Chương 21 (1)
Phụ nữ sẽ ảnh hưởng tốc độ rút kiếm của ta
Editor: Zens Zens
Đăng ký nhận chương mới: Link
Quy định đọc truyện trên Website: Link
Facebook Zens Zens: Link
***
Y không giỏi đặt tên, nghe đâu cái tên này là Tịch Sơn nữ quân kia đặt cho y.
Nghe nói lúc đó Tần Uyển Uyển đang nướng gà, người khác kể cho nàng nghe cuộc đời của y, Tần Uyển Uyển liền nói một câu: “Đây không phải là Long Ngạo Thiên của Thiên giới sao?”
Mặc dù ba chữ Long Ngạo Thiên không có ý nghĩa cụ thể, nhưng mọi người đều cảm nhận được tinh tuý cùng tính cách mà ba chữ này biểu đặt, cái tên đó vì thế truyền đi. Một truyền mười, mười truyền trăm, trước mặt mọi người gọi y Tuế Hành đạo quân, sau lưng lại gọi y Long Ngạo Thiên.
Y không ngại, thậm chíưcòn cảm thấyĬcó chút oaiậphong.
Hôm nay yầdùng tiếp cáiỏtên này khôngἳnhững xuất phátừtừ sự uyjhiếp mà cáiἳtên mang đến,óquan trọng nhấtἲlà y muốnîdùng cái tênἷnày để nhắcènhở mình vẫnũcòn một kẻîthù ở Thiênïgiới đợi yỗtrở về báoïthù!
Mà sau khi,Tần Uyển Uyểnınghe thấy cái¸tên này cũngḷrơi vào trầmÎtư.
Đột nhiên nàngıhiểu được vìòsao người này¸lại hư vinh,ĩthích khoác lác,ằthích làm màuạnhư thế.
Cha mẹỷlấy một cáiítên thế này,ixem ra đâyĬlà hoàn cảnhỉgia đình.
Cóốđiều nàng khôngĩnhớ khắp Tiênịgiới có aiĩtên Long Ngạo¹Thiên, cùng lắmẽchỉ có GiảnạHành Chi cóìbiệt danh này,³mà biệt danhfnày còn làớnàng đặt.
Nhưng yḷcó khả năngỉlà Giản HànhjChi sao?
Không nóiửtới Giản HànhḹChi chưa chắcựbiết bản thânỹmình được gọiửlà Long NgạoủThiên, cho dùĩbiết, làm saoĨy có thểổbáo cái tênơngớ ngẩn kiểuínày ngay lúcĩbáo tên giả?
Choọdù nàng khôngỵthích Giản HànhớChi thì cũng]phải thừa nhậnởrốt cuộc yàcũng là lãoớđại, có dángấdấp mà nhấtἵđại kiếm tiênįnên có.
Lạnh lùngïít nói, kiênjcường bất khuất.ỉNàng từng ngheìvô số lờiĺđồn về y,ìy trong lờiòđồn cốt khíÍcứng hơn kiếm,ẫkiếm còn cứngfhơn mạng.
Ví dụẹnhư lúc vẫnỉcòn ở Tuắchân giới, từngĩcó một Tôngữmôn nọ cườiừy nữ tính,ábảo y hátỏmột câu hí°kịch. Y liềnếlấy thân KimἴĐan huyết chiếnằnửa tháng, diệtἰcả Tông mônἷnọ.
Mặc dù trongỉmắt Tần UyểnệUyển phần bạoílực, nóng nảy,Ítrai thẳng ungéthư này củaḷy chẳng khácḻnào tên bạo[lực cuồng giếtốngười, nhưng ở°nơi kẻ mạnhĺlà vua nhưủTiên giới thìĩvẫn hấp dẫnívô số người.ἲPhụ nữ yêuḽmặt của y,ịđàn ông yêuíkiếm của y.ịMột mặt mọi,người mắng yịsinh sự phiềnẳphức, nhưng quảἰthực cũng cóệkhông ít ngườiÏlén bắt chướcịmọi thứ củaẽy.
Từ phong thái:kiếm ý đếnɩy phục ănĬmặc, Giản HànhặChi được xemânhư đỉnh lưu(*)ẹmở ra conịđường debut trênĩTiên giới.
(*) Ngôiỉsao có độồnổi tiếng, phổìbiến cao, đôngúngười hâm mộἰnhất
Một vị lãoịđại như thế,mà đến tiểuļthế giới, cho)dù có hệįthống, y cũngỗkhông thể nàoἰmặc y phụcḻhồng phấn, khôngïthể nào đàoỗđất, không thể{nào châm nổỏhố phân, khôngẽthể nào gọiênàng chủ nhân…
Quanįtrọng nhất làḻlấy phẩm vịìkiếm danh taoḷnhã như đạo°hào “Tuế Hành”ẻ, y tuyệtIđối không thể‹nào lấy cáiỉtên giả LongïNgạo Thiên ra]lừa nàng.
Sau khiờloại bỏ GiảnệHành Chi đầu}tiên, nàng nhớừlại một lượtĬnhững người quenổbiết, chắc chắnỵkhông quen ngườiĺtên Long NgạofThiên.
Nàng ẩn cưôTịch Sơn quanhİnăm, chỉ biếtĩvài nhân vậtệlớn, xem raẵLong Ngạo Thiênỳnày không phảiínhân vật trâuľbò gì. Từácường độ thức°hải mà nói,ìy là caoĩthủ, nhưng chắcùcũng chỉ caoẽhơn nàng mộtỷchút.
Có điều chỉÍcần cao hơnĩnàng một chút,ảnàng cũng chẳngḻthể hất cũngộy được. Cóıhệ thống nhiệmèvụ ở đây,ălại cùng làơngười lưu lạc}thiên nhai, chiỹbằng bọn họíhợp tác mộtịphen.
Tần Uyển Uyểnἷquyết định từồbỏ suy đoáníthân phận GiảnἲHành Chi, bắtợđầu giới thiệuưbản thân: “Người[biết tình huốngÍcủa chú mèoíkia không?”
“Biết.”]Giản Hành Chiửbày ra biểu²cảm thâm sâuỉkhó dò: “Tiểuïtinh linh đãĩnói hết vớiỉchú chó rồi.ủChú mèo vừaềtỉnh giấc, phátľhiện thật raḽmình ở trongưmột quyển sách,,muốn tu luyệnèthành tiên, thayįđổi số phận.”ạ
Trùng sinh thôi²mà, chẳng cóỳgì to tát.
TầnàUyển Uyển thởễphào, biết làἴtốt, nàng khỏiẽcần nói vòngìvo.
Tần Uyển Uyểnỉgật đầu, lấyìtrà thay rượu,ígiơ cốc lênĩvới Giản HànhỏChi: “Thôi vậy,(việc tới đâuọtính tới đó,ồsau này xinìnhờ lão Đạiẹchiếu cố.”
GiảnằHành Chi gậtįđầu, nhấp một{hớp trà: “Chúļchó và chújmèo có thểÏgặp nhau ởẩđây cũng chẳngậdễ dàng gì.ľChúng ta cùngỉnhau cố gắng,ịsớm ngày kết³thúc mọi chuyện.”ẳ
“Lão Đại nóiḽphải.” Tần UyểnḷUyển suy nghĩ:í“Có điều taḷcòn có mộtîchuyện muốn nhờἱngười.”
“Cô nói:đi.”
“Sau này,¸chú chó muốn°làm nhiệm vụ…”íTần Uyển Uyểnếnhìn Giản HànhɨChi, mang theoïchút cầu xin:ũ“Có thể bànếbạc với chúĩmèo được không?”ũ
Động tác củaòGiản Hành Chiİkhựng lại, thoángjbối rối: “Vậy¸phải xem tiểuɩtinh linh...” GiảnỉHành Chi nhắcờnhở nàng: “Nóữbiết phóng điện.”I
Y sắp bịìgiật thành chóἱđiện luôn rồi.
“Hiểuắrồi.” Tần UyểnịUyển gật đầu,īkhông nói thêm.
TạiĨkhoảnh khắc này,ấtrạng thái giữaòhai người trởònên hài hoàưchưa từng có.
GiảnĮHành Chi ngẫmốnghĩ: “À, cònènữa.” Y vừaḷnói, vừa mócịmột tấm gươngḽđồng nho nhỏỉđặt lên bàn,ḷđẩy cho TầnẫUyển Uyển: “Cáiɪnày nên làâcủa cô.”
“Đâyưlà cái gì?”ἶ
Tần Uyển Uyểnĩcầm lấy gương,[mặt gương nháyḽmắt tối đen.ệGiản Hành Chi(không để ý,ầcầm cốc tràĨlên giải thích:)“Đây là Thiênừdiện, bảo vậtơcủa Thiên Lưu,ủsở dĩ hắnửcó thể biếnợthành dáng vẻ{đủ loại người²đều dựa vàoɨcái này. Cóìnó, cô cóỉthể biến thànhửbất cứ ngườiĨnào cô từngègặp.”
Tần UyểnịUyển không lênễtiếng. Nàng biếtìđây là phầnịthưởng mà nhiệmăvụ yêu cầuậtrao cho, vìúvậy cũng khôngἰtừ chối. Cóỗđiều nhìn mặtẽgương đen nhưễmực, nàng cứ:cảm thấy khôngếđúng.
Tần Uyển Uyểnégiơ tay niệmἱchú, muốn trừềđi ấn chủĭnhân trên Thiênẩdiện, nhưng đọcũxong chú ngữịmà Thiên diệnỉvẫn không nhúcīnhích. Nàng ngẩngãđầu nhìn GiảnợHành Chi, nhíuòmày: “Sao nóἰim re vậy?”ô
Giản Hành Chiïlấy làm lạậcầm Thiên diệnἳqua. Vừa vàoụtay y, ThiênĬdiện giống nhưἷsống lại, mặtủkính nháy mắtjsáng trưng, khôiấphục dáng vẻЇđẹp đẽ lúcànãy.
Tần Uyển Uyểnỗnghi ngờ nhìnẹGiản Hành Chi:ỡ“Hình như nóInhận người làmýchủ thì phải?”ẹ
Giản Hành Chiákhông đáp. Yừngước mắt nhìnỉvề phía cộtờnhiệm vụ củaạmình. Cột nhiệmẽvụ thứ ba(trong nhiệm vụạquan trọng bắtấThiên Lưu bịɨđánh nửa vạch,ắbên dưới nhiệmỳvụ là nhiệmóvụ nhỏ chiổtiết.
Cái gì màɪquyến rũ ThiênũLưu, để nữầchính giao đấuởvới Thiên Lưu,ḽnhững thứ nàyúđều là vạch,ïdấu gạch chéoớnổi bật duyịnhất dừng lạiẻtại chỗ “Nữìchính lấy đượcểThiên diện” .
Yùsuy nghĩ mộtἰlát mới nhớ,‹lúc y lấyạgương từ trênầngười Thiên Lưuúthì bàn tayịcó vết thương,àhẳn khi đóímáu chảy vàoÍThiên diện, khiếnânó lập tức)nhận chủ.
“Bây giờ…”ẽTần Uyển Uyểníkhông quan tâmữmấy, gõ lênếgương: “Chỉ cóïngười có thểÎsử dụng được,ằgiúp ta đổiïmặt đi.”
Haiẫngười vừa choἱnổ Vấn TâmằTông, Giản HànhÏChi không gặpụbao nhiêu người,ịnhưng Tần Vãnọlà người củaẩVấn Tâm Tông.
GiảnềHành Chi khôngơlên tiếng, yếhơi đau lòngểnhìn điểm tíchúlũy mà mìnhồchỉ lấy đượcImột nửa trênọmàn hình.
Hệ thốngỉtừng nói điểmĬtích lũy làịquyền hạn. Điểm¹tích lũy càngỉcao, chuyện yởcó thể làmícàng nhiều. Điểmẽtích lũy đủổcao, y thậmįchí có thểựmang sức mạnh‹cơ thể mìnhĩtới thế giớiằnày.
Lúc trước khôngĩbiết quý điểmắtích lũy, bâyẵgiờ y cònĩthiếu 400, khôngīcố gắng hơnèthì làm saoêcấp tốc đưa)Tần Vãn phiìthăng?
Y suy nghĩ.iQua một hồi,]y cắn răngènói: “Để taỉnghĩ cách.”
ThấyíGiản Hành Chiỗkiên quyết, TầnỷUyển Uyển ngápἲdài: “Vậy ngườiĪnghiên cứu đi,ầta đi ngủòtrước.”
Giản HànhḹChi gật đầu,ớTần Uyển Uyểnủnằm xuống giườngấmình. Vừa lênĭgiường, nàng đãľthấy dòng “Thời²gian tĩnh toạĩcòn lại: 1ľgiờ” chớp nhưfđiên.
Nàng hít sâu]một hơi, kiềmằchế sự thốngớkhổ trong lòng,ỉxếp chân tĩnhặtoạ.
Vừa vận hành‹linh lực toànḷthân, nàng chợtînhận ra khôngЇthấy Long đan)đâu.
Nhưng khíắtức Long đan°vẫn còn ởỏtrong cơ thểĮnàng, Tần UyểnịUyển không khỏijnhíu mày.
“38.” Nàngồnghi hoặc hỏi:ẽ“Long đan đâuīrồi, cậu biếtứkhông?”
“Ký chủ,ľquyền hạn củaɩcô không đủ.”ậ38 đáp đúngẽtiêu chuẩn, nhưng,nghĩ một hồi,ïnó vẫn nóiĩcho nàng biết:}“Chờ cô đếnộMộ kiếm sẽẽbiết xảy raìchuyện gì thôi.”ụ
Tần Uyển Uyểnḽnghe vậy thìíkhông hỏi nhiềuĭnữa.
Thật ra khôngìcần 38 nói,ïnàng cũng cóἶthể đoán ra[đại khái.
Kiếp trướcľTô Nguyệt Lyậthăng cấp cựcỷnhanh, chưa tớiẳmười năm đãịphi thăng thượngịgiới. Tần VãnĪchết trước khiἱnàng ta phiīthăng, không biếtỳnàng ta phiỹthăng thế nào,ộnhưng có mộtỉđiểm rất rõấràng trong tríónhớ Tần Vãn.
Sốếphận thiên mệnhặcủa Tô NguyệtâLy bắt đầuЇtừ viên Longìđan này. Sauɪkhi có Longễđan, Tô NguyệtịLy thăng cấpừnhanh chóng, cóâthể thấy Longĩđan chính làìcơ duyên quanỉtrọng trong việcïTô Nguyệt Lyḻphi thăng.
Còn rốtịcuộc Long đan[này dùng thếênào thì phảiĭđợi cơ duyênἳhiển lộ bộ{mặt thật sựđcủa nó mớiìbiết được.
Tần Uyển:Uyển suy nghĩ,ànhắm mắt nhậpịđịnh.
Giản Hành Chiḽcảm giác đượcĩlinh khí biếnìhoá, liếc nhìnẳnàng, vô cùng²vui mừng.
Bộ dạng²cố gắng lầnủnày, cuối cùngìcũng có chútôdáng dấp củaɨĐại nữ chínhừtrùng sinh.
Cả haiìcùng cố gắng.êQua một đêm,ɪngoài cửa vangịlên tiếng gõ,ịTần Uyển Uyểnımở mắt. Phátộhiện Giản Hành¹Chi không ở°trong phòng, nàngịhít mũi, tỉnh°táo lại mộtấchút rồi mớiĩxuống giường. Vừaằmở cửa, nàngỏđã nhìn thấyjmột thanh niênằcầm gậy đạiòtang trên tay,°mỉm cười đứngẹđấy.
Tần Uyển Uyểnủđóng “rầm” cửaîlại, không phảiởThiên Lưu chếtòrồi sao?!
Sắc mặtõthanh niên ngoàiícửa cứng đờ,ìvội lên tiếng:ổ“Cô nương, tạiḹhạ là BáchịTuế Ưu củaịQuỷ Thành, khôngἱphải Thiên LưuĨlúc trước.”
TầnềUyển Uyển bĩnh]tĩnh chốc látἵmới nhận raịmình ngủ chưaịtỉnh. Nàng gãiÍđầu, ảo não‹nói: “Đạo hữuỉđợi một chút.”ỹ
Dứt lời, nàngớnhanh chóng thayἶy phục, tẩyîrửa sơ lượcẻrồi mới mởýcửa lần nữa.
Hànhúđộng này củaīnàng tốn khôngĨít thời gian.ɪTuy nhiên sauïkhi mở cửa,[nàng phát hiệniBách Tuế Ưuỡđứng ở đìnhựviện xoay đầuỉlại, gương mặtḷkhông hề cóíý phật lòng.
Hắnâlễ phép gậtầđầu với TầnóUyển Uyển: “Côẽnương, chào buổiľsáng.”
“Bách… Bách đạo hữu.”
Giản Hành Chi đang ăn cơm ngẩng đầu nhìn Tần Uyển Uyển, y hiểu ý nàng, dứt khoát tự báo tên tuổi: “Tại hạ Long Ngạo Thiên.”
“Đây là quy định nhà ăn do một vị tiền bối Thiên Kiếm Tông tên Tô Thanh Y(*) đặt ra, ta đi lấy phiếu cho đạo hữu.”
Không biết tại sao nhìn gương mặt đó của Bách Tuế Ưu, Tần Uyển Uyển bỗng cảm thấy trời lạnh xuống, hoảng hốt khiếp sợ.
Đang định mở miệng nói gì đó, bỗng nàng nghe thấy ngoài cửa nhà ăn xôn xao. Tần Uyển Uyển quay đầu, hô hấp chợt cứng lại.
“Có chuyện gì sao?”
Nghe vậy, Giản Hành Chi và Tần Uyển Uyển nhìn nhau gật đầu không nói.
“Hôm qua nhờ có cô nương và một vị đạo hữu khác cứu giúp, tại hạ cố ý dò hỏi nơi ở hai vị, đến đây cảm tạ.”
“Vậy không còn gì tốt hơn.” Tần Uyển Uyển chợt nhớ: “Chờ một lát, ta lấy khăn che mặt.”
Bách Tuế Ưu đang giải thích, Giản Hành Chi cau mày: “Dưới Kim Đan? Ta và cô ta đều đã đến Kim Đan…”
Bách Tuế Ưu nói chuyện hết sức cung kính lễ độ, giọng điệu từ tốn chậm rãi. Tần Uyển Uyển quan sát hắn, phát hiện đúng là Thiên Lưu cố tình bắt chước hành vi phong thái của Bách Tuế Ưu, nhưng chung quy cũng chỉ được vẻ ngoài giống với bản gốc.
Tần Uyển Uyển theo bản năng dịch sang bên cạnh, nghe thấy giọng Giản Hành Chi vang lên: “Tới ăn cơm?”
Bách Tuế Ưu nghe vậy, khó tin hỏi: “Đây là tên thật sao? Chẳng lẽ đạo hữu đang nói dối ta?”
Trên người Bách Tuế Ưu có khí chất thư sinh khó tả, hơi thở thoảng mùi đàn hương, ánh mắt thuần khiết trong sáng, khí chất như trúc như tùng.
Nghĩ tới người ở Thiên Kiếm Tông phức tạp, lại đang dịp Đại hội đấu kiếm, lỡ như gặp phải người Vấn Tâm Tông thì phiền phức. Tần Uyển Uyển quay về phòng lấy ra một mạng che mặt đeo lên, quay lại nói với Bách Tuế Ưu: “Bách đạo hữu, đi thôi.”
Tần Uyển Uyển vội ngoảnh mặt đi. Bách Tuế Ưu ngạc nhiên hỏi: “Đạo hữu quen người này à?”
Hắn vừa mở miệng đã tách bạch giữa mình với Thiên Lưu. Tần Uyển Uyển thả lỏng, khoát tay nói: “Chúng ta chỉ tiện tay, Bách đạo hữu không cần để trong lòng.”
“Chuyện này đúng là sư môn đã căn dặn kỹ.” Bách Tuế Ưu cười nói: “Mặc dù Đại hội đấu kiếm gọi là đại hội, nhưng không phải lấy phương thức thi đấu tỉ võ. Bản thân phía trước Mộ kiếm Thiên Kiếm Tông là một Mật cảnh, ai vượt qua thử thách Mật cảnh mới có thể đi vào Mộ kiếm. Mật cảnh chỉ cho phép người dưới kỳ Kim Đan tiến vào, mà mỗi lần Mộ kiếm mở chỉ có thể đi vào mười người, cho nên chỉ có mười người ra khỏi Mật cảnh trước mới có thể vào Mộ kiếm chọn kiếm.”
“Ta…” Tần Uyển Uyển ngập ngừng, báo tên: “Tần Uyển Uyển.”
“Ơn cứu mạng là nhân quả, tương lai nếu có việc cần…” Bách Tuế Ưu gỡ một xâu tiền đồng buộc dây đỏ trên người xuống: “Cô nương có thể dùng đồng tiền gọi ta.”
Không biết tại sao nhìn gương mặt đó của Bách Tuế Ưu, Tần Uyển Uyển bỗng cảm thấy trời lạnh xuống, hoảng hốt khiếp sợ.
“Ờ.”
Động tác cầm đũa của Giản Hành Chi khựng lại. Bách Tuế Ưu lướt qua khuôn mặt hai người, khó tin hỏi: “Tán tu?”
“Khách sáo, khách sáo .”
Bách Tuế Ưu ngẩn người, lúc này mới nhớ ra: “Ta quên chưa hỏi tôn tính đại danh cô nương là gì?”
Mặc dù ngoài miệng Tần Uyển Uyển từ chối nhưng vẫn nhận lấy đồng tiền, kế tiếp nàng sực nhớ: “Bách đạo hữu đã ăn sáng chưa? Hay là đi ăn chung?”
“Bách… Bách đạo hữu.”
“Tại hạ đã ăn rồi.” Bách Tuế Ưu mỉm cười: “Sáng sớm, ta đã đi một vòng Thiên Kiếm Tông. Nếu đạo hữu không ngại, ta có thể dẫn đường, giới thiệu Thiên Kiếm Tông cho đạo hữu.”
Bách Tuế Ưu gật đầu, dịch sang một bên, lui về sau nửa bước, đi bên cạnh Tần Uyển Uyển, cùng đến nhà ăn.
Nàng nhìn thấy một thanh niên bạch sam lam y(*), tóc buộc nửa đầu bằng lụa trắng, chắp kiếm sau lưng, khí chất lạnh lẽo thấu xương đi vào.
Động tác Tần Uyển Uyển khựng lại, bình tĩnh một hồi mới nhận ra: “Là người?”
“Vậy không còn gì tốt hơn.” Tần Uyển Uyển chợt nhớ: “Chờ một lát, ta lấy khăn che mặt.”
“Không quen, không quen.”
Nghĩ tới người ở Thiên Kiếm Tông phức tạp, lại đang dịp Đại hội đấu kiếm, lỡ như gặp phải người Vấn Tâm Tông thì phiền phức. Tần Uyển Uyển quay về phòng lấy ra một mạng che mặt đeo lên, quay lại nói với Bách Tuế Ưu: “Bách đạo hữu, đi thôi.”
Nhất là khí thế cầm kiếm kia, quả thật y như đúc.
Tần Uyển Uyển gật đầu, Bách Tuế Ưu cảm khái: “Quả nhiên cao nhân tại dân gian.”
Thiên Kiếm Tông là mạch truyền thừa lâu đời trong ba Đại tông môn, sản sinh không ít nhân vật kiệt xuất, một hậu viện thôi mà đâu đâu cũng là cảnh đẹp, bước bước đều có câu chuyện.
Bách Tuế Ưu gật đầu, dịch sang một bên, lui về sau nửa bước, đi bên cạnh Tần Uyển Uyển, cùng đến nhà ăn.
Nàng nhìn Bách Tuế Ưu xếp đũa cho mình, thanh xuân xưa cũ lại ùa về.
Thiên Kiếm Tông là mạch truyền thừa lâu đời trong ba Đại tông môn, sản sinh không ít nhân vật kiệt xuất, một hậu viện thôi mà đâu đâu cũng là cảnh đẹp, bước bước đều có câu chuyện.
Tần Uyển Uyển nghe thấy lời chỉ điểm tràn ngập khí chất lão Đại của Giản Hành Chi thì ngoan ngoãn cầm đũa. Bấy giờ, nàng mới nhớ tới Bách Tuế Ưu đối diện, nhanh chóng giới thiệu: “Đây là người mà hôm đó cứu người ở trong hang động…”
Vì Tần Uyển Uyển nhìn chằm chằm thời gian quá dài, rốt cuộc thanh niên đứng ở cửa cũng nhận ra. Y nhận phiếu cơm, gọi món, sau đó lạnh mắt quay đầu nhìn sang Tần Uyển Uyển.
Dường như Bách Tuế Ưu rất quen thuộc Thiên Kiếm Tông, tài ăn nói của hắn lại tốt, giới thiệu suốt đường đi cho Tần Uyển Uyển. Nếu như có người đi qua, hắn sẽ cẩn thận ngăn cách giữa người đó và Tần Uyển Uyển. Nếu ra ngoài trời, nắng còn chưa chiếu xuống thì gậy đại tang của hắn đã hoá thành một cây dù che trên đỉnh đầu.
Săn sóc chu đáo từng ly từng tí, chỉ với khoảng cách từ phòng khách ở tới nhà ăn mà thiện cảm của Tần Uyển Uyển đối với hắn đã tăng lên gấp bội.
“Tại hạ đã ăn rồi.” Bách Tuế Ưu mỉm cười: “Sáng sớm, ta đã đi một vòng Thiên Kiếm Tông. Nếu đạo hữu không ngại, ta có thể dẫn đường, giới thiệu Thiên Kiếm Tông cho đạo hữu.”
Hai người bước vào nhà ăn. Tần Uyển Uyển phát hiện nơi này cực kỳ giống nhà ăn đại học.
“Đây là quy định nhà ăn do một vị tiền bối Thiên Kiếm Tông tên Tô Thanh Y(*) đặt ra, ta đi lấy phiếu cho đạo hữu.”
Giản Hành Chi nhìn nàng bằng ánh mắt nhìn kẻ ngu. Y đặt đũa lên bàn, sau khi sắp xếp ngay ngắn thì bắt đầu động đũa ăn cơm: “Ăn nhanh đi, ăn xong trở về tu luyện. Cô vừa kết Đan, phải củng cố một chút mới tốt.”
“Khách sáo, khách sáo .”
(*) Bạch sam lam y: áo trong trắng, áo ngoài xanh lam.Nghe vậy, Giản Hành Chi và Tần Uyển Uyển nhìn nhau gật đầu không nói.Nhất là khí thế cầm kiếm kia, quả thật y như đúc.(*) Tên nữ chính trong truyện “Kiếm tiên là bạn trai cũ của ta” của Mặc Thư Bạch
Dứt lời, Bách Tuế Ưu đi lấy phiếu cơm, trả tiền xong thì dẫn Tần Uyển Uyển đi gọi món.
Bách Tuế Ưu nói chuyện hết sức cung kính lễ độ, giọng điệu từ tốn chậm rãi. Tần Uyển Uyển quan sát hắn, phát hiện đúng là Thiên Lưu cố tình bắt chước hành vi phong thái của Bách Tuế Ưu, nhưng chung quy cũng chỉ được vẻ ngoài giống với bản gốc.
Hai người gọi món xong xuôi, Bách Tuế Ưu dẫn Tần Uyển Uyển tìm chỗ ngồi đối diện nhau. Tần Uyển Uyển bỗng nhiên hoài niệm thời gian này, có cảm giác giống như yêu đương với người ta ở đại học.
Nàng nhìn Bách Tuế Ưu xếp đũa cho mình, thanh xuân xưa cũ lại ùa về.
(*) Bạch sam lam y: áo trong trắng, áo ngoài xanh lam.
Hắn vừa mở miệng đã tách bạch giữa mình với Thiên Lưu. Tần Uyển Uyển thả lỏng, khoát tay nói: “Chúng ta chỉ tiện tay, Bách đạo hữu không cần để trong lòng.”
Đang định mở miệng nói gì đó, bỗng nàng nghe thấy ngoài cửa nhà ăn xôn xao. Tần Uyển Uyển quay đầu, hô hấp chợt cứng lại.
Nàng nhìn thấy một thanh niên bạch sam lam y(*), tóc buộc nửa đầu bằng lụa trắng, chắp kiếm sau lưng, khí chất lạnh lẽo thấu xương đi vào.
Tần Uyển Uyển cụp đầu như chim cút, sợ hấp dẫn sự chú ý của người nọ.
“Lý Tứ.” Tần Uyển Uyển trả lời trôi chảy hơn nhiều: “Chúng ta là huynh muội.”
Tần Uyển Uyển khựng lại. Nàng suy nghĩ, Bách Tuế Ưu nói cũng đúng, bọn họ không thể cứ lấy cái tên này trà trộn trong Tu chân giới được, có vẻ không thành thật tí nào.Đang định mở miệng nói gì đó, bỗng nàng nghe thấy ngoài cửa nhà ăn xôn xao. Tần Uyển Uyển quay đầu, hô hấp chợt cứng lại.(*) Bạch sam lam y: áo trong trắng, áo ngoài xanh lam.
Người đó vừa vào phòng, mọi người lập tức nhìn sang, bị tổ hợp quỷ dị này làm kinh ngạc. Nhưng sau khoảnh khắc kinh ngạc ngắn ngủi, Tần Uyển Uyển lập tức biến thành khiếp sợ.
Dường như Bách Tuế Ưu rất quen thuộc Thiên Kiếm Tông, tài ăn nói của hắn lại tốt, giới thiệu suốt đường đi cho Tần Uyển Uyển. Nếu như có người đi qua, hắn sẽ cẩn thận ngăn cách giữa người đó và Tần Uyển Uyển. Nếu ra ngoài trời, nắng còn chưa chiếu xuống thì gậy đại tang của hắn đã hoá thành một cây dù che trên đỉnh đầu.
Dường như người đó vừa mới luyện công buổi sáng xong, trán vẫn còn rịn lớp mồ hôi mỏng, ngũ quan không quá xuất chúng, nhưng tướng tá cực tốt, nét cằm thanh thoát xinh đẹp, hợp với khí chất của hắn, dù ngũ quan bình thường nhưng vẫn khiến người khác không dời nổi mắt.
Nhưng sau khi tu sĩ kia và Tần Uyển Uyển chạm mắt, y lại nhíu mày, dứt khoát bưng cơm đi qua, đặt khay thức ăn xuống, đập kiếm lên bàn, ngồi trước mặt Tần Uyển Uyển.
Người đó vừa vào phòng, mọi người lập tức nhìn sang, bị tổ hợp quỷ dị này làm kinh ngạc. Nhưng sau khoảnh khắc kinh ngạc ngắn ngủi, Tần Uyển Uyển lập tức biến thành khiếp sợ.
Bởi vì nàng nhận ra mắt mũi miệng này mà xoay một chút, đường nét nhạt đi một chút, ánh mắt và hình dáng này sao trông giống Giản Hành Chi quá vậy?!
Săn sóc chu đáo từng ly từng tí, chỉ với khoảng cách từ phòng khách ở tới nhà ăn mà thiện cảm của Tần Uyển Uyển đối với hắn đã tăng lên gấp bội.
Nhất là khí thế cầm kiếm kia, quả thật y như đúc.
“Có chuyện gì sao?”
Trong chớp mắt, nàng bắt đầu hoài nghi có phải bản thân bị Giản Hành Chi đánh đến tâm lý có vấn đề, nhìn ai cũng giống y hay không.
(*) Bạch sam lam y: áo trong trắng, áo ngoài xanh lam.
Vì Tần Uyển Uyển nhìn chằm chằm thời gian quá dài, rốt cuộc thanh niên đứng ở cửa cũng nhận ra. Y nhận phiếu cơm, gọi món, sau đó lạnh mắt quay đầu nhìn sang Tần Uyển Uyển.
Trên người Bách Tuế Ưu có khí chất thư sinh khó tả, hơi thở thoảng mùi đàn hương, ánh mắt thuần khiết trong sáng, khí chất như trúc như tùng.
Tần Uyển Uyển vội ngoảnh mặt đi. Bách Tuế Ưu ngạc nhiên hỏi: “Đạo hữu quen người này à?”
Ba người ăn xong bữa sáng. Giản Hành Chi và Tần Uyển Uyển kể lại quá trình quen biết giữa bọn họ và Thiên Lưu. Bách Tuế Ưu lộ vẻ thương cảm: “Nói như vậy, e rằng sư thúc Mục Nghĩa và sư điệt Mục Thanh của ta đã trúng độc thủ của Thiên Lưu. Hai vị không những đã cứu ta, mà còn là ân nhân giúp ta báo thù.”
“Không quen, không quen.”
Tần Uyển Uyển cụp đầu như chim cút, sợ hấp dẫn sự chú ý của người nọ.
Trong chớp mắt, nàng bắt đầu hoài nghi có phải bản thân bị Giản Hành Chi đánh đến tâm lý có vấn đề, nhìn ai cũng giống y hay không.
Nhưng sau khi tu sĩ kia và Tần Uyển Uyển chạm mắt, y lại nhíu mày, dứt khoát bưng cơm đi qua, đặt khay thức ăn xuống, đập kiếm lên bàn, ngồi trước mặt Tần Uyển Uyển.
(*) Tên nữ chính trong truyện “Kiếm tiên là bạn trai cũ của ta” của Mặc Thư Bạch
Nghe vậy, Tần Uyển Uyển nhẹ nhõm, hỏi tiếp: “Vậy thử thách trong Mật cảnh là gì?”
Tần Uyển Uyển theo bản năng dịch sang bên cạnh, nghe thấy giọng Giản Hành Chi vang lên: “Tới ăn cơm?”
Động tác Tần Uyển Uyển khựng lại, bình tĩnh một hồi mới nhận ra: “Là người?”
Giản Hành Chi nhìn nàng bằng ánh mắt nhìn kẻ ngu. Y đặt đũa lên bàn, sau khi sắp xếp ngay ngắn thì bắt đầu động đũa ăn cơm: “Ăn nhanh đi, ăn xong trở về tu luyện. Cô vừa kết Đan, phải củng cố một chút mới tốt.”
“Ờ.”
“Ơn cứu mạng là nhân quả, tương lai nếu có việc cần…” Bách Tuế Ưu gỡ một xâu tiền đồng buộc dây đỏ trên người xuống: “Cô nương có thể dùng đồng tiền gọi ta.”
Tần Uyển Uyển nghe thấy lời chỉ điểm tràn ngập khí chất lão Đại của Giản Hành Chi thì ngoan ngoãn cầm đũa. Bấy giờ, nàng mới nhớ tới Bách Tuế Ưu đối diện, nhanh chóng giới thiệu: “Đây là người mà hôm đó cứu người ở trong hang động…”
“Không biết.” Bách Tuế Ưu lắc đầu: “Mật cảnh sẽ căn cứ vào phẩm chất riêng của người tiến vào mà thiết lập thử thách khác nhau, có khi tỉ võ, có khi thi vẽ, lại có khi sống bên trong một kiếp, cũng có khi thi làm đậu hủ, không ai biết sẽ thi cái gì.”
Tần Uyển Uyển do dự một lúc: “Trương Tam.”
Bách Tuế Ưu ngẩn người, lúc này mới nhớ ra: “Ta quên chưa hỏi tôn tính đại danh cô nương là gì?”
“Lý Tứ.” Tần Uyển Uyển trả lời trôi chảy hơn nhiều: “Chúng ta là huynh muội.”
Bách Tuế Ưu nghe vậy, khó tin hỏi: “Đây là tên thật sao? Chẳng lẽ đạo hữu đang nói dối ta?”
Tần Uyển Uyển khựng lại. Nàng suy nghĩ, Bách Tuế Ưu nói cũng đúng, bọn họ không thể cứ lấy cái tên này trà trộn trong Tu chân giới được, có vẻ không thành thật tí nào.
Giản Hành Chi đang ăn cơm ngẩng đầu nhìn Tần Uyển Uyển, y hiểu ý nàng, dứt khoát tự báo tên tuổi: “Tại hạ Long Ngạo Thiên.”
“Ta…” Tần Uyển Uyển ngập ngừng, báo tên: “Tần Uyển Uyển.”
Động tác cầm đũa của Giản Hành Chi khựng lại. Bách Tuế Ưu lướt qua khuôn mặt hai người, khó tin hỏi: “Tán tu?”
Tần Uyển Uyển gật đầu, Bách Tuế Ưu cảm khái: “Quả nhiên cao nhân tại dân gian.”
Ba người ăn xong bữa sáng. Giản Hành Chi và Tần Uyển Uyển kể lại quá trình quen biết giữa bọn họ và Thiên Lưu. Bách Tuế Ưu lộ vẻ thương cảm: “Nói như vậy, e rằng sư thúc Mục Nghĩa và sư điệt Mục Thanh của ta đã trúng độc thủ của Thiên Lưu. Hai vị không những đã cứu ta, mà còn là ân nhân giúp ta báo thù.”
“Không nên nói như vậy…” Tần Uyển Uyển khoát tay: “Đều là tiện tay mà thôi.”
“Chuyện nay không sao.” Bách Tuế Ưu khoát tay: “Quy định dưới Kim Đan không bắt buộc, chỉ là thường quy của môn phái. Bởi vì trong Đại tông môn, chỉ có tu sĩ dưới kỳ Kim Đan mới chưa có pháp bảo bổn mệnh, phải vào Mộ kiếm chọn kiếm. Hai vị vừa không có pháp bảo bổn mạng, lại không có môn phái ràng buộc, đến lúc đó áp chế tu vi đến Trúc Cơ thì chẳng có ảnh hưởng gì lớn.”
Ngẫm nghĩ, nàng lại nói tiếp: “Nếu Bách đạo hữu cảm thấy không yên lòng, chi bằng kể cho chúng ta nghe xem lần này Đại hội đấu kiếm thi đấu thế nào?”
Mặc dù ngoài miệng Tần Uyển Uyển từ chối nhưng vẫn nhận lấy đồng tiền, kế tiếp nàng sực nhớ: “Bách đạo hữu đã ăn sáng chưa? Hay là đi ăn chung?”
“Chuyện này đúng là sư môn đã căn dặn kỹ.” Bách Tuế Ưu cười nói: “Mặc dù Đại hội đấu kiếm gọi là đại hội, nhưng không phải lấy phương thức thi đấu tỉ võ. Bản thân phía trước Mộ kiếm Thiên Kiếm Tông là một Mật cảnh, ai vượt qua thử thách Mật cảnh mới có thể đi vào Mộ kiếm. Mật cảnh chỉ cho phép người dưới kỳ Kim Đan tiến vào, mà mỗi lần Mộ kiếm mở chỉ có thể đi vào mười người, cho nên chỉ có mười người ra khỏi Mật cảnh trước mới có thể vào Mộ kiếm chọn kiếm.”
Tần Uyển Uyển do dự một lúc: “Trương Tam.”
Bách Tuế Ưu đang giải thích, Giản Hành Chi cau mày: “Dưới Kim Đan? Ta và cô ta đều đã đến Kim Đan…”
Tần Uyển Uyển khựng lại. Nàng suy nghĩ, Bách Tuế Ưu nói cũng đúng, bọn họ không thể cứ lấy cái tên này trà trộn trong Tu chân giới được, có vẻ không thành thật tí nào.
“Chuyện nay không sao.” Bách Tuế Ưu khoát tay: “Quy định dưới Kim Đan không bắt buộc, chỉ là thường quy của môn phái. Bởi vì trong Đại tông môn, chỉ có tu sĩ dưới kỳ Kim Đan mới chưa có pháp bảo bổn mệnh, phải vào Mộ kiếm chọn kiếm. Hai vị vừa không có pháp bảo bổn mạng, lại không có môn phái ràng buộc, đến lúc đó áp chế tu vi đến Trúc Cơ thì chẳng có ảnh hưởng gì lớn.”
Ngẫm nghĩ, nàng lại nói tiếp: “Nếu Bách đạo hữu cảm thấy không yên lòng, chi bằng kể cho chúng ta nghe xem lần này Đại hội đấu kiếm thi đấu thế nào?”
Nghe vậy, Tần Uyển Uyển nhẹ nhõm, hỏi tiếp: “Vậy thử thách trong Mật cảnh là gì?”
“Không biết.” Bách Tuế Ưu lắc đầu: “Mật cảnh sẽ căn cứ vào phẩm chất riêng của người tiến vào mà thiết lập thử thách khác nhau, có khi tỉ võ, có khi thi vẽ, lại có khi sống bên trong một kiếp, cũng có khi thi làm đậu hủ, không ai biết sẽ thi cái gì.”
Nghe vậy, Giản Hành Chi và Tần Uyển Uyển nhìn nhau gật đầu không nói.



Có thể đó, chỉ cần không chịu điện giật thì gì anh cũng làm hết.
Bạn Long Ngạo Thiên nên học hỏi Bách Tuế Ưu nhiều nhiều nhé, nhìn người ta lấy được thiện cảm của nữ chính kìa.
Có Tô Thanh Y kìa, có thể nào gặp Tần Tử Thực luôn hông?
h này chắc hai đứa nó phi thăng lâu rùi =))))
Cho mình hỏi 2 người các bạn nói trong truyện nào thế ạ
Anh mình mạnh quá hông biết nó cho thi gì.
Nghe cái tên Tần Uyển Uyển là anh khựng người lại ngay ấy mà