Chương 23
Cam chịu làm chuyện mình không thích
Edit: Quanh
Beta: Nhược Vy
***
Tịch Phong Hà mặc nam trang, chột dạ đứng trước mặt Cố Chung Việt, ngón tay nắm chặt ống tay áo, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu ngó hắn. Thấy Cố Chung Việt nổi giận, nàng hoảng hốt cúi đầu.
“Trả lời câu hỏi của ta.” Cố Chung Việt cố gắng giữ bình tĩnh, nói.
“Ta và Chu Khinh đi dạo phố Trường Minh.” Tịch Phong Hà thành thật khai báo, trông hắn chẳng khác nào phụ thân nàng.
“Sao giờ này mới về?” Cố Chung Việt thở phào nhẹ nhõm. Nghĩ tới việc nàng tới Ẩm Hòa Lâu, giọng hắn dịu hơn chút. Hắn đứng dậy lại gần Tịch Phong Hà, lại ngửi thấy mùi rượu gay mũi và hương son phấn nồng nặc.
Đồng tử hắn co lại.
“Nàng uống rượu? Còn dámẹmặc nam trang?ἳRốt cuộc chiềuýnay nàng điổđâu?”
“Tới TúyÎHoa Lâu… xảằhơi chút.” GiọngẵTịch Phong Hàýcàng lúc càngắnhỏ, không dámìnhìn thẳng mặtįCố Chung Việt.
“TúyổHoa Lâu!” Đôiĩmắt Cố ChungḻViệt phừng phừngílửa giận, trợnɨtrừng lườm TịchũPhong Hà.
“Tịch PhongīHà, nàng tớiἲTúy Hoa Lâuīlàm gì?”
TịchộPhong Hà cúiïđầu không đáp,òCố Chung Việtútức điên.
“Nàng biếtἱnàng là aiÏkhông? Quốc mẫuémột phương! Ngang)nhiên trốn raẳngoài lăn lộnÍvới đám nữằtử thanh lâu,ìrốt cuộc cònḻthể thống gì!”ĪCố Chung Việtịquát lớn.
Lúc này:Tịch Phong Hàĩmới phản ứngởlại: Cố ChungợViệt dựa vào}cái gì màírăn dạy nàng.İNàng không phụcẳnhìn Cố ChungừViệt, bắt đầuòkhua môi múaếmép: “Thần thiếpìlăn lộn vớiỉnữ tử thanhἱlâu thì sao?ἴBệ hạ cóĩchắc trước kiaắchàng chưa baoỉgiờ tới TúyẽHoa Lâu không?³Số lần bệèhạ tới Túy²Hoa Lâu cóôkhi còn nhiềuĪhơn thần thiếpởấy chứ!”
CốữChung Việt nghẹnĩhọng, nói tiếp:ặ“Đó là thờiĭtuổi trẻ lôngệbông mà thôi.ềNgày ấy trẫmẫchưa thành gia,âhiện tại trẫmɩlà nam tửjđã có giaũthất, đương nhiên)sẽ không tớiỷmấy chỗ đó.”ồ
“Thật không?” TịchũPhong Hà nhướng[mày.
“Quân tử nhấtĩngôn tứ mãằnan truy. Huốngịchi trẫm làậHoàng Đế, QuânỏVương không nóiẩđùa!”
“Được, thần:thiếp nhớ kỹ°mấy lời nàyồcủa Hoàng Thượng.”ị
Tịch Phong Hàỏcười trộm. CốựChung Việt phátốhiện mình rơiứvào tròng, khíithế bay biến,ữcòn dễ dàngếưng thuận ngayètắp lự.
Hắn thẹnõquá hóa giận,ĩ“Tịch Phong Hà,ấchúng ta đangÎnói chuyện nàngἷchuồn ra ngoàiĨcơ mà!”
“Bảnįcung là HoàngíHậu. Chẳng lẽổHoàng Hậu xuấtḷcung còn cầnẳxin lệnh HoàngìThượng nữa sao?”ỉ
“Đương nhiên… không(cần. Nhưng nàngìphải báo vớiủta một câu,ĩta đỡ phải…”ụlo lắng.
Hai chữicuối cùng nuốtỉxuống cổ họng,ĩhắn đã quen}lời ngon tiếngìngọt, thế mà(lúc này lạiúkhông dám hóýhé một câu.èHuống chi đúng(là hắn cóếlỗi với TịchỗPhong Hà.
“Chàng đỡĩphải như nào?”ḹTịch Phong Hàἴhỏi.
“Thôi.” Cố Chung°Việt lầu bầu:ẳ“Về sau xuấtḻcung nhớ báoĩcho ta mộtọcâu. Miễn cho¸ta có việcịlại không thấyủnàng.”
Tịch PhongọHà cũng dịuịđi chút, “Lầnịnày do ta]sai. Hôm quaồtâm tình ChuỉKhinh không tốt,ựta dẫn ChuἶKhinh ra ngoàiửgiải sầu, vừaɩhay tới chỗưChiết Phiến côịnương nghe khúc.ɩChiết Phiến côònương hát bàiú“Cẩm Sắt” khơiởgợi nỗi buồnịtrong lòng ta,ĩta uống thêmảmấy chén.”
““CẩmɨSắt” ? Nàng:buồn chuyện gì?”ḷCố Chung Việtịcảnh giác.
“Cẩm Sắt”ụlà khúc hátîdo một vịùnhạc công tiền:triều sáng tác.ìLàn điệu aiļoán bày tỏĨnỗi lòng cầuếmà không được,îvì sao TịchỳPhong Hà lạiḽbuồn, chẳng lẽđvẫn chưa buôngắđược Sơ Dương,ỡhay nàng cóİtâm sự khác?
CốẳChung Việt chămỉchú nhìn nàng,[thấp thỏm chờÎmong. Hắn lẳngắlặng suy đoán,ḽhưng phấn đợiīcâu trả lời¸của nàng: Lúcổhắn đang phiềnềnão, nàng cũngĨmang tâm sựịgiống hắn sao?
Khôngạhiểu sao TịchỉPhong Hà lạiâthấy hơi ápîlực, né tránhứánh mắt hắn,ỏ“Chẳng qua ChiếtỉPhiến cô nươngĩhát hay quá,ẫta xúc độngớmà thôi. Chàngêhỏi làm gì?”ḽ
Cố Chung Việtἱthấy nàng khôngîdám nhìn mình,ểdo dự nửaảngày mới nói:í“Bộ Binh ThượngỳThư Lý Sùngụcó một nữÎnhi tên LýĩThượng Tông. Nămỉnay nàng taọmười lăm tuổi,ïtướng mạo đoanựtrang, gia thếỉhiển hách, tinhơthông cầm kỳἳthi họa…” CốἱChung Việt thu³hồi nỗi lòngậmất mát, chuyênẵtâm bàn bạcừchính sự.
Tịch PhongfHà cảm nhận‹được điều gììđó, “Thì sao?”ă
“Hôm nay lâmİtriều có ngườiỳkiến nghị trẫm¸nạp phi. Đươngỏnhiên trẫm khôngἷmuốn, chúng thầnịlại không chịu.ũTrẫm… không thểụcự tuyệt.”
“Rồiĩsao nữa?” TịchịPhong Hà cố:nén đau đớnítrong lòng, bìnhἱthản hỏi.
Cố ChungậViệt chăm chúịnhìn nàng, thấyầnàng bình tĩnhấnhư vậy, tráiìtim trống rỗng.
Cóíngười đề nghịıhắn nạp LýĩThượng Tông làm‹phi, hắn lấy[cớ đang chịuḷtang kỳ từểchối. Đám cựuíthần đồng lòngìquỳ xuống, nóiľthẳng trong cungẳchỉ có mộtïHoàng Hậu khôngìổn, khuyên hắnịlấy đại sựỵlàm trọng. TiênắĐế trên trờiẵlinh thiêng nhấtùđịnh sẽ vui:mừng. Trong đóễcó không ít³cựu thần đầuịhai thứ tóc,íđều là nguyênἴlão tam triều.
Hắnìkhông đồng ý,ἰbọn họ bắtễđầu chĩa mũiédùi về phíaáTịch Phong Hà,ἷngấm ngầm chỉẩtrích Tịch AnÍHành không biếtIdạy con.
Cố ChungẩViệt nhìn TịchĪAn Hành. TịchéAn Hành bất}đắc dĩ, chủổđộng cầu xinỗHoàng Thượng nạpἴphi, khai chiộtán diệp. Ôngónhất định sẽẵdạy dỗ lạiữTịch Phong Hà,ơnàng sẽ khôngЇtức giận vớiờhắn.
Giây phút TịchứAn Hành quỳỗxuống, Cố ChungḹViệt cảm giácĩđược nỗi niềmỉcủa phụ hoàng.ỏVì “tấm lòng”ụcủa đám cựuũthần, một thếïhệ Quân Vươngởcam chịu làmĩchuyện mình khôngíthích.
Nếu hắn khôngÏđồng ý, chỉùsợ hắn vàἳTịch An Hànhỉkhông hái được‹trái ngọt. ChắcÎchắn sẽ cóỳvô số tấuíchương đưa tới,ỉkhông ngừng khuyênớhắn nạp phi.¹Dù hắn từἶchối, hắn cũngôkhông nỡ đểịngười ngoài chỉḷtrích Tịch AnḻHành, đến lúcIđó hắn nhìnềmặt mũi nhạcợphụ và TịchἱPhong Hà như[thế nào bâyịgiờ? Thậm chíícó người sẽọchỉ trích TịchíPhong Hà tâmỷcơ, cả đờiɨmang danh đốêphụ.
Tình thế ép buộc, hắn đành phải đồng ý. Hắn sai Lý Sùng chọn ngày lành mang Lý Thượng Tông vào cung, phong nàng ta làm chính tam phẩm Tiệp Dư, tạm thời ở Minh Trâm Lâu.
“Tiểu thư… Chẳng phải người từng nói tình yêu là thứ khó hiểu nhất thế gian sao? Nếu người thích Hoàng Thượng, vậy người cứ điên cuồng yêu đi. Hai người là phu thê, cả đời này ở bên nhau, phu thê yêu nhau là chuyện bình thường.”
“Nàng… nàng nghĩ sao?” Cố Chung Việt cẩn thận dò hỏi Tịch Phong Hà.
“Nàng… nàng nghĩ sao?” Cố Chung Việt cẩn thận dò hỏi Tịch Phong Hà.
Cố Chung Việt nghe nàng xưng “thần thiếp”, biết nàng đang cáu, phì cười trêu, “Giận à?”
“Thần thiếp nguyện tuân theo ý Hoàng Thượng. Kéo dài huyết mạch Hoàng thất là chuyện quan trọng, cho dù tương lai các muội muội được Hoàng Thượng sủng ái, thần thiếp vẫn sẽ đối xử với các muội muội thật tốt.” Tịch Phong Hà nổi giận đáp.
Thôi, chuyện của Đế Hậu thì cứ để Đế Hậu giải quyết. Nàng ta nhúng tay có khi phản tác dụng, nàng ta chỉ cần bảo vệ tiểu thư của mình là được.
Cố Chung Việt nghe nàng xưng “thần thiếp”, biết nàng đang cáu, phì cười trêu, “Giận à?”
Ba ngày sau, Lý Tiệp Dư vào cung. Hoàng Thượng ban cho nàng ta phong hào Nhiễm, ở trong Minh Trâm Lâu. Từ sau khi Hoàng Hậu nhập cung, Nhiễm Tiệp Dư là phi tần đầu tiên, đúng là chuyện đáng để tự hào.
“Thần thiếp nào dám.” Tịch Phong Hà xoay người sang chỗ khác không nhìn hắn.
“Thần thiếp nguyện tuân theo ý Hoàng Thượng. Kéo dài huyết mạch Hoàng thất là chuyện quan trọng, cho dù tương lai các muội muội được Hoàng Thượng sủng ái, thần thiếp vẫn sẽ đối xử với các muội muội thật tốt.” Tịch Phong Hà nổi giận đáp.
Hắn vừa đi, Chu Khinh vội chạy vào. Tịch Phong Hà ghé bên giường rấm rứt khóc, bả vai run rẩy.
“Ngài ấy là Hoàng Thượng, nạp phi là chuyện bình thường. Người là Hoàng Hậu, địa vị của người mãi mãi không thay đổi.” Chu Khinh ôm nàng, dịu dàng an ủi.
Cố Chung Việt kéo vai nàng lại, dịu dàng nhìn thẳng mắt nàng.
Lần này Cố Chung Việt thực sự tức giận. Hắn một lòng vì Tịch Phong Hà, thiếu điều không nói thẳng, thế mà Tịch Phong Hà lại coi hắn như huynh trưởng?
Tịch Phong Hà bổ nhào vào lòng nàng ta, nước mắt rơi như mưa, ống tay áo ướt nhẹp dính vào da thịt.
Ai ngờ buổi chiều Nhiễm Tiệp Dư không mời mà tới, đứng bên ngoài điện Quy Ngữ.
“Hà Nhi, ta sẽ không bao giờ bỏ qua nàng.”
“Không sao. Ta vẫn luôn coi chàng là huynh muội. Huynh muội là huynh muội, nữ tử là nữ tử, chàng không cần để ý ta.” Tịch Phong Hà cậy mạnh.
“Chu Khinh, ta đã đồng ý với Tiên Đế phải bảo vệ Cố Chung Việt và ý trung nhân của chàng. Nhưng lúc này ta lại không làm được, ta không muốn hắn cưới nữ tử khác, ta…” Tịch Phong Hà khóc không thành tiếng.
“Thần thiếp nào dám.” Tịch Phong Hà xoay người sang chỗ khác không nhìn hắn.
Lần này Cố Chung Việt thực sự tức giận. Hắn một lòng vì Tịch Phong Hà, thiếu điều không nói thẳng, thế mà Tịch Phong Hà lại coi hắn như huynh trưởng?
Nàng một mực lảng tránh, không muốn thừa nhận bản thân yêu Cố Chung Việt. Khác với Sơ Dương, lần này nàng thực lòng trao trái tim cho hắn. Nàng vẫn nhớ rõ lần đầu tiên gặp Cố Chung Việt, hắn cà lơ phất phơ, khi tặng nàng chiếc khăn tay, khi cùng nàng du thuyền ngắm hoa đăng… Nàng nhớ rõ mỗi lần cả hai cãi nhau, Cố Chung Việt vạch trần chuyện xấu của nàng. Chờ nàng phát hiện ra, tất cả ký ức của nàng đều có hắn, mà Cố Chung Việt cũng thành công đi vào trái tim nàng.
Không chỉ ngạc nhiên, Chu Khinh còn hoảng sợ. Nàng ta đã sớm nhìn thấu Tịch Phong Hà có cảm tình với Cố Chung Việt. Nàng ta vẫn luôn cầu nguyện lo lắng trong lòng là thừa, nàng ta không muốn Tịch Phong Hà lại như thiêu thân lao vào đống lửa. Thanh mai trúc mã Sơ Dương đã tổn thương Hoàng Hậu tới mức này, huống chi Đế Vương bạc tình nhất thiên hạ?
Buông câu “Vậy thì tốt”, Cố Chung Việt nổi giận đùng đùng tông cửa ra ngoài, tiện tay xách theo Lan Sùng đang trộm nghe lén.
Tình thế ép buộc, hắn đành phải đồng ý. Hắn sai Lý Sùng chọn ngày lành mang Lý Thượng Tông vào cung, phong nàng ta làm chính tam phẩm Tiệp Dư, tạm thời ở Minh Trâm Lâu.
Hắn vừa đi, Chu Khinh vội chạy vào. Tịch Phong Hà ghé bên giường rấm rứt khóc, bả vai run rẩy.
“Hoàng Hậu nương nương… người làm sao vậy? Hoàng Thượng nói gì với người ạ?”
Buông câu “Vậy thì tốt”, Cố Chung Việt nổi giận đùng đùng tông cửa ra ngoài, tiện tay xách theo Lan Sùng đang trộm nghe lén.
Tịch Phong Hà bổ nhào vào lòng nàng ta, nước mắt rơi như mưa, ống tay áo ướt nhẹp dính vào da thịt.
Đôi mắt khóc tới sưng húp, khuôn mặt đỏ bừng, Chu Khinh lau nước mắt cho nàng, cẩn thận giém chăn.
“Chu Khinh, Cố Chung Việt nạp phi.” Tịch Phong Hà nức nở.
Không chỉ ngạc nhiên, Chu Khinh còn hoảng sợ. Nàng ta đã sớm nhìn thấu Tịch Phong Hà có cảm tình với Cố Chung Việt. Nàng ta vẫn luôn cầu nguyện lo lắng trong lòng là thừa, nàng ta không muốn Tịch Phong Hà lại như thiêu thân lao vào đống lửa. Thanh mai trúc mã Sơ Dương đã tổn thương Hoàng Hậu tới mức này, huống chi Đế Vương bạc tình nhất thiên hạ?
Chu Khinh ôm Tịch Phong Hà, chần chờ không biết nên nói chuyện Cố Chung Việt có tình cảm với nàng hay không. Nghe nàng ngừng khóc, biết nàng mệt lả, vội đỡ nàng nằm xuống.
“Hoàng Hậu nương nương… người làm sao vậy? Hoàng Thượng nói gì với người ạ?”
Cố Chung Việt kéo vai nàng lại, dịu dàng nhìn thẳng mắt nàng.
Nhưng Tịch Phong Hà vẫn ngây ngô yêu Cố Chung Việt. Cũng may nàng ta phát hiện Cố Chung Việt thật lòng thích tiểu thư, chẳng qua nàng ta không biết chữ “thích” này nặng bao nhiêu mà thôi.
“Không sao. Ta vẫn luôn coi chàng là huynh muội. Huynh muội là huynh muội, nữ tử là nữ tử, chàng không cần để ý ta.” Tịch Phong Hà cậy mạnh.
Nhưng nàng không thể, nàng không biết Cố Chung Việt có yêu nàng hay không. Nếu có, nàng cũng chưa chắc đó là tình yêu hay tình thân. Từ sau chuyện Sơ Dương, nàng bắt đầu sợ ngộ nhận tình thân thành tình yêu, vậy nên nguyện ý để thứ tình cảm này chết non.
“Ngài ấy là Hoàng Thượng, nạp phi là chuyện bình thường. Người là Hoàng Hậu, địa vị của người mãi mãi không thay đổi.” Chu Khinh ôm nàng, dịu dàng an ủi.
“Hà Nhi, ta sẽ không bao giờ bỏ qua nàng.”
“Chu Khinh, ta đã đồng ý với Tiên Đế phải bảo vệ Cố Chung Việt và ý trung nhân của chàng. Nhưng lúc này ta lại không làm được, ta không muốn hắn cưới nữ tử khác, ta…” Tịch Phong Hà khóc không thành tiếng.
Nàng một mực lảng tránh, không muốn thừa nhận bản thân yêu Cố Chung Việt. Khác với Sơ Dương, lần này nàng thực lòng trao trái tim cho hắn. Nàng vẫn nhớ rõ lần đầu tiên gặp Cố Chung Việt, hắn cà lơ phất phơ, khi tặng nàng chiếc khăn tay, khi cùng nàng du thuyền ngắm hoa đăng… Nàng nhớ rõ mỗi lần cả hai cãi nhau, Cố Chung Việt vạch trần chuyện xấu của nàng. Chờ nàng phát hiện ra, tất cả ký ức của nàng đều có hắn, mà Cố Chung Việt cũng thành công đi vào trái tim nàng.
Tịch Phong Hà không đáp, tiếng khóc nhỏ dần, ngẫm nghĩ lời Chu Khinh.
Nhưng nàng không thể, nàng không biết Cố Chung Việt có yêu nàng hay không. Nếu có, nàng cũng chưa chắc đó là tình yêu hay tình thân. Từ sau chuyện Sơ Dương, nàng bắt đầu sợ ngộ nhận tình thân thành tình yêu, vậy nên nguyện ý để thứ tình cảm này chết non.
“Tiểu thư… Chẳng phải người từng nói tình yêu là thứ khó hiểu nhất thế gian sao? Nếu người thích Hoàng Thượng, vậy người cứ điên cuồng yêu đi. Hai người là phu thê, cả đời này ở bên nhau, phu thê yêu nhau là chuyện bình thường.”
Tịch Phong Hà không đáp, tiếng khóc nhỏ dần, ngẫm nghĩ lời Chu Khinh.
Chu Khinh ôm Tịch Phong Hà, chần chờ không biết nên nói chuyện Cố Chung Việt có tình cảm với nàng hay không. Nghe nàng ngừng khóc, biết nàng mệt lả, vội đỡ nàng nằm xuống.
Đôi mắt khóc tới sưng húp, khuôn mặt đỏ bừng, Chu Khinh lau nước mắt cho nàng, cẩn thận giém chăn.
Thôi, chuyện của Đế Hậu thì cứ để Đế Hậu giải quyết. Nàng ta nhúng tay có khi phản tác dụng, nàng ta chỉ cần bảo vệ tiểu thư của mình là được.
Chu Khinh tắt nến, điện Quy Ngữ chìm trong bóng tối. Người trên giường ngủ không sâu giấc, thỉnh thoảng nói mớ mấy lời vô nghĩa, bất an lăn qua lộn lại. Có người lẳng lặng đẩy cửa đi vào, ngồi bên giường hồi lâu, cầm tay nàng dịu dàng dỗ dành, “Hà Nhi, ta ở đây.”
Tịch Phong Hà mơ màng nghe thấy tiếng, thành thật nằm yên, nắm chặt bàn tay ấm áp không chịu buông ra.
Ba ngày sau, Lý Tiệp Dư vào cung. Hoàng Thượng ban cho nàng ta phong hào Nhiễm, ở trong Minh Trâm Lâu. Từ sau khi Hoàng Hậu nhập cung, Nhiễm Tiệp Dư là phi tần đầu tiên, đúng là chuyện đáng để tự hào.
Nhưng Tịch Phong Hà vẫn ngây ngô yêu Cố Chung Việt. Cũng may nàng ta phát hiện Cố Chung Việt thật lòng thích tiểu thư, chẳng qua nàng ta không biết chữ “thích” này nặng bao nhiêu mà thôi.
Đã ba ngày Tịch Phong Hà không gặp Cố Chung Việt. Nàng cũng không có tâm tư tìm hắn, giống hệt như ngày ấy biết tin Sơ Dương thành hôn, nàng thơ thẩn ngồi trong viện nghĩ lung tung. Chờ Lý Tiệp Dư vào cung, nàng phái Chu Khinh tặng mấy món trang sức quý giá, coi đó là hạ lễ, tuyệt nhiên không tới gặp nàng ta.
Ai ngờ buổi chiều Nhiễm Tiệp Dư không mời mà tới, đứng bên ngoài điện Quy Ngữ.


