Chương 41 (1)
Ta kéo nắp quan tài xong rồi, các người đánh đi
Editor: Zens Zens
Đăng ký nhận chương mới: Link
Quy định đọc truyện trên Website: Link
Facebook Zens Zens: Link
***
Nghe nói thế, Tần Uyển Uyển xác nhận đây đúng là không phải ảo giác của nàng.
Thông thường điểm quan trọng nhất của ảo giác là phải phù hợp với nhận thức người trong cuộc. Bởi vì càng phù hợp với nhận thức, người đó càng dễ bị mê hoặc.
Mà Hoa Dung này hoàn toàn khác với Hoa Dung mà nàng tưởng tượng, có thể thấy… xác suất cao là thật.
Nhận ra chuyện này, lòng Tần Uyển Uyển cả kinh. Mọi suy đoán trước đây đều bị lật đổ, vô số câu hỏi quanh quẩn trong đầu.
Nàng lập tức thoát khỏiớảo cảnh mìnhébày ra. Đauìđớn dữ dộiỗdo Tôi thểỉmang đến xôngềthẳng lên đỉnhếđầu, nàng rùngḽmình, đau đếnủkhông thể suyỉnghĩ, cố gắngľkiểm soát sựẽmất khống chế.ḷNàng vừa tiếpétục dẫn linhừkhí chảy vàoigân mạch, đồngỡthời dùng XuânầSinh phục hồiỡkhông ngừng. Quaễmột lúc, nàngÎmới hỏi từngìthắc mắc một:ớ“Ngươi là HoaíDung? Vậy ngườiịmấy ngày gầnảđây chúng taĩthấy, người ThúyĬLục hầu hạđlà ai?”
“Côĭcứu ta trước.”óHoa Dung khôngíđể ý tớiĨcâu hỏi củaỹnàng, giọng nóiἷbất nam bấtỗnữ, chỉ nóiòcho nàng chuyệnịcứu hắn: “Bâyịgiờ, cô đếnặgóc Tây Nam.ἶChỗ ba trămètrượng có mộtẩcục đá nhô²lên, cô dờiἴcục đá điõlà có thểỉthấy được linhíthú của ta.°Nó là mộtįcon Mê tàng,ệta đang ởĬtrong cơ thể¸nó. Cô bướcÏvào sẽ nhìn[thấy một cỗợquan tài, sauìđó cầm kiếmÎcắt nắp quan,İmở quan ra.”ḷ
“Không.” Tần UyểnằUyển dứt khoátįtừ chối.
Hoa Dungỉtrầm mặc chốcỉlát: “Có phảiịcô muốn lợifích không?”
“Quá)nguy hiểm.” TầnîUyển Uyển nghiêmũtúc phân tích:ɨ“Đó là linhìthú của ngươi,ịta vào, bộ]muốn chết sao?”[
“Bổn tọa cầnừcái mạng conứnhóc cô làmỉgì?”
Hoa Dungónôn nóng: “Côửmuốn cái gì?”á
“Tại sao ngươiḷbị nhốt?”
Thậtfra từ mộngịcảnh trước đâyíđã có thểỏđoán được, TầnĩUyển Uyển cũngĮkhông nghi ngờílời Hoa Dung,[nhưng một khiìthả Hoa Dungủra, nàng sẽàmất đi lợiἴthế đàm phán.ẫNàng nhất địnhἵphải hỏi rõấsự tình trước[khi thả HoaìDung ra.
“Ngươi lợiıhại như vậyẻcòn bị bắtưnhốt, ta vàoἴđó chẳng phảiừchịu chết sao?”ộ
Giọng Tần UyểnảUyển điềm tĩnh,ởnàng ngẩng đầu,nhìn pháp trậnỏxung quanh: “Hơnỗnữa, ta chỉỉlà Kim Đan.įVừa nãy, Tạĩđạo quân ởạđây, ngươi khôngẳlên tiếng. Hiệnểgiờ, Tạ đạoĩquân không cóỉở đây, ngươiÏbảo ta một‹mình đi cứuễngươi, có phảiíngươi muốn lừaɪta vào đóílàm thịt không?”ị
“Hiện giờ taЇvốn không cóḻkhả năng làmĺthịt cô.”
Rốt[cuộc Hoa DungĪlên tiếng: “Taỉkhông tin tưởngẫtên đạo sĩãkia. Lúc này,úta không muốnũgặp bất cứÍkẻ nào.”
“Vậyứngươi tin tưởngἳta?”
Tần UyểnợUyển nhướng mày.
“Khôngỹphải ta tinìcô.” Hoa Dungjnhỏ giọng: “Chẳngýqua chỉ cóịcô mới cóíthể mở quanḻtài.”
“Vì sao?”ĨTần Uyển Uyểnưnhận được câuđtrả lời, cảmầthấy hứng thú.
HoaịDung ngẫm nghĩ,ỡvẫn đáp: “ThanhỵUyên Ngưng trong(tay cô cóἵthể phá giải°trận pháp củaɨkẻ nhốt ta.
“Làm(sao ngươi biết?”¸
“Bởi vì taềbiết người sáng,lập trận này,ẵmà nguyên chủĩthanh kiếm nàyèchính là kẻựđó, cho nênạtrận pháp này¸vô hiệu đốiïvới kiếm nhiễm]khí tức nguyênỵchủ.”
“Nguyên chủềthanh kiếm nàyềlà ai?”
TầnờUyển Uyển ngạcằnhiên: “Vì saoîlại ở Mộữkiếm của ThiênúKiếm Tông?”
Theoãlý mà nói,ẳkiếm đặt ởỷMộ kiếm đềuểlà kiếm vôẵchủ, cũng tứcàlà chủ kiếmịđã chết.
“Bởi vì…”ổGiọng Hoa Dungįbình thản: “Ngườiăđó đã chếtỳlâu rồi.”
TầnīUyển Uyển nhớổlại, lập tứcềhiểu ra: “LàêLận Ngôn Chi?”ệ
“Đúng vậy.”
Lận]Ngôn Chi chếtòvào một trămἲnăm trước. Theoẵkể lại, nămĪđó Hoa Dungễcứu thế, Quỷ°Thành vẫn lưuítruyền truyền thuyếtễvề Hoa Dung.ἷTần Uyển Uyểnẹngỡ ngàng: “Vậy³ngươi bị nhốtýmột trăm năm?àThế Hoa Dungḻbên ngoài hiệnẫgiờ là ai?”ỳ
“Cũng không phải…”jHoa Dung nóiïmột cách chậmírãi, dường nhưḽy đang cânềnhắc. Sau một‹hồi lưỡng lự,íy mới lên‹tiếng: “Dù saoộnhìn thấy ta,ýcô cũng sẽîbiết, ta cũngékhông ngại nóiụcho cô. Taìkhông phải bị¸nhốt một trămìnăm, mà là²bị người khácốhãm hại vàiļngày trước, bịãnhốt ở đây.ấHắn lấy thânụthể ta làmọchất dinh dưỡng,ḷmuốn triệu hồiĮNgọc Linh LungÍhiện thế, choănên hiện tạiỉta vốn khôngïcó bất cứ[năng lực phảnùkháng nào. Côἲcứu ta đi,jkhông cần sợ.”ẵ
“Người hại ngươiậlà ai?”
“Taâkhông biết.”
GiọngĨHoa Dung bìnhítĩnh: “Ta chỉôbiết hắn muốnịNgọc Linh Lung.”³
Tần Uyển Uyểnĩnghe thấy lời}này, không trảủlời ngay. Nàngòsử dụng linhílực mở rộngỉđoạn linh cănécuối cùng củafmình, quá trìnhàtôi thể hoànЇtất, rốt cuộcĭmở mắt.
Toàn thânụnàng đều là,mồ hôi, giốngḹnhư vớt từidưới nước lên.ấNghỉ ngơi mộtảlát, nàng đứngữdậy, nhảy tớiấchỗ Hoa Dungĩnói, vừa đi}vừa hỏi hắn:ó“Vì sao sửidụng ngươi triệuâhồi Ngọc LinhàLung?”
“Mảnh Ngọc Linh Lung ở Quỷ Thành đã sớm dùng cạn linh khí lúc xây thành. Nếu muốn mảnh Ngọc Linh Lung này hiện thế lần nữa, lại có thể dùng để mở Đăng Tiên Môn, nhất định phải bổ sung linh khí cho nó. Thật ra một mình ta không đủ, cô thấy những đường máu bên ngoài không?”
Kết quả nửa đường bị một Boss nẫng tay trên, bắt hắn đặt ở đây bổ khuyết đại trận.
“Thấy.” Tần Uyển Uyển nhìn ra sau lưng, nơi pháp trận không có máu, toàn bộ đều là chuỗi đưỡng máu.
“Về sau có rất nhiều người phản bội y. Ta từng hỏi y đã làm chuyện tốt còn bị người khác phản bội, liệu y có oán hận không. Y nói không, nhưng thật ra y oán hận. Oán hận tích lũy nhiều…” Hoa Dung châm biếm, cười một tiếng: “Thì nhập ma đạo. Cận kề phi thăng, tâm ma làm loạn, cuối cùng giết sạch bá tính cả thành. Ta không đành lòng thấy y thảm hại như thế, vì vậy khoảnh khắc cuối cùng đã giết y.”
“Lúc máu chảy đầy trận pháp, Ngọc Linh Lung sẽ hiện thế. Những chuỗi đường máu kia đều là bách tính Quỷ Thành. Nếu máu của ta không chảy đầy pháp trận, hắn sẽ lập tức lấy máu bách tính bổ sung. Vì vậy, cô phải cứu ta! Cứu ta mới có hi vọng!”
“Hoang đường?” Hoa Dung bật cười, mang theo chút bi thương: “Y là người tốt như thế, bọn chúng phản bội y trước, là bọn chúng sai. Năm đó, ta cảm thấy nên cứu bách tính, nhưng cứu chúng rồi, một trăm năm nay, chúng đối xử với ta thế nào?”
“Ngươi vừa nói ngươi không có năng lực phản kháng gì, bây giờ lại nói cứu ngươi mới có hi vọng?”
Tần Uyển Uyển không đáp. Nàng nhìn ống dẫn bên cạnh quan tài, máu chảy từ trong ống dẫn truyền thẳng ra ngoài. Những máu huyết này mang theo linh khí nàng quen thuộc, nàng nhíu mày: “Pháp trận bên ngoài là ngươi bố trí.”
“Cô không nói móc thì sẽ chết hả?!” Hoa Dung bị vạch trần toan tính, vô cùng tức giận. Tần Uyển Uyển nhún vai, đi tới vị trí hắn chỉ. Sau khi dời tảng đá ra, nàng nhìn thấy một cái hố nhỏ bên dưới, một con thú nhỏ hơi giống hồ ly nằm úp dưới đó.
Tiểu hồ ly mở mắt, trán sáng rực, mở miệng nói bằng giọng Hoa Dung: “Ấn pháp ấn, cô vào đây.”
“Bởi vì ta áy náy.” Hoa Dung đáp rất nhanh: “Về sau mỗi đêm, ta đều nằm mơ, nhớ tới lúc còn bé. Khi ấy, ta vốn phải làm vật hiến tế Hà đồng, là y cứu ta, ta thề sẽ đi theo y cả đời. Y là ca ca, là chủ tử, là người thân duy nhất của ta, nhưng cuối cùng lại là ta giết y. Thật ra sai không phải ở y, sai ở tâm ma, nếu như y có thể sống lại lần nữa, y vẫn là người tốt nhất dưới vòm trời này.”
Tần Uyển Uyển không tin: “Ngươi chỉ là Kim Đan, làm sao giết y? Hơn nữa, sao ngươi lại trở thành Độ Kiếp?”
Trông nó khá suy yếu, máu me khắp người, sau lưng đều là đường máu chảy từ trong sơn thể ra ngoài.
“Ngươi đúng là cực khổ rồi…”
Giọng điệu Hoa Dung bình tĩnh: “Năm đó, ta vẫn còn là đứa trẻ. Y cứu ta, y khi đó quân tử khiêm nhường, ôn hòa nhã nhặn. Y nói giá trị lớn nhất của một người là giúp đỡ người khác. Ta tin lời y, xem y như thần, trở thành tín ngưỡng.”
Tiểu hồ ly mở mắt, trán sáng rực, mở miệng nói bằng giọng Hoa Dung: “Ấn pháp ấn, cô vào đây.”
“Về sau thì sao?”
Tần Uyển Uyển vươn tay đặt lên trán tiểu hồ ly, nháy mắt đã bước vào thân thể nó. Nơi này giống y đúc giấc mơ của nàng, hang động rộng lớn, tiếng tim đập, ở giữa có một cỗ quan tài. Tần Uyển Uyển đi tới, nghe thấy Hoa Dung nôn nóng nói: “Mau mở nó ra!”
“Ta học một loại công pháp.” Hoa Dung chẳng hề thấy áy náy: “Lúc đó y đã nhập ma, cho nên ta nuốt chửng tất cả tu vi của y.”
Tần Uyển Uyển không đáp. Nàng nhìn ống dẫn bên cạnh quan tài, máu chảy từ trong ống dẫn truyền thẳng ra ngoài. Những máu huyết này mang theo linh khí nàng quen thuộc, nàng nhíu mày: “Pháp trận bên ngoài là ngươi bố trí.”
Tần Uyển Uyển nghe vậy, dự đoán được kiểu người này hẳn sẽ không có kết cục tốt.
Là Thành chủ, vậy mà hiện tại một lòng muốn hại chết lão bách tính toàn thành, đổi lại tín ngưỡng của mình.
“Cô mở quan! Chúng ta mở quan rồi nói!”
Nhưng hắn là ai? Vì sao vẫn kiên trì muốn Giản Hành Chi tới?
“Nếu như ngươi mới bị nhốt tại đây mấy ngày trước, vậy người một tháng bắt một công tử cũng là ngươi, người ban đầu muốn có Ngọc Linh Lung cũng là ngươi, đúng không? Ngươi muốn Ngọc Linh Lung làm gì?”
“Nhưng năm đó, là ngươi đã giết y.” Tần Uyển Uyển nhắc nhở: “Giờ ngươi lại muốn phục sinh?”
“Tiểu cô nương.” Giọng Hoa Dung rét lạnh: “Ta khuyên cô không nên hỏi quá nhiều.”
“Nếu như ngươi mới bị nhốt tại đây mấy ngày trước, vậy người một tháng bắt một công tử cũng là ngươi, người ban đầu muốn có Ngọc Linh Lung cũng là ngươi, đúng không? Ngươi muốn Ngọc Linh Lung làm gì?”
“Nếu ngươi có thể trả lời ta câu này, ta mở quan cho ngươi.”
“Vậy mà ngươi còn muốn phục sinh y?”
Tần Uyển Uyển hiểu ra Hoa Dung bị công việc ép nhập ma.
Tần Uyển Uyển lẳng lặng lắng nghe. Hoa Dung hồi tưởng chuyện cũ: “Khi đó người được cứu không chỉ có ta, còn có rất nhiều đứa trẻ khác. Tất cả đều cùng đi theo y tới Thành Vô Cấu, kiến lập thành trì này. Y nói Thành Vô Cấu muốn dung nạp tất cả người tha hương trong thiên hạ, cứu tất cả người vô tội trong thiên hạ. Vì thế, rõ ràng y đã đến Độ Kiếp nhưng bảo bối trong tay chả có cái gì, còn đắc tội rất nhiều người. Ban đầu, y bị người khác đuổi giết, về sau bước vào Độ Kiếp thì không còn chật vật như thế, nhưng kẻ thù rất nhiều, vô số kẻ rình rập y.”
Tần Uyển Uyển cúi đầu nhìn quan tài, Hoa Dung không có động tĩnh. Một lát sau, hắn lên tiếng: “Ta muốn phục sinh y.”
Nhưng Hoa Dung vừa nói đã không dừng được, điên cuồng mắng nhiếc: “Một đám người nói Quỷ Thành phải tổ chức ngành du lịch, muốn làm cho núi xanh sông biếc, sao bọn chúng không nghĩ xem Quỷ Thành có điều kiện hay không?! Đám khác lại nói Quỷ Thành phải mở rộng quặng sắt, bán cho Thiên Kiếm Tông kiếm thêm tiền. Bọn chúng cũng không nghĩ lại xem đào nhiều quặng sắt như vậy hủy hoại môi trường cỡ nào. Bắt tử hình thì bọn chúng nói quá tàn nhẫn, có án oan. Không bắt tử hình thì bọn chúng nói luật pháp không đủ nghiêm! Nói nói nói, cái gì chúng cũng nói được, làm gì cũng đều mắng ta, khiếu nại ta!”
“Nhưng năm đó, là ngươi đã giết y.” Tần Uyển Uyển nhắc nhở: “Giờ ngươi lại muốn phục sinh?”
“Mảnh Ngọc Linh Lung ở Quỷ Thành đã sớm dùng cạn linh khí lúc xây thành. Nếu muốn mảnh Ngọc Linh Lung này hiện thế lần nữa, lại có thể dùng để mở Đăng Tiên Môn, nhất định phải bổ sung linh khí cho nó. Thật ra một mình ta không đủ, cô thấy những đường máu bên ngoài không?”
“Đúng là ta giết y, là ta có lỗi với y.”
“Cô mở quan! Chúng ta mở quan rồi nói!”
Giọng điệu Hoa Dung bình tĩnh: “Năm đó, ta vẫn còn là đứa trẻ. Y cứu ta, y khi đó quân tử khiêm nhường, ôn hòa nhã nhặn. Y nói giá trị lớn nhất của một người là giúp đỡ người khác. Ta tin lời y, xem y như thần, trở thành tín ngưỡng.”
“Ngươi vừa nói ngươi không có năng lực phản kháng gì, bây giờ lại nói cứu ngươi mới có hi vọng?”
Tần Uyển Uyển lẳng lặng lắng nghe. Hoa Dung hồi tưởng chuyện cũ: “Khi đó người được cứu không chỉ có ta, còn có rất nhiều đứa trẻ khác. Tất cả đều cùng đi theo y tới Thành Vô Cấu, kiến lập thành trì này. Y nói Thành Vô Cấu muốn dung nạp tất cả người tha hương trong thiên hạ, cứu tất cả người vô tội trong thiên hạ. Vì thế, rõ ràng y đã đến Độ Kiếp nhưng bảo bối trong tay chả có cái gì, còn đắc tội rất nhiều người. Ban đầu, y bị người khác đuổi giết, về sau bước vào Độ Kiếp thì không còn chật vật như thế, nhưng kẻ thù rất nhiều, vô số kẻ rình rập y.”
“Hửm?”
“Về sau thì sao?”
Tần Uyển Uyển nghe vậy, dự đoán được kiểu người này hẳn sẽ không có kết cục tốt.
“Thấy.” Tần Uyển Uyển nhìn ra sau lưng, nơi pháp trận không có máu, toàn bộ đều là chuỗi đưỡng máu.
“Về sau có rất nhiều người phản bội y. Ta từng hỏi y đã làm chuyện tốt còn bị người khác phản bội, liệu y có oán hận không. Y nói không, nhưng thật ra y oán hận. Oán hận tích lũy nhiều…” Hoa Dung châm biếm, cười một tiếng: “Thì nhập ma đạo. Cận kề phi thăng, tâm ma làm loạn, cuối cùng giết sạch bá tính cả thành. Ta không đành lòng thấy y thảm hại như thế, vì vậy khoảnh khắc cuối cùng đã giết y.”
Như vậy tính ra Boss này cũng là người tốt, không lựa chọn ngay lúc huyết tế bá tánh toàn thành.
“Hửm?”
Tần Uyển Uyển không tin: “Ngươi chỉ là Kim Đan, làm sao giết y? Hơn nữa, sao ngươi lại trở thành Độ Kiếp?”
“Ta học một loại công pháp.” Hoa Dung chẳng hề thấy áy náy: “Lúc đó y đã nhập ma, cho nên ta nuốt chửng tất cả tu vi của y.”
“Vậy mà ngươi còn muốn phục sinh y?”
“Ta là ân nhân của chúng, nhưng bọn chúng chẳng hề cảm kích ta, chỉ cảm thấy ta là Thành chủ, cho nên ta làm vậy là đương nhiên. Bọn chúng luôn luôn đòi hỏi, luôn luôn truy hỏi!”
“Bởi vì ta áy náy.” Hoa Dung đáp rất nhanh: “Về sau mỗi đêm, ta đều nằm mơ, nhớ tới lúc còn bé. Khi ấy, ta vốn phải làm vật hiến tế Hà đồng, là y cứu ta, ta thề sẽ đi theo y cả đời. Y là ca ca, là chủ tử, là người thân duy nhất của ta, nhưng cuối cùng lại là ta giết y. Thật ra sai không phải ở y, sai ở tâm ma, nếu như y có thể sống lại lần nữa, y vẫn là người tốt nhất dưới vòm trời này.”
Tần Uyển Uyển vươn tay đặt lên trán tiểu hồ ly, nháy mắt đã bước vào thân thể nó. Nơi này giống y đúc giấc mơ của nàng, hang động rộng lớn, tiếng tim đập, ở giữa có một cỗ quan tài. Tần Uyển Uyển đi tới, nghe thấy Hoa Dung nôn nóng nói: “Mau mở nó ra!”
“Cho nên ngươi muốn phục sinh y.” Tần Uyển Uyển nhướng mày: “Năm đó, ngươi vì bách tính cả thành giết y, hôm nay lại muốn giết bách tính cả thành vì y, ngươi không thấy hoang đường sao?”
“Hoang đường?” Hoa Dung bật cười, mang theo chút bi thương: “Y là người tốt như thế, bọn chúng phản bội y trước, là bọn chúng sai. Năm đó, ta cảm thấy nên cứu bách tính, nhưng cứu chúng rồi, một trăm năm nay, chúng đối xử với ta thế nào?”
Vì phục sinh Lận Ngôn Chi, mỗi tháng hắn tìm một thân thể thích hợp, đồng thời bày đại trận triệu hồi Ngọc Linh Lung, cố gắng sử dụng Ngọc Linh Lung phục sinh Lận Ngôn Chi.
“Ta là ân nhân của chúng, nhưng bọn chúng chẳng hề cảm kích ta, chỉ cảm thấy ta là Thành chủ, cho nên ta làm vậy là đương nhiên. Bọn chúng luôn luôn đòi hỏi, luôn luôn truy hỏi!”
“Tiểu cô nương.” Giọng Hoa Dung rét lạnh: “Ta khuyên cô không nên hỏi quá nhiều.”
Hoa Dung càng nói càng cáu: “Thu thuế nhiều một chút, bọn chúng lại hỏi vì sao, hằng ngày nghĩ cách trốn thuế, tránh thuế, né thuế, lách thuế. Thu ít tiền không đủ chi, thì lại hỏi ta vì sao không phát tiền làm cái này cái kia. Xây trường học, bảo bọn chúng đi học, bọn chúng lại nói ta hạn chế tự do, không hạn chế thì chúng nói ta làm Thành chủ mà mặc kệ tương lai bách tính. Suốt ngày mấy chuyện vặt vãnh mà cứ tìm ta, cái gì mà Quỷ Thành cần trồng thêm cây thêm hoa, trồng xong lại bảo rất nhiều người chẳng có cơm ăn mà không lo, chỉ biết phủ xanh. Một đám người mỗi ngày kiến nghị phải quy hoạch lại đường xá thành trì, hôm nay muốn lát đá xanh, ngày mai muốn lát cẩm thạch, ta cho hết. Kết quả lại có người nói với ta đường xá Quỷ Thành ngày nào cũng đào đào móc móc, lão bách tính la ó khắp nơi. Vậy lúc trước các ngươi đòi đào, đừng nói là vì lão bách tính được không?!”
“Ta hiểu, ta hiểu…” Tần Uyển Uyển gật đầu, trấn an hắn: “Ngươi bình tĩnh một chút…”
“Lúc máu chảy đầy trận pháp, Ngọc Linh Lung sẽ hiện thế. Những chuỗi đường máu kia đều là bách tính Quỷ Thành. Nếu máu của ta không chảy đầy pháp trận, hắn sẽ lập tức lấy máu bách tính bổ sung. Vì vậy, cô phải cứu ta! Cứu ta mới có hi vọng!”
Nhưng Hoa Dung vừa nói đã không dừng được, điên cuồng mắng nhiếc: “Một đám người nói Quỷ Thành phải tổ chức ngành du lịch, muốn làm cho núi xanh sông biếc, sao bọn chúng không nghĩ xem Quỷ Thành có điều kiện hay không?! Đám khác lại nói Quỷ Thành phải mở rộng quặng sắt, bán cho Thiên Kiếm Tông kiếm thêm tiền. Bọn chúng cũng không nghĩ lại xem đào nhiều quặng sắt như vậy hủy hoại môi trường cỡ nào. Bắt tử hình thì bọn chúng nói quá tàn nhẫn, có án oan. Không bắt tử hình thì bọn chúng nói luật pháp không đủ nghiêm! Nói nói nói, cái gì chúng cũng nói được, làm gì cũng đều mắng ta, khiếu nại ta!”
“Nếu ngươi có thể trả lời ta câu này, ta mở quan cho ngươi.”
“Ngươi đúng là cực khổ rồi…”
Tần Uyển Uyển hiểu ra Hoa Dung bị công việc ép nhập ma.
Là Thành chủ, vậy mà hiện tại một lòng muốn hại chết lão bách tính toàn thành, đổi lại tín ngưỡng của mình.
Vì phục sinh Lận Ngôn Chi, mỗi tháng hắn tìm một thân thể thích hợp, đồng thời bày đại trận triệu hồi Ngọc Linh Lung, cố gắng sử dụng Ngọc Linh Lung phục sinh Lận Ngôn Chi.
“Cô không nói móc thì sẽ chết hả?!” Hoa Dung bị vạch trần toan tính, vô cùng tức giận. Tần Uyển Uyển nhún vai, đi tới vị trí hắn chỉ. Sau khi dời tảng đá ra, nàng nhìn thấy một cái hố nhỏ bên dưới, một con thú nhỏ hơi giống hồ ly nằm úp dưới đó.
Kết quả nửa đường bị một Boss nẫng tay trên, bắt hắn đặt ở đây bổ khuyết đại trận.
Như vậy tính ra Boss này cũng là người tốt, không lựa chọn ngay lúc huyết tế bá tánh toàn thành.
Nhưng hắn là ai? Vì sao vẫn kiên trì muốn Giản Hành Chi tới?



Chời vậy là chị xài kiếm của Lận Ngôn Chi à, hay thiệt, mấy tình tiết đều có liên quan tớ nhau ha.
Nói thì nói luôn đi, úp úp mở mở quài tức ghê.
Tự nhiên thấy buồn vậy chời, Lận Ngôn Chi lúc đầu tốt tới vậy mà, làm người tốt cũng là sai sao?
Lận Ngôn Chi là người tốt nhất dưới vòm trời này, đúng vậy, nhưng sao dám chắc nếu phục sinh y thì y sẽ không nhập ma nữa chứ?
Hoa Dung giống Lận Ngôn Chi thứ hai vậy, nếu người khác lại lên làm thành chủ, vậy có phải lại xuất hiện Lận Ngôn Chi thứ ba, thứ tư nữa hay không?
Tự nhiên thấy tội Hoa Dung dị chời, chắc anh nghẹn uất lâu lắm rồi ?
Boss chắc trong đám người muốn lấy Ngọc Linh Lung đó, vậy nên tới bây giờ mới xuất hiện?
nghe đoạn Hoa Dung kể lể như kiểu tác giả đang châm biếm vậy ?
Đúng là làm lãnh đạo rất vất vả chứ có sướng gì đâu.