Hoàng Thượng phế Hậu chưa – Chương 48

Chương 48

Càng lúc càng ra dáng tỷ tỷ

Edit: Quanh

Beta: Nhược Vy

***

Thích khách lẻn vào khu vực săn bắn Hoàng gia, Thân Tiệp Dư bị thương, thích khách là người Dạ Hành Các. Cố Chung Việt vừa rời khỏi Đại Lý Tự chưa được bao lâu, thái dương ló rạng, cửa hàng phố Trường Minh lục tục bày bán, tin tức lan truyền khắp kinh đô.

Tịch An Hành nghe tin, vội mặc quan phục tiến cung. Trong ba ngày thu săn, văn võ bá quan được nghỉ ngơi năm ngày, ngày mai mới chính thức vào triều. Nay triều thần lại túm năm tụm ba trước cửa tiền điện, hầu như đều bàn luận chuyện thích khách.

“Bãi săn nhiều người như vậy, thế mà không ngăn nổi một gã thích khách. Ngự Lâm Quân làm ăn kiểu gì không biết!”

Đa hình núi non phctp, thích kháchD Hành Các¸li đưc hun{luyn bài bn,đgii thut nthân. Gã tan núp trong}rng rm, chngĺtrách

“D HànhCác c ganlàm lon, tuytkhông th tha!”

“Xưa nay ĐiHong và giang(h nưc giếngkhông phm nưcĩsông. Hành đngÍca D HànhCác chng khác(nào ph nhuy nghiêm triuđđình!”

Nghe nói¸D Hành Các}tng giết vôưs trng thnÏtriu đình. ThaTưng Thưng Quancũng chết trongĩtay bn chúng.”ì

Tha Tưng ThưngQuan tht đángïthương, công chínhĨliêm minh, thươngĩdân như con,thế mà liIb hãm hi.Chúng ta chưa,kp điu traúchân tưng, ôngy đã chếttrong tay thíchúkhách.”

Nghe boThưng Quan thamóô h bi,sau khi hochíti b phtíb tù, cuicùng xu ht sát chếtcơ mà?”

“Này…}

Mi ngưi cònòđang xôn xao,ca đin chmrãi m ra.Qun thn mong¹mi nhìn TônľDoanh, hn tali pht tayìáo, gi vļlau m hôiÎlnh, nghiêm nghnói: “Hoàng Thưng{có lnh, ngàymai mi chínhõthc lâm triu.IThnh các výđi nhân hiph.”

“Công công,đvi thn cóưvic gp munbm báo HoàngThưng.”

“Công công…í

“Công công…

Bênádưi m ĩ.

Đâylà ý HoàngThưng, nô tàikhông dám làmch. Thnh cácɪv đi nhânhi ph.” TônìDoanh mm cưi,th v đóngìca, ngăn cáchĩtiếng n bênЇngoài.

Tch An HànhÏnh thương TchPhong Hà, đangđnh xông vàoca chính, đtnhiên thy SơíDương t caĭchính đi ra.ũPh t gitīmình nhìn nhau.

Nhcİph.” Sơ Dươnghành l, “Ngưilo lng HoàngHu nương nương?”

Tch AnéHành gt đu.Tuy biết Thân²Mc Huyên chntên thay TchìPhong Hà, cuĪn nhi mtmng, nhưng TchPhong Hà chưabao gi triĬqua chuyn này,ông và phuɩnhân lo tièmc nut khôngïtrôi.

Nhc ph, hin(ti Hoàng Huýnương nương đang trong ph{ca con. Nếuínhc ph khôngĩngi thì cùngcon hi phĨ.”

Tch AnĩHành hong htìnhìn Sơ Dương,đbt giác nghĩīti ân oánìca my đaɨnh.

.” Ông đáp.

.. .

“Hoàng Thưng,ngưi không lêntriu sao? Cácv đi nhânĪsp phát điênưri.” Lan Sùngnhìn C ChungVit im lngÍngi trưc bàn,cn thn hi.

Khônggp.”

Thế còn…Hoàng Hu nươngĩnương đang [ph Tưng Quânthì sao ?”

“Bui chiu trms đón nàngïv. Nơi đócó trng binhĺcanh gác, SơĨDương trn gi,íkhông phi lo.”²

Hin ti điuăquan trng nhtùlà tìm raɨhung th saumàn, dit trhu ha. Hnkhông mun TchĺPhong Hà phitr v trongİlo âu thpîthm. C ChungýVit cúi đu,ĺnhíu mày nhìnbn ti trngtrên bàn. Bênótrên viết bnchLnh bàiùHoa thn,ta như lưidao sc bénáchc mù haiĩmt hn.

Xem raìphi gp đđáng ghét kiaļmi đưc.

. .Ĩ.

Sơn trang LưuĪHunh.

“Tiu thúc thúc!”

Giang Hoài Tiêuxung nga, chyĩti ch GiangTranh. Giang Tranhbun bã điàti đi luitrưc ca, cănbn không ngheĨthy tiếng GiangHoài Tiêu.

Biết tinthích khách lnvào khu vcsăn bn Hoàngïgia, còn tnĩthương mt v:phi t, GiangíTranh nhp nhmkhông yên. Biếtémũi tên nhmĪvào Tch PhongHà, hn taìhoàn toàn niđiên. Không chlo cho TchíPhong Hà, hnta suy nghĩjging C ChungVit, không biếtíai mun đyũTch Phong Hàívào ch chết.Nha đu kiaham chơi, tínhïtình không ttcho lm, nhưngchưa bao giIđc ti ngưièkhác, cũng khôngh có kĪthù.

Trưc khi tiếnìcung không có,vy sau khitiến cung…

Không thnào, nếu đcti ngưi trongícung, chc chnĩk đó sĩhãm hi ítrong cung, cn}gì phi chnêthi đim thuļsăn. Nhiu ngưilm mt khôngânói, xung quanhócòn vô síNg Lâm Quâncanh gác, đcth hay khônglà vn đĪln. Nhưng lìmc tiêu caık đó làıkhông đ ngưi³ta nghi ngmình thì sao…

GiangÏTranh nghĩ mãikhông ra.

“Tiu thúcưthúc!”

Thy GiangâTranh không đý mình, GiangóHoài Tiêu vt]ti trưc mtĩhn ta, vīmy cái lênũlưng. Giang Tranhíb da s,îngng đu nhìnthng bé, “Hoài{Tiêu? Con vri à?”

Vlâu ri. Tiuàthúc thúc nghĩùgì thế? Conɪgi mãi màíkhông thy ngưiÏtr li.” GiangHoài Tiêu btmãn than th.

GiangTranh không cóótâm tư qunnó, vi hi:²Ly đưc chưa?”ì

“Tiu thúc thúc,con đi lâunhư thế màngưi không hiũhan cht tly mt câu.”ɪ

Nhanh lên, đĩđâu!” Giang Tranhquát.

Vô duyên vôc b mng,Giang Hoài Tiêuîrt c, chmrãi ly cáiưtúi màu đenơtrong ng tayíáo.

Đây, ca ngưi.”í

Giang Tranh mra, nhìn k,ixác nhn đúnglà nó miyên tâm mmîcưi.

“Tiu thúc thúc,con thy dưnggin lm. Rtcuc trong đóľcó gì vy?” Giang HoàiòTiêu tò mò.Thng bé giuļth này trongòng tay áosut mt tháng,không biết baoÏnhiêu ln munm nó ra,nhưng nghĩ tiàl vt caĨtiu thúc thúc,cui cùng vnîkim chế.

“Con chưa hề mở ra đâu nhé.” Giang Hoài Tiêu khoe khoang.

“Biết rồi biết rồi. Chìa khóa đây, thích gì cứ lấy!” Giang Tranh ném chìa khóa khố phòng cho Giang Hoài Tiêu, ôm chiếc túi rời đi.

Giang Hoài Tiêu cầm chìa khóa, thấy hắn ta hớt hải, vội hỏi: “Tiểu thúc thúc, người đi đâu vậy?”

“Tiến cung!”

. . .

Phủ Tướng Quân.

“Hà Nhi, nếm thử quế hoa cao nhà bếp mới làm đi.” Tịch Túc Vũ mỉm cười, đặt đĩa bánh vàng óng thơm ngon trước mặt Tịch Phong Hà.

Tịch Phong Hà nào còn lòng dạ ăn uống. Sáng sớm Thân Mục Huyên đã về Thân phủ. Lúc nàng tỉnh dậy bên giường trống không, chỉ còn phảng phất hơi ấm quẩn quanh. Chu Khinh nói Cố Chung Việt và Sơ Dương rời phủ, từ đó tới giờ vẫn chưa trở về, dặn nàng ở đây chờ, buổi chiều hắn sẽ tới đón.

Tịch Phong Hà không chịu, náo loạn đòi hồi cung. Vừa hay Tịch Túc Vũ tới.

“Hà Nhi, tỷ xin Hoàng Thượng để muội nán lại đây một ngày. Tỷ chưa thương lượng với muội, muội đừng trách tỷ.” Nụ cười dịu dàng của Tịch Túc Vũ trấn áp bất an trong lòng Tịch Phong Hà.

“Nhị tỷ tỷ…” Đã lâu không gọi cái tên này, Tịch Phong Hà cảm giác yết hầu nghẹn ứ, trong lòng khó chịu tới kinh người. Nàng ấy và Sơ Dương đã thành thân hơn một năm. Hơn một năm qua, không chỉ Tịch Túc Vũ, đến cả Sơ Dương nàng cũng không trò chuyện được mấy câu. Ban đầu nàng ghen ghét, không muốn nói chuyện với bọn họ, không muốn nhìn bọn họ tình chàng ý thiếp. Hiện tại buông tay, nàng cảm thấy bình thường, nhưng cũng chẳng biết nên nói gì với bọn họ.

“Nhị tỷ giữ muội ở đây có chuyện gì không?” Tịch Phong Hà bâng quơ hỏi.

“Tỷ muội chúng ta ngồi xuống uống chén trà cũng cần lý do sao?” Tịch Túc Vũ đáp, rót chén trà cho Tịch Phong Hà, “Hôm qua muội bị dọa sợ. Tỷ muốn ngồi với muội một lát, tỷ muội chúng ta cùng trò chuyện.”

Nhìn Tịch Túc Vũ khác trước, Tịch Phong Hà rơi vào hồi ức. Trước kia Tịch Túc Vũ cũng dịu dàng, nhưng sâu bên trong vẫn có phần hèn mọn yếu ớt, nhân nhượng vì lợi ích toàn cục, không dám đắc tội bất cứ ai, nhất là Tịch Phong Hà.

Ngày ấy Tịch Phong Hà muốn đá cầu chơi đu dây với các nàng, nhưng nàng cứng đầu. Tịch Túc Vũ mời nàng, nàng kiêu ngạo hếch cằm, không thèm nhìn nàng ấy.

“Hừ, còn lâu bổn tiểu thư mới chơi với đám nữ tử nũng nịu các ngươi. Suốt ngày chỉ biết khóc!”

Tịch Túc Vũ đỏ mặt. Đúng là nàng ấy rất thích khóc, ba ngày thì hết hai ngày lấy nước mắt rửa mặt.

Tịch Ngôn Vân nổi giận lôi Tịch Túc Vũ đi, “Làm như ai cũng cần ngươi! Nhị tỷ tỷ, chúng ta đi.”

Tịch Phong Hà trơ mắt nhìn các nàng rời đi. Thật ra nàng cũng muốn chơi với các nàng ấy, nhưng nàng không thích Tịch Ngôn Vân lúc nào cũng giương nanh múa vuốt. Mỗi lần tới gần các nàng, Tịch Ngôn Vân lại kéo Tịch Túc Vũ sang bên, giống hệt gà mẹ che chở gà con, sợ nàng cướp Tịch Túc Vũ đi. Nàng ta không muốn nàng chơi với Tịch Túc Vũ, vậy nàng không để ý là được. Dù sao nàng có Chu Khinh và Sơ Dương, nàng không cần…

Không cần…

Sau này trưởng thành, Tịch Ngôn Vân học được cách che giấu hận thù, Tịch Túc Vũ không còn sợ nàng như trước. Nhưng lúc ấy trong mắt Tịch Phong Hà chỉ có Sơ Dương, đương nhiên không nguyện ý chơi với các nàng.

Hai người hàn huyên một lúc, Tịch Túc Vũ mỉm cười như hoa đào tháng ba nở rộ.

“Nhị tỷ, tỷ thay đổi rồi.” Đột nhiên Tịch Phong Hà nói.

“Thật sao?” Tịch Túc Vũ giật mình, cười tự giễu, “Thay đổi như nào? Già đi à?”

“Nào có, Nhị tỷ mới hai mươi mà thôi.” Tịch Phong Hà cười.

Càng lúc càng ra dáng tỷ tỷ, không còn yếu đuối như trước, giơ tay nhấc chân mang khí thế chủ mẫu, trang trọng mà uy nghiêm.

“Sơ Dương ca ca thương tỷ, tỷ càng lúc càng giống mẫu thân muội.” Tịch Phong Hà cười.

Nhắc tới Sơ Dương, Tịch Túc Vũ không được tự nhiên, im lặng nửa ngày.

“Hà Nhi, tỷ…”

“Nhị tỷ không cần phải nói. Muội chỉ coi Sơ Dương như huynh trưởng, trừ lần đó ra, huynh ấy là tỷ phu của muội.”

Tịch Phong Hà chân thành nhìn Tịch Túc Vũ.

“Muội thương Sơ Dương, nhưng khi gặp được nam tử đời mình, muội mới cảm thấy chàng là người tốt nhất trần gian. Chuyện trước kia coi như tuổi trẻ chưa trải sự đời.” Tịch Phong Hà cười giễu, “Tỷ đừng nói chuyện này cho Cố Chung Việt, chàng lại ghen cho mà xem.”

“Hà Nhi…” Tịch Túc Vũ ngạc nhiên nhìn nàng, đôi mắt ngấn lệ.

“Hà Nhi!” Giọng Tịch An Hành vang lên, hai người quay đầu.

4 4 votes
Đánh giá bài viết
guest
0 Góp ý
Inline Feedbacks
View all comments
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x
error: Alert: Content is protected !!