Hoàng Thượng phế Hậu chưa – Chương 23

Chương 23

Cam chịu làm chuyện mình không thích

Edit: Quanh

Beta: Nhược Vy

***

Tịch Phong Hà mặc nam trang, chột dạ đứng trước mặt Cố Chung Việt, ngón tay nắm chặt ống tay áo, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu ngó hắn. Thấy Cố Chung Việt nổi giận, nàng hoảng hốt cúi đầu.

“Trả lời câu hỏi của ta.” Cố Chung Việt cố gắng giữ bình tĩnh, nói.

“Ta và Chu Khinh đi dạo phố Trường Minh.” Tịch Phong Hà thành thật khai báo, trông hắn chẳng khác nào phụ thân nàng.

“Sao giờ này mới về?” Cố Chung Việt thở phào nhẹ nhõm. Nghĩ tới việc nàng tới Ẩm Hòa Lâu, giọng hắn dịu hơn chút. Hắn đứng dậy lại gần Tịch Phong Hà, lại ngửi thấy mùi rượu gay mũi và hương son phấn nồng nặc.

Đồng tử hắn co lại.

“Nàng ung rưu? Còn dámmc nam trang?Rt cuc chiuýnay nàng điđâu?”

“Ti TúyÎHoa Lâu… xhơi chút.” GingTch Phong Hàýcàng lúc càngnh, không dámìnhìn thng mtįC Chung Vit.

“TúyHoa Lâu!” Đôiĩmt C ChungVit phng phngíla gin, trnɨtrng lưm TchũPhong Hà.

“Tch PhongīHà, nàng tiTúy Hoa Lâuīlàm gì?”

TchPhong Hà cúiïđu không đáp,òC Chung Vitútc điên.

“Nàng biếtnàng là aiÏkhông? Quc muémt phương! Ngang)nhiên trn rangoài lăn lnÍvi đám nt thanh lâu,ìrt cuc cònth thng gì!”ĪC Chung Vitquát ln.

Lúc này:Tch Phong Hàĩmi phn ngli: C ChungVit da vào}cái gì màírăn dy nàng.İNàng không phcnhìn C ChungVit, bt đuòkhua môi múaếmép: “Thn thiếpìlăn ln vin t thanhlâu thì sao?B h cóĩchc trưc kiachàng chưa baogi ti TúyHoa Lâu không?³S ln bèh ti Túy²Hoa Lâu cóôkhi còn nhiuĪhơn thn thiếpy ch!”

CChung Vit nghnĩhng, nói tiếp:Đó là thiĭtui tr lôngbông mà thôi.Ngày y trmchưa thành gia,âhin ti trmɩlà nam tjđã có giaũtht, đương nhiên)s không timy ch đó.”

Tht không?” TchũPhong Hà nhưng[mày.

Quân t nhtĩngôn t mãnan truy. Hungchi trm làHoàng Đế, QuânVương không nóiđùa!”

Đưc, thn:thiếp nh k°my li nàyca Hoàng Thưng.”

Tch Phong Hàcưi trm. CChung Vit pháthin mình rơivào tròng, khíithế bay biến,còn d dàngếưng thun ngayètp l.

Hn thnõquá hóa gin,ĩ“Tch Phong Hà,chúng ta đangÎnói chuyn nàngchun ra ngoàiĨcơ mà!”

“Bnįcung là HoàngíHu. Chng lHoàng Hu xutcung còn cnxin lnh HoàngìThưng na sao?”

Đương nhiên… không(cn. Nhưng nàngìphi báo vita mt câu,ĩta đ phi…lo lng.

Hai chicui cùng nutxung c hng,ĩhn đã quen}li ngon tiếngìngt, thế mà(lúc này liúkhông dám hóýhé mt câu.èHung chi đúng(là hn cóếli vi TchPhong Hà.

Chàng đĩphi như nào?”Tch Phong Hàhi.

Thôi.” C Chung°Vit lu bu:V sau xutcung nh báoĩcho ta mtcâu. Min cho¸ta có vicli không thynàng.”

Tch PhongHà cũng duđi chút, Lnnày do ta]sai. Hôm quatâm tình ChuKhinh không tt,ta dn ChuKhinh ra ngoàigii su, vaɩhay ti chưChiết Phiến cônương nghe khúc.ɩChiết Phiến côònương hát bàiú“Cm St khơigi ni buntrong lòng ta,ĩta ung thêmmy chén.”

““CmɨSt? Nàng:bun chuyn gì?”C Chung Vitcnh giác.

“Cm Stlà khúc hátîdo mt vùnhc công tin:triu sáng tác.ìLàn điu aiļoán bày tĨni lòng cuếmà không đưc,îvì sao TchPhong Hà libun, chng lđvn chưa buôngđưc Sơ Dương,hay nàng cóİtâm s khác?

CChung Vit chămchú nhìn nàng,[thp thm chÎmong. Hn lnglng suy đoán,hưng phn điīcâu tr li¸ca nàng: Lúchn đang phinnão, nàng cũngĨmang tâm sging hn sao?

Khônghiu sao TchPhong Hà liâthy hơi ápîlc, né tránhánh mt hn,Chng qua ChiếtPhiến cô nươngĩhát hay quá,ta xúc đngmà thôi. Chàngêhi làm gì?”

C Chung Vitthy nàng khôngîdám nhìn mình,do d nangày mi nói:í“B Binh ThưngThư Lý Sùngcó mt nÎnhi tên LýĩThưng Tông. Nămnay nàng tamưi lăm tui,ïtưng mo đoantrang, gia thếhin hách, tinhơthông cm kthi ha… CChung Vit thu³hi ni lòngmt mát, chuyêntâm bàn bcchính s.

Tch PhongfHà cm nhnđưc điu gììđó, Thì sao?”ă

“Hôm nay lâmİtriu có ngưikiến ngh trm¸np phi. Đươngnhiên trm khôngmun, chúng thnli không chu.ũTrm… không thc tuyt.”

“Riĩsao na?” TchPhong Hà c:nén đau đnítrong lòng, bìnhthn hi.

C ChungVit chăm chúnhìn nàng, thynàng bình tĩnhnhư vy, tráiìtim trng rng.

Cóíngưi đ nghıhn np LýĩThưng Tông làmphi, hn ly[c đang chutang k tchi. Đám cuíthn đng lòngìqu xung, nóiľthng trong cungch có mtïHoàng Hu khôngìn, khuyên hnly đi slàm trng. TiênĐế trên trilinh thiêng nhtùđnh s vui:mng. Trong đócó không ít³cu thn đuhai th tóc,íđu là nguyênlão tam triu.

Hnìkhông đng ý,bn h btđu chĩa mũiédùi v phíaáTch Phong Hà,ngm ngm chtrích Tch AnÍHành không biếtIdy con.

C ChungVit nhìn TchĪAn Hành. TchéAn Hành bt}đc dĩ, chđng cu xinHoàng Thưng npphi, khai chitán dip. Ôngónht đnh sdy d liTch Phong Hà,ơnàng s khôngЇtc gin vihn.

Giây phút TchAn Hành quxung, C ChungVit cm giácĩđưc ni nimca ph hoàng.Vì “tm lòngca đám cuũthn, mt thếïh Quân Vươngcam chu làmĩchuyn mình khôngíthích.

Nếu hn khôngÏđng ý, chùs hn vàTch An Hànhkhông hái đưctrái ngt. ChcÎchn s cóvô s tuíchương đưa ti,không ngng khuyênhn np phi.¹Dù hn tchi, hn cũngôkhông n đngưi ngoài chtrích Tch AnHành, đến lúcIđó hn nhìnmt mũi nhcph và TchPhong Hà như[thế nào bâygi? Thm chíícó ngưi sch trích TchíPhong Hà tâmcơ, c điɨmang danh đêph.

Tình thế ép buộc, hắn đành phải đồng ý. Hắn sai Lý Sùng chọn ngày lành mang Lý Thượng Tông vào cung, phong nàng ta làm chính tam phẩm Tiệp Dư, tạm thời ở Minh Trâm Lâu.

“Tiểu thư… Chẳng phải người từng nói tình yêu là thứ khó hiểu nhất thế gian sao? Nếu người thích Hoàng Thượng, vậy người cứ điên cuồng yêu đi. Hai người là phu thê, cả đời này ở bên nhau, phu thê yêu nhau là chuyện bình thường.”

“Nàng… nàng nghĩ sao?” Cố Chung Việt cẩn thận dò hỏi Tịch Phong Hà.

“Nàng… nàng nghĩ sao?” Cố Chung Việt cẩn thận dò hỏi Tịch Phong Hà.

Cố Chung Việt nghe nàng xưng “thần thiếp”, biết nàng đang cáu, phì cười trêu, “Giận à?”

“Thần thiếp nguyện tuân theo ý Hoàng Thượng. Kéo dài huyết mạch Hoàng thất là chuyện quan trọng, cho dù tương lai các muội muội được Hoàng Thượng sủng ái, thần thiếp vẫn sẽ đối xử với các muội muội thật tốt.” Tịch Phong Hà nổi giận đáp.

Thôi, chuyện của Đế Hậu thì cứ để Đế Hậu giải quyết. Nàng ta nhúng tay có khi phản tác dụng, nàng ta chỉ cần bảo vệ tiểu thư của mình là được.

Cố Chung Việt nghe nàng xưng “thần thiếp”, biết nàng đang cáu, phì cười trêu, “Giận à?”

Ba ngày sau, Lý Tiệp Dư vào cung. Hoàng Thượng ban cho nàng ta phong hào Nhiễm, ở trong Minh Trâm Lâu. Từ sau khi Hoàng Hậu nhập cung, Nhiễm Tiệp Dư là phi tần đầu tiên, đúng là chuyện đáng để tự hào.

“Thần thiếp nào dám.” Tịch Phong Hà xoay người sang chỗ khác không nhìn hắn.

“Thần thiếp nguyện tuân theo ý Hoàng Thượng. Kéo dài huyết mạch Hoàng thất là chuyện quan trọng, cho dù tương lai các muội muội được Hoàng Thượng sủng ái, thần thiếp vẫn sẽ đối xử với các muội muội thật tốt.” Tịch Phong Hà nổi giận đáp.

Hắn vừa đi, Chu Khinh vội chạy vào. Tịch Phong Hà ghé bên giường rấm rứt khóc, bả vai run rẩy.

“Ngài ấy là Hoàng Thượng, nạp phi là chuyện bình thường. Người là Hoàng Hậu, địa vị của người mãi mãi không thay đổi.” Chu Khinh ôm nàng, dịu dàng an ủi.

Cố Chung Việt kéo vai nàng lại, dịu dàng nhìn thẳng mắt nàng.

Lần này Cố Chung Việt thực sự tức giận. Hắn một lòng vì Tịch Phong Hà, thiếu điều không nói thẳng, thế mà Tịch Phong Hà lại coi hắn như huynh trưởng?

Tịch Phong Hà bổ nhào vào lòng nàng ta, nước mắt rơi như mưa, ống tay áo ướt nhẹp dính vào da thịt.

Ai ngờ buổi chiều Nhiễm Tiệp Dư không mời mà tới, đứng bên ngoài điện Quy Ngữ.

“Hà Nhi, ta sẽ không bao giờ bỏ qua nàng.”

“Không sao. Ta vẫn luôn coi chàng là huynh muội. Huynh muội là huynh muội, nữ tử là nữ tử, chàng không cần để ý ta.” Tịch Phong Hà cậy mạnh.

“Chu Khinh, ta đã đồng ý với Tiên Đế phải bảo vệ Cố Chung Việt và ý trung nhân của chàng. Nhưng lúc này ta lại không làm được, ta không muốn hắn cưới nữ tử khác, ta…” Tịch Phong Hà khóc không thành tiếng.

“Thần thiếp nào dám.” Tịch Phong Hà xoay người sang chỗ khác không nhìn hắn.

Lần này Cố Chung Việt thực sự tức giận. Hắn một lòng vì Tịch Phong Hà, thiếu điều không nói thẳng, thế mà Tịch Phong Hà lại coi hắn như huynh trưởng?

Nàng một mực lảng tránh, không muốn thừa nhận bản thân yêu Cố Chung Việt. Khác với Sơ Dương, lần này nàng thực lòng trao trái tim cho hắn. Nàng vẫn nhớ rõ lần đầu tiên gặp Cố Chung Việt, hắn cà lơ phất phơ, khi tặng nàng chiếc khăn tay, khi cùng nàng du thuyền ngắm hoa đăng… Nàng nhớ rõ mỗi lần cả hai cãi nhau, Cố Chung Việt vạch trần chuyện xấu của nàng. Chờ nàng phát hiện ra, tất cả ký ức của nàng đều có hắn, mà Cố Chung Việt cũng thành công đi vào trái tim nàng.

Không chỉ ngạc nhiên, Chu Khinh còn hoảng sợ. Nàng ta đã sớm nhìn thấu Tịch Phong Hà có cảm tình với Cố Chung Việt. Nàng ta vẫn luôn cầu nguyện lo lắng trong lòng là thừa, nàng ta không muốn Tịch Phong Hà lại như thiêu thân lao vào đống lửa. Thanh mai trúc mã Sơ Dương đã tổn thương Hoàng Hậu tới mức này, huống chi Đế Vương bạc tình nhất thiên hạ?

Buông câu “Vậy thì tốt”, Cố Chung Việt nổi giận đùng đùng tông cửa ra ngoài, tiện tay xách theo Lan Sùng đang trộm nghe lén.

Tình thế ép buộc, hắn đành phải đồng ý. Hắn sai Lý Sùng chọn ngày lành mang Lý Thượng Tông vào cung, phong nàng ta làm chính tam phẩm Tiệp Dư, tạm thời ở Minh Trâm Lâu.

Hắn vừa đi, Chu Khinh vội chạy vào. Tịch Phong Hà ghé bên giường rấm rứt khóc, bả vai run rẩy.

“Hoàng Hậu nương nương… người làm sao vậy? Hoàng Thượng nói gì với người ạ?”

Buông câu “Vậy thì tốt”, Cố Chung Việt nổi giận đùng đùng tông cửa ra ngoài, tiện tay xách theo Lan Sùng đang trộm nghe lén.

Tịch Phong Hà bổ nhào vào lòng nàng ta, nước mắt rơi như mưa, ống tay áo ướt nhẹp dính vào da thịt.

Đôi mắt khóc tới sưng húp, khuôn mặt đỏ bừng, Chu Khinh lau nước mắt cho nàng, cẩn thận giém chăn.

“Chu Khinh, Cố Chung Việt nạp phi.” Tịch Phong Hà nức nở.

Không chỉ ngạc nhiên, Chu Khinh còn hoảng sợ. Nàng ta đã sớm nhìn thấu Tịch Phong Hà có cảm tình với Cố Chung Việt. Nàng ta vẫn luôn cầu nguyện lo lắng trong lòng là thừa, nàng ta không muốn Tịch Phong Hà lại như thiêu thân lao vào đống lửa. Thanh mai trúc mã Sơ Dương đã tổn thương Hoàng Hậu tới mức này, huống chi Đế Vương bạc tình nhất thiên hạ?

Chu Khinh ôm Tịch Phong Hà, chần chờ không biết nên nói chuyện Cố Chung Việt có tình cảm với nàng hay không. Nghe nàng ngừng khóc, biết nàng mệt lả, vội đỡ nàng nằm xuống.

“Hoàng Hậu nương nương… người làm sao vậy? Hoàng Thượng nói gì với người ạ?”

Cố Chung Việt kéo vai nàng lại, dịu dàng nhìn thẳng mắt nàng.

Nhưng Tịch Phong Hà vẫn ngây ngô yêu Cố Chung Việt. Cũng may nàng ta phát hiện Cố Chung Việt thật lòng thích tiểu thư, chẳng qua nàng ta không biết chữ “thích” này nặng bao nhiêu mà thôi.

“Không sao. Ta vẫn luôn coi chàng là huynh muội. Huynh muội là huynh muội, nữ tử là nữ tử, chàng không cần để ý ta.” Tịch Phong Hà cậy mạnh.

Nhưng nàng không thể, nàng không biết Cố Chung Việt có yêu nàng hay không. Nếu có, nàng cũng chưa chắc đó là tình yêu hay tình thân. Từ sau chuyện Sơ Dương, nàng bắt đầu sợ ngộ nhận tình thân thành tình yêu, vậy nên nguyện ý để thứ tình cảm này chết non.

“Ngài ấy là Hoàng Thượng, nạp phi là chuyện bình thường. Người là Hoàng Hậu, địa vị của người mãi mãi không thay đổi.” Chu Khinh ôm nàng, dịu dàng an ủi.

“Hà Nhi, ta sẽ không bao giờ bỏ qua nàng.”

“Chu Khinh, ta đã đồng ý với Tiên Đế phải bảo vệ Cố Chung Việt và ý trung nhân của chàng. Nhưng lúc này ta lại không làm được, ta không muốn hắn cưới nữ tử khác, ta…” Tịch Phong Hà khóc không thành tiếng.

Nàng một mực lảng tránh, không muốn thừa nhận bản thân yêu Cố Chung Việt. Khác với Sơ Dương, lần này nàng thực lòng trao trái tim cho hắn. Nàng vẫn nhớ rõ lần đầu tiên gặp Cố Chung Việt, hắn cà lơ phất phơ, khi tặng nàng chiếc khăn tay, khi cùng nàng du thuyền ngắm hoa đăng… Nàng nhớ rõ mỗi lần cả hai cãi nhau, Cố Chung Việt vạch trần chuyện xấu của nàng. Chờ nàng phát hiện ra, tất cả ký ức của nàng đều có hắn, mà Cố Chung Việt cũng thành công đi vào trái tim nàng.

Tịch Phong Hà không đáp, tiếng khóc nhỏ dần, ngẫm nghĩ lời Chu Khinh.

Nhưng nàng không thể, nàng không biết Cố Chung Việt có yêu nàng hay không. Nếu có, nàng cũng chưa chắc đó là tình yêu hay tình thân. Từ sau chuyện Sơ Dương, nàng bắt đầu sợ ngộ nhận tình thân thành tình yêu, vậy nên nguyện ý để thứ tình cảm này chết non.

“Tiểu thư… Chẳng phải người từng nói tình yêu là thứ khó hiểu nhất thế gian sao? Nếu người thích Hoàng Thượng, vậy người cứ điên cuồng yêu đi. Hai người là phu thê, cả đời này ở bên nhau, phu thê yêu nhau là chuyện bình thường.”

Tịch Phong Hà không đáp, tiếng khóc nhỏ dần, ngẫm nghĩ lời Chu Khinh.

Chu Khinh ôm Tịch Phong Hà, chần chờ không biết nên nói chuyện Cố Chung Việt có tình cảm với nàng hay không. Nghe nàng ngừng khóc, biết nàng mệt lả, vội đỡ nàng nằm xuống.

Đôi mắt khóc tới sưng húp, khuôn mặt đỏ bừng, Chu Khinh lau nước mắt cho nàng, cẩn thận giém chăn.

Thôi, chuyện của Đế Hậu thì cứ để Đế Hậu giải quyết. Nàng ta nhúng tay có khi phản tác dụng, nàng ta chỉ cần bảo vệ tiểu thư của mình là được.

Chu Khinh tắt nến, điện Quy Ngữ chìm trong bóng tối. Người trên giường ngủ không sâu giấc, thỉnh thoảng nói mớ mấy lời vô nghĩa, bất an lăn qua lộn lại. Có người lẳng lặng đẩy cửa đi vào, ngồi bên giường hồi lâu, cầm tay nàng dịu dàng dỗ dành, “Hà Nhi, ta ở đây.”

Tịch Phong Hà mơ màng nghe thấy tiếng, thành thật nằm yên, nắm chặt bàn tay ấm áp không chịu buông ra.

Ba ngày sau, Lý Tiệp Dư vào cung. Hoàng Thượng ban cho nàng ta phong hào Nhiễm, ở trong Minh Trâm Lâu. Từ sau khi Hoàng Hậu nhập cung, Nhiễm Tiệp Dư là phi tần đầu tiên, đúng là chuyện đáng để tự hào.

Nhưng Tịch Phong Hà vẫn ngây ngô yêu Cố Chung Việt. Cũng may nàng ta phát hiện Cố Chung Việt thật lòng thích tiểu thư, chẳng qua nàng ta không biết chữ “thích” này nặng bao nhiêu mà thôi.

Đã ba ngày Tịch Phong Hà không gặp Cố Chung Việt. Nàng cũng không có tâm tư tìm hắn, giống hệt như ngày ấy biết tin Sơ Dương thành hôn, nàng thơ thẩn ngồi trong viện nghĩ lung tung. Chờ Lý Tiệp Dư vào cung, nàng phái Chu Khinh tặng mấy món trang sức quý giá, coi đó là hạ lễ, tuyệt nhiên không tới gặp nàng ta.

Ai ngờ buổi chiều Nhiễm Tiệp Dư không mời mà tới, đứng bên ngoài điện Quy Ngữ.

5 5 votes
Đánh giá bài viết
guest
0 Góp ý
Inline Feedbacks
View all comments
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x
error: Alert: Content is protected !!