Vi phu đã từng là Long Ngạo Thiên – Chương 26 (2)

Chương 26 (2)

Dời mộ chớp nhoáng

Editor: Zens Zens

Đăng ký nhận chương mới: Link

Quy định đọc truyện trên Website: Link

Facebook Zens Zens: Link 

***

“Tần đạo hữu, Long đạo hữu!” Giản Hành Chi vừa nói xong đã thấy Bách Tuế Ưu cầm gậy đại tang dính máu chạy đến trước mặt hai người, vui mừng thở hồng hộc: “Hai người không sao, may quá.”

“Xảy ra chuyện gì?”

Tần Uyển Uyển ngẩng đầu nhìn Bách Tuế Ưu, đồng thời quan sát xung quanh.

Dưng như xung quanh xyra trn chémigiết d di,úkhp nơi đulà thi th,êcó v trnchiến đã đếnýhi kết, ngưiįxung quanh đuđang chy băngbăng v trưc.¸Trưc mt làăhai ngn núicao chót vótĩcm đy phếkiếm, giaýto thành mthm núi sâuįhun hút. Hmìnúi b sươngđen bao ph,l m cmũgiác đưc linh,khí mnh mvn quanh bênưtrong, nhưng c°th nơi°nào thì khôngbiết.

Linh bo(*) hinthế.” Bách TuếùƯu lau máuïtrên mt: “Hinìgi tu sĩÏđu xông lên²tranh giành, bnÏh vn khôngùphi k TrúciCơ, tên nàoįcũng mnh.”

(*)ìBo vt linhếthiêng

Va dt li,mt tiếng “tingvang lên trongđu Tn UynUyn, thanh tiếnÍđ hin thátrên tm bng:

Nhimýv hai: Tìmákiếm ti Mikiếm, hin lómt ít tàiínăng, đã hoànthành 90%. Nhcănh nhim vchính: Ly đưcùkiếm bn mnh– Uyên Ngưng】

LúcếTn Uyn Uynïnhn đưc nhimÏv, Gin HànhChi cũng đngIthi nhn đưcnhim v.

Nhim vnăm: Giúp đn chính lyđưc kiếm bnÎmnh, đim tích)lũy +1000】

Nhim vtuyến tình cm:¹Giúp đ mtòngưi đàn ôngíbt k có:ch s nhansc 90+ trĩlên anh hùngcu m nhânvi n chính.Đim tích lũyé+50】

Hai ngưi nhìnnhau. Gin HànhíChi nhìn thymt mi trongĩmt Tn UynįUyn, Tn UynUyn nhìn thyđim tích lũyútrong mt GinHành Chi.

Ly kiếmĮà?” Gin HànhChi cm giácùmình ly lisc ri: “Tagiúp cô!”

Tn³Uyn Uyn nhìny hâm m:“Ngưi tr tuiúkhông mt à?ùĐu không đauìsao?”

Chúng taơxut phát trưc,cô cõng ta.”ìGin Hành Chiènói nh tênh:ó“Ta ngh ngơitrên đưng! Tacó kinh nghim²phong phú vikiu tình hungınày, cô yênĩtâm.”

Dt li,]Gin Hành Chibám lên vaiTn Uyn Uyn,³mưn lc đngĩdy, quay đunhìn Bách TuếđƯu: “T CôĐưng đâu?”

BáchìTuế Ưu chvào hm núi:“T đo quânĩcũng vào ri.”ĩ

“Nam Phong.”

GinHành Chi vy[tay vi NamùPhong bên cnh,ếNam Phong lptc hóa thànhĩmt con kiếnïln. Gin HànhľChi quay đunhìn Tn UynUyn đng bêncnh: “Đ taįlên.”

Tn UynúUyn nhìn Nam²Phong biến lntrưc mt, đtÎnhiên mm cưi:,Đưc thôi.”

Dtli, nàng túmÍGin Hành Chiưném. Gin HànhChi không hĭphòng b, bném thng lênũlưng kiến. Y}bò dy, TnUyn Uyn xoayngưi cưi lênNam Phong, hai)tay nm phnrâu không cóùlưi dao, ngonhđu nhìn y:“Cm giác bném thế nào?”ī

Gin Hành Chilp tc nhnra hành đngca nàng làİđang báo thù,y nghiến răngcưi: “Đã lm.”

.” Tn UynìUyn gt đu:Vy sau này,ta ném ngưithêm vài lnũna.”

Nói xong,Tn Uyn Uynikéo tay yĩvòng qua eomình: “Ôm chtÍvào.”

Gin HànhãChi đơ ngưi.Y không biết°thc hi mìnhèlon hay đuóc mình lon,écng đ ômĩly Tn UynìUyn, nhìn nànggi Bách TuếăƯu: “Bách đohu, đi thôi.”:

Bách Tuế Ưunghe vy bènĪgt đu, TnìUyn Uyn hôvang: “Đi!”

NamPhong bt đuĩnhm vào hmnúi chy băngIbăng. Bách TuếƯu đng trênìgy đi tang,ócùng xông vàoÎhm núi vijTn Uyn Uyn.

NamĨPhong chy rtnhanh, cơ thnó trơn láng,ĩngoi tr TnUyn Uyn thìGin Hành Chiĩchng có gìbám víu, chĮđành ôm chteo nàng, talưng nàng chnhđn thc hi.

Y¹cm giác xúccm dưi tayva vô cùngļl lm, vacó chút khótkhiến ngưiîta cm thyk quái.

Y kim{chế mch suyĩnghĩ ca mình,điu chnh nhpth, m mtda vào TnįUyn Uyn trongcơn cung phong.Nhìn ánh mtthun khiến kiênngh t sưnưmt ca nàng,nh đến bànĭtay phá mbu tri vươnįti, mch suynghĩ ca yìphc tp, nhtthi có chútfbi hi khôngth lý gii.

Khôngng cô sch ta.”

GinếHành Chi làngưi nghĩ gìnói đó, TnUyn Uyn ngheĩthy li nàybng nhiên ngưngngùng.

Nàng chưa tngnghĩ s có°mt ngày mìnhìtri qua kiuɩbôn ba sinht này. Nhưngnh ti GinHành Chi chpnhn đin gittr v cuīT Cô Đưngîthì li cmthy chuyn mìnhīlàm cũng chngđáng gì.

Đang đnhkhiêm tn đápli mt phen,ícht nghe GinâHành Chi ginàng ——

Khuê n(*).”Ging nói trànɪđy cm đng:Không ung côngta thương con.”°

(*) T cham thưng dùngĭgi con gái

TayÎTn Uyn Uynèrun lên, tcýđến nghiến răng:ĩLong Ngo Thiên,¸ngưi có gannói nhng linày vi chaíta mt lnth xem.”

Đưcthôi.” Gin HànhChi đáp ngaylp tc: “Chīta khôi phc,thân thn s[tìm cha côòkết nghĩa huynhđ.”

Đưc, đưc,ýđưc.” Tn UynUyn tc quáhóa cưi: “Taĩs bo chata đi ngưi.”ĩ

Ly thân phnơcha nàng, kếtĩnghĩa huynh đ?

Xemông có xéİxác tên nhócìnày không.

Trong lúcīnói chuyn, baíngưi mt sngòvt đã vàohm núi, t{xa đã thykiếm sơn phátĩsáng trên núi,Ĭxung quanh đulà ngưi đangĩchém giết. TCô Đưng hòavào đám ngưiđánh nhau túiĮbi vi mtơthanh niên áoótrng. Tn Uyn}Uyn và GinHành Chi nhìnìt xa, GinHành Chi rùngļmình: “Con thđó!”

Tn UynìUyn nhìn chămchú mi pháthin, không ngíngưi đang qun:ly T CôùĐưng li làQuân Thù!

Tr QuânThù ra, TngTích Niên cũngIcó mt, rtìnhiu môn pháiquen hoc khôngĭquen đang đánhínhau ti đây.iCnh tưng hn²lon, chng biếtđánh vì cáigì.

Quân Thù,íĐăng Tiên Mônch là truyn°thuyết. Ngươi vì[vy t tiênéxông vào Mìkiếm, có hiįqua ph thânêngươi chưa?”

Kiếmĩca T CôĐưng rơi nhưĩmưa, đui theoQuân Thù. QuânThù cưi khy:í“Hi hay khôngíliên quan gì³ngươi?”

Tng TíchóNiên nhy lênkiếm sơn, btìđu tìm kiếmgì đó.

Nhóm Tn]Uyn Uyn dng xa xa.ưNàng nhìn quanh,ókhó hiu lêntiếng: “H đánhínhau chi vy?”ũ

Phi đy.” GinIHành Chi nhíumày: “Linh boù đâu cònchưa biết, bnh đã btđu đánh nhauïri à?”

Nghenói thế, QuânThù đang đánhèbên cnh runôtay. Gin HànhîChi hô tovi T CôĩĐưng: “T đoíquân, hay làcác ngưi đilinh bo xutÍhin ri hnôđánh?”

Va dtli, mt đtsóng âm caQuân Thù đpúmnh vào kiếmT Cô Đưng.T Cô Đưng,va tiêu haoЇquá nhiu scũlc Mtcnh, tuy QuânìThù thp hơny mt cnhõgii nhưng vn[đánh ngang tayvi y, đôibên đu bũđánh văng ra.

“Tđo quân.”

Tần Uyển Uyển xoay người chạy tới bên Tạ Cô Đường, đỡ Tạ Cô Đường dưới đất dậy.

Đám đông sững sờ nhìn toàn cảnh. Giản Hành Chi vỗ tay, nhìn sang Nam Phong: “Nam Phong, biến lớn, đào núi này ra cho ta.”

“Không được!” Tạ Cô Đường khẽ ho ra máu: “Ngọc Linh Lung không thể rơi vào tay bọn họ, không thể cho bọn họ có cơ hội tìm được bảo vật.”

Tống Tích Niên đáp xuống sau lưng Quân Thù, đỡ Quân Thù dậy. Giản Hành Chi nghênh ngang bước vào giữa, giơ tay lên: “Chư vị, hãy nghe ta nói một lời.”

Được Tạ Cô Đường uyển chuyển nhắc nhở, Giản Hành Chi gật đầu: “Cậu nói rất có lý.”

Tất cả mọi người nghe vậy bèn nhìn nhau. Quân Thù nhìn chằm chằm Giản Hành Chi, cảm giác hơi quen thuộc nhưng không thể nhớ đã gặp ở đâu, cảnh giác thi lễ: “Xin hỏi đạo hữu đây là?”

Tạ Cô Đường nhìn phi kiếm bị gọi tới, chấn kinh thì thào: “Ôn… Ôn Ngọc tiền bối…”

Tạ Cô Đường thở phào, liền nghe thấy Giản Hành Chi nói tiếp: “Ta bảo bọn nó dời nhà.”

“Ta cảm thấy…” Tần Uyển Uyển nhăn mày: “Hình như có người đang gọi ta.”

“À, ta là Long Ngạo Thiên.” Giản Hành Chi chỉ nhóm người Tần Uyển Uyển và Bách Tuế Ưu sau lưng: “Những người này đều là bằng hữu của ta.”

“Vâng.” Nam Phong nhảy từ trên vai Tần Uyển Uyển xuống, hóa thành con kiến to như ngọn núi, bắt đầu đào.

Giản Hành Chi lại nhìn kiếm linh ngay chính diện trên núi, cảnh cáo: “Ta cho các ngươi một khắc đồng hồ, mau chóng dời đi, nếu không ta phá núi.”

Quân Thù không nói, hắn suy đoán tu vi và lai lịch Giản Hành Chi. Người này trông có vẻ chỉ là Kim Đan, nhưng khí thế mạnh mẽ, khiến người khác không dám khinh thường. Hiện một tên Tạ Cô Đường tới đã đủ phiền, nếu tên Long Ngạo Thiên này đến giúp Tạ Cô Đường, e là khó giải quyết.

Trong nháy mắt kiếm linh cảm nhận được kiếm ý từng chém gãy vô số danh kiếm. Kiếm linh mẫn cảm với người có thực lực hùng mạnh hơn người bình thường, kiếm ý nằm ở đỉnh chóp dễ dàng bẻ gãy bọn họ như trở bàn tay.

Trước khi xác nhận địch hay bạn, Quân Thù không dám nói gì nhiều. Giản Hành Chi nhìn bốn phía, nói ra một đề nghị với đám đông: “Mọi người, hiện giờ bảo vật còn chưa xuất hiện, chúng ta đánh nhau không hợp lý lắm. Hay là tạm thời chúng ta khoan đánh, trước tiên đi tìm bảo vật, đợi bảo vật xuất thế, mọi người lại đặt ra một tiêu chuẩn cạnh tranh công bằng, thế nào?”

“Đây là kiếm sơn, là nơi chúng kiếm linh quay về. Nếu san bằng sơn thể, sợ là kiếm linh không đồng ý.”

“Vậy bọn họ giết cậu rồi giành bảo vật, chẳng phải cũng giống vậy sao?” Giản Hành Chi quay đầu nhìn Tạ Cô Đường: “Cậu không nghe lời ta, ta sẽ không giúp cậu. Hiện tại, cậu đánh thắng được sao?”

“Không được!” Tạ Cô Đường khẽ ho ra máu: “Ngọc Linh Lung không thể rơi vào tay bọn họ, không thể cho bọn họ có cơ hội tìm được bảo vật.”

Giản Hành Chi thấy vẻ mặt của Tần Uyển Uyển, bảo Ôn Ngọc trở về. Y lại giơ tay lên gọi, một thanh kiếm bay đến trước mặt Tần Uyển Uyển: “Thanh này thì sao? Đây là kiếm linh nữ, tính tình dễ chịu nhưng kiếm cũng không tồi. Cô thích không?”

Đám người Quân Thù bất giác lùi một bước.

“Vậy bọn họ giết cậu rồi giành bảo vật, chẳng phải cũng giống vậy sao?” Giản Hành Chi quay đầu nhìn Tạ Cô Đường: “Cậu không nghe lời ta, ta sẽ không giúp cậu. Hiện tại, cậu đánh thắng được sao?”

Sắc mặt Tạ Cô Đường cứng đờ, Giản Hành Chi quay đầu nhìn Quân Thù: “Ngươi thấy thế nào? Ngươi không đồng ý, ta sẽ giúp Tạ Cô Đường.”

Quân Thù không nói, hắn suy đoán tu vi và lai lịch Giản Hành Chi. Người này trông có vẻ chỉ là Kim Đan, nhưng khí thế mạnh mẽ, khiến người khác không dám khinh thường. Hiện một tên Tạ Cô Đường tới đã đủ phiền, nếu tên Long Ngạo Thiên này đến giúp Tạ Cô Đường, e là khó giải quyết.

Tạ Cô Đường nhìn đất đá bay tứ tung. Sau khi ý thức được chuyện gì xảy ra, y quỳ “bịch” xuống đất, dường như hoàn toàn không thể chấp nhận được cảnh tượng trước mặt, lẩm bẩm: “Kiếm sơn… cơ nghiệp tổ tiên…”

Quân Thù nghe vậy, sắc mặt rất khó coi. Thấy người trước mặt nói năng vô cùng tự tin, e là cao thủ, hắn nghẹn một hồi, cuối cùng vẫn hành lễ: “Vãn bối không có ý kiến.”

Giản Hành Chi gật đầu, gọi Tần Uyển Uyển: “Lão Tần, qua đây.”

Tất cả mọi người cùng nhìn sang, thấy Tần Uyển Uyển bước về trước: “Nhưng nó ở bên trong núi.”

Tần Uyển Uyển thấp thỏm đi tới cạnh Giản Hành Chi. Khoảnh khắc đó, nàng cảm giác mình giống như tấm lưới bóng bàn, bất cứ lúc nào cũng có thể bị hai bên tập kích. Kiểu vị trí Center này làm nàng áp lực rất lớn. Tần Uyển Uyển đứng trước mặt Giản Hành Chi, không khỏi run rẩy.

Tần Uyển Uyển không nói, cau mày nhìn chăm chú thanh kiếm. Ánh mắt đám người Quân Thù nhìn Giản Hành Chi bàng hoàng không dứt, tay nắm tiêu ngọc bắt đầu đổ mồ hôi lạnh.

Kiếm linh bị nhận ra xấu hổ cúi đầu, không dám nhìn Tạ Cô Đường.

Giản Hành Chi đứng sau lưng, đặt tay lên vai nàng: “Tới đây, cảm nhận thử xem, kiếm bổn mệnh của cô đang ở đâu?”

Một thanh thì thôi, lại còn thêm một thanh ngoan ngoãn như thế?

“Nhiều tiền bối ở đây như thế…” Tạ Cô Đường nghe mà sửng sốt: “Chuyện này nói thì dễ…”

Tần Uyển Uyển mù mờ ngẩng đầu nhìn kiếm sơn cắm đầy kiếm phía trước. Nàng chỉ loáng thoáng cảm giác được có gì đó ở ngực đang kêu gọi, nhưng mãi không xác định được là ai.

Giản Hành Chi hoàn toàn không để tâm sự kinh ngạc của kẻ khác, quay đầu nghiêm túc giới thiệu với Tần Uyển Uyển: “Thanh này không tệ, đã qua mười mấy chủ nhân. Chủ sát nghiệt mà còn chưa điên, là thanh kiếm có tâm trí vững vàng. Cô thấy thế nào?”

Giản Hành Chi thấy nàng đứng hoài không phản ứng, giơ tay lên chỉ một thanh kiếm trầm ổn nhất trên núi: “Này, ngươi qua đây.”

Giản Hành Chi đứng sau lưng, đặt tay lên vai nàng: “Tới đây, cảm nhận thử xem, kiếm bổn mệnh của cô đang ở đâu?”

Dứt lời, thanh kiếm cấp tốc bay từ trên núi xuống, dừng trước mặt Tần Uyển Uyển.

Giản Hành Chi thấy nàng đứng hoài không phản ứng, giơ tay lên chỉ một thanh kiếm trầm ổn nhất trên núi: “Này, ngươi qua đây.”

Đám người đều sửng sốt. Trước giờ người khác đến Mộ kiếm chọn kiếm, những kiếm linh này đều là người nổi danh sau khi chết ký gửi hồn phách, cái nào mà chẳng hống hách. Muốn chọn kiếm, bọn họ đều phải chém giết sinh tử một phen với những kiếm linh này, có bao giờ thấy bộ dạng kiếm linh ngoan ngoãn như vậy?

Trước khi xác nhận địch hay bạn, Quân Thù không dám nói gì nhiều. Giản Hành Chi nhìn bốn phía, nói ra một đề nghị với đám đông: “Mọi người, hiện giờ bảo vật còn chưa xuất hiện, chúng ta đánh nhau không hợp lý lắm. Hay là tạm thời chúng ta khoan đánh, trước tiên đi tìm bảo vật, đợi bảo vật xuất thế, mọi người lại đặt ra một tiêu chuẩn cạnh tranh công bằng, thế nào?”

Tống Tích Niên đáp xuống sau lưng Quân Thù, đỡ Quân Thù dậy. Giản Hành Chi nghênh ngang bước vào giữa, giơ tay lên: “Chư vị, hãy nghe ta nói một lời.”

Giản Hành Chi hoàn toàn không để tâm sự kinh ngạc của kẻ khác, quay đầu nghiêm túc giới thiệu với Tần Uyển Uyển: “Thanh này không tệ, đã qua mười mấy chủ nhân. Chủ sát nghiệt mà còn chưa điên, là thanh kiếm có tâm trí vững vàng. Cô thấy thế nào?”

Nhóm người Quân Thù bên cạnh hoảng sợ nhìn Giản Hành Chi dẫn Nam Phong đào núi. Tống Tích Niên nuốt nước miếng, lắp bắp: “Quân thiếu chủ, chuyện này… Người này đào cả mộ kiếm Thiên Kiếm Tông rồi… e rằng so với sư phụ ta còn… còn… Ngọc Linh Lung này còn giành nữa không?”

Quân Thù nghe vậy, sắc mặt rất khó coi. Thấy người trước mặt nói năng vô cùng tự tin, e là cao thủ, hắn nghẹn một hồi, cuối cùng vẫn hành lễ: “Vãn bối không có ý kiến.”

Hắn nghiến răng: “Đăng Tiên Môn là loại cơ duyên thế nào, chúng ta đông người, không cần sợ!”

Tần Uyển Uyển không nói, cau mày nhìn chăm chú thanh kiếm. Ánh mắt đám người Quân Thù nhìn Giản Hành Chi bàng hoàng không dứt, tay nắm tiêu ngọc bắt đầu đổ mồ hôi lạnh.

Tần Uyển Uyển thấy Tạ Cô Đường điếng người, vội kéo y lên, cố gắng an ủi: “Tạ đạo quân, ngài đứng dậy đi, lát nữa chúng ta đắp núi lại cho ngài, bảo kiếm linh quy vị hết… À, còn có linh bảo, chúng ta tìm giúp ngài, chúng ta bồi thường, chúng ta bồi…”

Mọi người ngỡ ngàng, không biết Giản Hành Chi hiểu cái gì. Ngay lập tức đám đông nghe thấy Giản Hành Chi ung dung nhẹ nhàng nói: “Vậy thì san bằng núi này, cô xem thử có ở bên trong không.”

Tạ Cô Đường nhìn phi kiếm bị gọi tới, chấn kinh thì thào: “Ôn… Ôn Ngọc tiền bối…”

“Đúng, đúng, đúng.” Bách Tuế Ưu cũng vội vã an ủi Tạ Cô Đường: “Tạ đạo hữu, núi là vật chết, Thiên Kiếm Tông các người đều đã đồng ý rồi, huynh không cần tự trách như thế.”

Kiếm linh bị nhận ra xấu hổ cúi đầu, không dám nhìn Tạ Cô Đường.

Giản Hành Chi quay đầu: “Tại sao không thể?”

Giản Hành Chi thấy vẻ mặt của Tần Uyển Uyển, bảo Ôn Ngọc trở về. Y lại giơ tay lên gọi, một thanh kiếm bay đến trước mặt Tần Uyển Uyển: “Thanh này thì sao? Đây là kiếm linh nữ, tính tình dễ chịu nhưng kiếm cũng không tồi. Cô thích không?”

“Phượng Loan tiền bối…”

Đám người đều sửng sốt. Trước giờ người khác đến Mộ kiếm chọn kiếm, những kiếm linh này đều là người nổi danh sau khi chết ký gửi hồn phách, cái nào mà chẳng hống hách. Muốn chọn kiếm, bọn họ đều phải chém giết sinh tử một phen với những kiếm linh này, có bao giờ thấy bộ dạng kiếm linh ngoan ngoãn như vậy?

Tạ Cô Đường cảm giác thế giới có phần ảo diệu.

Một thanh thì thôi, lại còn thêm một thanh ngoan ngoãn như thế?

Ngay lập tức, kiếm linh hai ngọn núi thống nhất chen chúc sang một bên, chừa ra một bãi đất trống.

Đám người Quân Thù bất giác lùi một bước.

Giản Hành Chi thấy Tần Uyển Uyển vẫn không thích, lại gọi thêm vài thanh. Sau khi Tần Uyển Uyển lần lượt từ chối, Giản Hành Chi ngẫm nghĩ: “Cô chẳng có chút cảm giác nào với những thanh kiếm này sao?”

Dứt lời, thanh kiếm cấp tốc bay từ trên núi xuống, dừng trước mặt Tần Uyển Uyển.

“Ta cảm thấy…” Tần Uyển Uyển nhăn mày: “Hình như có người đang gọi ta.”

Tạ Cô Đường cảm giác thế giới có phần ảo diệu.

Quân Thù hít sâu một hơi: “Giành.”

Tất cả mọi người cùng nhìn sang, thấy Tần Uyển Uyển bước về trước: “Nhưng nó ở bên trong núi.”

“Phượng Loan tiền bối…”

Dứt lời, nàng ngồi xổm xuống, áp tay lên chân núi đằng trước.

Sắc mặt Tạ Cô Đường cứng đờ, Giản Hành Chi quay đầu nhìn Quân Thù: “Ngươi thấy thế nào? Ngươi không đồng ý, ta sẽ giúp Tạ Cô Đường.”

Giây phút đặt tay lên sơn thể, cảm giác triệu hồi càng mạnh mẽ.

Tạ Cô Đường thấy vậy bắt đầu căng thẳng: “Kiếm sơn rộng lớn như vậy, Tần đạo hữu có cảm nhận được vị trí cụ thể không?”

Giản Hành Chi gật đầu: “Ta hiểu rồi.”

“Hai đỉnh núi hai bên, nhường ra một cái là được.” Giản Hành Chi nói là làm. Không đợi Tạ Cô Đường phản ứng, y quay đầu nhìn kiếm linh ở sát hai ngọn núi, chỉ huy: “Mau.”

Mọi người ngỡ ngàng, không biết Giản Hành Chi hiểu cái gì. Ngay lập tức đám đông nghe thấy Giản Hành Chi ung dung nhẹ nhàng nói: “Vậy thì san bằng núi này, cô xem thử có ở bên trong không.”

Giản Hành Chi gật đầu, gọi Tần Uyển Uyển: “Lão Tần, qua đây.”

Lời vừa nói ra, mặt Tạ Cô Đường biến sắc: “Tiền bối, không thể!”

Giản Hành Chi quay đầu: “Tại sao không thể?”

“Đây là kiếm sơn, là nơi chúng kiếm linh quay về. Nếu san bằng sơn thể, sợ là kiếm linh không đồng ý.”

Được Tạ Cô Đường uyển chuyển nhắc nhở, Giản Hành Chi gật đầu: “Cậu nói rất có lý.”

Tạ Cô Đường thở phào, liền nghe thấy Giản Hành Chi nói tiếp: “Ta bảo bọn nó dời nhà.”

“Nhiều tiền bối ở đây như thế…” Tạ Cô Đường nghe mà sửng sốt: “Chuyện này nói thì dễ…”

“Hai đỉnh núi hai bên, nhường ra một cái là được.” Giản Hành Chi nói là làm. Không đợi Tạ Cô Đường phản ứng, y quay đầu nhìn kiếm linh ở sát hai ngọn núi, chỉ huy: “Mau.”

Trong nháy mắt kiếm linh cảm nhận được kiếm ý từng chém gãy vô số danh kiếm. Kiếm linh mẫn cảm với người có thực lực hùng mạnh hơn người bình thường, kiếm ý nằm ở đỉnh chóp dễ dàng bẻ gãy bọn họ như trở bàn tay.

Ngay lập tức, kiếm linh hai ngọn núi thống nhất chen chúc sang một bên, chừa ra một bãi đất trống.

Giản Hành Chi thấy Tần Uyển Uyển vẫn không thích, lại gọi thêm vài thanh. Sau khi Tần Uyển Uyển lần lượt từ chối, Giản Hành Chi ngẫm nghĩ: “Cô chẳng có chút cảm giác nào với những thanh kiếm này sao?”

Giản Hành Chi lại nhìn kiếm linh ngay chính diện trên núi, cảnh cáo: “Ta cho các ngươi một khắc đồng hồ, mau chóng dời đi, nếu không ta phá núi.”

Tần Uyển Uyển thấp thỏm đi tới cạnh Giản Hành Chi. Khoảnh khắc đó, nàng cảm giác mình giống như tấm lưới bóng bàn, bất cứ lúc nào cũng có thể bị hai bên tập kích. Kiểu vị trí Center này làm nàng áp lực rất lớn. Tần Uyển Uyển đứng trước mặt Giản Hành Chi, không khỏi run rẩy.

Vừa dứt lời, tất cả thanh kiếm lập tức bay từ sơn thể ra, cắm chỉnh tề vào ngọn núi bên cạnh.

Đám đông sững sờ nhìn toàn cảnh. Giản Hành Chi vỗ tay, nhìn sang Nam Phong: “Nam Phong, biến lớn, đào núi này ra cho ta.”

“Vâng.” Nam Phong nhảy từ trên vai Tần Uyển Uyển xuống, hóa thành con kiến to như ngọn núi, bắt đầu đào.

Tạ Cô Đường nhìn đất đá bay tứ tung. Sau khi ý thức được chuyện gì xảy ra, y quỳ “bịch” xuống đất, dường như hoàn toàn không thể chấp nhận được cảnh tượng trước mặt, lẩm bẩm: “Kiếm sơn… cơ nghiệp tổ tiên…”

Tần Uyển Uyển thấy Tạ Cô Đường điếng người, vội kéo y lên, cố gắng an ủi: “Tạ đạo quân, ngài đứng dậy đi, lát nữa chúng ta đắp núi lại cho ngài, bảo kiếm linh quy vị hết… À, còn có linh bảo, chúng ta tìm giúp ngài, chúng ta bồi thường, chúng ta bồi…”

“Đúng, đúng, đúng.” Bách Tuế Ưu cũng vội vã an ủi Tạ Cô Đường: “Tạ đạo hữu, núi là vật chết, Thiên Kiếm Tông các người đều đã đồng ý rồi, huynh không cần tự trách như thế.”

Nhóm người Quân Thù bên cạnh hoảng sợ nhìn Giản Hành Chi dẫn Nam Phong đào núi. Tống Tích Niên nuốt nước miếng, lắp bắp: “Quân thiếu chủ, chuyện này… Người này đào cả mộ kiếm Thiên Kiếm Tông rồi… e rằng so với sư phụ ta còn… còn… Ngọc Linh Lung này còn giành nữa không?”

Dứt lời, nàng ngồi xổm xuống, áp tay lên chân núi đằng trước.

Quân Thù hít sâu một hơi: “Giành.”

Hắn nghiến răng: “Đăng Tiên Môn là loại cơ duyên thế nào, chúng ta đông người, không cần sợ!”

5 8 votes
Đánh giá bài viết
Nhận thông báo email
Nhận thông báo cho
guest

9 Góp ý
Inline Feedbacks
View all comments
Azan0306
Azan0306
1 Năm Cách đây

Sao hông để anh làm anh hùng cứu mỹ nhân luôn, lần nào cũng là anh làm không còn gì.

Azan0306
Azan0306
1 Năm Cách đây

Ủa anh ơi, đang cảm động mà anh nói gì tụt mood dị.

Azan0306
Azan0306
1 Năm Cách đây

Ngọc Linh Lung có liên quan gì đến Long đan không nhỉ, nhớ bài ca dao có nhắc tới thì phải.

Azan0306
Azan0306
1 Năm Cách đây

Có bùa miễn phạt là anh làm tới vậy luôn đó hả.

Azan0306
Azan0306
1 Năm Cách đây

Đông cách mấy cũng dễ gì chơi lại anh haha

tranngocmai0912
tranngocmai0912
1 Năm Cách đây

Hôm nay anh không bị giật điện nữa à

wanan
wanan
1 Năm Cách đây

Anh có tiềm năng làm sale lắm đấy

Linh
Linh
1 Năm Cách đây

Anh ta chọn kiếm mà giống chọn mớ rau ngoài chợ quá z =)))))) người khác k hốt hoảng mới lạ

Pumpkin Pie
Pumpkin Pie
1 Năm Cách đây

Tuy buff này hơi lớn nhưng có cơ sở quá, không chê được mà tự nhiên thấy hơi… ngầu. Ai da, tui không muốn bị vả mặt chút nào đâu :v

9
0
Would love your thoughts, please comment.x
error: Alert: Content is protected !!