Hoàng Thượng phế Hậu chưa – Chương 49

Chương 49

Cảm giác sắp mất đi nàng khiến hắn ngạt thở

Edit: Quanh

Beta: Nhược Vy

***

Bởi vì Tịch An Hành tới, Tịch Phong Hà và Tịch Túc Vũ tạm thời ngừng nói chuyện.

Tịch An Hành đi quanh Tịch Phong Hà vài vòng, xác định nàng không bị thương mới yên tâm ngồi xuống.

Tịch Túc Vũ rót chén trà, “Mời phụ thân ạ.”

Tịch An Hành tiếp nhận. Ông lấy lại bình tĩnh, hỏi Tịch Phong Hà chuyện thích khách.

Theo như li con nói,có v thíchļkhách đã maiâphc khuívc săn bnt lâu. Trongɩba ngày thusăn, gã taícó rt nhiuïcơ hi xungưtay, ti saoĺli chn ngàycui cùng? Lúcđó nhiu ngưiòlm mt, chngphi gã tas d biĭl hơn sao?”ĩ

Đương phút bi²ri, Tch PhongHà không nghĩti vic này.ÎHin ti TchAn Hành phântích, nàng miphát hin chuynkhông đơn ginènhư nàng nghĩ.ïNàng ngng đunhìn Sơ Dương,ïánh mt nghiênòcu tìm tòi.Sơ Dương mímmôi, lng tránhánh mt canàng.

Tch Phong Hànhìn quen vôìs ln. Miļln nàng nóiftrúng tâm tưSơ Dương, hnta không muntha nhn, đànhùnghiêng đu làmlơ nàng. TchiPhong Hà ngmhiu, xem raSơ Dương vàC Chung Vit¹đã nghĩ titrưng hp nàyri.

Cha, con khôngİsao. Cha đngÎxen vào chuynếnày. Đi Lý³T không phiđám ăn khôngngi ri, chcÏchn có thăđiu tra tưngÍtn.”

“Con đó,Ïcha con khôngđưc quan tâmɪcon sao? Smébiết nhiu chuynxy ra nhưĩvy, đáng lìra cha khôngnên cho contiến cung. Conįcó biết vìvic này màínương ca con[mng cha biếtĩbao nhiêu lnãkhông?”

Nh tiìsáng nay phuɪnhân mng ôngxi x, TcháAn Hành rũ.

Tch Phong Hàphì cưi. TЇnh nàng đãhay chng kiếnmu thân nhéo]tai ph thânmng m. LnĬnào Tch AnòHành cũng mmcưi xin tha,ĩTch phu nhânli không choóông chút mtơmũi. Ban đunô gia Tchìph còn hongÏs, dn dnnhìn nhiu thànhquen. Ai liinghĩ Tch ThaTưng dưi mtngưi trên vnngưi s nươngàt ti vy?

Cha,îngưi mau vđi, còn phiãbáo bình ancho nương. Baogi Trung thucon và HoàngThưng s vÎthăm ngưi.” TchĬPhong Hà nói.

TchêAn Hành dndò my câu.jTch Phong HàIân cn tinông ra ca.

“Nnhi ln ri,không thích ngheýcha li nhiína.” Ti khilên xe nga,Tch An Hànhīvn bt mãnălu bu.

Cha, cont biết chămsóc mình. NgưiÍmau v đi.”Tch Phong Hàđ Tch AnHành lên xe,làm nũng đáp.

Xenga quay trĭv Tch ph,ïTch Phong Hà)mm cưi nhìnth v canhľgác xung quanh.ùNàng xoay ngưi}đi vào, SơíDương đang đngĩcnh ca.

“Hà Nhi…ī

Bóng dáng caoln thng tpdưi ánh mttri. Phía sauhn ta làĭbi dây thưng°xuân bám đyĭtưng, lá câyòúa tàn, lunglay sp rng.ɨMùa thu lnh¹lo, Tch PhongùHà nm chtóáo khoác, nhìnthng vào mtũSơ Dương, honght nh tingày xuân máp my năm²trưc. Sơ Dươngchiến thng trv, t chifli mi banph đ mica Hoàng Thưng,xin đưc tuísa ph đÏcũ. Hoàng Thưnggt đu, saingưi trang hoàngîph đ, traotr cho hnta. Tch PhongHà qun quítItheo sau, phýTưng Quân suyítàn hoang phế.íTuy Tch An²Hành thưng xuyênphái ngưi ti(quét tưc, nhưngc di vnjmc đy sân.

Khôngĩđưc, mui thy,si dây nàyÏđp, không đưcãnh.”

Tch PhongđHà ngăn hĩnhân đang đnhînh dây thưngăxuân, vi quayđu nhìn Sơ]Dương, hi ýhn ta.

Dây thưngxuân mm mixanh biếc, aiÍnhìn cũng miīlòng. Sơ Dươngíliếc bc tưngtrng xóa, liquay đu ngmđTch Phong Hàíđang mong miÎch hn ta.

Vytheo ý mui.”

Tch Phong Hàsung sưng nhydng lên. Nàngđi tìm hoaítưng, ci toph đ SơĮDương theo sthích bn thân.

“HuynhĬnhìn cây lêİn nhiu hoachưa kìa. Đólà cây lêđp nht trongvin ca mui,ùcoi như huynhơđưc li.”

SơDương nhìn theo,gió xuân thièqua, hoa lêtrng mut rungrinh, trông ginght Tch PhongïHà lúc nàoìcũng nghch ngm.

,ũđp lm.” SơíDương mm cưingm gió xuânmơn man làntóc nàng.

Dây thưngxuân xưa cũnay đã vàng)khô, Tch PhongiHà bng tnh,tưng chng đãcách mt thếík.

“Sơ Dương…

Nhli ngày đóîbưng bnh cànquy, Tch PhongHà há ming,ãmun nói likhông biết bt¹đu t đâu.

“Caca đp quáànên không nóiĬđưc gì à?”Sơ Dương mmìcưi.

Sơ Dương rtíít khi cưi,³nhưng mi lnhn ta cưir, khóe môihơi nhếch lên,ta như ánhdương m ápìxua tan lnhlo ngày thu.

Đã³lâu Tch PhongHà không thyЇhn ta cưi.T nh Sơ°Dương đã kim²li, trông chngïkhác nào đinhân. Tch Phong³Hà thích trêuĭhn ta, miln thy hnìta nghn cưi,cui cùng chutrn cưi thànhtiếng, Tch PhongãHà s cưitheo. Nàng cmágiác như btđưc vì saosáng trên triõcao.

“Vâng, Sơ Dương ca ca.” Lần này Tịch Phong Hà cũng cười, nhưng ý cười đã khác xưa.

“Hà Nhi, lâu rồi chúng ta chưa nói chuyện.” Sơ Dương có hơi mất mát.

“Cũng bởi…” Tịch Phong Hà muốn giải thích.

“Có lẽ về sau còn ít hơn.” Bóng dáng Sơ Dương thê lương đến lạ.

“Hà Nhi, huynh chỉ muốn nói… huynh mãi mãi là ca ca của muội…” Sơ Dương ủ rũ. Hắn ta không thích nói lời này, nhưng hắn ta vẫn phải nói ra.

“Muội hiểu, Sơ Dương ca ca.” Tịch Phong Hà đáp.

Muội biết huynh không phải người giỏi nói dối. Quen nhau bao lâu, cùng nhau vượt qua năm tháng dại khờ, ăn ý giữa chúng ta không cần nói rõ.

Sơ Dương giật mình, tiểu nha đầu luôn bám sau lưng hắn ta đã trưởng thành… Hoặc nói cách khác, nàng không còn giở thói trẻ con trước mặt hắn ta. Sơ Dương không biết nên nói gì, nhớ nhung, vui mừng, phẫn nộ, đôi chút ghen tỵ… Cuối cùng hắn ta mỉm cười.

Hai người cách nhau mấy thước, mắt chạm mắt, nở nụ cười hạnh phúc.

“Hà Nhi!”

Nghe giọng nói quen thuộc, nụ cười trên môi Tịch Phong Hà cứng lại, da đầu run run.

Cố Chung Việt ôm chặt Tịch Phong Hà vào lòng, đề phòng trừng Sơ Dương. Phu nhân ngươi giữ thê tử ta để ngươi thông đồng với nàng đúng không?! Đê tiện! Vô sỉ!

Sơ Dương bĩu môi, bình tĩnh nhún vai.

Tịch Phong Hà bị Cố Chung Việt “khóa” chặt, không thể động đậy.

Quỷ mới biết lần nào Cố Chung Việt cũng bắt quả tang nàng nói chuyện với nam tử khác. Tuy nói lần trước với Lý Trình Tiên là ngẫu nhiên, nàng cũng không tiếp xúc gì với Lý Trình Tiên, nhưng Sơ Dương hôm nay…

“Trẫm đón Hoàng Hậu hồi cung. Đa tạ Tướng Quân Sơ Dương và Sơ phu nhân chăm sóc.” Dứt lời, Cố Chung Việt xách Tịch Phong Hà như xách gà con lên xe ngựa.

Sơ Dương nhìn bọn họ rời đi, cánh tay hơi nâng lên lại hạ xuống.

Hắn ta còn có thể nói gì? Nói hắn ta thích Tịch Phong Hà, nói hắn ta biết Hoàng Thượng tứ hôn nàng với Cố Chung Việt, lặng yên chọn Tịch Túc Vũ, đơn giản bởi cặp mắt ấy có nét giống nàng. Nói cho nàng biết hắn ta không muốn nàng gả cho Cố Chung Việt, ngày hai người thành hôn hắn ta uống say không biết trời trăng?

Nếu nói ra, đối với Tịch Phong Hà và Tịch Túc Vũ đều quá tàn nhẫn.

Sơ Dương xoay người nhìn Tịch Túc Vũ đứng trong góc. Mặc dù nàng ấy nhanh chóng mỉm cười, Sơ Dương vẫn nhìn thấu bất an trong mắt thê tử.

“Phu nhân, vào nhà thôi, bên ngoài lạnh lẽo.” Sơ Dương nắm tay Tịch Túc Vũ.

“Dạ…” Tịch Túc Vũ thở phào nhẹ nhõm.

Mùa xuân năm sau dây thường xuân quấn quanh vách tường nở rộ, khi ấy người bên cạnh Sơ Dương sẽ là nàng.

. . .

Tịch Phong Hà nơm nớp ngồi bên Cố Chung Việt, trộm đánh giá sắc mặt hắn.

Từ khi lên xe, Cố Chung Việt không nói gì, cũng không thèm nhìn nàng, đến cả trách mắng và ghen tức cũng không có.

Giận rồi sao?

“Cố Chung Việt…” Tịch Phong Hà kéo ống tay áo hắn, tủi thân, “Chàng nghe ta giải thích đã…”

“Không nghe!” Cố Chung Việt quay đầu, giật ống tay áo về.

Tịch Phong Hà mừng thầm, vẫn còn trả lời, xem ra không tức giận.

“Cố Chung Việt, ta tiễn phụ thân hồi phủ, vừa hay gặp Sơ Dương. Chúng ta còn chưa nói được mấy câu.” Chàng đã tới rồi.

“Ai thèm tin. Nàng nhìn nàng cười xem, trước mặt ta nàng chưa bao giờ cười ngọt như vậy.” Cố Chung Việt nghiêng đầu, kiên quyết không nhìn Tịch Phong Hà.

“Xe ngựa chua quá đi mất.” Tịch Phong Hà cười trêu, nhéo mặt Cố Chung Việt.

Cố Chung Việt không thể nhịn được nữa, túm tay nàng lại gần mình.

“Tịch Phong Hà! Nàng có tin mai nàng không xuống nổi giường không?”

Tịch Phong Hà đầu hàng, “Đang ở bên ngoài, ăn nói linh tinh gì đấy!”

Cố Chung Việt ngoan ngoãn xoa đầu nàng, thầm nghĩ còn có thể chịu đựng cảnh tượng này trong bao lâu.

Hắn không để Sơ Dương vào mắt, nhưng vừa rồi tận mắt chứng kiến, trái tim hắn vẫn nhói đau. Khác với Lý Trình Tiên, Tịch Phong Hà từng thật lòng thích Sơ Dương. Nếu không phải phụ hoàng tứ hôn, hiện tại người đứng bên cạnh Sơ Dương đã là Tịch Phong Hà.

Cố Chung Việt không dám nghĩ, hắn không thể chịu đựng Hà Nhi trở thành thê tử người khác. Cảm giác sắp mất đi nàng khiến hắn ngạt thở. Vậy nên hắn vọt tới, túm chặt Tịch Phong Hà.

Hắn vốn tức giận, nhưng khi lên xe ngựa, tất cả hóa thành nỗi niềm tủi thân. Hắn không muốn Tịch Phong Hà gặp lại Sơ Dương, thậm chí còn nghĩ tới việc lưu đày Sơ Dương, để hắn ta không bao giờ gặp lại Tịch Phong Hà.

Cố Chung Việt áp chế ý nghĩ ác độc trong lòng, kéo cằm Tịch Phong Hà.

“Hôm nay không tính toán với nàng vội, Giang Tranh còn đang chờ kia kìa.” Bao giờ về tính sổ sau.

Tịch Phong Hà ngẫm nghĩ, đoán rằng liên quan tới chuyện hôm qua. Nàng thoát khỏi vòng tay Cố Chung Việt, ngồi nghiêm chỉnh.

“Vậy về thôi.”

4.7 3 votes
Đánh giá bài viết
guest
0 Góp ý
Inline Feedbacks
View all comments
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x
error: Alert: Content is protected !!