Vi phu đã từng là Long Ngạo Thiên – Chương 21 (1)

Chương 21 (1)

Phụ nữ sẽ ảnh hưởng tốc độ rút kiếm của ta

Editor: Zens Zens

Đăng ký nhận chương mới: Link

Quy định đọc truyện trên Website: Link

Facebook Zens Zens: Link 

***

Y không giỏi đặt tên, nghe đâu cái tên này là Tịch Sơn nữ quân kia đặt cho y.

Nghe nói lúc đó Tần Uyển Uyển đang nướng gà, người khác kể cho nàng nghe cuộc đời của y, Tần Uyển Uyển liền nói một câu: “Đây không phải là Long Ngạo Thiên của Thiên giới sao?”

Mặc dù ba chữ Long Ngạo Thiên không có ý nghĩa cụ thể, nhưng mọi người đều cảm nhận được tinh tuý cùng tính cách mà ba chữ này biểu đặt, cái tên đó vì thế truyền đi. Một truyền mười, mười truyền trăm, trước mặt mọi người gọi y Tuế Hành đạo quân, sau lưng lại gọi y Long Ngạo Thiên.

Y không ngi, thm chíưcòn cm thyĬcó chút oaiphong.

Hôm nay ydùng tiếp cáitên này khôngnhng xut phátt s uyjhiếp mà cáitên mang đến,óquan trng nhtlà y munîdùng cái tênnày đ nhcènh mình vnũcòn mt kîthù Thiênïgii đi ytr v báoïthù!

Mà sau khi,Tn Uyn Uynınghe thy cái¸tên này cũngrơi vào trmÎtư.

Đt nhiên nàngıhiu đưc vìòsao ngưi này¸li hư vinh,ĩthích khoác lác,thích làm màunhư thế.

Cha mly mt cáiítên thế này,ixem ra đâyĬlà hoàn cnhgia đình.

Cóđiu nàng khôngĩnh khp Tiêngii có aiĩtên Long Ngo¹Thiên, cùng lmch có GinHành Chi cóìbit danh này,³mà bit danhfnày còn lànàng đt.

Nhưng ycó kh nănglà Gin HànhjChi sao?

Không nóiti Gin HànhChi chưa chcbiết bn thânmình đưc gilà Long NgoThiên, cho dùĩbiết, làm saoĨy có thbáo cái tênơng ngn kiuínày ngay lúcĩbáo tên gi?

Chodù nàng khôngthích Gin HànhChi thì cũng]phi tha nhnrt cuc yàcũng là lãođi, có dángdp mà nhtđi kiếm tiênįnên có.

Lnh lùngïít nói, kiênjcưng bt khut.Nàng tng ngheìvô s liĺđn v y,ìy trong liòđn ct khíÍcng hơn kiếm,kiếm còn cngfhơn mng.

Ví dnhư lúc vncòn Tuchân gii, tngĩcó mt Tôngmôn n cưiy n tính,ábo y hátmt câu hí°kch. Y linếly thân KimĐan huyết chiếnna tháng, ditc Tông mônn.

Mc dù trongmt Tn UynUyn phn boílc, nóng ny,Ítrai thng ungéthư này cay chng khácnào tên bo[lc cung giếtngưi, nhưng °nơi k mnhĺlà vua nhưTiên gii thìĩvn hp dnívô s ngưi.Ph n yêumt ca y,đàn ông yêuíkiếm ca y.Mt mt mi,ngưi mng ysinh s phinphc, nhưng quthc cũng cókhông ít ngưiÏlén bt chưcmi th cay.

T phong thái:kiếm ý đếnɩy phc ănĬmc, Gin HànhChi đưc xemânhư đnh lưu(*)m ra conđưng debut trênĩTiên gii.

(*) Ngôisao có đni tiếng, phìbiến cao, đôngúngưi hâm mnht

Mt v lãođi như thế,mà đến tiuļthế gii, cho)dù có hįthng, y cũngkhông th nàomc y phchng phn, khôngïth nào đàođt, không th{nào châm nh phân, khôngth nào giênàng ch nhân…

Quanįtrng nht làly phm vìkiếm danh taonhã như đo°hào “Tuế Hành, y tuytIđi không thnào ly cáitên gi LongïNgo Thiên ra]la nàng.

Sau khiloi b GinHành Chi đu}tiên, nàng nhli mt lưtĬnhng ngưi quenbiết, chc chnkhông quen ngưiĺtên Long NgofThiên.

Nàng n cưôTch Sơn quanhİnăm, ch biếtĩvài nhân vtln, xem raLong Ngo Thiênnày không phiínhân vt trâuľbò gì. Tácưng đ thc°hi mà nói,ìy là caoĩth, nhưng chcùcũng ch caohơn nàng mtchút.

Có điu chÍcn cao hơnĩnàng mt chút,nàng cũng chngth ht cũngy đưc. Cóıh thng nhimèv đây,ăli cùng làơngưi lưu lc}thiên nhai, chibng bn híhp tác mtphen.

Tn Uyn Uynquyết đnh tb suy đoáníthân phn GinHành Chi, btđu gii thiuưbn thân: “Ngưi[biết tình hungÍca chú mèoíkia không?”

“Biết.”]Gin Hành Chibày ra biu²cm thâm sâukhó dò: “Tiuïtinh linh đãĩnói hết vichú chó ri.Chú mèo vatnh gic, phátľhin tht ramình trongưmt quyn sách,,mun tu luynèthành tiên, thayįđi s phn.”

Trùng sinh thôi²mà, chng cógì to tát.

TnàUyn Uyn thphào, biết làtt, nàng khicn nói vòngìvo.

Tn Uyn Uyngt đu, lyìtrà thay rưu,ígiơ cc lênĩvi Gin HànhChi: “Thôi vy,(vic ti đâutính ti đó,sau này xinình lão Đichiếu c.”

GinHành Chi gtįđu, nhp mt{hp trà: “Chúļchó và chújmèo có thÏgp nhau đây cũng chngd dàng gì.ľChúng ta cùngnhau c gng,sm ngày kết³thúc mi chuyn.”

Lão Đi nóiphi.” Tn UynUyn suy nghĩ:í“Có điu tacòn có mtîchuyn mun nhngưi.”

“Cô nói:đi.”

“Sau này,¸chú chó mun°làm nhim víTn Uyn Uynếnhìn Gin HànhɨChi, mang theoïchút cu xin:ũ“Có th bànếbc vi chúĩmèo đưc không?”ũ

Đng tác caòGin Hành Chiİkhng li, thoángjbi ri: “Vy¸phi xem tiuɩtinh linh...” GinHành Chi nhcnh nàng: “Nóbiết phóng đin.”I

Y sp bìgit thành chóđin luôn ri.

“Hiuri.” Tn UynUyn gt đu,īkhông nói thêm.

TiĨkhonh khc này,trng thái giaòhai ngưi trònên hài hoàưchưa tng có.

GinĮHành Chi ngmnghĩ: “À, cònèna.” Y vanói, va mócmt tm gươngđng nho nhđt lên bàn,đy cho TnUyn Uyn: “Cáiɪnày nên làâca cô.”

Đâyưlà cái gì?”

Tn Uyn Uynĩcm ly gương,[mt gương nháymt ti đen.Gin Hành Chi(không đ ý,cm cc tràĨlên gii thích:)Đây là Thiêndin, bo vtơca Thiên Lưu,s dĩ hncó th biếnthành dáng v{đ loi ngưi²đu da vàoɨcái này. Cóìnó, cô cóth biến thànhbt c ngưiĨnào cô tngègp.”

Tn UynUyn không lêntiếng. Nàng biếtìđây là phnthưng mà nhimăv yêu cutrao cho, vìúvy cũng khôngt chi. Cóđiu nhìn mtgương đen nhưmc, nàng c:cm thy khôngếđúng.

Tn Uyn Uynégiơ tay nimchú, mun trđi n chĭnhân trên Thiêndin, nhưng đcũxong chú ngmà Thiên dinvn không nhúcīnhích. Nàng ngngãđu nhìn GinHành Chi, nhíuòmày: “Sao nóim re vy?”ô

Gin Hành Chiïly làm lcm Thiên dinqua. Va vàotay y, ThiênĬdin ging nhưsng li, mtkính nháy mtjsáng trưng, khôiphc dáng vЇđp đ lúcànãy.

Tn Uyn Uynnghi ng nhìnGin Hành Chi:“Hình như nóInhn ngưi làmých thì phi?”

Gin Hành Chiákhông đáp. Yngưc mt nhìnv phía ctnhim v camình. Ct nhimv th ba(trong nhim vquan trng btThiên Lưu bɨđánh na vch,bên dưi nhimv là nhimóv nh chitiết.

Cái gì màɪquyến rũ ThiênũLưu, đ nchính giao đuvi Thiên Lưu,nhng th nàyúđu là vch,ïdu gch chéoni bt duynht dng liti ch “Nìchính ly đưcThiên din.

Yùsuy nghĩ mtlát mi nh,lúc y lygương t trênngưi Thiên Lưuúthì bàn taycó vết thương,àhn khi đóímáu chy vàoÍThiên din, khiếnânó lp tc)nhn ch.

“Bây giTn Uyn Uyníkhông quan tâmmy, gõ lênếgương: “Ch cóïngưi có thÎs dng đưc,giúp ta điïmt đi.”

Haingưi va chon Vn TâmTông, Gin HànhÏChi không gpbao nhiêu ngưi,nhưng Tn Vãnlà ngưi caVn Tâm Tông.

GinHành Chi khôngơlên tiếng, yếhơi đau lòngnhìn đim tíchúlũy mà mìnhch ly đưcImt na trênmàn hình.

H thngtng nói đimĬtích lũy làquyn hn. Đim¹tích lũy càngcao, chuyn ycó th làmícàng nhiu. Đimtích lũy đcao, y thmįchí có thmang sc mnhcơ th mìnhĩti thế giinày.

Lúc trưc khôngĩbiết quý đimtích lũy, bâygi y cònĩthiếu 400, khôngīc gng hơnèthì làm saoêcp tc đưa)Tn Vãn phiìthăng?

Y suy nghĩ.iQua mt hi,]y cn răngènói: “Đ tanghĩ cách.”

ThyíGin Hành Chikiên quyết, TnUyn Uyn ngápdài: “Vy ngưiĪnghiên cu đi,ta đi ngòtrưc.”

Gin HànhChi gt đu,Tn Uyn Uynnm xung giưngmình. Va lênĭgiưng, nàng đãľthy dòng “Thi²gian tĩnh toĩcòn li: 1ľgi chp nhưfđiên.

Nàng hít sâu]mt hơi, kimchế s thngkh trong lòng,xếp chân tĩnhto.

Va vn hànhlinh lc toànthân, nàng chtînhn ra khôngЇthy Long đan)đâu.

Nhưng khítc Long đan°vn còn trong cơ thĮnàng, Tn UynUyn không khijnhíu mày.

“38.” Nàngnghi hoc hi:Long đan đâuīri, cu biếtkhông?”

Ký ch,ľquyn hn caɩcô không đ.”38 đáp đúngtiêu chun, nhưng,nghĩ mt hi,ïnó vn nóiĩcho nàng biết:}Ch cô đếnM kiếm sbiết xy raìchuyn gì thôi.”

Tn Uyn Uynnghe vy thìíkhông hi nhiuĭna.

Tht ra khôngìcn 38 nói,ïnàng cũng cóth đoán ra[đi khái.

Kiếp trưcľTô Nguyt Lythăng cp ccnhanh, chưa timưi năm đãphi thăng thưnggii. Tn VãnĪchết trưc khinàng ta phiīthăng, không biếtnàng ta phithăng thế nào,nhưng có mtđim rt rõràng trong tríónh Tn Vãn.

Sếphn thiên mnhca Tô NguytâLy bt đuЇt viên Longìđan này. Sauɪkhi có Longđan, Tô NguytLy thăng cpnhanh chóng, cóâth thy Longĩđan chính làìcơ duyên quantrng trong vicïTô Nguyt Lyphi thăng.

Còn rtcuc Long đan[này dùng thếênào thì phiĭđi cơ duyênhin l b{mt tht sđca nó miìbiết đưc.

Tn Uyn:Uyn suy nghĩ,ànhm mt nhpđnh.

Gin Hành Chicm giác đưcĩlinh khí biếnìhoá, liếc nhìnnàng, vô cùng²vui mng.

B dng²c gng lnnày, cui cùngìcũng có chútôdáng dp caɨĐi n chínhtrùng sinh.

C haiìcùng c gng.êQua mt đêm,ɪngoài ca vanglên tiếng gõ,Tn Uyn Uynım mt. Pháthin Gin Hành¹Chi không °trong phòng, nànghít mũi, tnh°táo li mtchút ri miĩxung giưng. Vam ca, nàngđã nhìn thyjmt thanh niêncm gy điòtang trên tay,°mm cưi đngđy.

Tn Uyn Uynđóng “rm caîli, không phiThiên Lưu chếtòri sao?!

Sc mtõthanh niên ngoàiíca cng đ,ìvi lên tiếng:“Cô nương, tih là BáchTuế Ưu caQu Thành, khôngphi Thiên LưuĨlúc trưc.”

TnUyn Uyn bĩnh]tĩnh chc látmi nhn ramình ng chưatnh. Nàng gãiÍđu, o nãonói: “Đo huđi mt chút.”

Dt li, nàngnhanh chóng thayy phc, tyîra sơ lưcri mi mýca ln na.

Hànhúđng này caīnàng tn khôngĨít thi gian.ɪTuy nhiên sauïkhi m ca,[nàng phát hiniBách Tuế Ưuđng đìnhvin xoay đuli, gương mtkhông h cóíý pht lòng.

Hnâl phép gtđu vi TnóUyn Uyn: “Cônương, chào buiľsáng.”

“Bách… Bách đạo hữu.”

Giản Hành Chi đang ăn cơm ngẩng đầu nhìn Tần Uyển Uyển, y hiểu ý nàng, dứt khoát tự báo tên tuổi: “Tại hạ Long Ngạo Thiên.”

“Đây là quy định nhà ăn do một vị tiền bối Thiên Kiếm Tông tên Tô Thanh Y(*) đặt ra, ta đi lấy phiếu cho đạo hữu.”

Không biết tại sao nhìn gương mặt đó của Bách Tuế Ưu, Tần Uyển Uyển bỗng cảm thấy trời lạnh xuống, hoảng hốt khiếp sợ.

Đang định mở miệng nói gì đó, bỗng nàng nghe thấy ngoài cửa nhà ăn xôn xao. Tần Uyển Uyển quay đầu, hô hấp chợt cứng lại.

“Có chuyện gì sao?”

Nghe vậy, Giản Hành Chi và Tần Uyển Uyển nhìn nhau gật đầu không nói.

“Hôm qua nhờ có cô nương và một vị đạo hữu khác cứu giúp, tại hạ cố ý dò hỏi nơi ở hai vị, đến đây cảm tạ.”

“Vậy không còn gì tốt hơn.” Tần Uyển Uyển chợt nhớ: “Chờ một lát, ta lấy khăn che mặt.”

Bách Tuế Ưu đang giải thích, Giản Hành Chi cau mày: “Dưới Kim Đan? Ta và cô ta đều đã đến Kim Đan…”

Bách Tuế Ưu nói chuyện hết sức cung kính lễ độ, giọng điệu từ tốn chậm rãi. Tần Uyển Uyển quan sát hắn, phát hiện đúng là Thiên Lưu cố tình bắt chước hành vi phong thái của Bách Tuế Ưu, nhưng chung quy cũng chỉ được vẻ ngoài giống với bản gốc.

Tần Uyển Uyển theo bản năng dịch sang bên cạnh, nghe thấy giọng Giản Hành Chi vang lên: “Tới ăn cơm?”

Bách Tuế Ưu nghe vậy, khó tin hỏi: “Đây là tên thật sao? Chẳng lẽ đạo hữu đang nói dối ta?”

Trên người Bách Tuế Ưu có khí chất thư sinh khó tả, hơi thở thoảng mùi đàn hương, ánh mắt thuần khiết trong sáng, khí chất như trúc như tùng.

Nghĩ tới người ở Thiên Kiếm Tông phức tạp, lại đang dịp Đại hội đấu kiếm, lỡ như gặp phải người Vấn Tâm Tông thì phiền phức. Tần Uyển Uyển quay về phòng lấy ra một mạng che mặt đeo lên, quay lại nói với Bách Tuế Ưu: “Bách đạo hữu, đi thôi.”

Tần Uyển Uyển vội ngoảnh mặt đi. Bách Tuế Ưu ngạc nhiên hỏi: “Đạo hữu quen người này à?”

Hắn vừa mở miệng đã tách bạch giữa mình với Thiên Lưu. Tần Uyển Uyển thả lỏng, khoát tay nói: “Chúng ta chỉ tiện tay, Bách đạo hữu không cần để trong lòng.”

“Chuyện này đúng là sư môn đã căn dặn kỹ.” Bách Tuế Ưu cười nói: “Mặc dù Đại hội đấu kiếm gọi là đại hội, nhưng không phải lấy phương thức thi đấu tỉ võ. Bản thân phía trước Mộ kiếm Thiên Kiếm Tông là một Mật cảnh, ai vượt qua thử thách Mật cảnh mới có thể đi vào Mộ kiếm. Mật cảnh chỉ cho phép người dưới kỳ Kim Đan tiến vào, mà mỗi lần Mộ kiếm mở chỉ có thể đi vào mười người, cho nên chỉ có mười người ra khỏi Mật cảnh trước mới có thể vào Mộ kiếm chọn kiếm.”

“Ta…” Tần Uyển Uyển ngập ngừng, báo tên: “Tần Uyển Uyển.”

“Ơn cứu mạng là nhân quả, tương lai nếu có việc cần…” Bách Tuế Ưu gỡ một xâu tiền đồng buộc dây đỏ trên người xuống: “Cô nương có thể dùng đồng tiền gọi ta.”

Không biết tại sao nhìn gương mặt đó của Bách Tuế Ưu, Tần Uyển Uyển bỗng cảm thấy trời lạnh xuống, hoảng hốt khiếp sợ.

“Ờ.”

Động tác cầm đũa của Giản Hành Chi khựng lại. Bách Tuế Ưu lướt qua khuôn mặt hai người, khó tin hỏi: “Tán tu?”

“Khách sáo, khách sáo .”

Bách Tuế Ưu ngẩn người, lúc này mới nhớ ra: “Ta quên chưa hỏi tôn tính đại danh cô nương là gì?”

Mặc dù ngoài miệng Tần Uyển Uyển từ chối nhưng vẫn nhận lấy đồng tiền, kế tiếp nàng sực nhớ: “Bách đạo hữu đã ăn sáng chưa? Hay là đi ăn chung?”

“Bách… Bách đạo hữu.”

“Tại hạ đã ăn rồi.” Bách Tuế Ưu mỉm cười: “Sáng sớm, ta đã đi một vòng Thiên Kiếm Tông. Nếu đạo hữu không ngại, ta có thể dẫn đường, giới thiệu Thiên Kiếm Tông cho đạo hữu.”

Bách Tuế Ưu gật đầu, dịch sang một bên, lui về sau nửa bước, đi bên cạnh Tần Uyển Uyển, cùng đến nhà ăn.

Nàng nhìn thấy một thanh niên bạch sam lam y(*), tóc buộc nửa đầu bằng lụa trắng, chắp kiếm sau lưng, khí chất lạnh lẽo thấu xương đi vào.

Động tác Tần Uyển Uyển khựng lại, bình tĩnh một hồi mới nhận ra: “Là người?”

“Vậy không còn gì tốt hơn.” Tần Uyển Uyển chợt nhớ: “Chờ một lát, ta lấy khăn che mặt.”

“Không quen, không quen.”

Nghĩ tới người ở Thiên Kiếm Tông phức tạp, lại đang dịp Đại hội đấu kiếm, lỡ như gặp phải người Vấn Tâm Tông thì phiền phức. Tần Uyển Uyển quay về phòng lấy ra một mạng che mặt đeo lên, quay lại nói với Bách Tuế Ưu: “Bách đạo hữu, đi thôi.”

Nhất là khí thế cầm kiếm kia, quả thật y như đúc.

Tần Uyển Uyển gật đầu, Bách Tuế Ưu cảm khái: “Quả nhiên cao nhân tại dân gian.”

Thiên Kiếm Tông là mạch truyền thừa lâu đời trong ba Đại tông môn, sản sinh không ít nhân vật kiệt xuất, một hậu viện thôi mà đâu đâu cũng là cảnh đẹp, bước bước đều có câu chuyện.

Bách Tuế Ưu gật đầu, dịch sang một bên, lui về sau nửa bước, đi bên cạnh Tần Uyển Uyển, cùng đến nhà ăn.

Nàng nhìn Bách Tuế Ưu xếp đũa cho mình, thanh xuân xưa cũ lại ùa về.

Thiên Kiếm Tông là mạch truyền thừa lâu đời trong ba Đại tông môn, sản sinh không ít nhân vật kiệt xuất, một hậu viện thôi mà đâu đâu cũng là cảnh đẹp, bước bước đều có câu chuyện.

Tần Uyển Uyển nghe thấy lời chỉ điểm tràn ngập khí chất lão Đại của Giản Hành Chi thì ngoan ngoãn cầm đũa. Bấy giờ, nàng mới nhớ tới Bách Tuế Ưu đối diện, nhanh chóng giới thiệu: “Đây là người mà hôm đó cứu người ở trong hang động…”

Vì Tần Uyển Uyển nhìn chằm chằm thời gian quá dài, rốt cuộc thanh niên đứng ở cửa cũng nhận ra. Y nhận phiếu cơm, gọi món, sau đó lạnh mắt quay đầu nhìn sang Tần Uyển Uyển.

Dường như Bách Tuế Ưu rất quen thuộc Thiên Kiếm Tông, tài ăn nói của hắn lại tốt, giới thiệu suốt đường đi cho Tần Uyển Uyển. Nếu như có người đi qua, hắn sẽ cẩn thận ngăn cách giữa người đó và Tần Uyển Uyển. Nếu ra ngoài trời, nắng còn chưa chiếu xuống thì gậy đại tang của hắn đã hoá thành một cây dù che trên đỉnh đầu.

Săn sóc chu đáo từng ly từng tí, chỉ với khoảng cách từ phòng khách ở tới nhà ăn mà thiện cảm của Tần Uyển Uyển đối với hắn đã tăng lên gấp bội.

“Tại hạ đã ăn rồi.” Bách Tuế Ưu mỉm cười: “Sáng sớm, ta đã đi một vòng Thiên Kiếm Tông. Nếu đạo hữu không ngại, ta có thể dẫn đường, giới thiệu Thiên Kiếm Tông cho đạo hữu.”

Hai người bước vào nhà ăn. Tần Uyển Uyển phát hiện nơi này cực kỳ giống nhà ăn đại học.

“Đây là quy định nhà ăn do một vị tiền bối Thiên Kiếm Tông tên Tô Thanh Y(*) đặt ra, ta đi lấy phiếu cho đạo hữu.”

Giản Hành Chi nhìn nàng bằng ánh mắt nhìn kẻ ngu. Y đặt đũa lên bàn, sau khi sắp xếp ngay ngắn thì bắt đầu động đũa ăn cơm: “Ăn nhanh đi, ăn xong trở về tu luyện. Cô vừa kết Đan, phải củng cố một chút mới tốt.”

“Khách sáo, khách sáo .”

(*) Bạch sam lam y: áo trong trắng, áo ngoài xanh lam.Nghe vậy, Giản Hành Chi và Tần Uyển Uyển nhìn nhau gật đầu không nói.Nhất là khí thế cầm kiếm kia, quả thật y như đúc.(*) Tên nữ chính trong truyện “Kiếm tiên là bạn trai cũ của ta” của Mặc Thư Bạch

Dứt lời, Bách Tuế Ưu đi lấy phiếu cơm, trả tiền xong thì dẫn Tần Uyển Uyển đi gọi món.

Bách Tuế Ưu nói chuyện hết sức cung kính lễ độ, giọng điệu từ tốn chậm rãi. Tần Uyển Uyển quan sát hắn, phát hiện đúng là Thiên Lưu cố tình bắt chước hành vi phong thái của Bách Tuế Ưu, nhưng chung quy cũng chỉ được vẻ ngoài giống với bản gốc.

Hai người gọi món xong xuôi, Bách Tuế Ưu dẫn Tần Uyển Uyển tìm chỗ ngồi đối diện nhau. Tần Uyển Uyển bỗng nhiên hoài niệm thời gian này, có cảm giác giống như yêu đương với người ta ở đại học.

Nàng nhìn Bách Tuế Ưu xếp đũa cho mình, thanh xuân xưa cũ lại ùa về.

(*) Bạch sam lam y: áo trong trắng, áo ngoài xanh lam.

Hắn vừa mở miệng đã tách bạch giữa mình với Thiên Lưu. Tần Uyển Uyển thả lỏng, khoát tay nói: “Chúng ta chỉ tiện tay, Bách đạo hữu không cần để trong lòng.”

Đang định mở miệng nói gì đó, bỗng nàng nghe thấy ngoài cửa nhà ăn xôn xao. Tần Uyển Uyển quay đầu, hô hấp chợt cứng lại.

Nàng nhìn thấy một thanh niên bạch sam lam y(*), tóc buộc nửa đầu bằng lụa trắng, chắp kiếm sau lưng, khí chất lạnh lẽo thấu xương đi vào.

Tần Uyển Uyển cụp đầu như chim cút, sợ hấp dẫn sự chú ý của người nọ.

“Lý Tứ.” Tần Uyển Uyển trả lời trôi chảy hơn nhiều: “Chúng ta là huynh muội.”

Tần Uyển Uyển khựng lại. Nàng suy nghĩ, Bách Tuế Ưu nói cũng đúng, bọn họ không thể cứ lấy cái tên này trà trộn trong Tu chân giới được, có vẻ không thành thật tí nào.Đang định mở miệng nói gì đó, bỗng nàng nghe thấy ngoài cửa nhà ăn xôn xao. Tần Uyển Uyển quay đầu, hô hấp chợt cứng lại.(*) Bạch sam lam y: áo trong trắng, áo ngoài xanh lam.

Người đó vừa vào phòng, mọi người lập tức nhìn sang, bị tổ hợp quỷ dị này làm kinh ngạc. Nhưng sau khoảnh khắc kinh ngạc ngắn ngủi, Tần Uyển Uyển lập tức biến thành khiếp sợ.

Dường như Bách Tuế Ưu rất quen thuộc Thiên Kiếm Tông, tài ăn nói của hắn lại tốt, giới thiệu suốt đường đi cho Tần Uyển Uyển. Nếu như có người đi qua, hắn sẽ cẩn thận ngăn cách giữa người đó và Tần Uyển Uyển. Nếu ra ngoài trời, nắng còn chưa chiếu xuống thì gậy đại tang của hắn đã hoá thành một cây dù che trên đỉnh đầu.

Dường như người đó vừa mới luyện công buổi sáng xong, trán vẫn còn rịn lớp mồ hôi mỏng, ngũ quan không quá xuất chúng, nhưng tướng tá cực tốt, nét cằm thanh thoát xinh đẹp, hợp với khí chất của hắn, dù ngũ quan bình thường nhưng vẫn khiến người khác không dời nổi mắt.

Nhưng sau khi tu sĩ kia và Tần Uyển Uyển chạm mắt, y lại nhíu mày, dứt khoát bưng cơm đi qua, đặt khay thức ăn xuống, đập kiếm lên bàn, ngồi trước mặt Tần Uyển Uyển.

Người đó vừa vào phòng, mọi người lập tức nhìn sang, bị tổ hợp quỷ dị này làm kinh ngạc. Nhưng sau khoảnh khắc kinh ngạc ngắn ngủi, Tần Uyển Uyển lập tức biến thành khiếp sợ.

Bởi vì nàng nhận ra mắt mũi miệng này mà xoay một chút, đường nét nhạt đi một chút, ánh mắt và hình dáng này sao trông giống Giản Hành Chi quá vậy?!

Săn sóc chu đáo từng ly từng tí, chỉ với khoảng cách từ phòng khách ở tới nhà ăn mà thiện cảm của Tần Uyển Uyển đối với hắn đã tăng lên gấp bội.

Nhất là khí thế cầm kiếm kia, quả thật y như đúc.

“Có chuyện gì sao?”

Trong chớp mắt, nàng bắt đầu hoài nghi có phải bản thân bị Giản Hành Chi đánh đến tâm lý có vấn đề, nhìn ai cũng giống y hay không.

(*) Bạch sam lam y: áo trong trắng, áo ngoài xanh lam.

Vì Tần Uyển Uyển nhìn chằm chằm thời gian quá dài, rốt cuộc thanh niên đứng ở cửa cũng nhận ra. Y nhận phiếu cơm, gọi món, sau đó lạnh mắt quay đầu nhìn sang Tần Uyển Uyển.

Trên người Bách Tuế Ưu có khí chất thư sinh khó tả, hơi thở thoảng mùi đàn hương, ánh mắt thuần khiết trong sáng, khí chất như trúc như tùng.

Tần Uyển Uyển vội ngoảnh mặt đi. Bách Tuế Ưu ngạc nhiên hỏi: “Đạo hữu quen người này à?”

Ba người ăn xong bữa sáng. Giản Hành Chi và Tần Uyển Uyển kể lại quá trình quen biết giữa bọn họ và Thiên Lưu. Bách Tuế Ưu lộ vẻ thương cảm: “Nói như vậy, e rằng sư thúc Mục Nghĩa và sư điệt Mục Thanh của ta đã trúng độc thủ của Thiên Lưu. Hai vị không những đã cứu ta, mà còn là ân nhân giúp ta báo thù.”

“Không quen, không quen.”

Tần Uyển Uyển cụp đầu như chim cút, sợ hấp dẫn sự chú ý của người nọ.

Trong chớp mắt, nàng bắt đầu hoài nghi có phải bản thân bị Giản Hành Chi đánh đến tâm lý có vấn đề, nhìn ai cũng giống y hay không.

Nhưng sau khi tu sĩ kia và Tần Uyển Uyển chạm mắt, y lại nhíu mày, dứt khoát bưng cơm đi qua, đặt khay thức ăn xuống, đập kiếm lên bàn, ngồi trước mặt Tần Uyển Uyển.

(*) Tên nữ chính trong truyện “Kiếm tiên là bạn trai cũ của ta” của Mặc Thư Bạch

Nghe vậy, Tần Uyển Uyển nhẹ nhõm, hỏi tiếp: “Vậy thử thách trong Mật cảnh là gì?”

Tần Uyển Uyển theo bản năng dịch sang bên cạnh, nghe thấy giọng Giản Hành Chi vang lên: “Tới ăn cơm?”

Động tác Tần Uyển Uyển khựng lại, bình tĩnh một hồi mới nhận ra: “Là người?”

Giản Hành Chi nhìn nàng bằng ánh mắt nhìn kẻ ngu. Y đặt đũa lên bàn, sau khi sắp xếp ngay ngắn thì bắt đầu động đũa ăn cơm: “Ăn nhanh đi, ăn xong trở về tu luyện. Cô vừa kết Đan, phải củng cố một chút mới tốt.”

“Ờ.”

“Ơn cứu mạng là nhân quả, tương lai nếu có việc cần…” Bách Tuế Ưu gỡ một xâu tiền đồng buộc dây đỏ trên người xuống: “Cô nương có thể dùng đồng tiền gọi ta.”

Tần Uyển Uyển nghe thấy lời chỉ điểm tràn ngập khí chất lão Đại của Giản Hành Chi thì ngoan ngoãn cầm đũa. Bấy giờ, nàng mới nhớ tới Bách Tuế Ưu đối diện, nhanh chóng giới thiệu: “Đây là người mà hôm đó cứu người ở trong hang động…”

“Không biết.” Bách Tuế Ưu lắc đầu: “Mật cảnh sẽ căn cứ vào phẩm chất riêng của người tiến vào mà thiết lập thử thách khác nhau, có khi tỉ võ, có khi thi vẽ, lại có khi sống bên trong một kiếp, cũng có khi thi làm đậu hủ, không ai biết sẽ thi cái gì.”

Tần Uyển Uyển do dự một lúc: “Trương Tam.”

Bách Tuế Ưu ngẩn người, lúc này mới nhớ ra: “Ta quên chưa hỏi tôn tính đại danh cô nương là gì?”

“Lý Tứ.” Tần Uyển Uyển trả lời trôi chảy hơn nhiều: “Chúng ta là huynh muội.”

Bách Tuế Ưu nghe vậy, khó tin hỏi: “Đây là tên thật sao? Chẳng lẽ đạo hữu đang nói dối ta?”

Tần Uyển Uyển khựng lại. Nàng suy nghĩ, Bách Tuế Ưu nói cũng đúng, bọn họ không thể cứ lấy cái tên này trà trộn trong Tu chân giới được, có vẻ không thành thật tí nào.

Giản Hành Chi đang ăn cơm ngẩng đầu nhìn Tần Uyển Uyển, y hiểu ý nàng, dứt khoát tự báo tên tuổi: “Tại hạ Long Ngạo Thiên.”

“Ta…” Tần Uyển Uyển ngập ngừng, báo tên: “Tần Uyển Uyển.”

Động tác cầm đũa của Giản Hành Chi khựng lại. Bách Tuế Ưu lướt qua khuôn mặt hai người, khó tin hỏi: “Tán tu?”

Tần Uyển Uyển gật đầu, Bách Tuế Ưu cảm khái: “Quả nhiên cao nhân tại dân gian.”

Ba người ăn xong bữa sáng. Giản Hành Chi và Tần Uyển Uyển kể lại quá trình quen biết giữa bọn họ và Thiên Lưu. Bách Tuế Ưu lộ vẻ thương cảm: “Nói như vậy, e rằng sư thúc Mục Nghĩa và sư điệt Mục Thanh của ta đã trúng độc thủ của Thiên Lưu. Hai vị không những đã cứu ta, mà còn là ân nhân giúp ta báo thù.”

“Không nên nói như vậy…” Tần Uyển Uyển khoát tay: “Đều là tiện tay mà thôi.”

“Chuyện nay không sao.” Bách Tuế Ưu khoát tay: “Quy định dưới Kim Đan không bắt buộc, chỉ là thường quy của môn phái. Bởi vì trong Đại tông môn, chỉ có tu sĩ dưới kỳ Kim Đan mới chưa có pháp bảo bổn mệnh, phải vào Mộ kiếm chọn kiếm. Hai vị vừa không có pháp bảo bổn mạng, lại không có môn phái ràng buộc, đến lúc đó áp chế tu vi đến Trúc Cơ thì chẳng có ảnh hưởng gì lớn.”

Ngẫm nghĩ, nàng lại nói tiếp: “Nếu Bách đạo hữu cảm thấy không yên lòng, chi bằng kể cho chúng ta nghe xem lần này Đại hội đấu kiếm thi đấu thế nào?”

Mặc dù ngoài miệng Tần Uyển Uyển từ chối nhưng vẫn nhận lấy đồng tiền, kế tiếp nàng sực nhớ: “Bách đạo hữu đã ăn sáng chưa? Hay là đi ăn chung?”

“Chuyện này đúng là sư môn đã căn dặn kỹ.” Bách Tuế Ưu cười nói: “Mặc dù Đại hội đấu kiếm gọi là đại hội, nhưng không phải lấy phương thức thi đấu tỉ võ. Bản thân phía trước Mộ kiếm Thiên Kiếm Tông là một Mật cảnh, ai vượt qua thử thách Mật cảnh mới có thể đi vào Mộ kiếm. Mật cảnh chỉ cho phép người dưới kỳ Kim Đan tiến vào, mà mỗi lần Mộ kiếm mở chỉ có thể đi vào mười người, cho nên chỉ có mười người ra khỏi Mật cảnh trước mới có thể vào Mộ kiếm chọn kiếm.”

Tần Uyển Uyển do dự một lúc: “Trương Tam.”

Bách Tuế Ưu đang giải thích, Giản Hành Chi cau mày: “Dưới Kim Đan? Ta và cô ta đều đã đến Kim Đan…”

Tần Uyển Uyển khựng lại. Nàng suy nghĩ, Bách Tuế Ưu nói cũng đúng, bọn họ không thể cứ lấy cái tên này trà trộn trong Tu chân giới được, có vẻ không thành thật tí nào.

“Chuyện nay không sao.” Bách Tuế Ưu khoát tay: “Quy định dưới Kim Đan không bắt buộc, chỉ là thường quy của môn phái. Bởi vì trong Đại tông môn, chỉ có tu sĩ dưới kỳ Kim Đan mới chưa có pháp bảo bổn mệnh, phải vào Mộ kiếm chọn kiếm. Hai vị vừa không có pháp bảo bổn mạng, lại không có môn phái ràng buộc, đến lúc đó áp chế tu vi đến Trúc Cơ thì chẳng có ảnh hưởng gì lớn.”

Ngẫm nghĩ, nàng lại nói tiếp: “Nếu Bách đạo hữu cảm thấy không yên lòng, chi bằng kể cho chúng ta nghe xem lần này Đại hội đấu kiếm thi đấu thế nào?”

Nghe vậy, Tần Uyển Uyển nhẹ nhõm, hỏi tiếp: “Vậy thử thách trong Mật cảnh là gì?”

“Không biết.” Bách Tuế Ưu lắc đầu: “Mật cảnh sẽ căn cứ vào phẩm chất riêng của người tiến vào mà thiết lập thử thách khác nhau, có khi tỉ võ, có khi thi vẽ, lại có khi sống bên trong một kiếp, cũng có khi thi làm đậu hủ, không ai biết sẽ thi cái gì.”

Nghe vậy, Giản Hành Chi và Tần Uyển Uyển nhìn nhau gật đầu không nói.

4.7 13 votes
Đánh giá bài viết
Nhận thông báo email
Nhận thông báo cho
guest

7 Góp ý
Inline Feedbacks
View all comments
Azan0306
Azan0306
1 Năm Cách đây

Có thể đó, chỉ cần không chịu điện giật thì gì anh cũng làm hết.

Azan0306
Azan0306
1 Năm Cách đây

Bạn Long Ngạo Thiên nên học hỏi Bách Tuế Ưu nhiều nhiều nhé, nhìn người ta lấy được thiện cảm của nữ chính kìa.

Azan0306
Azan0306
1 Năm Cách đây

Có Tô Thanh Y kìa, có thể nào gặp Tần Tử Thực luôn hông?

Quần chúng ăn dưa
Quần chúng ăn dưa
Reply to  Azan0306
1 Năm Cách đây

h này chắc hai đứa nó phi thăng lâu rùi =))))

Yang
Yang
Reply to  Quần chúng ăn dưa
7 Tháng Cách đây

Cho mình hỏi 2 người các bạn nói trong truyện nào thế ạ

Azan0306
Azan0306
1 Năm Cách đây

Anh mình mạnh quá hông biết nó cho thi gì.

tranngocmai0912
tranngocmai0912
1 Năm Cách đây

Nghe cái tên Tần Uyển Uyển là anh khựng người lại ngay ấy mà

7
0
Would love your thoughts, please comment.x
error: Alert: Content is protected !!