Chương 48
Càng lúc càng ra dáng tỷ tỷ
Edit: Quanh
Beta: Nhược Vy
***
Thích khách lẻn vào khu vực săn bắn Hoàng gia, Thân Tiệp Dư bị thương, thích khách là người Dạ Hành Các. Cố Chung Việt vừa rời khỏi Đại Lý Tự chưa được bao lâu, thái dương ló rạng, cửa hàng phố Trường Minh lục tục bày bán, tin tức lan truyền khắp kinh đô.
Tịch An Hành nghe tin, vội mặc quan phục tiến cung. Trong ba ngày thu săn, văn võ bá quan được nghỉ ngơi năm ngày, ngày mai mới chính thức vào triều. Nay triều thần lại túm năm tụm ba trước cửa tiền điện, hầu như đều bàn luận chuyện thích khách.
“Bãi săn nhiều người như vậy, thế mà không ngăn nổi một gã thích khách. Ngự Lâm Quân làm ăn kiểu gì không biết!”
“Địa hình núi non phứcịtạp, thích kháchởDạ Hành Các¸lại được huấn{luyện bài bản,đgiỏi thuật ẩnỉthân. Gã taẫẩn núp trong}rừng rậm, chẳngĺtrách…”
“Dạ HànhỏCác cả ganậlàm loạn, tuyệtửkhông thể tha!”ỉ
“Xưa nay ĐạiḽHoằng và giang(hồ nước giếngắkhông phạm nướcĩsông. Hành độngÍcủa Dạ HànhỡCác chẳng khác(nào phỉ nhổổuy nghiêm triềuđđình!”
“Nghe nói¸Dạ Hành Các}từng giết vôưsố trọng thầnÏtriều đình. ThừaửTướng Thượng Quanứcũng chết trongĩtay bọn chúng.”ì
“Thừa Tướng ThượngớQuan thật đángïthương, công chínhĨliêm minh, thươngĩdân như con,ịthế mà lạiIbị hãm hại.ồChúng ta chưa,kịp điều traúchân tướng, ôngặấy đã chếtịtrong tay thíchúkhách.”
“Nghe bảoậThượng Quan thamóô hủ bại,ỗsau khi hoạchítội bị phạtíbỏ tù, cuốiắcùng xấu hổịtự sát chếtἵcơ mà?”
“Này…”}
Mọi người cònòđang xôn xao,ốcửa điện chậmẳrãi mở ra.ỉQuần thần mong¹mỏi nhìn TônľDoanh, hắn taḽlại phất tayìáo, giả vờļlau mồ hôiÎlạnh, nghiêm nghịḽnói: “Hoàng Thượng{có lệnh, ngàyἲmai mới chínhõthức lâm triều.IThỉnh các vịýđại nhân hồiẩphủ.”
“Công công,đvi thần cóưviệc gấp muốnỵbẩm báo HoàngỵThượng.”
“Công công…”í
“Công công…”
Bênádưới ầm ĩ.
“Đâyḹlà ý HoàngệThượng, nô tài‹không dám làmằchủ. Thỉnh cácɪvị đại nhânừhồi phủ.” TônìDoanh mỉm cười,ứthị vệ đóngìcửa, ngăn cáchĩtiếng ồn bênЇngoài.
Tịch An HànhÏnhớ thương TịchỉPhong Hà, đangỉđịnh xông vàoỉcửa chính, độtỷnhiên thấy SơíDương từ cửaĭchính đi ra.ũPhụ tử giậtīmình nhìn nhau.
“Nhạcİphụ.” Sơ Dươngἷhành lễ, “Người‹lo lắng HoàngỏHậu nương nươngảạ?”
Tịch AnéHành gật đầu.ạTuy biết Thân²Mục Huyên chắnảtên thay TịchìPhong Hà, cứuĪnữ nhi mộtỷmạng, nhưng TịchịPhong Hà chưaằbao giờ trảiĬqua chuyện này,ủông và phuɩnhân lo tớièmức nuốt khôngïtrôi.
“Nhạc phụ, hiện(tại Hoàng Hậuýnương nương đangỉở trong phủ{của con. Nếuínhạc phụ khôngĩngại thì cùngỏcon hồi phủĨạ.”
Tịch AnĩHành hoảng hốtìnhìn Sơ Dương,đbất giác nghĩītới ân oánìcủa mấy đứaɨnhỏ.
“Ừ.” Ông đáp.
.ị. .
“Hoàng Thượng,ḻngười không lênỹtriều sao? Cácẹvị đại nhânĪsắp phát điênưrồi.” Lan Sùngừnhìn Cố ChungỉViệt im lặngÍngồi trước bàn,ừcẩn thận hỏi.
“Khôngẫgấp.”
“Thế còn…ịHoàng Hậu nươngĩnương đang ở[phủ Tướng Quânḹthì sao ạ?”ả
“Buổi chiều trẫmỉsẽ đón nàngïvề. Nơi đóḹcó trọng binhĺcanh gác, SơĨDương trấn giữ,íkhông phải lo.”²
Hiện tại điềuăquan trọng nhấtùlà tìm raɨhung thủ sauỉmàn, diệt trừễhậu họa. Hắnỏkhông muốn TịchĺPhong Hà phảiἰtrở về trongİlo âu thấpîthỏm. Cố ChungýViệt cúi đầu,ĺnhíu mày nhìnịbản tội trạngịtrên bàn. Bênótrên viết bốnỹchữ “Lệnh bàiùHoa thần” ,ệtựa như lưỡiựdao sắc bénáchọc mù haiĩmắt hắn.
Xem raìphải gặp đồḽđáng ghét kiaļmới được.
. .Ĩ.
Sơn trang LưuĪHuỳnh.
“Tiểu thúc thúc!”ở
Giang Hoài Tiêuḹxuống ngựa, chạyĩtới chỗ GiangỉTranh. Giang Tranhỷbuồn bã điàtới đi luiỗtrước cửa, cănỷbản không ngheĨthấy tiếng GiangἲHoài Tiêu.
Biết tinịthích khách lẻnḽvào khu vựcịsăn bắn Hoàngïgia, còn tổnĩthương một vị:phi tử, GiangíTranh nhấp nhổmọkhông yên. Biếtémũi tên nhằmĪvào Tịch PhongἶHà, hắn taìhoàn toàn nổiừđiên. Không chỉụlo cho TịchíPhong Hà, hắnầta suy nghĩjgiống Cố ChungỉViệt, không biếtíai muốn đẩyũTịch Phong Hàívào chỗ chết.ẩNha đầu kiaỹham chơi, tínhïtình không tốtἱcho lắm, nhưngẫchưa bao giờIđắc tội ngườièkhác, cũng khôngờhề có kẻĪthù.
Trước khi tiếnìcung không có,ἰvậy sau khiỵtiến cung…
Không thểắnào, nếu đắcộtội người trongícung, chắc chắnĩkẻ đó sẽĩhãm hại ởítrong cung, cần}gì phải chọnêthời điểm thuļsăn. Nhiều ngườiọlắm mắt khôngânói, xung quanhócòn vô sốíNgự Lâm Quânỉcanh gác, đắcịthủ hay khôngậlà vấn đềĪlớn. Nhưng lỡìmục tiêu củaıkẻ đó làıkhông để người³ta nghi ngờầmình thì sao…
GiangÏTranh nghĩ mãiộkhông ra.
“Tiểu thúcưthúc!”
Thấy GiangâTranh không đểệý mình, GiangóHoài Tiêu vọt]tới trước mặtĩhắn ta, vỗīmấy cái lênũlưng. Giang Tranhíbị dọa sợ,îngẩng đầu nhìnỉthằng bé, “Hoài{Tiêu? Con vềỹrồi à?”
“Vềờlâu rồi. Tiểuàthúc thúc nghĩùgì thế? Conɪgọi mãi màíkhông thấy ngườiÏtrả lời.” GiangờHoài Tiêu bấtớmãn than thở.
GiangớTranh không cóótâm tư quảnầnó, vội hỏi:²“Lấy được chưa?”ì
“Tiểu thúc thúc,ứcon đi lâuớnhư thế màỹngười không hỏiũhan chất tửịlấy một câu.”ɪ
“Nhanh lên, đồĩđâu!” Giang Tranhủquát.
Vô duyên vôồcớ bị mắng,ễGiang Hoài Tiêuîrụt cổ, chậmấrãi lấy cáiưtúi màu đenơtrong ống tayíáo.
“Đây, của người.”í
Giang Tranh mởἶra, nhìn kỹ,ixác nhận đúngịlà nó mớiụyên tâm mỉmîcười.
“Tiểu thúc thúc,ỉcon thấy dượngỉgiận lắm. Rốtớcuộc trong đóľcó gì vậyủạ?” Giang HoàiòTiêu tò mò.ịThằng bé giấuļthứ này trongòống tay áo‹suốt một tháng,ḽkhông biết baoÏnhiêu lần muốnởmở nó ra,ịnhưng nghĩ tớiàlễ vật củaĨtiểu thúc thúc,ủcuối cùng vẫnîkiềm chế.
“Con chưa hề mở ra đâu nhé.” Giang Hoài Tiêu khoe khoang.
Nhắc tới Sơ Dương, Tịch Túc Vũ không được tự nhiên, im lặng nửa ngày.
“Biết rồi biết rồi. Chìa khóa đây, thích gì cứ lấy!” Giang Tranh ném chìa khóa khố phòng cho Giang Hoài Tiêu, ôm chiếc túi rời đi.
“Hừ, còn lâu bổn tiểu thư mới chơi với đám nữ tử nũng nịu các ngươi. Suốt ngày chỉ biết khóc!”
Tịch Túc Vũ đỏ mặt. Đúng là nàng ấy rất thích khóc, ba ngày thì hết hai ngày lấy nước mắt rửa mặt.
Giang Hoài Tiêu cầm chìa khóa, thấy hắn ta hớt hải, vội hỏi: “Tiểu thúc thúc, người đi đâu vậy?”
“Tỷ muội chúng ta ngồi xuống uống chén trà cũng cần lý do sao?” Tịch Túc Vũ đáp, rót chén trà cho Tịch Phong Hà, “Hôm qua muội bị dọa sợ. Tỷ muốn ngồi với muội một lát, tỷ muội chúng ta cùng trò chuyện.”
Phủ Tướng Quân.
Tịch Ngôn Vân nổi giận lôi Tịch Túc Vũ đi, “Làm như ai cũng cần ngươi! Nhị tỷ tỷ, chúng ta đi.”
“Tiến cung!”
“Sơ Dương ca ca thương tỷ, tỷ càng lúc càng giống mẫu thân muội.” Tịch Phong Hà cười.
. . .
“Hà Nhi, tỷ…”
Phủ Tướng Quân.
Tịch Phong Hà chân thành nhìn Tịch Túc Vũ.
“Nhị tỷ không cần phải nói. Muội chỉ coi Sơ Dương như huynh trưởng, trừ lần đó ra, huynh ấy là tỷ phu của muội.”
“Hà Nhi, nếm thử quế hoa cao nhà bếp mới làm đi.” Tịch Túc Vũ mỉm cười, đặt đĩa bánh vàng óng thơm ngon trước mặt Tịch Phong Hà.
Tịch Phong Hà trơ mắt nhìn các nàng rời đi. Thật ra nàng cũng muốn chơi với các nàng ấy, nhưng nàng không thích Tịch Ngôn Vân lúc nào cũng giương nanh múa vuốt. Mỗi lần tới gần các nàng, Tịch Ngôn Vân lại kéo Tịch Túc Vũ sang bên, giống hệt gà mẹ che chở gà con, sợ nàng cướp Tịch Túc Vũ đi. Nàng ta không muốn nàng chơi với Tịch Túc Vũ, vậy nàng không để ý là được. Dù sao nàng có Chu Khinh và Sơ Dương, nàng không cần…
Giang Hoài Tiêu cầm chìa khóa, thấy hắn ta hớt hải, vội hỏi: “Tiểu thúc thúc, người đi đâu vậy?”
Tịch Phong Hà nào còn lòng dạ ăn uống. Sáng sớm Thân Mục Huyên đã về Thân phủ. Lúc nàng tỉnh dậy bên giường trống không, chỉ còn phảng phất hơi ấm quẩn quanh. Chu Khinh nói Cố Chung Việt và Sơ Dương rời phủ, từ đó tới giờ vẫn chưa trở về, dặn nàng ở đây chờ, buổi chiều hắn sẽ tới đón.
Tịch Phong Hà không chịu, náo loạn đòi hồi cung. Vừa hay Tịch Túc Vũ tới.
“Hà Nhi!” Giọng Tịch An Hành vang lên, hai người quay đầu.
“Thật sao?” Tịch Túc Vũ giật mình, cười tự giễu, “Thay đổi như nào? Già đi à?”
“Hà Nhi, tỷ xin Hoàng Thượng để muội nán lại đây một ngày. Tỷ chưa thương lượng với muội, muội đừng trách tỷ.” Nụ cười dịu dàng của Tịch Túc Vũ trấn áp bất an trong lòng Tịch Phong Hà.
“Hà Nhi, nếm thử quế hoa cao nhà bếp mới làm đi.” Tịch Túc Vũ mỉm cười, đặt đĩa bánh vàng óng thơm ngon trước mặt Tịch Phong Hà.
“Nhị tỷ tỷ…” Đã lâu không gọi cái tên này, Tịch Phong Hà cảm giác yết hầu nghẹn ứ, trong lòng khó chịu tới kinh người. Nàng ấy và Sơ Dương đã thành thân hơn một năm. Hơn một năm qua, không chỉ Tịch Túc Vũ, đến cả Sơ Dương nàng cũng không trò chuyện được mấy câu. Ban đầu nàng ghen ghét, không muốn nói chuyện với bọn họ, không muốn nhìn bọn họ tình chàng ý thiếp. Hiện tại buông tay, nàng cảm thấy bình thường, nhưng cũng chẳng biết nên nói gì với bọn họ.
Không cần…
“Nhị tỷ giữ muội ở đây có chuyện gì không?” Tịch Phong Hà bâng quơ hỏi.
Nhìn Tịch Túc Vũ khác trước, Tịch Phong Hà rơi vào hồi ức. Trước kia Tịch Túc Vũ cũng dịu dàng, nhưng sâu bên trong vẫn có phần hèn mọn yếu ớt, nhân nhượng vì lợi ích toàn cục, không dám đắc tội bất cứ ai, nhất là Tịch Phong Hà.
“Biết rồi biết rồi. Chìa khóa đây, thích gì cứ lấy!” Giang Tranh ném chìa khóa khố phòng cho Giang Hoài Tiêu, ôm chiếc túi rời đi.
“Tỷ muội chúng ta ngồi xuống uống chén trà cũng cần lý do sao?” Tịch Túc Vũ đáp, rót chén trà cho Tịch Phong Hà, “Hôm qua muội bị dọa sợ. Tỷ muốn ngồi với muội một lát, tỷ muội chúng ta cùng trò chuyện.”
Sau này trưởng thành, Tịch Ngôn Vân học được cách che giấu hận thù, Tịch Túc Vũ không còn sợ nàng như trước. Nhưng lúc ấy trong mắt Tịch Phong Hà chỉ có Sơ Dương, đương nhiên không nguyện ý chơi với các nàng.
Nhìn Tịch Túc Vũ khác trước, Tịch Phong Hà rơi vào hồi ức. Trước kia Tịch Túc Vũ cũng dịu dàng, nhưng sâu bên trong vẫn có phần hèn mọn yếu ớt, nhân nhượng vì lợi ích toàn cục, không dám đắc tội bất cứ ai, nhất là Tịch Phong Hà.
Ngày ấy Tịch Phong Hà muốn đá cầu chơi đu dây với các nàng, nhưng nàng cứng đầu. Tịch Túc Vũ mời nàng, nàng kiêu ngạo hếch cằm, không thèm nhìn nàng ấy.
“Hà Nhi…” Tịch Túc Vũ ngạc nhiên nhìn nàng, đôi mắt ngấn lệ.
“Hừ, còn lâu bổn tiểu thư mới chơi với đám nữ tử nũng nịu các ngươi. Suốt ngày chỉ biết khóc!”
Tịch Túc Vũ đỏ mặt. Đúng là nàng ấy rất thích khóc, ba ngày thì hết hai ngày lấy nước mắt rửa mặt.
“Nào có, Nhị tỷ mới hai mươi mà thôi.” Tịch Phong Hà cười.
Tịch Ngôn Vân nổi giận lôi Tịch Túc Vũ đi, “Làm như ai cũng cần ngươi! Nhị tỷ tỷ, chúng ta đi.”
“Muội thương Sơ Dương, nhưng khi gặp được nam tử đời mình, muội mới cảm thấy chàng là người tốt nhất trần gian. Chuyện trước kia coi như tuổi trẻ chưa trải sự đời.” Tịch Phong Hà cười giễu, “Tỷ đừng nói chuyện này cho Cố Chung Việt, chàng lại ghen cho mà xem.”
Tịch Phong Hà trơ mắt nhìn các nàng rời đi. Thật ra nàng cũng muốn chơi với các nàng ấy, nhưng nàng không thích Tịch Ngôn Vân lúc nào cũng giương nanh múa vuốt. Mỗi lần tới gần các nàng, Tịch Ngôn Vân lại kéo Tịch Túc Vũ sang bên, giống hệt gà mẹ che chở gà con, sợ nàng cướp Tịch Túc Vũ đi. Nàng ta không muốn nàng chơi với Tịch Túc Vũ, vậy nàng không để ý là được. Dù sao nàng có Chu Khinh và Sơ Dương, nàng không cần…
“Tiến cung!”
Không cần…
“Nhị tỷ, tỷ thay đổi rồi.” Đột nhiên Tịch Phong Hà nói.
Sau này trưởng thành, Tịch Ngôn Vân học được cách che giấu hận thù, Tịch Túc Vũ không còn sợ nàng như trước. Nhưng lúc ấy trong mắt Tịch Phong Hà chỉ có Sơ Dương, đương nhiên không nguyện ý chơi với các nàng.
Hai người hàn huyên một lúc, Tịch Túc Vũ mỉm cười như hoa đào tháng ba nở rộ.
Ngày ấy Tịch Phong Hà muốn đá cầu chơi đu dây với các nàng, nhưng nàng cứng đầu. Tịch Túc Vũ mời nàng, nàng kiêu ngạo hếch cằm, không thèm nhìn nàng ấy.
“Nhị tỷ, tỷ thay đổi rồi.” Đột nhiên Tịch Phong Hà nói.
“Thật sao?” Tịch Túc Vũ giật mình, cười tự giễu, “Thay đổi như nào? Già đi à?”
“Nào có, Nhị tỷ mới hai mươi mà thôi.” Tịch Phong Hà cười.
“Hà Nhi, tỷ xin Hoàng Thượng để muội nán lại đây một ngày. Tỷ chưa thương lượng với muội, muội đừng trách tỷ.” Nụ cười dịu dàng của Tịch Túc Vũ trấn áp bất an trong lòng Tịch Phong Hà.
Càng lúc càng ra dáng tỷ tỷ, không còn yếu đuối như trước, giơ tay nhấc chân mang khí thế chủ mẫu, trang trọng mà uy nghiêm.
“Sơ Dương ca ca thương tỷ, tỷ càng lúc càng giống mẫu thân muội.” Tịch Phong Hà cười.
Nhắc tới Sơ Dương, Tịch Túc Vũ không được tự nhiên, im lặng nửa ngày.
“Hà Nhi, tỷ…”
Tịch Phong Hà nào còn lòng dạ ăn uống. Sáng sớm Thân Mục Huyên đã về Thân phủ. Lúc nàng tỉnh dậy bên giường trống không, chỉ còn phảng phất hơi ấm quẩn quanh. Chu Khinh nói Cố Chung Việt và Sơ Dương rời phủ, từ đó tới giờ vẫn chưa trở về, dặn nàng ở đây chờ, buổi chiều hắn sẽ tới đón.
“Nhị tỷ không cần phải nói. Muội chỉ coi Sơ Dương như huynh trưởng, trừ lần đó ra, huynh ấy là tỷ phu của muội.”
Tịch Phong Hà chân thành nhìn Tịch Túc Vũ.
“Muội thương Sơ Dương, nhưng khi gặp được nam tử đời mình, muội mới cảm thấy chàng là người tốt nhất trần gian. Chuyện trước kia coi như tuổi trẻ chưa trải sự đời.” Tịch Phong Hà cười giễu, “Tỷ đừng nói chuyện này cho Cố Chung Việt, chàng lại ghen cho mà xem.”
“Hà Nhi…” Tịch Túc Vũ ngạc nhiên nhìn nàng, đôi mắt ngấn lệ.
. . .
“Hà Nhi!” Giọng Tịch An Hành vang lên, hai người quay đầu.


