Vi phu đã từng là Long Ngạo Thiên – Chương 38 (1)

Chương 38 (1)

Không cố gắng thôi mà, tội không đáng chết

Editor: Zens Zens

Đăng ký nhận chương mới: Link

Quy định đọc truyện trên Website: Link

Facebook Zens Zens: Link 

***

Giản Hành Chi vừa vào sân vườn, Tần Uyển Uyển đã kéo Nam Phong chạy nhanh tới cây đại thụ kế bên cách đó không xa.

“Ngươi mau đi hỏi thăm đám người đến Quần phương yến hôm nay có thân phận gì, trình độ toán học thế nào.”

Tần Uyển Uyển dặn dò Nam Phong xong, bản thân trèo lên cây, quan sát tình hình trong vườn.

Va nhìn, nàng đã cưkinh. Mc dù}nhóm ngưi nàyìđu thay đikhuôn mt, cheígiu thân phn,nhưng nàng lpơtc nhn raínơi này ngoiítr Thm TriMinh và QuânăThù, còn cóìmt Hóa Thnívà mt ĐKiếp t hnïquang ca h.

Chuynógì thế này?įSao đâyĬli có nhiuícao th thế?

TnèUyn Uyn đơìngưi. Nàng nutnưc bt, nhanh,chóng trn tĩnhli, thay điếsách lưc.

Nếu nhiuăcao th nhưthế ti đây,thân th GiníHành Chi hinti cũng chKim Đan, eīrng luyn khíkhông th chiếmưu thế, ýĩnghĩ s dngăluyn khí kéotoán hc cơĭbn bt khthi.

Tn Uyn Uynngm nghĩ, giơtay lên xoatai. Pháp trnđnho nh trênăl tai nàngếsáng lên, nàngýnh ging giđGin Hành Chi:“Gin Hành Chi,có nghe thyìkhông?”

Gin HànhÍChi đang lođlng gõ bàn.Nghe thy tiếngTn Uyn Uyn,đng tác cay khng li,úlp tc ngngđu nhìn bnĬphía, hơi kinhngc vì khôngĪng Tn UynīUyn có thđt pháp trnĬliên lc dưitình hung ykhông nhn ra.

“Ta, trên cây.”î

Tn Uyn Uynínhc nh y,Gin Hành Chivi nhìn đith xung quanh,xác đnh TníUyn Uyn. TnUyn Uyn nhɨging trn anôy: “Ta đtpháp trn trênăngưi ngưi. Điìlát na thiluyn khí, ngưic luyn điđi, đng nênÍlãng phí thnéthc hóa linhlc đ thiĩvi h. Thchi ngưi btèn, cn phingh ngơi, đtètrng tâm lênībài thi toánýhc. Lát na,ta trà trnđvào, ngưi chépli đ, talàm bài giúpĬngưi, sau khiílàm xong, ngưiáda theo đápán ta nóiĮmà viết.”

Ngheôvy, lòng GinĨHành Chi lptc bình tĩnhìli, y chưaítng cm thyTn Uyn Uynìđáng tin cyjđến thế.

Lòng bàntay v mttrn pháp, ngănĮcách ngưi bênơcnh nghe lén.îY giơ tayíche ming, khéđáp: “.”

“Mingưi đu làĭtân khách caìThành ch à?”¸

Gin Hành Chiđang nói chuynvi Tn UynòUyn, ngưi đàn²ông mc áohng bên cnhdưng như nhàmɪchán, bt đuĩtán gu vimi ngưi.

Y tgii thiu: “Ti{h Liu PhiNh, trông mingưi không gingngưi Qu Thànhălm.”

Nói xong,ɩLiu Phi NhĮnhìn sang thanhniên ho khaníngi bên cnh.ɨThanh niên ngngđu cưi viĪLiu Phi Nh,°báo gia môn:í“Ninh Bt Ngôn,Hoang Thành.”

Haiũngưi báo tênh, T CôéĐưng cũng lchîs báo danhítheo: “T CôĐưng, Thiên KiếmìTông.”

“Gin HànhïChi, tán tu.”ĺ

Thm Minh, VnTâm Tông.”

QuânĩPhàm, Nhc Thành.”

C đám ngưiđu dùng tên¹gi, nhưng nhngtên gi nàymang đy đctrưng, Tn UynĨUyn va ngheđã biết: “Cácmôn phái khácđu đưa ngưifti. Thm TriĩMinh ti, elà vì NgcLinh Lung, chcbn h đuánhn đưc tintc mnh NgcLinh Lung thèhai xut thế.”

Trong lúc nóichuyn, Thúy Lcïđã đến.

Mi ngưiìdi mt nhìnÎsang, ch thyThúy Lc ngiÏghế ch ta:“Hôm nay, scìkhe Thành ch:không tt, taãgiúp Thành chõchn ngưi. Chưɩv hn đã)nghe rõ quytc ri, muntr thành namìsng ca Thànhch không phiĪlà chuyn dĭdàng. Thành chthưng nói, văn{nhân hi quc,áluyn khí hưngbang. Trn so[tài đu tiênhôm nay làluyn khí, vtliu t chnîti ch, xemth ai làmũra tinh diuhơn, giá trĩhơn.”

Nghe thyli này, ainy bt đuôđng dy la¹chn vt liu.Trưc đây, GinHành Chi chítng đúc kiếm,y đã hc:luyn khí nhưngkhông gii lm.

Nhìntrái nhìn phi,]đang suy nghĩinên làm gì,ngn la bênfcnhphng lên,da Gin HànhChi nhy dng.Y ng ngànghi T CôĐưng: “Cu… cuìlàm gì đy?”i

“Ta không biếtÍlàm th khác...”T Cô ĐưngImm cưi: “ChЇbiết rèn kiếm,³bèn dùng Tammui chân harèn mt thanhkiếm.”

Tam muiĩchân ha, nếulà y trưcđây, liếc mtcũng chng thèm.íNhưng gi phút¸này nghe thy,úy li cóãchút ưc ao,ľgt gù: “Đưcīlm, không ti.”

Va dt li,²mt trn cungphong xen lnìtuyết đi dinquét v phíaGin Hành Chi.Gin Hành Chilăn mt vòng,Їlnh mt ngngđu, nhìn thy[mt khi băng)to lưu chuyn]linh lc lplánh trong sutìtrưc mt NinhíBt Ngôn. NinhìBt Ngôn hokhan, mt trngbch ngng đu,âáy náy cưivi Gin HànhļChi: “Xin li.”

Dt li, ycm mt condao, cúi ngưiïtrưc khi băng,íbt đu điêuĬkhc.

Gin Hành Chiıva nhìn đãĪbiết đây làmt chiếc giưngíNgc Hàn Băng,nm bên trêntu luyn chngĩnhng thanh tâmngưng thn, cònđông m hîmát. Trưc đây,Gin Hành Chiùcũng có chiếcĩgiưng này, điêuíkhc rt sơsài, quan trng ch NgcıHàn Băng linhílc mnh m,không phi kùĐ Kiếp thìkhông th luynôthành.

Đây là đồ tốt, nhưng không phải thứ y có thể làm.

Tần Uyển Uyển sững sờ. Nàng nhìn Thúy Lục trong vườn hoa tràn đầy tán thưởng Giản Hành Chi, không khỏi cảm khái thế giới rộng lớn.

“Đây là Pháo hoa hồ điệp…”

Nhìn thấy món đồ của Tạ Cô Đường và Ninh Bất Ngôn, Giản Hành Chi hơi hoảng. Y cố ra vẻ bình tĩnh nhìn lướt qua, thấy Thẩm Tri Minh giơ tay lên dẫn thiên lôi giáng xuống, bổ thẳng lên bàn. Dòng điện xoèn xoẹt ngưng tụ một cục, thứ này còn chưa làm xong mà khí thế đã dữ dội.

Nói xong, đoàn người đi đến trước chiếc ghế Giản Hành Chi làm ra, Thúy Lục nhíu mày hỏi: “Đây là cái gì?”

Câu hỏi ngược lại này khiến người tại đó ngây ngốc. Tần Uyển Uyển ở trên cây nghe thấy lời Giản Hành Chi, giơ tay che mặt.

Liễu Phi Nhứ bên cạnh đang xoay vòng, hắn vừa xoay vừa thu hút bướm bay rập rờn, vờn quanh người hắn.

Cái gì cũng không biết, vậy thì biểu diễn nghề mộc đi.

“Đây là giường Ngọc Hàn Băng…”

Ra tay, y ra cái gì tay đây?

Còn Quân Thù ra sức thổi sáo với quả trứng trên bàn, linh lực hóa thành phù văn rơi nhanh xuống, không biết là đang ấp trứng hay là làm gì.

Giản Hành Chi nói một cách đương nhiên: “Nếu đã quyết định rồi, chẳng phải nên liều mạng sao?”

Người tại đó bận rộn, chỉ có Giản Hành Chi sững sờ bất động nhìn bọn họ. Thúy Lục lãnh đạm nhìn lướt qua, rồi nhìn Giản Hành Chi: “Giản Hành Chi, cậu còn chưa ra tay sao?”

Đang nghĩ vậy, nàng bỗng nghe thấy một tiếng nói bật lên giữa đám người: “Hay!”

Giản Hành Chi nghiêm túc cưa mặt ngồi của ghế, vẽ một pháp trận bên dưới, lấy dao thép bên cạnh cắm từng cây vào.

Ra tay, y ra cái gì tay đây?

Lòng Tần Uyển Uyển sợ hãi, học mất tập trung, ai chưa từng bị?

Thực lực cách xa, thứ luyện được cũng tự rước nhục, y chẳng muốn xấu mặt chút nào.

Nghe vậy, đoàn giám khảo trố mắt, Thúy Lục đơ người chốc lát, không nhịn được mở miệng: “Dao thép lớn như vậy… không đâm chết người chứ?”

Nhưng Thúy Lục đang nhìn, y ngẫm nghĩ, cuối cùng vẫn đứng dậy, bước sang bên cạnh cầm cưa, kéo ghế qua.

Đoàn giám khảo lần lượt phê bình những thứ kia, bắt đầu từ Quân Phàm, Thẩm Minh, Ninh Bất Ngôn, Liễu Phi Nhứ đến Tạ Cô Đường.

“Đây là kiếm.”

Cái gì cũng không biết, vậy thì biểu diễn nghề mộc đi.

Làm cái ghế Tần Uyển Uyển dùng để đối phó y, thứ kia dễ làm, mặc dù xấu nhưng rất hiệu quả.

Còn Quân Thù ra sức thổi sáo với quả trứng trên bàn, linh lực hóa thành phù văn rơi nhanh xuống, không biết là đang ấp trứng hay là làm gì.

Giản Hành Chi nghiêm túc cưa mặt ngồi của ghế, vẽ một pháp trận bên dưới, lấy dao thép bên cạnh cắm từng cây vào.

“Quá lòe loẹt.”

Dứt lời, nàng không hề lưỡng lự chấm điểm tuyệt đối tại cột Giản Hành Chi.

Đợi sau khi y chuẩn bị xong, mọi người cũng xấp xỉ, Thúy Lục ngồi trên cao uể oải lên tiếng: “Mang đồ lên đi.”

Người tại đó bận rộn, chỉ có Giản Hành Chi sững sờ bất động nhìn bọn họ. Thúy Lục lãnh đạm nhìn lướt qua, rồi nhìn Giản Hành Chi: “Giản Hành Chi, cậu còn chưa ra tay sao?”

“Quá bạo lực.”

Dứt lời, hạ nhân cầm thứ sáu người làm ra đặt trên bàn. Thúy Lục dẫn đoàn giám khảo cầm giấy bút xem lần lượt từng thứ luyện ra.

“Hay là…” Giản Hành Chi chen miệng vào: “Đổi dao thép thành mũi nhọn, đâm một chút thôi?”

“Đây là Thanh tâm châu…”

Nhìn thấy món đồ của Tạ Cô Đường và Ninh Bất Ngôn, Giản Hành Chi hơi hoảng. Y cố ra vẻ bình tĩnh nhìn lướt qua, thấy Thẩm Tri Minh giơ tay lên dẫn thiên lôi giáng xuống, bổ thẳng lên bàn. Dòng điện xoèn xoẹt ngưng tụ một cục, thứ này còn chưa làm xong mà khí thế đã dữ dội.

Đây là đồ tốt, nhưng không phải thứ y có thể làm.

“Đây là Đạn sấm sét…”

“Đây là giường Ngọc Hàn Băng…”

“Đây là Pháo hoa hồ điệp…”

Thúy Lục xoay đầu qua, khôi phục dáng vẻ lạnh lùng thường ngày, cầm bút viết chữ: “Chấm điểm đi.”

“Đây là kiếm.”

Giản Hành Chi nghiêm túc nói bậy nói bạ: “Tác dụng chủ yếu của nó là đốc thúc người khác cố gắng học. Người sử dụng ngồi trung bình tấn bên trên, một khi thiếu tập trung, dao thép bên dưới lập tức đâm lên, bảo đảm người đó tỉnh táo tại chỗ, lập tức chữa trị. Ta dựa vào chiếc ghế kia mà học thuộc bảy nghìn thi tập trong bảy ngày, dùng tốt lắm.”

Đoàn giám khảo lần lượt phê bình những thứ kia, bắt đầu từ Quân Phàm, Thẩm Minh, Ninh Bất Ngôn, Liễu Phi Nhứ đến Tạ Cô Đường.

Xuất phát từ sự kính sợ Thúy Lục và cảm kích Giản Hành Chi, những người khác theo sau nàng cũng chấm điểm tuyệt đối cho Giản Hành Chi.

“Quá bình thường.”

So với xiên phát chết luôn, đâm một chút lập tức trở nên nhỏ bé không đáng kể.

Phen biến cố này khiến Tần Uyển Uyển không ngờ tới. Sắc mặt đám người bên cạnh không tốt mấy, bọn họ nhìn nhau, chẳng ai lên tiếng.

“Quá bạo lực.”

“Quá lớn.”

Thực lực cách xa, thứ luyện được cũng tự rước nhục, y chẳng muốn xấu mặt chút nào.

“Ghế này tên là Ghế tiến lên.”

“Quá lòe loẹt.”

Một ông lão trong đoàn giám khảo ngẩng đầu lên: “Đại nhân Thúy Lục, học mất tập trung thôi mà, tội không đáng chết đâu!”

“Quá đơn giản.”

“Đây là Đạn sấm sét…”

Nói xong, đoàn người đi đến trước chiếc ghế Giản Hành Chi làm ra, Thúy Lục nhíu mày hỏi: “Đây là cái gì?”

“Ghế này tên là Ghế tiến lên.”

Giản Hành Chi nghiêm túc nói bậy nói bạ: “Tác dụng chủ yếu của nó là đốc thúc người khác cố gắng học. Người sử dụng ngồi trung bình tấn bên trên, một khi thiếu tập trung, dao thép bên dưới lập tức đâm lên, bảo đảm người đó tỉnh táo tại chỗ, lập tức chữa trị. Ta dựa vào chiếc ghế kia mà học thuộc bảy nghìn thi tập trong bảy ngày, dùng tốt lắm.”

“Đại nhân Thúy Lục!”

Nghe vậy, đoàn giám khảo trố mắt, Thúy Lục đơ người chốc lát, không nhịn được mở miệng: “Dao thép lớn như vậy… không đâm chết người chứ?”

Vốn cho rằng Giản Hành Chi rất điên, không ngờ Thúy Lục này còn điên hơn.

Tất cả nhìn sang, kinh hoàng nhìn Thúy Lục, chỉ thấy ánh mắt Thúy Lục xúc động: “Cậu nói đúng, ở Tu chân giới, nếu đã quyết định mà còn không làm, chi bằng chết đi. Ta đã muốn làm thế lâu rồi, nhưng cứ mãi không biết làm sao. Ra lệnh xuống dưới, chế tạo hai nghìn chiếc ghế thế này, đưa đến các học viện trong thành!”

“Không muốn chết thì học đi.”

“Quá lớn.”

Dứt lời, hạ nhân cầm thứ sáu người làm ra đặt trên bàn. Thúy Lục dẫn đoàn giám khảo cầm giấy bút xem lần lượt từng thứ luyện ra.

Giản Hành Chi nói một cách đương nhiên: “Nếu đã quyết định rồi, chẳng phải nên liều mạng sao?”

Liễu Phi Nhứ bên cạnh đang xoay vòng, hắn vừa xoay vừa thu hút bướm bay rập rờn, vờn quanh người hắn.

Câu hỏi ngược lại này khiến người tại đó ngây ngốc. Tần Uyển Uyển ở trên cây nghe thấy lời Giản Hành Chi, giơ tay che mặt.

Nhưng Thúy Lục đang nhìn, y ngẫm nghĩ, cuối cùng vẫn đứng dậy, bước sang bên cạnh cầm cưa, kéo ghế qua.

Đám người nhanh chóng tiếp lời vâng dạ, ném ánh mắt cảm kích về phía Giản Hành Chi. Thuý Lục ngập ngừng chốc lát, thấy mọi người phản đối, đành nói: “Được rồi, cứ thế đi.”

Tiêu rồi, trận này xem như đi toong.

“Đây là Thanh tâm châu…”

Đang nghĩ vậy, nàng bỗng nghe thấy một tiếng nói bật lên giữa đám người: “Hay!”

Tất cả nhìn sang, kinh hoàng nhìn Thúy Lục, chỉ thấy ánh mắt Thúy Lục xúc động: “Cậu nói đúng, ở Tu chân giới, nếu đã quyết định mà còn không làm, chi bằng chết đi. Ta đã muốn làm thế lâu rồi, nhưng cứ mãi không biết làm sao. Ra lệnh xuống dưới, chế tạo hai nghìn chiếc ghế thế này, đưa đến các học viện trong thành!”

Dứt lời, Thúy Lục dứt khoát quay đầu, bật ngón tay cái với Giản Hành Chi: “Ta thích cậu rồi đấy, điểm tuyệt đối!”

“Vậy thì sao?” Thúy Lục nhíu mày: “Ta không muốn thấy kẻ khác lười biếng.”

Tần Uyển Uyển sững sờ. Nàng nhìn Thúy Lục trong vườn hoa tràn đầy tán thưởng Giản Hành Chi, không khỏi cảm khái thế giới rộng lớn.

Vốn cho rằng Giản Hành Chi rất điên, không ngờ Thúy Lục này còn điên hơn.

Quyết định này vừa ra, tất cả mọi người đều hoảng hốt, tức khắc dưới đất quỳ một hàng.

Quyết định này vừa ra, tất cả mọi người đều hoảng hốt, tức khắc dưới đất quỳ một hàng.

Đợi sau khi y chuẩn bị xong, mọi người cũng xấp xỉ, Thúy Lục ngồi trên cao uể oải lên tiếng: “Mang đồ lên đi.”

“Đại nhân Thúy Lục!”

Làm cái ghế Tần Uyển Uyển dùng để đối phó y, thứ kia dễ làm, mặc dù xấu nhưng rất hiệu quả.

Một ông lão trong đoàn giám khảo ngẩng đầu lên: “Đại nhân Thúy Lục, học mất tập trung thôi mà, tội không đáng chết đâu!”

Không sai.

Lòng Tần Uyển Uyển sợ hãi, học mất tập trung, ai chưa từng bị?

“Vậy thì sao?” Thúy Lục nhíu mày: “Ta không muốn thấy kẻ khác lười biếng.”

“Không muốn chết thì học đi.”

“Hay là…” Giản Hành Chi chen miệng vào: “Đổi dao thép thành mũi nhọn, đâm một chút thôi?”

So với xiên phát chết luôn, đâm một chút lập tức trở nên nhỏ bé không đáng kể.

Đám người nhanh chóng tiếp lời vâng dạ, ném ánh mắt cảm kích về phía Giản Hành Chi. Thuý Lục ngập ngừng chốc lát, thấy mọi người phản đối, đành nói: “Được rồi, cứ thế đi.”

“Quá đơn giản.”

Thúy Lục xoay đầu qua, khôi phục dáng vẻ lạnh lùng thường ngày, cầm bút viết chữ: “Chấm điểm đi.”

Dứt lời, nàng không hề lưỡng lự chấm điểm tuyệt đối tại cột Giản Hành Chi.

Xuất phát từ sự kính sợ Thúy Lục và cảm kích Giản Hành Chi, những người khác theo sau nàng cũng chấm điểm tuyệt đối cho Giản Hành Chi.

Phen biến cố này khiến Tần Uyển Uyển không ngờ tới. Sắc mặt đám người bên cạnh không tốt mấy, bọn họ nhìn nhau, chẳng ai lên tiếng.

5 8 votes
Đánh giá bài viết
Nhận thông báo email
Nhận thông báo cho
guest

7 Góp ý
Inline Feedbacks
View all comments
BAL
BAL
4 Năm Cách đây

Mấy học viên số nhọ tự nhiên bị bắt dùng cái ghế khổ hình. Chắc thù GHC lắm :))))

Azan0306
Azan0306
3 Năm Cách đây

Nhìn vậy chứ chị cũng quan tâm anh lắm chứ bộ.

Azan0306
Azan0306
3 Năm Cách đây

Nghe mùi anh được điểm tuyệt đối hết quá.

Azan0306
Azan0306
3 Năm Cách đây

Không phải chị phát minh ra cái ghế này sao ?

tranngocmai0912
tranngocmai0912
3 Năm Cách đây

Anh Giản đi đâu cũng không thu lại cái điên cuẩ mình mà

Duy Nhiên
Duy Nhiên
3 Năm Cách đây

Nhận vật phụ mà cực phẩm quá thím Thúy ơi.

Chanh
Chanh
1 Năm Cách đây

Không biết do từ đầu người ông thành chủ kia muốn chọn là anh Giản hay do thím Thúy thích anh Giản mà anh thuận lợi v

7
0
Would love your thoughts, please comment.x
error: Alert: Content is protected !!