hề cảm giác mình đã thành thân.

Buổi chiều, Cố Chung Việt quay trở về, đưa một cuộn giấy cho nàng.

“Đây là danh mục quà tặng ngày mai mang về lại mặt. Ta đã sai Nội Vụ phủ chuẩn bị tốt, nàng không phải lo.”

Cố Chung Việt thều thào nói, hốc mắt thâm xì.

Tịch Phong Hà nhìn danh mục quà tặng dài dằng dặc, đến cả tam tiểu thư phủ Thừa Tướng đã quen nhìn như nàng cũng phải tặc lưỡi vì độ chịu chơi.

Chc, không h là Hoàngũgia, đúng làígiàu nt đ°đ vách.” TchơPhong Hà thìЇthm.

“Nàng nói gììcơ?”

Ti quaC Chung Vitĭtrng đêm khôngîng. Sáng nayhn và LanSùng ti NiÎV Ph spéxếp quà liìmt cho TchPhong Hà. Vtv c mtngày, hin tihn mt mun[chết, đng cũngĬkhông vng, đương¹nhiên không ngherõ Tch PhongHà nói gì.

“Nàoɪcó. Sao chàngìmt mi vy,ýti qua khôngıng sm à?Chàng mau vıngh ngơi đi.”

Tch Phong Hàkhó hiu nhìnhn, nàng nhìrõ hôm qua(C Chung Vitïv thư phòng{t sm, chngl hn khôngđi ng ngay?

C:Chung Vit thmnghĩ còn không]phi vì nàngĪsao. Nhưng hntht s quámt mi, İmt tiếng quayÍtr v thưjphòng. Tch PhongfHà nhìn hnlo đo, litiếp tc nghiênícu danh mcúquà tng, lòngįthm kích đng.

Ngàymai s đưcínhìn thy phmu, không biếtôbn h cóĬnh nàng không.

.. .

Ph mu,chúng gia quyến°và nô bcóđng trưc caínghênh đón. Tiïqua hai ngưiàđã thương lưngk càng, quyếtđnh sm vaiĩđôi phu thêmi cưi. CjChung Vit đonđ đ TchùPhong Hà xungÎxe nga.

“Bái kiếnThái T đinɪh, bái kiếnThái T phinương nương.”

TchĬPhong Hà khôngĺng phu thêSơ Dương cũngıti đây.

Dáng ngưicao ln, cònlà Tưng quânõsát pht quyếtđoán, khí chtcc k khácbit. Tch PhongHà gn nhưýthy hn taóđu tiên, sauđó nhìn TchêTúc Vũ đangInh kéo tayjhn ta. Nàngôchm mt vi°hn ta, ánhĭmt ca hn[ta quá khóhiu, trái timTch Phong Hàđp thình thch,nàng vi vàngĺri mt.

Không biếtìcó phi TchĪPhong Hà nhìnĪlm hay không,õva ri TchTúc Vũ nmtay Sơ Dươngìrt cht, gingìnhư… s nàngìcưp hn ta.ìTch Phong Hàùbĩu môi, hinti nàng đãlà ph nhân,nào ging nhưlúc trưc tùyý làm lon,nàng y snàng cái gì.

Nàngđliếc nhìn bànìtay C ChungVit đang nmòtay nàng, hànĨhuyên vi phmu mt lúc,jmi ngưi cùngnhau vào ph.

Ánh]mt C ChungįVit vn luôndõi theo TchPhong Hà. Hnthy Tch PhongHà nhìn SơDương, li nhìnđng tác côngĪkhai ch quynòca Tch TúcVũ, cũng nhnɩra… đch ýĪSơ Dương dànhcho hn.

My ngưinày thú vtht…

C Chung Vitmm cưi, tayàphi khoác vaiĬTch Phong Hà.ếNhân lúc Tch¹Phong Hà khôngõđ ý, hn¹khiêu khích lưmïSơ Dương, nn cưi khinhâmit.

Sơ Dương thyĩđng tác cahn, hai bànítay bt giácếnm cht, gânxanh ni lên.ơHn ta cúiđu, thy TchTúc Vũ đangÏlo lng nhìnĩhn ta, lngơlng không tiếngđng cu xin.

SơDương nm tayİnàng y, dudàng nói “Yêntâm.

Tch TúcìVũ mm cưi,ĩtrong lòng chuaxót.

Đúng là SơĬDương đi ttĮvi nàng y,giao hết mióchuyn trong ph³Tưng quân choĪnàng y. H¸nhân thy TchTúc Vũ mmyếu, t tháiđ khinh thưng,hn ta lp³tc khin trách,còn nói nàngòy phi kiên¹cưng. Nàng ylà phu nhânÍph Tưng quân,ĩkhông đưc đīh nhân btnt.

Sơ Dương cho(Tch Túc Vũtt c, ngoitr tình yêu.Hn ta cóùth la gtóTch An Hành,ɪla gt HoàngĐế, la gtưTch Phong Hà,nhưng không thâla gt ngưiįbên gi.

Tình cmhn ta dànhôcho Tch TúcèVũ ch cóíáy náy vàtrách nhim.

Ngày TchPhong Hà xutìgiá, Sơ Dươngìung say. Khisay hn takhông nói linào, lng lng(ngi dưi tàngơcây lê trongvin, ngn ngưinhìn hoa lêɪrơi.

Hn ta ngiİmy canh gi,ìTch Túc Vũjcũng đng cnhhn my canhígi.

Đêm khuya, dùɩlà đu hnhưng gió vnrét lnh. TchTúc Vũ ngixm nhìn hnĭta, “Sơ Dương,ļtri lnh ri,íchúng ta vàophòng thôi.”

SơưDương nhìn chmfchm nàng yÍhi lâu, đtnhiên ôm nàngĩy vào lòng.Nàng y cmınhn đưc gitưnưc mt nóngĪhi chy xungïc, Sơ Dươngônghn ngào, nàngây cũng munnc n theo.ĩHn ta thìưthm bên taiĬnàng y haiich “Xin liê.

Tch Túc VũĨvn luôn munhi hn, rtcuc câu “XinÏli kia nóiĩcho nàng yĩhay nói choôTch Phong Hà.

Nhưngnàng y khôngácó dũng khí,ľnàng y ch]là th n.Lun thân phn,)Tch Túc Vũkhông xng vi³Sơ Dương. SơDương la chnìnàng y, dùilà xut phátt nguyên nhângì đi chăng:na, đi viïTch Túc Vũîđu là điân. Nàng yìkhông th chtvn ân nhân)ca mình, hungÍchi khi phátèhin mình đãýyêu hn ta,Tch Túc Vũcàng không códũng khí hiĨthng.

Vy nên nàngy nguyn ýích, ch tiįkhi Sơ DươngĪbuông b. Hinti ngưi bên nàng ylà Sơ Dương,Tch Phong Hà¹g cho TháiT, hai ngưibn h đãkhông th. TchTúc Vũ cóơđ thi gian,mt đi dài)lm, nàng yơtin chc mtÎngày nào đóícó th layđng trái timSơ Dương.

. . .

. . .

Lúc Tịch Phong Hà nói không tự giác lộ vẻ giận hờn, giống hệt như đang làm nũng. Cố Chung Việt nghĩ tới Tịch Phong Hà học cách lóc thịt cua, không nhịn được phì cười.

“Có ngủ hay không, không ngủ thì cút!”

Cố Chung Việt diễn cực kỳ tròn vai. Lúc dùng bữa hắn gắp rau cho nàng, lại nhiệt tình kính rượu Tịch phụ Tịch mẫu. Ánh mắt hắn nhìn nàng chan chứa tình yêu, nàng suýt chút nữa bị lừa, cẩn thận ngăn chặn trái tim đang đập thình thịch.

“Mẫu thân qua đời, phụ thân không thương, chẳng lẽ do ta không đủ xinh đẹp sao?”

Cố Chung Việt chưa bao giờ lóc thịt cua cho bản thân, lần đầu tiên lóc thịt cua cho người khác:…

Tịch An Hành nhìn bọn họ mà vui lây, cảm thấy lo lắng lúc trước quá dư thừa. Ông lại nhìn sang phu thê Sơ Dương, tuy không náo nhiệt bằng Phong Hà, nhưng vẫn có dáng vẻ ngọt ngào tân hôn.

Yến hội sắp tan, Tịch Phong Hà ý thức được một vấn đề nghiêm trọng. Nếu cứ tiếp tục, e là hôm nay nàng và Cố Chung Việt phải ngủ chung một phòng. Biểu hiện của Cố Chung Việt tốt tới mức nàng cảm thấy là lạ, không hiểu sao hai má nàng nóng lên.

Cố Chung Việt diễn cực kỳ tròn vai. Lúc dùng bữa hắn gắp rau cho nàng, lại nhiệt tình kính rượu Tịch phụ Tịch mẫu. Ánh mắt hắn nhìn nàng chan chứa tình yêu, nàng suýt chút nữa bị lừa, cẩn thận ngăn chặn trái tim đang đập thình thịch.

Tốt xấu gì nàng ta cũng là Tứ tiểu thư phủ Thừa Tướng, thế mà lưu lạc tới mức phải so đo với bọn họ?

Tịch An Hành dịu dàng nhìn phu nhân, Tịch phu nhân cũng nhìn ông.

Trên đường trở về, Tịch Ngôn Vân nói với nha hoàn của mình. Nàng ta chăm chú nhìn con đường phía trước, nhưng ánh mắt đen tối lạnh lùng.

“Mắt chàng làm sao thế? Dính cát à?”

Tịch Phong Hà làm lơ hai mày Cố Chung Việt đang nhíu chặt, “Nào nào, để ta dạy chàng.” Dứt lời lấy dụng cụ lóc thịt làm mẫu cho Cố Chung Việt.

“…Không có gì.”

Tịch Ngôn Vân đáp: “Đừng gạt ta. Ta là chủ tử của ngươi, đương nhiên ngươi phải lựa lời ta thích nghe.”

“Sao không để hạ nhân làm?” Vừa rồi còn bị ghét bỏ, nay tâm tình Cố Chung Việt khá hơn không ít. Nhưng hắn thực sự tò mò, Tịch Phong Hà là thiên kim phủ Thừa Tướng mà phải tự mình lóc thịt cua sao?

Phu thê già mà một chút ăn ý cũng không có, Tịch An Hành buồn bã cúi đầu ăn cơm.

Hôm nay Tịch Ngôn Vân im thin thít, ngoại trừ kính rượu phụ mẫu, nàng ấy lẳng lặng dùng bữa. Tịch Phong Hà tò mò nhìn nàng ta, thấy nàng ta không có ý định quấy rầy, không hiểu sao lại hơi mất mát. Nhưng nàng nhanh chóng bị động tác của Cố Chung Việt hấp dẫn, Thái Tử cao cao tại thượng tự mình lóc thịt cua cho nàng, nàng khinh thường cười nhạo.

Tịch An Hành uống say, lôi kéo Cố Chung Việt nói không ngớt, suýt chút nữa hai người xưng huynh gọi đệ. Tịch Phong Hà vội sai người dẫn Tịch An Hành trở về.

“Cố Chung Việt, chàng không biết lóc đúng không? Nhìn chàng làm kìa, như này sao ăn được?”

“Chàng cười cái gì?” Tịch Phong Hà đặt gạch cua tươi ngon vào bát sứ men xanh trước mặt Cố Chung Việt, Cố Chung Việt còn cười tươi hơn trước.

Tịch An Hành nhìn bọn họ mà vui lây, cảm thấy lo lắng lúc trước quá dư thừa. Ông lại nhìn sang phu thê Sơ Dương, tuy không náo nhiệt bằng Phong Hà, nhưng vẫn có dáng vẻ ngọt ngào tân hôn.

Cố Chung Việt chưa bao giờ lóc thịt cua cho bản thân, lần đầu tiên lóc thịt cua cho người khác:…

Một đêm mộng đẹp.

Tịch Phong Hà làm lơ hai mày Cố Chung Việt đang nhíu chặt, “Nào nào, để ta dạy chàng.” Dứt lời lấy dụng cụ lóc thịt làm mẫu cho Cố Chung Việt.

“…Không có gì.”

“Sao không để hạ nhân làm?” Vừa rồi còn bị ghét bỏ, nay tâm tình Cố Chung Việt khá hơn không ít. Nhưng hắn thực sự tò mò, Tịch Phong Hà là thiên kim phủ Thừa Tướng mà phải tự mình lóc thịt cua sao?

“Ta không thích ăn món này, nhưng ta là khách quen một cửa hàng nọ. Cứ tháng năm, tháng sáu tới mùa cua, ta không muốn ăn, nhìn bọn họ ăn thì không vui, vậy nên nhờ Chu Khinh dạy cách lóc thịt cua. Hồi đầu học ta cũng không lóc giỏi đâu, Chu Khinh còn ghét bỏ ta vướng tay vướng chân. Hiện tại đỡ hơn trước nhiều rồi.”

Cố Chung Việt liếc Sơ Dương, đáp: “Nghĩ tới việc là người đầu tiên được ăn thịt cua nàng lóc thật sự vinh quang.”

Lúc Tịch Phong Hà nói không tự giác lộ vẻ giận hờn, giống hệt như đang làm nũng. Cố Chung Việt nghĩ tới Tịch Phong Hà học cách lóc thịt cua, không nhịn được phì cười.

“Chàng cười cái gì?” Tịch Phong Hà đặt gạch cua tươi ngon vào bát sứ men xanh trước mặt Cố Chung Việt, Cố Chung Việt còn cười tươi hơn trước.

Cố Chung Việt liếc Sơ Dương, đáp: “Nghĩ tới việc là người đầu tiên được ăn thịt cua nàng lóc thật sự vinh quang.”

Đuôi lông mày khóe mắt Cố Chung Việt nhiễm ý cười, chăm chú nhìn Tịch Phong Hà tới mức hai má nàng đỏ ửng. Nàng quay đầu nói chuyện với phụ mẫu, không thèm để ý hắn nữa.

Phu thê già mà một chút ăn ý cũng không có, Tịch An Hành buồn bã cúi đầu ăn cơm.

Tịch Phong Hà không nghe ra hàm ý của hắn, tưởng hắn đang trêu nàng, hếch cằm, kiêu ngạo đáp: “Đương nhiên. Đây là lần đầu tiên bổn tiểu thư lóc thịt cua cho người khác, chàng phải vui nghe chưa?”

Mặc dù Tịch Ngôn Vân cúi đầu, nhưng tiếng của Tịch Phong Hà và Cố Chung Việt vẫn lọt vào tai nàng ta. Nàng ta đứng dậy nói mình không thoải mái, xin cáo lui trước.

“Ta không thích ăn món này, nhưng ta là khách quen một cửa hàng nọ. Cứ tháng năm, tháng sáu tới mùa cua, ta không muốn ăn, nhìn bọn họ ăn thì không vui, vậy nên nhờ Chu Khinh dạy cách lóc thịt cua. Hồi đầu học ta cũng không lóc giỏi đâu, Chu Khinh còn ghét bỏ ta vướng tay vướng chân. Hiện tại đỡ hơn trước nhiều rồi.”

Đuôi lông mày khóe mắt Cố Chung Việt nhiễm ý cười, chăm chú nhìn Tịch Phong Hà tới mức hai má nàng đỏ ửng. Nàng quay đầu nói chuyện với phụ mẫu, không thèm để ý hắn nữa.

Mặc dù Tịch Ngôn Vân cúi đầu, nhưng tiếng của Tịch Phong Hà và Cố Chung Việt vẫn lọt vào tai nàng ta. Nàng ta đứng dậy nói mình không thoải mái, xin cáo lui trước.

Tịch An Hành dịu dàng nhìn phu nhân, Tịch phu nhân cũng nhìn ông.

“Vân Sinh, Nhị tỷ gả cho Sơ Dương ca ca. Ngay cả Tịch Phong Hà cũng được yêu thương, vì sao không ai yêu ta?”

Trên đường trở về, Tịch Ngôn Vân nói với nha hoàn của mình. Nàng ta chăm chú nhìn con đường phía trước, nhưng ánh mắt đen tối lạnh lùng.

“Mẫu thân qua đời, phụ thân không thương, chẳng lẽ do ta không đủ xinh đẹp sao?”

Tịch Phong Hà ngáp một cái, không thấy hắn nói gì nữa, đáp lại “Chúc ngủ ngon”.

“Tiểu thư, người xinh đẹp lắm ạ.” Vân Sinh cầm đèn lồng theo sau Tịch Ngôn Vân, chiếu sáng đường cho nàng ta.

“Vân Sinh, Nhị tỷ gả cho Sơ Dương ca ca. Ngay cả Tịch Phong Hà cũng được yêu thương, vì sao không ai yêu ta?”

Tịch Ngôn Vân đáp: “Đừng gạt ta. Ta là chủ tử của ngươi, đương nhiên ngươi phải lựa lời ta thích nghe.”

Tịch Phong Hà không nghe ra hàm ý của hắn, tưởng hắn đang trêu nàng, hếch cằm, kiêu ngạo đáp: “Đương nhiên. Đây là lần đầu tiên bổn tiểu thư lóc thịt cua cho người khác, chàng phải vui nghe chưa?”

“Tiểu thư, nô tỳ nói thật mà. Dù dung mạo của người không sánh bằng Nhị tiểu thư và Tam tiểu thư, nhưng so với các tiểu thư quan gia bình thường khác thì người vô cùng xuất chúng.”

Cố Chung Việt uất ức, “Phải tới mức đấy sao? Ta là phu quân của nàng kia mà, lỡ ta nằm đất cảm lạnh thì sao bây giờ?”

Cố Chung Việt không cho nàng cơ hội do dự, lúc nàng hồi hồn, Tịch An Hành đã dẫn nàng và Cố Chung Việt tới trước cửa Lê Tụng Uyển.

Tốt xấu gì nàng ta cũng là Tứ tiểu thư phủ Thừa Tướng, thế mà lưu lạc tới mức phải so đo với bọn họ?

Tịch Ngôn Vân không đáp, trong lòng có thứ gì đó lẳng lặng sinh trưởng, nhiễu loạn tâm hồn nàng ta, chậm rãi lan tràn.

. . .

Yến hội sắp tan, Tịch Phong Hà ý thức được một vấn đề nghiêm trọng. Nếu cứ tiếp tục, e là hôm nay nàng và Cố Chung Việt phải ngủ chung một phòng. Biểu hiện của Cố Chung Việt tốt tới mức nàng cảm thấy là lạ, không hiểu sao hai má nàng nóng lên.

Cố Chung Việt không cho nàng cơ hội do dự, lúc nàng hồi hồn, Tịch An Hành đã dẫn nàng và Cố Chung Việt tới trước cửa Lê Tụng Uyển.

Tịch An Hành uống say, lôi kéo Cố Chung Việt nói không ngớt, suýt chút nữa hai người xưng huynh gọi đệ. Tịch Phong Hà vội sai người dẫn Tịch An Hành trở về.

“Cố Chung Việt, chàng không biết lóc đúng không? Nhìn chàng làm kìa, như này sao ăn được?”

Vừa vào phòng, Cố Chung Việt thích thú ngắm nghía khuê phòng của nàng. Tịch Phong Hà đập bốp vào lưng hắn, lôi thêm một bộ chăn nữa từ trong tủ ra, “Chàng nằm đất cho ta!”

Cố Chung Việt uất ức, “Phải tới mức đấy sao? Ta là phu quân của nàng kia mà, lỡ ta nằm đất cảm lạnh thì sao bây giờ?”

“Đúng là nữ tử ngoan độc.” Cố Chung Việt thành thực nằm xuống đất, “Hà Nhi, ngủ ngon.”

“Có ngủ hay không, không ngủ thì cút!”

“Đúng là nữ tử ngoan độc.” Cố Chung Việt thành thực nằm xuống đất, “Hà Nhi, ngủ ngon.”

Tịch Phong Hà ngáp một cái, không thấy hắn nói gì nữa, đáp lại “Chúc ngủ ngon”.

“Mắt chàng làm sao thế? Dính cát à?”

Một đêm mộng đẹp.

5 6 votes
Đánh giá bài viết
guest
1 Bình luận
Inline Feedbacks
View all comments
Nona Nguyễn
Nona Nguyễn
1 Tháng Cách đây

Đừng bảo cô ả Tịch Ngôn Vân có ý đồ phá hoại tình cảm cặp 9 nha trời. Ô please! Đừng mà…

1
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x
error: Alert: Content is protected !!