Chương 49
Cảm giác sắp mất đi nàng khiến hắn ngạt thở
Edit: Quanh
Beta: Nhược Vy
***
Bởi vì Tịch An Hành tới, Tịch Phong Hà và Tịch Túc Vũ tạm thời ngừng nói chuyện.
Tịch An Hành đi quanh Tịch Phong Hà vài vòng, xác định nàng không bị thương mới yên tâm ngồi xuống.
Tịch Túc Vũ rót chén trà, “Mời phụ thân ạ.”
Tịch An Hành tiếp nhận. Ông lấy lại bình tĩnh, hỏi Tịch Phong Hà chuyện thích khách.
“Theo như lời con nói,ợcó vẻ thíchļkhách đã maiâphục ở khuívực săn bắnỉtừ lâu. Trongɩba ngày thuḷsăn, gã taícó rất nhiềuïcơ hội xuốngưtay, tại saoĺlại chọn ngàyḹcuối cùng? Lúcừđó nhiều ngườiòlắm mắt, chẳngịphải gã taỹsẽ dễ bạiĭlộ hơn sao?”ĩ
Đương phút bối²rối, Tịch PhongἴHà không nghĩẹtới việc này.ÎHiện tại TịchứAn Hành phânậtích, nàng mớiệphát hiện chuyệnἴkhông đơn giảnènhư nàng nghĩ.ïNàng ngẩng đầuờnhìn Sơ Dương,ïánh mắt nghiênòcứu tìm tòi.ẻSơ Dương mímồmôi, lảng tránhễánh mắt củaấnàng.
Tịch Phong Hàặnhìn quen vôìsố lần. Mỗiļlần nàng nóiftrúng tâm tưỏSơ Dương, hắnỉta không muốnặthừa nhận, đànhùnghiêng đầu làmἴlơ nàng. TịchiPhong Hà ngầmộhiểu, xem raịSơ Dương vàỉCố Chung Việt¹đã nghĩ tớiấtrường hợp nàyỷrồi.
“Cha, con khôngİsao. Cha đừngÎxen vào chuyệnếnày. Đại Lý³Tự không phảiễđám ăn khôngḽngồi rồi, chắcÏchắn có thểăđiều tra tườngÍtận.”
“Con đó,Ïcha con khôngẵđược quan tâmɪcon sao? Sớmébiết nhiều chuyệnệxảy ra nhưĩvậy, đáng lẽìra cha khôngầnên cho conữtiến cung. Conįcó biết vìịviệc này màínương của con[mắng cha biếtĩbao nhiêu lầnãkhông?”
Nhớ tớiìsáng nay phuɪnhân mắng ôngởxối xả, TịcháAn Hành ủẻrũ.
Tịch Phong Hàủphì cười. TừЇnhỏ nàng đãẳhay chứng kiếnậmẫu thân nhéo]tai phụ thânẵmắng mỏ. LầnĬnào Tịch AnòHành cũng mỉmễcười xin tha,ĩTịch phu nhânữlại không choóông chút mặtơmũi. Ban đầuữnô gia Tịchìphủ còn hoảngÏsợ, dần dầnặnhìn nhiều thành‹quen. Ai lạiinghĩ Tịch Thừa‹Tướng dưới mộtắngười trên vạnẹngười sợ nươngàtử tới vậy?
“Cha,îngười mau vềἶđi, còn phảiãbáo bình anẫcho nương. Baoằgiờ Trung thuềcon và HoàngồThượng sẽ vềÎthăm người.” TịchĬPhong Hà nói.
TịchêAn Hành dặnẻdò mấy câu.jTịch Phong HàIân cần tiễnẹông ra cửa.
“Nữổnhi lớn rồi,ầkhông thích ngheýcha lải nhảiínữa.” Tới khiịlên xe ngựa,ịTịch An Hànhīvẫn bất mãnălầu bầu.
“Cha, conẹtự biết chămụsóc mình. NgườiÍmau về đi.”ḹTịch Phong Hàḻđỡ Tịch AnầHành lên xe,ễlàm nũng đáp.
Xeứngựa quay trởĭvề Tịch phủ,ïTịch Phong Hà)mỉm cười nhìnẵthị vệ canhľgác xung quanh.ùNàng xoay người}đi vào, SơíDương đang đứngĩcạnh cửa.
“Hà Nhi…”ī
Bóng dáng cao‹lớn thẳng tắpἳdưới ánh mặtệtrời. Phía sauẩhắn ta làĭbụi dây thường°xuân bám đầyĭtường, lá câyòúa tàn, lungỳlay sắp rụng.ɨMùa thu lạnh¹lẽo, Tịch PhongùHà nắm chặtóáo khoác, nhìnổthẳng vào mắtũSơ Dương, hoảngẹhốt nhớ tớiἱngày xuân ấmịáp mấy năm²trước. Sơ Dươngỉchiến thắng trởễvề, từ chốiflời mời banốphủ đệ mớiẽcủa Hoàng Thượng,ẽxin được tuísửa phủ đệÏcũ. Hoàng Thượngἴgật đầu, saiồngười trang hoàngîphủ đệ, traoắtrả cho hắnửta. Tịch PhongἷHà quấn quítItheo sau, phủýTướng Quân suyítàn hoang phế.íTuy Tịch An²Hành thường xuyênằphái người tới(quét tước, nhưngἳcỏ dại vẫnjmọc đầy sân.
“Khôngĩđược, muội thấy,sợi dây nàyÏđẹp, không đượcãnhổ.”
Tịch PhongđHà ngăn hạĩnhân đang địnhînhổ dây thườngăxuân, vội quayằđầu nhìn Sơ]Dương, hỏi ýỗhắn ta.
Dây thườngờxuân mềm mạiḹxanh biếc, aiÍnhìn cũng mủiīlòng. Sơ Dươngíliếc bức tườngỉtrắng xóa, lạiổquay đầu ngắmđTịch Phong Hàíđang mong mỏiÎchờ hắn ta.
“Vậyảtheo ý muội.”ử
Tịch Phong Hàἳsung sướng nhảyỡdựng lên. Nàngỡđi tìm hoaítượng, cải tạoửphủ đệ SơĮDương theo sởỉthích bản thân.
“HuynhĬnhìn cây lêİnở nhiều hoaảchưa kìa. Đóἶlà cây lêịđẹp nhất trongỉviện của muội,ùcoi như huynhơđược lời.”
SơịDương nhìn theo,ịgió xuân thổièqua, hoa lêầtrắng muốt rungịrinh, trông giốngḹhệt Tịch PhongïHà lúc nàoìcũng nghịch ngợm.
“Ừ,ũđẹp lắm.” SơíDương mỉm cườiẵngắm gió xuânịmơn man lànảtóc nàng.
Dây thườngἳxuân xưa cũạnay đã vàng)khô, Tịch PhongiHà bừng tỉnh,ịtưởng chừng đãệcách một thếíkỷ.
“Sơ Dương…”
Nhớớlại ngày đóîbướng bỉnh cànằquấy, Tịch PhongạHà há miệng,ãmuốn nói lạiỉkhông biết bắt¹đầu từ đâu.
“Caờca đẹp quáànên không nóiĬđược gì à?”ảSơ Dương mỉmìcười.
Sơ Dương rấtíít khi cười,³nhưng mỗi lầnẵhắn ta cườiừrộ, khóe môiỹhơi nhếch lên,ἵtựa như ánhằdương ấm ápìxua tan lạnhἱlẽo ngày thu.
Đã³lâu Tịch PhongỗHà không thấyЇhắn ta cười.ἲTừ nhỏ Sơ°Dương đã kiệm²lời, trông chẳngïkhác nào đạiụnhân. Tịch Phong³Hà thích trêuĭhắn ta, mỗiợlần thấy hắnìta nghẹn cười,ḷcuối cùng chịu‹trận cười thànhốtiếng, Tịch PhongãHà sẽ cườiỏtheo. Nàng cảmágiác như bắtịđược vì saoẩsáng trên trờiõcao.
“Vâng, Sơ Dương ca ca.” Lần này Tịch Phong Hà cũng cười, nhưng ý cười đã khác xưa.
“Muội hiểu, Sơ Dương ca ca.” Tịch Phong Hà đáp.
Giận rồi sao?
“Hà Nhi, lâu rồi chúng ta chưa nói chuyện.” Sơ Dương có hơi mất mát.
Muội biết huynh không phải người giỏi nói dối. Quen nhau bao lâu, cùng nhau vượt qua năm tháng dại khờ, ăn ý giữa chúng ta không cần nói rõ.
“Hôm nay không tính toán với nàng vội, Giang Tranh còn đang chờ kia kìa.” Bao giờ về tính sổ sau.
“Cũng bởi…” Tịch Phong Hà muốn giải thích.
“Có lẽ về sau còn ít hơn.” Bóng dáng Sơ Dương thê lương đến lạ.
Cố Chung Việt ngoan ngoãn xoa đầu nàng, thầm nghĩ còn có thể chịu đựng cảnh tượng này trong bao lâu.
Cố Chung Việt áp chế ý nghĩ ác độc trong lòng, kéo cằm Tịch Phong Hà.
“Hà Nhi, huynh chỉ muốn nói… huynh mãi mãi là ca ca của muội…” Sơ Dương ủ rũ. Hắn ta không thích nói lời này, nhưng hắn ta vẫn phải nói ra.
“Muội hiểu, Sơ Dương ca ca.” Tịch Phong Hà đáp.
“Cố Chung Việt…” Tịch Phong Hà kéo ống tay áo hắn, tủi thân, “Chàng nghe ta giải thích đã…”
Muội biết huynh không phải người giỏi nói dối. Quen nhau bao lâu, cùng nhau vượt qua năm tháng dại khờ, ăn ý giữa chúng ta không cần nói rõ.
“Dạ…” Tịch Túc Vũ thở phào nhẹ nhõm.
“Cố Chung Việt, ta tiễn phụ thân hồi phủ, vừa hay gặp Sơ Dương. Chúng ta còn chưa nói được mấy câu.” Chàng đã tới rồi.
“Vậy về thôi.”
Sơ Dương giật mình, tiểu nha đầu luôn bám sau lưng hắn ta đã trưởng thành… Hoặc nói cách khác, nàng không còn giở thói trẻ con trước mặt hắn ta. Sơ Dương không biết nên nói gì, nhớ nhung, vui mừng, phẫn nộ, đôi chút ghen tỵ… Cuối cùng hắn ta mỉm cười.
“Có lẽ về sau còn ít hơn.” Bóng dáng Sơ Dương thê lương đến lạ.
Hai người cách nhau mấy thước, mắt chạm mắt, nở nụ cười hạnh phúc.
“Tịch Phong Hà! Nàng có tin mai nàng không xuống nổi giường không?”
“Hà Nhi!”
“Hà Nhi!”
Tịch Phong Hà mừng thầm, vẫn còn trả lời, xem ra không tức giận.
Nghe giọng nói quen thuộc, nụ cười trên môi Tịch Phong Hà cứng lại, da đầu run run.
Cố Chung Việt ôm chặt Tịch Phong Hà vào lòng, đề phòng trừng Sơ Dương. Phu nhân ngươi giữ thê tử ta để ngươi thông đồng với nàng đúng không?! Đê tiện! Vô sỉ!
“Vâng, Sơ Dương ca ca.” Lần này Tịch Phong Hà cũng cười, nhưng ý cười đã khác xưa.
Sơ Dương bĩu môi, bình tĩnh nhún vai.
“Không nghe!” Cố Chung Việt quay đầu, giật ống tay áo về.
Tịch Phong Hà bị Cố Chung Việt “khóa” chặt, không thể động đậy.
Hai người cách nhau mấy thước, mắt chạm mắt, nở nụ cười hạnh phúc.
Quỷ mới biết lần nào Cố Chung Việt cũng bắt quả tang nàng nói chuyện với nam tử khác. Tuy nói lần trước với Lý Trình Tiên là ngẫu nhiên, nàng cũng không tiếp xúc gì với Lý Trình Tiên, nhưng Sơ Dương hôm nay…
. . .
“Ai thèm tin. Nàng nhìn nàng cười xem, trước mặt ta nàng chưa bao giờ cười ngọt như vậy.” Cố Chung Việt nghiêng đầu, kiên quyết không nhìn Tịch Phong Hà.
“Trẫm đón Hoàng Hậu hồi cung. Đa tạ Tướng Quân Sơ Dương và Sơ phu nhân chăm sóc.” Dứt lời, Cố Chung Việt xách Tịch Phong Hà như xách gà con lên xe ngựa.
Sơ Dương xoay người nhìn Tịch Túc Vũ đứng trong góc. Mặc dù nàng ấy nhanh chóng mỉm cười, Sơ Dương vẫn nhìn thấu bất an trong mắt thê tử.
“Hà Nhi, huynh chỉ muốn nói… huynh mãi mãi là ca ca của muội…” Sơ Dương ủ rũ. Hắn ta không thích nói lời này, nhưng hắn ta vẫn phải nói ra.
“Trẫm đón Hoàng Hậu hồi cung. Đa tạ Tướng Quân Sơ Dương và Sơ phu nhân chăm sóc.” Dứt lời, Cố Chung Việt xách Tịch Phong Hà như xách gà con lên xe ngựa.
Sơ Dương nhìn bọn họ rời đi, cánh tay hơi nâng lên lại hạ xuống.
Tịch Phong Hà nơm nớp ngồi bên Cố Chung Việt, trộm đánh giá sắc mặt hắn.
Hắn ta còn có thể nói gì? Nói hắn ta thích Tịch Phong Hà, nói hắn ta biết Hoàng Thượng tứ hôn nàng với Cố Chung Việt, lặng yên chọn Tịch Túc Vũ, đơn giản bởi cặp mắt ấy có nét giống nàng. Nói cho nàng biết hắn ta không muốn nàng gả cho Cố Chung Việt, ngày hai người thành hôn hắn ta uống say không biết trời trăng?
Cố Chung Việt không thể nhịn được nữa, túm tay nàng lại gần mình.
Nếu nói ra, đối với Tịch Phong Hà và Tịch Túc Vũ đều quá tàn nhẫn.
Nếu nói ra, đối với Tịch Phong Hà và Tịch Túc Vũ đều quá tàn nhẫn.
“Xe ngựa chua quá đi mất.” Tịch Phong Hà cười trêu, nhéo mặt Cố Chung Việt.
Sơ Dương xoay người nhìn Tịch Túc Vũ đứng trong góc. Mặc dù nàng ấy nhanh chóng mỉm cười, Sơ Dương vẫn nhìn thấu bất an trong mắt thê tử.
“Phu nhân, vào nhà thôi, bên ngoài lạnh lẽo.” Sơ Dương nắm tay Tịch Túc Vũ.
“Dạ…” Tịch Túc Vũ thở phào nhẹ nhõm.
Mùa xuân năm sau dây thường xuân quấn quanh vách tường nở rộ, khi ấy người bên cạnh Sơ Dương sẽ là nàng.
. . .
Quỷ mới biết lần nào Cố Chung Việt cũng bắt quả tang nàng nói chuyện với nam tử khác. Tuy nói lần trước với Lý Trình Tiên là ngẫu nhiên, nàng cũng không tiếp xúc gì với Lý Trình Tiên, nhưng Sơ Dương hôm nay…
Tịch Phong Hà nơm nớp ngồi bên Cố Chung Việt, trộm đánh giá sắc mặt hắn.
Từ khi lên xe, Cố Chung Việt không nói gì, cũng không thèm nhìn nàng, đến cả trách mắng và ghen tức cũng không có.
Giận rồi sao?
“Hà Nhi, lâu rồi chúng ta chưa nói chuyện.” Sơ Dương có hơi mất mát.
“Cố Chung Việt…” Tịch Phong Hà kéo ống tay áo hắn, tủi thân, “Chàng nghe ta giải thích đã…”
“Không nghe!” Cố Chung Việt quay đầu, giật ống tay áo về.
“Cũng bởi…” Tịch Phong Hà muốn giải thích.
Nghe giọng nói quen thuộc, nụ cười trên môi Tịch Phong Hà cứng lại, da đầu run run.
Tịch Phong Hà mừng thầm, vẫn còn trả lời, xem ra không tức giận.
Cố Chung Việt ôm chặt Tịch Phong Hà vào lòng, đề phòng trừng Sơ Dương. Phu nhân ngươi giữ thê tử ta để ngươi thông đồng với nàng đúng không?! Đê tiện! Vô sỉ!
“Cố Chung Việt, ta tiễn phụ thân hồi phủ, vừa hay gặp Sơ Dương. Chúng ta còn chưa nói được mấy câu.” Chàng đã tới rồi.
“Ai thèm tin. Nàng nhìn nàng cười xem, trước mặt ta nàng chưa bao giờ cười ngọt như vậy.” Cố Chung Việt nghiêng đầu, kiên quyết không nhìn Tịch Phong Hà.
Hắn vốn tức giận, nhưng khi lên xe ngựa, tất cả hóa thành nỗi niềm tủi thân. Hắn không muốn Tịch Phong Hà gặp lại Sơ Dương, thậm chí còn nghĩ tới việc lưu đày Sơ Dương, để hắn ta không bao giờ gặp lại Tịch Phong Hà.
“Xe ngựa chua quá đi mất.” Tịch Phong Hà cười trêu, nhéo mặt Cố Chung Việt.
Cố Chung Việt không thể nhịn được nữa, túm tay nàng lại gần mình.
“Tịch Phong Hà! Nàng có tin mai nàng không xuống nổi giường không?”
Mùa xuân năm sau dây thường xuân quấn quanh vách tường nở rộ, khi ấy người bên cạnh Sơ Dương sẽ là nàng.
Tịch Phong Hà đầu hàng, “Đang ở bên ngoài, ăn nói linh tinh gì đấy!”
Cố Chung Việt ngoan ngoãn xoa đầu nàng, thầm nghĩ còn có thể chịu đựng cảnh tượng này trong bao lâu.
Hắn không để Sơ Dương vào mắt, nhưng vừa rồi tận mắt chứng kiến, trái tim hắn vẫn nhói đau. Khác với Lý Trình Tiên, Tịch Phong Hà từng thật lòng thích Sơ Dương. Nếu không phải phụ hoàng tứ hôn, hiện tại người đứng bên cạnh Sơ Dương đã là Tịch Phong Hà.
Cố Chung Việt không dám nghĩ, hắn không thể chịu đựng Hà Nhi trở thành thê tử người khác. Cảm giác sắp mất đi nàng khiến hắn ngạt thở. Vậy nên hắn vọt tới, túm chặt Tịch Phong Hà.
Tịch Phong Hà bị Cố Chung Việt “khóa” chặt, không thể động đậy.
Tịch Phong Hà đầu hàng, “Đang ở bên ngoài, ăn nói linh tinh gì đấy!”
Hắn vốn tức giận, nhưng khi lên xe ngựa, tất cả hóa thành nỗi niềm tủi thân. Hắn không muốn Tịch Phong Hà gặp lại Sơ Dương, thậm chí còn nghĩ tới việc lưu đày Sơ Dương, để hắn ta không bao giờ gặp lại Tịch Phong Hà.
Hắn không để Sơ Dương vào mắt, nhưng vừa rồi tận mắt chứng kiến, trái tim hắn vẫn nhói đau. Khác với Lý Trình Tiên, Tịch Phong Hà từng thật lòng thích Sơ Dương. Nếu không phải phụ hoàng tứ hôn, hiện tại người đứng bên cạnh Sơ Dương đã là Tịch Phong Hà.
Cố Chung Việt áp chế ý nghĩ ác độc trong lòng, kéo cằm Tịch Phong Hà.
“Hôm nay không tính toán với nàng vội, Giang Tranh còn đang chờ kia kìa.” Bao giờ về tính sổ sau.
Tịch Phong Hà ngẫm nghĩ, đoán rằng liên quan tới chuyện hôm qua. Nàng thoát khỏi vòng tay Cố Chung Việt, ngồi nghiêm chỉnh.
“Vậy về thôi.”



Thương nhị tỷ vãi